Chương 171
Một tháng sau, vào ngày hè oi bức, Bạch Cẩm bỗng nhiên nhẹ nhàng bật dậy. Kệ đi, liều thôi!
Hắn vươn tay nắm chặt, trong tay xuất hiện một cây quyền trượng gỗ. Quyền trượng cắm xuống đỉnh núi, ‘phập’ một cái ngập sâu vào trong sơn thạch. Thoáng chốc cả đỉnh núi tối đen như mực, loáng thoáng có âm phong gào thét.
Bạch Cẩm quát: "Nhật Dạ Du Thần ra đây gặp ta!"
Trên đỉnh núi tối đen xuất hiện hai đạo thần quang. Thần quang hóa thành hai thần linh mặc thanh y, một người đầu đội Đại Nhật Thần Quan, người còn lại đội Loan Nguyệt Thần Quan.
Nhật Dạ Du Thần cùng chắp tay thi lễ, cung kính bái lạy: "Tiểu thần bái kiến Đốc Tra Đế Quân!"
"Đứng lên đi!"
Nhật Dạ Du Thần đứng dậy, đứng hầu bên cạnh.
Bạch Cẩm chỉ vào quốc đô Nữ Nhi Quốc nói: "Các ngươi nhìn chỗ kia đi!"
Nhật Dạ Du Thần nhìn nơi Bạch Cẩm chỉ, mắt thần trông thấy trong Nữ Nhi Quốc tràn ngập quỷ khí và oán khí, anh linh đang leo lên nhà, bò trên đường.
Gương mặt Nhật Du Thần biến sắc, hắn kinh hãi thốt lên: "Sao lại có nhiều anh linh như vậy? Lẽ nào anh linh của quốc gia này không thể chào đời?"
Mắt thần tựa như tia chớp, Dạ Du Thần bất chợt lên tiếng: "Nơi này là Nữ Nhi Quốc, trước kia ta tuần du đến đây, từng báo lại cho Phán Quan tình hình của nơi này, không ngờ lại kinh động đến Đốc Tra Đại Đế."
Bạch Cẩm liếc nhìn Nhật Du Thần: "Ngươi mất chức rồi!"
Nhật Du Thần lập tức cúi đầu, trán đổ mồ hôi lạnh đầm đìa: "Tiểu thần có lỗi!"
"Lỗi của ngươi ắt có Tần Nghiễm Vương định đoạt, bây giờ ta triệu hoán các ngươi đến đây là để các ngươi xử lý chuyện này."
Nhật Dạ Du Thần đồng thanh nói: "Chúng ta nhất định sẽ bắt hết anh linh."
Bạch Cẩm lạnh lùng cất lời: "Không cần bắt, ta muốn các ngươi ban sức mạnh cho bọn hắn, nhân gian phải được cảnh cáo."
Dạ Du Thần do dự chốc lát, cung kính nói: "Đế Quân, Địa Phủ chúng ta không nên nhúng tay vào chuyện nhân gian."
"Đây là ý của Bình Tâm nương nương."
Nhật Dạ Du Thần lập tức nghiêm nghị, đồng thanh đáp lời với thái độ cung kính: "Vâng!" sau đó xoay người hóa thành một luồng khói đen biến mất không còn tăm hơi.
...
Tùng!
Tùng!
Tùng!
Sáng sớm tinh mơ, trong Nữ Nhi Quốc vang lên tiếng gõ chiêng đánh trống, toàn bộ bách tính Nữ Nhi Quốc vui vẻ ra khỏi nhà bưng Thánh Thủy trong chậu hắt đi. Tiếng la hét, tiếng cười to vang vọng khắp Nữ Nhi Quốc.
Trong hoàng cung, quốc chủ Nữ Nhi Quốc dẫn theo văn võ bá quan đi lên tường thành hoàng cung.
Quốc chủ Nữ Nhi Quốc xinh đẹp vịn tường thành nhìn khung cảnh náo nhiệt trong thành bên dưới, mỉm cười bảo: "Mang nước đến đây!"
Một quan bưng chậu vàng tới, trong chậu đựng Thánh Thủy lấp lánh trong vắt.
Quốc vương Nữ Nhi Quốc bưng chậu vàng lên giội xuống dưới. Ào! Thánh Thủy trút xuống.
Bách tính bên dưới hân hoan vui mừng, nhao nhao hét to đầy vui vẻ, đồng thời ngửa mặt đón Thánh Thủy.
Quốc chủ Nữ Nhi Quốc nở nụ cười: "Nữ Nhi Quốc chúng ta được thánh hà phù hộ, không bệnh không tai, mang thai hài tử cũng chỉ trong một ý niệm, là nơi hạnh phúc nhất trên đời."
Văn võ bá quan phía sau đều gật đầu, mặt mày tươi cười ngắm nhìn Nữ Nhi Quốc chìm trong cuồng hoan. Lễ hội té nước được tổ chức mỗi năm một lần chính là để tưởng nhớ ân đức của thánh hà.
Đùng đoàng!
Đột nhiên, trên thiên không vang lên tiếng sấm, trời trong nắng đẹp bỗng gió nổi mây vần, mây đen cuồn cuộn nhanh chóng bao phủ chân trời, che khuất mặt trời.
Cả Nữ Nhi Quốc chìm vào bóng tối, bách gia đang vui vẻ té nước đều dừng lại, ngẩng đầu lo lắng nhìn bầu trời biến ảo.
Quốc vương và văn võ bá quan Nữ Nhi Quốc cũng ngẩng đầu nhìn lên trên.
Quốc vương Nữ Nhi Quốc nhíu mày nói: "Ti Thiên Giám, chuyện gì thế này?"
Một nữ quan từ phía sau nhanh chóng bước ra, hoảng hốt trả lời: "Khởi bẩm bệ hạ, đêm qua thiên tượng thể hiện hôm nay là ngày nắng."
"Vậy bây giờ là tình huống gì?"
Khóe môi chủ quan Ti Thiên Giám mấp máy, khóc không ra nước mắt: "Hạ quan, hạ quan cũng không biết."
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
...
Từng tia chớp huyết sắc giống như thanh kiếm sắc bén rạch qua bầu trời, chấn động thiên địa.
Quốc vương và văn võ bá quan trên tường thành đều sợ đến nỗi sắc mặt tái mét.
Chủ quan Ti Thiên Giám vội vàng lên tiếng: "Bệ hạ, e là thiên tượng này không bình thường, mời bệ hạ dời bước vào trong vương cung."
Các quan viên khác cũng gật đầu liên tục, ánh mắt đong đầy sợ hãi, không thể chống lại thiên địa chi uy.
Nữ vương xoay người định đi xuống dưới. Lúc này bầu trời cuồn cuộn mây đen, hai Âm Thần xuất hiện trên mây đen, chân giẫm lên mây đen lạnh lùng nhìn chúng sinh bên dưới, uy áp đáng sợ bao phủ khắp thiên địa, thần uy như ngục.
Nữ vương và văn võ bá quan lập tức dừng bước, ngẩng đầu nhìn hai thân ảnh trên bầu trời bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn hoài nghi. Đây là thần, là ma, hay là yêu quái?
Nữ vương lập tức hét lên: "Ti Thiên Giám!"
Nữ quan Ti Thiên Giám khóc không ra nước mắt, ta cũng không biết mà! Từ khi Nữ Nhi Quốc thành lập đến nay chưa từng xảy ra tình huống tu sĩ hiển thánh, thần và yêu quái đều là tồn tại trong truyền thuyết, trường hợp này đã nằm ngoài phạm vi năng lực của ta!
Một giọng nói vừa uy nghiêm vừa to lớn vang lên trong không trung: "Nữ Nhi Quốc ở Tây Ngưu Hạ Châu nhận được bảo vật của Thánh hiền nhưng lại không dùng vào việc tốt, coi thường sinh mạng, chà đạp luân lý, nhiễu loạn sự vận hành của âm dương, tội lỗi kinh động Cửu Tiêu, chấn động Cửu U, khiến tiên thần lẫn quỷ thần đều giận dữ.
Nhật Du Thần/Dạ Du Thần ta phụng mệnh Đốc Tra Đại Đế của Địa Phủ, lập lại trật tự, sắp xếp lại nhân quả để thiện ác có báo."
Chương 736: Nương nương, ta về rồi
Một quyển trục trong không trung bay xuống, rơi vào trong Nữ Nhi Quốc. Bùm! Quyển trục nổ tung, quỷ khí âm trầm như gợn sóng lan ra toàn quốc, từng quỷ anh hiện ra trong quỷ khí, hai mắt lóe lên u quang.
Trên đường phố, một nữ nhân cúi đầu trông thấy một anh nhi hư ảo đang ôm đùi mình.
"Á!" Nữ nhân hoảng sợ hét to, bất giác lùi về sau, thế rồi trượt chân ngã bịch xuống đất, nước mắt nước mũi lập tức chảy giàn giụa, vừa bò về phía sau vừa sợ hãi thét lên: "Á, ngươi là thứ gì? Mau thả ta ra!"
Một nữ tử bên cạnh cúi đầu thì nhìn thấy một bàn tay nhỏ xíu đen xì ôm lấy cổ mình, quay đầu thì trông thấy một anh linh đầu to.
"Á!" Nữ tử thét lớn chói tai, lập tức trợn mắt ngất xỉu, ngã bộp ra đất. Anh linh trở mình cưỡi lên cổ nàng.
Cả Nữ Nhi Quốc trở nên hỗn loạn trong nháy mắt, tiếng la hét khóc lóc văng vẳng khắp toàn quốc. Ngay cả Quốc vương của Nữ Nhi Quốc và đông đảo đại thần cũng bị một anh linh đuổi giết, vô cùng thê thảm.
...
Một nữ tử đầu bù tóc rối hoảng hốt chạy thục mạng trên đường.
Phía sau là một anh linh vừa gào khóc gọi "nương ơi!", "nương ơi!" vừa giang tay nhanh chóng nhào tới ôm cổ nữ nhân từ phía sau. Nó dùng sức vặn 'răng rắc', đầu nữ nhân lập tức xoay một trăm tám mươi độ, trong mắt vẫn đong đầy cảm xúc hoảng sợ.
Tiểu anh linh cười khanh khách nói: "Nương ơi, ta nhìn thấy ngươi rồi, ta nhìn thấy ngươi rồi."
Sự việc tương tự diễn ra trên khắp Nữ Nhi Quốc, liên tục có bách tính của Nữ Nhi Quốc chết thảm dưới tay anh linh, tiếng kêu khóc cầu xin vang vọng khắp toàn thành.
Trên bầu trời, thân ảnh hai vị Nhật Dạ Du Thần mờ dần rồi biến mất, anh linh tụ tập lại thành nhóm nắm tay mẫu thân vui vẻ bay lên trời. Đa số là mười mấy, thậm chí mấy chục anh linh lôi kéo linh hồn của một mẫu thân, vui vẻ chạy đi rồi biến mất trong mây đen.
Mây đen tản ra, khắp Nữ Nhi Quốc la liệt thi thể, chớp mắt nhân khẩu đã giảm hơn phân nửa. Nhưng không phải chỉ có nửa số người phá thai, mà vì một phần anh linh không có oán niệm đã quay về Địa Phủ từ lâu.
Xẹt! Một đạo kim quang xé rách mây đen như một cột kim trụ giáng xuống, thụy khí vờn quanh.
Hai vị thiên tướng trong kim quang từ từ hạ xuống.
Công chúa Nữ Nhi Quốc nhỏ tuổi đi ra đại điện, mắt ngấn lệ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Mẫu hậu đi rồi! Các bách tính Nữ Nhi Quốc còn sống sót cũng ngẩng đầu, sợ hãi nhìn thiên binh.
Một vị thiên tướng nghiêm nghị quát: "Nữ Nhi Quốc nhận phúc trạch của Thánh hiền, được tạo hóa sở chung nhưng lại không làm việc thiện báo đáp ân tình của Thánh hiền, hành động vô đạo, coi thường sinh mệnh, chà đạp luân thường, tội lỗi đáng giận!
Ta phụng mệnh Hạo Thiên Thượng Đế trên Thiên Đình, hôm nay phong ấn Tạo Hóa Dương Tuyền, không được tùy tiện lấy nước."
Cột sáng màu vàng phóng vào cánh rừng bên dưới, rơi vào trong dãy núi rồi chui tõm vào trong Lạc Thai Tuyền.
Lạc Thai Tuyền giống như hồ nước nhanh chóng thu nhỏ lại trong kim quang, cuối cùng biến thành một giếng nước. Một tòa thần điện hư ảo hiện ra, nhanh chóng biến thành thực thể, kim quang bao phủ thần điện.
Hai vị thiên binh bay xuống dưới, đáp vào trong thần điện. Cửa thần điện đóng chặt, phong ấn Lạc Thai Tuyền ở trong đó.
Khắp Nữ Nhi Quốc lại tràn ngập tiếng kêu rên, đặc biệt là những nữ tử vừa mới tắm Thánh Thủy, ai nấy đều vô cùng sợ hãi. Không có Lạc Thai Tuyền, vậy chẳng phải sau này chúng ta cũng không thể uống Thánh Thủy nữa sao?
...
Trên đỉnh núi đằng xa, Bạch Cẩm lẩm bẩm: "Không biết mình làm vậy có đúng không, mặc dù có thể trả lại công bằng cho anh linh đã chết, hóa giải lòng thù hận của bọn hắn.
Nhưng đối với người còn sống thì mất đi người thân là chuyện đáng buồn biết bao? Có lẽ đây chính là nhân quả!"
Bạch Cẩm dậm chân, biến mất khỏi đỉnh núi đen ngòm. Sau khi thân ảnh Bạch Cẩm biến mất, đỉnh núi khôi phục dáng vẻ ban đầu, sơn thạch lởm chởm, tựa như trước đó chưa từng xảy ra chuyện gì.
...
Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trong Cửu U Địa Phủ, lập tức chạy vào mười tám tầng địa ngục, quen cửa quen nẻo băng qua cánh cửa U Minh. Đến Đại Vu canh cửa cũng gật đầu chào hỏi hắn, không hề có ý định ngăn cản.
Bạch Cẩm chạy đến U Minh thế giới, người còn chưa tới nơi đã gọi vang: "Nương nương, ta về rồi!" Hắn chạy thẳng vào trong Bình Tâm Điện.
Trong tiểu hoa viên, Huyễn Mộng Châu tỏa ra bảy sắc cầu vồng, xinh đẹp lộng lẫy.
Bạch Cẩm chạy vào tiểu hoa viên thì thấy Bình Tâm nương nương đang ngồi trong đó nướng thịt, xiên thịt heo bóng nhẫy gác lên ngọn lửa phát ra âm thanh xèo xèo, thơm đến nức mũi.
Hắn chạy tới, vừa cười vừa nói: "Nương nương, đệ tử đã trở về!"
Bình Tâm mỉm cười hỏi: "Nữ Nhi Quốc diệt vong chưa?"
Nụ cười chợt cứng đờ, Bạch Cẩm lí nhí đáp: "Chưa ạ!"
"Tại sao?"
Bạch Cẩm đi đến sau lưng Bình Tâm nương nương đấm vai cho nàng, từng ý nghĩ lướt nhanh trong đầu. Mình có cần giấu chuyện Nữ Oa nương nương không nhỉ? Hay là cứ bẩm báo đúng sự thật? Nếu mình nói là do Nữ Oa nương nương can thiệp nên mới không tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, liệu Bình Tâm nương nương có giận không?
Không được, xét kiểu gì cũng thấy chuyện Nữ Nhi Quốc lần này hơi kỳ lạ, vẫn phải lôi bản lĩnh đặc biệt của mình ra thôi.
Chương 737: Đứng về phía ta
Bạch Cẩm lên tiếng: "Đệ tử vốn định tuân lệnh nương nương đi tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, nhưng đệ tử nhất thời sơ suất, lúc đi Nữ Nhi Quốc đã kinh động đến Nữ Oa nương nương, cũng bị Nữ Oa nương nương biết chuyện Nữ Nhi Quốc.
Nữ Oa nương nương triệu hoán đệ tử đến Oa Hoàng Thiên và ra lệnh cho đệ tử không được giết chóc bừa bãi, còn yêu cầu đệ tử dẫn dắt bách tính Nữ Nhi Quốc hướng thiện.
Như vậy sao được? Làm sai thì phải chịu phạt, sao có thể tha thứ cho các nàng được?"
Bình Tâm nương nương bình tĩnh cất lời: "Đây là lý tưởng của Nữ Oa, dung túng không có giới hạn, cuối cùng sẽ chỉ mang lại tổn thương lớn hơn. Kiểu gì cũng có một ngày nàng phải hối hận."
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, tỏ ý tán thành: "Đệ tử cũng cảm thấy như vậy, dung dúng không có giới hạn sẽ gây ra tà ác nghiêm trọng hơn.
Vì vậy đệ tử tranh luận với Nữ Oa nương nương, muốn ra tay trấn áp Nữ Nhi Quốc, bắt bách tính Nữ Nhi Quốc trả giá cho tội ác của bản thân."
Bình Tâm nương nương mỉm cười gật đầu: "Tốt lắm! Sau đó ngươi làm thế nào?"
"Mặc dù đệ tử đã xâm nhập vào nội bộ Oa Hoàng Thiên và tiếp xúc Nữ Oa nương nương khá nhiều, nhưng đệ tử vẫn nhớ mình là người của nương nương, ý của ngài mới là mục tiêu đệ tử theo đuổi suốt đời."
"Ừm." Bình Tâm nương nương gật đầu hài lòng.
"Sau đó, đệ tử dốc hết toàn lực ứng phó với Nữ Oa nương nương. Đệ tử từng là Phó gia chủ Binh gia nên am hiểu binh pháp, vận dụng trí thông minh của mình đấu trí đấu dũng với Nữ Oa nương nương. Dù cho liều mạng đắc tội Nữ Oa nương nương, đệ tử cũng không ngại, nhất định phải hoàn thành việc nương nương giao phó, tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, đòi lại công bằng cho những âm linh kia."
"Ừm, ngươi có lòng rồi." Bình Tâm nương nương tỏ ý hài lòng.
Bỗng dưng Bạch Cẩm nở nụ cười, ngượng ngùng nói: "Lần này đệ tử không hoàn thành việc nương nương giao phó, thật ra nguyên nhân chính là do đệ tử sợ chết."
"Ồ, sao ngươi lại nói vậy?" Bình Tâm nương nương cười khẽ.
"Bởi vì Nữ Oa nương nương nhúng tay vào chuyện này, đệ tử lo lắng nếu mình vẫn khăng khăng ra tay với Nữ Nhi Quốc thì e là sẽ bị Nữ Oa nương nương trả thù. Vì vậy đệ tử không dám đích thân ra tay."
Bạch Cẩm nói rất hùng hồn: "Thật ra đệ tử cũng chẳng sợ chết đâu, hồng hoang nhiều tranh chấp, từ lâu đệ tử đã không quan tâm tới đại đạo chi tranh với sinh tử nữa.
Nhưng đệ tử sợ không được gặp lại nương nương, đệ tử sợ sau này không thể đến thỉnh an nương nương nữa, cho nên mới ấm ức bảo vệ bản thân. Mong nương nương minh giám."
Bình Tâm nương nương gật đầu: "Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt nhất. Hồng hoang hiểm ác, làm gì cũng phải lượng sức mình.
Nữ nhân Nữ Oa kia cực kỳ lạnh lùng vô tình, ngươi đừng chọc giận nàng, kẻo đến lúc đó ta cũng không cứu được ngươi."
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa: "Đệ tử khắc ghi lời dạy của nương nương, luôn cảnh tỉnh bản thân phải giúp đỡ mọi người làm việc tốt."
Mặc dù đệ tử không dám đích thân ra tay chọc giận Nữ Oa nương nương, nhưng đệ tử vẫn nhớ mệnh lệnh của ngài, tìm kiếm cơ hội ở Nữ Nhi Quốc.
Cuối cùng đệ tử phát hiện ra một cơ hội, anh linh khắp thành Nữ Nhi Quốc chính là thủ đoạn đệ tử có thể lợi dụng. Vì thế đệ tử gọi Nhật Dạ Du Thần đến giáng thần lực của Địa Phủ, tiến hành trừng phạt.
Theo dự tính của đệ tử thì sau khi anh linh khắp thành được cường hóa nhất định sẽ hung bạo điên cuồng, tiếp theo sẽ tiêu diệt Nữ Nhi Quốc. Anh linh báo thù là nhân quả do các nàng tự gieo xuống, Nữ Oa nương nương cũng không thể nói gì được.
Nhưng điều khiến đệ tử bất ngờ là sau khi đám anh linh kia được thần lực gia trì, các nàng chỉ đưa mẫu thân của mình đi chứ không có ý định gieo họa một phương, chẳng có tí chí khí của lệ quỷ gì cả, thật mất mặt!"
Bình Tâm nương nương bực mình bảo: "Lời này không nên thốt ra từ miệng Đốc Tra Đại Đế nhà ngươi."
Bạch Cẩm cười gượng: "Đây chẳng phải là vì đệ tử muốn hoàn thành nhiệm vụ nương nương giao cho sao? Lo quá ắt loạn."
"Anh nhi chưa mở linh trí, mẫu thân của các nàng là chấp niệm duy nhất của các nàng. Chấp niệm tiêu tan, tất nhiên các nàng sẽ không đại khai sát giới."
Bạch Cẩm vỗ trán, giọng điệu ảo não: "Ôi trời, lúc đó ta không nghĩ ra điểm này, vẫn là nương nương thánh nhãn như đuốc, vừa liếc mắt đã thấy được điều huyền bí bên trong. Tạ ơn nương nương đã chỉ dạy, lần sau ta sẽ không mắc phải sai lầm tương tự nữa."
Bình Tâm nương nương nở nụ cười kỳ lạ: "Nỗ lực là được rồi. Bạch Cẩm, ngươi có đói không? Đến đây ăn đồ ngon này!"
"Vâng ạ!" Bạch Cẩm bước nhanh đến cạnh đống lửa, thò tay cầm thịt nướng trên đống lửa.
"Bốp!" Bình Tâm nương nương đánh vào tay Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm lập tức rụt tay lại, cúi đầu nhìn tay mình: "Nương nương, tay đỏ rồi."
Bình Tâm nương nương lấy một con cua đỏ từ bên cạnh ra đưa cho hắn, thái độ dịu dàng hòa nhã: "Đây là cua Huyết Hải - cực phẩm mà Minh Hà giáo chủ tặng ta, cả hồng hoang không vượt quá số lượng một bàn tay đâu. Ngươi nếm thử món này đi."
"Nương nương, đệ tử vẫn muốn ăn thịt nướng hơn, ăn cua tốn sức lắm."
"Tiểu Bạch, nghe lời!"
"Ồ!" Bạch Cẩm ngoan ngoãn nhận cua Huyết Hải, sau đó bóc vỏ, chấm tương bắt đầu ăn.
Chốc lát sau hắn ợ hơi, cáo từ rời đi.
Trong tiểu hoa viên, Bình Tâm nương nương cầm thịt nướng trên đống lửa, ném bịch vào trong lửa. Đốm lửa văng tung tóe, tiếng xèo xèo từ trong đống lửa truyền ra, từng làn khói xanh thẫm bốc lên, tiên hoa kỳ thảo xung quanh đều héo rụi trong khói đen, độc tính lốm đốm xuất hiện. Tuy Chuẩn Thánh có pháp tắc chi lực và đại đạo hộ thân, nhưng nếu ăn phải loại độc này cũng tuyệt đối không dễ chịu.
Bình Tâm nương nương cười ha hả: "Nữ Oa, ngươi thua rồi!
Mặc dù Bạch Cẩm không tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, nhưng hắn đã bày tỏ thái độ. Cho dù ngươi cưỡng ép, Tiểu Bạch cũng đứng về phía ta, ha ha!"
…
Chương 738: Sự thật thắng hùng biện
Bạch Cẩm rời khỏi Địa Phủ, lập tức ba chân bốn cẳng chạy vào Hỗn Độn.
Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa ngồi trong lương đình giữa hồ, bốn bề toàn là nước bao quanh, hoa sen nở khắp hồ, từng đàn long ngư bơi qua bơi lại rất nhanh trong hồ nước.
Nữ Oa nương nương ngồi trong lương đình, trước mặt đặt một chiếc lò hơi, hũ sành trên lò hơi đang bốc hơi ùng ục, tỏa ra hương thơm hấp dẫn. Nàng cầm một cành cây trong tay, bàn tay bạch ngọc thon dài đang hái từng trái hồng đỏ rực.
Một con Thương Thiên Bạch Hạc từ trời xa bay tới, thu cánh trên không trung rồi lao xuống. Khi nó sắp đến lương đình, một đạo bạch quang lóe lên, Thương Thiên Bạch Hạc biến mất, Bạch Cẩm từ từ trong bạch quang nhẹ nhàng bay xuống, vừa chắp tay thi lễ vừa vui vẻ nói: "Nương nương, đệ tử trở về phục lệnh rồi đây."
Nữ Oa nương nương khẽ mỉm cười bảo: "Đứng lên đi! Qua đây ngồi."
"Tạ ơn nương nương!" Bạch Cẩm đi đến ngồi phía đối diện Nữ Oa nương nương. Hắn hít mũi, ngửi thấy hương thơm hấp dẫn, tức thì bụng lại đói meo.
Bạch Cẩm nhìn hũ sành trên bàn, ngạc nhiên hỏi: "Nương nương, ngài hầm cái gì vậy? Thơm quá!"
"Một hũ canh mà thôi, không cần để ý.
Bạch Cẩm, ta sai ngươi đi dẫn dắt Nữ Nhi Quốc, ngươi đã làm xong chưa?"
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Nương nương, ngài nóng lòng quá đấy, dẫn dắt không phải chuyện một sớm một chiều."
"Nhưng sao ta lại nghe nói ngươi giết hại hàng loạt ở Nữ Nhi Quốc, tàn sát hơn phân nửa bách tính nơi đó."
Bạch Cẩm vội vàng kêu oan: "Nương nương, oan quá! Tất cả đều là Âm Thần của Địa Phủ làm, không liên quan gì đến ta hết."
Nữ Oa nương nương bình tĩnh nhìn hắn, ha ha cười gằn: "Ngươi thật sự tưởng rằng ta không biết bọn hắn hành động theo mệnh lệnh của ngươi sao? Có phải Bình Tâm sai ngươi làm gì đó không?"
Trái tim bé bỏng của Bạch Cẩm đập thình thịch, quả nhiên chuyện này tuyệt đối không đơn giản. Mình đã nói là tại sao đột nhiên Bình Tâm nương nương và Nữ Oa nương nương lại cùng bắt mình xử lý chuyện Nữ Nhi Quốc mà, lẽ nào lại sắp lật thuyền?
Không được, Bạch Cẩm ngươi phải tỉnh táo lên, cửa ải Bình Tâm nương nương đã qua, chỗ Nữ Oa nương nương nhất định cũng sẽ bình yên vô sự.
Ngàn vạn suy nghĩ lóe lên trong đầu Bạch Cẩm, hắn lập tức nhăn mặt nói: "Không dám giấu nương nương, thật ra Địa Phủ đã để mắt tới Nữ Nhi Quốc từ lâu, anh linh qua đời cũng kiện Nữ Nhi Quốc lên Âm Thiên Tử. Âm Thiên Tử không dám chuyên quyền, bèn chuyển tới trước mặt Bình Tâm nương nương. Bình Tâm nương nương nổi giận ra lệnh cho đệ tử đi tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, đây cũng là một khảo nghiệm dành cho đệ tử."
Ánh mắt Nữ Oa nương nương lộ vẻ hài lòng. Ngươi không giấu giếm ta, coi như ngươi đã qua ải thứ nhất.
Nữ Oa nương nương hừ lạnh, lạnh lùng cất lời: "Không hợp ý một cái là tiêu diệt một quốc gia, khá khen cho Bình Tâm nương nương đại từ đại bi.
Bạch Cẩm ngươi thấy đấy, đây là lòng từ bi của Bình Tâm, trước mặt nàng chúng sinh chỉ như con sâu cái kiến, nàng có thể lạnh lùng phán quyết vấn đề sinh tử của chúng sinh.
Thế nên ngươi tuân lệnh Bình Tâm, nghĩ cách muốn tiêu diệt Nữ Nhi Quốc hả?"
Bạch Cẩm vội vàng giải thích: "Sao thế được! Đệ tử cũng cảm thấy hành động của Bình Tâm nương nương quá lạnh lùng vô tình. Tuy đệ tử tuân lệnh nương nương thâm nhập vào nội bộ Địa Phủ, song đệ tử vẫn nhớ mình là người của nương nương, ý của ngài mới là mục tiêu đệ tử theo đuổi suốt đời."
Nữ Oa nương nương bật cười: "Mồm mép láu lỉnh!"
Bạch Cẩm cười khúc khích: "Thiên địa chứng giám, đệ tử nói thật lòng."
"Sau đó thế nào?"
"Sau đó đệ tử dốc hết toàn lực ứng phó với Bình Tâm nương nương. Đệ tử từng là Phó gia chủ Binh gia nên am hiểu binh pháp, vận dụng trí thông minh của mình đấu trí đấu dũng với Bình Tâm nương nương. Dù cho đắc tội Bình Tâm nương nương, đệ tử cũng phải hoàn thành việc nương nương giao phó, hoàn tất nhiệm vụ dẫn dắt Nữ Nhi Quốc thay đổi."
"Thế thì tại sao bách tính Nữ Nhi Quốc lại vẫn lạc hơn phân nửa?"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Khởi bẩm nương nương, lúc đệ tử ứng phó với Địa Phủ đã phát hiện vấn đề ở Nữ Nhi Quốc vô cùng nghiêm trọng, có ít nhất hai phần ba bách tính Nữ Nhi Quốc nhiễm phải nghiệp lực, nghiệp chướng nặng nề như thế thật quá khủng bố.
Đệ tử còn phát hiện bách tính ở Nữ Nhi Quốc thiếu lòng kính sợ, thiếu tín ngưỡng, đến cả thần điện của nương nương cũng dám niêm phong, lại càng thiếu hiểu biết về hậu quả của việc phá thai.
Muốn dẫn dắt Nữ Nhi Quốc thay đổi thì nhất định phải dạy cho các nàng một bài học xương máu, để các nàng biết thế nào gọi là kính sợ, để cho các nàng đón nhận oán niệm của anh linh, như vậy mới có thể giúp Nữ Nhi Quốc thay đổi trong thời gian ngắn nhất."
Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm, chợt nở nụ cười nói: "Ta còn tưởng ngươi đại khai sát giới vì muốn lấy lòng Bình Tâm!"
Bạch Cẩm kêu oan: "Nương nương, có trời đất chứng giám! Đệ tử làm tất cả những chuyện này đều là vì nương nương. Bình Tâm nương nương lợi hại, nhưng ta và nương nương mới là người một nhà."
Đột nhiên hắn nói: "À đúng rồi nương nương, sự thật thắng hùng biện!
Ngài thấy đó, Bình Tâm nương nương bắt ta tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, nhưng bây giờ vẫn tồn tại rành rành kia kìa!
Mặc dù có một số người mất mạng, nhưng cuộc sống sau này sẽ tốt hơn, quốc vận sẽ ngày càng phát triển. Từ đó có thể thấy ta trung thành với ngài!
Trong lúc mệnh lệnh của Bình Tâm nương nương và mệnh lệnh của ngài hoàn toàn trái ngược, từ đầu đến cuối ta không hề quan tâm tới nàng. Bình Tâm nương nương là ai? Ta quen hả? Trong lòng đệ tử, nương nương là người quan trọng nhất."
Chương 739: Hộp canh bách cốt
Nữ Oa nương nương sững sờ. Cũng đúng! Hiện giờ Nữ Nhi Quốc vẫn tồn tại sờ sờ, Bình Tâm thua rồi! Tâm trạng lập tức tốt lên, nàng nhìn Bạch Cẩm mà cảm thấy hắn lại dễ coi hơn vài phần.
Nữ Oa nhìn Bạch Cẩm, mỉm cười hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi làm trái mệnh lệnh của Bình Tâm mà không sợ nàng tức giận sao? Nàng không phải người lương thiện đâu."
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực, thái độ ngạo nghễ: "Sư phụ ta từng nói đời người chỉ chết một lần, hoặc là cái chết nặng tựa Thái Sơn, hoặc là cái chết nhẹ như lông hồng.
Hồng hoang nhiều tranh chấp, đại đạo chi tranh không nhường nhịn, đệ tử đã không màng sinh tử từ lâu. Đối với đệ tử mà nói, có thể ra sức vì nương nương thì cho dù vẫn lạc cũng là vinh dự vô thượng."
Ánh mắt Nữ Oa nương nương sáng ngời: "Câu nói này của Thông Thiên rất có ý nghĩa.
Ngươi yên tâm, ngươi làm việc cho ta thì ta sẽ không để ngươi chết đâu, phía Bình Tâm ta sẽ đỡ giúp ngươi."
Bạch Cẩm lập tức mừng rỡ hô: "Tạ ơn nương nương!"
Nữ Oa tươi cười nói: "Dù sao thì không có ngươi đến thỉnh an, ta cũng thiếu nhiều thú vui trong cuộc sống."
Bạch Cẩm thầm thở phào trong lòng, rốt cuộc cũng giải quyết xong. Hắn cười khà khà: "Đệ tử cũng muốn đến thỉnh an nương nương mãi mãi, tốt nhất là sau vô lượng lượng kiếp, hồng hoang tiêu vong, đệ tử vẫn có thể đến thỉnh an ngài."
Nữ Oa nương nương đáp: "Sẽ!"
Bạch Cẩm khịt mũi, nhìn hũ sành bằng ánh mắt thèm thuồng. Càng lúc càng thơm kìa! Hắn thòm thèm nói: "Nương nương, ngài hầm canh gì vậy? Ngửi thấy thơm ghê!
Không giấu gì nương nương, từ khi đệ tử hạ giới đi xử lý chuyện của Nữ Nhi Quốc thay nương nương, đệ tử vẫn chưa ăn cơm đâu!"
Nữ Oa nương nương bật cười: "Ngươi muốn ăn à?"
Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi, mong ngóng nhìn Nữ Oa nương nương. Nương nương tốt nhất trên đời, ngài sẽ không để ta đói bụng đâu nhỉ!
Nữ Oa nương nương đẩy quả hồng trước mặt sang đối diện: "Ngươi không thể ăn hũ canh này, nhưng hồng thì ngươi có thể ăn nhiều chút, rất có lợi với ngươi."
"Nương nương, mặc dù ta là Thương Thiên Bạch Hạc, nhưng ta thích ăn thịt cơ!"
"Đói thì ăn ít hoa quả, ngươi cũng nên giảm cân rồi. Cứ cái đà này ngươi sẽ trở thành một con hạc mập đấy."
Bạch Cẩm bất đắc dĩ cầm quả hồng. Sao hôm nay Nữ Oa nương nương lại trở nên keo kiệt thế nhỉ? Hắn bóc hồng đặt bên mép hút thật mạnh, thịt quả hồng nóng hổi chui tọt vào miệng như nham thạch nóng chảy trôi tuột, hương vị đậm đà lan tỏa trong khoang miệng.
"Ực!" Bạch Cẩm hút một ngụm, vội vàng nuốt thịt quả trong miệng.
Hắn hút hết một quả hồng, sau đó thuần thục ăn hết hồng trên bàn, cuối cùng ợ một cái, khen ngợi: "Ngon thật đấy!"
Nữ Oa nương nương híp mắt nói: "Trái hồng này sinh trưởng ở Chu Tước Giới, là trái của cây hồng kết quả đầu tiên trong thiên địa, Chu Tước Thánh Tôn tặng ta đó.
Cái này coi như là khen thưởng cho ngươi có công dẫn dắt Nữ Nhi Quốc! Trở về chăm chỉ lĩnh hội, có ích với việc tu hành của ngươi."
Bạch Cẩm cười hì hì: "Tạ ơn nương nương!" Hắn đứng dậy nói: "Nương nương, đệ tử cáo từ trước."
Nữ Oa nương nương khẽ gật đầu: "Ngươi đi đi!"
"Vâng!" Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, sau đó xoay người hóa thành một đạo bạch quang phóng lên trời.
Trong lương đình, Nữ Oa mỉm cười lên tiếng: "Bình Tâm, ta thắng rồi."
Trong hoa viên ở Địa Phủ, sắc mặt Bình Tâm nương nương chợt thay đổi. Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, nở nụ cười khẽ: "Sư tỷ, có đôi khi thua cũng là thắng."
Trong chuyện Nữ Nhi Quốc, ngươi đã thắng. Nhưng Bạch Cẩm lại dốc hết sức lực mưu đồ vì ta, ngươi đã thua thảm ở chỗ Bạch Cẩm. Dù là tiên hay là thần đều không nên tranh cường háo thắng quá mức mới phải. Bạch Cẩm đã dùng hành động thực tế chứng minh hắn là người của ta.
Trong lương đình ở Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương không kìm được nụ cười. Thua cũng là thắng, Bình Tâm tự ngụy biện cho mình đây mà! Sự thật đã bày ra trước mắt mà còn không chịu thua, bất kể là chuyện Nữ Nhi Quốc hay là vấn đề Bạch Cẩm thuộc về ai, ngươi đều thua không còn manh giáp. Thất bại thảm hại đã dùng sự thật chứng minh hắn là người của ta.
Bình Tâm nương nương dù chết cũng không nhận thua, Nữ Oa nương nương không dám ép quá mức vì sợ đối phương thẹn quá hoá giận đi gây rắc rối cho Bạch Cẩm, vậy thì mất nhiều hơn được. Hiện giờ tâm trạng rất sảng khoái, mình đi khắc một Bạch Cẩm chơi vậy.
Thân ảnh Nữ Oa nương nương mờ dần rồi biến mất, trên hồ nước hoàn toàn phẳng lặng.
Thanh Loan tiên tử bưng một mâm tử quả khô, mỉm cười sải bước nhanh chóng đi tới. Đến gần hồ nước thì không thấy thân ảnh nào ở đây cả, nàng kinh ngạc nói: "Nương nương đâu? Chẳng phải bình thường nương nương luôn ở chỗ này câu Huyền Quy sao? Vì sao hôm nay không thấy đâu nữa?"
Thanh Loan tiên tử đạp lên con đường tinh mỹ tuyệt đẹp tiến vào lương đình, đặt mâm tử quả khô lên bàn, hít mũi một cái nghe thấy một mùi hương quen thuộc, nàng nói thầm: "Bạch Cẩm sư huynh mới vừa tới đây."
Ánh mắt nhất thời bị một chiếc hộp sứ hấp dẫn, hương khí trong hộp sứ thoang thoảng truyền ra.
Thanh Loan nuốt một hớp nước miếng, trong mắt lóe lên tia sáng. Đây là canh Hỗn Độn bách cốt mà trước đó nương nương đã chưng sao? Chẳng phải nương nương nói chuẩn bị cho Bạch Cẩm sư huynh ư? Hình như hiện tại vẫn chưa động đến.
Thanh Loan lặng lẽ nhìn hai bên một chút, nhỏ giọng thầm thì: "Canh bách cốt này chính là thứ nương nương phí hết tâm huyết thu thập mãnh thú chi cốt trong Hỗn Độn để chế biến thành, Bạch Cẩm sư huynh vậy mà lại không uống, nhưng cũng không thể lãng phí được đâu!
Hay là… ta giúp nương nương giải quyết hộp canh bách cốt này?"


