Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 166

  Thiên Bồng Nguyên Soái nhăn nhó: "Sư thúc, cái thân bé nhỏ này của đệ tử không độ được đại hà đâu, nếu sóng gió quá lớn thì mong sư thúc lượng thứ."

  Thạch Cơ phớt lờ hắn, tự nói phần mình: "Khi xưa Tam Thanh chưa chia tách, Xiển Tiệt ở đối diện nhau trên Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm sư huynh thống lĩnh hai đạo Xiển Giáo, tận tâm tận lực.

  Sau đó Tam Thanh Thánh Nhân tách ra lập đạo tràng, Tiệt Giáo lập căn cơ ở Đông Hải, Bạch Cẩm sư huynh thành lập đại đội chấp pháp để quản lý môn nhân,

  Sau Phong Thần Chiến, Bạch Cẩm sư huynh trở thành Câu Trần Đại Đế giúp bệ hạ vận hành thiên địa âm dương, tạo phúc cho chúng sinh hồng hoang."

  Thiên Bồng Nguyên Soái cũng gật đầu như giã tỏi: "Bạch Cẩm sư bá là trưởng bối cũng giúp ta rất nhiều, ta vô cùng cảm kích."

  Trong mắt Thạch Cơ lóe lên một đạo hàn quang, nàng nói: "Nhưng sau Phong Thần Chiến, Xiển Giáo và Phật Giáo trắng trợn rêu rao, nói Bạch Cẩm sư huynh là kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm, a dua nịnh nọt, âm mưu quỷ kế, hèn hạ vô sỉ.

  Từ trước tới giờ Bạch Cẩm sư huynh không tranh vinh nhục, không so đo với bọn hắn, nhưng ta không thể làm ngơ."

  Thiên Bồng Nguyên Soái cũng gật đầu lia lịa, căm phẫn sục sôi: "Sư thúc nói rất đúng, Phật Giáo và Xiển Giáo thật vô liêm sỉ.

  Sư thúc, ngài muốn ta sai thủy quân ra sức cải biến danh tiếng của sư bá phải không?"

  Thạch Cơ mỉm cười: "Lần này sư huynh đột phá Chuẩn Thánh, thiên ma đột kích nhưng đã cúi mình trước đạo tâm cao thượng của sư huynh, nói sư huynh tâm thần viên mãn, chân linh sạch sẽ, đại đức đại uy, chắp tay bái lạy khuất phục, sau đó xấu hổ bỏ chạy.

  Phẩm đức cao thượng của Bạch Cẩm sư huynh là điều khiến thiên ma bái phục, hành vi của thiên ma cũng đã chính danh cho sư huynh. Ta muốn ngươi công bố chuyện này cho chúng sinh hồng hoang biết sư huynh là Bạch Hạc không tì vết, là tu sĩ đại đức có tâm hồn cao thượng."

  Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức vỗ ngực đảm bảo: "Sư thúc, ngài cứ yên tâm! Ta sẽ lo liệu chuyện này, ta nhất định sẽ lan truyền chuyện này khắp tam giới để chúng sinh hồng hoang biết ngay cả thiên ma cũng khuất phục trước đạo đức cao thượng của sư thúc."

  Thạch Cơ gật đầu cười khẽ: "Sau khi xong việc ngươi hãy đến ngân hàng Thiên Đình Nhân Gian lĩnh mười vạn Huyền Hoàng Kim Tệ để khen thưởng cho tám vạn Thiên Hà thủy quân."

  Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng chắp tay thi lễ, mừng rỡ hô: "Tạ ơn sư thúc."

  Thạch Cơ xoay người nhẹ nhàng bay đi xa.

  Trong lúc Bạch Cẩm chuẩn bị Kim Thiền Yến trên Thiên Đình, rất nhiều thế lực trong tam giới đều gió nổi mây vần, Thiên Đình một mình đối chiến với Phật Giáo và Yêu tộc mà vẫn có thể đại thắng, nhất thời uy vọng của Thiên Đình đạt tới đỉnh điểm.

  Thanh thế của Phật Giáo và Yêu tộc cũng tăng mạnh, Phật Giáo liên thủ với Yêu tộc đã loáng thoáng hình thành một thế lực cường đại có thể chi phối tình hình tam giới.

  Bạch Cẩm bưng một đĩa Kim Thiền chiên dầu thơm phức đi trong Hỗn Độn, hắn đi đến đâu Hỗn Độn lực đầy rẫy nguy hiểm tự động tách sang hai bên đến đó, hình thành một con đường rộng thênh thang. Sau khi thành Chuẩn Thánh, hắn đến Hỗn Độn chẳng khác gì về nhà, cứ như cá gặp nước.

  Bạch Cẩm đi thẳng tới trước Đại Xích Thiên rồi hô to: "Sư bá, đệ tử đến thăm ngài."

  Thân ảnh Huyền Đô xuất hiện bên ngoài Đại Xích Thiên, vừa chắp tay thi lễ vừa nở nụ cười nhẹ: "Chúc mừng sư huynh trở thành Chuẩn Thánh."

  Bạch Cẩm cười ha ha: "Sư huynh nói đùa rồi, nói đến lợi hại thì vẫn là sư huynh lợi hại. Sư huynh nhập môn sau ta nhưng lại thành đạo trước ta, ta xấu hổ muốn chết."

  Huyền Đô mỉm cười nói: "Nhân Giáo ít đệ tử, khí vận đều tập trung lên người ta, ta có thể thành đạo là nhờ khí vận thúc đẩy. Nếu xét về lĩnh ngộ đại đạo thì ta kém xa sư huynh."

  "Khí vận à..."

  Bạch Cẩm bất giác nghĩ tới Tiệt Giáo. Khi xưa khí vận Tiệt Giáo hưng thịnh như lửa cháy bừng bừng dầu sôi sùng sục, nhờ đó mà những thần tiên có thiên tư siêu phàm như Đa Bảo, Vô Đương thánh mẫu, đại đội chấp pháp đều lần lượt đột phá Chuẩn Thánh, có thể nói là kiêu ngạo khắp tam giới. Nhưng giờ đây Tiệt Giáo đã sụp đổ, không có khí vận gia trì, tu hành gian nan!

  Huyền Đô chìa tay cười khẽ: "Mời sư huynh vào trong, lão gia đợi đã lâu."

  "Đa tạ sư huynh!"

  Bạch Cẩm đi theo vào bên trong Đại Xích Thiên rồi đáp xuống một đỉnh núi, đối diện đỉnh núi là một vách núi cao vạn trượng, dưới vách núi là một hồ nước màu lam, thác nước trên vách núi đối diện đổ thẳng xuống dưới, mây mù dày đặc, phi điểu bay qua bay lại tuyệt đẹp vô cùng.

  Thái Thượng ngồi ngay ngắn trên đỉnh núi, trước mặt có một chiếc bàn, trên bàn bày hai tách trà.

  Bạch Cẩm bay xuống đỉnh núi, sau đó chắp tay thi lễ cung kính hô: "Đệ tử thỉnh an sư bá, chúc Đại sư bá luôn được thanh tịnh, thiên địa giai quy!"

  Thái Thượng ngẩng đầu nhìn hắn, gật đầu hài lòng: "Người có thể luôn thanh tịnh thì thiên địa ắt giai quy, câu này rất có đạo lý, xem ra ngươi tu hành rất khá, như vậy ta cũng yên tâm.

  Ngươi không dựa vào Thái Cực Chi Đạo của ta mà có thể bước tới đạo của mình, tốt lắm!"

  "Cho dù đệ tử không ở bên cạnh sư bá, đệ tử cũng thường xuyên nhớ tới lời dạy bảo của sư bá, chăm chỉ không ngừng, không dám lơ là, nhờ đó mới giác ngộ bước vào đạo đồ. Đệ tử có thể đạt đến trình độ này tất cả là nhờ sư bá bồi dưỡng, vì vậy đệ tử vừa mới thoát thân là lập tức đến Đại Xích Thiên thỉnh an người."

  Thái Thượng khẽ mỉm cười bảo: "Ngồi đi!"

  "Vâng, tạ ơn sư bá!"

  Chương 711: Tuyệt đối không bỏ qua cho bọn hắn

  Bạch Cẩm ngồi đối diện Thái Thượng, đặt chiếc đĩa trong tay lên bàn, vừa cười vừa nói như hiến vật quý: "Sư bá, đây là món ăn đệ tử dốc lòng nghiên cứu ra, tên là 'Muối tiêu măng kim thiền tử', mời sư bá đánh giá!"

  Thái Thượng cầm đôi đũa trên đĩa lên gắp một miếng thịt kim thiền cho vào miệng thưởng thức, sau đó gật đầu nở nụ cười hòa nhã: "Hung thú Lục Sí Kim Thiền này được ngươi chế biến có hương vị thật đặc biệt."

  Bạch Cẩm tươi cười nói: "Sư bá, nếu người thích thì sau này ta sẽ tặng thêm."

  "Thế thì không cần."

  Sắc mặt Bạch Cẩm hơi thay đổi: "Sư bá, ngài cảm thấy thế nào về chuyện Phật Giáo và Yêu tộc liên thủ mưu đồ cướp khí vận của Nhân tộc?"

  Thái Thượng ung dung phẩm trà, cười khẽ: "Ngươi thấy sao?"

  Bạch Cẩm lập tức tiếp lời: "Đương nhiên là đệ tử trừng mắt tức giận.

  Sư bá là giáo chủ Nhân Giáo, Phật Giáo và Yêu tộc không báo cho người đã mưu đồ muốn cướp khí vận của Nhân tộc, vậy là không nể mặt người, mà không nể mặt người tức là đánh vào mặt đệ tử! Sao đệ tử có thể bỏ qua cho bọn hắn được chứ?

  Khi biết tin này đệ tử lập tức nổi giận, bất chấp tất cả lập tức suất lĩnh chúng thần Thiên Đình dứt khoát khai chiến với Phật Giáo và Yêu tộc, phá hỏng kế hoạch của bọn hắn."

  Thái Thượng khẽ gật đầu: "Ngươi làm tốt lắm!"

  Bạch Cẩm tiếp tục thể hiện lòng căm phẫn: "Sư bá, đệ tử cảm thấy không thể bỏ qua chuyện này được, bọn hắn coi thường vinh quang của sư bá, tùy ý làm xằng làm bậy ở phương Đông ta, đệ tử há có thể không so đo với bọn hắn?

  Sư bá, chuyện kế tiếp người đừng quan tâm, cứ xem đệ tử xả giận cho người. Đặc biệt là tên Lục Áp kia, đệ tử nhất định phải khiến hắn chật vật tột cùng để hắn biết vì sao hoa lại đỏ..."

  Thái Thượng nhìn Bạch Cẩm đang tức giận mà không kìm được nụ cười, đã thành Chuẩn Thánh rồi mà vẫn ấu trĩ như vậy. Hắn vung tay lên, một chiếc hồ lô bằng ngọc xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm. Hắn nói: "Trong này có ít Cửu Chuyển Kim Đan, ngươi mang về củng cố Chuẩn Thánh đạo đi."

  "Tạ ơn sư bá!" Bạch Cẩm vội vàng cất hồ lô ngọc rồi hí hửng chạy mất.

  Bạch Cẩm rời khỏi Đại Xích Thiên, Thái Thượng ngồi trên đỉnh núi híp mắt nhìn thác nước phía đối diện. Chuẩn Đề sư đệ và Tiếp Dẫn sư đệ mưu đồ khí vận của Nhân tộc, suýt nữa thì các ngươi đã giấu giếm trót lọt. Nếu không có Bạch Cẩm thì có lẽ các ngươi đã thành công.

  Huyền Đô từ bên cạnh đi tới khom lưng thi lễ, vẻ mặt nghiêm túc: "Sư tôn, vừa rồi Bạch Cẩm sư huynh đã nói lên tiếng lòng của đệ tử.

  Tây Giáo và Yêu tộc mưu đồ khí vận của Nhân tộc tức là không nể mặt người, sư phụ chịu nhục đệ tử chết, xin sư phụ cho phép đệ tử đến hồng hoang."

  Bạch Cẩm không nói thì còn ổn, hắn nói như vậy khiến Thái Thượng càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, trong lòng hơi bức bối.

  Thái Thượng chìa tay ra, một tấm Thái Cực Đồ lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay. Thái Thượng ra lệnh: "Đi ném Thái Cực Đồ vào Cực Lạc Thế Giới."

  Huyền Đô đại pháp sư lập tức đáp: "Vâng." Hắn nhận Thái Cực Đồ rồi đi ra ngoài.

  ...

  Ở một nơi khác trong Thanh Vi Thiên, Bạch Cẩm đi vào Ngọc Hư Cung thỉnh an, sau đó dâng thịt kim thiền, Nguyên Thủy Thiên Tôn vui vẻ nhận lấy.

  Trong Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi ngay ngắn trên chủ vị, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bên dưới.

  Bạch Cẩm tức giận nói: "Khi phát hiện Phật Giáo đang hành động dưới Hạ Giới, đệ tử giận sôi gan!

  Sư bá là gia chủ Pháp gia, sư phụ ta là gia chủ Nho gia, vậy mà Phật Giáo lại lén lút ly gián quan hệ giữa Pháp gia và Nho gia muốn hai nhà trở mặt thành thù, vậy chẳng phải là muốn phá hoại tình nghĩa huynh đệ sâu đậm giữa sư bá và sư phụ ta sao?

  Sao đệ tử có thể bỏ qua cho bọn hắn được! Khi đệ tử biết tin tức này đã nổi giận ngay tức khắc, bất chấp tất cả lập tức suất lĩnh chúng thần Thiên Đình dứt khoát khai chiến với Phật Giáo và Yêu tộc, không vì lý do nào khác mà chỉ vì trút giận thay sư bá và sư phụ ta, cũng là để cảnh cáo Phật Giáo và Yêu tộc rằng tình nghĩa Tam Thanh không phải mối quan hệ bọn hắn có thể ly gián."

  Giọng nói lớn của Nguyên Thủy Thiên Tôn vang lên phía trên: "Phật Giáo và Yêu tộc mưu đồ khí vận của Nhân tộc là sai lầm lớn."

  Bạch Cẩm lập tức gật đầu, giận dữ nói: "Sư bá, người nói đúng.

  Không thể để yên chuyện này được, bọn hắn dám tính kế sư bá và sư phụ ta, ta tuyệt đối không bỏ qua cho bọn hắn."

  Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Bạch Cẩm, cất giọng uy nghiêm: "Cốt lõi của chuyện này là ở khí vận của Nhân tộc. Ngươi có thể ngăn cản chuyện này, làm tốt lắm!"

  Bạch Cẩm ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Sư bá, điều khiến đệ tử giận nhất là Phật Giáo khích bác ly gián tình nghĩa Tam Thanh.

  Phật Giáo mưu đồ chia rẽ tình nghĩa Tam Thanh, đệ tử có thể không trả thù sao đặng?

  Sư bá, chuyện kế tiếp người đừng quan tâm, hãy xem thủ đoạn của ta."

  Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ: "Sư bá, đệ tử cáo từ!"

  Nguyên Thủy dặn dò: "Đừng học sư phụ ngươi hành sự lỗ mãng, không có trật tự."

  "Tạ ơn sư bá đã dạy bảo, đệ tử đã hiểu!"

  Bạch Cẩm xoay người đi ra ngoài, thân ảnh chợt lóe lên rồi biến mất không còn tăm hơi.

  Trong đại điện trống vắng, Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Bạch Cẩm nhanh mồm nhanh miệng, coi trọng tình nghĩa, không biết như vậy đối với hắn là tốt hay xấu nữa."

  Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định. Tiệt Giáo đã sụp đổ, vậy mà Phật Giáo vẫn tính kế tên Thông Thiên ngu ngốc kia, các ngươi thật sự cho rằng ta không biết nổi giận sao? Nếu ra tay với Phật giáo thì là bắt nạt tiểu bối, nhưng Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề à, chúng ta phải tính sổ chứ!

  Nguyên Thủy Thiên Tôn cất tiếng gọi: "Bạch Hạc đồng tử!"

  Bạch Hạc đồng tử bước nhanh từ bên ngoài vào, vừa chắp tay thi lễ vừa cung kính hô: "Bái kiến lão gia!"

  Nguyên Thủy Thiên Tôn vung tay lên, Tam Bảo Ngọc Như Ý bay đến trước mặt Bạch Hạc đồng tử. Hắn ra lệnh: "Ngươi đến Cực Lạc Thế Giới ném Tam Bảo Ngọc Như Ý ra!"

  Bạch Hạc đồng tử cung kính đáp: "Vâng" Hắn cầm lấy Tam Bảo Ngọc Như Ý rồi xoay người rời đi.

  Chương 712: Hỗn Độn hung thú

  Chốc lát sau Bạch Cẩm đi đến Vũ Dư Thiên.

  Trong Bích Du Cung, Thông Thiên giáo chủ híp mắt cười gằn: "Đã trộm đệ tử của Xiển Giáo ta lại còn tính kế tên Nguyên Thủy ngu xuẩn kia, các ngươi thật sự cho rằng hắn chỉ có một mình thôi sao? Thủy Hỏa đồng tử!"

  Thủy Hỏa đồng tử chạy nhanh từ bên ngoài vào, cung kính bái lạy: "Bái kiến lão gia!"

  Thông Thiên giáo chủ vung tay lên, bốn thanh tiên kiếm xuất hiện trước mặt Thủy Hỏa đồng tử. Hắn bình tĩnh cất lời: "Ngươi đến Cực Lạc Thế Giới ném Tru Tiên Tứ Kiếm vào đó!"

  Thủy Hỏa đồng tử cung kính đáp: "Vâng" Hắn vươn tay lấy Tru Tiên Tứ Kiếm rồi xoay người rời đi.

  ...

  Những chuyện này nằm ngoài dự đoán của Bạch Cẩm. Trong dự tính của hắn, đầu tiên mình nói xấu Phật Giáo một phen, sau đó gài bẫy Phật Giáo, nếu Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề hỏi tội thì đã có chư vị sư phụ, sư bá, sư thúc làm chỗ dựa che chắn cho mình.

  Bạch Cẩm thong dong đi đến Oa Hoàng Thiên.

  Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương ngồi trong lương đình, bên cạnh đặt một chiếc cần câu đang thả câu.

  Bạch Cẩm bước đến chắp tay thi lễ, vừa cười vừa nói: "Đệ tử đến thỉnh an nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, mãi mãi xinh đẹp."

  Nữ Oa nương nương tươi cười bảo: "Đứng lên đi!"

  Bạch Cẩm đứng dậy đi vào trong lương đình, vịn lan can nhìn ra ngoài rồi hỏi: "Nương nương, ngài đang câu gì thế ạ?"

  Nữ Oa nương nương trả lời: "Nghe nói thịt rùa dưỡng nhan nên ta câu mấy con rùa lên ăn!"

  "Nương nương, ngài đã đẹp lắm rồi, nếu đẹp hơn nữa thì cả Hỗn Độn sẽ chao đảo vì ngài mất."

  Nữ Oa nương nương không nhịn được cười: "Ngươi nói thật chứ?"

  Bạch Cẩm lập tức tỏ vẻ nghiêm túc: "Từng câu từng chữ đều là thật lòng đấy ạ, nếu nương nương không tin thì đệ tử có thể phát lời thề Thiên Đạo."

  Nữ Oa nương nương nhìn hắn rồi bật cười: "Được rồi, ta tin ngươi là được chứ gì."

  Bạch Cẩm lập tức nở nụ cười, ngẫm nghĩ giây lát rồi tò mò hỏi: "Nương nương, ngài nghe thông tin thịt rùa có thể dưỡng nhan từ đâu vậy?"

  "Huyền Vũ Thánh Tôn nói."

  Bạch Cẩm thầm tặc lưỡi, Huyền Vũ Thánh Tôn thật nhẫn tâm, ngay cả tộc nhân của mình cũng không tha!

  Cần câu bên cạnh bỗng chìm xuống, Nữ Oa nương nương tiện tay nhấc lên. Rào! Một bóng đen xuất hiện trong hồ trông như một ngọn núi.

  "Gru!"

  "Gru!"

  ...

  Dưới hồ vang lên tiếng gầm gào.

  Mặt Bạch Cẩm chợt biến sắc, hắn bất giác thốt lên: "Huyền Quy Chuẩn Thánh!"

  Nữ Oa nương nương dùng sức kéo cần câu, ầm... Huyền Quy to như ngọn núi phóng ra khỏi hồ nước, che khuất ánh mặt trời, vừa gào thét vừa giãy giụa trên thiên không.

  Dây câu rung rung, Huyền Quy nhanh chóng thu nhỏ lại với tốc độ có thể trông thấy bằng mắt thường, cuối cùng chỉ còn kích cỡ bàn tay rơi xuống. Theo cần câu hạ xuống, nó rơi bộp vào trong lương đình.

  

  Huyền Quy to bằng bàn tay chống tứ chi gầm gừ với Nữ Oa, trong miệng đầy răng nanh sắc nhọn, trên người lượn lờ Hỗn Độn Khí, trên mai rùa khắc đạo văn.

  Bạch Cẩm thắc mắc: "Đây là Huyền Quy gì vậy? Kỳ lạ thật đấy!"

  Nữ Oa nương nương thả cần câu trong tay xuống rồi trả lời: "Hỗn Độn Ngạc Quy này là hung thú trôi nổi trong Hỗn Độn."

  "Hỗn Độn hung thú? Lẽ nào trong Hỗn Độn cũng có hung thú này sinh sống? Sao ta chưa thấy bao giờ?" Bạch Cẩm ngờ vực khó hiểu.

  Nữ Oa nương nương giải thích: "Hỗn Độn hung thú khác Hỗn Độn Ma Thần, chúng không có linh trí, không thể nói chuyện, chỉ có bản năng phá hoại, mà phá hoại thế giới và cắn nuốt sinh linh là điều chúng thích nhất.

  Còn vấn đề tại sao ngươi chưa gặp Hỗn Độn hung thú bao giờ, đó là bởi vì Tử Tiêu Cung trấn áp một phương Hỗn Độn, tất cả Hỗn Độn hung thú đều tránh xa không dám tới gần."

  "Tức là vừa rồi nương nương thả câu cũng không biết cách đây bao nhiêu thời không."

  Nữ Oa nương nương mỉm cười gật đầu.

  Bạch Cẩm kìm lòng không đậu bèn giơ ngón tay cái lên thể hiện lòng kính nể: "Nương nương vô địch!"

  Nữ Oa nương nương thu cần câu. Trong góc lương đình có hai con Hỗn Độn Huyền Quy bò ra, ba con rùa gầm gừ với Nữ Oa nương nương.

  Nữ Oa nương nương phớt lờ chúng.

  Bạch Cẩm chìa tay, trên bàn tay có thêm một đĩa thịt kim thiền thơm phức, hắn mỉm cười nói: "Nương nương, ngài đừng ăn thịt rùa trước mà hãy nếm thử thịt kim thiền mà đệ tử vừa phát minh ra." Hắn đặt đĩa lên bàn rồi nhìn Nữ Oa nương nương đầy mong đợi.

  Nữ Oa nương nương cầm đũa lên nếm một miếng, ánh mắt tức khắc sáng ngời. Nàng gật đầu khen: "Ngon lắm! Hương vị rất đặc biệt."

  Bạch Cẩm ngồi đối diện Nữ Oa nương nương.

  Nữ Oa nương nương cười khẽ: "Lần sau ngươi đến thì chuẩn bị thêm một ít nhé!"

  Bạch Cẩm gật đầu đáp: "Vâng, nương nương thích là vinh dự của đệ tử, nương nương muốn ăn là sứ mệnh của đệ tử."

  Nữ Oa nương nương vừa cười vừa nói: "Thật khéo miệng!"

  Tại Phật Giáo ở Tây Thiên, một viên xá lợi chìm trong Công Đức Trì. Một con kim thiền nằm trong xá lợi, đột nhiên nó rùng mình, mơ hồ cảm thấy một luồng ác ý kéo tới. Toàn thân nó bất giác run lên, co rúm người lại.

  …

  Chương 713: Đến cả rồi này

  Bạch Cẩm lên tiếng: "Nương nương, ngài là thánh mẫu của Nhân tộc, bọn hắn tính kế Nhân tộc tức là coi thường vinh quang của ngài. Nương nương chịu nhục là do đệ tử tắc trách, đệ tử sẽ không để yên cho Phật Giáo đâu. Nương nương, trở về đệ tử sẽ báo thù cho ngài."

  Hắn đứng dậy chắp tay nói: "Nương nương, đệ tử cáo từ!" Sau đó hắn xoay người đi ra ngoài.

  Ánh mắt Nữ Oa nương nương đong đầy vui mừng, thật không uổng công ta yêu thương hắn, nàng gọi: "Bạch Cẩm!"

  Bạch Cẩm dừng bước rồi xoay người lại, hiên ngang lẫm liệt nói: "Nương nương, ngài đừng khuyên ta, ta thề sẽ liều chết bảo vệ vinh quang của nương nương."

  Nữ Oa nương nương bật cười: "Chỉ cần ngươi không ngốc đến độ đi tìm Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề thì sẽ không chết được đâu.

  Ngươi mang một con Hỗn Độn Huyền Quy về đi."

  Bạch Cẩm lập tức vui vẻ reo lên: "Tạ ơn nương nương!" Hắn khom người xách một con tiểu Huyền Quy lên rồi hí hửng chạy ra ngoài.

  Nữ Oa nương nương mỉm cười, sau đó nụ cười trở nên lạnh lùng. Từ khi mình thành Thánh đến nay đã lâu rồi không ra tay, hai vị sư đệ Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề dám coi thường sự tồn tại của mình. Nàng cất tiếng gọi: "Thanh Loan!"

  Thanh Loan bay đến, cười hì hì nói: "Nương nương!"

  Nữ Oa nương nương bình tĩnh cất lời: "Thanh Loan, lấy Hồng Tú Cầu của ta đến Cực Lạc Thế Giới ném mạnh ra!"

  Trong mắt Thanh Loan tiên tử lóe lên cảm xúc kinh ngạc, Tiếp Dẫn tôn đề lại chọc giận nương nương sao? Nàng không cười nữa, cung kính trả lời: "Vâng" Sau đó xoay người đi ra ngoài.

  ...

  Trong Hỗn Độn vô biên, một đạo sĩ trung niên chậm rãi đi tới, im hơi lặng tiếng đi vào trong Hỗn Độn, tất cả thiên cơ đều bị che chắn.

  Huyền Đô đại pháp sư đi tới tận sâu trong Hỗn Độn mới dừng bước, nhìn về phía trước với ánh mắt ung dung, có thể thấy nơi xa xăm trong đôi mắt ấy, một đại thế giới tọa lạc trong Hỗn Độn, phật quang chói lọi quấn một vòng xung quanh đại thế giới như một quầng sáng quấn quanh đại thế giới.

  Huyền Đô đại pháp sư giơ tay lên, trên bàn tay hiện ra Thái Cực Đồ.

  "Ôi chao, tiểu lão gia!" Tiếng gọi đong đầy ngạc nhiên lẫn vui mừng đột ngột vang lên.

  Huyền Đô nghiêng đầu nhìn thì thấy một đạo thanh quang lẩn từ trong Hỗn Độn đến. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc, ai đến mà mình không phát hiện ra?

  Độn quang rơi xuống rồi tan biến bên cạnh Huyền Đô, một tiểu đạo đồng môi hồng răng trắng xuất hiện, cười khanh khách nói: "Tiểu lão gia, là ta nè! Bạch Hạc nè!"

  Huyền Đô nhìn Bạch Hạc đồng tử cầm Tam Bảo Ngọc Như Ý. Là pháp bảo này à, thế thì chả trách. Hắn mỉm cười hỏi: "Bạch Hạc đồng tử, sao ngươi lại tới đây?"

  Bạch Hạc đồng tử giơ Tam Bảo Ngọc Như Ý trong tay lên, cười hì hì đáp: "Quan hệ giữa lão gia nhà ta và Phật Giáo rất tốt, hắn bảo ta đến tặng lễ."

  Khóe miệng Huyền Đô giật giật. Quan hệ tốt mới là lạ, chắc hẳn mục đích hắn đến đây cũng giống như mình, không ngờ tên Tiểu Bạch Hạc này lại học thói xấu rồi.

  Bạch Hạc đồng tử tò mò hỏi: "Tiểu lão gia, ngài đến đây làm gì vậy?"

  Huyền Đô đại pháp sư cười ha ha: "Ta cũng đến tặng lễ vật!"

  Hai mắt Bạch Hạc đồng tử chợt sáng ngời, hắn kích động reo lên: "Tiểu lão gia, chúng ta đi cùng nhé!"

  Huyền Đô đại pháp sư nói: "Chờ chút, ta cảm thấy vẫn còn đạo hữu đến đây."

  Bạch Hạc đồng tử đè nén tâm trạng hưng phấn, thật sốt ruột mà!

  Không lâu sau một đạo thanh quang đến từ sâu trong Hỗn Độn, đáp đến bên cạnh hai người. Thanh quang tản đi để lộ thân ảnh Thủy Hỏa đồng tử.

  Bạch Hạc đồng tử lập tức nhíu mày: "Sao ngươi lại tới đây?"

  Thủy Hỏa đồng tử liếc nhìn đối phương, thẳng thừng nói: "Hỗn Độn không phải nhà ngươi, ta muốn đi đâu thì đi."

  Sau đó hắn chắp tay thi lễ: "Tham kiến tiểu lão gia!"

  Huyền Đô đại pháp sư cười ha hả đáp: "Không cần đa lễ!"

  Bạch Hạc đồng tử bên cạnh hừ mũi, giọng điệu bất thiện: "Muốn đi đâu thì đi, ngươi có bản lĩnh thì đến Tử Tiêu Cung xem nào!"

  Thủy Hỏa đồng tử cũng không thân thiện gì: "Không có bản lĩnh thì đừng chạy lung tung, Hỗn Độn rất nguy hiểm, cẩn thận kẻo biến thành Bạch Hạc nướng đấy."

  Bạch Hạc đồng tử chợt nghẹn lời. Thủy Hỏa đồng tử là Thủy Hỏa Bồ Đoàn điểm hóa, Tiên Thiên Linh Bảo cực phẩm chi thân, nếu xét về thực lực thì hắn cao hơn mình nhiều nhưng khí thế thì không thể yếu. Bạch Hạc đồng tử khiêu khích không hề yếu thế: "Bạch Hạc nướng ư? Ngươi đang nói đến Bạch Cẩm sư huynh hả?"

  Thủy Hỏa đồng tử lập tức trợn tròn mắt, hoảng hốt hét lên: "Không phải!"

  "Chính là thế rồi, lần sau ta sẽ nói với Bạch Cẩm sư huynh là ngươi nguyền rủa hắn biến thành Bạch Hạc nướng."

  "Ngươi nói hươu nói vượn, rõ ràng là ta nói ngươi."

  "Ngươi nói Bạch Cẩm sư huynh!"

  "Ta không nói thế!"

  "Ngươi có, ngươi có!"

  ...

  Huyền Đô đại pháp sư nhức đầu, ngắt lời bọn hắn: "Thôi nào, tất cả im miệng hết cho ta!"

  Thủy Hỏa đồng tử và Bạch Hạc đồng tử ngậm miệng, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, thở hổn hển nhìn nhau như kẻ thù.

  Một đạo thanh quang xuyên qua Hỗn Độn bay đến, thanh quang xoay vòng rồi hóa thành Thanh Loan tiên tử đáp đến bên cạnh. Nàng cười khúc khích: "Ôi chao, đến cả rồi này!"

  ...

  Chương 714: Sơ sơ là được

  Bên trong Cực Lạc Thế Giới, Chuẩn Đề Thánh Nhân và Tiếp Dẫn Thánh Nhân ở sườn núi, quanh người là biển mây cuồn cuộn. Đi bộ sau bữa cơm rất có lợi cho sức khỏe.

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân cười khẽ: "Đa Bảo Như Lai Phật Tổ xuất thủ bất phàm, hành động lớn đầu tiên là liên thủ với Yêu tộc lập nên Nhân Gian Yêu Quốc, nếu có thể thành công thì Phật Giáo ta có nhiều lợi ích, cũng mở ra cánh cửa cho Phật Giáo tiến vào Đông Thổ."

  Chuẩn Đề Thánh Nhân khẽ gật đầu cảm khái: "Đúng vậy! Tiếc là thất bại trong gang tấc."

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân nói: "Lại là Bạch Cẩm!"

  Chuẩn Đề Thánh Nhân khẽ gật đầu: "Ta biết!

  Nếu Bạch Cẩm và Đa Bảo liên thủ thì phương Đông không nhằm nhò gì."

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân nở nụ cười nhẹ: "Tuy thất bại trong gang tấc rất đáng tiếc nhưng cũng đủ để chúng ta thấy thủ đoạn của Đa Bảo Như Lai Phật mạnh hơn Nhiên Đăng nhiều. Ta tin rằng Phật Giáo sẽ trở nên hưng thịnh dưới sự dẫn dắt của Đa Bảo."

  "Nhưng ta thích Bạch Cẩm, hành sự không câu nệ quy cách, có mấy phần phong phạm của ta."

  Tiếp Dẫn vỗ vai Chuẩn Đề, bùi ngùi an ủi: "Sư đệ đừng nghĩ nữa, Bạch Cẩm không đời nào đến Phật Giáo chúng ta đâu."

  Chuẩn Đề lắc đầu bất lực, sau đó bất chợt hỏi: "Sư huynh, ngươi nói xem Bạch Cẩm có huynh đệ tỷ muội không?"

  Tiếp Dẫn nghẹn lời, sư đệ của mình điên rồi hả? Hắn bất đắc dĩ nói: "Tuy Bạch Cẩm chào đời muộn nhưng cũng thuộc Tiên Thiên sinh linh, làm gì có huynh đệ tỷ muội? Cho dù có thì hồng hoang cũng chỉ có một Bạch Cẩm mà thôi, năm xưa Hạc Tổ còn không bằng Bạch Cẩm."

  Chuẩn Đề ủ rũ thở dài, trong lòng nảy ra một ý: nếu ta không dùng được thì hủy diệt hắn vậy!

  Trong mắt lóe lên tia sáng cơ trí, có thể lợi dụng nữ nhi của Dao Cơ năm xưa để phá hủy đạo tâm của Bạch Cẩm, cũng có thể phá hoại tình nghĩa giữa Bạch Cẩm và Thiên Đình. Chuyện này cần phải mưu tính kỹ càng.

  Đột nhiên Tiếp Dẫn dừng bước, ngẩng đầu nhìn bên trên: "Sư đệ, lần này Phật Giáo tính kế Nhân tộc, liệu Tam Thanh có tìm chúng ta báo thù không?"

  Chuẩn Đề Thánh Nhân bật cười: "Sư huynh, âm mưu lần này do Yêu tộc làm chủ, liên quan gì đến chúng ta chứ? Cho dù bọn hắn tức giận cũng không trả thù lên đầu chúng ta đâu, ngươi nghĩ nhiều rồi."

  "Bên ngoài thế giới kia là cái gì vậy?"

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cũng ngẩng đầu nhìn thì thấy một tấm Thái Cực Đồ chậm rãi xoay tròn trong Hỗn Độn, lặng lẽ bao vây Cực Lạc Thế Giới.

  Chuẩn Đề Thánh Nhân kinh ngạc thốt lên: "Thái Cực Đồ!"

  Tiếp đó là một mặt trời đỏ rực ầm ầm rơi xuống, một chiếc Tam Bảo Ngọc Như Ý hào quang vạn trượng hung hăng đánh xuống và bốn thanh tiên kiếm xé rách Hỗn Độn thình lình đâm xuống.

  Mấy món Tiên Thiên Chí Bảo đột ngột giáng xuống đánh cho Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn trở tay không kịp, lúc muốn phòng bị cũng đã muộn.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  ...

  Cả Tịnh Thổ Thế Giới đều rung chuyển, đại uy năng đáng sợ ập xuống.

  Trong Hỗn Độn, Huyền Đô đại pháp sư, Bạch Hạc đồng tử, Thủy Hỏa đồng tử và Thanh Loan tiên tử lập tức hóa thành bốn đạo hồng quang biến mất không còn tăm hơi. Đập xong bỏ chạy mới kích thích làm sao!

  Thế giới sụp đổ, Thái Cực Đồ ma diệt địa hỏa thủy phong, mọi thứ hóa thành hỗn độn.

  Trong Hỗn Độn hung tàn, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề im lặng nhìn nhau, khóc không ra nước mắt. Lần thứ hai, đây là lần thứ hai rồi!

  Tiếp Dẫn cất giọng âm u: "Sư đệ, chẳng phải ngươi nói Tam Thanh sẽ không trả thù ư? Sao bây giờ bọn hắn lại trả thù nhanh thế? Còn thêm cả Nữ Oa nữa."

  Chuẩn Đề không biết nói gì, ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai, sao mà ta biết chứ? Theo lý thì bọn hắn không đến mức như vậy! Cốt cách của Thánh Nhân đâu? Khí độ của Thánh Nhân ở chỗ nào?

  Chuẩn Đề Thánh Nhân suy nghĩ một chút rồi nói: "Bọn hắn đồng thời ra tay, chắc chắn là có người đứng ở giữa giật dây bắc cầu.”

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân nói trong vô thức: "Bạch Cẩm!"

  "Ta sẽ đi điều tra.” Chuẩn Đề Thánh Nhân nhắm mắt lại, nguyên thần tra xét khắp lục đạo tam giới.

  Một lát sau, Chuẩn Đề Thánh Nhân mở hai mắt, bình tĩnh nói: "Quả nhiên không ngoài dự liệu, Bạch Cẩm không ở trong tam giới.”

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân tức giận: "Vậy thì chính là hắn.

  Mê hoặc Tam Thanh Nữ Oa ra tay với chúng ta, sau đó trốn tiệt vào đạo trường của Thánh Nhân để xem chuyện vui!

  Phiền sư đệ giám sát những chỗ khác bên ngoài hồng hoang, một khi Bạch Cẩm xuất hiện tại Hỗn Độn, lập tức bắt lấy hắn, lần này nhất định không được tha cho hắn.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân gật đầu: "Được!" Sau đó liền hỏi: "Sư huynh, ta giám sát những chỗ bên ngoài hồng hoang, thế huynh làm cái gì?"

  Tiếp Dẫn Thánh Nhân chậm rãi nói: "Đương nhiên là ta sẽ mở lại Cực Lạc Thế Giới.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân mấp máy môi, cuối cùng bất đắc dĩ nghẹn ra một câu: "Sư huynh, vạn vật đều là hư không!" Ý là sơ sơ là được, không cần phải xây dựng quá đẹp làm gì.

  “Ta hiểu!” Tiếp Dẫn Thánh Nhân xoay người bay về phương xa.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận