Chương 160
Bạch Trạch Yêu Thánh đứng dậy, lấy một chiếc bạch cốt bút ra, tiện tay vẽ một cánh cửa ngay trước mặt, sau đó vươn tay mở cửa. Phía đối diện là núi non trùng điệp, yêu khí ngùn ngụt, một vùng cung điện trải dài tọa lạc trên dãy núi.
Bạch Trạch Yêu Thánh cất bước đi vào trong cánh cửa, nháy mắt đã xuyên qua thời không xuất hiện trước cung điện.
Cánh cửa được vẽ bằng mực ở cung điện bên trong Đại Lôi Âm Tự dần loang ra rồi dung nhập vào hư không, biến mất không còn tăm hơi.
Bên trong Đại Lôi Âm Tự trống trải, Như Lai Phật Tổ ngẫm nghĩ chốc lát rồi cất tiếng gọi: "Kim Thiền Tử!"
Một đạo kim quang lóe lên trước Đại Lôi Âm Tự hóa thành một tiểu hòa thượng với y phục xốc xếch, mặt mày hết sức lạnh lùng kiêu ngạo.
Kim Thiền Tử cất bước đi vào Đại Lôi Âm Tự, đi đến đại điện. Khi trông thấy Phật Tổ ngồi trên chủ vị, đáy mắt mắt xuất hiện vẻ sợ hãi. Hắn chắp hai tay trước ngực thi lễ, cung kính hô: "Đệ tử bái kiến bản sư!"
Giọng nói lớn trang nghiêm của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Kim Thiền Tử, ngươi tới Tần Triều ở Nam Chiêm Bộ Châu lệnh cho Thiền gia ra tay châm ngòi bách gia nội chiến."
Trong mắt Kim Thiền Tử lóe lên một đạo huyết sắc, khóe miệng khẽ nhếch lên nở nụ cười. Hắn thấp giọng hỏi: "Bản sư, đệ tử có thể ra tay không?"
Như Lai Phật Tổ bình tĩnh cất lời: "Ta tặng ngươi Phật Điệp, xá tội sát sinh."
Kim Thiền Tử hớn hở nói: "Tạ ơn bản sư!" Hắn lập tức xoay người chạy ra ngoài, hóa thành một đạo kim quang rồi biến mất dạng.
...
Tại hoàng đô Hàm Dương của Tần Triều, từng tòa lầu cao san sát mọc lên như nấm, ngay cả ban đêm cũng đèn đuốc sáng trưng, dòng người trong chợ đêm qua lại không ngớt tựa như thành trì không có ban đêm.
Một tòa kiến trúc tháp cao đứng sừng sững trong bóng đêm, một nam tử trung niên anh tuấn cao lớn đứng trên đỉnh tháp ở tầng cao nhất, đầu đội mũ cao, trên người mặc áo choàng tím, trên áo choàng vẽ vân văn màu vàng, vô cùng hoa lệ.
Nam tử đứng dựa vào lan can nhìn xuống toàn thành Hàm Dương, một lão giả hơi mập mạp cung kính khom lưng đứng đằng sau.
Nam tử anh tuấn cao lớn cất lời cảm khái: "Mặc dù Nhân tộc có sức lực nhỏ yếu nhưng bọn hắn đã tạo nên một nền văn minh phồn vinh, xứng đáng là nhân vật vĩnh hằng."
Lão giả hơi mập phía sau cung kính đứng đó, không nói một lời.
"Từ Phúc, ngươi đi chuẩn bị một chút! Thời điểm bách gia hỗn loạn chính là lúc ngươi tiến cung. Kế hoạch lần này chỉ có thể thành công, tuyệt đối không được phép thất bại. Tương lai của Âm Dương gia ta nhờ cả vào ngươi!"
Lão giả hơi mập cung kính đáp: "Vâng! Đệ tử tuyệt không làm nhục sứ mệnh!" Hắn đi lùi rời khỏi đỉnh tháp rồi xoay người rảo bước rời đi.
...
Nửa năm sau tại Bán U Quận ở phía Nam Tần Triều bộc phát nạn hạn hán, đất đai khô cằn ngàn dặm, một trận gió thổi qua làm khói bụi bay mịt trời. Phóng tầm mắt quan sát chỉ thấy dòng sông cạn khô, mặt đất nứt nẻ, cây cối chết khô.
Bách tính uể oải ngồi dưới bức tường râm mát với nét mặt đờ đẫn.
Một lão giả mặc quan bào đi lại trong thành trì, một đám quan viên đi theo phía sau.
Lão giả ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang, hàng mày nhíu chặt: "Sao ta lại thấy mặt trời ở đây nóng quá mức thế nhỉ?"
Một quan viên phía sau thở hổn hển nói: "Thừa tướng, vạn dặm thiếu nguồn nước nên tất nhiên là nóng rồi."
Thừa tướng vừa ngẩng đầu nhìn mặt trời nóng rực vừa lẩm bẩm: "Sao tự dưng lại có hạn hán? Mặt trời còn nóng như vậy nữa chứ! Lẽ nào là thiên tai thật ư?"
Quan viên phía sau lau mồ hôi trán rồi nói: "Thừa tướng, xin ngài hãy mau chóng nghĩ cách, hiện giờ lương thực và nước cứu tế của chúng ta không còn nhiều."
Thừa tướng bình tĩnh cất lời: "Lại chuyển tới là được, phải vượt qua hạn hán bằng mọi giá."
Quan viên phía sau ngập ngừng nói: "Thừa tướng, ty chức đã trình tấu chương xin cứu tế từ lâu nhưng đã bị bác bỏ."
Thừa tướng lạnh mặt quát: "Kẻ nào bác bỏ?"
"Đình Úy Ti!"
Sắc mặt thừa tướng thoáng thay đổi, hắn hỏi: "Lý Tư của Pháp gia nói thế nào?"
Quan viên khom lưng nói nhỏ: "Đình úy nói quốc gia có pháp chế, phải thực hiện theo pháp chế, cho dù cứu trợ thiên tai cũng phải có pháp quy, tuyệt đối không được phân phối tiền bạc lương thực một cách xô bồ."
Thừa tướng lập tức giận dữ quát: "Hoang đường! Hiện tại đất đai ở cả một quận đã gặp thiên tai mà sao vẫn còn tuân thủ mấy cái pháp chế cứng nhắc này?"
"A Di Đà Phật!" Tiếng phật hiệu thình lình vang lên.
Một hòa thượng mập mạp bước ra chắp hai tay trước ngực với vẻ mặt trách trời thương dân.
Ai nấy đều nhìn hắn.
Hòa thượng mập chắp hai tay trước ngực thi lễ: "Pháp Ngộ thuộc Thiền gia tham kiến thừa tướng."
Thừa tướng hỏi: "Đệ tử Thiền gia, ngươi đến đây làm gì?"
Pháp Ngộ bày ra dáng vẻ trách trời thương dân: "Phía Nam đại hạn, bách tính lầm than, Thiền gia ta có lòng từ bi cũng sinh lòng thương xót, cho nên đến xem xem có thể giúp đỡ được gì không."
Thừa tướng nói thẳng không hề khách khí: "Nếu muốn giúp đỡ thì ủng hộ ít tiền bạc lương thực là tốt nhất, không cần ở đây làm bộ làm tịch."
Pháp Ngộ cười gượng nói: "Thiền gia ta là đất thanh tu, không có nhiều tiền bạc lương thực. Tuy nhiên, ta có một ý hay."
Thừa tướng nhìn hắn với thái độ khinh thường, sau đó lên tiếng: "Ngươi thì có ý hay gì chứ?"
Pháp Ngộ nghiêm mặt nói: "Thừa tướng, ta có thể biến tiền bạc lương thực cứu tế nhiều hơn gấp mấy lần."
Thừa tướng vội vàng hỏi: "Cách gì? Nói mau!"
Chương 681: Khơi mào bách gia chi loạn
Pháp Ngộ nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng thì thầm: "Thừa tướng, tiền bạc lương thực mà Hàm Dương phát xuống đều là lương thực thượng hạng, chi bằng đi tìm Tạp gia đổi lương thực thành bã rượu, trấu cám, vậy là tự dưng dôi ra gấp mấy chục lần lương thực."
Quan viên phía sau lập tức sốt sắng thốt lên: "Không được! Con người không phải súc vật, sao có thể lấy trấu cám cứu trợ thiên tai?"
Pháp Ngộ tỏ vẻ thương xót: "Vào năm đại nạn con người chẳng bằng súc sinh, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi, ai còn để ý đến vấn đề không được ăn ngon nữa chứ?"
Hắn chắp hai tay trước ngực, khom người bái thật sâu và nói: "Xin thừa tướng mau chóng quyết định.
Thừa tướng phải vì kế sinh nhai của lê dân bá tánh!"
Tất cả quan viên phía sau đều lo lắng nhìn thừa tướng, nếu chuyện này lộ ra thì danh tiếng cả đời của thừa tướng sẽ bị hủy hoại.
Sắc mặt thừa tướng thay đổi mấy lần, hắn trầm tư một lúc rồi ngẩng đầu quyết định: "Nếu bệ hạ truy cứu trách nhiệm thì ta sẽ gánh vác một mình."
Quan viên phía sau nhìn nhau, đồng loạt chắp tay thi lễ nói: "Chúng ta cùng tiến cùng lùi với thừa tướng."
Pháp Ngộ nở nụ cười, chắp hai tay trước ngực tán dương: "Thừa tướng có tấm lòng từ bi, bần tăng thay mặt hàng nghìn hàng vạn bách tính tạ ơn thừa tướng."
...
Ở Hàm Dương có một tòa kiến trúc nguy nga vuông vắn tọa lạc ở trung tâm thành trì, trang nghiêm túc mục tinh xảo, cổng lớn mở rộng. Hai binh sĩ được võ trang đầy đủ đứng trước cổng, bên trái khôi giáp của binh sĩ khắc một chữ "pháp", bên phải khắc một chữ "binh". Nơi này là Đốc Sát Viện do Pháp gia và Binh gia hợp tác xây dựng, dùng để bắt giam những kẻ vi phạm pháp luật làm loạn kỷ cương.
Một hòa thượng mập và một nam tử trung niên mặc hắc y đi đến chỗ cách Đốc Tra Viện không xa, đứng trước một con hẻm nhỏ.
Hòa thượng mập tức giận nói: "Ta không ngờ Nho gia lại làm chuyện đó, tiền bạc lương thực cứu trợ thiên tai đều bị đại nho của Nho gia tham ô sạch, bách tính phải ăn vỏ trấu uống nước bẩn, bần tăng vô cùng đau lòng!"
Sắc mặt nam tử trung niên cực kỳ khó coi.
Hòa thượng mập bái lạy thật sâu, kích động nói: "Xin nhờ tiên sinh vạch trần chuyện Nho gia tham ô giả dối gây tổn hại cho bách tính, ngàn vạn bách tính đang chờ tiên sinh đòi lại công bằng cho bọn hắn."
Nam tử trung niên gật đầu, thái độ chính trực nghiêm túc: "Ta tuyệt đối không chối từ!" Sau đó hắn sải bước đi về phía Đốc Sát Viện.
Trong Đốc Sát Viện người qua kẻ lại, từng nhân viên chấp pháp mặc đồng phục hông giắt trường đao rảo bước qua lại, bước chân vội vàng.
Nam tử trung niên đi theo dòng người vào trong đại sảnh rộng rãi.
Một người trẻ tuổi mặc đồng phục đi tới quan sát nam tử trung niên, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc khi trông thấy phục sức trên người đối phương. Hắn mỉm cười hỏi: "Bằng hữu Mặc gia, ngươi đến đây có việc gì vậy?"
Trong bách gia cũng phân biệt thân sơ, Mặc gia chủ trương yêu thương mọi người, phản đối chiến tranh phi nghĩa, lấy Học Viện Cơ Quan làm chủ, chưa bao giờ gây chuyện, quan hệ với Pháp gia rất tốt.
Nam tử trung niên nghiêm túc nói: "Ta tới báo án."
"Báo án?" Người trẻ tuổi hơi ngạc nhiên, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: Lẽ nào Học Viện Cơ Quan đã xảy ra chuyện? Hắn lập tức chìa tay mời: "Ngươi đi theo ta."
Người trẻ tuổi dẫn nam tử trung niên đi vào một căn phòng, hai người ngồi hai bên bàn.
Người trẻ tuổi cầm giấy bút lên và hỏi: "Họ tên?"
"Lam Trạch."
"Giới tính?"
"Nam!"
"Tuổi?"
"Ba trăm hai mươi tuổi."
Người trẻ tuổi dừng tay, ngẩng đầu nhìn nam tử trung niên. Ba trăm hai mươi tuổi mà vẫn còn trẻ thế này, lẽ nào là tu sĩ?
Trong lòng hắn thầm nâng cao cảnh giác vì trước giờ các vụ án liên quan đến tu sĩ đều khó vô cùng, vượt quá phạm vi xử lý của mình. Hắn hỏi thẳng: "Ngươi muốn báo vụ việc gì?"
Lam Trạch nghiêm túc nói: "Năm nay phía Nam đại hạn khiến bách tính lầm than, bệ hạ phái thừa tướng Ngỗi Lâm đi cứu trợ thiên tai, Mặc gia ta lắp ráp xe cơ quan vận chuyển tiền bạc lương thực với tư cách là đoàn xe vận chuyển.
Nhưng sau khi xong việc chúng ta mới biết lương thực tốt mà chúng ta vận chuyển phát đến tay bách tính thì toàn bộ đều biến thành trấu cám."
"Gì cơ?" Đốc Tra trẻ tuổi kinh ngạc thốt lên, đột nhiên đứng phắt dậy nhìn Lam Trạch bằng ánh mắt khó tin. Thừa tướng đổi lương thực thành trấu cám?
Lam Trạch nói với thái độ nghiêm túc: "Ta tuyệt đối không nói dối nửa lời, mong đại đội Đốc Tra điều tra nghiêm ngặt."
Người trẻ tuổi vội vàng lên tiếng: "Xin tiên sinh hãy đợi một lát, ta đi mời đội trưởng đến đây."
Mặt trời ngả về Tây, Lam Trạch ra khỏi Đốc Tra Viện ngẩng đầu nhìn nắng chiều, ánh mắt tràn đầy kiên định. Ta không quan tâm ngươi là thừa tướng gì đó, cũng không quan tâm ngươi là đại nho gì đó. Ngươi đối xử với bách tính như súc vật, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi.
Trên tòa lầu cao đằng xa, hòa thượng mập Pháp Ngộ cung kính đứng sau lưng Kim Thiền Tử.
Kim Thiền Tử Pháp Ngộ vừa cười vừa nói: "Nho gia làm vậy vì để cứu người, bọn hắn sẽ cho rằng mình không sai.
Pháp gia tuân thủ luật pháp, bọn hắn cũng cho rằng mình không sai.
Tạp gia chỉ làm giao dịch, bọn hắn cũng cho rằng mình không sai.
Mặc gia phơi bày góc tối, bọn hắn cũng cho rằng mình không sai.
Trong mắt bọn hắn kẻ sai là đối phương, sau đó nảy sinh mâu thuẫn, tứ gia nhất định sẽ đấu đá lẫn nhau."
Pháp Ngộ tỏ lòng sùng bái: "Bồ Tát vừa ra tay đã dẫn dụ tứ gia nhập cuộc, thủ đoạn siêu phàm thoát tục khiến đệ tử bái phục."
Kim Thiền Tử búng ngón tay, nở nụ cười như có như không: "Chưa nhằm nhò gì đâu! Còn phải giết vài tên mới có thể thực sự chọc giận bọn hắn. Hơn nữa phải có nhiều học giả nhập cuộc để ta khơi mào kiếp nạn của bách gia! Khà khà!" Hắn hóa thành một đạo kim quang rồi biến mất tăm.
Sau đó Pháp gia bắt giam Tả thừa tướng Ngỗi Lâm vào ngục, đình úy Lý Tư được thăng chức Tả thừa tướng trở thành thừa tướng Lý Tư.
Thiền gia âm thầm giở thủ đoạn không ngừng làm cho bách gia đấu đá không thôi, cả Đại Tần rơi vào hỗn loạn.
Âm Dương gia lặng lẽ thâm nhập vào hoàng cung.
…
Chương 682: Nhân Vương không ở Hoàng Đô
Một tòa kiến trúc như tháp cao đứng sừng sững giữa Hàm Dương, trên chóp mái tỏa ra hỏa quang.
Trong cung điện bên trong đỉnh tháp, 'Đông Hoàng Thái Nhất' ngồi ngay ngắn trên chủ vị, thân hình cao lớn toát ra áp lực cường đại.
Từ Phúc quỳ bên dưới không dám ngẩng đầu lên.
'Đông Hoàng Thái Nhất' hỏi: "Từ Phúc, hiện tại đã tiến hành đến bước nào rồi?"
Từ Phúc cung kính trả lời: "Hồi bẩm gia chủ, hiện tại sắp đến bước đả thông tới Đông Hải, cần Tần Vương Đông Du tạo ra kết cục kim long vào biển, cũng là bước đả thông khí vận."
'Đông Hoàng Thái Nhất' bật cười ha hả: "Quốc gia của chúng ta sắp được thành lập rồi, chúng ta cũng sắp hùng cứ thiên địa. Từ Phúc, sau khi xong việc ngươi chính là Thiên Hoàng Đại Đế đầu tiên của đế quốc chúng ta."
Từ Phúc vội vàng dập đầu, hoảng hốt nói: "Gia chủ minh giám, đệ tử tuyệt đối không có tâm tư này. Trên đời này ngoài gia chủ ra không còn ai khác có thể làm Thiên Hoàng Đại Đế."
'Đông Hoàng Thái Nhất' bình tĩnh lên tiếng: "Chỉ là Nhân Vương chốn phàm trần cỏn con mà thôi, ta để tâm chắc? Ta nói là của ngươi thì sẽ là của ngươi."
Trong mắt Từ Phúc bùng lên ngọn lửa cháy bỏng, hắn cố nén kích động hỏi: "Gia chủ, quốc gia chúng ta lấy danh hiệu gì?"
'Đông Hoàng Thái Nhất' chậm rãi đứng dậy nhìn về phía Đông rồi nói: "Lấy danh hiệu Phù Tang, dùng mặt trời làm cờ." Hắn thầm bổ sung một câu trong lòng: "Lấy trăm vạn Yêu tộc làm tín ngưỡng."
Từ Phúc cũng nhìn về phía Đông, dường như trong lúc ngẩn ngơ hắn trông thấy mặt trời lên, vô số bách tính tắm mình dưới mặt trời, còn bản thân thì ngồi trên đế vị, trở thành Nhân Vương tôn quý, tâm trạng vô cùng hăng hái.
...
Không lâu sau Tần Thủy Hoàng già nua bắt đầu Đông tuần, trên đường đi mưa to gió giật, đường núi bị chặn, sóng cả dâng trào như thể cả thiên địa đều đang cản trở Tần Thủy Hoàng Đông tuần. Thế nhưng, tất cả đều bị Tần Vương chinh phục.
Ở một diễn biến khác, bách gia đấu đá ngày càng kịch liệt, thậm chí còn diễn hóa thành cuộc chiến quy mô lớn, càng ngày càng phát triển ngoài tầm kiểm soát.
Một số Thánh hiền trong bách gia loáng thoáng nhận thấy điểm bất thường, nhưng môn hạ đệ tử đã châm lửa từ lâu, bao nhiêu hận thù trong bấy năm qua đều bùng lên, càng lúc càng mãnh liệt.
Trong Điểu Sào trên Thiên Đình, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong phòng tu luyện để ngộ đạo, đạo vận dày đặc chớp sáng chớp tắt quanh người hắn.
Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian mở rộng, càng ngày càng có nhiều tiên thần đến đổi Tử Kim Tiền, Tín Ngưỡng Kim Tiền, Huyền Hoàng Kim Tiền, Công Đức Kim Tiền. Song song với đó, người bình thường cũng nhanh chóng quen với nghiệp vụ gửi tiền rút tiền, ngày càng có nhiều ngân hàng ở tam giới.
Đồng thời, Bạch Cẩm cũng dần dần cảm nhận được một loại đại đạo pháp tắc hoàn toàn mới trong mông lung tràn lên trái tim. Khác với Luân Hồi Đại Đạo và Tạo Hóa Đại Đạo lúc trước, loại đại đạo này thuộc về bản thân hắn. Dường như có một cánh cửa dựng trong hư vô, bước qua cánh cửa này là một mảnh thiên địa hoàn toàn mới.
Rất nhiều lần Bạch Cẩm định dùng Công Đức Chi Lực đẩy cánh cửa ra rồi bước thẳng vào thế giới mới kia. Thế nhưng, hắn vẫn cố nhẫn nại, bây giờ hắn lĩnh ngộ càng nhiều thì sau khi bước vào cánh cửa kia hắn sẽ càng mạnh.
Một giọng nói vang lên bên ngoài: "Sư bá, đệ tử cầu kiến sư bá!"
Trong phòng tu luyện, Bạch Cẩm bỗng mở choàng mắt, đạo vận hiển hóa trong phòng đều biến mất không còn tăm hơi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy đi ra ngoài.
Bạch Cẩm đi ra Điểu Sào thì thấy một người đang ở bên ngoài. Người này mặc đồng phục của đại đội chấp pháp, oai phong lẫm liệt, chính là Dương Tiễn.
Dương Tiễn trông thấy Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Đệ tử bái kiến sư bá!"
"Không cần đa lễ!" Bạch Cẩm vươn tay đỡ hắn, sau đó mỉm cười hỏi: "Sao ngươi lại có thời gian đến chỗ ta? Chẳng phải giờ này ngươi đang tuần tra thiên địa sao?"
Dương Tiễn đứng dậy, vừa cười vừa nói: "Sư bá, không phải ta lười biếng đâu, chẳng qua là ta có chuyện cảm thấy cần phải bẩm báo với sư bá."
"Ồ, chuyện gì thế?"
"Ta nhớ là khi bách gia tranh minh thời Xuân Thu, sư bá là Phó gia chủ của bách gia."
Bạch Cẩm khẽ gật đầu: "Đúng vậy!"
"Khởi bẩm sư bá, lần này đệ tử tuần tra thiên địa đã phát hiện bách gia Nhân tộc lại nổi lên tranh đấu dẫn tới Nhân tộc hỗn loạn."
Bạch Cẩm sửng sốt, bách gia tranh đấu ư? Hắn bấm ngón tay tính thì thấy hiện tại Nhân tộc đang là Tần Triều. Quả thật kiếp trước có tranh đấu học thuật, đốt sách chôn người tài, nhưng sau khi mình sửa đổi thì giữa bách gia đã hợp tác nhiều mặt, các nhà đều có tương lai, tại sao vẫn còn tranh đấu? Lẽ nào hồng hoang đại thế thật sự không thể thay đổi? Nhưng mà chuyện này đâu tính là hồng hoang đại thế!
Bạch Cẩm lập tức nghiêm túc nói: "Dương Tiễn, ngươi hạ giới cùng ta một chuyến."
Dương Tiễn chắp tay đáp lời: "Vâng!"
Thân ảnh hai người biến mất bên ngoài Điểu Sào trong nháy mắt.
Đúng lúc Địa Tiên Giới đang là ban đêm, Hàm Dương Thành yên tĩnh như tờ, hai thân ảnh ngưng hiện trong không trung, đó là Bạch Cẩm và Dương Tiễn.
"Ơ, Nhân Vương không ở Hoàng Đô." Bạch Cẩm lộ rõ ánh mắt ngạc nhiên.
"Sư bá, ta nghe nói Nhân Vương đang Đông tuần quan sát Đông Hải."
Bạch Cẩm gật đầu, lịch sử kiếp trước ghi chép rằng Tần Vương từng Đông tuần năm lần, đây là một trong số đó, chẳng có gì lạ.
Hắn nhìn quanh Hàm Dương Thành, trong tầm mắt xuất hiện từng cột khí phóng lên cao và diễn hóa thành đủ loại dị tượng bên trên Hàm Dương.
Trên Khổng gia thư viện, cột khí màu trắng hóa thành một quyển sách.
Trên Mặc gia thư viện, cột khí màu nâu hóa thành một cơ quan kỳ lạ, liên tục thiên biến vạn hóa, lúc thì biến thành một chiếc xe, lúc thì biến thành cơ quan thú.
Trên Pháp viện, cột khí màu vàng thẫm hóa thành một đao một kiếm đan chéo đỡ một cuốn sách.
Cột khí của các học phái khác đều diễn hóa, các loại dị tượng căm thù nhau, thậm chí còn có hiện tượng tranh đấu.
…
Chương 683: Sao lại bái kiến hắn
Trước một tiểu viện hẻo lánh trong Hàm Dương Thành, từng người mặc hắc bào cầm trường kiếm xuất hiện, im hơi lặng tiếng tới gần tiểu viện.
Bùm! Một hỏa cầu màu trắng nổ tung trên tiểu viện, như ngọn lửa chiếu sáng thiên địa xung quanh.
Ngay sau đó toàn bộ hắc y nhân đều kinh ngạc, lập tức tiến tới gần, cảnh giác quan sát bốn phía.
Đệ tử Đốc Sát Viện tạo thành nhóm từ trong viện tử chạy ra, tay cầm vũ khí chĩa về phía hắc y nhân.
Một người trung niên mặc quan phục đi ra sau cùng, cười gằn nói: "Đệ tử Nho gia, cuối cùng cũng đợi được các ngươi. Ta biết các ngươi sẽ quay lại. Dám cả gan cướp ngục phạm pháp, hôm nay các ngươi đừng hòng trốn thoát."
Hắc y nhân dẫn đầu kéo khăn che mặt xuống, đó là một người trẻ tuổi lạnh lùng nghiêm nghị. Hắn lạnh lùng cất lời: "Pháp gia Lý Đàm..."
Quan viên trung niên híp mắt, hờ hững lên tiếng: "Nho gia Mạnh Khâm dẫn người cướp ngục, coi thường quốc pháp, các ngươi muốn làm gì? Muốn tạo phản sao?"
Mạnh Khâm giơ trường kiếm trong tay lên, giận dữ quát: "Đại nho Ngỗi Lâm cứu sống mấy chục vạn người, có công lao to lớn với Nhân tộc và Tần Quốc, các ngươi dựa vào đâu mà bắt giam hắn?"
"Hắn vi phạm quốc pháp."
"Hắn cứu cả Bán U Quận, nếu không có đại nho Ngỗi Lâm quyết đoán kịp thời thì cả Bán U Quận đều biến thành tử vực rồi!"
"Nhưng hắn vẫn vi phạm quốc pháp, quốc pháp không thể tha thứ!"
Mạnh Khâm giận dữ hét lên: "Đệ tử Nho gia cùng ta xông lên cứu đại nho Ngỗi Lâm!"
Lý Đàm giơ tay lên, bất chợt vung tay hô: "Giết không cần hỏi tội!"
Toàn bộ đệ tử Nho gia mặc hắc y đều xông ra. Nho gia coi trọng quân tử lục nghệ là lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số, còn phối hợp với quân tử kiếm, vì vậy đệ tử Nho gia không phải thư sinh yếu đuối mà là văn có thể đề bút an thiên hạ, võ có thể vung kiếm chém đầu người.
Vô số Đốc Tra giả lập tức xông tới tấn công đệ tử Nho gia, tay vung trường đao. Đệ tử Pháp gia và đệ tử Binh gia đâu phải hạng văn nhược.
Hai phe vừa đến gần, bỗng nhiên có hai đạo lưu quang từ trên trời rơi xuống. Rầm! Một đạo dư chấn hất bay toàn quân hai phe chỉ trong máy mắt, từng người rơi xuống đất giống như bao cát, phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.
Bạch Cẩm và Dương Tiễn đứng trước đình viện.
Lý Đàm lập tức giận dữ hét lên: "Ai thế?"
Bạch Cẩm xoay người nhìn hắn, bực bội quát: "Chưởng môn bách gia đến gặp ta!" Giọng nói hùng hổ vang vọng khắp không trung.
Chưởng môn từng nhà nghiêng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, trong lòng bất giác hiện ra một danh hiệu: Phó gia chủ. Ai nấy đều giật mình, không ngờ vị Phó gia chủ trong truyền thuyết đã xuất hiện.
'Đông Hoàng Thái Nhất' đứng sừng sững trên kiến trúc như tháp cao trong bóng đêm cũng bất chợt mở mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Hắn cười gằn: "Bạch Cẩm đến rồi, xem ra không giấu được nữa! Có điều kế hoạch của mình cũng sắp thành công rồi." Thân ảnh hắn chợt lóe lên rồi biến mất trên đỉnh tháp.
Bạch Cẩm đi về phía viện tử, các Đốc Tra giả muốn đi ngăn cản nhưng lập tức bị một luồng sức mạnh cường đại giam cầm ngay tại chỗ. Bọn hắn cố gắng giãy giụa đến đỏ mặt tía tai mà vẫn không giãy ra được.
Dương Tiễn đi theo Bạch Cẩm vào trong viện, Tả thường tướng tiền nhiệm là Ngỗi Lâm lập tức đi ra nghiêm túc quan sát Bạch Cẩm.
Người này là ai?
Học thuyết của bách gia dựa theo Nhân tộc, mặc dù cũng có lực thần thông nhưng lại không cầu trường sinh cửu thị chi đạo. Vạn năm trôi qua, hiểu biết của đệ tử bách gia về Phó gia chủ chỉ tồn tại trong điển tịch, dù gặp mặt cũng không thể nhận ra.
Bạch Cẩm nhìn Ngỗi Lâm, tỏ ý hài lòng: "Trên người ngươi có không ít công đức, ngươi rất tốt!"
Ngỗi Lâm hỏi ra điều nghi vấn: "Ngươi là ai?"
"Đại nho Ngỗi Lâm, không được vô lễ!" Trên viện tử vang lên tiếng hét lớn.
Một đám thanh vân lướt qua bầu trời, một lão giả cầm bút lông đáp xuống trước viện. Hắn mặc áo gai vải xám, đôi mắt tang thương như nhìn thấu vạn cổ.
Đệ tử Nho gia mặc hắc y đang đi lại bên ngoài cuống quít đứng dậy chắp tay thi lễ, điên cuồng bái lạy: "Bái kiến phu tử!"
Đám người Đốc Sát Viện cũng không dám thất lễ, vội vàng chắp tay bái lạy, đồng thời cung kính hô: "Bái kiến phu tử!"
Trong màn đêm có một lão giả thong dong đi tới, vẻ mặt nghiêm túc, tóc chải cẩn thận, ngay cả mỗi bước chân cũng có kích thước giống hệt nhau, trông có vẻ đi chậm nhưng thân ảnh lóe lên mấy lượt đã tới trước cửa.
Người của Đốc Sát Viện vội vàng bái lạy một cách cuồng nhiệt: "Bái kiến pháp tử!"
Chưởng môn Pháp gia và chưởng môn Nho gia nhìn nhau, giữa hai người xuất hiện sóng dao động ngang tàng, thiên địa lập tức bị đè ép như mây đen ập xuống thành trì khiến thành trì như muốn đổ sập.
"Hừ!" Đột nhiên, một tiếng hừ lạnh vang lên.
Chưởng môn Pháp gia và chưởng môn Nho gia ở bên ngoài run rẩy cả người, khí tức ngang tàng biến mất trong nháy mắt, pháp tử lập tức quỳ một chân trước cửa.
Hai người đồng thanh cung kính hô: "Pháp gia Lý Quỳnh/Nho gia Minh Kính bái kiến Phó gia chủ!"
Đệ tử Nho gia và đệ tử Pháp gia ở bên ngoài đều chấn động. Gì cơ? Sao phu tử/pháp tử lại bái kiến hắn?
Sau cơn chấn động, bọn hắn cũng cuống quít quỳ xuống, trong lòng tràn đầy nỗi thấp thỏm bất an.
Bên trong không một tiếng động như thể không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Chưởng môn Pháp gia và chưởng môn Nho gia nhìn nhau, lẳng lặng quỳ một chân không nói một lời.
Chương 684: Cứ nói ra để ta lắng nghe
Đột nhiên có hai tia sáng lóe lên trên bầu trời, một tia là xe cơ quan dáng dài phun hơi lướt qua bầu trời nhanh chóng đáp xuống trước đại viện.
Xoẹt! Xe cơ quan rạch ra một vết trên đường, di chuyển linh hoạt, cuối cùng dừng lại ở ven đường.
Cửa xe mở ra, một nam tử trung niên tuấn tú ra khỏi xe rảo bước đi đến trước đại viện rồi quỳ một chân trên đất, chắp tay nói: "Mặc gia Cầm Tử Kỳ bái kiến Phó gia chủ!"
Tiếp đó, một lão nông đi đến quỳ một chân trước cửa: "Nông gia Trương Tân bái kiến Phó gia chủ!"
"Tạp gia Quảng Linh bái kiến Phó gia chủ."
"Y gia Hoa Kỳ bái kiến Phó gia chủ!"
"Tiểu Thuyết gia Trình Vũ bái kiến Phó gia chủ!"
"Binh gia Tôn Khắc Lai bái kiến Phó gia chủ!"
"Xướng gia Ngọc Đàm bái kiến Phó gia chủ!"
Bỗng nhiên có một giọng nói ngọt ngào vang lên.
Chúng chưởng môn quay đầu nhìn nữ tử xinh đẹp mặc sa y bằng ánh mắt kỳ lạ. Theo điển tịch ghi lại, tuy vị trong kia được gọi là Phó gia chủ bách gia nhưng trên thực tế không phải học thuyết của mỗi bách gia đều được hắn công nhận thì phải?
Hắn cũng chỉ làm Phó gia chủ của mấy chục học thuyết mà thôi, trước giờ lão nhân gia hắn không ngó ngàng đến các học phái như Xướng gia, Đạo gia, Sát gia.
Nữ tử xinh đẹp phớt lờ những ánh mắt kỳ lạ bên cạnh, cung kính quỳ trước viện tử.
Chưởng môn bách gia đến càng lúc càng đông, ai nấy đều cung kính quỳ ngoài cửa. Bỗng dưng thiên địa trở nên nặng nề, khí áp giảm thấp.
Đồng thời còn có rất nhiều đệ tử bách gia ẩn mình trong tối thăm dò, tất cả đều sợ kinh hồn bạt vía trước cảnh tượng này. Chưởng môn bách gia quỳ gối cung nghênh, rốt cuộc người trong viện tử là ai?
Có thể nói chưởng môn bách gia đại diện cho lực lượng mạnh nhất ngoại trừ vương quyền, đại diện cho đỉnh cao học thuật tư tưởng của Nhân tộc, dẫn dắt Nhân tộc đi đến tương lai xán lạn. Ai ai cũng mang hào quang vạn trượng, cho dù là tiên thần cũng không có tư cách càn rỡ trước mặt chưởng môn bách gia, vậy mà bây giờ ai lại xứng đáng khiến cho chưởng môn bách gia quỳ gối nghênh đón?
Một giọng nói khoan thai vọng ra từ trong viện tử: "Vào đi!"
Chưởng môn bách gia đứng dậy, lần lượt đi vào trong.
Trong viện tử đặt một chiếc ghế, Bạch Cẩm nghênh ngang ngồi trên ghế, Dương Tiễn đứng bên cạnh, hai người nhìn chằm chằm chưởng môn bách gia.
Chưởng môn bách gia đi tới trước mặt Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Bái kiến Phó gia chủ!"
Bạch Cẩm vung tay lên, cửa viện ầm ầm đóng lại.
Đệ tử Nho gia và người của Đốc Tra Viện ở bên ngoài đều giật mình, suýt thì tê liệt ngã ra đất. Tình thế chuyển biến đột ngột, sự xuất hiện của chưởng môn bách gia mang đến áp lực quá lớn.
Cửa đóng lại, các phương thế lực đang âm thầm dò xét cũng thả lỏng, nhìn tiểu viện kia với sắc mặt khác nhau. Trong viện tử sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Bên trong viện tử, chưởng môn bách gia vốn oai phong lẫm liệt ngoài kia, dẫn dắt Nhân tộc đi về phía trước, lúc này ai nấy đều cúi gằm im như thóc như từng hài tử mắc lỗi.
"Nói đi! Chẳng phải ai cũng lợi hại lắm sao? Sao bây giờ không nói chuyện?"
Chưởng môn bách gia cúi đầu đồng thanh nói: "Chúng ta có lỗi!"
Bạch Cẩm tức quá hóa cười: "Được đấy, còn biết mình sai cơ à.
Năm xưa ta đã đặt ra quy tắc, mỗi nhà có quy tắc khác nhau, không được vi phạm, cũng không được bài xích dị kỷ, công phạt lẫn nhau.
Mới bao năm trôi qua mà các ngươi đã đấu đá loạn xị, các ngươi coi lời nói của ta là gió thoảng bên tai phải không?"
Phu tử Nho gia lí nhí nói: "Hơn một vạn năm rồi mà!"
Bạch Cẩm bỗng dời mắt nhìn hắn, cất giọng âm u: "Hơn một vạn năm dài lắm hả?"
Phu tử lập tức bừng tỉnh, lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng biện minh: "Không dài, không dài..."
"Ngươi không cần nói nữa, ta hiểu ý ngươi!"
Phu tử há hốc miệng, trán rịn mồ hôi. Ngài hiểu cái gì? Có lẽ ngài hiểu lầm rồi!
Bạch Cẩm vừa nhìn mọi người vừa cất lời: "Vừa rồi tiểu tử Nho gia phản bác ta, nói là hơn một vạn năm trôi qua, các ngươi còn muốn nói gì không?"
Tất cả chưởng môn bách gia đều lắc đầu, đồng thanh nói: "Một vạn năm không dài, cho dù trăm triệu năm chúng ta cũng không dám quên lời dạy dỗ của Phó gia chủ."
Mồ hôi trên trán phu tử càng nhiều hơn, trong lòng hận nghiến răng nghiến lợi. Cái lũ mặt dày này!
Điển tịch ghi lại vị Phó gia chủ bách gia này là người đại tài thông thiên triệt địa, có tấm lòng bao dung cả vũ trụ, thích làm việc thiện, đối xử với mọi người rất chân thành. Nhưng phu tử Nho gia nhiều đời truyền miệng rằng những lời ghi chép trong điển tịch đều do Phó gia chủ tự viết, gia chủ Nho gia các thế hệ trước chỉ để lại một câu tuyệt đối không được chọc vào Phó gia chủ.
Bạch Cẩm nở nụ cười hiền lành: "Truyền thừa của bách gia chưa từng đứt đoạn, hẳn là các ngươi cũng có hiểu biết về ta. Trước giờ ta vốn mặt mũi hiền lành mà trái tim cũng mềm mại, vui vẻ nghe can gián.
Các ngươi có gì muốn nói thì cứ nói ra để ta lắng nghe tiếng lòng của các ngươi, như vậy mới dễ sửa đổi. Các ngươi có phản đối ta lập ra quy tắc này không?"
Chưởng môn bách gia đồng loạt lắc đầu, ai ai cũng nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt chân thành.
Thiếu phụ xinh đẹp Ngọc Đàm len lén liếc nhìn chưởng môn bách gia, trong mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ. Thì ra đám trưởng môn thường hay nói năng hùng hồn, quang minh vĩ đại cũng biết sợ hãi, biết cúi đầu cụp mắt!


