Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 156

  A Tu nhìn đối phương, há hốc miệng không phản bác được.

  Đại trưởng lão tiến hai bước, vươn bàn tay ba ngón tóm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của A Tu rồi cười ha hả: "Trừ khi ngươi báo đáp ta."

  A Tu run rẩy cả người, cố nén kích động rụt tay về. Nàng trầm giọng nói: "Đại trưởng lão, ngài muốn ta báo đáp thế nào?"

  Đại trưởng lão cười sang sảng: "Ta muốn ngươi trở lại làm ngươi lúc trước."

  A Tu cảm thấy đầu óc choáng váng, chân lảo đảo mấy bước, trong lòng trào dâng nỗi tuyệt vọng bi ai. Khó khăn lắm nàng mới bước ra khỏi bóng tối chạy tới ánh sáng, vậy mà bây giờ lại phải quay về trong bóng tối. Ta thật sự không thể trốn thoát vận mệnh này sao?

  Trong đầu A Tu bất giác nghĩ đến tiểu hòa thượng đã mang ánh sáng vô tận đến cho mình, hai hàng nước mắt tràn mi, khóe môi run rẩy. Nàng thấp giọng nói: "Được!"

  Đại trưởng lão cười sằng sặc: "Tốt lắm, vậy thì tới đi!" Ánh mắt sáng lập lòe, hắn duỗi tay ôm A Tu.

  A Tu lập tức lùi về sau một bước, trong tay chợt xuất hiện một thanh chủy thủ màu đỏ thẫm chắn trước ngực.

  Đại trưởng lão lập tức dừng bước, nghiêm nghị chất vấn: "A Tu, ngươi làm gì thế?"

  A Tu kiên định nói: "Ta muốn nhìn thấy Khẩn Na La an toàn."

  Đại trưởng lão khựng lại giây lát rồi cười ha hả: "Được thôi, ba ngày sau ta sẽ cho người đi đón ngươi."

  "Được!" A Tu siết chặt chủy thủ, xoay người đi ra ngoài.

  ...

  Hai ngày sau, một tốp binh lính cầm xích dắt Khẩn Na La ra khỏi địa lao, dùng chìa khóa mở xích, sau đó vừa vung cây thương trong tay đánh lên người Khẩn Na La vừa quát: "Cút đi!"

  Khẩn Na La lảo đảo vài bước, chắp hai tay trước ngực đi ra ngoài, khóe môi nở nụ cười nhẹ. Ta thắng rồi!

  ...

  Chập tối trên cầu đá bên ngoài hồng lâu, Khẩn Na La vẫn ngồi xếp bằng thấp giọng tụng kinh thư như mọi khi.

  A Tu giẫm lên ánh trăng chậm rãi đi tới, khom người khoác trường bào màu xanh nhạt lên người Khẩn Na La rồi dịu dàng nói: "Tiểu hòa thượng, đêm lạnh rồi."

  Khẩn Na La mở mắt ra, cười khẽ: "Ta tự biết ấm hay lạnh."

  A Tu đứng thẳng lên, nở nụ cười nhẹ nhàng: "Tiểu hòa thượng, ta muốn đa tạ ngươi! Đa tạ ngươi đã đưa ta đi cảm nhận thế giới tràn ngập ánh sáng, ngươi thực sự đã độ hóa ta!"

  Khẩn Na La cũng nở nụ cười xán lạn.

  "À đúng rồi tiểu hòa thượng, ngươi xem ta mang cho ngươi cái gì này!" Nàng lấy một quả trứng gà đỏ trong ngực ra đưa tới trước mặt đối phương.

  Khẩn Na La vươn tay nhận trứng gà đỏ.

  "Tiểu hòa thượng, ta sắp kết hôn rồi!"

  Bộp! Trứng gà đỏ lăn khỏi tay Khẩn Na La rơi xuống cầu đá, ánh mắt hắn đờ đẫn.

  A Tu làm như không phát hiện ra, vẻ mặt đong đầy hạnh phúc: "Hắn cũng là tiểu hòa thượng, hắn rất tốt với ta, hắn sẽ ra mặt vì ta, sẵn lòng giặt giũ nấu cơm cho ta, còn kể chuyện cho ta nghe nữa. Thật ra hắn không biết hắn chẳng có tí thiên phú kể chuyện gì cả, còn hơi ngốc nghếch nữa."

  Khẩn Na La ngẩng đầu nhìn dáng vẻ hạnh phúc của A Tu, trong lòng trào dâng cảm xúc khó tả, tựa như đau mà cũng giống như khổ. Hắn lẩm bẩm: "Có lẽ như vậy cũng rất tốt!"

  "Tiểu hòa thượng, ngươi nói cái gì rất tốt cơ?" A Tu tò mò hỏi.

  Khẩn Na La khẽ mỉm cười: "Ta nói ngươi có thể tìm được hạnh phúc và tương lai, như vậy rất tốt!"

  A Tu nở nụ cười hạnh phúc: "Ta cũng cảm thấy rất tốt!"

  Nàng vỗ vai Khẩn Na La, vừa cười vừa nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi không cần lo cho ta, ta lấy hắn nhất định sẽ rất hạnh phúc."

  Khẩn Na La gật đầu cười gượng: "Ta biết rồi!"

  "Ta về trước đây, ngươi đừng ngồi lâu quá, đêm khuya lạnh lắm!"

  "Ừ!"

  Khẩn Na La nhìn theo A Tu tung tăng vui vẻ chạy vào trong hồng lâu rồi lập tức biến mất. Cửa hồng lâu khép lại ngăn cách hai thế giới.

  Một lát sau Tiểu Lục lén lút ló đầu nhìn ra ngoài rồi lại rụt về xoay người nhìn A Tu.

  Nàng thì thầm: "Tiểu thư, hắn đi rồi."

  A Tu lập tức xoay người bước nhanh vào trong phòng mình trên lầu hai rồi mở cửa sổ ra, có thể trông thấy cầu đá nước chảy bên ngoài nhưng người trên cầu đã không còn.

  A Tu ngồi trước cửa sổ tiu nghỉu nhìn cầu đá như có thể nhìn thấy thân ảnh kia trên cầu. Lần này nàng ngồi cả một đêm. Tiểu hòa thượng, ta đã nói là sẽ không tiếp khách nữa.

  ...

  Sáng sớm hôm sau trong hồng lâu, A Tu ngồi trước bàn trang điểm nghiêm túc tô vẽ, giá y hồng bào tô điểm cho nàng vô cùng lộng lẫy.

  Tiểu Lục rảo bước lên lầu, đứng ngoài cửa phòng nói nhỏ: "Tiểu thư, tên Khâu Cát kia đến rồi."

  "Tiểu Lục, ngươi đi đi!" Giọng nói ủ rũ của A Tu vọng ra từ trong phòng, không bộc lộ chút cảm xúc nào.

  Tiểu Lục cuống cuồng nói: "Tiểu Thư, ngài không cần ta nữa ư? Có phải ta có điểm nào chưa tốt không? Rời khỏi ngài rồi, ngài bảo ta phải đi đâu đây?"

  "Trở về vương cung đi!"

  Tiểu Lục bên ngoài phòng cứng đờ cả người, thấp giọng nói: "Tiểu thư, ngài biết cả rồi."

  "Đa tạ ngươi đã chăm sóc ta những năm qua. Ta để lại một ít tiền tài trong hộp gấm dưới lầu, ngươi cầm hết đi."

  Tiểu Lục im lặng quay về phía căn phòng thi lễ rồi xoay người đi ra ngoài, không động đến tiền tài trong hộp gấm, đi thẳng ra khỏi hồng lâu. Nàng là người của vương cung, bây giờ phải quay về.

  Không lâu sau A Tu mặc giá y hồng bào đi từ trên lầu xuống, gót chân hoa sen, hồng y tố thủ, đầu đội hoa quan, phong hoa tuyệt thế.

  Đám tăng lữ Khâu Cát vẫn chờ bên ngoài nãy giờ đều nhìn đến ngây người.

  Chương 661: Ngươi muốn làm gì?

  A Tu đi xuống dưới lầu, bình tĩnh lên tiếng: "Ta muốn kiệu và chiêng trống."

  Khâu Cát chợt hoàn hồn, cười ha ha nói: "Ngươi chuẩn bị kết hôn với Đại trưởng lão đấy à?"

  A Tu bình tĩnh nhìn hắn.

  Khâu Cát ngừng cười, lập tức quát: "Đi chuẩn bị kiệu và chiêng trống mau lên!"

  Tức thì có hai hòa thượng chạy ra ngoài, chạy mấy bước còn không nhịn được ngoảnh đầu nhìn. Hôm nay A Tu đẹp quá!

  Chốc lát sau A Tu ngồi trên cỗ kiệu hoa lệ đi đến Đại Hoa Tự dưới sự bảo vệ của hai nhóm tăng lữ, dọc đường đi khua chiêng gõ trống, hết sức náo nhiệt.

  ...

  Trong một căn nhà gỗ ngoài thành, Khẩn Na La ngồi xếp bằng trước tượng Phật, cúi đầu tụng kinh.

  Ta nên diệt độ tất cả chúng sinh, diệt độ tất cả chúng sinh rồi mà không có một chúng sinh nào thật sự diệt độ. Vì cớ sao? Tu Bồ Đề, nếu Bồ Tát còn tướng ngã, tướng nhân, tướng chúng sinh, tướng thọ giả ắt không phải là Bồ Tát..."

  Khẩn Na La nhắm mắt nhíu mày, miệng tụng kinh song trong đầu không ngừng hiện ra mọi điều liên quan đến A Tu. Tiếng tụng kinh càng lúc càng to, trán hắn đẫm mồ hôi, tay lần tràng hạt cũng càng lúc càng nhanh, nguyên thần trong cõi tối tăm nhảy nhót, da mặt giần giật.

  Cạch! Tràng hạt trong tay Khẩn Na La đứt phựt, hạt châu rơi lạch cạch đầy đất, lăn ra xung quanh. Trong đầu hắn xuất hiện một cảnh tượng: A Tu mặc giá y đỏ rực nằm nghiêng trong kiệu, trước ngực cắm một thanh chủy thủy đỏ thẫm.

  Sắc mặt Khẩn Na La trở nên tái nhợt trong nháy mắt, hắn đột ngột đứng dậy, thân ảnh lóe lên rồi biến mất tăm.

  Trên đường phố phồn hoa vang lên khúc nhạc tươi vui, hai đội tăng lữ bảo vệ kiệu đi trước, bách tính trong thành tụ tập bên đường chỉ trỏ cỗ kiệu, nhỏ giọng bàn tán. Do kẻ có lòng riêng truyền bá nên tin tức A Tu đến Đại Hoa Tự lan truyền với tốc độ chóng mặt, không ít người đang thảo luận về chuyện giữa A Tu và Khẩn Na La, ai nấy đều khinh thường A Tu và cảm thấy không đáng thay cho Khẩn Na La.

  Ầm! Đột nhiên, một đạo phật quang tỏa sáng trên đường, một hòa thượng trẻ tuổi mặc tăng bào đứng trong phật quang.

  Kiệu lập tức dừng lại, hơn ngàn người thuộc hai đội tăng lữ vội vàng rảo bước vây quanh kiệu.

  Khâu Cát giận dữ quát: "Khẩn Na La, ngươi muốn làm gì?"

  Khẩn Na La cất bước đi về phía cỗ kiệu.

  Khâu Cát nổi giận hét to: "Giết!"

  Đông đảo tăng lữ cầm vũ khí xông tới tấn công Khẩn Na La, ánh mắt hung ác.

  Khẩn Na La vung tay áo, một đạo phật quang lăn tăn như sóng nước đập bốp lên người chúng tăng lữ.

  Toàn bộ tăng lữ lập tức hét thảm thiết bay ngược ra đằng sau. Một chuỗi âm thanh bồm bộp vang lên, tất cả đều rơi xuống đường, va vào sạp hàng, tình cảnh hỗn loạn. Vũ khí xoay tròn bay vèo vèo trên không rồi ầm ầm rơi xuống đất.

  bách tính xung quanh luôn miệng kêu la không ngừng.

  "Khẩn Na La đến hả?"

  "Ta biết ngay Khẩn Na La không phải kẻ vô tình vô nghĩa mà!"

  "Nhưng hắn không sợ Đại trưởng lão sao?"

  "Sao Khẩn Na La lại thích tiện nhân A Tu cơ chứ!"

  ...

  Mấy đại hán khiêng kiệu cuống quít đặt kiệu xuống, xoay người hoảng hốt chạy trốn.

  Thân ảnh Khẩn Na La chợt lóe lên rồi xuất hiện trước của kiệu. Hắn vươn tay vén rèm che kiệu lên, trước mắt hắn là A Tu mặc giá y đỏ rực trước ngực cắm một thanh chủy thủy, máu tươi chảy ra.

  Trong lòng Khẩn Na La trào dâng cảm xúc đau lòng xen lẫn tức giận tột cùng. Hắn vội vàng chìa tay, một đạo phật quang bao phủ quanh người A Tu.

  A Tu trong phật quang từ từ mở mắt ra, cố mỉm cười nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi đến rồi! Ta lừa ngươi đấy!"

  Khẩn Na La mấp máy khóe môi, phật quang càng mạnh hơn.

  Ánh mắt A Tu dần mơ màng, nàng thều thào nói: "Vô dụng thôi, thanh thủy thủ này có từ lúc ta chào đời, tên là A Tu Huyết Chủy, không ai có thể cứu ta.

  Tiểu hòa thượng, ta muốn ngươi ôm ta."

  Khẩn Na La buông thõng tay trong bất lực, gật đầu buồn bã nói: "Được!" Hắn khom người ôm đối phương.

  "Tiểu hòa thượng, hôm nay ta có đẹp không?"

  "Đẹp!"

  "Ta ăn mặc như vậy vì ngươi đấy, ta muốn lấy ngươi, khụ khụ..."

  "Được!" Khẩn Na La ôm A Tu đi ra ngoài, hai hàng nước mắt tuôn rơi ngoài tầm kiểm soát.

  "Tiểu hòa thượng, hôm nay là ngày ta kết hôn với ngươi, ngươi phải vui chứ!"

  Khẩn Na La cố nặn ra nụ cười vui vẻ, giọng nói xen lẫn tiếng khóc: "Ta vui lắm!"

  "Hãy ôm chặt ta, ta lạnh quá!"

  Khẩn Na La siết chặt tay ôm A Tu, toàn thân khẽ run rẩy.

  Bách tính trong thành đứng hai bên đường dõi mắt nhìn theo Khẩn Na La bế A Tu cất bước chân nặng nề chầm chậm rời đi, giờ khắc này không gian yên tĩnh không một tiếng động.

  A Tu nằm trong lòng Khẩn Na La, bàn tay dần buông thõng, hai mắt nhắm nghiền, khóe môi ngậm cười.

  Khẩn Na La dừng bước, quỳ phịch xuống đất, ngửa mặt lên trời gào to: "Phật Tổ!" Giọng nói vang dội văng vẳng trong không trung trên thành trì.

  Trong âm thanh "rầm rầm rầm" nặng nề, hàng ngàn hàng vạn người mặc áo giáp cầm mâu ùn ùn kéo đến, thành trì chìm trong u ám, tất cả bách tính hốt hoảng chạy trốn trong nháy mắt, vô cùng ồn ào hỗn loạn.

  Đại trưởng lão dẫn theo tăng lữ trong Đại Hoa Tự cũng chạy tới.

  Chương 662: Hắc Liên

  Đại trưởng lão thấy A Tu đã chết thì run rẩy cả người, tức giận hét lên: "Khẩn Na La, ngươi dám ỷ có thần thông mà đại náo Vân Bà La Môn, hại chết A Tu, hôm nay ta phải lấy mạng ngươi. Giết!"

  Toàn bộ binh lính đều giận dữ hô: "Giết!" Sát khí vô tận ngưng tụ, vô số mũi tên bay ra bắn về phía Khẩn Na La như mây đen.

  Quanh người Khẩn Na La xuất hiện từng cánh sen hư ảo, cánh sen ngưng thực biến thành một bông bạch liên. Bạch liên khổng lồ xoay tròn, tất cả mũi tên đều bắn vào bạch liên, toàn bộ binh lính đều rầm rầm văng ra ngoài rơi xuống đất.

  Khẩn Na La phớt lờ mọi thứ xung quanh, ngẩng đầu gào lên trong đau khổ: "Phật Tổ từ bi phổ độ chúng sinh, xin Phật Tổ hãy cứu A Tu, mọi nhân quả tội nghiệt ta sẽ gánh chịu một mình."

  Đại trưởng lão ở đằng xa giận dữ quát: "Khẩn Na La, lúc này mà ngươi còn dám phản kháng!"

  "Mời Phật Tổ trừ ma!" Đại trưởng lão chắp hai tay trước ngực bái lạy Đại Hoa Tự. Đại Hoa Tự lập tức lóe lên phật quang, phật quang màu vàng kéo dài tới chân trời như một cây cầu vàng.

  "Bịch!" Khẩn Na La nặng nề bái lạy, đau khổ nói: "Cầu xin Phật Tổ cứu nàng!"

  Ầm! Trên bầu trời chợt nổi gió, phật quang màu vàng ngưng tụ giữa không trung, bạch vân tập trung lại trên bầu trời hình thành một vị cự Phật màu trắng. Trên đầu cự Phật nổi vô số bướu to, cúi đầu quan sát chúng sinh.

  

  Khẩn Na La chợt ngẩng đầu, mừng như điên, vội vàng dập đầu quỳ lạy: "Đệ tử bái kiến Phật Tổ!"

  Đại trưởng lão bên dưới cũng trợn to mắt, trong lòng vô cùng kinh hoảng. Phật Tổ của Tiểu Thừa Phật Giáo, sao hắn có thể đến Vân Bà La Môn? Phật Tổ của ta đang ở đâu?

  Giọng nói lớn của Phật Tổ Pháp Tướng vang lên: "Khẩn Na La, ngươi dùng đại trí đại dũng đại đức truyền giáo ở Vân Bà La Môn, nay công đức viên mãn, có thể về Đại Lôi Âm Tự được chưa?"

  Khẩn Na La ngẩng đầu, vội vàng hô: "Xin Phật Tổ hãy cứu A Tu!"

  "Khẩn Na La, thiện ác đều có nhân quả, không thể cưỡng cầu!"

  "Xin Phật Tổ hãy cứu A Tu!"

  Bạch Vân Cự Phật bình tĩnh nhìn hắn, giọng nói hùng hậu vang vọng khắp thiên địa: "Khẩn Na La, đoạn tuyệt thất tình lục dục, đối xử bình đẳng với chúng sinh, đây là đại ái."

  Khẩn Na La thình lình đứng dậy, ngẩng đầu nói: "Phật Tổ, ta không cần đại ái gì đó, ta chỉ cần A Tu sống lại thôi!"

  "Khẩn Na La tâm nhiễm trần niệm, lục căn không tịnh, kể từ nay trục xuất khỏi Phật môn!" Bạch Vân Cự Phật mờ dần rồi biến mất, thiên địa nặng nề lại tràn đầy sức sống.

  Trong Đại Lôi Âm Tự, Đa Bảo Như Lai Phật ngồi ngay ngắn trên chủ vị, chúng Phật Định Quang Hoan Hỉ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật ngồi bên dưới.

  Tất cả chư Phật đều nhìn Phật Tổ bằng ánh mắt khó hiểu. Phật Tổ có ý gì? Sao lại trục xuất Khẩn Na La khỏi Phật môn?

  Đa Bảo Như Lai cũng không giải thích. Khẩn Na La là người cuối cùng chặt đứt vận số của Đại Thừa Phật Giáo, thật sự là không thể giữ hắn lại, đuổi hắn cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, cũng là vì Đại - Tiểu quy nhất, Phật Giáo viên mãn.

  Vả lại hắn là thị giả của Chuẩn Đề Phật Mẫu, vĩnh viễn không bao giờ hoàn toàn quy phục Tiểu Thừa Phật Giáo, thà nhân cơ hội này trục xuất hắn còn hơn là giữ hắn lại bên cạnh.

  ...

  Trong Hắc Tiêu Cung ở Ma Giới, thân ảnh Ma tổ La Hầu ngưng tụ trên chủ vị. Hắn vươn tay ra, một bông hắc liên ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn và phát ra tiếng ong ong.

  La Hầu cười ha hả: "Năm đó phương Tây và Hồng Quân đại chiến một trận, Hắc Liên Bảo Linh vỡ nát, cuối cùng không thể viên mãn. Rốt cuộc thì bây giờ Hắc Liên nhà ngươi đã xuất hiện." Hắn vỗ một chưởng, hắc liên dung nhập vào trong hư không rồi biến mất không còn tăm hơi.

  Ở ngoại thành Vân Bà La Môn có hai thân ảnh náu mình trong hư không.

  Đát Kỷ lo lắng quan sát bên trong thành, trong lòng cảm thấy bất an. Nàng quay sang nhìn Bạch Cẩm bên cạnh và hỏi: "Thánh sứ, từ khi ngài đến phương Tây vẫn luôn không có động tĩnh gì cả, rốt cuộc là tại sao ngài lại đến đây?"

  Bạch Cẩm cảm thán: "Ta đến đây để xem một truyền thuyết, và cũng đến để cứu một người."

  Đát Kỷ nhìn hắn bằng ánh mắt chờ mong: "Thánh sứ, ngài có thể hóa giải đại nhân quả này không?"

  Bạch Cẩm lắc đầu: "Ta không ra tay đâu. Không ai biết ta đến phương Tây, nhưng một khi ta ra tay thì Phật Giáo sẽ biết, sự việc sẽ càng phức tạp hơn."

  Phật Tổ Pháp Tướng biến mất, phật quang ngưng tụ trên không trung lại chuyển động rơi xuống dưới. Rầm! phật quang như trường mâu đâm vào bạch liên, từng đạo phật quang bắn ra, rắc rắc... bạch liên chi chít vết nứt.

  Khẩn Na La nhẹ nhàng đặt A Tu lên bạch liên rồi ngẩng đầu nhìn trời, đột nhiên bật cười ha hả không chút sợ hãi: "Phật! Khen thay một tên Phật đạo đức giả, khen thay một tên Phật đoạn tình tuyệt dục.

  Ngã Phật không độ nàng thì ta độ!"

  Trong khe hở hư không, hai mắt Bạch Cẩm chợt sáng ngời. Sắp bắt đầu rồi!

  Trên đỉnh đầu trọc lốc của Khẩn Na La nhanh chóng mọc ra mái tóc dài đen nhánh phủ lên vai, trường bào màu xanh nhạt trên người cũng biến thành hắc bào, trên bạch liên xuất hiện một chấm đen, màu đen lan ra như mực nước, nhanh chóng thôn phệ bạch liên thành hắc liên đen xì, phật quang cũng bị hắc liên thôn phệ không ngừng.

  Đại trưởng lão ở đằng xa bỗng trợn to mắt. Đây là thứ gì? Hắn nhìn hắc liên đen sì, trong lòng trào dâng cảm giác sợ hãi tột độ.

  Chương 663: Nương Nương cứu mạng

  Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, che khuất thiên không.

  Khẩn Na La bước từng bước thiên không, dưới chân mọc từng đóa hắc liên, mái tóc dài đen nhánh bay phất phơ, giọng nói oai nghiêm lạnh lùng vang vọng trong thiên địa: "Phật không độ ta thì ta thành Ma. Nếu ta thành Ma, Phật không làm gì được ta!"

  Ma khí cuồn cuộn xoay tròn hình thành một dòng xoáy ma khí tuôn về phía Khẩn Na La.

  Đại trưởng lão và đông đảo binh lính ở bên dưới đều xôn xao, nóng nảy bất an.

  Trong khe hở hư không, ánh mắt Bạch Cẩm sáng lấp lánh. Chính là lúc này! Thân ảnh hắn chợt lóe lên rồi biến mất tăm.

  Đát Kỷ nhìn xung quanh mà không thấy bóng dáng Bạch Cẩm đâu, lại lo lắng nhìn ra bên ngoài. Ài, cuối cùng chuyện nương nương lo lắng vẫn xảy ra, chắc là nương nương sẽ phán mình làm việc không tốt!

  Trong không trung, Khẩn Na La ấn tay xuống dưới, một cột ma trụ đen nhánh lao thẳng từ trên trời xuống. Rầm! Ma khí trụ nổ tung tại Vân Bà La Môn chẳng khác gì hồng thủy đen như mực, cuốn vô số bách tính trên khắp Vân Bà La Môn vào trong hồng thủy, kêu gào thảm thiết.

  Khẩn Na La xông thẳng từ trên trời xuống, khom người ôm lấy A Tu rồi đi về phía xa. Sau khi ma khí đen kịt tan biến, khắp Vân Bà La Môn không còn bóng dáng một đệ tử Đại Thừa Phật Giáo nào.

  ...

  Khẩn Na La bế A Tu ra khỏi thành trì đi tới trước một vách núi. Hắn cúi đầu nhìn nàng, nhíu mày trong vô thức. Chủy thủ trên người A Tu ở đâu ra? Khi nào thì biến mất? Nhưng điều này không còn quan trọng.

  Một chiếc quan tài như hắc ngọc ngưng tụ trên hư không. Quan tài mở ra để lộ không gian như hư không bên trong.

  Khẩn Na La cẩn thận đặt A Tu vào trong không gian, chậm rì rì đóng nắp quan tài lại, sau đó lạnh lùng nói: "Từ nay trở đi thiện niệm của ta vĩnh viễn bị phong ấn trong vực sâu tối tăm, từ nay về sau thế gian không còn Khẩn Na La nữa, chỉ có Hắc Y Vô Thiên mà thôi.

  Phật Giáo, Như Lai, các ngươi cứ đợi đấy! Cuối cùng sẽ có một ngày Vô Thiên ta trở lại bắt các ngươi trả giá xứng đáng!"

  Khẩn Na La khiêng quan tài đen, dưới chân mọc ra một đóa liên hoa khổng lồ. Hắc liên khép lại kéo theo Vô Thiên biến mất trong hư không...

  …

  Trong Đại Lôi Âm Tự, chúng Phật xôn xao hết cả lên. Không ngờ Khẩn Na La lại nhập ma! tất cả Phật Đà Bồ Tát cùng nhìn về phía Phật Tổ trên chủ vị.

  Như Lai Phật Tổ nói to: "Vô số chúng sinh trong muôn vàn thế giới đều có thiện có ác, thiện nhiều hơn ác thì thăng làm Phật, ác nhiều hơn thiện thì đọa làm Ma. Từ khi Khẩn Na La nhập Phật đến nay, ta thấy lời nói và hành động của hắn thuộc dạng lòng mang đại ác nhưng không nỡ hại đến tính mạng hắn, bèn trục xuất hắn khỏi Phật Giáo, mong rằng hắn có thể thành tẩu thế gian, giác ngộ triệt để. Nhưng nào ngờ nhất niệm chi sai, cuối cùng hắn vẫn rơi vào Ma Đạo."

  Bên trong đại điện, tất cả Phật Đà Bồ Tát đều âm thầm giật mình, thì ra Phật Tổ đã biết chuyện Khẩn Na La sinh ma niệm nên mới trục xuất hắn ra khỏi Phật Giáo.

  Chúng Phật Đà Bồ Tát đồng loạt chắp tay hành lễ, cung kính nói: "Đức Phật từ bi!"

  ...

  Trong thế giới Hỗn Độn Tịnh Thổ, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đứng lặng người, không nói gì cả.

  Một lúc sau, Tiếp Dẫn mới cất giọng chầm chậm: "Đa Bảo làm quá tay rồi, chuyện Khẩn Na La nhập ma không phải là một chuyện tốt đối với Phật Giáo."

  Chuẩn Đề im lặng một chút rồi lắc đầu mỉm cười: "Sư huynh, cách làm của Đa Bảo là chính xác.”

  Khẩn Na La là người thích hợp nhất để chặt đứt khí số của Đại Thừa Phật Giáo, chỉ có cách hy sinh Khẩn Na La, hắn mới có thể nhanh chóng dung hợp Đại Thừa Phật Giáo, thống nhất Phật Giáo..."

  Hắn nói với vẻ vui mừng: "Người có tính cách quyết đoán như vậy có thể trở thành người đứng đầu Phật Giáo."

  Tiếp Dẫn nhắc nhở hắn: "Sư đệ, Đa Bảo là người do Thái Thượng sư huynh phái tới."

  "Tranh chấp trên con đường tìm Đạo là không thể nhượng bộ, sư huynh, Đa Bảo sẽ đưa ra được lựa chọn đúng đắn."

  Tiếp Dẫn vẫn có vẻ lo lắng: "Sư đệ, ta lo chuyện Khẩn Na La nhập ma sẽ gây ra một hồi hạo kiếp cho Phật Giáo."

  Chuẩn Đề trấn an: "Sư huynh, chớ nghĩ quá nhiều, bây giờ là lúc Phật Giáo hưng thịnh, Thiên đạo chiếm đại thế."

  Khoảng thời gian sau đó, Tiểu Thừa Phật Giáo tiến vào khu vực Vân Bà La Môn và rao giảng Tiểu Thừa Phật Pháp, nơi truyền giáo cuối cùng của Đại Thừa Phật Giáo từ đó đổi chủ, Đại Thừa Phật Giáo cũng diệt vong.

  ...

  Bạch Cẩm cầm một thanh chủy thủ chạy vào trong Địa Phủ, hắn nhào về phía Bình Tâm điện, vừa chạy vừa hét lớn: "Nương nương, nương nương cứu mạng!"

  Bóng dáng Bình Tâm nương nương hiện lên trong tiểu hoa viên, nàng tao nhã ngồi ở trong lương đình, mỉm cười nhìn về phía cổng vòm.

  Bạch Cẩm chạy vọt qua cổng vòm, lao thẳng vào trong lương đình, hổn hển hành lễ rồi nói: "Nương nương, đệ tử đến thỉnh an người."

  Bình Tâm nương nương mỉm cười, nói: "Vừa rồi còn kêu la xin là cứu mạng, hiện tại lại biến thành thỉnh an? Ngươi cũng thay đổi nhanh thật đến."

  “Chuyện thỉnh an nương nương quan trọng hơn.”

  “Muốn ta cứu mạng ai?”

  Bạch Cẩm giơ chủy thủ trong tay lên, nói: "Nương nương, có một nữ tử bị chủy thủ này giết chết, hồn phách không thoát ra được, hẳn là đã bị hấp thu vào trong chủy thủ này, kính xin nương nương ra tay cứu nàng một lần."

  Chương 664: Để Thánh Nhân chấm dứt đi

  Bình Tâm nương nương duỗi tay ra, chủy thủ thoát khỏi tay Bạch Cẩm, bay về phía Bình Tâm rồi rơi vào trong tay người.

  Bình Tâm nương nương quan sát thanh chủy thủ này rồi nói: "Tu La Huyết Chủy là thanh chủy thủ được luyện chế từ xương cốt của Tu La tộc, phàm là người bị chủy thủ này giết chết, linh hồn đều sẽ bị chủy thủ nuốt chửng, cho đến khi hoàn toàn dung hợp thành một thể với chủy thủ.

  Bạch Cẩm dùng ánh mắt mong nhìn Bình Tâm nương nương nói: "Nương nương, ngài có thể cứu nàng sao?"

  Bình Tâm nương nương mỉm cười nói: "Cái này có gì khó?"

  Nàng búng nhẹ lên thanh chủy thủ, ầm một tiếng, thanh chủy thủ kia lập tức nát vụn, vô số điểm sáng như huỳnh quang bay ra khỏi thanh chủy thủ đã hỏng, giống như đom đóm xinh đẹp bay đầy trời.

  Bình Tâm nương nương chỉ ngón tay, một lỗ đen hiện lên, tất cả huỳnh quang đều chui vào lỗ đen, sau đó, lỗ đen biến mất

  Bình Tâm nương nương giải thích: "Linh hồn của nàng đã tan vỡ, vừa rồi ta đã đưa chân linh của nàng vào trong Lục Đạo Luân Hồi để nuôi dưỡng và tái tạo linh hồn."

  Bạch Cẩm cúi người hành lễ, hắn thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!" Có A Tu thì chuyện ma kiếp sau này vẫn có hi vọng, tối thiểu cũng có cơ hội tranh thủ một chút. Ta đúng là thiên tài.

  "Bạch Cẩm, sao ngươi lại để ý đến một nữ tử bình thường như vậy?”

  Bạch Cẩm dùng vẻ mặt bi thương, nhìn lên bầu trời bốn mươi lăm độ, hắn trầm giọng: "Trách ta luôn luôn quá mềm lòng, quá lương thiện, luôn muốn gánh vác tất cả mọi thứ."

  Bình Tâm nương nương đưa tay bắn một cái lên trán Bạch Cẩm phát ra một tiếng tách rõ vang.

  "Ôi..." Bạch Cẩm lập tức đưa tay che trán, cúi đầu.

  Bình Tâm nương nương buồn cười: "Nói chuyện cho tử tế!"

  Bạch Cẩm xoa xoa trán, bất đắc dĩ nói: "Nương nương, người biết từ trước đến nay đệ tử luôn là người thiện lương mềm lòng, sẵn sàng giúp đỡ người khác, bi kịch của Khẩn Na La và A Tu khiến đệ tử vô cùng lo nghĩ, đệ tử muốn giúp bọn họ một phen.

  Bình Tâm nương nương như có điều suy nghĩ gật gật đầu, mỉm cười nói: "Hành động cao đẹp ngươi làm ngày hôm nay, ngày sau tất nhiên sẽ nhận được thiện báo."

  Bạch Cẩm cười ngây ngô: "Thiện báo gì đâu? Đệ tử không nghĩ nhiều như vậy, đệ tử chỉ đơn thuần muốn cứu người mà thôi!”

  Bình Tâm nương nương cười: "Thiện ác cuối cùng rồi sẽ có quả, làm chuyện thiện mà không cầu hồi báo mới là đại thiện.

  Bạch Cẩm, vừa rồi ra tay cứu giúp A Tu khiến ta hơi mệt, ngươi đi chuẩn bị một chút đồ ăn đi!”

  Bạch Cẩm ngẩn người, ngạc nhiên nói: "Nương nương, người búng ngón tay một cái là được mà!"

  "Làm vậy ta càng mệt, đi nhanh đi!"

  “Vâng!” Bạch Cẩm bất đắc dĩ đáp một tiếng, hắn xoay người đi về phía phòng bếp, nghĩ thầm trong lòng, đâu phải mệt mỏi, rõ ràng chính là tham ăn, người cẩn thận không lại biến thành tên mập đó.

  “Ngươi đang nghĩ gì đấy?”

  Bạch Cẩm rùng mình một cái, vội vàng kêu lên: "Đệ tử đang nghĩ xem nên làm món gì gì cho nương nương." Nói xong liền tăng tốc độ chạy biến.

  Bình Tâm nương nương hừ nhỏ, nàng không biết Bạch Cẩm đang suy nghĩ cái gì nhưng có thể loáng thoáng cảm nhận được, khẳng định tên nhóc kia không nghĩ tới chuyện tốt gì đâu.

  ...

  Ba ngày sau, Phật Tổ Như Lai mặc áo cà sa từ từ đi vào Hỗn Độn, tiến vào Cực Lạc Thế Giới.

  Trong Cực Lạc Thế Giới, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề ngồi ngay ngắn trên đài sen, mỉm cười nhìn Đa Bảo Như Lai từ trong hư không đi tới.

  Đa Bảo, Như Lai chắp hai tay lại, khom lưng hành lễ, giọng nói như chuông rền vang khắp Cực Lạc Thế Giới: "Nam vô A Di Đà Phật. Nam Vô Bản Sư Tu Bồ Đề Phật Tổ.”

  Tiếp Dẫn chỉ một ngón tay, nói: "Phật Tổ Như Lai, xin mời ngồi!"

  Một bông sen vàng khổng lồ từ bên dưới ngoi lên, hoa sen mở ra để tạo thành một đài sen.

  Phật Tổ Như Lai bay đến ngồi ngay ngắn trên đài sen, sau lưng có một vòng Phật Luân lóng lánh.

  Giọng nói của Phật Tổ Như Lai vang lên: "Kinh Phật Đại Thừa đã diệt vong, kính xin Phật Tổ hạ pháp chỉ, cho Phật Giáo thống nhất."

  Sắc mặt Tiếp Dẫn đổi hết màu này sang màu sắc, gương mặt hắn hiện nét ảm đạm, cuối cùng thì Đại Thừa Phật Giáo vẫn diệt vong!

  Chuẩn Đề cười nói: "Dù chúng ta không hạ pháp chỉ, ngươi cũng có thể thống nhất Phật Giáo, đây là thế cục không thể tránh khỏi!"

  Như Lai Phật Tổ cung kính nói: "Thánh Nhân thống nhất thì cũng để Thánh Nhân chấm dứt."

  Chuẩn Đề nói thẳng: "Ngươi muốn để đám Nhiên Đăng, Địa Tàng và Di Lặc về dưới trướng mình sao?"

  Như Lai vẫn bình tĩnh như thường, không hề có vẻ lúng túng khi bị vạch trần, giọng nói vang vọng khắp nơi: "Đều là đệ tử Phật môn thì cũng cùng là một thể..."

  Chuẩn Đề cười ha ha: "Ngươi phá Đại Thừa Phật Giáo của ta, còn dám tới tìm ta đòi pháp chỉ xin tiếp nhận tất cả Đại Thừa Phật Giáo, rất khí phách, rất quyết đoán, Đa Bảo, càng ngày ta càng thích ngươi đó!”

  Đa Bảo Như Lai cúi đầu hành lễ, mỉm cười nói: "Đa tạ Phật Mẫu yêu thương!"

  Chuẩn Đề nói: "Bây giờ ngươi đã đến thì ta sẽ đưa cho ngươi.”

  “Đa tạ Phật Mẫu!” Đa Bảo Như Lai lập tức lộ ra vẻ vui mừng, có đạo pháp chỉ này thì đám người Nhiên Đăng chắc chắn sẽ gia nhập Tiểu Thừa Phật Giáo.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận