Chương 159
Thân Công Báo ngập ngừng nói: "Sư huynh, ta còn phát hiện hình như Ngũ Trang Quán rất bất mãn với Phật Giáo."
Hai mắt Bạch Cẩm sáng bừng, hắn vội vàng hỏi: "Sao ngươi biết?"
Trấn Nguyên Đại Tiên của Ngũ Trang Quán là đại năng không thua kém Hạo Thiên Thượng Đế, nếu Ngũ Trang Quán bất mãn với Phật Giáo thì Thiên Đình ta liền có thể mượn sức.
"Trong yến tiệc ta thấy tất cả các tân khách đều mặt mày tươi cười, chỉ có Thanh Phong tiểu đạo đồng của Ngũ Trang Quán là mặt lạnh như tiền từ đầu đến cuối, cứ như có thù sâu oán nặng vậy. Do đó có thể thấy quan hệ giữa Ngũ Trang Quán và Phật Giáo không tốt lắm."
Bạch Cẩm hơi thất vọng, khẽ lắc đầu bảo: "Ngươi không biết đấy thôi, không phải quan hệ giữa Ngũ Trang Quán và Phật Giáo không tốt, mấy năm trước Thanh Phong tiểu đạo đồng và Minh Nguyệt tiểu đạo cô của Ngũ Trang Quán tổ chức hôn lễ, ta còn sai Thạch Cơ tặng một phần lễ vật chúc mừng đắt đỏ đấy.
Nhưng bây giờ Thanh Phong và Minh Nguyệt đang hục hặc, nghe nói là đòi ly hôn, thậm chí còn bỏ bê công việc chăm sóc cây nhân sâm nữa kìa."
Thân Công Báo thốt lên đầy kinh ngạc: "Đòi ly hôn ư?"
Bạch Cẩm cảm thán: "Đúng vậy! Ta không tài nào hiểu nổi đám trẻ này nghĩ gì nữa, cuộc sống vốn đã chẳng dễ dàng gì thì phải quý trọng chứ!"
Hiển nhiên là Thân Công Báo không quan tâm tới vấn đề tình cảm của Thanh Phong và Minh Nguyệt. Hắn tỏ ra thất vọng: "Tức là Ngũ Trang Quán không ghét Phật Giáo, chẳng qua là tâm trạng của Thanh Phong tiểu đạo đồng không tốt mà thôi?"
Bạch Cẩm khẽ gật đầu: "Là thế đấy.
Sư đệ, ngươi có dùng đến quyển trục ta đưa cho ngươi không?"
Thân Công Báo lập tức đứng dậy, vừa cười vừa nói: "Còn phải đa tạ sư huynh, quả nhiên trong yến tiệc Yêu tộc và Phật Giáo làm khó ta đủ điều, muốn thăm dò thái độ của Thiên Đình đối với Phật Giáo.
Cuối cùng ta lấy quyển trục sư huynh đưa ra, đòi hết công đức của đám Dịa Tạng Vương Bồ Tát, Di Lặc Phật Tổ, Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Phật, Đại Nhật Như Lai Phật, công đức lập giáo của Phật Giáo mất đi một nửa. Lần này bọn hắn tổn thất nặng nề, cuối cùng yến tiệc của Phật Giáo tan rã không vui."
Thân Công Báo chìa tay, mấy quyển trục lập tức xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, trên mỗi quyển trục là công đức kim quang lấp lánh: "Sư huynh, sư đệ trả lại quyển trục!"
Bạch Cẩm vươn tay, các quyển trục lần lượt bay lên rơi vào trong tay hắn. Hắn nhìn thoáng qua rồi mỉm cười nói: "Pháp bảo của ta không rẻ, trước đây bọn hắn vay không ít công đức để thuê pháp bảo, tính thêm lãi nữa thì chút công đức này chẳng nhằm nhò gì."
Thân Công Báo do dự chốc lát rồi mới lên tiếng: "Sư huynh, ta đã làm đám Phật Đà Bồ Tát như Di Lặc, Địa Tạng mất hết thể diện trước mặt chúng tiên thần, nếu bọn hắn ghim sư huynh, không chịu trả nợ thì phải làm sao?"
Bạch Cẩm cất quyển trục đi, tươi cười bảo: "Trên quyển trục này có lời thề Thiên Đạo, sao bọn hắn có thể lật lọng? Trái lại ta còn hi vọng bọn hắn không trả, thế thì tiền lãi càng ngày càng nhiều."
Hắn dừng chốc lát rồi nói tiếp: "Thật ra ban đầu ta vốn không định tính nợ với bọn hắn trước mặt mọi người làm bọn hắn bẽ mặt, nhưng bọn hắn không nói đạo nghĩa thì đừng trách ta."
Thân Công Báo gật đầu, sau đó cảm khái: "Sư huynh khoan dung từ bi nhưng đa số mọi người trong hồng hoang đều xảo quyệt giả dối, chẳng màng tình nghĩa, sư huynh phải cẩn thận mới được!"
"Đa tạ sư đệ quan tâm, ta không muốn giở ra âm mưu quỷ kế. Ngẩng đầu nhìn nhật nguyệt với trái tim thuần khiết, không thẹn với lương tâm mới là đạo của ta." Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn ra bên ngoài, dường như có một luồng chính khí cuồn cuộn bộc phát từ trong người hắn.
Sắc mặt Thân Công Báo nhìn Bạch Cẩm lập tức thay đổi, thảo nào các đại năng một phương như Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên đều bái phục sư huynh, tâm tính này thật khiến người ta bội phục. Nếu khi xưa mình bái nhập vào môn hạ của Tiệt Giáo thì tốt biết bao, nhưng bây giờ vẫn chưa muộn.
Thân Công Báo lại thưởng trà nói chuyện với Bạch Cẩm thêm một lát mới cáo từ rời đi.
...
Thân Công Báo vừa đi, Bạch Cẩm cũng lặng lẽ rời khỏi Điểu Sào đi tới tầng ba của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian. Hắn tới trước một căn phòng, gõ cửa "cốc cốc" hai tiếng, dừng một chốc rồi lại gõ "cốc cốc" hai tiếng.
Trong phòng vang lên giọng nói trầm thấp: "Phật quang phổ chiếu ba nghìn giới!"
Bạch Cẩm nhỏ giọng đáp: "Đạo pháp vô lượng chư thiên truyền!"
Cửa phòng kẽo kẹt hé ra một khe nhỏ, Bạch Cẩm đẩy cửa đi vào rồi xoay người đóng cửa phòng lại.
Hắn nhìn vào trong phòng thì thấy Di Lặc Phật mặc áo cà sa ngồi trước cửa sổ, mặt mày không còn tươi cười.
Bạch Cẩm đi đến, nở nụ cười chân thành: "Di Lặc sư đệ, sau này gặp nhau ngươi hoàn toàn có thể quang minh chính đại tiến đến Điểu Sào, đừng thần bí như thế."
Di Lặc nhìn hắn nói: "Đế Quân cũng biết một khi Phật Giáo quật khởi, Phật Giáo và Thiên Đình ắt sẽ nổi lên tranh đấu. Ta là Phật Tổ của Phật Giáo, ngài là Đại Đế của Thiên Đình, nếu chúng ta qua lại gần gũi thì sẽ bất lợi với cả hai."
Bạch Cẩm ngồi xuống phía đối diện Di Lặc rồi mỉm cười hỏi: "Không biết lần này Phật Tổ mạo hiểm đến đây là vì chuyện gì?"
Di Lặc Phật Tổ nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm, nghiêm túc nói: "Hành vi của thần linh Thiên Đình - Thân Công Báo trong đại hội là do sư huynh bày mưu đặt kế phải không?"
Chương 676: Ta cho ngươi một cách
Bạch Cẩm ngơ ngác nói: "Hành vi gì cơ? Ta chẳng biết gì cả! Xin sư đệ hãy giải đáp nghi vấn."
Di Lặc Phật Tổ nghiêm túc nói: "Thân Công Báo lôi khế ước vay tiền của chúng ta ra đòi nợ trước biết bao ánh mắt của mọi người làm bần tăng vô cùng thảm hại, lẽ nào không phải do sư huynh bày mưu đặt kế?"
Bạch Cẩm lập tức ấm ức kêu la: "Có thiên địa chứng giám! Ta vốn không biết Thân Công Báo đã làm gì.
Mấy ngày nay ta vẫn luôn bế quan ngộ đạo muốn lĩnh ngộ Chuẩn Thánh cảnh, ta hoàn toàn không biết Thân Công Báo đi tới Phật Giáo. Vả lại, nếu ta biết Thân Công Báo đi Phật Giáo thì cũng sẽ không xúi hắn làm khó sư đệ, chúng ta là đồng minh cơ mà!"
Hắn nói một cách chính nghĩa và nghiêm túc: "Nếu sư đệ không tin thì ta có thể mời Thân Công Báo đến đối chất.
Nếu hắn nói là mình làm theo ý ta thì ta nhất định sẽ nhận lỗi với sư đệ, đồng thời trả nợ công đức thay sư đệ."
Hai mắt Di Lặc chợt sáng lên, Bạch Cẩm trả nợ thay mình, hấp dẫn biết bao!
Bạch Cẩm lắc đầu thở dài: "Lẽ nào giữa chúng ta chẳng có chút tin tưởng ấy sao?"
Di Lặc cố cưỡng lại cám dỗ. Bất kể có phải là Bạch Cẩm hay không, hắn đã dám đối chất thì chắc chắn đã chuẩn bị chu toàn. Di Lặc trầm ngâm nói: "Tất nhiên là ta tin tưởng sư huynh.
Trong đại hội Thân Công Báo nói là đòi nợ theo lệnh của sư tỷ, vị sư tỷ này hẳn là Cô Lương?"
Bạch Cẩm lập tức giận dữ quát: "Là nàng, là nàng, chính là nàng!
Từ khi có chỗ dựa là Hạo Thiên Thượng Đế, nàng càng ngày càng không coi ta ra gì, bây giờ còn giấu giếm ta đòi nợ huynh đệ của ta, nàng thật sự cho rằng ta không nổi giận sao?"
Di Lặc bất giác nghĩ tới chính mình, trong đầu tái hiện từng hình ảnh Bồ Tát La Hán rời khỏi Tu Di Tự. Hắn buồn bã nói: "Thì ra là thế, ta hiểu cảm giác của sư huynh."
Bạch Cẩm hơi sửng sốt. Ài, ta còn chưa nói xong mà, sao ngươi lại tin hả? Phật Giáo các ngươi đều thuần khiết như thế sao?
Di Lặc cảm khái: "Ta đồng cảm với cảm giác này của sư huynh."
Trong đầu Bạch Cẩm lại nảy ra một nghi vấn, sự đồng cảm này xuất phát từ đâu?
"Trước kia khi ta đắc thế có rất nhiều Bồ Tát La Hán cung phụng bên cạnh. Long Cát Bồ Tát, Bảo Nguyệt Bồ Tát, Ma Ni Bồ Tát đều từng ngồi nghe ta giảng đạo. Nhưng bây giờ..."
Di Lặc Phật khẽ lắc đầu, giọng nói chất chứa cô đơn: "Bây giờ Đa Bảo Như Lai Phật trở thành Vạn Phật Chi Chủ, ngồi trên thần vị cao vời vợi, vạn phật triều bái.
Bọn hắn cũng bái nhập dưới tọa Như Lai, gặp ta cũng chẳng chào hỏi một câu, vội vàng phân rõ giới hạn với ta. Ta hiểu cảm giác lạc lõng này."
Bạch Cẩm nhìn Di Lặc Phật, bờ môi run run, giọng điệu thương cảm: "Không ngờ người hiểu ta nhất lại là sư đệ.
Sư huynh sống trên Thiên Đình cũng chẳng tốt đẹp gì! Mặc dù trên danh nghĩa ta là Thiên Đế - một trong tứ ngự nhưng thực tế lại chẳng có tác dụng gì. Sư huynh đệ đồng môn thuở trước lũ lượt phản bội, ngay cả Thần Tài do một tay ta đề bạt cũng bị Hạo Thiên mua chuộc.
Tên Hạo Thiên Thượng Đế kia coi ta là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt! Cuộc sống của ta chẳng dễ chịu gì!"
Di Lặc bất giác gật đầu đồng cảm: "Ta hiểu cảm giác của sư huynh, bởi vì cuộc sống của ta cũng không tốt đẹp gì!
Đệ tử dưới tọa lũ lượt phản bội, Đa Bảo Như Lai cực kỳ cảnh giác với ta, tuy ta có danh nghĩa Vị Lai Phật Tổ nhưng cũng chỉ là hư danh mà thôi, chẳng có tác dụng gì hết."
Hai người nhìn nhau dạt dào tình cảm. Bạch Cẩm cắn răng, thấp giọng nói: "Sư đệ, chúng ta không thể cam chịu số phận như vậy được, gặp chuyện không thể ngồi đó chờ chết, chúng ta phải vùng lên, phải phản kháng!"
Di Lặc do dự chốc lát rồi gật đầu lên tiếng: "Sư huynh nói rất đúng, nhưng xin sư huynh hãy chỉ điểm phải vùng lên phản kháng thế nào?"
Bạch Cẩm thì thầm: "Ngươi ở Phật Giáo, ta ở Thiên Đình, chúng ta hoàn toàn có thể phối hợp với nhau.
Thiên Đình có hành động gì ta sẽ thông báo cho ngươi, ngươi có thể xem tình hình mà lên kế hoạch phá hỏng hành động của Thiên Đình để nâng cao thanh danh của mình.
Phật Giáo có hành động gì thì ngươi báo cho ta, ta sẽ phá hỏng để hạ thấp danh vọng của Như Lai.
Có qua có lại, thanh danh của chúng ta sẽ tăng cao, còn danh vọng của Hạo Thiên Thượng Đế và Như Lai Phật Tổ sẽ bị hạ thấp.
Dần dần đệ tử Phật Giáo chắc chắn sẽ tán thành ngươi làm Phật Tổ, chúng thần Thiên Đình cũng tán thành ta làm Thiên Đế. Sư đệ, như vậy rất có triển vọng đấy!"
Ánh mắt Di Lặc sáng ngời, sau đó hắn ngập ngừng nói: "Sư huynh, kết minh cũng được thôi, nhưng khoản vay này..."
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Sư đệ, nói thật với ngươi vậy! Khoản vay này chắc chắn không thể miễn được đâu.
Thế này nhé, ta vác cái mặt mo này đến tìm Cô Lương nói chuyện, bảo nàng lùi kỳ hạn trả tiền và giảm một ít tiền lãi cho ngươi. Nhưng thật sự là ta không dám đảm bảo nàng có đồng ý hay không."
Di Lặc chắp tay thi lễ tỏ lòng cảm kích: "Cảm tạ sư huynh, sư huynh tốt quá! Nếu không có ngài thì ta không biết phải làm thế nào!"
"Haiz, chúng ta xưng huynh gọi đệ, ta không giúp ngươi thì giúp ai!
Sư đệ, sau khi về Phật Giáo ngươi phải nghĩ cách xoay sở tiền nong mới được!"
Di Lặc nhăn mặt than thở: "Không giấu gì sư huynh, ta thật sự không biết phải kiếm công đức bằng cách nào." Hắn nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt ước ao, vị sư huynh này giàu thật đấy! Nếu không phải thân phận của hắn không tầm thường thì mình rất muốn bắt cóc hắn.
Bạch Cẩm suy nghĩ chốc lát rồi nói: "Thế này nhé, ta cho ngươi một cách."
Hai mắt Di Lặc lập tức sáng lấp lánh, hắn vội vàng lên tiếng: "Mời sư huynh chỉ giáo!"
Chương 677: Cho vay tư nhân
"Lần này Phật Giáo thành lập, đệ tử Phật Giáo đều nhận được chút công đức, ngươi đi thuyết phục đệ tử Phật Giáo đến ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đổi công đức lấy Công Đức Kim Tiền, ta sẽ trích từ phí thủ tục ra mấy phần trăm cho ngươi, đây cũng tính là một khoản thu nhập đấy."
Di Lặc hỏi với ánh mắt sáng ngời: "Sư huynh, bao nhiêu phần trăm?"
"Ba phần trăm phí thủ tục, đây là con số lớn nhất mà ta có thể điều động rồi, nếu cao hơn thì phía Cô Lương nhất định sẽ không bỏ qua."
Di Lặc sinh lòng cảm động, lập tức đứng dậy vừa chắp tay thi lễ vừa cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm cũng đứng dậy vỗ vai đối phương, đồng thời cổ vũ: "Khách sáo gì chứ? Bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền, phải cùng nhau cố gắng tiến bộ.
Sau khi trở về ngươi có thể làm rất nhiều chuyện, ví như có thể vay tiền từ ngân hàng rồi cho đệ tử Phật Giáo vay lại với lãi suất cao hơn ngân hàng một chút, như vậy thì ngươi có lãi rồi."
Di Lặc khó hiểu: "Sư huynh, bọn hắn hoàn toàn có thể tự vay từ ngân hàng mà, sao phải vay từ chỗ ta với lãi suất cao hơn? Chẳng lẽ ngươi muốn ta ép bọn hắn vay?"
"Sư đệ, ngươi nghĩ sai rồi. Ngân hàng cho vay rất nghiêm ngặt, chẳng những phải có người đảm bảo mà còn phải có đồ thế chấp.
Nhưng Phật Giáo các ngươi nghèo rớt mồng tơi, rất nhiều môn nhân không có đồ thế chấp, vậy thì ngươi có thể cho vay không cần thế chấp, lãi suất cao hơn ngân hàng mấy lần cũng được luôn. Tuy nhiên, ngươi cũng phải chịu mạo hiểm nhất định."
Hai mắt Di Lặc sáng lên, sư huynh đúng là sư huynh, vụ này rất có lợi!
Hắn lập tức chắp tay thi lễ, giọng nói tràn đầy cảm kích: "Đa tạ sư huynh đã chỉ điểm."
Sau khi Di Lặc rời đi, tiếp theo Địa Tạng Vương Bồ Tát, Dược Sư Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Đại Nhật Như Lai cũng lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi.
...
"Bồ Tát, muốn vay tiền không? Không cần thế chấp."
"La Hán, muốn vay tiền không? Công Đức Kim Tiền được Di Lặc Phật Tổ ban thưởng đó!"
"Phật Đà, muốn vay tiền không? Công Đức Kim Tiền tinh khiết từ Âm Gian Địa Phủ đấy, lãi suất thấp hơn bọn hắn."
Từng hòa thượng âm thầm chạy tới Linh Sơn, sau khi chạm mặt nhau ở đây còn lườm nguýt nhau như nước với lửa.
Trong Đại Lôi Âm Tự, Đa Bảo Như Lai ngồi ngay ngắn trên chủ vị.
A Nan và Già Diệp bước nhanh từ bên ngoài vào, đứng dưới đại điện cùng chắp tay thi lễ với thái độ vừa khiêm nhường vừa cung kính: "Đệ tử bái kiến Phật Tổ, chúc Phật Tổ kim thân bất diệt, độc tôn tam giới!"
Như Lai Phật Tổ hơi mở mắt ra nhìn A Nan và Già Diệp bên dưới, bỗng nhiên bừng tỉnh hiểu ra. Thì ra bên cạnh có hai kẻ nịnh nọt là cảm giác này đây, thảo nào Bạch Cẩm lại được sư phụ cưng chiều như thế. Sư phụ à, ta đã cảm nhận được thú vui của người rồi!
Giọng nói lớn trang nghiêm của Như Lai Phật Tổ vang lên: "A Nan, Già Diệp, sao các ngươi lại đến đây?"
A Nan cung kính thưa: "Khởi bẩm Phật Tổ, gần đây Linh Sơn Phật Giáo ta bỗng xuất hiện hình thức cho vay tư nhân không cần đảm bảo, không cần thế chấp với khẩu hiệu lãi nhanh, thu hút rất nhiều đệ tử Phật Giáo đến vay tiền."
Già Diệp cũng báo cáo: "Phật Tổ, ta nghe nói lãi suất cho vay rất cao, chi bằng chúng ta thâu tóm nghiệp vụ cho vay về Đại Lôi Âm Tự thống nhất quản lý, do Đại Lôi Âm Tự chúng ta cho vay để tích góp công đức, còn hơn là để cánh tư nhân cho vay tạp nham kia hoành hành."
Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Ta biết rồi, không cần quan tâm, không tổn hại đến đại cục của Phật Giáo thì cứ kệ bọn hắn đi!"
Trong mắt A Nan và Già Diệp lộ rõ vẻ thất vọng, bọn hắn cung kính đáp: "Vâng!"
Như Lai Phật Tổ đứng dậy trên đài sen rồi nói: "Theo ta đến Tì Lam Điện."
A Nan và Già Diệp cung kính trả lời: "Vâng!"
Hai người đi theo sau Phật Tổ ra ngoài. Phật Tổ rời khỏi tự, mỗi bước đi hoa sen nở rộ ở dưới chân, tỏa ra hàng nghìn hàng vạn tia tường thụy, hắn đi đến đâu vạn Phật lễ kính đến đó.
Ba người đi lên không trung rồi đáp xuống trước một cung điện vắng vẻ.
Cửa cung điện lập tức mở rộng, một phụ nhân gầy gò đi từ trong đại điện ra, toát lên khí tức khó gần, thoạt nhìn rất u ám.
Lão phụ nhân chắp tay thi lễ, cất giọng khàn khàn: "Tì Lam Bà bái kiến Phật Tổ!"
Như Lai Phật Tổ khẽ mỉm cười bảo: "Tì Lam Bà Bồ Tát là Bồ Tát thượng cổ của Phật Giáo ta, có công lao có khổ lao. Ngươi không cần đa lễ, đứng dậy đi!"
Tì Lam Bà Bồ Tát đứng dậy, hỏi thẳng: "Pháp giá của Phật Tổ đến đây vì có chuyện gì quan trọng sao?"
Như Lai Phật Tổ cười khẽ: "Môn hạ của ngươi có một người hữu duyên làm đệ tử của ta."
Mặt Tì Lam Bà Bồ Tát chợt biến sắc, sau đó bình tĩnh lại: "Được Phật Tổ vừa ý là vinh hạnh của bọn hắn!"
Nàng chìa tay mời: "Mời Phật Tổ vào trong, ta sẽ triệu tập môn hạ đến."
Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu rồi đi vào bên trong cùng Tì Lam Bà Bồ Tát.
…
Chương 678: Bàn tay màu vàng
Trong thế giới tĩnh mịch, trên sa mạc bốc hơi nóng, vù vù vù... tiếng vỗ cánh bạt mạng vang lên.
Ầm ầm ầm! Từng cột cát nổ tung bên trong sa mạc.
Một con Bát Sí Kim Thiền cực to phá không xông tới, tám cánh như đao xé rách hư không, hung ác như một vị Ma Thần viễn cổ bay ra.
Rầm! Trong sa mạc có một cái đuôi bọ cạp đen nhánh phóng ra như trường thương bằng thép bay tới đâm về phía Bát Sí Kim Thiền.
Đột nhiên, Bát Sí Kim Thiền bắn ra một sợi râu. Roẹt! Trên đuôi bọ cạp lóe lên hỏa quang, sa mạc ầm ầm cuồn cuộn như sóng biển. Một con bọ cạp khổng lồ nhảy từ trong sa mạc ra, rụt cái đuôi về phía sau người.
Bọ cạp khổng lồ ngẩng đầu nhìn Bát Sí Kim Thiền trên bầu trời, cơ thể mất kiểm soát lùi về phía sau, cực kỳ sợ hãi.
Nó ngẩng đầu van xin: "Kim Thiền tha mạng cho ta có được không? Ta bằng lòng tôn kính ngươi."
Kim thiền to lớn kêu ve ve quái dị: "Độc Hạt, bốn vạn tám nghìn trùng chỉ còn lại hai chúng ta, bây giờ ngươi vẫn còn ôm ảo tưởng ngây thơ này sao?
Muốn thoát khỏi Độc Cổ Thế Giới thì trong chúng ta phải có một kẻ mất mạng, Vạn Cổ Chi Vương tập hợp đủ sức mạnh từ bốn vạn tám nghìn trùng mới có tư cách rời khỏi nơi này." Tám cánh chuyển động, tám lưỡi đao kim quang sắc bén chém về phía Độc Hạt.
Độc Hạt đột nhiên đứng thẳng lên, phát ra tiếng gào "xì", miệng phun khói độc màu xanh lá cây u ám. Khói độc hóa thành hàng nghìn hàng vạn con bọ cạp độc nhỏ ùn ùn bò lên trên.
Rầm! Lưỡi đao kim quang sắc bén đánh đâu thắng đó, vạch ra tám thông đạo kim sắc trong đám bọ cạp độc nhỏ, tất cả bọn chúng đều bị kim quang cắt nát, tựa như tám thanh kim đao chém vào Độc Hạt.
Trong lòng Độc Hạt vừa hoảng sợ vừa tức giận, thủ đoạn của Bát Sí Kim Thiền này vượt xa tưởng tượng của mình. Nó vội vàng lùi về sau, lẽ nào hôm nay phải bỏ mạng tại đây sao?
Ầm! Trong biển cát bị chém ra tám khe rãnh sâu hun hút, mặt đất rung chuyển.
"Ve!" Tiếng Kim Thiền chói tai vang lên, Bát Sí Kim Thiền bay xuống dưới như một vệt kim quang cắt ngang bầu trời. Độc Hạt sử dụng kịch độc dốc toàn lực chống đỡ.
Ầm ầm! Sóng dao động trong chiến đấu như hủy thiên diệt địa vang vọng trên sa mạc, hai đạo thân ảnh khổng lồ tung hoành như hai tên hung thần, toàn bộ sa mạc đều bị lật tung cát bắn tung tóe. Hai thân ảnh lúc ẩn lúc hiện chạy qua chạy lại trong biển cát, tám cánh sắc bén của Kim Thiền không ngừng giao tranh cùng kịch độc, âm thanh chiến đấu chẳng khác gì sấm dậy.
...
Trong Tì Lam Cung, Như Lai Phật Tổ và Tì Lam Bà Bồ Tát ngồi thẳng lưng. Mấy chục La Hán, Kim Cương, hành giả, hòa thượng đứng trong đại điện với ánh mắt đong đầy kích động chờ mong. Người thì chắp hai tay trước ngực cúi đầu tỏ vẻ khiêm tốn, cũng có nhiều kẻ ngẩng đầu ưỡn ngực thể hiện phong thái oai phong của mình.
Tì Lam Bà Bồ Tát bình tĩnh mở lời: "Phật Tổ, môn hạ của ta đều đang ở đây, không biết ai có thể làm đệ tử của Phật Tổ?"
Như Lai Phật Tổ cười khẽ: "Đệ tử của ta không có mặt ở đây!"
Gì cơ? Tì Lam Bà Bồ Tát bỗng ngẩng phắt đầu, lồng ngực ưỡn thẳng lập tức sụp xuống. Chúng La Hán, Kim Cương, hành giả, hòa thượng đều thất vọng, hé miệng muốn tự tiến cử nhưng lại sợ uy nghiêm của Phật Tổ.
Tì Lam Bà Bồ Tát xua tay ra hiệu cho đám đông giải tán, sau đó bất đắc dĩ nói: "Phật Tổ, môn hạ đệ tử của ta đều ở đây cả, e là Phật Tổ tính sai rồi!"
Như Lai Phật Tổ ngẩng đầu nhìn lên trên, một giọt nước trong suốt lơ lửng dưới mái vòm, giọt nước khẽ rung động tỏa ra ánh sáng mỏng manh.
Tì Lam Bà Bồ Tát giật mình, vội vàng lên tiếng: "Phật Tổ, đây chỉ là một giọt nước bình thường mà thôi."
Như Lai Phật Tổ nở nụ cười nhẹ: "Một giọt nước một thế giới, một chiếc lá một cây bồ đề, Bồ Tát có bản lĩnh thật đấy!
Đệ tử của ta đang ở trong thế giới này, mong Bồ Tát từ bỏ thứ yêu thích."
...
Bên trong thế giới, sa mạc đã sụp đổ trong đại chiến, thiên địa méo mó như có thể vỡ tan thành mảnh nhỏ bất cứ lúc nào. Một đạo hắc quang và một đạo kim quang vút qua cát bụi ngợp trời đâm sầm vào nhau.
Rầm! Một gợn sóng co kéo màu đen cuốn phăng tất cả, toàn bộ cát bụi đều biến mất trong gợn sóng, thiên địa sáng sủa.
Bộp! Độc Hạt bay ngược trở về vạch ra một cái khe dài vạn dặm trên mặt đất. Nó nằm ở cuối khe, sáu đôi chân phụ đã gãy mất ba đôi.
Bát Sí Kim Thiền trên không trung cũng vô cùng thê thảm, tám cánh đã bị xé rách hết ba cánh, rơi xuống ngay bên cạnh.
Bát Sí Kim Thiền phát ra tiếng kêu quái dị: "Độc Hạt, ngươi là đối thủ đáng gờm nhất trong số bốn vạn tám nghìn trùng ta đã gặp. Ngươi đánh ta bị thương đến mức này cũng đủ để ngươi kiêu ngạo rồi, nhưng ta mới là Vạn Cổ Chi Vương!" Sau đó nó hóa thành một đạo kim quang bay vụt về phía Độc Hạt.
Ầm! Đột nhiên trên thiên không vặn vẹo hiện lên màu vàng, một bàn tay khổng lồ màu vàng từ bên trên hạ xuống, áp lực nặng nề đè nặng làm Bát Sí Kim Thiền rơi từ trên thiên không xuống mặt đất đổ nát. Nó gắng gượng chống đỡ cơ thể, ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ che phủ phía trên, trong cặp mắt nhỏ ti hí lộ rõ vẻ sợ hãi, toàn thân run bần bật. Bàn tay này là cái gì vậy?
Phật thủ màu vàng phủ lên Bát Sí Kim Thiền và Độc Hạt. Sau khi Phật Thủ nâng lên, cả Kim Thiền lẫn Độc Hạt đều biến mất không còn tăm hơi. Toàn bộ thế giới đều chấn động, xuất hiện vết nứt không gian, sau đó không ngừng sụp đổ.
…
Chương 679: Thế nào là Nhân Gian Yêu Quốc
Trong Tì Lam Điện, Như Lai Phật Tổ chìa tay ra, một con tiểu kim thiền và một con bọ cạp nhỏ nằm bò trên lòng bàn tay. Sau khi thu nhỏ, bọn chúng không còn khí thế lúc trước, trái lại còn có cảm giác đáng yêu, dễ thương vô cùng.
Tì Lam Bà Bồ Tát sốt sắng nói: "Phật Tổ, chúng là cổ vương ta dốc lòng bồi dưỡng."
Như Lai Phật Tổ cười khẽ: "Con kim thiền và bọ cạp này đã có Phật tính, hữu duyên làm đệ tử của ta. Vì sự hưng thịnh của Phật Giáo, mong Bồ Tát từ bỏ thứ yêu thích."
Tì Lam Bà Bồ Tát lộ rõ vẻ không cam lòng nhìn theo Như Lai Phật Tổ rời đi.
Rầm! Như Lai Phật Tổ vừa rời khỏi đó, bên trong đại điện vang lên tiếng va chạm dữ dội, cả cung điện đều rung chuyển.
A Nan và Già Diệp ở bên ngoài không kìm được bèn nhìn vào trong đại điện. Đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào Bồ Tát dám ra tay với Phật Tổ?
Như Lai Phật Tổ cười tủm tỉm đi từ trong đại điện ra ngoài.
A Nan và Già Diệp lập tức theo sát phía sau rời đi.
Sau đó Như Lai Phật Tổ thông báo với Phật Giáo chuyện mình mới thu nhận một đệ tử là Kim Thiền Tử và một thị giả tên là Minh Hạt.
...
Sau khi Phật Giáo thống nhất, tam giới bình yên một thời gian, Thiên Đình ra sức mở rộng ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, phân bố ngân hàng này ra khắp tam giới, hơn nữa còn mở nghiệp vụ gửi tiết kiệm Nhân Gian Kim Tiền.
Trong khi đó Phật Giáo mới thành lập đang dốc sức phổ biến giáo nghĩa, truyền bá Phật Giáo khắp Tây Ngưu Hạ Châu, đồng thời có một số Phật Đà Bồ Tát cũng đang âm thầm mở rộng việc cho vay tư nhân.
...
Trong Đại Lôi Âm Tự của Phật Giáo, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên chủ vị, bên dưới là một lão giả râu bạc áo trắng ngồi trên chiếc ghế màu tím, trên mặt treo nụ cười hòa nhã.
Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Bạch Trạch Yêu Thánh, Yêu tộc các ngươi muốn gì?"
Lão giả trả lời: "Mười ba ngàn năm trước ở Địa Tiên Giới, bách gia tranh minh, Yêu Sư của Yêu tộc ta cũng từng hóa thân hạ phàm truyền đạo, lập nên Âm Dương gia.
Hiện giờ Tần Triều lại xuất hiện Nhân Vương, Âm Dương gia ta nhân cơ hội này hỗ trợ Nhân Vương thu thập khí vận của Nhân tộc lập ra hoàng triều, thống nhất Nhân tộc phương Đông."
Như Lai Phật Tổ lên tiếng: "Ta biết rõ những chuyện này."
Bạch Trạch vừa vuốt râu vừa mỉm cười nói: "Xưa nay bách gia vẫn luôn bất hòa, trong đó Pháp gia và Nho gia căng thẳng nhất. Ta muốn mượn sức Thiền gia dẫn dắt bách gia tranh đấu để giúp Âm Dương gia ta hoàn thành kế hoạch."
Giọng nói to lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Âm Dương gia có kế hoạch gì? Phật Giáo ta được lợi gì?"
Bạch Trạch Yêu Thánh trầm ngâm chốc lát rồi khẽ phe phẩy quạt xếp, nghiêm mặt nói: "Ta muốn mượn Nhân Vương chi lực thành lập Nhân Gian Yêu Quốc."
Như Lai Phật Tổ chấn động trong lòng, lập tức hỏi ngay: "Thế nào là Nhân Gian Yêu Quốc?"
"Nhân và yêu cùng chung sống, mặt người tâm yêu, đó là Nhân Gian Yêu Quốc.
Cần phải mượn khí vận của Nhân tộc và khí vận của Yêu tộc dung hợp với nhau mới có thể thành lập Nhân Gian Yêu Quốc. Yêu Quốc thành thì Yêu tộc bất diệt."
Bạch Trạch Yêu Thánh nhấn mạnh: "Phía Nhân Vương thì chúng ta đã có kế hoạch rồi, chắc chắn có thể giành được sự ủng hộ của hắn.
Hiện tại đối tượng đáng lo là bách gia Nhân tộc, xin Phật Giáo hãy ra tay quấy nhiễu bách gia giúp Yêu tộc chúng ta một tay."
Như Lai Phật Tổ cũng hơi dao động. Nếu được Nhân Vương ủng hộ phân chia lực lượng khí vận của Nhân tộc thì có thể thành lập Nhân Gian Yêu Quốc nửa người nửa yêu.
Quả nhiên các đại năng viễn cổ còn sống không dễ đối phó, có lẽ bọn hắn đã lên kế hoạch thành lập Nhân Gian Yêu Quốc này từ hồi bách gia tranh minh rồi. Mưu kế sâu xa khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Như Lai Phật Tổ bình tĩnh cất lời: "Phật Giáo ta được lợi gì?"
Bạch Trạch khẽ phe phẩy quạt lông, ôn tồn đáp: "Ta biết Phật Giáo định truyền giáo đến Nam Chiêm Bộ Châu và Đông Thắng Thần Châu nhưng luôn bị Đạo gia cản trở.
Một khi Nhân Gian Yêu Quốc phương Đông được thành lập, dung hợp khí vận của Nhân tộc và Yêu tộc, khí vận sẽ phồn vinh hưng thịnh, thậm chí có thể vượt qua khí vận của Nhân tộc Đông Thổ ở thời điểm nào đó.
Ta hứa với Phật Tổ là sẽ cho phép Phật Giáo được truyền giáo tại Nhân Gian Yêu Quốc, thậm chí có thể để Phật Giáo làm quốc giáo, coi như đây là ván cầu tiến vào Đông Thắng Thần Châu và Nam Chiêm Bộ Châu. Phật Tổ thấy sao?"
Như Lai Phật Tổ cân nhắc một lúc, giọng nói lớn vang lên: "Nhân Gian Yêu Quốc ở đâu?"
Bạch Trạch nở nụ cười nhẹ: "Đông Hải."
Như Lai khẽ gật đầu: "Được!"
Bạch Trạch Yêu Thánh chắp tay cười ha ha: "Đa tạ Phật Tổ!"
"Yêu Thánh đã tính toán từ lâu, cho dù không có Phật Giáo ta thì cũng chắc chắn có thể thành lập Yêu Quốc."
Bạch Trạch lắc đầu: "Bách gia có nhiều Thánh hiền, mặc dù hiện tại Âm Dương gia ta âm thầm phục vụ cho Nhân Vương, được Nhân Vương vừa ý, nhưng muốn phân chia khí vận của Nhân tộc để thành lập Yêu Quốc thì chắc chắn không thể che mắt Thánh hiền bách gia, trừ khi có thể gây nhiễu tầm mắt của bọn hắn khiến bách gia tạm rơi vào hỗn loạn, đến lúc đó Âm Dương gia ta mới tiện thực hiện kế hoạch."
Như Lai Phật Tổ trầm ngâm nói: "Các ngươi có bao nhiêu lòng tin có thể thành công?"
Bạch Trạch Yêu Thánh nói bằng giọng điệu tràn đầy tự tin: "Kế hoạch này đã được tiến hành mấy vạn năm, do Yêu Sư của Yêu tộc ta đích thân ra tay!
Hiện giờ người đứng đầu Âm Dương gia là Lục Áp Thái tử phân hồn chuyển thế, tên là Đông Hoàng Thái Nhất."
"Các ngươi đã nắm chắc thì ta sẽ giúp các ngươi một tay. Sắp tới Thiền gia sẽ khơi mào bách gia chi loạn."
Bạch Trạch Yêu Thánh đứng dậy chắp tay thi lễ, tươi cười nói: "Cảm tạ Phật Tổ!"
Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu.



