Chương 162
Ngao Quảng cười ha hả, thân thiết kêu lên: “Lão đại, rốt cuộc ngươi cũng trở về.”
Bạch Cẩm nói: “Ngao Quảng, gần đây Đông Hải có dị động gì hay không?”
Ngao Quảng nghi hoặc nói: “Dị động? Không có!” Đột nhiên hắn giật mình nói: “Lão đại, việc ngươi nói chắc là long thuyền của Nhân tộc ra biển tìm tiên đi? Chắc chắn bọn hắn không tìm thấy, sao Nhân Vương có thể trường sinh được chứ?”
Bạch Cẩm yếu ớt nói: “Bọn hắn không phải tìm tiên mà là muốn lập Yêu Quốc tại nhân gian ngay trên Đông Hải, Nhân và Yêu cùng tồn tại, mặt người yêu tâm.”
Nhất thời Ngao Quảng giật mình, cả kinh kêu lên: “Yêu Quốc?” Một khi Yêu Quốc được thành lập, người xui xẻo đầu tiên chính là hải tộc ở Đông Hải, có thể tưởng tượng ra được tràng cảnh hải tộc ở Đông Hải bị Yêu Quốc bắt giết, chắc chắn là máu nhuốm hải vực, một mảnh tinh hồng.
Ngao Quảng nghiên răng, lập tức nói: “Lão đại, ta lập tức đi lật tung ba tòa long thuyền!”
“Ha ha! Yêu Quốc thành lập, sao lại không có đại năng của Yêu tộc trông nom được chứ? Chắc chắn ở gần đó có cường giả Yêu tộc ẩn mình, thậm chí còn tồn tại Yêu Thánh, ngươi muốn đi chịu chết sao?”
Ngao Quảng lo lắng nói: “Thế làm sao bây giờ? Lão đại, tuyệt đối không thể đẻe Yêu Quốc thành lập!”
“Ngươi tới Tư Pháp Thần Điện trên Thiên ĐÌnh mệnh cho đại đội chấp pháp đến đây gặp ta.”
“Vâng!” Ngao Quảng lập tức hóa thành một đạo long ảnh phóng lên trên trời.
Chạng vạng tối, một quyển sách cực đại bay tời từ phương Tây, vô số đệ tử Nho gia đang đứng bên trên đó.
Theo sát phía sau là một tòa thành trì cực đại,, trên thành trì đen nghịt là vô số đệ tử Mặc gia, bốn cửa thành đều có một đầu cơ quan thú khổng lồ.
Một bạch vân trắng bay tới, trên bạch vân có một tòa mộc lâu, dưới mái hiên của mộc lâu treo ngũ cốc hoa màu, từng đệ tử Nông gia khắc hôi sắc ma y khiêng cuốc và cào đứng lên mộc lâu.
Từng chiếc cương thiết chiến xa chạy tới, trên đó toàn bộ đều là đệ tử Binh gia.
Pháp gia, Tạp gia, Danh gia, Tung Hoành gia đều mang chí bảo truyền thừa đến đây, toàn bộ biên giới Đông Hải ngập tràn văn minh chi quanh va chạm lẫn nhau, cả vùng thiên địa đều sáng bừng lên.
Chưởng môn bách gia hạ xuống truyền thừa chí bảo đứng sau lưng Bạch Cẩm, sắc mặt nghiêm túc, tuy bây giờ bọn hắn còn chưa biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng bọn hắn đều dâng lên cảm giác cực kì không ổn. Dường như đang có cục tạ ngàn cân đè nặng trong lòng, lại dường như đang có mãnh hổ gào thét trong ngực, muốn nhắm người mà cắn nuốt.
Bách gia là người dẫn đạo Nhân tộc, cũng là thủ hộ giả, sớm đã tương liên cùng với khí vận Nhân tộc. Bây giờ khí vận của Nhân tộc bị hao tổn, bọn hắn cũng bị ảnh hưởng.
Bạch Cẩm đưa tay chỉ ra Đông Hải, nghiêm túc nói: “Âm Dương gia lấy khí vận của Nhân tộc đông độ đại hải, muốn thành lập tân quốc, quốc gia này chính là Yêu Quốc tại nhân gian.”
Tất cả chưởng môn bách gia đều trừng lớn hai mắt, tâm thần chấn động. Lấy khí vận của Nhân tộc thành lập ra Yêu Quốc tại nhân gian?
Ầm! Đông Hải phát ra một tiếng chấn động. Trong mắt Bạch Cẩm, một đầu kim sắc khí trụ thật lớn phóng lên trời, một đạo hồng sắc khí trụ từ trên trời giáng xuống. Hai luồng khí trụ va chạm vào nhau ở trên không trung, dung hợp lẫn nhau, giống như một cỗ khí lãng vặn vẹo, từ hồng sắc dần dần biến thành hôi sắc.
Bên trong hôi vân vặn vẹo. Xì xì xì! Từng đầu quái xà thò ra, tám cái đầu rắn bốn vàng bốn đen. Ánh mắt chúng lạnh như băng nhìn chăm chú lên đại lục, sau đó đột ngột đâm xuống. Ầm! Chúng đâm vào một ngọn núi lửa cao ngất.
“Ô!”
“Grao!”
…
Vô số Yêu tộc bay ra từ hư không rồi hưng phấn bay về phía hòn đảo bên dưới. Tuy thực lực bọn chúng không cao nhưng lại có số lượng đông đảo.
Tất cả chưởng môn bách gia vô thức che ngực, hốc mắt phiếm hồng.
Phu Tử thầm thì nói: “Gia chủ, ta cảm thấy đau lòng, đau thấu tim gan.”
Hốc mắt Pháp Tử đỏ bừng, khó chịu nói: “Ta cảm thấy bi thương.”
Bạch Cẩm nói: “Khí vận Tần Triều với khí vận Yêu tộc đã dung hợp một phần rồi, Yêu Quốc sắp thành lập. Một khi khí vận dung hợp hoàn toàn thì sẽ không thể đảo ngược lại nữa.” “Cao Quát” kêu lên: “Đệ tử bách gia nghe lệnh!”
Tất cả đệ tử bách gia đồng thanh đáp: “Có!”
“San bằng Yêu Quốc, đón khí vận Nhân tộc quay về cho ta.”
“Vâng!” Chưởng môn bách gia phóng lên trên trời, dẫn đầu đệ tử bách gia đánh về phía Đông Hải. Tất cả đệ tử bách gia đều cảm thấy bi thương và phẫn nộ không thôi.
Cơ Quan Thành phá không, vân lâu bay lượn, chiến xa chà đạp, bàn cơ di tinh hoán đẩu, khí thế cường đại.
…
Trên Kiệt Thạch Sơn, Dương Tiễn không hiểu hỏi: “Sư bá, đối với người mà nói, muốn tiêu diệt cái gọi là Yêu Quốc kia chỉ là chuyện lật trở bàn tay, vì sao phải để bách gia tiến đến chém giết?”
Bạch Cẩm bình tĩnh nói: “Nếu Yêu Quốc đã là chuyện Yêu tộc cố gắng mưu đồ, sao có thể không có đại năng trông nom chứ? Nếu là ta ra tay thì sẽ chỉ kó người đánh cờ vào trong thế cờ mà thôi, diễn biến của mọi việc sẽ hoàn toàn vượt ra khỏi sự khống chế. Nếu là khí vận của Nhân tộc, vậy ta liền dùng bách gia làm quân cờ, lấy Nhân tộc sát phả Yêu Quốc. Dương Tiễn!”
Dương Tiễn ôm quyền nghiêm túc nói: “Có đệ tử!”
“Ngươi cũng tiến đến, Bọn hắn có thể chém giết đệ tử bách gia tại Hàm Dương, có thể giấu diếm được tầm mắt của chưởng môn bách gia thì ắt phải có tu sĩ cường đại ra tay. Nếu hắn ở trong Yêu Quốc thì ngươi hãy chém giết hắn.”
Dương Tiễn lập tức nghiêm túc đáp: “Vâng!” Hắn đứng dậy phóng lên trời.
Bạch Cẩm đứng trên Kiệt Thạch Sơn nhìn về phía Đông Hải xa xa. Yêu tộc và Phật Giáo, chuyện này ta đã nhớ kỹ.
…
Chương 691: Ta có nhất kiếm khả định sơn hà vạn dặm
Đông Hải, vạn năm trước trên Phù Tang Đảo, Bạch Trạch Yêu Thánh, Phi Liêm Yêu Thánh, Thương Dương Yêu Thánh và Khâm Nguyên Yêu Thánh đứng thẳng, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía Phù Tang Đảo.
Phi Liêm Yêu Thánh cả kinh kêu lên: “Lão đại, sao chư tử bách gia lại phản ứng lại nhanh như vậy?”
Thương Dương Yêu Thánh cũng ngưng trọng nói: “Bách gia trực tiếp giết đến Phù Tang Đảo, chẳng lẽ bọn hắn đã biết tính toán của chúng ta? Không nên như vậy mới đúng chứ.”
Bạch Trạch vuốt râu, nghi hoặc nói: “Ta cũng không biết.”
Hắn quay đầu nhìn về phía Tây: “Bạch Cẩm hạ giới rồi, chẳng lẽ là hắn?”
Phi Liêm Yêu Thánh nhíu mày nói: “Chính là Câu Trần Đại Đế, thống lĩnh trên danh nghĩa của Yêu tộc sao?”
Bạch Trạch gật đầu.
Khâm Nguyên Yêu Thánh khẽ nói: “Nghe nói Bạch Cẩm rất được các vị Thánh Nhân yêu thích, có phải là Thánh Nhân báo cho biết hay không?”
Bạch Trạch lắc đầu quả quyết nói: “Chắc chắn không thể nào! Nếu Thánh Nhân ra tay, đối thủ hẳn phải là Thánh Nhân, bọn hắn mà đánh cờ với chúng ta thì chẳng khác nào vô duyên vô cớ đánh mất thân phận.”
Bốn vị Yêu Thánh nhìn về phía Phù Tang Đảo, nơi đây chứa tương lai của Yêu tộc, hy vọng hết thảy đều thuận lợi, nếu có không thuận lợi thì hắn cũng sẽ không tiếc thân mình mà nhập cuộc. Chỉ là đến khi đó liền hoàn toàn vượt ra khỏi sự khống chế, thậm chí dẫn phát ra đại chiến tam giới.
Trên Phù Tang Đảo, bây giờ chính là thời điểm bầy Yêu tụ tập, vố số người chèo thuyền vừa hoảng sợ liền bị bầy Yêu xé thành mảnh nhỏ, máu nhuộm Phù Tang.
Trung tâm hòn đảo có một cái tế đàn, ba ngàn đồng nam đồng nữ bị chia ra hai phía. Một nửa đồng nam cùng giao hợp nữ Yêu, một nửa đồng nữ cùng giao hợp với nam Yêu, tiếng rên rỉ thê lương vang vọng khắp hòn đảo.
Sau khi giao hợp, bũng nữ Yêu và nữ tử rất nhanh liền to lên, nhanh chóng sản xuất, từng tiểu oa nhi hình thù kỳ quái bò ra từ hạ thể nữ Yêu và nữ tử, sau đó tiếp tục giao hợp, một mảnh ô uế.
Từ Phúc đứng trên tế đàn bình tình nhìn cảnh tượng giao hợp rồi sinh nở ở bên dưới, trong mắt ẩn chứa vẻ kích động. Không lâu nữa quốc gia của hắn sẽ thành, đây đều là con dân của ta.
Ầm! Trên Đông Hải nhấc lên ngọn sóng lớn.
Đột nhiên Từ Phúc nhìn về phương Tây, trong mắt ẩn chứa văn minh chi quanh có thể nhìn thấy được. Hắn kinh hãi nói: “Chư tử bách gia, sao bọn hắn lại đến nhanh như vậy?”
Một thân ảnh xuất hiện bên cạnh, Kim Thiền Tử cười hắc hắc nois: “Có muốn mời ta ra tay tiêu diệt hết bọn hắn hay không? Ta rất rẻ, muồi vạn Công Đức Kim Tiền, ta tiêu diệt bách gia cho ngươi.”
Từ Phúc liếc nhìn Kim Thiền Tử một cái, mười vạn Công Đức Kim Tiền? Ngươi đùa ta đấy à? Hắn quát lớn: “Phù Tang quốc của ta có tám trăm vạn thần linh, sao phải sợ bách gia? Chư thần Phù Tang nghe lệnh, tiêu diệt hết bách gia cho ta.”
“Grao! Rống!” Trên Phù Tang Đảo, từng cỗ Yêu khí phóng lên trên trời, Yêu Ma loạn vũ.
Kim Thiền Tử bĩu môi khinh thường, chỉ dựa vào tám trăm vạn thần linh này? Chỉ là mấy đầu tiểu Yêu chưa khai hóa mà thôi.
Một tòa hắc thành cực đại giáng lâm Phù Tang Đảo, lơ lửng trên thiên không, cửa thành Cơ Quan Thành ‘ầm ầm’ mở ra, từng chiếc bào xa huyết lệ xông ra từ cửa thành rồi ‘răng rắc’ biến hình trên không trung, biến thành từng tôn Cơ Quan Nhân lao xuống dưới. Ầm ầm! Chúng đáp xuống hòn đảo đập văng từng mảng đất đá.
Một đầu yêu thú Thiên Túc Ngô Công đánh giết về phía hồng sắc Cơ Quan Nhân, trong tay hồng sắc Cơ Quan Nhân xuất hiện một thanh hỏa diễm trường kiếm, sau đó giẫm một phát lên trên mặt đất. Ầm! Thân thế chính nháy mắt mà động phóng về phía trước, một kiếm xẹt qua Thiên Túc Ngô Công Thú. Xẹt xẹt xẹt! Máu me văng tứ tung tản ra mùi thịt nướng.
“Grao!” Thiên Túc Ngô Công Thú ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rên rỉ, thân thể nó phân ra làm hai, sau đó ‘ầm ầm’ nện xuống đại địa phía sau, hai phần thân thể vặn vẹo nhảy vọt ra.
Hồng sắc Cơ Quan Nhân chĩa trường kiếm ra, kêu lên: “Giết!”
Ầm ầm! Hơn ngàn Cơ Quan Nhân đánh về phía trước, nhất thời liền nhấc lên mưa máu bên trong bầầy Yêu, tựa như một đám cỗ máy giết chóc vô tình.
Một bên khác, một quyển sách cực đại đáp xuống hòn đảo, vô số đệ tử Nho gia một tay một sách, một tay cầm kiếm giết tới.
Người cầm đầu chính là Ngỗi Lâm Đại Nho râu dài tung bay, uy nghiêm chính khí.
Một nữ tử có bả vai xương cốt sinh trưởng một cách kỳ dị giết về phía Ngỗi Lâm.
Ngỗi Lâm Đại Nho hét lớn một tiếng: “Ta thiện dưỡng hạo nhiên chính khí!” Vô số hạo nhiên chính khí tựa như trường hà nhanh chóng lan tràn về phía trước, sau đó đâm vào người nữ tử.
“A!” Xương nữ phát ra tiếng rống thống khổ, nàng bị hạo nhiên chính khí trấnn áp tại chỗ không thể động đậy.
Ngỗi Lâm bước nhanh về phía trước, trường kiếm trong tay khẽ chém một phát liền thu lấy tính mạng của Xương nữ.
Những đệ tử Nho gia còn lại cũng nhao nhao kêu lên: “Ta thiên dưỡng hạo nhiên chính khí!”
“Tử không lời, quái lực loạn thần!”
“Tử nói: Tri giả bất hoặc, nhân giả bất ưu, dũng giả bất cụ.”
“Phó gia chủ nói: Ta có nhất kiếm khả định sơn hà vạn dặm.”
…
Bên trong từng tiếng hét to của đệ tử Nho gia, hạo nhiên chính khí tự nhiên mà ra, phong mang Nho kiếm lấp lánh.
Đệ tử Pháp gia tay cầm Pháp điển, miệng niệm Pháp hiến, lấy ngôn linh chi pháp thẩm phán Yêu tộc.
Trong tay đệ tử Tạp gia có vô số pháp bảo, những nơi đi qua đều có pháp bảo và phù triện bay loạn.
Tung Hoành gia tay cầm bàn cờ đưa tay nhấc chân đen trắng lạc tử, bày ra thế cực tuyệt sát trấn áp một phương Yêu Ma.
Chiến xa của Binh gia tung hoành tạo thành chiến trận, bên trong ngàn vạn Yêu tộc giết ra một con đường máu.
Đệ tử Nông gia khiêng cuốc và đinh ba dẹp bỏ Yêu Ma tựa như đang nhổ cỏ dại.
…
Chương 692: Quốc gia của ta đã thành
Đệ tử bách gia các hiển thần thông, ngay trong Phù Tang Đảo giết ra một con đường máu dồn ép về phía nội bộ của hòn đảo. Thanh âm hô giết kinh thiên động địa kết hợp với tiếng tru tréo của Yêu thú tung hoành khiến toàn bộ Phù Tang Đảo dường như bị lật tung, xung quanh hòn đảo không ngừng nổi lên những cột nước, nhấc lên sóng lớn.
Trên tế đàn trong Phù Tang Đảo, Kim Thiền Tử cười quái dị nói: “Thực lực Yêu tộc các ngươi không khỏi quá kém rồi đi? Ngay cả mấy tên phàm nhân cũng không đỡ nổi.”
Từ Phúc hừ một tiếng, nói: “Bọn hắn cũng không phải người bình thường, bách gia chính là người dẫn đường của Nhân tộc, cũng là Hỏa chủng chấp chưởng giả của Nhân tộc. Cho dù không thể trường sinh thì cũng nắm giữ lực lượng khiến người khác kính sợ, không thể khinh thường.”
Kim Thiền Tử nghiêng đầu cười quái dị nói: “Ta cảm thấy bọn hắn rất yếu đó!”
Từ Phúc liếc mắt nhìn Kim Thiền Tử một cái, cười khinh miệt, người không biết thì không sợ hãi, nếu là gia chủ bách gia còn ở đây, lúc nói những lời này ngươi đã chết ngay rồi.
Quyển sách khổng lồ trên không trung thu nhỏ lại, khép lại rơi vào trong tay một lão giả, lão giả tay cầm sách đi về phía Phù Tang Đảo, trên người lấp lánh văn minh chi quang.
Từ bên trong
Cơ Quan Thành, một đầu cơ quan trường long bay ra, cự tử của Mặc đứng bên trên trường long chắp hai tay sau lưng hướng phía trung tâm Phù Tang đảo mà đi, đồng thời thân thể cũng tỏa ra văn minh chi quang.
Những chưởng môn bách gia còn lại cũng nở rộ văn minh chi quang đi về phía trung tâm hòn đảo, tất cả Yêu Ma nơi chưởng môn bách gia đi qua đều gào thét rồi ‘bùm bùm bùm’ nổ tung, không có Yêu Ma nào có thể ngăn cản bước chân của chưởng môn bách gia.
Trên tế đàn, Kim Thiền Tử cười quái dị nói: "Thoạt nhìn binh sĩ của Yêu tộc ngươi đều rất yếu nha! Ngươi có muốn mời ta ra tay không? Giá rất rẻ đó! ”
Từ Phúc vẫn bình tĩnh như trước, nói: "Đa tạ ý tốt của Bồ Tát! Hiện tại ta chỉ cần giữ chân bọn hắn là được, chỉ cần chờ đợi khí vận của Nhân tộc và Yêu tộc dung hợp vào nhau, quốc gia tự thành lập, muốn trục xuất bọn hắn cũng chỉ là một cái phẩy tay, sẽ không cần Bồ Tát phải lao tâm tổn sức.”
Từ Phúc quát: "Hoạt Đầu Quỷ, Tửu Thôn Đồng Tử, Thiên Cẩu, Ngọc Tảo Tiền, Hà Đồng, Tuyết Nữ, Bàn Nhược, núi đồng, Tọa Phu Đồng Tử, Thanh Phường Chủ..." Theo lời Từ Phúc gọi, từng tôn Đại Yêu đi ra, mỗi một đầu đều có khí tức thâm trầm, Yêu khí mênh mông.
Trong mắt Kim Thiền Tử mang theo một tia kinh ngạc, tất cả vậy mà lại đều là Huyền Tiên, có thể nói là Đại Yêu một phương.
Từ Phúc ra lệnh: "Ta lấy danh nghĩa Thần Vũ Thiên Hoàng mệnh lệnh cho các ngươi tiến đến ngăn cản chưởng môn bách gia, không được sai sót."
Tất cả Đại Yêu cùng lớn tiếng kêu lên: "Vâng!" Sau đó điều khiển hắc vân bay lên trời, đánh về phía chưởng môn bách gia.
Ầm ầm! Trận chiến đã bắt đầu, chưởng môn của Tung Hoành gia vẽ một điểm, hắc bạch lạc tử, lạc tinh la mật bày bố nhốt cửu vĩ hồ.
Chưởng môn của Nho gia tiện tay viết ra vài câu luận ngữ, hạo nhiên chính khí trấn sơn đồng.
Chưởng môn Danh gia, một thước ép quỷ đầu.
Chưởng môn Pháp gia, lồng giam nhốt Thiên Cẩu.
…
Trên tế đàn, Từ Phúc quay đầu nhìn thoáng qua núi lửa phía sau, trong ánh mắt mang theo sự kích động mơ hồ. Sắp thành rồi, nhất định phải kiên trì chịu đựng cho ta.
Chưởng môn bách gia cùng chúng Đại Yêu Phù Tang đại chiến, khiến trời đất tối sầm, vạn vật rung chuyển.
Mặt trờ lặn, sao treo đầy trời, mặt trăng chiếu sáng vạn trượng, trận chiến này tiếp tục kéo dài đến ba ngày ba đêm, từ lúc bắt đầu thể lực ngang nhau, đến lúc cuối cùng chúng Yêu tan đàn xẻ nghé, bị đàn áp gần hết.
Trên tế đàn, Kim Thiền Tử cười quái dị nói: "Bây giờ Yêu tộc các ngươi sắp thua rồi, có muốn ta ra tay hay không? Ta phải tăng phí đó nha!”
Từ Phúc quay đầu nhìn ra phía sau núi lửa, hưng phấn nói: “Thua? Không, ta thắng.” Chỉ cần một cái vung tay của hắn, hàng ngàn nam nữ khổ sở bên dưới cũng như rất nhiều Yêu tộc tham dự sinh sôi đông đảo đều bay ra, không một tiếng động rơi vào núi lửa ở nơi xa.
Bên trên tế đàn chỉ còn lại vài hài tử hình thù kì quái nằm sấp đang cắn xé và đánh nhau một cách hung ác.
Một ngọn giáo chém xuyên qua ánh nắng mặt trời. ‘ầm’ một phát đóng đinh Tuyết Nữ ở trước tế đàn, mặt đất xung quanh Tuyết Nữ đã bị một lớp băng bí ẩn đông cứng lại.
Khụ khụ! Tuyết Nữ ho ra hai ngụm máu, quay đầu nhìn Từ Phúc một cái, ánh sáng trong mắt dần ảm đạm đi, cứ như vậy mà ngã xuống.
Chưởng môn Binh gia mặc áo giáp khống chế chiến xa đi đến, ánh mắt lạnh lùng nhìn Từ Phúc, nói: "Đệ tử Âm Dương gia Từ Phúc, ta nhớ rõ ngươi."
Từ Phúc cười ha hả nói: "Không nghĩ tới một tiểu nhân vật như ta cũng có thể lọt vào mắt gia chủ Binh gia, thật sự là vinh hạnh mà! Đáng tiếc, các ngươi đã đến muộn.”
Hắn giang hai tay về phía trước, lớn tiếng hô: “Quốc gia của ta đã thành, ta là Thần Võ Thiên Hoàng”
Ầm! Đột nhiên ngọn núi lửa to lớn sau lưng phun trào, khói lửa phóng lên cao, tám cái đầu đen kịt dữ tợn từ trong khói bụi vươn ra, ngẩng đầu gầm gừ gào thét.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
…
Chương 693: Vậy thì liều đi
Những chưởng môn bách gia còn lại cũng toàn lực trấn áp đối thủ, sau đó lập tức đi tụ họp với chưởng môn Binh gia, thận trọng nhìn tám đầu rắn hung tợn trên núi lửa.
Gừ!
Xì!
Xì!
…
Yêu tộc còn sót lại cũng đi về phía Bát Đầu Xà hung tợn đang phát ra tiếng gầm gừ hưng phấn.
Gia chủ Binh gia thận trọng hỏi: “Đây rốt cuộc là vật gì?”
Gia chủ Pháp gia tay cầm pháp điển, nhíu mày nói: “Ta cảm nhận được trên người nó có khí tức của Nhân tộc, chẳng lẽ khí vận của Tần Triều cũng là bị đầu yêu thú này cắn nuốt?”
Chưởng môn Tung Hoành gia quả quyết nói ra: “Khí vận vốn là thứ không có hình dạng, tuyệt đối không có khả năng bị đầu yêu thú này cắn nuốt, thân thể quái xà này càng giống như là được số mệnh ngưng tụ lại.”
Mặc gia thần sắc hơi đổi, sắc mặt khó coi nói:” Đây là linh thú dung hợp lực lượng của khí vận và máu, chúng ta vẫn là tới muộn một bước, Yêu Quốc tại nhân gian vẫn được thành lập. Phu tử nói: Các ngươi nhìn hai cái đầu ở giữa nó, số mệnh còn chưa hoàn toàn dung hợp, chúng ta còn có cơ hội!”
Chưởng môn bách gia đều hướng mắt nhìn lên đầu đại xà, trên cái đầu đen kịt có hai đôi mắt màu vàng óng ánh kim quang.
Chưởng môn Pháp gia hiện lên vẻ kích động, quát: "Trấn áp nó, nghênh đón số mệnh Nhân tộc."
Chưởng môn bách gia gật đầu, lập tức vọt lên trên.
Bát Kỳ Đại Xà từ trong núi lửa bay ra rồi vọt xuống phía dưới, thân rắn khổng lồ vừa chuyển động. Bịch bịch bịch! Trăm vị chưởng môn trong nháy mắt bị quét sạch.
Ầm! Một bàn cờ hiện lên trên bầu trời. Trên bàn cờ, quân cờ đen trắng xen kẽ, các vì sao xuất hiện dày đặc tạo thành một chiếc lưới.
Một trong tám cái đầu của Bát Kỳ Đại Xà nâng lên, một quang trụ bắn ra. Ầm! Trong chớp mắt liền hất toàn bộ quân cờ xuống núi khiến bàn cờ sụp đổ.
Chưởng môn Tung Hoành gia loạng choạng lùi về phía sau.
“Tử nói: Học thì phải đi đôi với hành, chẳng phải vui lắm sao? Có bằng hữu từ phương xa tới, chẳng phải mừng lắm sao? Người không hiểu được ta mà ta không buồn giận họ, thế chẳng phải là người quân tử sao?
Cũng có tử nói: Hiếm có người nào vừa có thể làm vừa lòng bề trên mà không phụ long người nhà, cũng hiếm ai không làm mất lòng bề trên mà lại phạm thượng. Quân tử thì nên lo lắng gốc rễ, để gốc rễ vững chắc, đạo cứ thế sẽ được sinh ra. Huynh đệ hòa thuận là cái gốc của long nhân từ!
Tử cũng nói: Lời lẽ công bằng là lá cây, tươi tắn và nhân từ!”
Phu tử ngâm xướng luận ngữ, hạo nhiên chi lực hóa thành một mặt trời lớn và một vầng trăng khuyết, nhật nguyệt tiến về phía bát đầu đại xà rồi trấn áp nó.
Trong mắt của Bát Kỳ Đại Xà lộ ra vẻ hung dữ, một cái đầu nhanh như thiểm điện vươn tới rồi mở ra một cái miệng đầy máu táp về phía phu tử.
Bút trúc trong tay phu tử vung lên, một chữ ‘Sát’ ngưng tụ trong hư không, chữ ‘Sát’ áp về phía đầu đại xà. Ầm! Nhất thời đầu rắn bị chữ ‘Sát’ làm cho chấn động.
Phu tử cũng bị đẩy lui về phía sau không ngừng, hắn kinh ngạc nhìn Bát Kỳ Đại Xà không chút tổn thương. Sao lại chẳng thể đả thương được nó một chút nào vậy? Loại cảm giác này giống như là bất lực, tựa như tất cả lực lượng rơi vào hư không.
Đuôi rắn khổng lồ đảo qua. Ầm! Cơ Quan Trường Long bị cái đuôi rắn quét thành phấn vụn, phấn từ cơ quan văng tung tóe.
Sau khi khí vận của Nhân tộc và Yêu tộc dung hợp vào với nhau, Bát Kỳ Đại Xà bày ra sức mạnh tuyệt đối của nó, thân thể khổng lồ ngang ngược va chạm tựa như một pho tượng yêu long vô địch. Chưởng môn bách gia bay múa ở bên cạnh, đủ loại thủ đoạn rơi vào trên người Bát Kỳ Đại Xà nhưng đều hoàn toàn vô dụng. Thủ đoạn của hàng trăm gia tộc chẳng thể đánh nó bị thương, ngược lại là cả trăm vị chưởng môn của các gia tộc bị đánh liên tiếp lui về phía sau, chật vật không chịu nổi.
Bát Kỳ Đại Xà co lại, tám cái đầu hướng bốn phương tám hướng, rống ~ tám cái đầu đồng loạt phát ra một tiếng rống lớn, bốn phương tám hướng đều bị tiếng gầm cuồng bạo bao trùm, không gian cũng bị chấn động nổi lên gợn sóng.
Các vị chưởng môn vội vàng lui về phía sau, kinh hãi nhìn cự xà, căn bản không phải là ở cùng một đẳng cấp, lực lượng hàng trăm gia tộc đối với nó hoàn toàn vô dụng, như này thì đánh thế nào chứ?
Từ Phúc phi thân bay lên trên người Bát Kỳ Đại Xà, cười lớn nói: "Phù Tang quốc của ta đã được lập, các gia tộc còn không lui bước! Đừng có tự tìm đường chết.”
Quanh thân hiện lên ba món Khí Vận Thần Khí, một kiếm, một ngọc, một gương vờn quanh Từ Phúc, làm nổi bật sự uy nghiêm bất phàm của hắn.
Trong lòng chưởng môn bách gia dâng lên cảm giác cấp bách, tuyệt đối không thể để vận khí hoàn toàn dung hợp. Một khi Yêu Quốc thành lập, ngày sau nhất định sẽ trở thành đại họa của Nhân tộc.
Phu tử hít sâu một hơi lớn tiếng nói: "Chư vị, lần này chúng ta cần liên thủ với nhau."
Pháp tử hừ lạnh một tiếng nói: "Bây giờ không phải là đang liên thủ sao? ”
Ngọc tử Mặc gia cao giọng nói: "Phu tử có biện pháp gì tốt xin nói thẳng."
Phu tử nắm chặt Pháp điển trong tay, thận trọng nói: "Chúng ta liều mạng đánh ra một đòn chí mạng, cho dù có như thế nào thì cũng không thể để cho khí vận dung hợp.”
Các vị chưởng môn còn lại sắc mặt cũng đều thận trọng hẳn lên.
Pháp Tử nắm chặt pháp điển, kiên quyết nói: "Vậy thì liều đi! Dù cho có bỏ đi thân này thì cũng tuyệt không cho phép Yêu Quốc thành lập."
Mặc tử khẽ phất tay, Cơ Quan Thành lơ lửng ở nơi xa nhanh chóng thu nhỏ rồi rơi vào trong tay hắn.
Chưởng môn Nông gia khẽ phất tay, Vân lâu hạ xuống, lơ lửng trên đỉnh đầu.
Tung Hoành gia lấy ra bàn cờ được truyền thừa.
Danh gia lấy ra một cây quạt giấy.
…
Chương 694: Kim Thiền Tử mau ra tay
Tất cả chưởng môn của các gia tộc đều lấy ra bảo vật được truyền thừa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Bát Kỳ Đại Xà, lần này xem như là liều mạng. Vì tương lai của Nhân tộc thì có bỏ mạng cũng chẳng hà gì, đây là chính là trách nhiệm của bách gia, những gia tộc dẫn dắt Nhân tộc tiến lên, bảo bộ Nhân tộc vĩnh hằng.
Bát Kỳ Đại Xà cũng mơ hồ cảm nhận được sự uy hiếp, tám cái đầu cảnh giác nhìn khắp bốn phương tám hướng.
Từ Phúc cười ha ha nói: "Chỉ bằng các ngươi mà cũng muốn trấn áp Bát Kỳ Đại Xà ư, đúng là vọng tưởng!"
"Đạo khả đạo, phi thường đạo, danh khả danh, phi thường danh. Vô danh, thiên địa chi thủy; nổi danh, vạn vật chi mẫu."
"Yểu yểu minh minh thanh tịnh đạo, mơ mơ mặc mặc thái hư không. Thể tính trạm nhiên không sở trú, sắc tâm đều tịch nhất chân tông!"
"Chính đạo biến hóa, tính mạng bảo hợp đại hòa, đây chính là lợi quẻ."
Đột nhiên có ba tiếng tụng kinh vang lên trong thiên địa, cùng với đó, ba vị đạo nhân cưỡi tọa kỵ, đằng vân giá vũ đi tới, tọa kỵ chính là một hổ, một cừu và một hươu.
Chưởng môn bách gia và Bát Kỳ Đại Xà đều quay sang nhìn.
Từ Phúc cả kinh kêu lên: "Tam Thanh Quan Chủ!"
Phải nói rằng trong bách gia, người khiến Từ Phúc, thậm chí là m Dương gia kiêng kị nhất chắc chắn là Tam Thanh Quan Chủ, Tam Thanh Quan Chủ thống lĩnh Đạo môn khắp thiên hạ, quản chế tất cả các tu luyện giả, quyền thế to lớn, bản lĩnh siêu phàm, tuyệt đối không phải là người mà mấy kẻ khác trong bách gia có thể sánh được.
Từ Phúc nắm chặt thần kiếm trong tay, ổn định tâm trạng, sau đó quát lớn: "Đạo môn đã sớm rời khỏi bách gia, chẳng lẽ hiện tại còn muốn nhúng tay vào chuyện phàm tục sao?"
Thái Thanh Quan Tổ cười ha hả: "Không cần chúng ta nhúng tay, bách gia cũng đủ để trấn áp đầu khí vận yêu thú này."
Ngọc Thanh Quan nói: "Chư Tử bách gia đại biểu cho Văn Minh chi quang của Nhân tộc, là người dẫn dắt Nhân tộc."
Thượng Thanh Quan Chủ quan sát xung quanh chưởng môn bách gia: "Chỉ cần bách gia hợp lực là có thể dẫn dắt Nhân tộc và dẫn động khí vận của Nhân tộc."
Sau khi nói xong, Tam Thanh Quan Chủ lập tức cưỡi ba đầu linh thú, xoay người đi về phía tây, đằng vân giá vũ, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không thấy, đến đột ngột mà đi cũng tiêu sái.
Phu Tử như có điều suy nghĩ, ngay lập tức, trên người hắn bùng lên một ngọn lửa màu sữa, trong ngọn lửa, Phu Tử dần dần mờ đi rồi biến mất, chỉ còn lại một đốm hỏa quang phiêu diêu, đột nhiên giữa thiên địa vang lên những tiếng ngâm xướng luận ngữ, từng ký tự xuất hiện trong ngọn lửa, sau đó bay về phía hư không, đây chính là Văn Minh chi hỏa của Nhân tộc.
Trong lòng các chưởng môn còn lại của bách gia cũng đã ngộ ra, trên người từng chưởng môn đều cháy lên một cỗ hỏa diễm, pháp điển lưu chuyển trong ngọn lửa của Pháp gia, mặc kinh bay ra trong ngọn lửa của Mặc gia, binh pháp lưu chuyển trong ngọn lửa của Binh gia, các ngọn lửa khác trong bách gia cũng đều biến ra những tác phẩm mang đậm tư tưởng của riêng mình tư, đây chính là Văn Minh chi hỏa của bách gia, cũng là Văn Đạo chi hỏa của Nhân tộc.
Trên Bát Kỳ Đại Xà, Từ Phúc cũng cảm nhận được sự bất thường theo bản năng, lời của Tam Thanh Quan Chủ không phải giả, hắn lập tức hét lớn: "Bát Kỳ Đại Xà, lập tức trấn áp bọn hắn cho ta."
Bát Kỳ Đại Xà hạ xuống tế đàn, trong lòng sinh ra một cỗ bất an.
"Rống!" Bát Kỳ Đại Xà chuyển động trong nháy mắt, thân thể khổng lồ phóng tới một đóa hỏa diễm giống như tia chớp màu đen.
Ầm! Bát Kỳ Đại Xà lập tức đánh nát hơn mười đạo hỏa diễm, thân thể khổng lồ vờn quanh núi lửa, cố thủ trong đám tro bụi cuồn cuộn.
Hỏa diễm vừa bị đánh nát lại ngưng tụ một lần nữa, Văn Minh hỏa chủng của bách gia nhanh chóng hội tụ, giao hòa trên không trung, tạo thành một thanh thần kiếm, kiếm này chính là Văn Minh Truyền Thừa Chi Kiếm, bên trên lấp lánh rất nhiều văn chương Thánh hiền, Văn Minh chi quang của phía đông chiếu rọi toàn bộ Phù Tang.
Ở phía dưới, Từ Phúc vô cùng hãi hùng khiếp vía, e rằng thanh kiếm này thật sự có thể khắc chế thần thú hộ quốc, không được, tuyệt đối không được, ta muốn làm Thiên Hoàng uy vũ, không thể để mấy kẻ này phá hư được, hắn gầm lên giận dữ: "Thiên Tùng Vân Kiếm, chém cho ta!"
Ngay lập tức, Từ Phúc bay lên không trung, trường kiếm trong tay chém xuống Văn Minh chi kiếm bằng tốc độ cực nhanh!
Một tia sáng hiện lên giữa thiên không, Từ Phúc rơi xuống đối diện, nửa thân kiếm bay vòng trên trời rồi rơi xuống dưới, cheng, cuối cùng cắm vào trong núi đá.
Từ Phúc cúi đầu nhìn nửa thanh kiếm gãy trên tay, trong lòng tràn ngập chấn động và lạnh lẽo, tại sao lại như vậy? Đây chính là Tần Vương Kiếm đó! Sao có thể không chịu nổi một kích chứ?
Trên không trung, Văn Minh thần kiếm chợt động, sau đó vọt về phía Bát Kỳ Đại Xà, tốc độ không nhanh nhưng có thể phong thiên tỏa địa, muốn trốn cũng không được.
"Rống!" Tám cái đầu của Bát Kỳ Đại Xà đồng loạt phát ra tiếng gầm giận dữ, trong miệng phun ra tám đạo huyết sắc quang mang, phóng về phía Văn Minh chi kiếm.
Văn Minh chi kiếm lấp lánh kiệt tác Thánh hiền lập tức dùng thế chẻ tre cắt ngang tám đạo khí trụ đỏ au, sau đó tiếp tục đâm vào Bát Kỳ Đại Xà, huyết sắc quang mang bắn ra tung tóe giống như pháo hoa vậy.
Từ Phúc trừng lớn hai mắt, đột nhiên trong lòng hiện lên một tia hy vọng, hắn vội vàng hét lớn: "Đồng ý, ta đồng ý, ta sẽ cho ngươi toàn bộ số Công Đức Kim Tiền, Kim Thiền Tử mau ra tay."
Trên tế đàn phía dưới, Kim Thiền Tử đang vô cùng thong dong, nghe được lời này, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, thân thể hóa thành lưu quang rồi phóng lên trời.
Đột nhiên trên trời bắn xuống một đạo ngân quang, keng, ngân quang va chạm với kim quang, một gợn sóng quét qua, kim quang bay ngược trở về, thân hình Kim Thiền Tử lập tức hiện ra, lảo đảo lui lại.
Còn ngân quang thì vù vù xoay tròn, sau đó bay lên trời, rơi vào trong tay Dương Tiễn, hắn mặc một thân thần giáp, vô cùng uy vũ và thần tuấn.
Ở xa xa Văn Minh chi kiếm đã đâm thủng quang trụ đỏ thẫm, phù, cuối cùng là đính Bát Kỳ Đại Xà lên trên ngọn núi.
"Ngao ô!"
"Rống!"


