Chương 161
Bạch Cẩm chợt thay đổi sắc mặt, lập tức nghiêm nghị quát: "Nếu không có ý kiến với quy định ta đặt ra thì tại sao bây giờ các ngươi lại đánh nhau? Thậm chí còn nhiễu loạn Nhân tộc!"
Bách gia tồn tại là để dẫn dắt Nhân tộc đi về phía trước, là ngọn đèn soi sáng cho Nhân tộc. Các ngươi không hợp tác hết mình mà trái lại còn nội đấu với nhau, tiêu hao lực lượng của Nhân tộc. Đây là hành vi bách gia nên làm?"
Tất cả chưởng môn bách gia đều run bần bật.
"Thời kỳ Xuân Thu vào mười ba ngàn năm trước chiến loạn không ngừng, Nhân tộc chìm trong bóng tối.
Thánh hiền bách gia xuất thế, dùng tư tưởng sáng suốt soi rọi cho Nhân tộc. Bách gia đấu đá châm lên ngọn lửa văn minh chói lóa, từng đốm lửa cháy lan khắp Nhân tộc, soi sáng chặng đường phía trước của Nhân tộc, cũng mang văn minh đến cho bách gia. Đệ tử bách gia các đời đều phấn đấu vượt mọi chông gai vì sự phồn vinh của Nhân tộc.
Còn các ngươi thì sao? Bây giờ các ngươi đang làm cái gì? Lấy góc nhìn học thuyết mà bài xích dị kỷ, lấy lòng riêng mà đấu đá không ngừng."
Bạch Cẩm dịu giọng, thất vọng nói: "Các ngươi vẫn còn là đệ tử bách gia thật sao? Ta thật sự hổ thẹn thay các ngươi."
Chưởng môn bách gia lập tức quỳ xuống, đầu cúi gằm im lặng, sắc mặt rất khó coi.
Chỉ còn thiếu phụ xinh đẹp Ngọc Đàm đứng tại chỗ như hạc giữa bầy gà thu hút sự chú ý. Ngọc Đàm cuống quít quỳ xuống, trái tim bé bỏng đập thình thịch.
Bạch Cẩm nghiêm nghị quát hỏi: "Rốt cuộc tại sao các ngươi lại đấu đá lẫn nhau? Từng người nói cho ta!"
Phu tử lập tức thuật lại chuyện Tả thừa tướng Ngỗi Lâm một lần, giọng điệu ẩn giấu cảm xúc tức giận: "Khởi bẩm gia chủ, Ngỗi Lâm thừa tướng cứu sống vô số người nhưng xong việc lại bị Pháp gia nhắm vào, tước bỏ chức quan giam vào ngục, thậm chí còn muốn xử Ngỗi Lâm tội chết. Đệ tử không phục, Nho gia không phục, xin gia chủ phân xử cho Nho gia chúng ta."
Bạch Cẩm hắng giọng nhấn mạnh: "Phó, là Phó gia chủ!"
Pháp tử pháp gia lạnh lùng hừ mũi: "Quốc có quốc pháp, bất kể vì nguyên nhân gì đi chăng nữa, phạm pháp thì phải tiếp nhận điều tra, nếu không quốc đã không còn là quốc nữa, pháp lý không xét tình cảm."
Phu tử nhìn pháp tử, giận dữ hét lên: "Pháp vô tình thì có lợi gì cho Nhân tộc?"
"Chấp pháp vô tình giữ gìn chúng sinh chi tình, sao có thể phá vỡ vì một người?"
Hai người trợn mắt trừng nhau, bầu không khí căng thẳng bao phủ giữa bọn hắn.
Bạch Cẩm nghiêm nghị cất lời: "Pháp luật tồn tại là để tạo nhiều phúc hơn cho Nhân tộc, từ trước tới giờ xử phạt nghiêm khắc không phải là mục đích."
Pháp tử sững người nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt khó tin, vội vàng la lên: "Phó gia chủ, chấp pháp không nghiêm thì pháp luật sẽ mất uy nghiêm."
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Pháp không nằm ngoài nhân tình, Pháp gia hành pháp phải lấy hiện thực làm cơ sở, lấy pháp luật làm thước đo chuẩn, phải xem xét nhân tình một cách hợp lý.
Nhân tình ở đây không chỉ vụ án liên quan thì chỉ ý kiến của bách tính. Pháp gia không nên cao cao tại thượng, một lời định đoạt sinh tử, một ý đánh mất lương tri mà phải hòa mình vào dân chúng, lắng nghe ý kiến của bách tính.
Nếu pháp luật trái với nguyện vọng của bách tính thì chỉ có thể nói rằng Pháp gia sai chứ không phải bách tính sai. Pháp gia tồn tại là để phục vụ bách tính."
Bạch Cẩm có hơi thất vọng: "Mười ba ngàn năm trước ta đã nói với Pháp gia những lời này, nhưng hơn một vạn năm trôi qua vẫn chưa thực hiện được. Ta thật sự không biết phải nói với các ngươi thế nào nữa.
Các ngươi không phải kẻ cao cao tại thượng mà là người phục vụ, nếu không thể hiểu ra điều này thì cuối cùng Pháp gia sẽ bước đến đường cùng."
Pháp tử ngây ngốc đứng tại chỗ, trái với ý chí của dân chúng tức là Pháp gia sai ư?
Phu tử vui mừng reo lên: "Tạ ơn gia chủ đòi lại công bằng cho Nho gia ta."
...
Ngoài thành Tương Dương, đệ tử Thiền gia đứng trên một ngọn núi nhìn Hàm Dương Thành phồn hoa rộng lớn, cuối cùng cũng chỉ có thể ôm tâm trạng không cam lòng xoay người rời đi. Bây giờ rời đi là để mai này trở về trong vinh quang.
Sau khi đệ tử Thiền gia rời đi, chỉ còn Kim Thiền Tử đứng trên đỉnh núi nhìn Hàm Dương Thành với nụ cười như có như không. Bây giờ mới phát hiện thấy bất thường thì đã muộn rồi! Hắn xoay người bay về phía Đông.
...
Sau đó các gia tộc khác cũng nói ra khởi nguồn mâu thuẫn: Mạ non mà Nông gia dày công ươm mầm bị trâu nhà Mục gia ăn mất, tân tú của Binh gia cưỡi cơ quan điểu của Mặc gia bị rơi xuống mất mạng, luật sư của Danh gia ngụy biện đưa viện trưởng Cơ Quan Viện của Mặc gia vào ngục...
...
Trong khi chưởng môn bách gia nói về ngọn nguồn mâu thuẫn, Tần Thủy Hoàng Đông tuần đã đến phương Đông.
Dạo bước trên đỉnh Kiệt Thạch Sơn, đặng ngắm nhìn biển lớn khơi xa. Trùng dương sóng nước đâu là, nhấp nhô mây núi nguy nga giữa trời.
Từng cơn sóng biển dâng trào đánh vào vách núi Kiệt Thạch làm bắn lên từng đóa bọt sóng.
Tần Vương đứng trên đỉnh núi, tay vịn trường kiếm ngang hông nhìn phương Đông, giọng nói uy nghiêm: "Từ Phúc, ngươi nói Đông Hải có tiên sơn, ở đâu thế?"
Từ Phúc bên cạnh khom lưng nịnh nọt: "Không dám giấu bệ hạ, trên Đông Hải có tiên sơn thánh cảnh, trong đó có biện pháp trường sinh. Theo vi thần suy đoán thì tiên thần sắp xuất hiện rồi ạ."
Hắn vừa dứt lời thì có cầu vồng vắt ngang qua bầu trời, dưới cầu vồng là một ngọn tiên sơn, trên tiên sơn có một tòa bạch ngọc lâu, từng tiên thần cưỡi mây đạp gió xuất hành.
Hai mắt Tần Vương lập tức sáng ngời, hắn lập tức chỉ phía trước và kích động nói: "Đằng kia là tiên sơn mà ngươi nói ư?"
Chương 686: Bây giờ còn đợi cái gì
Từ Phúc vội vàng hùa theo, giọng điệu vui mừng: "Bệ hạ vừa đến Đông Hải là tiên cảnh lập tức hiện ra, đây là con đường trường sinh của bệ hạ xuất hiện, chính là thiên ý đấy ạ."
Tần Vương bật cười ha hả: "Hay lắm! Khá khen cho một câu thiên ý. Trẫm muốn trường sinh, trời cũng muốn thuận theo ý ta.
Lý Tư, chuẩn bị thuyền rồng, trẫm muốn đi lên tiên đảo tìm biện pháp trường sinh, trở thành Nhân Hoàng vạn cổ bất diệt."
Lý Tư vội vàng khuyên nhủ: "Xin bệ hạ hãy nghĩ lại! Ngài là gốc rễ của quốc gia, sao có thể mạo hiểm như thế?"
Hắn dừng lại giây lát rồi nói một cách uyển chuyển: "Hơn nữa, từ xưa đến nay chưa từng có Nhân Vương bất tử."
Tần Vương ngẩng đầu nhìn đằng xa, khí phách ngàn dặm, hắn hét to: "Trẫm càn quét bát hoang lục hợp, công lao hơn cả Tam Hoàng Ngũ Đế, là vị Thủy hoàng đế đầu tiên trong thiên địa, đương nhiên phải trường tồn vạn cổ. Từ xưa tới nay không có Nhân Vương bất diệt thì trẫm sẽ mở ra tiền lệ."
Keng! Trường kiếm rời vỏ, hắn hô: "Chuẩn bị thuyền rồng, trẫm muốn đi trấn áp tiên cảnh!"
"Gió! Gió! Gió lớn!" Tất cả binh sĩ đều giơ vũ khí lên hô thật to, tiếng hô chấn động thiên địa, trên mặt biển dâng sóng lớn, biển cả cũng dao động.
Tần Vương cười to ha ha: "Đây là đội quân vô địch của trẫm! Tiên thần cũng phải cúi đầu."
Cầu vồng trên mặt biển mờ dần rồi biến mất trong tiếng cười sảng khoái, tiên sơn cũng biến mất theo, cả vùng biển rộng yên ả trở lại.
Nụ cười chợt tắt ngấm, Tần Vương không kìm được bước lên vài bước, cuống quít hỏi: "Từ Phúc, chuyện gì thế này? Tiên cảnh đâu rồi?"
Từ Phúc cung kính trả lời: "Khởi bẩm bệ hạ, tiên cảnh vẫn trôi nổi trên Đông Hải, cứ cách nghìn năm mới đến gần bờ một lần, lần nào cũng biến mất ngay tức thì."
Tần Vương siết chặt trường kiếm trong tay, giận dữ quát: "Nghìn năm một lần, trẫm đâu thể đợi thêm một nghìn năm nữa?"
Từ Phúc lập tức quỳ một chân trên đất, kiên quyết nói: "Bệ hạ, vi thần sẵn lòng ra Đông Hải tìm kiếm tiên cảnh để tìm biện pháp trường sinh cho bệ hạ."
Tần Vương cúi đầu nhìn hắn: "Ngươi có thể tìm được không?"
Từ Phúc nói chắc như đinh đóng cột: "Vi thần đã có manh mối, nếu không tìm được thì vi thần sẽ không về!"
"Được!" Tần Vương hét to: "Ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói ra!"
"Bệ hạ thâu tóm cả vũ trụ, vương ngự thiên hạ, hạ thần so với bệ hạ chẳng khác gì con kiến so với trời xanh, với khả năng của hạ thần sợ là không thể xin được biện pháp trường sinh.
Xin bệ hạ ban cho ta ba nghìn đồng nam đồng nữ làm tế phẩm và thánh vật tượng trưng cho thân phận của bệ hạ để làm bằng chứng, hạ thần mang theo uy danh của bệ hạ mới có thể xin được biện pháp trường sinh."
Tần Vương trầm ngâm một lát rồi bảo: "Ta đồng ý với yêu cầu của ngươi."
Từ Phúc mừng rỡ hô: "Tạ ơn bệ hạ!" Ánh mắt ẩn giấu vẻ kích động.
Lý Tư ở bên cạnh cũng quan sát Từ Phúc, hé miệng muốn khuyên can nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ. Chỉ cần không ảnh hưởng tới đại cục của Tần quốc thì bệ hạ muốn phái hắn đi tìm tiên cảnh cũng được!
...
Trong tiểu viện ở Hàm Dương Thành, bách gia không ngừng báo cáo, dần dần chưởng môn bách gia cũng phát hiện thấy điểm bất thường. Nếu chỉ có một sự việc thì là trùng hợp, nhưng bây giờ có quá nhiều chuyện trùng hợp. Hơn nữa những chuyện trùng hợp này lại bùng phát cùng lúc, vậy thì chắc chắn không phải là trùng hợp.
Mặt trời mới mọc đằng Đông, một tia nắng ban mai rọi từ phía Đông tới phủ lên người Bạch Cẩm. Tất cả chưởng môn bách gia đều cúi đầu, sắc mặt không tốt lắm.
Bạch Cẩm nhìn mọi người, bình tĩnh lên tiếng: "Các ngươi đã hiểu cả chưa?"
Gia chủ bách gia tiếp tục im lặng.
"Sao bây giờ lại im thin thít thế? Mặc gia Cự Tử, nghe nói trong chuyện này ngươi là người nhảy nhót vui vẻ nhất, ngươi nói xem nào."
Mặc gia Cự Tử lập tức cảm thấy da đầu tê rần, nhỏ giọng biện minh: "Phó gia chủ, đệ tử không hề nhảy nhót vui vẻ..."
"Hửm..." Bạch Cẩm thốt ra một tiếng rồi nghiêng đầu nhìn sang.
Mặc gia Cự Tử lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, nghiêm mặt nói: "Khởi bẩm Phó gia chủ, ít nhiều gì đều có Thiền gia tham dự vào chuyện này. Lúc đó đệ tử Thiền gia báo với đệ tử Mặc gia ta chuyện Tả thừa tướng Ngỗi Lâm tham ô tiền bạc lương thực cứu trợ thiên tai, vì vậy đệ tử Mặc gia ta mới tới đến Đốc Sát Viện báo án."
Ngỗi Lâm vẫn thành thật đứng bên cạnh không ho he gì bỗng lên tiếng: "Lúc đó đệ tử Thiền gia là Pháp Ngộ nói với ta, chúng ta có thể đổi tiền bạc lương thực lấy trấu cám cứu trợ thiên tai."
Chưởng môn Binh gia nhíu mày nói: "Ta nhớ ra rồi, lúc đó có một đệ tử Thiền gia chứng minh chất lượng cơ quan điểu có vấn đề."
Chưởng môn Nông gia cau mày tiếp lời: "Lúc đó có một đệ tử Thiền gia nói rằng từng trông thấy mạ non bị mất của nhà ta ở Mục gia."
Bạch Cẩm lạnh lùng hừ mũi, cất tiếng quở trách: "Đường đường là chưởng môn bách gia của Nhân tộc mà lại bị Thiền gia đùa bỡn trong lòng bàn tay, thật khiến ta mất mặt!"
Tất cả chưởng môn bách gia đều cúi đầu, ai nấy đều hổ thẹn ra mặt. Trước đó bọn hắn cũng đã nhận thấy có điểm bất thường nhưng trước giờ bách gia ít qua lại, thậm chí vạn năm qua còn chất chứa nhiều oán hận nhưng vì kiêng dè gia huấn rằng bách gia không được chinh phạt nên mới đè nén, dẫn tới quan hệ giữa bách gia tựa như hàn băng. Chính vì thế mới tạo cơ hội cho Thiền tông lợi dụng, mâu thuẫn không ngừng gia tăng, không phải là bọn hắn không có ý trả thù.
Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Nếu đã biết là Thiền gia châm ngòi ly gián thì bây giờ các ngươi còn đợi cái gì?"
Chương 687: Trảm tiên đồ thần lấy biện pháp trường sinh
Chưởng môn bách gia đồng loạt chắp tay thi lễ rồi xoay người đi ra ngoài, trong mắt ngùn ngụt lửa giận. Sau khi ra khỏi viện tử, bọn hắn hóa thành từng đạo lưu quang phóng lên trời.
Cuối cùng trong tiểu viện chỉ còn lại thiếu phụ xinh đẹp Ngọc Đàm đứng đó.
Bạch Cẩm nhìn nàng và hỏi: "Xướng ca phải không?"
Ngọc Đàm phúc thân thi lễ, mị nhãn như tơ, giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ: "Xướng gia Ngọc Đàm bái kiến Phó gia chủ!"
Bạch Cẩm cuống quít xua tay: "Đừng, ta không phải Phó gia chủ của các ngươi!"
Ngọc Đàm u oán nhìn Bạch Cẩm, ủ rũ nói: "Phó gia chủ chê Xướng gia ta sao?"
Bạch Cẩm thành thật gật đầu.
Ngọc Đàm lập tức nghẹn lời. Nếu người khác dám nói vậy nàng nhất định sẽ cho hắn trải nghiệm cái gì là ***, sống không được chết cũng chẳng xong. Nhưng đối với nhân vật trong truyền thuyết như Phó gia chủ bách gia này, thật sự là nàng không dám hành động lỗ mãng, trong lòng chỉ có sự kính sợ sâu đậm. Đôi mắt nhỏ u oán nhìn Bạch Cẩm như phải chịu rất nhiều ấm ức.
Bạch Cẩm quay đầu nhìn sang bên cạnh rồi bảo: "Nói đi, ngươi đến tìm ta vì chuyện gì? Không nói thì ta đi đây."
Ngọc Đàm thầm hoảng sợ, vội vàng lên tiếng: "Khởi bẩm Phó gia chủ, hôm nay ta tới đây vì có một chuyện muốn báo cho ngài."
"Chuyện gì?"
Ngọc Đàm nói hơi mơ hồ: "Phó gia chủ, chưởng môn Âm Dương gia đời này rất bất thường."
Bạch Cẩm giật mình. Âm Dương gia? Hình như là học thuyết của Côn Bằng Yêu Sư. Trước kia lúc Phục Hy thành đạo, Bạch Cẩm từng gặp hắn một lần, một câu nói sâu không lường được, đến cả chí bảo Hà Đồ Lạc Thư cũng có thể từ bỏ một cách dễ dàng, chí hướng cao xa ít tiên thần nào có thể bì kịp.
Bạch Cẩm bất giác nhíu mày, lẽ nào trong chuyện này có mưu kế của Yêu Sư? Hắn liếc nhìn Ngọc Đàm, nàng đại diện cho ai? Hắn hỏi ngay: "Ai sai ngươi tới?"
Ngọc Đàm nở nụ cười quyến rũ: "Không ai sai thiếp đến đây cả, chẳng qua là thiếp cảm thấy cần phải báo với Phó gia chủ chuyện này."
"Ta thích người thành thật!"
Ngọc Đàm khuỵu gối thi lễ, khiêm tốn nói: "Khởi bẩm Phó gia chủ, Pháp gia đang chỉnh sửa pháp điển, dự định mượn Nhân Vương chi lực trấn áp Xướng gia, Đạo gia, Sát gia. Bọn thiếp có rất nhiều học phái, xin Phó gia chủ ra mặt nói vài lời cứu giúp chúng ta."
Bạch Cẩm lắc đầu, chậm rãi nói: "Mỗi thời đại đều có quy luật tồn tại của nó, Xuân Thu Chiến Quốc rối ren, xã hội tăm tối, đương nhiên sẽ tạo điều kiện cho các ngươi sinh tồn. Thời nay thiên hạ quy tâm, đại thế quy nhất, người người muốn yên ổn, sự tồn tại của các ngươi là một loại khiêu khích đối với an ninh trật tự. Pháp gia trấn áp các ngươi cũng là hợp tình hợp lý.
Ngọc Đàm à, Xướng gia vốn không nên bước ra ngoài ánh sáng, có nhiều thứ nên buông bỏ thì phải buông bỏ, Xướng gia không diệt vong được đâu."
Những lời Bạch Cẩm nói đều là sự thật, cho dù là kiếp trước cũng chẳng quét sạch hết bụi trong góc tối, hễ có nhu cầu là có đất cho bọn hắn sinh tồn.
Sắc mặt Ngọc Đàm thay đổi mấy lần. Nàng khuỵu gối thi lễ, cung kính nói: "Vâng! Tạ ơn Phó gia chủ đã chỉ dạy, đệ tử xin cáo từ!"
Ngọc Đàm xoay người đi ra ngoài, bay vào trong góc khuất.
Từ chỗ đó có mấy bóng người đi ra.
Một lão đầu ngắm nghía tiểu đao trong tay nhỏ giọng hỏi: "Sao rồi?"
Ngọc Đàm lắc đầu.
Mặt mấy người lập tức biến sắc.
Một đại hán có gương mặt dữ tợn tức giận nói: "Phó gia chủ được lắm, chẳng có tí đạo nghĩa giang hồ gì cả, lấy tin tức của chúng ta mà lại không trả công."
Lão giả ngắm nghía tiểu đao bình tĩnh cất lời: "Hắn và chúng ta vốn không phải người chung đường. Đi thôi, chúng ta phải nghĩ cách đối phó Pháp gia."
Ánh mắt Ngọc Đàm lấp lóe, nàng vừa vuốt lọn tóc mai dài vừa tươi cười bảo: "Xướng gia ta không tham dự đâu, chúng ta vốn không am hiểu tranh đấu nên chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng thôi." Sau đó nàng nhẹ nhàng bay đi xa.
Mấy người nhìn Ngọc Đàm đi xa với ánh mắt nặng nề. Lẽ nào Phó gia chủ bách gia hứa hẹn với nàng điều gì?
...
Mấy ngày sau trên bờ Đông Hải, ba chiếc thuyền rồng to lớn xuống biển, trên mỗi chiếc thuyền rồng đều có mấy trăm thủy thủ và hơn một nghìn đồng nam đồng nữ.
Từ Phúc đứng trên thuyền rồng ở giữa, chắp tay quỳ gối. Mọi người trên ba chiếc thuyền rồng cũng im lặng cung kính quỳ xuống.
Từ Phúc hét to: "Bệ hạ thành lập quân đội, bình định lục hợp bát hoang, vũ khí chĩa về đâu tất cả đều phải cúi đầu, pháp lệnh thống nhất, nhân đạo hưng thịnh, công đức bậc này há lại không lấn át Tam Hoàng Ngũ Đế?"
Bệ hạ oai hùng chưa từng có trong lịch sử, là Nhân Hoàng trời định, sinh lão bệnh tử sao có thể không thuận theo ý của bệ hạ? Vi thần nguyện nhận hoàng lệnh Đông xuất thương hải, trảm tiên đồ thần lấy biện pháp trường sinh cho bệ hạ. Nếu không thành công, vi thần vĩnh viễn không trở về Tần Quốc."
Mấy nghìn người trên thuyền đồng thanh hô to: "Chúng ta nguyện nhận hoàng lệnh Đông xuất thương hải, trảm tiên đồ thần lấy biện pháp trường sinh cho bệ hạ. Nếu không thành công, chúng thần vĩnh viễn không trở về Tần Quốc!
Nếu không thành công, chúng thần vĩnh viễn không trở về Tần Quốc!
Nếu không thành công, chúng thần vĩnh viễn không trở về Tần Quốc!"
Âm thanh to lớn văng vẳng trên không trung Đông Hải.
Trên Kiệt Thạch Sơn, Tần Vương cũng hưng phấn hét to: "Tốt lắm! Sau khi các ngươi trở về trẫm sẽ thăng quan tiến tước cho các ngươi."
Mọi người đồng thanh hô: "Tạ ơn bệ hạ!"
Chương 688: Hai vị Nhân Vương
Từ Phúc kìm nén nỗi kích động trong lòng, hô lớn: "Xin bệ hạ ban bảo vật để trấn áp sóng to gió cả Đông Hải."
Tần Vương gỡ Tần Vương Kiếm trên hông xuống, tiện tay ném ra ngoài, Tần Vương Kiếm xẹt qua không trung tựa như có sinh mệnh. Ong! Nó đâm thẳng vào cột buồm, cả tòa long thuyền bỗng trầm xuống tựa như đang phải gắng sức nặng ngàn quân. Tần Vương Kiếm chính là Thần Kiếm uy nghi hiển hách của Tần Vương, là đại biểu cho quyền lực của Tần Vương.
Tần Vương lại gỡ ngọc bội hình trăng khuyết bên hông xuống ném ra ngoài, miếng ngọc bội xẹt qua không trung rồi nhẹ nhàng rơi vào cột buồm bên trái, dưới thái dương chiếu xuống ánh phản xạ. Ngọc bội kia xuất xứ từ Hòa Thị Bích, đồng thời được rèn đúc ra cùng ngọc tỷ truyền quốc, được Tần Vương mang theo bên người, nó tượng trưng cho thân phận Tần Vương.
Nội thị ở bên cạnh bưng lấy một tấm gương đồng đi đến, Tần Vương cầm lấy gương đồng nhìn một chút rồi tại tiện tay ném ra. Gương đồng xẹt qua không trung rồi rơi xuống bên phải long thuyền, tấm gương đồng này chính là do lịch đại Tần Vương truyền xuống, đã soi Tần Vương từ lúc là thiếu niên đến khi già đi, toàn bộ hành trình nhất thống thiên hạ, có thể đại biểu cho chí hướng của Tần Vương.
Từ Phúc kích động cao giọng quát: “Đa tạ bệ hạ! Vi thần nhất định sẽ không nhục hoàng mênh.”
Tất cả mọi người trên thuyền đồng thanh quát: “Đa tạ bệ hạ, chúng ta nhất định sẽ không nhục hoàng mệnh!”
Tần Thủy Hoàng đứng trên Kiệt Thạch Sơn quát: “Xuất Phát!”
Bên trên đầu thuyền, đột nhiên Từ Phúc đứng lên quát lớn: “Chuyển hướng, xuất phát!”
Mấy ngàn đồng nam đồng nữ còn lại và đông đảo thủy thủ cùng đứng dậy, nhanh chóng ai về chỗ nấy.
Long thuyền to lớn quay đầu trên mặt biển, chậm rãi đi về phía biển rộng.
Bên trong hư không, hai đạo nhân ảnh đứng thẳng, một người là Kim Thiền Tử một thân tăng y, người còn lại là Đông Hoàng Thái Nhất đội cao quan, khoác trường bào.
Trong tầm mắt Đông Hoàng Thái Nhất, tất cả mọi người bên bờ biển phía dưới đã biến mất, từng đạo hỏa trụ phóng lên trời nối thành một luyện ngục ngập tràn hỏa diễm. Đây là khí huyết chi lực của đại quân Tần Triều, lực lượng mênh mông tựa như lò luyện, thần tiên bình thường đều không dám lại gần.
Ngoại trừ khí huyết chi lực thì con có một khí tức mênh mông ngưng tụ lại, nó mang đủ loại màu sắc hóa thành đủ loại tường thụy khác nhau. Đây là khí tức của chúng thần Tần Triều.
Bắt mắt nhất chính là tử khí không ai có thể đi qua, tử sắc Đế Hoàng khí ngưng tụ bao phủ lấy Kiệt Thạch Sơn, tiên pháp bất xâm, chư tá tránh lui.
Phía trên vô số khí thể, một đầu cự long dài vạn mét lượn quanh, long lân và móng vuốt sáng láng, long nhãn tựa thiểm điện, thần thánh mà uy nghiêm. Đây là khí vận của Tần Triều, cũng là khí vận của Nhân tộc đang di dời theo Tần Hoàng.
Hai tay Đông Hoàng Thái Nhất kết ấn, chí xuống ba tòa long thuyền phía dưới, lạnh lùng nói: “Trí hoán âm dương!”
Tần Vương Kiếm, Loan Nguyệt Ngọc Bội và gương đồng đều bắn ra một đạo quang mang mịt mờ, tất cả giao thoa giữa không trung rồi hóa thành một tôn Đại Đế hư ảnh đứng trên long thuyền, ánh mắt Đại Đế hư ảnh nhìn về phía Chân Long khí vận.
Đột nhiên Chân Long khí vận run lên, long nhãn cũng nhìn về phía hư ảnh kia, vô thức cúi đầu xuống nhìn Kiệt Thạch Sơn. Sao lại có hai vị Nhân Vương?
Hai tay Đông Hoàng Thái Nhất kết ấn, quát lớn: “Trảm!”
Tần Vương Kiếm trong tay Đại Đế hư ảnh bỗng vung ra.
“Grao!” Chân Long khí vận rên rỉ một tiếng, từ giữa mà một hóa thành hai đạo Chân Long khí vận, một đạo ở lại chỗ cũ, một đạo khác hóa thành long ảnh bay về phía Đông Hải, thuận gió vượt sóng đi theo long thuyền.
Bên trong hư không, Đông Hoàng Thái Nhất ‘phốc’ một tiếng phun ra một ngụm máu tươi. Mái tóc đen nhánh xinh đẹp dần bạc đi với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, trên người bốc lên hảo diễm nóng rực. Bên trong liệt diễm, sắc mặt Đông Hoàng Thái Nhất cực kỳ thống khổ, cuối cùng hóa thành một nắm tro tàn phiêu tán đi.
Kim Thiền Tử chắp tay trước ngực, khẽ cười rồi thì thầm: “Nam Mô A Di Đà Phật!” Hắn cúi đầu nhìn khí vận còn lại, có nên chiếm đoạt một chút hay không? Quên đi, cũng chẳng có tác dụng gì với hắn, có thể cướp được hay không cũng khó nói.
Trên Kiệt Thạch Sơn phía dưới, sắc mặt Tần Hoàng bỗng tái nhợt. Hắn đưa tay che ngực, một cơn đau đớn tựa như khoan tim truyền đến, từ nơi sâu xa cảm nhận được dường như một đồ vật vô cùng quan trọng nào đó đang cách bản thân rất xa.
Phốc! Tần Hoàng ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt tối sầm té ngửa ra đằng sau.
Lý Tư và Triệu Cao vội vàng đỡ lấy Tần Hoàng, cực kỳ sốt ruột kêu lên: “Bệ hạ! Bệ hạ!”
Trong chốc lát, bách quan đại loạn đỡ lấy Tần Vương chạy xuống dưới.
Từ nơi sâu xa, Chân Long khí vận phát ra từng tiếng rên rỉ, một nửa thân thể suy yếu nằm trong không trung. Cuối cùng đã không còn vẻ thần thánh uy nghiêm như trước đó, thân thể nó vặn vẹo, dường như có thể tan tác bất cứ lúc nào.
…
Chương 689: Chuẩn bị chiến đấu
Đồng thời, đế đô Hàm Dương Thành của Tần Triều, chưởng môn bách gia vừa đi liền quay về, trở lại trong sân.
Trong nội viện, Bạch Cẩm đứng ở hồ nước bên cạnh nhìn ra phương Đông xa xa, ánh mắt ngưng trọng. Ngay trong khoảnh khắc vừa rồi, khí vận Tần Triều đã sụp đổ trong nháy mắt. Chẳng lẽ trong thế giới thần thoại, Tần Triều vẫn vì hai thế mà chết sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì dẫn đến khí vận Tần Triều suy bại? Chẳng lẽ là vì Tần Thủy Hoàng chết sao?
Chưởng môn bách gia đi đến sau lưng Bạch Cẩm, chắp tay thi lễ cung kính nói: “Bái kiến Phó gia chủ!”
Bạch Cẩm lấy lại tinh thần, quay người hỏi: “Thế nào rồi?”
Phó Tử chắp tay thi lễ, nhỏ giọng nói: “Phó gia chủ, Thiền gia đã rời đi, các phương của chúng ta đều không điều tra ra được.”
Bạch Cẩm ngưng trọng nói: “Bây giờ đừng quan tâm tới Thiền gia nữa, vừa xảy ra một chuyện lớn, khí vận Tần Triều suy bại.”
“Cái gì?” Pháp Tử kinh hô một tiếng, vội nói: “Bây giờ hẳn phải là thời điểm khí vận Tần Triều cường thịnh chứ, sao lại suy bại được?”
“Tần Triều ít nhất cũng phải có quốc vận vạn năm.”
“Tần Hoàng thế nào rồi?”
…
Nhất thời chưởng môn bách gia cũng không bình tĩnh được nữa, liên tục đặt ra câu hỏi, cực kỳ khẩn trương.
Bạch Cẩm nhắm mắt lại, muốn tính toán một phen tiền căn hậu quả, lại phát hiện ra hết thảy đều rất mông lung, thiên cơ đã bị đại năng che lấp.
Bạch Cẩm mở to mắt ra, hừ lạnh một tiếng nói: “Tần Triều bị tính kế, Thiền gia dẫn dắt các ngươi đi tranh đấu chính là vì dời đi tầm mắt của các ngươi, kết quả là mỗi người các ngươi đều rơi vào trong tính toán của bọn hắn. Nếu gia chủ bách gia tái thế, tất nhiên sẽ bị các ngươi làm cho tức chết.”
Sắc mặt chưởng môn bách gia ửng hồng lên, lời này thực sự quá ác nhưng hắn cũng không phản bác lại được. Bọn hắn quả thực đã rơi vào trong tính toán của Thiền gia, kết quả tạo ra sai lầm lớn, khí vận suy bại, thậm chí còn có thể mất nước.
Bạch Cẩm lập tức đặt câu hoi: “Các ngươi hiểu biết bao nhiêu về Âm Dương gia?”
Chưởng môn Binh gia vội vàng nói: “Gia chủ đương thời của Âm Dương gia gọi là Đông Hoàng Thái Nhất. Từ khi Đông Hoàng Thái Nhất chấp chưởng Âm Dương gia đến nay rất ít khi hành động, nguyên tắc thừa hành thị tế. Nếu không phải gia chủ nhắc tới Âm Dương gia thì ta cũng đã quên mất hắn.”
Nhất thời Bạch Cẩm híp mắt lại, cái tên Đông Hoàng Thái Nhất này không chút lạ lẫm nào, chắc hẳn có Yêu tộc làm trò quỷ, nói: “Đông Hoàng Thái Nhất chí khí thật lớn! Đây là muốn hưng thịnh lại Yêu tộc sao? Đi điều tra cẩn thân Âm Dương gia!”
“Vâng!” Chưởng môn bách gia đồng thanh đáp một tiếng rồi lập tức xoay người thi triển thủ đoạn rời đi.
Trong sân, Dương Tiễn nói: “Sư bá, người tin lời nữ tử kia chứ?”
“Tuy Xướng gia, Đạo gia và Sát gia không phải chính đồ nhưng nếu bàn về độ cẩn thận, tin tức linh thông thì bọn hắn còn hơn cả Nho gia Pháp gia.”
Bạch Cẩm nhíu chặt mày, ngưng trọng nói: “Ta luôn có một cảm giác không rõ lắm. Dương Tiễn, ngươi giúp ta đi gặp Tần Hoàng một chút.”
“Vâng!” Trong nháy mắt, hai người đều biến mất khỏi sân.
Vào lúc Bạch Cẩm đi gặp Tần Hoàng, chủ tử bách gia cũng toàn lực điều tra tung tích của Âm Dương gia, phát huy ra lực lượng vượt hơn cả sức tưởng tượng. Từng sự kiện bí ẩn bị vạch trần ra, không còn bất kỳ điều gì để giấu diếm, từ trận pháp trong Âm Dương Cung cho đến nữ đệ tử Âm Dương gia trà trộn vào hoàng cung, còn việc quan trọng nhất là mở ra khí vận long đạo ở phương Đông.
Khi chưởng môn bách gia thấy những điều này đều cực kỳ phẫn nộ, Âm Dương gia vậy mà lại làm ra nhiều việc như vậy dưới mí mắt bách gia. Không thể nghi ngờ đây là đang sỉ nhục bách gia vô năng.
Đồng thời Thánh hiền của bách gia bất an trong lòng, dựa theo thông tin dò xét ra được, mưu đồ của Âm Dương gia đã tiến hành ít nhất vạn năm. Bố cục vượt qua thời không dằng dặc như vậy, rốt cuộc bọn hắn muốn làm gì? Chắc hẳn không chỉ là làm sụp đổ khí vận Tần Triều, trong đó còn ẩn giấu đi mục đích cuối cùng, rốt cuộc Âm Dương gia muốn làm gì?
Chư tử bách gia tiếp tục đào sâu vào mục đích của Âm Dương gia, cuối cùng dò đến Từ Phúc rồi không điều tra tiếp được nữa. Đối với gia chủ Âm Dương gia Đông Hoàng Thái Nhất, bọn hắn cũng biết rất ít.
Một bên khác, Bạch Cẩm và Dương Tiễn gặp được Tần Vương, cũng biết được tin tức Từ Phúc ra biển.
Nếu bây giờ Bạch Cẩm còn không biết Âm Dương gia đang mưu đồ điều gì thì hắn cũng quá ngu ngốc rồi. Kết hợp với truyền thuyết ở kiếp trước, Từ Phúc đông độ thành lập Phù Tang, lấy mặt trời làm cờ, tám trăm vạn thần linh bảo hộ. Thế nhưng vào thời đại thần thoại này, hàm nghĩ mà nó đại biểu cho chính là Yêu Quốc, Yêu tộc muốn mượn khí vận của Nhân tộc thành lập Yêu Quốc, khó trách đường đường Đại Tân lại nhị thể mà chết.
Nghĩ đến quốc gia kia kiếp trước mang tới tai họa, trên thân Bạch Cẩm liền tản ra hàn ý lăng lệ và sát khí.
Trong kiếp trước hắn không quản được nhưng trong kiếp này, Yêu Quốc chắc chắn không thể thành lập được, cho dù có đối đầu với toàn bộ Yêu tộc thì hắn cũng không tiếc.
Trên Kiệt Thạch Sơn, Bạch Cẩm phân phú nói: “Dương Tiễn, truyền lệnh của ta điều đệ tử bách gia đến Đông Hải, chuẩn bị chiến đấu!”
Dương Tiễn ôm quyền đáp: “Vâng!” Sau đó quay người phóng lên trời.
Dương Tiễn vừa rời đi, biển lớn liền ập lên sóng lớn, một đạo long ảnh bay ra từ trong những ngọn sóng, rơi xuống Kiệt Thạch Sơn hóa thành Đông Hải Long Vương.





