Chương 165
Trong mắt Chân Vũ Đại Đế lóe lên vẻ kinh ngạc, không ngờ giữa sư huynh và Di Lặc Phật còn có chuyện này. Hắn truyền âm nói: "Từ trước đến giờ Bạch Cẩm sư huynh luôn là người lương thiện nhất, bình dị gần gũi, hết lòng chăm sóc đám sư đệ chúng ta."
Di Lặc Phật gật đầu lia lịa, giọng nói rất chân thành: "Đúng thế!"
Bộp! Hai người đập tay nhau, cả hai cùng bay ngược trở lại rồi tiếp tục xông tới đánh đối phương như có mối thù sinh tử.
Trong lúc giao đấu, Di Lặc Phật truyền âm nói: "Đại Đế, những người ta dẫn theo lần này đều là đệ tử dưới tọa Đa Bảo Như Lai, ngươi cứ giết thoải mái, không cần nương tay."
Chân Vũ Đại Đế ngập ngừng lên tiếng: "Như vậy không ổn đâu! Nếu Phật Giáo thiệt hại quá nhiều thì lúc về ngươi ăn nói thế nào?"
Di Lặc Phật ngạo nghễ nói: "Đời này Di Lặc ta làm việc không cần phải giải thích với người khác, ngươi nhìn ta này!" Hắn chìa tay vỗ một chưởng về phía Chân Vũ Đại Đế, chưởng ấn khổng lồ giáng lên người đối phương, kích hoạt tiên trận trên đế bào ngay lập tức. Một quầng sáng tím hiện ra, chưởng ấn lập tức bị đẩy lùi.
Ầm! Quầng sáng tím rơi vào trong một đám La Hán Phương Trận làm cho La Hán trong phương trận nổ bay, kêu gào thảm thiết rơi bồm bộp ở đằng xa, kẻ chết người bị thương.
Di Lặc Phật lảo đảo lùi về sau, thốt lên đầy sợ hãi: "Phòng ngự thật lợi hại! Lẽ nào đế bào này là do Thái Thượng Thánh Nhân luyện chế?"
Chân Vũ Đại Đế cạn lời, đây là đế bào ta tự luyện chế. Nếu Di Lặc Phật cũng chẳng lưu tình thì mình cần gì phải làm bộ làm tịch! Hắn lập tức chém ra một kiếm, một đạo kiếm khí giết chóc mãnh liệt ngưng tụ lại rồi chém về phía Di Lặc Phật Tổ.
Di Lặc Phật Tổ chắp hai tay trước ngực niệm: "Nam mô A Di Đà Phật!" Trên người hắn được phủ một tầng kim thân.
"Keng!" Kiếm khí hủy diệt chạm vào kim thân lập tức hóa thành hàng nghìn hàng vạn kiếm khí phóng ra. Phập phập phập! Khu vực đại chiến bên dưới lập tức trống rỗng một khoảng, thi thể của thiên binh thiên tướng và yêu ma, La Hán la liệt đầy đất.
Thi thể thiên binh thiên tướng mờ dần rồi biến thành linh khí tan biến, trên mặt đất chỉ còn lại thi thể của yêu ma và đệ tử Phật Giáo, huyết khí ngợp trời.
Kim quang trên người Di Lặc Phật lập tức tan rã, hắn giận dữ quát: "Chân Vũ, hôm nay chúng ta khó vãn hồi!"
Chân Vũ Đại Đế cầm kiếm liếc nhìn Di Lặc Phật: "Di Lặc Phật, các ngươi làm trái thiên ý, hôm nay hai chúng ta kẻ sống người chết!"
Hai người lập tức lao vào chém giết nhau, ngươi đến ta đi, sóng dao động kịch liệt trong lúc chiến đấu bóp méo cả thiên không, hai người gần như biến thành hai đạo huyễn ảnh giao nhau, khí tức chiến đấu hủy thiên diệt địa truyền từ trong thiên không vặn vẹo tới.
Đám Yêu Thần bên dưới sợ hết hồn hết vía, bọn hắn dám khẳng định rằng nếu tiến vào trong chiến trường sẽ lập tức mất mạng trong trận đấu khủng khiếp này.
Thỉnh thoảng dư ba chiến đấu ít ỏi lại phóng từ không trung ra. Di Lặc Phật không dám làm quá để tránh bị người khác nhìn ra manh mối, trong mỗi đạo dư âm đều lẫn một ít đạo vận của Di Lặc, không thể chống đỡ.
Một tên Xà Yêu Yêu Thần bay vọt lên tránh thoát một đạo dư ba, hắn sốt ruột hét to: "Di Lặc Phật Tổ, xin hãy dẫn Chân Vũ Đại Đế ra ngoài Cửu Trọng Thiên." Giọng nói hùng hậu văng vẳng trên bầu trời Bắc Câu Lô Châu.
Nhưng không có ai đáp lại, hai thân ảnh vẫn đại chiến trên bầu trời Bắc Câu Lô Châu.
Một tên Dã Trư Yêu Thần đáp xuống bên cạnh Xà Yêu Yêu Thần, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác, thở hổn hển nói: "Vô dụng thôi, không thể phân tâm trong lúc đại chiến."
Thật không ngờ Chân Vũ Đại Đế lại mạnh như vậy, dùng Thái Cực Đại Môn dẫn dắt lực lượng của Di Lặc khiến lực lượng của hai người dung hợp, ngay cả dư ba chúng ta cũng không dám đỡ."
Xà Yêu cũng định gật đầu. Nếu là dư ba chiến đấu bình thường thì bọn hắn có thể đỡ một cách dễ dàng, nhưng trong dư âm chiến đấu lúc này lại ẩn chứa không gian đạo vận, đến Đại La Yêu Thần như bọn hắn cũng phải tránh đối đầu.
Rất nhiều Yêu Thần sinh lòng cảm khái, đạo của Thánh Nhân thật sự lợi hại đến vậy ư? Chân Vũ với tu vi Đại La có thể đối chiến với Chuẩn Thánh, rốt cuộc là Chân Vũ quá mạnh hay Di Lặc quá yếu?
Bọn hắn hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Di Lặc giơ cao đánh khẽ. Thi thể của đệ tử Phật Giáo không phải giả, quả thật bọn hắn đang liều mạng chiến đấu, có nhiều người mất mạng hơn Yêu tộc chúng ta, Phật Giáo trượng nghĩa thật đấy!
...
Sau đó các chủng tộc thượng cổ cường đại như Hắc Thủy Huyền Xà nhất tộc ở Bắc Minh Thâm Uyên, Phi Thiên Báo nhất tộc ở Vân Vụ Sơn, Minh Xà nhất tộc ở Vô Tận Đại Trạch đều ra khỏi tộc địa xông thẳng tới ba mươi ba tầng trời.
Chúng thần hệ Thủy, hệ Hỏa, hệ Ôn và hệ Chiến Đấu cùng xuất hiện, đại chiến với các chủng tộc viễn cổ, tiếng hô giết rung trời văng vẳng trên thiên khung.
Dường như cả tam giới đều bị kéo vào trong chiến hỏa, cuộc chiến Thần Ma ảnh hưởng tới tam giới khiến tam giới liên tục gặp tai họa như núi lửa, động đất, lũ lụt.
…
Chương 706: Ta là Nhân Hoàng trời định
Trên Đông Hải, Phù Tang Đảo đã vỡ tan tành, tách thành bốn khối lớn và nhiều khối nhỏ, tinh la mật bố.
Bùm! Khí Vận Kim Long và Bát Kỳ Đại Xà giằng co rơi vào trong biển cả cuộn trào làm dâng lên một đợt sóng lớn, hai bên đều bị thương nặng.
Trên người Khí Vận Kim Long chằng chịt vết cắn, tám cái đầu của Bát Kỳ Đại Xà chỉ còn lại năm, trên người cũng chi chít vết cắt. Thế nhưng, khí tức của cả hai vẫn rất âm trầm, không hề tỏ ra yếu thế, nếu tiếp tục giao đấu thì khó tránh khỏi cảnh cả hai phải đồng quy vu tận, đó là tổn thất lớn đối với Yêu tộc lẫn Nhân tộc.
"Chiếp!" Một tiếng hót vang lên trên bầu trời Đông Hải, một con hắc điểu tỏa ra ma khí dồi dào bay vụt đến. Hắc điểu bay tới bầu trời Phù Tang Đảo rồi há miệng phun ra một viên linh châu màu vàng, trên linh châu có một đạo long ảnh lượn lờ.
Long châu màu vàng bay xuống dưới.
"Grao!" Trong biển rộng sôi trào, Thần Long chồng chất vết thương lao ra kích động nhìn viên long châu màu vàng trên đầu rồi nuốt trọn lấy nó.
Bát Kỳ Đại Xà theo sát phía sau, há miệng cắn Thần Long.
Một đạo kim quang lưu chuyển trên người Thần Long, tất cả vết thương đều biến mất. Nó xoay người giơ vuốt chộp lấy một cái đầu rắn, sau đó nghiêng đầu há miệng phun ra một đạo lưu quang màu vàng làm cái đầu rắn dữ tợn đang lao tới bên cạnh nổ nát bấy. Đột nhiên long trảo siết chặt, đầu rắn bị kẹp trong long trảo cũng nát bét.
"Grao!" Ba cái đầu còn lại của Bát Kỳ Đại Xà cùng phát ra tiếng kêu đau đớn, sau đó nó xoay người hoảng hốt chạy xuống dưới.
Khí Vận Kim Long theo sát phía sau. Bùm! Bùm! Hai thần thú khí vận khổng lồ đâm sầm vào trong biển lớn, biển lớn lập tức cuộn trào dữ dội.
Một lát sau, rầm... Kim Long lao từ trong biển ra, Thần Long trồi lên khỏi mặt nước, long trảo bay lên túm lấy Bát Kỳ Đại Xà, đại xà sống dở chết dở dựng thẳng trong không trung.
Khí Vận Kim Long túm Bát Kỳ Đại Xà bay tới một hòn đảo lớn nhất rồi đáp bịch xuống núi lửa. Gru! Nó ngẩng đầu phát ra tiếng ngâm của kẻ chiến thắng, cơ thể phản chiếu kim quang chói lóa dưới ánh mặt trời.
Thần Long cúi đầu phun ra một cột lửa màu vàng kim. Rắc rắc rắc! Bát Kỳ Đại Xà liên tục nát bấy, cuối cùng tất cả đều hóa thành hư không, toàn bộ yêu ma vẫn đang đại chiến đồng loạt gào khóc.
Đột nhiên có một luồng uy áp nặng nề ập xuống, thiên địa như đóng băng, Khí Vận Kim Long ngẩng đầu nhìn lên trời, trong long nhãn không hề có cảm xúc sợ hãi.
"Yêu Sư, thất bại là thất bại, ngươi là chí cường giả thì phải biết nắm biết buông, đừng để mất thể diện." Giọng nói to lớn của Hạo Thiên Thượng Đế vang vọng trong thiên địa.
"Hừ, Hạo Thiên!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, uy áp bao phủ hồng hoang lập tức biến mất không còn.
...
Trong Canh Phong Tầng trên Cửu Trọng Thiên có bốn thân ảnh đang đối đầu là Vô Đương thánh mẫu, Dao Trì Vương Mẫu, Đa Bảo Như Lai và Bạch Trạch Yêu Thánh. Gió lốc khiến tiên thần bình thường vừa nghe tên đã biến sắc không thể tới gần bọn hắn.
Dao Trì Vương Mẫu cười ha hả nói: "Bạch Trạch, kế hoạch của Yêu tộc các ngươi xôi hỏng bỏng không rồi."
Bạch Trạch Yêu Thánh mặt cau mày có, giọng điệu không cam lòng: "Nếu không có Bạch Cẩm thì tuyệt đối sẽ không thành ra thế này."
Đa Bảo Như Lai chắp hai tay trước ngực, biến mất trong Phật quang.
Bạch Trạch Yêu Thánh lạnh lùng hừ mũi, tiện tay vẽ một cánh cửa, bước vào trong rồi biến mất. Sau đó cánh cửa loang thành một vết mực và bị gió thổi tan.
Vô Đương thánh mẫu nhìn Dao Trì Vương Mẫu, nở nụ cười nhẹ: "Tạ ơn Vương Mẫu!"
Dao Trì Vương Mẫu bay đến, mỉm cười thân thiết: "Đừng khách sáo. Bạch Cẩm và chúng ta chẳng khác gì người một nhà, giúp đỡ người nhà vốn là chuyện nên làm mà."
Vô Đương thánh mẫu cúi đầu nhìn Hạ Giới: "Cuộc chiến dưới Hạ Giới cũng sắp kết thúc rồi."
Dao Trì Vương Mẫu vừa cười vừa nói: "Cứ giao cho Bạch Cẩm là được. Đạo hữu có nể mặt đến Dao Trì dự tiệc cùng ta không?"
"Nương nương có lời mời, ta nào dám không theo!" Hai vị nữ tiên tôn quý cười nói vui vẻ đi về phía Thiên Đình.
Dưới Hạ Giới, đại chiến ở Bắc Câu Lô Châu vẫn đang diễn ra, Chân Vũ Đại Đế và Di Lặc Phật Tổ đánh nhau khó phân thắng bại, thiên binh thiên tướng đấu với yêu, ma, Phật, tăng, tiếng hô giết vang động rung trời.
...
Trên Phù Tang Đảo, Khí Vận Kim Long bỗng vọt lên trời bay trên Phù Tang Quần Đảo, miệng phun ra từng đạo quang diễm màu vàng tiêu diệt toàn bộ yêu ma. Ầm! Cuối cùng nó đáp xuống tế đàn, cúi đầu nhìn Từ Phúc.
Các đệ tử bách gia còn sống cũng tập trung lại, nhân số giảm hơn một nửa, hầu hết những người sống sót đều bị thương, toàn thân đẫm máu, cực kỳ mệt mỏi.
Từ Phúc bất giác lùi về sau mấy bước, thì thào nói: "Không thể nào, ta có những tám trăm vạn thần linh, ta là Nhân Hoàng trời định, sao ta có thể thất bại được? Không đâu, tuyệt đối không!"
Đột nhiên hắn kích động đến mức mất khống chế, quay sang gào lên với Khí Vận Kim Long: "Ta tuyệt đối không thất bại, ta là Nhân Hoàng trời định."
Hắn hoảng loạn lấy một miếng ngọc bội ra rồi giơ lên cao: "Ta có ngọc bội của Nhân Hoàng, ngươi phải nghe lời ta!"
Tiếp đó hắn lại lấy một tấm gương đồng trong lòng ra, kích động hô: "Ta còn có Nhân Hoàng Kính, ngươi phải nghe lời ta, mau giết sạch bọn hắn cho ta!"
Chương 707: Cứ làm theo đi
Khí Vận Kim Long nhìn Từ Phúc đầy khinh miệt, sau đó nhấc chân giẫm mạnh. Rắc! Tế đàn chia năm xẻ bảy, Từ Phúc cũng bị giẫm vào trong phế tích.
Khí Vận Kim Long day long cước, từng đạo bạch quang trong người bay ra, rơi xuống mặt đất hóa thành từng thân ảnh. Nào là phu tử Nho gia, nào là cự tử Mặc gia, nào là pháp tử Pháp gia... Chưởng môn bách gia ngồi co rúm trên mặt đất, trên người ai cũng có vết thương, khí tức yếu ớt, há to miệng thở hồng hộc.
Sau khi chưởng môn bách gia ra ngoài, cơ thể Khí Vận Kim Long trở nên vặn vẹo, hình thể biến mất hóa thành một đạo khí vận kim quang tinh khiết bay lượn trên không trung.
Đệ tử bách gia vội vàng bước đến đỡ gia chủ nhà mình dậy.
Trên bầu trời Phù Tang Đảo thấp thoáng một đóa huyết liên hư ảo. Bụp! Huyết liên hư ảo vỡ nát, hai thân ảnh phóng từ trong đó ra. Đó là Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật và Quan Thế Âm Bồ Tát, cả hai đều y phục tả tơi, tóc tai bù xù, vô cùng chật vật.
Khí tức của Quan Thế Âm Bồ Tát nhẹ tênh hỗn loạn, dễ nhận thấy đã bị thương không nhẹ.
Bạch Cẩm bước ra khỏi không gian vặn vẹo, y phục hơi xốc xếch song nét mặt tươi cười, khí độ bất phàm.
Hắn bật cười sang sảng: "Hai vị đạo hữu, các ngươi thua rồi."
Nhiên Đăng Phật Tổ hít sâu một hơi, chắp hai tay trước ngực thi lễ: "Kiếm trận của Đế Quân có uy năng bất phàm, chúng ta bái phục! Tuy nhiên..."
Bạch Cẩm ngắt lời hắn: "Chờ tí, ta độ thiên kiếp trước đã!" Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, phóng ra khí cơ dẫn thiên kiếp từ nơi xa xăm.
Đùng đoàng! Một đám lôi vân khổng lồ xuất hiện, lôi vân xoay tròn ngưng tụ thành một đạo lôi kiếp thiên nhãn cực lớn.
Thiên nhãn màu đen lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm, trong thiên nhãn lấp lóe từng đạo sấm sét, phóng ra thiên uy mạnh mẽ, vô cùng đáng sợ.
Sắc mặt Bạch Cẩm lập tức biến đổi, hắn nuốt một ngụm nước bọt, hơi thiếu tự tin. Tình hình này không đúng! Uy lực của lôi kiếp mạnh đến vậy ư? Lẽ nào sư tỷ không mở cửa sau cho mình? Sơ suất rồi!
Nhiên Đăng và Quan Thế Âm Bồ Tát chợt nghĩ nếu Bạch Cẩm độ kiếp thất bại thì hay biết mấy. Bọn hắn nhìn lôi kiếp thiên nhãn trên bầu trời với ánh mắt mong đợi.
Không được, không thể độ kiếp ở đây! Thiên kiếp mạnh như vậy một khi giáng xuống chắc chắn sẽ hủy thiên diệt địa, đệ tử bách gia sao có thể sống sót?
Thân ảnh Bạch Cẩm vừa lóe lên đã xuất hiện cách đó vạn dặm, kiếp vân cũng di chuyển theo như hình với bóng, từ đầu đến cuối luôn xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lôi kiếp thiên nhãn, đôi mắt to ngập nước chớp lia lịa. Sư tỷ ơi, là ta nè! Tiểu Bạch Hạc thuần khiết không tì vết nè!
Ầm ầm! Thiên kiếp rít gào, một đạo thiên kiếp tiểu xà to bằng nắm tay phóng từ trong kiếp vân ra bổ xuống Bạch Cẩm. Đùng đoàng! Điện quang lóe lên, kiếp lôi đánh xuyên qua Bạch Cẩm, từng tia sét sáng lấp lóe trên người hắn.
Bạch Cẩm đứng sững ở đó, siết chặt nắm đấm. Ơ, hình như chẳng có cảm giác gì cả! Hắn mừng thầm trong lòng. Tạ ơn trời, tạ ơn đất, sư tỷ vẫn chưa quên mình, quả nhiên nàng vẫn mở cửa sau cho mình.
...
Khi thiên kiếp giáng xuống, Khuê Cương trong Thiên Ma Điện ở Ma Giới bỗng mở choàng mắt, hư không trước mặt vặn vẹo, cảnh tượng Bạch Cẩm bị thiên kiếp đánh hiện ra trong hư không.
Khuê Cương nở nụ cười quái dị: "Thiên kiếp thành đạo yếu thế, tên kia là ai vậy? Lẽ nào hắn quen biết Thiên Kiếp Chi Chủ của hồng hoang?"
Ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác, ngươi cướp mất quyền chấp chưởng thiên kiếp của ta, sao ta có thể tha cho ngươi được? Ngươi quan tâm hắn như thế thì ta sẽ đích thân ra tay khiến hắn rơi vào vực sâu hắc ám!
Khuê Cương đột ngột đứng dậy, thân ảnh hư hóa bay vào trong hư không. Hắn đang định xuyên qua thì hư không vặn vẹo chợt lóe lên hắc quang.
Một đạo hắc ảnh lập tức bị bắn ngược trở lại, bay ra xa trong hư không. Đột nhiên thân ảnh ngưng thực hóa thành Thiên Ma Vương Khuê Cương.
Khuê Cương ngẩng đầu thốt lên đầy kinh ngạc: "Ma Tổ!"
Một âm thanh như có như không vang lên: "Khuê Cương, người này không thể nhập ma."
Khuê Cương vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, tên này là ai mà lại có thể khiến Ma Tổ đích thân lên tiếng bảo vệ, rốt cuộc hắn là ai? Lẽ nào là con riêng của Ma Tổ ở hồng hoang? Hắn dè dặt hỏi: "Xin Ma Tổ chỉ rõ!"
Trong Hắc Tiêu Cung, Ma Tổ La Hầu ngồi trên chủ vị, Vô Thiên Ma Vương ngồi bên dưới. Chỉ rõ? Chỉ rõ kiểu gì? Muốn ta nói là mình sợ Thái Thượng Thánh Nhân, Thông Thiên Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thánh Nhân, Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương cùng đánh vào đây hả?
Theo như lời Vô Thiên nói thì Tây Phương Nhị Thánh cũng ngấp nghé Bạch Cẩm nhưng không chiếm được, chỉ có thể đứng nhìn từ xa không dám khinh nhờn. Nếu người này có thể làm việc cho ta thì sẽ là một quân cờ tốt.
Ma Tổ La Hầu bình tĩnh cất lời: "Ngươi không cần quan tâm nhiều, cứ làm theo đi!"
Toàn thân Khuê Cương Ma vương run lên, vội vàng khom lưng trả lời: "Vâng!" Hắn ngầm hiểu trong lòng, Ma Tổ không giải thích mà chỉ cảnh cáo, tên kia nhất định là con riêng của Ma Tổ ở hồng hoang, nếu không Ma Tổ sẽ chẳng để tâm như vậy.
Chương 708: Lần này các ngươi làm rất tốt
Bên trong Hắc Tiêu Cung, Ma Tổ La Hầu vừa nhìn hình chiếu trước mặt vừa mỉm cười: "Câu Trần Đại Đế Bạch Cẩm của Thiên Đình được nhiều Thánh Nhân che chắn thiên cơ, rốt cuộc ngươi có gì đặc biệt?"
Vô Thiên Ma Vương ngồi xếp bằng trên hắc liên bên dưới, tóc dài xõa vai, vẻ mặt chết lặng.
Ma Tổ La Hầu phất tay xóa hình chiếu đi, sau đó nhìn Vô Thiên hỏi: "Vô Thiên, ngươi nhớ ra rồi à?"
Vô Thiên bình tĩnh lên tiếng: "Phải, ta là Hắc Y Vô Thiên!"
Ma Tổ La Hầu nói: "Trong lòng ngươi có ma niệm, đó là gì thế?"
Trong đầu Vô Thiên bất giác hiện ra thân ảnh A Tu, hai mắt tràn đầy cảm xúc căm hận. Hắn nghiến răng nghiến lợi giận dữ nói: "Ta muốn Linh Sơn diệt vong, ta muốn chư Phật quỳ lạy, ta muốn đòi lại công bằng cho mình và A Tu."
Ma Tổ La Hầu bật cười ha hả: "Tốt lắm! Như vậy rất tốt, ngươi cứ chăm chỉ tu hành đi! Ta sẽ cho ngươi cơ hội này."
Vô Thiên cúi đầu đáp: "Tạ ơn Ma Chủ!"
...
Ầm!
Ầm!
Ầm!
...
Trong âm thanh thiên kiếp gầm thét, từng đạo tiểu lôi xà liên tục giáng xuống, mỗi đạo lôi xà đều muốn xuyên qua Bạch Cẩm, điện quang không ngừng lấp lóe. Bạch Cẩm hai tay chống nạnh đứng dưới thiên kiếp, thật sự là khí phách bất phàm!
Chín đạo lôi xà qua đi, lôi kiếp thiên nhãn mờ dần rồi biến mất, một thiên ma hư ảo đến gần Bạch Cẩm.
"Á!" Thiên ma kêu gào thảm thiết: "Đau quá! Khó chịu quá! Tâm thần viên mãn, chân linh sạch sẽ, đại đức đại dũng, thật là lợi hại, lợi hại quá chừng!"
Thiên ma kêu gào thảm thiết xong liền vội vàng chắp tay thi lễ lạy Bạch Cẩm ba vái rồi xoay người chạy trốn vào trong hư không.
Một cột sáng màu trắng giáng từ trên trời xuống bao phủ lấy Bạch Cẩm. Trong cột sáng màu trắng đó, tiên linh khí trong người Bạch Cẩm lột xác hoàn toàn, mỗi một tia linh khí đều giống như có được sinh mạng, giao hòa với thiên địa thành một thể, nhảy nhót reo hò.
Lúc này Bạch Cẩm cũng trợn tròn mắt, thế là xong rồi? Thiên kiếp yếu còn có thể lý giải vì dù sao Đại sư tỷ cũng là Thiên Kiếp Chi Chủ, nhưng tên thiên ma kia là thế nào? Mình có quen hắn đâu! Hắn còn nói cái gì mà tâm thần viên mãn, chân linh sạch sẽ, thì ra mình ưu tú như vậy ư?
Ở đằng xa, Nhiên Đăng và Quan Thế Âm Bồ Tát ngơ ngác nhìn tình cảnh này. Đây mà cũng là thiên kiếp sao? Đùa gì thế!
Quan Thế Âm Bồ Tát tức đến run người, nghìn năm về trước lúc mình độ kiếp là thập tử nhất sinh, suýt thì vẫn lạc ở dưới thiên kiếp. Nhưng bây giờ nàng lại thấy Bạch Cẩm độ kiếp dễ dàng thoải mái như thế, thật sự không công bằng!
Thân ảnh Bạch Cẩm chợt lóe xuyên qua không gian vạn dặm, khi xuất hiện lại lần nữa đã ở trên Phù Tang Đảo.
Nhiên Đăng cất giọng âm u: "Hay cho một Thiên Kiếp Chi Chủ công bằng công chính vô tư."
Bạch Cẩm cười khanh khách: "Nhất định là đạo hữu hiểu lầm rồi, trên người ta có đại công đức, được thiên địa bảo hộ nên thiên kiếp cũng giảm bớt phần nào.
Vừa rồi ngươi cũng thấy đấy, đến thiên ma cũng thần phục quỳ gối dưới vinh quang của ta."
Hắn chỉ tay lên trời, nói rất hùng hồn: "Bạch Cẩm ta là Thương Thiên Bạch Hạc hành tẩu thế gian với tâm thế thuần khiết không tì vết, hành động theo thiên ý, ta tâm thần viên mãn, chân linh sạch sẽ, đại đức đại thánh." Toàn thân như tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Nhiên Đăng và Quan Thế Âm Bồ Tát khó chịu như đớp phải phân. Hồi còn ở Xiển Tiệt bọn hắn đều từng tiếp xúc với Bạch Cẩm, mấy từ "tâm thần viên mãn, chân linh sạch sẽ" có liên quan tới ngươi à?
Ngươi là cái đồ nịnh nọt vô liêm sỉ, mặt mày lạnh lùng, bụng dạ đen tối, vô tình bậc nhất. Người như ngươi mà lại có thể khiến thiên ma khuất phục, còn nói tâm thần viên mãn, chân lịnh sạch sẽ gì đó? Đây chẳng phải là chuyện cười sao? E là tên thiên ma này mù rồi, hoặc là hắn nhận hối lộ.
Bạch Cẩm hạ tay xuống, giọng nói sâu xa: "Hai vị đạo hữu, các ngươi phải học hỏi ta nhiều hơn, làm một tiên thần thời đại mới có tố chất và phẩm đức.
Chúng ta phải có hành động, có ích với hồng hoang, có ích với chúng sinh, như vậy mới được thiên địa che chở, vạn tà không nhập thân.
Ta mãnh liệt đề nghị hai vị đạo hữu đọc thật nhiều Đạo Đức Kinh để nâng cao đạo đức tu dưỡng của bản thân."
Nhiên Đăng Phật Tổ cau có nói: "Quan Thế Âm Bồ Tát, chúng ta đi thôi!" Hai người lập tức hóa thành hai vệt sáng đi về phương Tây.
Bạch Cẩm gọi với theo: "Đừng đi! Ta còn chưa nói xong mà!"
Hắc điểu trên bầu trời bỗng thu nhỏ lại rồi đáp xuống bên cạnh Bạch Cẩm, hóa thành Tinh Vệ. Nàng hô: "Sư phụ!"
Bạch Cẩm vươn tay xoa đầu Tinh Vệ, mỉm cười khen ngợi: "Ngươi làm tốt lắm!"
Tinh Vệ quay đầu đi, ánh mắt bất đắc dĩ. Ta đã bao nhiêu vạn tuổi rồi mà sư phụ vẫn coi ta là hài tử. Nàng trợn mắt lườm sư phụ, nhưng sư phụ siêu thật đó, đến cả thiên ma cũng khuất phục.
Chưởng môn bách gia bên dưới rối rít nhổm dậy dẫn đầu đệ tử cúi lạy, cung kính hô: "Bái kiến Phó gia chủ!"
Bạch Cẩm khẽ gật đầu nói: "Lần này các ngươi làm rất tốt. Các ngươi về đi! Khí vận của Nhân tộc sắp quay về cùng các ngươi rồi đấy."
"Vâng!" Chưởng môn bách gia đồng thanh đáp lời, sau đó đứng dậy dọn dẹp chiến trường, nhặt thi thể đồng môn chết trận, thu gom thi thể của yêu thú đã chết, sau đó điều khiển chí bảo truyền thừa rời khỏi Phù Tang, chỉ để lại một hòn đảo đổ nát tỏa ra hung sát chi khí.
Chương 709: Ta có việc nhờ ngươi đi làm
Không gian trước mặt Bạch Cẩm nổi lên gợn sóng, Công Minh, Vân Tiêu, Vũ Dực Tiên, Khổng Tuyên và Ô Vân Tiên từ trong gợn sóng bước ra.
Bạch Cẩm hỏi: "Đây là lần đầu tiên các ngươi giao thủ với đối thủ cùng cảnh giới nhỉ? Cảm giác thế nào?"
Triệu Công Minh cảm khái: "Không hổ là Yêu Thánh có thể sống sót trong cuộc chiến Vu Yêu, quả nhiên bọn hắn rất mạnh. Nếu xét về lĩnh ngộ đại đạo thì ta không bằng Thương Dương Yêu Thánh."
Ô Vân Tiên cười ha hả nói: "Đối thủ của ta rất dễ đối phó, tên Lục Áp kia quá yếu, bị ta đánh chỉ có nước chạy trối chết."
Khổng Tuyên tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Đối thủ của ta là Phi Liêm Yêu Thánh, hắn am hiểu Bất Tử pháp tắc, có một loại thần thông là tự bạo. Trong lúc giao chiến, nếu bị ta áp chế hắn sẽ ngang nhiên tự bạo, phóng ra uy năng cường đại, thậm chí không gian Tiên Thiên Ngũ Hành của ta cũng bị hắn tự bạo phá vỡ."
Triệu Công Minh thốt lên đầy kinh ngạc: "Tự bạo mà ngươi nói là loại tự bạo mà ta hiểu sao? Loại bùm một phát là thần hồn câu diệt ấy hả?"
Khổng Tuyên gật đầu: "Là nó đấy, tuy không đến mức thần hồn câu diệt nhưng uy năng cũng rất khủng khiếp.
Đối với chúng ta mà nói, tu vi tự bạo là thủ đoạn đồng quy vu tận cuối cùng, nhưng hình như hắn có thể sử dụng không giới hạn, mỗi lần tự bạo đều khiến bản thân nổ tan xương nát thịt, sau đó lại cấp tốc hội tụ phục hồi."
Vân Tiêu cạn lời: "Đây chẳng phải là chơi xấu sao?"
Khổng Tuyên gật đầu bất đắc dĩ: "Bất tử ngang ngược như thế đó!"
Bạch Cẩm bật cười ha hả: "Kẻ có thể trở thành Chuẩn Thánh tất nhiên đều là tiên kiệt trong hồng hoang, các ngươi có thể chiếm ưu thế đã nằm ngoài dự đoán của ta rồi."
Trong lúc bọn hắn nói chuyện, một con Kim Bằng từ phương Tây bay đến, dưới vuốt Kim Bằng túm một con Kim Thiền béo mập.
Kim Bằng như một đám mây đen lao thẳng xuống. Ánh sáng lóe lên, nó biến thành Dương Tiễn mặc khôi giáp oai phong lẫm liệt. Một đám mây đen nâng Kim Thiền trôi lơ lửng bên cạnh.
Dương Tiễn chắp tay thi lễ chào hỏi: "Bái kiến sư bá, bái kiến chư vị sư thúc, chào sư tỷ!"
Bạch Cẩm khẽ gật đầu nói: "Đứng lên đi! Không cần đa lễ."
Đám Triệu Công Minh, Vân Tiêu cũng mỉm cười gật đầu. Hiện tại Dương Tiễn đang nhậm chức ở Chấp Pháp Thần Điện, thường hay tiếp xúc với bọn hắn nên đám Triệu Công Minh cũng có ấn tượng tốt với Dương Tiễn.
Dương Tiễn thẳng người dậy đứng trên đám mây.
Kim Bằng bay đến vỗ vai hắn, cười ha hả nói: "Ta cũng xem trận chiến lúc nãy rồi, ngươi làm tốt lắm."
Dương Tiễn cũng nở nụ cười: "Tạ ơn sư thúc khích lệ!"
Sau đó hắn ngập ngừng nói: "Sư bá, ta không thể giết Kim Thiền Tử chết hẳn vì hắn hóa thành xá lợi tử trốn thoát."
Bạch Cẩm lên tiếng: "Không sao, có cái này là đủ rồi, về Thiên Đình ta sẽ tổ chức một buổi Kim Thiền Yến."
Vân Tiêu tươi cười hỏi: "Sư huynh đích thân vào bếp ư?"
"Đương nhiên! Chiên xào hầm rán, om lăn luộc chưng, Kim Thiền lên mâm là mỹ vị hiếm có đấy." Mọi người cười nói vui vẻ đi lên Thiên Đình.
Về phần Tần Triều, khí vận trở lại, mọi thứ đã khôi phục bình thường, dù là hai đời diệt vong hay là quốc mệnh vạn năm, Nhân tộc ắt có sự phát triển riêng, Bạch Cẩm không định quản nhiều.
Còn Thiền gia Phật Giáo, ha ha... bách gia sẽ tranh đấu với bọn hắn, nếu mình ra tay thì thành ra bắt nạt người ta.
Sau khi cuộc chiến ở Đông Hải chấm dứt, Chân Vũ Đại Đế suất lĩnh chúng thần trở lại Thiên Đình. Cuộc đại chiến ở Bắc Câu Lô Châu cũng hạ màn kết thúc, Phật Giáo và Yêu tộc thương vong nặng nề.
Trên không trung Thiên Hà thuộc Thiên Đình, ầm... khí áp mang uy áp nặng nề thình lình ập xuống, Thiên Bồng Nguyên Soái suất lĩnh tám vạn Thiên Hà thủy quân trở về, Thiên Hà ào ào dâng sóng cả, từng đóa bọt sóng đập vào bờ đê như đang nghênh đón chúng thần trở về.
Thiên Bồng Nguyên Soái đáp xuống đê, vô số thiên binh thiên tướng cũng hạ xuống. Xoạt! Bọn hắn đứng chỉnh tề trên đê, phong thái nghiêm nghị, phòng thủ Thiên Hà.
"Thiên Bồng Nguyên Soái!" Đột nhiên một giọng nói trong vẻo vang lên.
Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng xoay người nhìn, cười ha hả nói: "Thư ký quan, sao ngài lại có thời gian đến Thiên Hà vậy?"
Thạch Cơ nhẹ nhàng bay đến đáp xuống đê, đứng bên cạnh Thiên Bồng Nguyên Soái. Nàng xoay người nhìn Thiên Hà mênh mông rồi mỉm cười lên tiếng: "Nguyên Soái xuất chinh Bắc Câu Lô Châu chiến thắng trở về, thật đáng chúc mừng!"
Thiên Bồng Nguyên Soái cười đắc ý: "Thiên Đình rta là phe chính nghĩa, đám ô hợp Yêu tộc và Phật Giáo kia sao có thể ngăn cản?"
Thạch Cơ nói: "Khi Thiên Đình xuất chinh Bắc Câu Lô Châu, Câu Trần Đại Đế đang nghênh chiến với Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật và Quan Thế Âm Bồ Tát, mạo hiểm đột phá trong lúc chiến đấu, trảm thi thành đạo."
Thiên Bồng Nguyên Soái liên tục chắp tay, vui vẻ chúc mừng: "Sư bá thành đạo mới là dịp đại hỉ."
Bỗng nhiên hắn vỗ trán bảo: "Ta đi chuẩn bị lễ vật tặng sư bá đây."
Thạch Cơ quay sang nhìn Thiên Bồng Nguyên Soái và nói: "Lễ vật thì không cần đâu, ta từng nghe sư huynh nói Nguyên Soái là thủ lĩnh thủy quân của Thiên Đình, am hiểu dẫn dắt thủy thế, chuyện Phật Giáo lúc trước có Nguyên Soái đổ thêm dầu vào lửa."
Ánh mắt Thiên Bồng Nguyên Soái lấp lóe, nhìn trái nhìn phải. Hắn khom lưng cười gượng: "Sư thúc kính yêu ơi, lời này không thể nói lung tung, nếu truyền ra ngoài thì Phật Giáo phương Tây không lột da ta mới lạ!
Lúc đó sư bá bảo ta làm, ta đã nói là ta không làm, ta làm không tốt nhưng sư bá vẫn bắt ta đi làm, ta cũng đành phải làm thôi. Nhưng sau đó lại dẫn tới Phật Giáo đại hỗn chiến làm ta sợ chết khiếp luôn." Thiên Bồng Nguyên Soái bày ra dáng vẻ đến giờ vẫn còn sợ hãi.
"Bây giờ ta có việc nhờ ngươi đi làm, không liên quan đến Phật giáo đâu."



