Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 170

  Long Cát cười nói: "Không có việc gì, A Tu sư muội vừa tới không lâu nên còn chưa biết, trước kia lúc còn ở Tiệt giáo thì chuyện như vậy hay xảy ra lắm, cứ sét đánh xuống là sư phụ sẽ biến mất, nhưng sau đó sẽ trở lại thôi.”

  A Tu sửng sốt, thường xuyên bị sét đánh? Nàng thì thầm: "Sư phụ chúng ta đã làm chuyện xấu xa gì sao?"

  Long Cát giật mình, nói thẳng: "Không mà! Sư phụ chúng ta tốt lắm, công đức cũng nhiều nữa.”

  Tinh Vệ bình tĩnh nói: "Sư phụ đã ăn cắp con cá nhỏ do bạch hạc chôn cất.”

  Mấy người đều nhìn Tinh Vệ.

  Tinh Vệ ho khan một tiếng, xoay người bước nhanh rời đi, không liên quan gì đến ta, đều là sư phụ làm.

  ...

  Bên trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương ngồi trên võng mây, phía dưới là Bạch Cẩm ngã ngồi trên sàn nhà, tóc tai rối bù, thân thể đen kịt, bốc lên từng luồng khói xanh.

  "Ôi!" Bạch Cẩm nấc một cái, một luồng khói trắng từ trong miệng toát ra.

  "Nương nương, hình như ta quen rồi.”

  "Vẫn thiếu chút lửa.” Nữ Oa nương nương giơ ngón tay lên, “phụt” một ngọn lửa cháy bừng lên từ đầu ngón tay nàng.

  Bạch Cẩm nhảy dựng lên, hoảng hốt xoay người bỏ chạy, hắn chạy tít ra khỏi đại điện rồi biến mất không thấy đâu nữa.

  Ngọn lửa trên ngón tay Nữ Oa nương nương lung lay rồi tắt ngúm, nàng hét lên đầy tức giận: "Vào đây cho ta!"

  Bạch Cẩm từ ngoài cửa lặng lẽ vươn đầu nhòm vào, khuôn mặt đầy đau khổ rên rỉ: "Nương nương, đệ tử luôn trung thành và tận tâm với ngài! Ngài muốn trừng phạt đệ tử cũng phải để đệ tử biết mình sai ở đâu chứ! Cũng coi như biết mà tránh tái phạm.”

  Nữ Oa nương nương giơ ngón tay lên, Bạch Cẩm thét lên kinh hãi, trong nháy mắt từ bên ngoài bay vào rồi rớt bụp xuống bên dưới vân sàng trong đại điện.

  Bạch Cẩm xoay tròn tại chỗ, một luồng sáng trắng phủ lên cơ thể đen thui của hắn, lập tức lại khôi phục vẻ sạch sẽ mới mẻ. Hắn khom lưng hành lễ, cung kính nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, quang thải chiếu nhân.”

  Nữ Oa nương nương bật cười, trong mắt hiện lên một tia dị sắc, bình tĩnh nói: "Ngươi cũng nói những lời này với Bình Tâm rồi nhỉ!"

  Bạch Cẩm hoảng sợ, vô số suy nghĩ xẹt qua trong đầu, sao Nữ Oa nương nương lại nhắc tới Bình Tâm nương nương, chẳng lẽ ta lật thuyền? Hẳn là không đâu!

  Vậy vấn đề ở đâu? Bạch Cẩm mơ hồ cảm giác được không khí trong đại điện đột nhiên hạ thấp, một cỗ hàn ý bao phủ trái tim hắn, trả lời không tốt có khi ta lại biến thành một con bạch hạc nướng thật mất, đừng coi thường giác quan của nữ nhân.

  Trong lòng Bạch Cẩm liên tục xoay chuyển, ngoài mặt lại giống như đang chịu rất nhiều oan ức, hắn kêu lên: "Nương nương, oan cho đệ tử quá! Từ trước đến giờ đệ tử vẫn luôn tuyệt đối trung thành với nương nương."

  Trong mắt Nữ Oa nương nương lóe lên hàn quang, cười như không cười nói: "Vậy ta hỏi ngươi, Huyền Quy ta thưởng cho ngươi đang ở chỗ nào?"

  Huyền Quy? Chẳng lẽ Nữ Oa nương nương đã biết chuyện ta đưa Huyền Quy cho Bình Tâm nương nương? Không phải chứ!

  Bản lĩnh gió chiều nào theo chiều ấy được tu luyện qua vô số năm đã khiến Bạch Cẩm lập tức đoán được đại khái chuyện gì đang xảy ra. Trong lòng vô cùng vui mừng, may mà là Huyền Quy chứ không phải những thứ khác, kỳ lạ, tại sao hai vị nương nương có chết cũng không lui tới với nhau lại ở chung một chỗ rồi?

  Trong lòng dâng lên một cảm giác nguy cơ mạnh mẽ, nếu hai vị nương nương bắt đầu trao đổi, e rằng ta sẽ chết mất!

  Ý niệm này cũng chỉ xoay chuyển trong đầu một lúc, trên bồ đoàn phía dưới, Bạch Cẩm tỏ ra vô cùng biết điều, liên tục gật đầu nói: "Khởi bẩm nương nương, Huyền Quy đã bị ta đưa cho Bình Tâm rồi."

  Nữ Oa nương nương cười ha ha: "Ngươi lại rất thành thật, vậy ngươi nói xem tại sao phải đưa Huyền Quy ta ban tặng cho Bình Tâm? Nếu nói không được..."

  Nữ Oa nương nương duỗi tay, lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây roi, phía trên lưu chuyển Huyền Hoàng chi quang, không ngờ lại là Hồ Lô Đằng dùng để tạo người lúc trước.

  Bạch Cẩm lập tức rùng mình, vội vàng kêu lên: "Nương nương, đệ tử làm như vậy cũng là vì ngài!"

  Nữ Oa nương nương khẽ cau mày nói: "Vì ta? Chẳng lẽ ta bảo ngươi đưa Huyền Quy cho Bình Tâm?"

  Ba! Tiếng roi da vang lên.

  "Không cho ta một lời giải thích hợp lý, ta chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho ngươi."

  Bạch Cẩm cẩn thận nói: "Nương nương, ngài còn nhớ trước đó ngài từng bảo ta chủ động lấy lòng và thăm dò động tĩnh của Bình Tâm không?"

  "Hình như ngươi chưa thăm dò được gì cả."

  "Khụ khụ..." Bạch Cẩm ngượng ngùng ho khan, sau đó giải thích: "Khởi bẩm nương nương, mặc dù đệ tử còn đang nỗ lực, bây giờ Bình Tâm nương nương vẫn có chút phòng bị đối với đệ tử nhưng đệ tử tin rằng qua một khoảng thời gian nữa, đệ tử chắc chắn có thể đánh vào nội bộ của địch nhân.

  Lần này đệ tử đưa lễ cho Bình Tâm nương nương chính là vì muốn tăng thêm hư tình giả ý với Bình Tâm nương nương, sau này cũng dễ dàng dốc sức vì nương nương ngài hơn."

  "Trong tay đệ tử vốn có hai món thần vật, một món là Ô Kê do đệ tử dốc hết tâm huyết nuôi nấng, một món là Huyền Quy được nương nương ngài ban cho.

  Sau khi suy nghĩ, đệ tử cảm thấy Huyền Quy chỉ là một món đồ vô cùng dễ lấy đối với nương nương ngài, cũng không có bao nhiêu trân quý mà Ô Kê lại là thứ được đệ tử nuôi dưỡng bằng tất cả tấm lòng, mặc dù không trân quý bằng Huyền Quy nhưng lại đại biểu cho tấm lòng sâu nặng của đệ tử, vì vậy đệ tử mới tặng Ô Kê được mình dày công nuôi dưỡng cho nương nương, sau đó vô cùng không nỡ mà đưa lại Huyền Quy ngài không cần cho Bình Tâm nương nương, từ đó lấy được sự tín nhiệm của Bình Tâm nương nương, cũng thuận tiện để sau này dốc sức vì nương nương ngài."

  Về chuyện dốc sức hay đánh vào nội bộ gì đó, Nữ Oa nương nương hoàn toàn không thèm để tâm, sự chú ý của nàng đều đặt trên Ô Kê mà Bạch Cẩm nói. Tặng Ô Kê bản thân dốc hết tâm huyết nuôi nấng cho ta, còn Huyền Quy ta không cần thì lại đưa cho Bình Tâm, chỉ cần liếc qua là biết ai quan trọng hơn rồi, tâm trạng lập tức tốt lên.

  Chương 731: Đệ tử nhất định sẽ cố gắng

  Nữ Oa nương nương mỉm cười: "Đứng lên đi!" Chiếc roi trong tay cũng biến mất không thấy đâu nữa.

  Trong lòng Bạch Cẩm thở ra một hơi: "Đa tạ nương nương!" Sau đó hắn lập tức đứng dậy.

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Chân ta hơi mỏi."

  Bạch Cẩm vội vàng chân chó chạy tới, ngồi trên Nữ Oa Thạch bóng loáng đấm chân cho Nữ Oa nương nương.

  Nữ Oa nương nương suy nghĩ một lát rồi nói: "Bạch Cẩm, sau này đừng kiếm chuyện với Phật Giáo."

  Bạch Cẩm không hiểu hỏi: "Tại sao?"

  "Cách đây không lâu, lúc chư thánh tề tựu ở Tử Tiêu Cung, Đạo Tổ từng nói Phật Giáo sẽ có lượng kiếp khi đang hưng thịnh, đây là đại thế của thiên địa, nếu nghịch thiên, tất sẽ gặp tai họa."

  Bạch Cẩm gật đầu: "Dạ!" Sau đó trong lòng lóe lên một ý niệm, chư thánh tề tựu ở Tử Tiêu Cung, Bình Tâm nương nương cũng đi sao? Hóa ra là Đạo Tổ đã hại ta.

  Không lâu sau, Bạch Cẩm ra khỏi Oa Hoàng Thiên, xuyên qua Hỗn Độn và trở lại Thiên Đình.

  Hắn sải bước vào trong Điểu Sào.

  Trước Kỳ Bài Thất, Long Cát cười hì hì nói: "Ngươi xem ta nói không sai chứ? Sư phụ về rồi."

  A Tu gật đầu theo bản năng, quả nhiên đúng như hai vị sư tỷ nói, sư phụ trở về mà không bị chút tổn thương nào, rốt cuộc đạo tia chớp vừa rồi tới từ đâu chứ? Nghe nói Đại sư cô là Thiên Kiếp Chi Chủ, chẳng lẽ sư cô đang gọi sư phụ sao?

  Bạch Cẩm đi trên con đường nhỏ, vừa mới bước đi thì đột nhiên dưới chân xuất hiện một cái hắc động đen nhánh.

  "A..." Bạch Cẩm lập tức kinh hô, cả người ngã vào trong hắc động, sau đó đột nhiên hắc động khép lại rồi biến mất không thấy.

  Sư phụ lại biến mất rồi? A Tu chậm rãi nghiêng đầu nhìn Long Cát, không hiểu hỏi: "Sư tỷ, đây cũng là chuyện bình thường sao?"

  Long Cát gật đầu tỏ vẻ đương nhiên: "Đúng vậy! Quá bình thường!"

  Nàng đưa tay vỗ vỗ bả vai A Tu: "Loại chuyện này thường xuyên xảy ra trên người sư phụ, sau này ngươi sẽ quen."

  Ở bên cạnh, Tinh Vệ nghiêm túc nói: "Đừng bao giờ đi trộm, đây chính là sự trừng phạt cho tội ăn trộm của sư phụ."

  A Tu lập tức gật đầu theo bản năng, sư tỷ dạy chỉ có đúng, không ngờ trộm đồ sau khi thành tiên lại nguy hiểm như vậy!

  Ở bên kia, Bạch Cẩm xuyên qua một thông đạo tối om rồi bịch một tiếng ngã xuống đất, hắn vội vàng đứng dậy lắc lắc đầu, sau đó nhìn quanh một vòng, nơi này là Bình Tâm Điện, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Bình Tâm nương nương ngồi trên chủ vị. Bạch Cẩm ai oán thở dài, quả nhiên bị lật thuyền rồi.

  Bạch Cẩm, cố gắng lên, ngươi nhất định có thể dẫn hai chiếc thuyền này đi đúng hướng.

  Bạch Cẩm vội vàng bái lạy, vui mừng nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, hào quang chiếu rọi."

  Bình Tâm nương nương ôn nhu cười: "Tiểu Bạch, Ô Kê ta tặng ngươi ăn có ngon không?"

  Trong lòng Bạch Cẩm âm thầm đưa ra cảnh cáo, nhất định phải bình tĩnh, nhất định không được để dáng vẻ hòa ái của Bình Tâm nương nương che mờ mắt. Chắc chắn nương nương đang tức giận, nếu không ngài sẽ không để ta đi vòng qua hắc động khiến đầu óc choáng váng.

  Bạch Cẩm lập tức bày ra dáng vẻ thật thà ngượng ngùng, sau đó trầm giọng, xấu hổ nói: "Nương nương, Ô Kê kia đã bị đệ tử đưa cho Nữ Oa nương nương rồi."

  Bình Tâm nương nương tỏ ra ôn tồn: "Tại sao phải đưa cho Nữ Oa?"

  "Nương nương, đệ tử làm như vậy cũng là vì ngài!" Bạch Cẩm vô cùng chân thành nói.

  "Vì ta? Tiểu Bạch, lời này là có ý gì?"

  Bạch Cẩm ngại ngùng nói: "Khởi bẩm nương nương, rất lâu trước kia, nương nương từng lệnh cho đệ tử đánh vào nội bộ Nữ Oa Cung, lấy được sự tín nhiệm của Nữ Oa nương nương, sau đó cung cấp tin tức cho nương nương ngài. Từ khi tiếp nhận nhiệm vụ tới nay, đệ tử thức khuya dậy sớm, không dám lười biếng chút nào.

  Lần này đệ tử đưa lễ cho Nữ Oa nương nương chính là để lấy lòng Nữ Oa nương nương, từ đó thăm dò tin tức bên phía Nữ Oa nương nương, bởi vì gần đây đệ tử cảm thấy Nữ Oa nương nương có chút bất thường, hình như nàng đang mưu đồ đại sự."

  "Ồ! Vậy ngươi nghe được rồi sao?"

  "Vẫn chưa ạ. Nương nương yên tâm, đệ tử nhất định sẽ cố gắng." Bạch Cẩm đảm bảo.

  Hắn nói một cách chân thành tha thiết: "Thời gian trước đệ tử thông qua trưởng bối biết tin, ở gần hồng hoang có một con Hỗn Độn hung thú tên là Huyền Quy. Người đầu tiên đệ tử nghĩ đến là nương nương, bèn lập tức đi vào trong Hỗn Độn dốc hết sức chiến đấu một phen, cho dù bị trọng thương cũng phải săn được Hỗn Độn Huyền Quy cho ngài.

  Lúc đệ tử đi, nương nương đã ban cho ta một con gà được ngài nuôi thả nhưng không cần, đệ tử cảm thấy một con gà cũng chẳng quý giá gì nên tùy tiện tặng cho Nữ Oa nương nương vì muốn dò la tin tức chỗ Nữ Oa, cũng là để dễ dàng ra sức phục vụ cho nương nương ngài. Mọi tâm tư của ta đều nghĩ cho ngài."

  Bình Tâm nương nương hoàn toàn không để ý tới chuyện ra sức phục vụ, xâm nhập nội bộ gì đó, tất cả sự chú ý đều tập trung vào câu nói Bạch Cẩm liều mạng săn Huyền Quy cho mình. Liều mạng săn Huyền Quy tặng mình, lại chỉ tặng một con gà nuôi thả cho Nữ Oa, ha ha... ai quan trọng hơn vừa nhìn là hiểu.

  Tâm trạng Bình Tâm nương nương tốt lên, nàng nở nụ cười bảo: "Ngươi đó, sau này đừng mạo hiểm vì ta nữa."

  "Đệ tử rất vui khi được nỗ lực vì nương nương!" Bạch Cẩm lập tức vui vẻ tiếp lời.

  Chương 732: Đầm bùn nặn người đâu rồi

  Thấy Bạch Cẩm vui vẻ như vậy, Bình Tâm nương nương vẫn cảm thấy không yên tâm cho lắm. Đột nhiên nàng nhớ ra một việc, bèn mỉm cười lên tiếng: "Tiểu Bạch, chỗ ta còn có một việc cần ngươi giải quyết."

  Bạch Cẩm tò mò hỏi: "Việc gì thế ạ?"

  "Ở Tây Ngưu Hạ Châu có một quốc gia tên là Nữ Nhi Quốc, ngươi tiêu diệt nó đi!"

  Bạch Cẩm thầm kinh ngạc, Nữ Nhi Quốc là địa điểm diễn ra tình kiếp của Đường Tam Tạng thì phải? Tự dưng nương nương bảo mình tiêu diệt Nữ Nhi Quốc là có ý gì?

  Không hiểu thì hỏi thôi, hắn thắc mắc: "Nương nương, tại sao đệ tử phải tiêu diệt Nữ Nhi Quốc? Lẽ nào Nữ Nhi Quốc có gì không ổn?"

  "Ngươi đi xem thì biết."

  "Vâng!" Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, xoay người rời đi.

  Sau khi hắn rời khỏi đó, Bình Tâm nương nương ngồi trên vân sàng cười khẽ. Tiểu Bạch à, ngươi tuyệt đối đừng để ta thất vọng! Nếu không hãy xem ta xử ngươi thế nào.

  Bình Tâm nương nương lên tiếng: "Nữ Oa, ngươi còn nhớ Nữ Nhi Quốc không?"

  Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương đứng trong lương đình, trên mặt bàn đặt một con gà đen. Nấu con gà này kiểu gì thì ngon nhỉ? Kho tàu hay là hầm canh đây?

  Bỗng nhiên có một giọng nói vang lên: "Nữ Oa, ngươi còn nhớ Nữ Nhi Quốc không?"

  Nữ Oa vung tay lên, gà đen cục tác bay đi như một tia chớp đen xuyên qua bầu trời.

  Nữ Oa nương nương ngẩng đầu nhìn lên trên, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Sao đột nhiên Bình Tâm lại truyền âm đến đây? Lẽ nào nàng đã biết Bạch Cẩm tặng mình con Ô Kê nàng cất công nuôi nên sinh lòng bất mãn? Không biết nàng có gây khó dễ cho Bạch Cẩm hay không!

  Nữ Oa nương nương bình tĩnh cất lời: "Nữ Nhi Quốc? Từ lâu ta đã không còn chú ý đến nó nữa, tương lai của các nàng do chính các nàng nắm giữ."

  Giọng nói của Nữ Oa nương nương đột ngột vang lên trong Bình Tâm Điện.

  Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Âm Thiên Tử của Địa Phủ báo cáo lên rằng, Nữ Nhi Quốc đầy rẫy anh linh. Nữ Oa, đây là nhân quả của ngươi."

  Trong Oa Hoàng Thiên, mặt Nữ Oa nương nương chợt biến sắc, nàng lập tức nhìn về phía hồng hoang, tầm mắt xuyên qua thời không vô tận, cuối cùng rơi vào Nữ Nhi Quốc. Nàng quan sát Nữ Nhi Quốc một lượt, sắc mặt tức khắc trở nên khó coi.

  Giọng nói của Bình Tâm nương nương truyền tới: "Nữ Oa, ngươi có dám so đấu với ta không?"

  Nữ Oa nhíu mày hỏi: "So cái gì?"

  "Ta đã sai Bạch Cẩm đi tiêu diệt Nữ Nhi Quốc, ngươi có thể bảo hắn đi bảo vệ Nữ Nhi Quốc, để xem hắn sẽ lựa chọn thế nào."

  "Nhàm chán!"

  "Lẽ nào ngươi không tò mò Bạch Cẩm sẽ nghe lời ai sao?"

  "Ngươi thua là cái chắc."

  "Ha ha!" Trong Bình Tâm Điện, trên gương mặt Bình Tâm nương nương đong đầy ý cười. Tiểu Bạch, ngươi thật sự đối tốt với ta ư?

  Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương đứng trong lương đình, dựng thẳng một ngón tay trắng như tuyết, trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. Bạch Cẩm, ngươi tuyệt đối đừng để ta thất vọng! Nếu không, roi nhỏ này sẽ hầu hạ ngươi đấy.

  ...

  Tây Ngưu Hạ Châu có một dòng sông lớn mênh mông cuồn cuộn, đại hà quanh co hình thành một vòng tròn bao quanh một vùng đất, nền văn mình kỳ lạ được thành lập trên lãnh thổ rộng lớn ấy với cái tên Nữ Nhi Quốc.

  Bạch Cẩm bay lơ lửng trên Nữ Nhi Quốc cúi đầu nhìn xuống, lập tức nhíu mày. Trong tầm mắt hắn là vô số anh linh bò khắp Nữ Nhi Quốc, oan nghiệt oán khí dày đặc.

  Bạch Cẩm thốt lên đầy kinh hãi: "Sao lại có nhiều anh linh như vậy?"

  Hắn lập tức bay thẳng xuống dưới, tiến vào quốc gia rồi đi lại trong đó, phàm nhân không thể nhìn thấy hắn.

  Bạch Cẩm đi một mạch về phía trước quan sát phong thổ nhân tình của Nữ Nhi Quốc, cuối cùng đi tới hoàng cung.

  Hoàng cung Nữ Nhi Quốc có kiến trúc rất đặc biệt, sau hoàng cung là một sơn cốc có một số binh sĩ canh gác trước cửa sơn cốc.

  Bạch Cẩm im hơi lặng tiếng băng qua hoàng cung tiến vào trong sơn cốc, vừa liếc nhìn đã thấy một tòa thần điện nguy nga, cửa thần điện bị khóa lại bằng sợi xích to, trên cửa còn dán giấy niêm phong.

  Ánh mắt Bạch Cẩm thoáng ngẩn ngơ, không ngờ lại là tòa thần điện này. Dường như hắn lại trông thấy cảnh tượng Nhân tộc mới ra đời thuở ấy.

  Hắn lập tức bước lên duỗi tay đẩy cửa lớn. Cạch! Sợi xích đứt lìa lạch cạch rơi xuống đất, cửa lớn kẽo kẹt mở ra, bụi rơi từ phía trên xuống, mấy con nhện to mập trên khung cửa cấp tốc bò đi.

  Bạch Cẩm đi vào thần điện, trông thấy ba bức tượng thần đứng sừng sững, trên cùng là tượng thần của Nữ Oa nương nương, hai phụ thần đứng bên cạnh lần lượt là Phục Hy và Bạch Cẩm. Trở lại chốn cũ, Bạch Cẩm như vượt qua thời không quay ngược về ngày trước lúc Nhân tộc mới ra đời, mình và Phục Hy che chở cho Nhân tộc sinh tồn.

  Bạch Cẩm nhìn thần điện phủ đầy bụi mà cảm khái: "Xem ra Nữ Nhi Quốc chắc là nhánh xã hội mẫu hệ còn truyền lại. Thời gian nghìn tỷ năm qua trôi qua, các nàng đã lãng quên lịch sử từ lâu, không thì đã chẳng niêm phong tòa thần điện này."

  Hắn vung tay lên, một cơn lốc nhỏ xuất hiện trong thần điện. Tất cả bụi bặm và mạng nhện trong thần điện đều bay về phía gió lốc rồi bị hút vào trong đó, tạo thành một cái vòi rồng bụi bặm.

  Vòi rồng bụi bặm lao ra khỏi thần điện bay thẳng lên trời rồi biến mất tăm.

  Bạch Cẩm chắp tay vái ba vái trước tượng thần của Nữ Oa nương nương, sau đó xoay người rời đi. Nếu hắn nhớ không nhầm thì hẳn là bên trong sơn cốc này vẫn còn lưu lại một món khí vận chí bảo, chính là đầm bùn mà Nữ Oa nương nương nặn người khi xưa.

  Bạch Cẩm đi vào sơn cốc, đi tới nơi Nữ Oa nương nương nặn người. Hắn vừa kinh ngạc vừa ngờ vực: "Ơ, đầm bùn nặn người đâu rồi? Sao lại không thấy? Lẽ nào bị người khác lấy mất rồi?"

  Vị trí của đầm bùn không khác gì xung quanh, đá vụn lởm chởm như thể vốn là như thế, không có dấu vết tồn tại của đầm bùn.

  Bạch Cẩm tìm kiếm trong sơn cốc một lúc, cuối cùng thật sự không tìm thấy mới xoay người đi ra ngoài. Chuyện ở chỗ này hơi kỳ lạ!

  …

  Chương 733: Quả nhiên là thứ này

  Ba ngày sau, Bạch Cẩm đứng bên cạnh Tử Mẫu Hà suy tư.

  Một lão phụ nhân dìu một nữ tử đi tới, múc một gáo nước sông đưa tới trước mặt nữ tử và nói: "Nào, uống Thánh Thủy đi, uống Thánh Thủy xong sẽ khỏi bệnh ngay."

  "Ừm." Nữ tử với sắc mặt nhợt nhạt gật đầu, sau đó cúi đầu uống một hớp nước, sắc mặt lập tức trở nên hồng hào.

  Bạch Cẩm có thể nhìn thấy sau khi ngụm nước kia vào bụng, có một cỗ sinh cơ đang thai nghén trong cơ thể nữ tử.

  Lão phụ nhân cười ha hả nói: "Uống Thánh Thủy là ổn rồi. À đúng rồi, ngươi nhớ là ba tháng sau phải đến Lạc Thai Tuyền uống một ngụm Lạc Thai Thủy, nếu không ngươi sẽ sinh hài tử đấy."

  Nữ tử gật đầu, mỉm cười nói: "A nương, ta biết mà."

  Hai nàng xoay người rời đi trong tiếng nói cười vui vẻ.

  Bạch Cẩm đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, lẩm bẩm một mình: "Thì ra anh linh khắp thành có nguồn gốc như vậy. Coi thường sinh mệnh không sợ sau khi chết bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh sao?"

  Hắn bay lên trời, 'tõm' một tiếng lao thẳng xuống Tử Mẫu Hà, thân hóa du long bơi trong Tử Mẫu Hà.

  Nước sông Tử Mẫu Hà trong vắt linh hoạt nhưng lại không có sinh linh, chẳng khác gì một vũng nước tù.

  Nhưng Bạch Cẩm có thể cảm nhận được sinh cơ cường đại trong đó. Hắn không ngừng bơi về phía trước theo nguồn sinh cơ với tốc độ cực nhanh. Đột nhiên hắn dừng lại, vẻ mặt tràn đầy vui mừng: "Tìm thấy rồi!"

  Bạch Cẩm lao thẳng xuống đáy sông, bọt khí ùng ục nổi lên. Bạch Cẩm có thể trông thấy phía trước là một khoảng quái thạch lởm chởm thành rừng. Hắn dứt khoát đi vào trong thạch lâm, sinh cơ cường đại ập đến cùng với từng mạch nước ngầm.

  Bạch Cẩm chống đỡ mạch nước ngầm phun trào đi về phía trước, thấy một mạch suối ở đáy sông, nước suối trong vắt ùng ục từ trong mạch suối phun ra ngoài. Nơi này là đầu nguồn của Tử Mẫu Hà.

  Bạch Cẩm vươn tay bắt lấy một luồng nước suối phun tới, sắc mặt lập tức thay đổi, bất giác nói: "Cảm giác này là Tạo Hóa Pháp Tắc!" Nhưng rồi hắn lại lắc đầu: "Không đúng, có sự khác biệt rất lớn, hình như không hoàn chỉnh."

  Bạch Cẩm cầm nước suối phóng lên cao, lao ra khỏi mặt sông, xuyên qua bầu trời rơi vào trong một cánh rừng. Trong núi rừng có một dòng suối trong vắt lăn tăn gợn sóng, ven suối có một đám nữ tử có già có trẻ vui vẻ cười đùa, khom người múc nước suối uống.

  Bạch Cẩm bay vào trong suối, bách tính ven suối đều không ngó ngàng, như thể không nhìn thấy hắn.

  Hắn phát hiện một mạch suối dưới đáy hồ, vươn tay lấy một vốc nước suối rồi lao ra khỏi hồ.

  Bạch Cẩm đáp lên đỉnh núi cao nhất trong Nữ Nhi Quốc, tay trái cầm nước sông Tử Mẫu Hà, tay phải cầm nước suối Lạc Thai Tuyền, dưới chân là sương mù bảng lảng quẩn quanh.

  "Tử Mẫu Hà, Lạc Thai Tuyền, để ta xem rốt cuộc các ngươi có lai lịch ra sao."

  Hai vốc nước từ trong tay trái và tay phải của Bạch Cẩm bay ra, trộn lẫn với nhau trong không trung, vô số bọt khí ùng ục từ trong đó thoát ra, một cỗ đạo vận loáng thoáng hiện lên.

  Bạch Cẩm bỗng trợn to mắt, kinh ngạc nói: "Đúng là Tạo Hóa Đạo Vận!" Trong lòng bất giác xuất hiện thân ảnh của Nữ Oa nương nương.

  Tạo Hóa Đạo Vận vừa hiện ra nhanh chóng mất hết sinh cơ trong hai luồng nước suối, chỗ hai luồng nước suối được dung hòa càng lúc càng đục, không ngừng quyện vào nhau. Nước suối dần yên tĩnh lại, Tạo Hóa Đạo Vận biến mất, hai luồng nước suối cũng biến thành một vũng nước đục, không còn bất cứ điểm gì đặc biệt.

  "Triệt tiêu lẫn nhau sao?" Bạch Cẩm lẩm bẩm một câu, vươn tay chộp về phía xa, tức thì hai luồng nước suối phá không bay đến trước mặt hắn, trộn lẫn vào nhau lần nữa. Lần này Tạo Hóa Đạo Vận vừa mới hiện ra, Bạch Cẩm lập tức dùng Tạo Hóa Đại Đạo của bản thân để áp chế dẫn dắt Tạo Hóa Đạo Vận trong nước suối.

  Dường như Bạch Cẩm đã đi đến một không gian kỳ lạ, trong này một bên là cực dương, dòng nước cuồn cuộn phun trào như nham thạch nóng chảy; một bên là cực âm, nước vừa sâu vừa lạnh tỏa ra hàn khí đóng băng thiên địa.

  Bạch Cẩm đứng ở nơi tiếp giáp giữa hai luồng nước suối âm dương, trải nghiệm sâu sắc cái gì gọi là ***.

  Ào ào! Hai luồng nước suối âm dương phun trào va chạm, ma diệt lẫn nhau.

  Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lên thiên không, sóng nước cuồn cuộn che khuất bầu trời. Dưới tình huống sóng nước đụng độ, Bạch Cẩm có vẻ nhỏ bé chẳng khác gì con kiến.

  Hắn xoay người quát: "Thiên Địa Âm Dương Giả phải tuân theo đạo lý âm dương."

  Hai tay Bạch Cẩm chuyển động, cả không gian cũng xoay tròn theo. Ầm ầm! Hồng thủy chí âm chí dương đối chọi gay gắt từ từ di chuyển, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến thành hai con cá chép to một đỏ một trắng truy đuổi nhau trong không gian, tốc độ dần chuyển thành nhanh đến cực hạn. Phụt! Hai con cá chép to lớn biến mất, một vùng nước mênh mông chầm chậm xoay tròn trên không trung. Vùng nước nửa đỏ nửa trắng, âm dương tách biệt, phân chia rõ ràng.

  "Âm dương tận, tạo hóa ra đời!" Thiên âm hùng hậu vang lên.

  Một cỗ Tạo Hóa Đạo Vận dung nhập vào trong vùng nước, nửa hồng nửa trắng trộn lẫn vào nhau.

  Bạch Cẩm ở bên ngoài bỗng mở choàng mắt, hai vốc nước suối trong đã biến mất không còn, thay vào đó là một nắm bùn nhão.

  Bạch Cẩm lẩm bẩm với nét mặt nặng nề: "Quả nhiên là thứ này."

  Lòng thầm cảm thấy bất đắc dĩ, thật sự là Bình Tâm nương nương đã đưa cho mình một vấn đề khó nhằn. Rõ ràng Nữ Nhi Quốc này là địa bàn của Nữ Oa nương nương, bây giờ Bình Tâm nương nương lại sai mình tiêu diệt nó, vậy chẳng phải là muốn mình tát thẳng vào mặt Nữ Oa nương nương sao? Còn là kiểu vả bốp bốp thật mạnh nữa chứ! Sau khi xong việc mình còn giữ được mạng chắc? Mình phải làm gì bây giờ? Khó quá đi!

  Chương 734: Dẫn dắt mới là tạo hóa

  Nét mặt Bạch Cẩm hơi thay đổi, hắn chợt ngẩng đầu nhìn lên trời, một luồng sóng dao động mở ra trong không trung, trong sóng dao động loáng thoáng truyền ra lời triệu hoán.

  Bạch Cẩm lập tức bay thẳng lên tiến vào trong sóng dao động rồi xuyên qua nó, nháy mắt đã đi đến bên trong Oa Hoàng Thiên.

  Nữ Oa nương nương ngồi trên vân sàng cao vời vợi, giờ khắc này trông nàng vô cùng uy nghiêm thần thánh.

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Đệ tử bái kiến nương nương!"

  Giọng nói thật lớn của Nữ Oa nương nương vang lên: "Khi xưa ta tạo ra Nhân tộc, Nhân tộc đầu tiên là nữ tử được ta ban tên Nữ Linh, nàng cũng là vị tộc trưởng đầu tiên của Nhân tộc, Nhân tộc thời đó là xã hội mẫu hệ.

  Sau đó cuộc chiến Vu Yêu nổ ra, Nhân tộc trốn chạy tứ tán, Nữ Linh dẫn theo một số nữ tử trốn vào trong thần điện, may mắn sống sót. Đây cũng là nguồn gốc của Nữ Nhi Quốc."

  Bạch Cẩm hỏi: "Nương nương, hình như Tử Mẫu Hà và Lạc Thai Tuyền có liên quan tới đầm bùn ngài nặn người thì phải?"

  Trong cuộc chiến Vu Yêu ngày xưa, Bất Chu sụp đổ, Thiên Hà lật ngược, nhất mạch Nhân tộc này vật lộn trong hồng thủy mênh mông, sau đó bọn hắn cầu nguyện với ta.

  Tín ngưỡng thành kính của các nàng truyền tới chỗ ta, khi đó Nhân tộc đã quay lưng lại với ta, khó có được một đám nữ tử vẫn còn tín ngưỡng thành kính ta. Ta cảm thấy xúc động nên rủ lòng thương xót, tiện tay vạch một đường xẻ lũ làm sông vây quanh một mảnh lục địa, tạo thành nơi cho các nàng sinh tồn.

  Đầm bùn nặn người ngày xưa cũng bị ta chia làm đôi, một âm một dương. Uống nước dương tuyền có thể sinh nam hài, uống nước âm tuyền có thể sinh nữ hài, giúp các nàng mang thai theo ý muốn. Đây cũng là một loại hồi đáp đối với tín ngưỡng thành kính của các nàng."

  Bạch Cẩm trầm ngâm như có điều suy nghĩ: "Dương tuyền là Lạc Thai Tuyền, âm tuyền là Tử Mẫu Hà."

  "Đó là tên do các nàng tự đặt, vốn dĩ ý ta là cho phép các nàng mang thai hài tử theo ý muốn, nhưng không ngờ các nàng lại bài xích sinh nam hài, tự dưng lại biến Tạo Hóa Dương Tuyền thành Lạc Thai Tuyền."

  "Phàm nhân ngu muội, không hiểu được tấm lòng từ bi của nương nương."

  Bạch Cẩm do dự giây lát rồi lại hỏi: "Nương nương, hiện giờ Nữ Nhi Quốc đã trở nên dơ bẩn kinh khủng, đầy rẫy anh linh, ngài có biết không?"

  Giọng nói lớn của Nữ Oa nương nương vang lên: "Thời gian trăm triệu năm bãi bể nương dâu, các nàng đã từ bỏ tín ngưỡng dành cho ta từ lâu rồi, ta cũng không còn chú ý tới các nàng nữa.

  Nhưng không biết các nàng đã lầm đường lỡ bước từ bao giờ, lúc ngươi dọn dẹp thần điện ta mới nổi hứng nhìn xem, bấy giờ mới trông thấy tất cả.

  Bạch Cẩm!"

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cung kính đáp lời: "Có đệ tử!"

  "Chuyện Nữ Nhi Quốc có dính dáng tới nhân quả của ta, ngươi hãy đến đó để dẫn dắt các nàng đi lên con đường đúng đắn!"

  Bạch Cẩm ngập ngừng nói: "Nương nương, hay là chúng ta tiêu diệt Nữ Nhi Quốc luôn?"

  Nữ Oa nương nương bực bội lên tiếng: "Đừng nói linh tinh, giết chóc không thể giải quyết vấn đề, tạo hóa nằm ở dẫn dắt, các nàng tạo nghiệp thì sau khi chết ắt có Địa Phủ phán xét."

  Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi, tỏ ý tán thành: "Nương nương nói rất đúng, đệ tử cũng cảm thấy nên lấy dẫn dắt làm chủ."

  "Nương nương, ngài cảm thấy nên dẫn dắt thế nào? Đệ tử ngu dốt, mong nương nương chỉ rõ!"

  Nữ Oa nương nương bình tĩnh cất lời: "Đơn giản thôi, nếu là do Tạo Hóa Dương Tuyền gây ra thì có thể lệnh cho một vị tiên canh giữ Tạo Hóa Dương Tuyền, không cho lấy nước, kết hợp với dạy bảo dân chúng Nữ Nhi Quốc. Tuy nhiên, hai ba đời sau có thể cho Nữ Nhi Quốc khôi phục lại như bình thường."

  Trong đầu Bạch Cẩm nảy ra một suy nghĩ: Đây chẳng phải cuộc sống của Như Ý Chân Tiên sao? Lẽ nào đời trước Như Ý Chân Tiên tọa trấn Nữ Nhi Quốc theo lệnh của Nữ Oa nương nương? Điều này cũng có thể giải thích tại sao Như Ý Chân Tiên lại thu tiền ở Nữ Nhi Quốc, mặc dù tiền bạc châu báu không có tác dụng gì đối với tiên thần.

  Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ, cung kính trả lời: "Vâng!"

  "Ngươi đi đi!"

  Bạch Cẩm xoay người đi ra ngoài, hóa thành một đạo lưu quang phóng ra khỏi đại điện. Hắn bay từ trong sóng dao động trên bầu trời Nữ Nhi Quốc ra, sóng dao động lập tức biến mất.

  Bạch Cẩm đáp xuống đỉnh núi bên dưới, rầu rĩ thì thầm: "Một vị nương nương bắt mình từ từ dẫn dắt, một vị nương nương khác lại bắt mình tiêu diệt nhanh gọn, đây chẳng phải là làm khó Bạch Hạc mình sao? Mình cảm thấy bản thân sắp xong đời rồi!"

  Hắn nhìn Nữ Nhi Quốc với kiến trúc san sát, sắc mặt thay đổi mấy lần, thầm lẩm bẩm trong lòng: vừa phải dùng lôi đình chi lực trấn áp, vừa phải dẫn dắt một cách mềm mỏng, hai hướng này hoàn toàn trái ngược nhau mà! Mình phải làm sao đây? Lẽ nào hai vị nương nương đã hẹn trước?

  Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy không phải đâu, chắc chắn các nương nương của mình không rỗi hơi như thế, nhất định chỉ là trùng hợp mà thôi.

  Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, vừa nhìn Nữ Nhi Quốc vừa chìm vào trầm tư. Mình không thể đắc tội bất kỳ vị nương nương nào, rốt cuộc mình phải làm sao đây?


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận