Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 157

  Chuẩn Đề ôn hòa hỏi: "Đa Bảo, ta biết ngươi được Thái Thượng Thánh Nhân phái tới để phá đạo thống của hai chúng ta, lấy nhân quả của trận Phong Thần khi xưa.

  Nhưng ngươi có nghĩ cho bản thân không?"

  Đa Bảo Như Lai nhíu mày nói: "Phật Mẫu có ý gì?"

  "Bây giờ Đại Thừa Phật Giáo đã tan vỡ, mục đích của ngươi cũng đã đạt được."

  Chuẩn Đề đưa tay chỉ vào Đa Bảo Như Lai, nghiêm túc nói: "Nhưng con đường sau này, ngươi sẽ đi như thế nào? Chẳng lẽ muốn vứt bỏ hết thảy nơi này quay về phương Đông sao?"

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân cũng trịnh trọng nói: "Tiểu Thừa Phật Giáo không có chí bảo trấn áp khí vận, cho dù thịnh vượng được hôm nay nhưng chắc chắn sẽ khó giữ được lâu dài, giống như Tiệt Giáo ngày xưa vậy..."

  Đa Bảo Như Lai trầm mặc không nói

  Chuẩn Đề mỉm cười: "Bây giờ ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ của Thái Thường, quay trở lại Phương Đông chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều lợi ích, nhưng ngươi cam lòng sao?"

  Ngươi tu luyện thứ Đạo “Duy Ngã Độc Tôn”, nếu không có một thế lực cường đại ủng hộ thì đạo của ngươi cũng chỉ giống như trăng trong gương, hoa dưới nước, vĩnh viễn không có cơ hội chứng đạo.

  Nếu ngươi ở lại, kế thừa đạo thống của chúng ta, làm chúa tể Phật Giáo, trở thành tổ tiên duy nhất của vạn Phật, đạo cơ của ngươi sẽ thành công.

  Tiếp Dẫn Phật Tổ cũng nói: "Ta có thể tặng ngươi Kim Liên thập nhị phẩm làm bảo vật trấn áp khí vận, có thể bảo vệ Phật Giáo của ngươi hưng thịnh, nhưng ngươi phải truyền thừa Đại Thừa Phật Pháp."

  Hai mắt Đa Bảo dần dần sáng lên, hắn bắt đầu phân vân, bây giờ còn có cơ hội quay lại, nếu truyền thừa Đại Thừa Phật Pháp, cũng đồng nghĩa với việc hắn cắt đứt với phương Tây.

  Chuẩn Đề Phật Mẫu mỉm cười: "Không cần gấp gáp, ta cho ngươi ba ngày suy nghĩ, ba ngày sau ngươi đến nhận pháp chỉ, khi đó ngươi hãy nói ra quyết định của mình."

  Phật Tổ Như Lai đứng dậy hành lễ, sau đó lập tức xoay người rời đi

  Tiếp Dẫn Phật Tổ có vẻ sầu lo: "Sư đệ, nếu Đa Bảo từ chối thì đạo thống của chúng ta cũng sẽ bị diệt."

  Chuẩn Đề đưa tay ra, một bông hoa bay đến, rơi xuống giữa hai ngón tay hắn, hắn mỉm cười nói: "Chắc chắn Đa Bảo sẽ đồng ý, đó là một lựa chọn hết sức dễ dàng. Một là ở lại và trở thành tổ tiên của vạn Phật độc nhất vô nhị, hai là trở về hàng ngũ Tiên Phật.

  Đa Bảo sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất.

  Bốn ngày sau, trên Thiên Đình, tại Linh Sơn của phương Tây phật quang lấp lánh, tiếng phạn ngâm rung động cả tầng trời, tất cả đại năng của tam giới đều quay đầu nhìn về phía tây, trong lòng dâng lên một cỗ minh ngộ, Phật Giáo cuối cùng cũng đi tới kết cục.

  Bên trong chùa Đại Lôi m, vạn Phật nhìn về một hướng, La Hán Bồ Tát đứng thẳng hàng, Nhiên Đăng, Địa Tàng, Di Lặc, Đại Thế Chí, Đại Nhật Như Lai, Quan Thế m, Văn Thù, Phổ Hiền, Cụ Lưu Tôn đều đứng ở phía dưới.

  Phật Tổ Như Lai ngồi ngay ngắn trên đài sen phía trên, giọng nói to lớn vang lên trong chùa Đại Lôi m: "Thuở trời đất còn sơ khai, trước vạn cổ đã có bậc thánh hiền giáng thế, lập ra Đại Thừa Phật Giáo để giáo độ thế độ thiên địa, Tiểu Thừa Phật để độ kỷ chúng sinh. Nhưng Đại Thừa và Tiểu Thừa có nhiều tranh chấp, chư Phật phản bội, Bồ Tát thành thù, thật sự là không nên!

  Hôm nay ta lĩnh phật điệp, chỉnh lý Phật Giáo, dung hợp Đại Thừa và Tiểu Thừa Phật Giáo thành một thể, gọi chung là Phật Giáo, không còn phân biệt đúng sai, ngã Phật từ bi, trên là thể thiên tâm, dưới là độ thế nhân!”

  Các vị Phật Đà Bồ Tát đứng bên dưới chắp hai tay lại, cung kính khom lưng hành lễ: "Nam vô A Di Đà Phật. Ngã Phật từ bi.” m thành trang nghiêm vang khắp chùa Đại Lôi m.

  Giọng nói cao sáng của Phật hào Như Lai tiếp tục vang lên: "Nhiên Đăng Cổ Phật tiến lên nghe phong!"

  Nhiên Đăng Cổ Phật tiến lên, hắn bình thản khom lưng hành lễ, trong lòng dâng lên nỗi đau xuyên tim, đây vốn là vinh quang của ta.

  Giọng nói của Phật Tổ Như Lai tiếp tục vang lên: " Nhiên Đăng Phật Tổ là người đứng đầu Đại Thừa Phật Giáo khi trước, tất cả đều sáng như đèn, đều tịch mịch như khói, chúng sinh phổ độ thập phương, trải qua muôn vàn kiếp nạn, bây giờ công đức viên mãn, sắc phong Nhiên Đăng Phật Tổ là Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật, tôn làm Quá Khứ Phật Tổ!"

  Các vị Phật bên dưới đều chắp tay lại, cúi đầu cung kính: "Nam Vô Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật!"

  Nhiên Đăng Phật Tổ khom lưng trả lễ, cung kính nói: "Bái tạ Phật Tổ Như Lai!" Dưới chân hắn bỗng mọc lên một đóa hoa sen vàng nâng Nhiên Đăng Phật Tổ lên cao, Nhiên Đăng ngồi bên trong đóa sen.

  "Phật Di Lặc, tiến lên nghe phong."

  Di Lặc Phật chợt giật mình, vội tiến lên, khom lưng hành lễ.

  "Khi Phật Tổ chưa sinh ra đã nhờ công Phật Di Lặc chấp chưởng Phật Giáo, mọi việc đều có trật tự, phát huy chân ý của Phật môn, phổ độ chúng sinh.

  Nay Đại Tiểu quy về làm một, Phật Giáo viên mãn, sắc phong Di Lặc thành Vị Lai Di Lặc Phật Tổ, Vô Lượng Lượng Kiếp Chư Phật Niết Bàn, Di Lặc tọa vào phật vị..."

  Di Lặc thầm cười lạnh trong lòng, chư Phật niết bàn mà ta còn tọa phật vị cái nỗi gì? Bề ngoài vẫn phải tỏ vẻ vui mừng: "Đa tạ Đa Bảo Như Lai Phật Tổ!"

  Các vị Bồ Tát khác như Địa Tàng, Đại Thế Chí nhìn Phật Tổ Như Lai đầy chờ mong, Di Lặc và Nhiên Đăng đều được phong Phật Tổ, chúng ta cũng nên phong Phật vị chứ! Đã có Quá Khứ Phật Tổ và Vị Lai Phật Tổ rồi thì kế tiếp nên đến Phật Tổ của bốn phương Đông Tây Nam Bắc chứ nhỉ? Giống như tứ ngự của Thiên Đình, mặc dù không có đẳng cấp cao như Quá Khứ Phật Tổ và Vị Lai Phật Tổ nhưng cũng có thể chấp nhận tạm.

  Chương 666: Thân Công Báo

  Đa Bảo Như Lai đảo mắt qua đám Phật Đà Bồ Tát còn lại.

  Địa Tạng Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Phật, Đại Nhật Như Lai đều nở một nụ cười.

  Phật Tổ Như Lai đảo mắt một vòng rồi mới tiếp tục cất lời: "Quá khứ, hiện tại, tương lai, trấn áp ngang dọc tam thế, đây là các vị Phật độc tôn của thế gian vô lượng, thế giới vô lượng. Ta lấy Kim Liên thập nhị phẩm trấn áp khí vận Phật Giáo, Phật Giáo, lập!"

  Keng.

  Trên đỉnh Linh Sơn, kim vân công đức quay cuồng, hóa thành muôn vàn công đức rơi xuống phía dưới.

  Ba phần được Phật Tổ Như Lai thu được

  Nhiên Đăng Phật Tổ, Di Lặc Phật Tổ, Địa Tạng Vương Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Phật, Đại Nhật Như Lai Phật và các vị khác đã tranh đoạt vị trí Phật Tổ, Phật Đà Bồ Tát mỗi người một tầng, còn lại công đức phân hóa rơi xuống như mưa vàng, chui vào cơ thể của mỗi đệ tử Phật Giáo.

  Chư Phật cảm nhận được công đức trong cơ thể đột nhiên xuất hiện cũng hết sức mừng rỡ, tất cả đều chắp tay lạy bái: "Ngã Phật từ bi!"

  Đám người Địa Tàng tái mét cả mặt, Đa Bảo Như Lai đáng ghét, vậy mà không phân phong cho ta bất cứ thứ gì.

  Đa Bảo Như Lai thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì Phật Giáo đã thống nhất, trời giáng đại công đức, Phật Giáo đương đại hưng. Hắn nở một nụ cười, đạo cơ của ta thành công rồi.

  Oong. Trên đầu của Đa Bảo Như Lai bỗng hiện lên một đám mây cát tường, một viên xá lợi cực lớn bay ra từ đó, nó tỏa ra ánh sáng rồi biến ra một hòa thượng mặc áo bào trắng có khuôn mặt giống Đa Bảo Như Lai đến tám phần.

  Tiểu hòa thượng xoay người khom lưng hành lễ với Đa Bảo Như Lai, một lần nữa hóa thành một đạo bạch quang tiến vào trong đám mây lành kia. Chớp mắt sau, uy áp cường đại bao trùm tam giới, Phật Giáo viên mãn, vạn Phật quy về một hướng, Như Lai Phật Tổ thành công chứng đạo Nhị Thi Chuẩn Thánh. Trở thành một đại năng giả uy áp một phương.

  Từng đạo uy áp cuồn cuộn ở Phương Tây liên tiếp dâng lên, Địa Tàng, Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư nháy mắt đã tiến vào Chuẩn Thánh chi cảnh, thế cục hưng thịnh của Phương Tây đã là lẽ tất nhiên, toàn bộ hồng hoang đều chấn động.

  Trong Tử Ngưng Điện trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế ngồi ngay ngắn trên chủ vị, ngón tay nhè nhẹ gõ lên mặt bàn. Nếu là trước kia mà có hiện tượng Phật Giáo đột nhiên sinh ra nhiều Chuẩn Thánh như vậy sẽ Hạo Thiên cảm thấy lo lắng. Nhưng hiện tại, có Câu Trần Đại Đế cùng đại đội chấp pháp ở đây, chỉ là mấy tên Chuẩn Thánh mới được tấn phong thì có cái gì đáng để quan tâm? Nhưng hắn vẫn phải đề phòng Phật Giáo, Đa Bảo Như Lai Phật Tổ quả nhiên là kẻ có thủ đoạn

  Hạo Thiên Thượng Đế bật cười rồi gọi: "Thân Công Báo!"

  Một đạo hồng quang từ xa lao đến, dừng ở đằng trước Tử Ngưng Điện rồi hóa thành Thân Công Báo.

  Thân Công Báo sải bước vào trong Tử Ngưng Điện, tiến vào chủ điện nhìn thấy Hạo Thiên Thượng Đế trên chủ vị, lập tức bái lạy nói: "Tiểu thần Thân Công Báo, bái kiến bệ hạ!"

  Hạo Thiên Thượng Đế uy nghiêm nói: "Đại Tiểu Phật Giáo của phương Tây đã quy về làm một, điều này thật đáng mừng.”

  Ngươi đến Dao Trì lấy tám mươi mốt trái đào Tử Văn, ba giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn để mang đi chúc mừng Tây Giáo, sau khi lấy xong trở về gặp ta..."

  Thân Công Báo lập tức cung kính đáp: "Vâng!" rồi xoay người đi ra ngoài.

  Chỉ lát sau, Thân Công Báo đã tới Dao Trì Tiên Cảnh, hắn đứng ở bên ngoài cửa ra vào, cúi đầu nói: "Tiểu thần Thân Công Báo cầu kiến nương nương!"

  Cửu Thiên Huyền Nữ từ trong Dao Trì hiện ra, nàng nhìn Thân Công Báo, mỉm cười nói: "Ngươi hãy vào theo ta!"

  Thân Công Báo đi theo Cửu Thiên Huyền Nữ đi vào bên trong, một lát sau đã tới một tòa cung điện đầy sương mù. Trong cung điện tiên nhạc vang vọng, thần nữ nhảy múa, Vương Mẫu nương nương nằm nghiêng trên chủ vị, thần sắc biếng nhác và an nhàn.

  Vương Mẫu khoát tay áo, âm nhạc dừng lại, thần nữ rời đi, trong đại điện lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh.

  Thân Công Báo giơ cao hai tay bái lạy thật sâu, cung kính nói: "Bái kiến Vương Mẫu nương nương!"

  Vương Mẫu ngồi thẳng người, mở miệng nói: "Không cần đa lễ!

  Ngoại Giao Thần, vì sao ngươi lại đến Dao Trì của ta?"

  Thân Công Báo cung kính nói: "Khởi bẩm nương nương, Đại Tiểu Phật Giáo đã quy về một mối, thiên giáng công đức, là chuyện đáng mừng!”

  Bệ hạ lệnh cho ta đến nhận tám mươi mốt trái đào Tử Văn và ba giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn để đi phương Tây chúc mừng!"

  Dao Trì Vương Mẫu nhíu mày, sau đó hừ một tiếng: Tám mươi mốt trái đào Tử Văn và ba giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn, hắn hào phóng thật đấy, đúng là không phải đồ của mình thì không đau lòng mà.

  Cửu Thiên Huyền Nữ, ngươi dẫn hắn đến Tàng Bảo Các, nhận ba mươi sáu trái đào Tử Văn và một giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn, để cho hắn mang đến phương Tây chúc mừng!"

  Thân Công Báo ngẩng đầu, vừa ngạc nhiên vừa khó xử: "Nương nương, như vậy thì chênh lệch nhiều quá, tiểu thần không biết làm sao để ăn nói với bệ hạ!"

  Dao Trì Vương Mẫu nhướn mày, nói: "Nói cho Hạo Thiên biết, chỉ có từng đó, có muốn hay không ta mặc kệ! Nếu hắn làm khó ngươi thì bảo hắn tự đến tìm ta mà đòi!”

  Thân Công Báo há miệng, cuối cùng bất đắc dĩ đáp: "Vâng!" rồi xoay người đi theo Cửu Thiên Huyền Nữ ra ngoài.

  Chương 667: Chín quả đào tiên

  Dọc theo đường đi sương khói mờ ảo, Cửu Thiên Huyền Nữ vừa đi vừa mỉm cười: "Thần quân đừng trách, không phải nương nương cố ý làm khó thần quân, chỉ vì gần đây vườn đào của Thiên Đình giảm sản lượng, trong kho thật sự là không có nhiều đồ. Nương nương cũng không có cách nào khác."

  Thân Công Báo nhăn mặt gật đầu đầy vẻ đau khổ: "Nương nương cai quản chuyện nội vụ của Thiên Đình cũng vất vả, ta có thể hiểu được! ÔI, chỉ là ta không biết phải nói với bệ hạ như thế nào.”

  Cửu Thiên Huyền Nữ cười nói: "Thần quân chỉ cần báo ra danh hào của nương nương là được, bệ hạ từ bi, sẽ không làm khó thần quân..."

  “Hy vọng là thế!”

  Thân Công Báo theo Cửu Thiên Huyền Nữ tiến vào kho tàng của Dao Trì, lấy đào tiên và một giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn, sau đó rời khỏi Dao Trì.

  Thân Công Báo vừa trở về Tử Ngưng Điện, Hạo Thiên Thượng Đế lập tức hỏi hắn, có vẻ cũng vô cùng chờ mong: "Lấy được chưa?"

  Thân Công Báo vung tay lên, trong tay xuất hiện hai cái giỏ, một giỏ là đào tiên, một giỏ là Cửu Khiếu Long Nhãn, cung kính nói: "Khởi bẩm bệ hạ, nương nương chỉ ban cho ba mươi sáu quả đào Tử Văn và một giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn, không lấy được đủ số lượng bệ hạ yêu cầu, tiểu thần đã không làm đúng mệnh lệnh của bệ hạ.”

  Hạo Thiên Thượng Đế sáng mắt, sau đó bật cười ha ha: "Không ít, không ít, đã vượt quá dự liệu của ta rồi."

  Tay vung tay, hai cái giỏ bay ra rồi vững vàng rơi xuống mặt bàn bên cạnh, Hạo Thiên Thượng Đế lấy ra mười tám quả đào Tử Văn từ trong giỏ rồi đặt nó lên bàn, tiện tay đẩy giỏ trái cây bay về phía Thân Công Báo.

  Thân Công Báo nhận lấy giỏ trái cây mà không hiểu gì: "Bệ hạ có ý gì ạ?"

  Hạo Thiên Thượng Đế cười nói: "Trong Thiên đạo số chín là số lớn nhất, trẫm ban cho Phật môn đến hai số chín là rất thích hợp, có ngụ ý song cửu lâm môn."

  Thân Công Báo nhìn giỏ Long Nhãn không nhúc nhích chút nào, chỉ có thể nói: "Bệ hạ nói rất đúng!"

  Hạo Thiên Thượng Đế hài lòng nói: "Mau đi đi! Lần này đi sứ Phật Giáo, chớ làm mất thể diện Thiên Đình ta.”

  Thân Công Báo khom lưng đáp lễ, cung kính đáp: "Vâng!" rồi xách giỏ trái cây đi ra ngoài.

  Hạo Thiên Thượng Đế nghĩ nghĩ, đột nhiên nói: "Nếu người khác hỏi ta tặng bao nhiêu lễ vật thì ngươi nên trả lời như thế nào?"

  Thân Công Báo xoay người, cười nói: "Bệ hạ nhân đức, tặng Phật Giáo ba mươi sáu quả đào Tử Văn và một giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn để chúc mừng!"

  Hạo Thiên Thượng Đế bật cười sảng khoái: "Rất tốt! Khó trách Bạch Cẩm đề cử ngươi làm Ngoại Giao Thần, thật sự thích hợp, mau đi đi!”

  Thân Công Báo khom lưng hành lễ rồi vội vàng rời đi.

  ...

  Thân Công Báo cưỡi mây bay đến Tây Thiên, trong mắt vẫn mang theo vẻ suy tư, đây là nhiệm vụ ngoại giao đầu tiên, hắn không thể làm hỏng được.

  

  Thân Công Báo bay một lát, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một lão đạo đang chậm rãi bay đến, Thân Công Báo vội vàng đứng nép vào ven đường, hành lễ nói: "Bái kiến Thái Thượng Lão Quân!"

  Thái Thượng Lão Quân dừng bước, cười ha hả nói: "Ngoại Giao Thần, ngươi đi đâu vậy?"

  Thân Công Báo cung kính nói: "Hồi bẩm Lão Quân, Đại Tiểu Phật Giáo đã quy về làm một, là chuyện vui, bệ hạ lệnh cho tiểu thần mang đào tiên đến chúc mừng."

  "Ồ.” Thần sắc Thái Thượng Lão Quân khẽ động, nhìn vào giỏ của Thân Công Báo, cười hỏi: "Có bao nhiêu quả đào tiên?"

  Thân Công Báo há miệng, ta nên nói như thế nào đây? Có ba mươi sáu hay là có mười tám quả? Chết ai thì chết chứ đừng chết ta, dám lừa gạt Thái Thượng, sợ là ai cũng không cứu được ta, hay là ta bán đứng bệ hạ một chút?

  Thân Công Báo nghĩ xong thiệt hơn, lập tức nói: "Khởi bẩm Lão Quân, bởi vì đi vội vàng, tiểu thần không kịp kiểm kê số lượng đào tiên..."

  Thái Thượng Lão Quân đưa tay về phía giỏ trái cây, từng quả đào tiên từ trong giỏ trái cây bay ra, lơ lửng trước mặt hai người, tản ra từng luồng hương thơm nức mũi.

  Thái Thượng Lão Quân cười ha hả nói: "Mười tám quả đào tiên, số lượng không nhiều không ít, không cao không thấp, rất tốt.

  Vừa hay ta đang cần luyện chế một lò đan dược, còn thiếu một ít đào tiên, ta giúp ngươi một phen vậy!”

  Hắn vung tay lên, trên không trung thiếu đi chín quả đào tiên, chín quả còn lại rơi lại vào trong giỏ hoa quả.

  "Trong Thiên đạo, số chín là cực đại, tặng chín quả đào tiên này cho phương Tây đi! Như vậy mới thích hợp..."

  Thân Công Báo khom lưng hành lễ: "Lão Quân nói rất đúng, đệ tử cũng cảm thấy như vậy..."

  Thái Thượng Lão Quân nói chín quả thích hợp tức là chừng đó thích hợp, ai dám nói không phải, nói thế là do ngộ tính của ngươi không đủ.

  Thái Thượng Lão Quân cười ha hả nói với hắn: "Mau đi đi!"

  Thân Công Báo khom lưng hành lễ, sau khi tiễn Thái Thượng Lão Quân rời đi mới đứng dậy tiếp tục bay về phương Tây.

  Vừa bay được không bao lâu, một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên: "Ngoại Giao Thần xin hãy dừng bước!"

  Thân Công Báo lập tức dừng lại ngó xem giọng nói kia phát ra từ nơi nào, chợt thấy Thạch Cơ mặc một chiếc váy dài bó sát màu đen đi tới, trên váy dài điểm xuyết đồ trang sức làm từ xương vụn trông hết sức độc đáo.

  Thân Công Báo cúi người, bật cười lớn: "Thư ký gọi ta là có chuyện muốn dạy bảo sao?"

  Chương 668: Bạch Cẩm thêm lễ

  Thạch Cơ cũng chắp tay thi lễ, đứng dậy nói rằng: "Ngoại Giao Thần, Câu Trần Đế Quân cho mời!"

  Thần sắc Thân Công Báo khẽ động, lúc này nghiêm túc nói rằng: "Ngày trước nếu không có Đại Đế cầu tình cho ta, ta còn đang ở Đông Hải làm một tướng quân phân thủy nho nhỏ, hiện tại Đế Quân cho gọi, sao ta dám không tới được? Xin tiên tử dẫn đường!"

  Thạch Cơ chìa tay ra, nói: "Mời Thần Quân đi theo ta!"

  Thân Công Báo đi theo Thạch Cơ xuyên qua các thần điện tới trước Điểu Sào.

  Thạch Cơ đứng trước Điểu Sào, xoay người nói: "Thần Quân, Đế Quân ở bên trong thần điện chờ ngài, ngài hãy đi vào, ngô còn có việc, cáo từ trước."

  Thân Công Báo ôm quyền chắp tay thi lễ: "Đa tạ tiên tử!"

  Hắn ngẩng lên, Thạch Cơ đã phiêu nhiên rời đi. Thân Công Báo chỉnh lại áo bào một chút, trong lòng mơ hồ có hơi kích động. Hắn sắp được gặp đội trưởng đại đội chấp pháp của Tiệt Giáo trong truyền thuyết kia rồi, tuy rằng trước đây cũng đã từng gặp vài lần, nhưng nói giao lưu thật sự, đây vẫn là lần đầu tiên.

  Thân Công Báo hít một hơi thật sâu, đi vào Điểu Sào. Ở cửa vào nổi lên một trận rung động, thân ảnh của hắn lập tức biến mất.

  Thân Công Báo bước vào Điểu Sào, nhìn thấy trước mặt chính là cây xanh cùng nhiều loại hoa, quả lớn trĩu nặng, chim tước diễm lệ nhún nhảy ở trên cành cây, phát ra tiếng hót thanh thúy. Nơi đây không hề có sự uy phong nghiêm nghị như trong tưởng tượng của hắn, mà là một chốn tường hòa tự nhiên.

  Dưới bóng cây, một hồ nước to lớn tản ra hơi nước mù mịt, làn nước màu xanh nhạt khẽ khàng rung động. Một thanh niên đang ngồi ở bên cạnh hồ nước liếc nhìn mấy thứ đồ vật.

  Thân Công Báo lập tức đi về phía trước, vòng qua con đường nhỏ xanh biếc bước vào khu vực đá cuội, chắp tay thi lễ trịnh trọng nói rằng: "Thân Công Báo bái kiến Đế Quân!"

  Bạch Cẩm ngẩng đầu lên, đặt vật trong tay lên bàn, đứng dậy tiến tới trước nâng Thân Công Báo dậy. Trên mặt hắn mang theo nụ cười thân thiết, nói: "Sư đệ không cần đa lễ, gọi ta sư huynh là được rồi."

  Trong lòng Thân Công Báo có chút bất an, Câu Trần Đại Đế biểu hiện quá mức nhiệt tình, lịch sự ân cần tất có mong cầu gì đó. Thế nhưng, chuyện Đế Quân nhờ há lại dễ làm? Hắn vội vã cung kính nói: "Không dám nhận danh xưng sư đệ Đế Quân, Đế Quân vẫn nên gọi ta là Tiểu Báo đi!"

  Bạch Cẩm vỗ vai Thân Công Báo, cười ha hả nói: "Ngươi là đệ tử của Nhị sư bá, từ bối phận mà nói chính là sư đệ của ta.

  Phong Thần Chiến năm đó, ngươi xuất sinh nhập tử vì Tiệt Giáo ta, đệ tử Tiệt Giáo và ngươi trở thành huynh đệ, hiện tại sao lại khách khí như thế? Mau gọi một tiếng sư huynh xem nào."

  Khóe miệng Thân Công Báo giật giật, thấp giọng gọi một tiếng: "Sư huynh…"

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Như vậy mới đúng chứ."

  Nếu đã gọi rồi, Thân Công Báo cũng không xoắn xuýt nữa, hắn trực tiếp hỏi: "Sư huynh gọi ta đến đây có việc gì cần phân phó sao?"

  Bạch Cẩm gật đầu nói: "Đúng là có chút việc nhỏ, chắc là sư đệ ngươi phải đi đến Phật Giáo phương Tây một chút."

  Trong mắt Thân Công Báo lóe lên một tia kinh ngạc, Đế Quân bảo ta đi Phật Giáo? Lẽ nào cũng muốn ta đi chúc mừng?

  Bạch Cẩm nhận thấy trong mắt Thân Công Báo lóe lên vẻ kinh dị, có chút kỳ quái hỏi: "Có gì không thích hợp sao? Hay là ngươi không muốn đi?"

  "Không có, không có! Chỉ là vừa nãy Hạo Thiên bệ hạ cũng sai ta đi đến Phật Giáo."

  Tiểu sư thúc? Bạch Cẩm lập tức cảm thấy hứng thú, hiếu kỳ hỏi: "Bệ hạ bảo ngươi đi Phật Giáo làm gì?"

  "Bệ hạ có nói, Phật Giáo Đại Tiểu hợp nhất, lệnh cho ta đi tặng một ít bàn đào để chúc mừng!"

  "Bàn đào ở đâu?"

  Thân Công Báo duỗi tay, một cái giỏ tinh xảo xuất hiện, quả đào hồng hồng đỏ đỏ ở trong giỏ lộ ra.

  Bạch Cẩm giơ tay tiếp nhận cái giỏ.

  Ài… có hơi nhẹ.

  Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, toàn bộ không gian trong giỏ đập vào mắt. Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Tiểu sư thúc thật là keo kiệt, lại tặng qua đó chín quả đào, cứ như vậy chẳng phải sẽ khiến toàn thể tiên thần trong hồng hoang chê cười chúng ta sao?" Bạch Cẩm ngoắc tay một cái, chín quả đào từ trong giỏ bay ra.

  Khóe miệng Thân Công Báo co quắp hai cái, tình cảnh này thật là quen thuộc, sợ rằng chín quả đào cũng không thể giữ được rồi.

  Bạch Cẩm nói: "Sư đệ, nếu ngươi đưa chín quả đào này đến Phật Giáo, chỉ sợ sẽ có chỗ thất lễ. Như vậy đi, ta cho ngươi thêm một ít lễ vật."

  Thân Công Báo thở dài một hơi, vẫn là sư huynh tốt tính, vậy mà lại không tham bàn đào, hơn nữa còn tăng thêm lễ vật cho mình, sư huynh thực sự là một chân thần, hắn vội vàng nói: "Đa tạ sư huynh!"

  Bạch Cẩm giơ tay tạo thành trảo hướng về phía vườn trái cây, trái cây từ không trung liên tiếp bay tới. Nào là Công Nữ Quả, Vô Hoa Quả, Đại Bình Quả, Tử Lộ Quả, tất cả đều là một số linh quả khá thường thấy ở hồng hoang, chỉ có điều chất lượng trái cây ở nơi này tốt hơn rất nhiều.

  Rất nhiều linh quả tiến vào giỏ, giỏ trái cây lập tức trở nên nặng trĩu.

  Bạch Cẩm cầm lấy một quả đào lơ lửng giữa không trung, đặt ở trên cùng giỏ quả. Trái đào tản ra ánh sáng nhàn nhạt, nhất thời dẫn đến tác dụng như vẽ mắt cho rồng, rất giống một giỏ bàn đào.

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Đã xong!", sau đó đưa giỏ quả cho Thân Công Báo, nói: "Sư đệ, như vậy là được rồi."

  Chương 669: Mời thiên sứ ngồi vào đi

  Thân Công Báo tiếp nhận cái giỏ, nhìn mấy quả bàn đào lơ lửng giữa không trung, lại nhìn cái giỏ nặng trĩu trên tay mình một chút. Tính toán một hồi, đây căn bản không cùng một đẳng cấp! Thân Công Báo há miệng nói: "Sư huynh, số bàn đào này?"

  Bạch Cẩm phất tay thu hồi tám quả đào, nói: "Ừm… mấy quả tiểu đào dư thừa này, ta sẽ chuyển giao cho bệ hạ, ngươi cũng không cần cảm tạ ta, những thứ này đều là chuyện ta nên làm."

  Thân Công Báo chắp tay thi lễ, mặt ngoài cảm kích nói rằng: "Đa tạ sư huynh đã suy nghĩ cho ta."

  Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Không cần khách khí, ai bảo chúng ta là sư huynh đệ chứ!"

  Thân Công Báo đau khổ nói: "Chỉ mong Phật Giáo sẽ không làm khó ta!"

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Ta còn chuẩn bị cho ngươi kiện lễ vật thứ hai." Hắn đưa tay chộp một cái, mấy quyển trục trong suốt ở trên mặt bàn bay tới rơi vào trong tay. Bạch Cẩm đưa cho Thân Công Báo nói: "Ngươi nhìn cái này một chút."

  Thân Công Báo tiếp nhận trang giấy, trong mắt lộ ra một tia khiếp sợ, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Sư đệ, nếu như Phật Giáo làm khó dễ ngươi, ngươi đưa món lễ vật này lên, như vậy Phật Giáo sẽ rất hài lòng.

  Còn nếu Phật Giáo không làm gì cả, trước tiên ngươi hãy làm như vậy... sau đó làm như vậy..."

  Trên mặt Thân Công Báo lộ ra sắc thái vui mừng, vội vã mừng rỡ nói: "Đa tạ sư huynh!"

  Bạch Cẩm vỗ vai Thân Công Báo, cảm khái nói: "Ngươi biết đấy, sư huynh ta là người thuần khiết thiện lương nhất, loại thủ đoạn này vốn chẳng thèm sử dụng, hiện tại cho ngươi cũng chỉ là để phòng ngừa vạn nhất mà thôi, mong rằng không cần dùng đến mới là tốt nhất."

  "Sư huynh thiện lương, chỉ sợ Phật Giáo sẽ không cảm kích!"

  "Ài… ta chỉ hy vọng không thẹn với lòng là tốt rồi."

  ...

  Một lát sau, Thân Công Báo như có điều suy nghĩ rời khỏi Điểu Sào, tâm trí có chút hoảng hốt. Dọc theo đường đi có tiên thần chào hỏi mà hắn đều không phản ứng lại.

  Đợi đến lúc Thân Công Báo tỉnh táo lại, hắn đã đi tới bên ngoài Tây Thiên, cúi đầu nhìn cái giỏ nặng nề trong tay một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ, quỷ mới biết hắn đã trải qua cái gì? Từ Dao Trì xuất ra ba mươi sáu quả đào, một giỏ Cửu Khiếu Long Nhãn, lúc ra khỏi Thiên Đình cũng chỉ còn lại có một quả đào mà thôi, nước ở Thiên Đình đúng là sâu thật!

  Tuy nhiên, Thân Công Báo vỗ vỗ ngực, lộ ra một chút ý cười. Bây giờ hắn đã có cái này, đừng nói chỉ có một quả đào, cho dù chẳng có chút lễ vật nào, hắn cũng dám xông vào Phật Giáo một lần. Bất thình lình Đế Quân lại hạ xuống một nước cờ lớn như thế, quả không hổ là đội trưởng của Đội cảnh giới Đông Hải năm đó, thủ đoạn vô cùng tàn ác, về sau Phật Giáo gặp nạn rồi.

  Mong rằng Phật Giáo có thể thông minh một chút, hiện tại bần đạo đã không còn là Thân Công Báo trước đây. Ở cái thời đại không có Thánh Nhân này, có Hạo Thiên Thượng Đế và Câu Trần Đại Đế là chỗ dựa vững chắc, hơn nữa còn dốc toàn lực ủng hộ, Thân Công Báo cảm thấy mình vững vàng hơn một chút.

  Linh Sơn ở phương Tây, La Hán Kim Cang bận rộn. Trong Đại Lôi Âm Tự đã hóa thành một phương đại thế giới, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên chủ vị kim liên mười hai phẩm, vòng phật quang tỏa sáng. Đứng ở phía dưới bên trái chính là Nhiên Đăng Qua Khứ Phật, bên phải là Di Lặc Vị Lai Phật, cùng với đông đảo Phật Đà Bồ Tát, tất cả đều ngồi ngay ngắn.

  Các thế lực lớn ở hồng hoang đến đây để chúc mừng, đại biểu của tứ thánh thú - Thanh Phong ở Ngũ Trang Quán, Yêu Đình ở Bắc Câu Lô Châu, Hồ tộc ở Thanh Khâu, Hắc Thủy Huyền Xà ở Bắc Uyên, ai ai cũng ngồi ngay ngắn tại chỗ.

  "Ngoại Giao Thần của Thiên Đình - Thân Công Báo Thần Quân đến…" Một tiếng thông báo vang lên.

  Tất cả đại biểu của các thế lực trong bảo điện đều nhìn ra phía cửa, trong mắt mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu. Trên danh nghĩa, Thiên Đình đứng đầu tam giới, thế nhưng hiện tại khí vận Phật Giáo đại thịnh, thậm chí còn có xu thế đuổi kịp và vượt qua Thiên Đình, cũng không biết Thiên Đình có phương pháp ứng đối nào hay không.

  Thân Công Báo đi vào trong, cười ha hả nói: "Chư vị đạo hữu đều đã tới rồi à! Thất lễ thất lễ…" Hắn ôm quyền nhìn quanh tứ phương.

  Người của rất nhiều thế lực lớn cũng đều chắp tay cười ha hả hoàn lễ, mặc kệ người tới là người phương nào, chỉ cần hắn đại biểu cho Thiên Đình, bọn họ tuyệt đối không thể thất lễ.

  Thân Công Báo cười ha hả tiến lên, đứng chính giữa đại điện, chắp tay thi lễ nói: "Tiểu thần phụng mệnh Hạo Thiên Thượng Đế bệ hạ đến đây chúc mừng Phật Giáo!"

  Giọng nói cực lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Thiên sứ phủ xuống chính là vinh quang của Phật Giáo ta, xin mời ngồi!"

  Đại biểu các thế lực lớn đều cười ha hả nhìn Thân Công Báo, các thế lực cường đại đến tương đối sớm đều đã chiếm hết vị trí ở phía trước. Đáng nhẽ bọn hắn sẽ cam chịu nhường một tôn vị cho Thiên Đình, thế nhưng hiện tại Yêu Đình đột nhiên cường thế chiếm giữ, bọn hắn có kịch hay để xem rồi đây.

  Thân Công Báo nhìn trái nhìn phải, phía trước cũng không có vị trí còn trống, nhưng hiện tại hắn đại biểu cho Thiên Đình, há có thể ngồi ở phía sau?

  Thân Công Báo nhìn về phía đại biểu ngồi ở trên cùng gần chủ vị nhất, đó là một thanh niên tóc vàng, trên tóc có hỏa diễm cháy rực. Trong lòng hắn hiện lên một ý niệm, Tất Phương Yêu tộc.

  Thanh niên tóc vàng bưng ly rượu lên cười với Thân Công Báo từ đằng xa, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

  Giọng nói thật lớn của Đại Nhật Như Lai vang lên: "Mời thiên sứ ngồi vào đi!"

  Thân Công Báo cười ha hả nói: "Sớm đã nghe nói phương Tây bần hàn, hôm nay nhìn thấy quả đúng là như vậy, thậm chí ngay cả chỗ ngồi cũng không chuẩn bị đủ. Thôi vậy, ta tự mình làm một cái là được."

  Hắn chỉ một ngón tay, trước mặt đại biểu các thế lực xuất hiện một chiếc ghế mây. Thân Công Báo bay lên, ngồi xuống chiếc ghế mây ở chính giữa các thế lực lớn.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận