Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 177

  Bạch Cẩm và Tôn Ngộ Không xuống khỏi đám mây, đáp lên Hoa Quả Sơn, giẫm lên đường núi đi đến Thủy Liêm Động.

  Bạch Cẩm vừa đi vừa cảm khái: "Không ngờ mới vài năm vắng bóng mà Hoa Quả Sơn đã biến thành dáng vẻ này."

  Tôn Ngộ Không giật mình, hỏi: "Này, trước kia ngươi từng tới Hoa Quả Sơn hả?"

  "Tất nhiên là từng tới."

  "Sao lão Tôn không nhớ là đã từng gặp ngươi nhỉ?"

  Bạch Cẩm cười khẽ: "Khi ta tới vẫn chưa có ngươi đâu!"

  "Không lẽ là mấy năm lão Tôn ta đi học nghệ?"

  "Không phải!"

  "Quái lạ, rốt cuộc ngươi là ai?"

  "Chờ lát nữa ngươi sẽ biết!"

  Tôn Ngộ Không tung tăng đi theo Bạch Cẩm tới trước Thủy Liêm Động, đối diện là thác nước đang đổ xuống, tràn vào hồ nước phát ra tiếng ào ào.

  Tôn Ngộ Không đắc ý khoe khoang: "Trong kia là Thủy Liêm Động của lão Tôn ta. Hoa Quả Sơn phúc địa, Thủy Liêm Động động thiên, tự do tự tại, trong tam giới có nơi nào sánh bằng?"

  "Vậy ngươi có biết vốn dĩ Thủy Liêm Động là của ai không?"

  Tôn Ngộ Không đắc ý nói: "Trời ban cho lão Tôn ta."

  Bạch Cẩm duỗi ngón tay lướt qua trước mặt. Rào! Thác nước ngừng chảy, nửa trên đóng băng, nửa dưới đổ xuống hàn đàm bên dưới. Một cửa động lớn hiện ra, bên trong vọng ra tiếng kêu chít chít của hầu tử, chúng ló đầu ra ngó nghiêng trong trạng thái kinh hoảng.

  Trên cánh cửa Thủy Liêm Động có bốn chữ to: Câu Trần Biệt Uyển!

  Tôn Ngộ Không trợn to mắt, thốt lên đầy kinh ngạc: "Sao ở đây lại có chữ?" Hắn vò đầu bứt tai, không tài nào hiểu nổi. Bình thường hắn ra vào động phủ đều chui qua chui lại trong nước, thật sự là không phát hiện ra ở đây có chữ.

  Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Ngộ Không, bây giờ ngươi đã biết động phủ này có lai lịch thế nào chưa?"

  Tôn Ngộ Không đảo mắt một vòng, lập tức lắc đầu: "Không biết! Chẳng phải chỉ là mấy chữ thôi ư? Làm sao lão Tôn ta biết được?"

  Bạch Cẩm chỉ vào hàng chữ to trên đó rồi nói từng câu từng chữ: "Câu - Trần - Biệt - Uyển, nơi này là nhà của Câu Trần Đại Đế ở nhân gian."

  Tôn Ngộ Không bất giác nhíu mày trầm tư, lẩm bẩm nói: "Câu Trần Đại Đế, cái tên này quen ghê."

  Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, hắn vô thức bật ra một câu: "Câu Trần Đại Đế Bạch Cẩm từng đến đây dạo chơi!"

  Hắn kích động reo lên: "Nhớ rồi, lão Tôn nhớ ra rồi! Là hắn, chính là hắn!"

  Tôn Ngộ Không túm lấy cánh tay Bạch Cẩm, kích động hỏi: "Ngươi có biết Câu Trần Đại Đế không? Nhất định là ngươi biết hắn nhỉ? Dẫn ta đi gặp hắn."

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười: "Ta biết!"

  Tôn Ngộ Không sốt sắng hỏi: "Hắn đang ở đâu?"

  "Xa tận chân trời, gần ngay trước mặt."

  Tôn Ngộ Không sửng sốt, vội vàng buông tay, hoang mang nhìn Bạch Cẩm, giọng nói tràn đầy kích động: "Là ngươi, hồi ấy ngươi chăm sóc ta, là ngươi truyền đại đạo cho ta!"

  Bạch Cẩm cạn lời, ta chăm sóc ngươi lúc nào hả? Trong đầu hầu tử này tưởng tượng ra tình tiết gì thế?

  Hắn cười gượng gạo: "Hoa Quả Sơn vốn là biệt uyển của ta ở nhân gian, thỉnh thoảng ta hạ giới sẽ đến đây chơi một chuyến.

  Lần trước hạ giới, ta tình cờ phát hiện ngọn núi này thai nghén một khối linh thạch, được thiên địa tạo hóa dựng dục thạch thai. Ngươi được dựng dục trên Hoa Quả Sơn tức là có duyên với bản tọa, cho nên bản tọa giảng đạo cho ngươi một phen, xem như không uổng phí duyên phận này."

  Tôn Ngộ Không vội vàng chỉnh trang lại y phục, toàn thân căng thẳng. Vào lúc hắn chưa xuất thế, người đầu tiên đối xử tốt với hắn là Câu Trần Đại Đế, tình cảm dịu dàng mà lần đầu tiên hắn cảm nhận được cũng là từ Câu Trần Đại Đế.

  Trong lòng Tôn Ngộ Không, Câu Trần Đại Đế có địa vị rất đặc biệt. Hắn ngượng ngập chắp tay thi lễ: "Cảm tạ, lão Tôn ta cảm tạ ngươi."

  "Không cần căng thẳng!"

  Bạch Cẩm cười sang sảng nói: "Lần này ta chặn ngươi ở Thiên Đình cũng là vì muốn nhìn xem thạch thai ngày xưa biến thành bộ dạng ra sao."

  Tôn Ngộ Không càng mất tự nhiên hơn, mặt khỉ đỏ bừng. Hình như lúc nãy mình còn lớn tiếng với đối phương.

  Thác nước đóng băng lại chảy tiếp, dòng nước đổ nghiêng, ào ào trút xuống hồ.

  Tôn Ngộ Không chợt nhớ ra hình như mình còn chiếm cứ Thủy Liêm Động. Với tính cách của Tôn Ngộ Không, nếu là người khác thì hắn sẽ chiếm luôn, nhưng đằng này lại là Câu Trần Đại Đế từng chăm sóc hắn trước lúc hắn chào đời, là người thân duy nhất của hắn. Trong lòng hắn, Bạch Cẩm giống như phụ thân vậy.

  Tôn Ngộ Không vội vàng lên tiếng: "Đại Đế, a... ta sẽ bảo các hài nhi chuyển ra khỏi Thủy Liêm Động."

  Bạch Cẩm cười ha hả: "Không cần đâu, ta vốn để lại Thủy Liêm Động và Hoa Quả Sơn cho ngươi mà."

  Tôn Ngộ Không sốt sắng nói: "Làm vậy sao được? Đây là Hoa Quả Sơn của ngài."

  "Không, đây là Hoa Quả Sơn của ngươi."

  Thân ảnh Bạch Cẩm mờ dần rồi biến thành một làn khói xanh biến mất không còn tăm hơi.

  Tôn Ngộ Không cuống quít gọi: "Đại Đế!" Hắn xoay người nhìn xung quanh, gọi thật to: "Đại Đế!" Nhưng đâu còn thân ảnh của Bạch Cẩm nữa.

  Băng tướng quân và Ba tướng quân nghe thấy tiếng gọi của Tôn Ngộ Không, bèn chạy nhanh tới.

  Hai hầu vội vàng hô: "Đại vương!"

  "Đại vương, ngài đang gọi gì thế?"

  Chắc chắn Câu Trần Đại Đế đang ở Thiên Đình. Tôn Ngộ Không nói ngay: "Các ngươi trông coi Hoa Quả Sơn nhé, lão Tôn đi đây!"

  Tôn Ngộ Không bay lên, lộn nhào trên không trung Hoa Quả Sơn, biến mất trong nháy mắt.

  Trên Hoa Quả Sơn, Băng tướng quân hỏi nhỏ: "Ta nghe thấy đại vương gọi Đại đệ, đại vương của chúng ta có đệ đệ sao?"

  Ba tướng quân trầm ngâm giây lát mới nói: "Chắc là không!"

  Bạch Cẩm trở về Điểu Sào, rửa một đĩa hoa quả rồi ngồi cạnh bể bơi, thảnh thơi nhấm nháp. Hắn không kìm được nụ cười. Ban đầu hắn chỉ muốn thử xem mình và Tôn Ngộ Không có thể kết duyên sư đồ không, kết quả là không thể kết duyên sư đồ nhưng lại có thu hoạch ngoài ý muốn, hình như cũng không tệ.

  Sau khi trở lại Thiên Đình, Tôn Ngộ Không đi đến đâu cũng hỏi thăm tin tức về Câu Trần Đại Đế. Thế nhưng hắn nào có nhân duyên gì ở Thiên Đình, tuy một số thần linh còn chưa rõ lai lịch của Tôn Ngộ Không song cũng biết hắn đại diện cho phiền phức.

  Nếu cọc phiền phức này chọc vào Câu Trần Đại Đế thì chẳng phải mình sẽ gặp phiền phức lớn sao?

  Chương 766: Kẻ chăn ngựa sao xứng với ta

  Tất cả thần linh đều ăn ý giấu giếm thông tin về Câu Trần Đại Đế, khi Tôn Ngộ Không muốn hỏi, ai nấy đều lắc đầu cảm thán: "Không thể nói!"

  Như vậy trái lại còn để lại ấn tượng sâu không lường được trong lòng Tôn Ngộ Không.

  Nửa tháng sau, trong phủ đệ của Bật Mã Ôn, Tôn Ngộ Không nằm bắt chéo chân trên đệm lẩm bẩm: "Rốt cuộc thì Câu Trần Đại Đế đang ở đâu? Vì sao tất cả thần linh đều không biết? Không biết Ngọc Hoàng Đại Đế có biết không!"

  Một tên giám quan từ bên ngoài nhanh chân chạy vào, gấp gáp nói: "Đại nhân, đại nhân, Hỏa Đức Tinh Quân tới."

  Tôn Ngộ Không hoàn toàn không để ý: "Ta chẳng quan tâm là ai tới, tìm lão Tôn ta làm gì?"

  Giám quan nôn nóng nói: "Đại nhân, Hỏa Đức Tinh Quân là Tinh Quân Chính Thần, ngài cần phải đi nghênh tiếp."

  Ánh mắt Tôn Ngộ Không chợt sáng ngời, hắn trở mình ngồi dậy hỏi: "Ta cần phải đi nghênh tiếp à? Chắc là quan lớn nhỉ?"

  Giám quan gật đầu lia lịa, còn không phải quan lớn à? Tinh Quân là Tinh Quân đầu tiên đến Ngự Mã Giám trong ngàn vạn năm qua đó! Hắn vô cùng thấp thỏm, thầm nghĩ lẽ nào Ngự Mã Giám đã phạm lỗi gì? Cho dù phạm lỗi cũng không kinh động đến Tinh Quân Chính Thần mới phải!

  Tôn Ngộ Không chợt nảy ra một ý, có khả năng là quan lớn biết Câu Trần Đại Đế không phải sao?

  "Đi, đi xem sao!" Tôn Ngộ Không nhảy xuống bàn, rảo bước đi ra ngoài.

  ...

  Hỏa Đức Tinh Quân đi lại trong Ngự Mã Giám, tầm mắt lướt qua từng con thiên mã, thỉnh thoảng lại gật đầu.

  Tôn Ngộ Không mặc quan phục, đội mũ quan bị lệch, tung tăng chạy tới. Giám quan chạy bước nhỏ theo sau.

  Hỏa Đức Tinh Quân quay sang nhìn Tôn Ngộ Không, mở lời: "Ngươi là Bật Mã Ôn mới nhậm chức!"

  Tôn Ngộ Không ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Chính là bản đại nhân. Ngươi là Hỏa Đức Tinh Quân hả?"

  Trong mắt Hỏa Đức Tinh Quân lóe lên cảm xúc khác thường, hắn cười khẩy: "Chỉ là một tên Bật Mã Ôn mà cũng dám xưng đại nhân trước mặt ta? Ta lại hỏi ngươi, có phải ngươi thả ngựa ở tinh hà, nhiễu loạn tinh vực không?"

  Hai chân giám quan bủn rủn, suýt thì quỳ xuống, sắc mặt tái nhợt, lòng tràn ngập nỗi oan ức. Lúc đó ta không cho Bật Mã Ôn đi tinh hà thả ngựa, nhưng hắn nhất quyết không nghe, bây giờ thì hay rồi! Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!

  "Là lão Tôn ta thì sao?"

  Hỏa Đức Tinh Quân giận dữ quát: "Lẽ nào ngươi không biết thả ngựa cũng có nơi thả ngựa? Nhiễu loạn tinh hà, ngươi phải chịu tội gì?"

  "Từ lúc chào đời lão Tôn ta đã tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi đó!"

  Hỏa Đức Tinh Quân tức giận quát: "To gan! Chỉ là một quan chăn ngựa mà cũng dám càn rỡ như vậy!" Một bạt tai nhằm về phía Tôn Ngộ Không.

  Nháy mắt Kim Cô Bổng đã xuất hiện trong tay Tôn Ngộ Không. Hắn vung một gậy, một tiếng 'bộp' vang lên. Hỏa Đức Tinh Quân kêu gào thảm thiết, bị đánh bay ra khỏi Bật Mã Ôn Phủ.

  Tôn Ngộ Không vác Kim Cô Bổng, bật cười ha ha: "Hỏa Đức Tinh Quân yếu ghê, thực lực như thế mà cũng dám chất vấn lão Tôn ta?"

  Giám quan phía sau lập tức tái mét mặt mày, mồ hôi đầy đầu, thì thào nói: "Hỏa Đức Tinh Quân rồi, đánh Hỏa Đức Tinh Quân rồi, phải làm sao đây?"

  Tôn Ngộ Không vừa khua Kim Cô Bổng vừa cười khằng khặc: "Sợ gì chứ, có lão Tôn ta ở đây!"

  Giọng giám quan tràn đầy sợ hãi: "Đại nhân, đây là Hỏa Đức Tinh Quân đó!"

  Tôn Ngộ Không chớp mắt hỏi: "Ta hỏi ngươi, chức quan của Hỏa Đức Tinh Quân lớn hay là chức quan của ta lớn?"

  "Hỏa Đức Tinh Quân!"

  Tôn Ngộ Không sững sờ, sinh lòng nghi ngờ, sao gặp bừa một thần linh cũng có chức quan lớn hơn mình?

  Tôn Ngộ Không hỏi thẳng: "'Bật Mã Ôn' ta đây là quan hàm gì?"

  Giám quan lí nhí nói: "Tên quan hàm là thế ạ."

  Tôn Ngộ Không hỏi tiếp: "Quan hàm này mấy phẩm?"

  Giám quan nhỏ giọng trả lời: "Không có phẩm giai."

  Tôn Ngộ Không hỏi: "Không phẩm là sao? Lẽ nào là cực lớn?"

  Giám quan lau mồ hôi lạnh trên trán, khom người nói: "Chỉ gọi là 'chưa chính thức'."

  "Thế nào là 'chưa chính thức'?"

  "Cấp cuối. Chức quan thấp nhất nhỏ nhất, chỉ có thể trông coi ngựa.

  Từ sau khi đường tôn đến nhậm chức mới có cấp này, cho ngựa ăn đến mập cũng chỉ được một chữ 'tốt', nếu ngựa hơi gầy thì sẽ bị tra hỏi; nếu ngựa bị thương nặng thì phải bị phạt chuộc tội."

  Tôn Ngộ Không sửng sốt, lập tức cắn răng giận dữ quát: "Khá khen thay Ngọc Hoàng Đại Đế dám coi thường lão Tôn ta như vậy! Lão Tôn xưng vương xưng bá trên Hoa Quả Sơn, sao hắn lại dụ ta đến chăn ngựa cho hắn? Kẻ chăn ngựa chỉ là hậu sinh tiểu bối, lao dịch thấp hèn, sao xứng với ta?"

  Nếu Câu Trần Đại Đế biết mình chỉ là quan chăn ngựa thì sẽ nhìn mình thế nào?

  Trong lòng Tôn Ngộ Không hừng hực lửa giận. Hắn bay vọt lên, lắc tay một cái là Kim Cô Bổng xuất hiện, lấp lánh kim quang sáng chói. Hắn gào to: "Phá cho lão Tôn!"

  Rầm! Cả tòa Bật Mã Ôn Phủ đổ sập, thiên mã và phụ quan hoảng sợ chạy trốn.

  …

  Chương 767: Giỏi cho cái con khỉ vô ơn

  Lúc này trong Lăng Tiêu Bảo Điện trên Thiên Đình đang tổ chức đại hội quần thần, Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi ngay ngắn trên chủ vị, bên dưới là Châu Thiên Tinh Quân và Bát Bộ Chúng Thần.

  "Báo!" Tiếng bẩm báo vang lên bên ngoài đại điện.

  Nhật Quang rảo bước chạy vào, hoảng hốt báo cáo: "Bệ hạ, tiêu rồi, Bật Mã Ôn tân nhậm Tôn Ngộ Không chê chức quan nhỏ, phá hủy Ngự Mã Giám, chống đối Thiên Đình."

  Sắc mặt Ngọc Hoàng Đại Đế vẫn bình tĩnh, giọng nói lớn vang lên: "Hầu tử này thật to gan, ai có thể đi bắt con quái này cho trẫm?"

  Lý Tịnh lập tức bước ra khỏi hàng, chắp tay thi lễ nói: "Vi thần bất tài, xin đi hàng phục tên yêu quái này."

  Ngọc Hoàng Đại Đế vui vẻ cất lời: "Tốt lắm! Trẫm phong ngươi làm Hàng Ma Nguyên Soái, suất lĩnh thiên binh thần tướng đi bắt tên yêu quái này."

  "Tuân chỉ!" Lý Tịnh xoay người sải bước đi ra ngoài.

  ...

  Ở một nơi khác, Bạch Cẩm ngồi trong đại điện Điểu Sào, lòng thầm xỉa xói. Bồ Đề Tổ Sư và Thái Ất Chân Nhân đúng là cùng một đức hạnh, đều chỉ truyền thụ bản lĩnh chứ không dạy đức hạnh. Một tên Tôn Ngộ Không và một tên Na Tra, tên nào cũng coi trời bằng vung. Có điều như vậy cũng tốt, nếu Bồ Đề Tổ Sư dạy hết thì còn cần Đường Tam Tạng làm chi?

  Bỗng nhiên trong đầu Bạch Cẩm nảy ra một ý, nếu bắt Tôn Ngộ Không đến Tư Pháp Thần Điện, dạy dỗ đàng hoàng thì sẽ ra sao? Nhưng hắn lập tức từ bỏ ý tưởng này. Nếu thật sự làm vậy thì Tây Phương Nhị Thánh còn chưa ra tay, Đại sư bá và Nhị sư bá đã ra tay rồi, bởi vì bọn hắn cũng muốn bảo đảm Tây Du tiến hành bình thường.

  Ngao Bính bước nhanh từ bên ngoài vào trong đại điện, sau đó chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Bái kiến sư bá!"

  Bạch Cẩm lên tiếng: "Ngao Bính, Bật Mã Ôn tân nhậm quay về Hạ Giới, Lý Tịnh nhận lệnh truy bắt.

  Với bản lĩnh của hắn, muốn bắt Tôn Ngộ Không thì hơi đuối, ngươi đi giúp hắn một tay, bắt Tôn Ngộ Không đến gặp ta."

  Ngao Bính nghiêm nghị đáp lời: "Vâng" sau đó xoay người rảo bước rời đi.

  ...

  Trên bầu trời Hoa Quả Sơn ở Đông Hải cuồn cuộn mây trắng, muôn hình vạn trạng, hàng nghìn hàng vạn thiên binh thiên tướng đứng trên mây trắng, uy lâm trên không trung Hoa Quả Sơn, người dẫn đầu là Hàng Ma Nguyên Soái Lý Tịnh.

  

  Trên Hoa Quả Sơn, bảy mươi hai Yêu Vương hội tụ, suất lĩnh đông đảo yêu ma, toàn là lang trùng hổ báo đủ lại, lít nha lít nhít, giơ thương múa kiếm, nhảy nhót gầm thét ở đó. Cả Hoa Quả Sơn nồng nặc yêu khí, cuồn cuộn ma khí.

  Một lá cờ tung bay trên đỉnh Hoa Quả Sơn, trên đó viết bốn chữ lớn: Tề Thiên Đại Thánh!

  Lý Tĩnh đứng trên đám mây nhìn xuống lá cờ, lập tức giận dữ quát lớn: "Đám yêu ma nhỏ bé cũng dám cuồng ngôn nhận mấy chữ Tề Thiên.

  Cự Linh Thần, ngươi vào trận trước, bắt yêu hầu, cho bọn chúng thấy uy nghiêm của Thiên Đình ta!"

  Cự Linh Thần ôm quyền quát lớn: "Tuân lệnh!" Rồi nâng Rìu Tuyên Hoa lên bay về phía Hoa Quả Sơn, thân hình khổng lồ gây ra cảm giác áp bách cường đại.

  Cự Linh Thần bay tới đỉnh của Hoa Quả Sơn rồi hét lớn: "Bật Mã Ôn, ta là đại tướng quân Cự Linh Thần của Thiên Đình, nay phụng ý chỉ của Ngọc Đế đến để thu phục ngươi.

  Nếu ngươi thức thời thì mau ra đầu hàng, tránh việc đao kiếm thương thân!

  Thùng!

  Thùng!

  Thùng!

  Tiếng trống vang khắp Hoa Quả Sơn, đông đảo yêu ma bắt đầu bày trận, vung vũ khí cao giọng kêu gào, yêu vân quay cuồng, sát khí đằng đằng, biển rộng cuộn sóng.

  Một tia sáng vàng chói bay ra khỏi Thủy Liêm Động, bay thẳng tới trước mặt đám yêu ma, kim quang tán đi hiện ra thân hình vô cùng uy phong của Tôn Ngộ Không.

  Tôn Ngộ Không mặc Tỏa Tử Hoàng Kim Giáp, đầu đội Phượng Sí Kim Tử Quan, chân đi giày Ngẫu Ti Bộ Vân, trong tay cầm Kim Cô Bổng, áo choàng màu đỏ tung bay phần phật sau lưng, bễ nghễ nhìn xuống xung quanh, ngạo khí thăng thiên.

  Cự Linh Thần cầm Rìu Tuyên Hoa chỉ vào Tôn Ngộ Không, hét lớn: "Tôn Ngộ Không, ngươi có nhận ra ta không?"

  Tôn Ngộ Không vác Kim Cô Bổng cười ha ha: "Ngươi là tên thần tiên không có danh tiếng ở cái xó nào đấy? Tự báo danh ra! Lão tôn ta không giết hạng người vô danh.”

  Cự Linh Thần quát: "Giỏi cho cái con khỉ vô ơn, vậy mà lại không nhận ra ta?

  Ta là thần tướng canh trước cổng Lăng Tiêu Bảo Điện, hiện là tướng tiên phong dưới trước của Lý Thiên Vương, Cự Linh thiên tướng! Nay phụng thánh chỉ của Ngọc Đế đến đây thu phục ngươi.

  Ngươi mau dỡ bỏ trang phục, quy thuận Thiên Đình, đừng để sinh linh cả núi này phải bỏ mạng.

  Nếu dám nói nửa chữ không, ta sẽ khiến ngươi hóa thành bột mịn!"

  Tôn Ngộ Không khinh thường: "Gì mà Cự Linh thần, tiểu linh thần, lão tử đánh chết tên bần thần nhà ngươi.”

  Tôn Ngộ Không nhoáng lên một cái đã xẹt qua không trung, trong nháy mắt bay tới gần chỗ Cự Linh Thần. Hắn giơ cao Kim Cô Bổng đánh xuống, như thể cột trời đổ sụp, kim tinh rớt xuống nhấn gian.

  Cự Linh Thần hoảng hốt, tốc độ của con khỉ này nhanh quá, hắn vội giơ rìu Tuyên Hoa lên, oong! Một tiếng chấn động vang lên, thần quang bắn ra tung tóe.

  Thân thể khổng lồ của Cự Linh Thần lập tức khuỵu xuống, hắn lảo đảo bước lùi ra sau, bàn chân giẫm lên không trung phát ra từng tiếng nổ inh tai.

  Chưa cần đứng thẳng thân mình, Cự Linh Thần đã nhanh nhẹn há mồm phun ra một đạo thần quang, một ngọn lửa cuồn cuộn nhanh chóng lao thẳng về phía Tôn Ngộ Không.

  Tôn Ngộ Không lóe một cái liền biến thành một con chim lửa trực tiếp lao ra khỏi biển lửa, hắn đi tới trước mặt Cự Linh Thần, hiện ra chân thân rồi đá mạnh một cú.

  Chương 768: Thiên Đình làm nhục ta

  Cự Linh Thần vội vàng tung quyền ra đỡ! Ầm! Quyền cước giao nhau, uy lực khủng bố trực tiếp xé rách biển lửa.

  Cự Linh Thần thuận thế cầm rìu bổ mạnh xuống! Bỗng có một tiếng hót vang lên, trên mặt rìu Tuyên Hoa bỗng hiện lên một đạo hư ảnh hình đầu phượng đánh đầu về phía Tôn Ngộ Không.

  Tôn Ngộ Không giơ gậy lên trời, một con rồng vàng hiện ra quấn quanh thân Kim Cô Bổng.

  Keng keng keng keng! Hai người đánh tới đánh lui, Kim Cô Bổng như rồng hí thủy, đường rìu lại giống phượng luồn giữa vườn hoa, hai bên thi nhau khoe khoang võ nghệ, thiên tướng có thần thông pháp, đại thánh có các phép biến hóa, hai bên tới lui, đánh nhau không ngừng.

  Ầm! Tôn Ngộ Không dùng gậy gạt Rìu Tuyên Hoa ra, men theo đó đập mạnh gậy xuống chính giữa vai Cự Linh Thần, khiến đối phương kêu lên thảm thiết, xương vai gãy nát, ngã xuống từ tầng cao cao rồi đâm vào lòng biển Đông Hải.

  Tôn Ngộ Không vác Kim Cô Bổng đứng trên mây, cười ha ha nói: "Tiểu thần ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy.”

  Đám yêu ma đứng dưới Hoa Quả Sơn kích động reo hò: "Đại vương!"

  “Đại vương!”

  “Tề Thiên Đại Thánh!”

  ...

  Bên trên tầng mây, phong vân bắt đầu khởi động, chúng thiên binh thiên tướng chứng kiến trận đấu xong đều biến sắc, Bật Mã Ôn này lại có bản lĩnh như thế.

  Lý Thiên Vương hét lớn: "Tôn Ngộ Không!" Giọng nói vang vọng như thể tiếng từ tầng trời lan tỏa khắp thiên địa.

  Tiếng la hét của đám yêu ma lập tức bị đè xuống.

  Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn lên trên, hắn cười lạnh: "Lý Tĩnh, ngươi cũng chỉ là một cái bao thịt ăn hại thôi, lão tôn ta khinh không đánh ngươi, nhanh chóng trở về nói cho Thiên Đế biết: Hắn ta không biết dùng người tài! lão Tôn có bản lĩnh như thế, vì sao lại bắt ta nuôi ngựa cho hắn?

  Ngươi xem chữ trên lá cờ này của ta đi, nếu chịu thăng quan cho ta theo chữ trên này thì ta sẽ không động binh đao, thiên địa cũng quay về yên bình. Nếu như không nghe theo thì ta sẽ đánh lên đến Linh Tiêu Bảo Điện, cho hắn ta hết ngồi trên long sàng luôn!"

  Lý Tĩnh tức giận: "Hay cho tên Bật Mã Ôn nhà ngươi, giờ mà ngươi vẫn dám ra điều kiện sao, mấy chữ Tề Thiên mà ngươi cũng xứng sao?

  Chúng thiên tướng nghe lệnh, san bằng Hoa Quả Sơn cho ta, bắt Tôn Ngộ Không.”

  Tất cả thiên tướng đồng loạt hô hào: "Vâng!" sau đó lập tức dẫn theo đông đảo thiên binh lao xuống phía dưới.

  Tôn Ngộ Không đột nhiên giơ cao Kim Cô Bổng rồi hét lớn: "Các con, giết cho ta!"

  “Khẹc khẹc!”

  “Gừ!

  "Gừ! Giết!"

  Yêu Vương của bảy mươi hai động thống lĩnh đông đảo tiểu yêu xông lên nghênh đón thiên binh thiên tướng, tiếng hô giết chấn thiên động địa.

  Tôn Ngộ Không là kẻ lao ra đầu tiên, Kim Cô Bổng trong tay hắn đột nhiên duỗi dài, quét ngang chính là một mảnh, chúng thiên binh ngã xuống như mưa.

  Tôn Ngộ Không chém giết điên cuồng, Kim Cô Bổng đại triển thần uy, đánh cho đám thiên tướng kêu rên thảm thiết, đánh cho đám thiên binh hốt hoảng chạy trốn, đánh cho Lý Tịnh vứt bỏ khôi giáp, chúng yêu ma ngạo nghễ cười to.

  Nửa ngày sau, Lý Tĩnh cầm song kiếm Thư, Hùng, hoảng sợ kêu to: "Lui binh, mau lui binh!"

  Ầm ầm!

  Ầm ầm!

  Ầm ầm!

  Ba tiếng sấm nối nhau nổ vang, thiên binh thiên tướng còn sót lại đều hốt hoảng chạy trốn.

  Tôn Ngộ Không vác Kim Cô Bổng, đứng trên đám mây cao cười ha ha. Hắn chỉ vào Lý Tịnh kêu lớn: "Thứ bị thịt, vô dụng! Ta tha cho ngươi, ngươi mau về nói cho Ngọc Đế, nếu không phong ta làm Tề Thiên Đại Thánh thì ta sẽ đánh lên Lăng Tiêu, phế Đế vị của hắn.”

  “Khẩu khí thật lớn!” Một tiếng quát lạnh lùng đột nhiên vang lên.

  Một thanh niên anh khí mười phần không biết xuất hiện trên bầu trời từ lúc nào, hắn mặc trường bào màu đen, áo choàng sau lưng tung bay. Hắn dùng công đức vẽ ra hình mây, anh võ uy nghiêm.

  Lý Tĩnh kinh hãi kêu lên: "Chấp Pháp Thiên Thần Ngao Bính!"

  Chúng thiên tướng thiên binh cũng đều kích động nhìn Ngao Bính, Chấp Pháp Thiên Thần tới, để xem con khỉ này còn ngông cuồng được không.

  Tôn Ngộ Không nhìn nhìn Ngao Bính, cười hì hì nói: "Ngươi là con cái nhà nào, mau trở về đi, miễn cho đao kiếm không có mắt, đánh cho ngươi khóc hết nước mắt.”

  Trong tay Ngao Bính bỗng hiện ra Phương Thiên Họa Kích, hắn quát: "Tôn Ngộ Không, Tỏa Tử Hoàng Kim Giáp, Phượng Sí Kim Tử Quan, giày Ngẫu Ti Bộ Vân, Như Ý Kim Cô Bổng mà ngươi đang cầm đều là vật của Đông Hải Long Cung ta, nay bổn thái tử đã đứng trước mặt mà ngươi còn dám chối là không biết?”

  “A! Tôn Ngộ Không kêu lên kinh ngạc, hắn quan sát kĩ lại Ngao Bính rồi bật cười ha ha: "Thì ra ngươi là hài tử của Long ca, lão Tôn ta cùng Long ca vừa gặp đã quen, theo lý thì ngươi còn phải gọi ta là thúc thúc, cháu ngoan mau lại đây, để thúc thúc nhìn ngươi cho kỹ.”

  "Muốn làm thúc thúc của ta, cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không.”

  Ngao Bính nâng Phương Thiên Họa Kích trong tay lên, nghiêm nghị nói: "Tôn Ngộ Không to gan lớn mật, phá hủy Ngự Mã Giám, phản bội lại Thiên Đình, nhiễu loạn thiên quy, nay ta phụng mệnh Câu Trần Đại Đế đến bắt ngươi về quy án, áp giải về Thiên Đình hỏi tội.”

  Tôn Ngộ Không giật mình, Câu Trần Đại Đế, hắn muốn bắt ta?

  Tôn Ngộ Không bỗng chột dạ như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị trưởng bối bắt được, hắn vội vàng cãi lại: "Là Thiên Đình làm nhục ta, ta có bản lĩnh nhường ấy mà lão già Ngọc Đế lại để ta đi nuôi ngựa cho hắn, Câu Trần Đại Đế vì sao không không đòi lại công bằng cho ta?"

  “Ta chỉ làm việc theo mệnh lệnh, ngươi có lý do gì thì đi gặp Đại Đế rồi nói sau, hiện tại thì ngoan ngoãn giơ tay chịu trói đi!” Ngao Bính lập tức lao xuống chỗ Tôn Ngộ Không.

  Chương 769: Chúng ta ở phương Đông cũng rất tốt

  Hai mắt Tôn Ngộ Không bừng lên lửa giận, quát to: "Dám xem thường lão tôn, không bằng để ta bắt ngươi rồi ngươi dẫn ta đi gặp Đại Đế đi!"

  Tôn Ngộ Không xông thẳng lên, Kim Cô Bổng vươn cao chạm trời.

  “Ầm!” Phương Thiên Họa Kích cùng Kim Cô Bổng va chạm trên không trung tạo thành một gợn sóng lực lượng khổng lồ trên bầu trời, gợn sóng lan ra vạn dặm, thiên binh thiên tướng chung quanh đều bị hất bay, kêu lên thảm thiết.

  Ngao Bính, Tôn Ngộ Không đồng thời bay lên trời, Phương Thiên Họa Kích và Kim Cô Bổng không ngừng giao nhau, dư âm của chiến đấu không ngừng xen kẽ trên không trung.

  “Keng!” Kim Cô Bổng cùng Phương Thiên Họa Kích đồng thời bay ra, tự động đánh nhau trên không trung.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  ...

  Tôn Ngộ Không và Ngao Bính bắt đầu đổi sang giao đấu bằng quyền cước, ngươi tới ta lui, vô cùng kịch liệt.

  Bộp! Bộp! Hai người đồng thời nắm chặt nắm đấm của đối phương.

  Tôn Ngộ Không khá là bất ngờ: "Đông Hải Long Vương còn có đứa con như ngươi?”

  Ngao Bính nói: "Ngươi cũng không tệ!"

  Hai người đồng thời đá chân vào đối phương! Hai chân giao nhau, hai người bay ngược về sau, Phương Thiên Họa Kích cùng Kim Cô Bổng từ trên cao rơi xuống, lần lượt trở lại tay của Ngao Bính và Tôn Ngộ Không.

  Không hề có ý định dừng lại, hai người tiếp tục lao về hướng đối phương, cả hai đều bị đối phương kích thích chiến ý trên cơ thể.

  Hào quang trên người Tôn Ngộ Không lóe lên rồi hóa thành một con hổ nhảy lên vồ Ngao Bính, hàm răng sắc bén của nó lóe sáng, hết sức hung ác.

  Ngao Bính thần sắc vừa động, là Địa Sát bảy mươi hai phép biến hóa. Trong mấy chục kỷ nguyên này, Ngao Bính, Na Tra, Dương Giao và Dương Tiễn thường ở Chấp Pháp Thần Điện nên bốn người cũng thường xuyên trao đổi về chuyện chiến đấu, cho nên có thể nói là Ngao Bính vô cùng có kinh nghiệm với việc phải làm sao để ứng phó thuật Địa Sát biến hóa.

  Mãnh hổ đã nhào tới trước mặt, Ngao Bính gập cong lưng, ngửa mặt lên trời để né đòn, cùng lúc đó, Phương Thiên Họa Kích cũng vạch lên người mãnh hổ! Thần quang bắn tung tóe, hai người tiếp tục đối chiến.

  Ngao Bính chợt lóe lên một suy nghĩ, lúc này chính là lúc thích hợp nhất để biến thành một loài chim nào đó. Quả như hắn đoán, mãnh hổ chợt lóe sáng rồi biến thành một con chim vàng giơ móng vuốt định chộp lấy Ngao Bính.

  Ngao Bính lập tức xoay người, Phương Thiên Họa Kích rung rung, nhanh chóng vẽ ra một tấm lưới lớn chụp lấy con chim kia.

  Keng keng keng keng! Con chim kia đâm mạnh vào tấm lưới hắn vừa giăng ra, thần quang bắn tung tóe, nó đâm trái đâm phải hòng thoát ra.

  Trong đầu Ngao Bính lại tiếp tục suy tính, tiếp theo hẳn là các loại sinh vật họ linh xà.

  Quả nhiên, con chim vàng kia lại biến mất, một con rắn dài màu xám trong lập tức xuyên qua mắt lưới, há mồm muốn cắn Ngao Bính, bốn chiếc răng độc lóe sáng.

  Ngao Bính nhanh chóng nghiêng sang một bên, đưa tay chộp vào vị trí bảy tấc của con rắn xám khiến nó run lên, phát ra tiếng kêu xì xì hoảng loạn.

  "A!" Cuối cùng, một tiếng kêu đau đớn vang lên, con rắn màu xám lập tức khôi phục lại thành Tôn Ngộ Không, hắn bị Ngao Bính nắm trong tay, cơ thể nhũn ra như bùn.

  Ngao Bính cười ha ha nói: "Tôn Ngộ Không, nếu ngươi không thi triển pháp thuật biến hóa thì ta cũng không thể bắt được ngươi dễ như vậy.”

  Phương Thiên Họa Trong tay hắn bỗng biến mềm dẻo, biến hóa thành một sợi dây thép quấn quanh Tôn Ngộ Không giống như linh xà rồi đột nhiên siết chặt lấy hắn.

  Đám yêu quái đứng dưới Hoa Quả Sơn kêu lên thất thanh: "Đại vương!"

  “Đại vương!”

  "Tề Thiên Đại Thánh?!”

  Cảnh tượng hết sức loạn lạc.

  Tôn Ngộ Không cũng mờ mịt, ta đã thua như thế nào? Ta... Đường đường là Tề Thiên Đại Thánh Mỹ Hầu Vương, thế mà lại bị hài tử của Long ca bắt được? Ngày sau ta còn có mặt mũi gì đi gặp Long ca.

  Trên đám mây, Lý Tĩnh thần sắc khẽ động, lập tức lớn tiếng kêu lên: "Ta phụng mệnh bệ hạ dẫn thiên binh thiên tướng thảo phạt yêu hầu, đa tạ hiền chất đến tương trợ, nếu hiền chất đã bắt yêu hầu, xin giao cho ta, để ta mang về Thiên Đình, giao cho bệ hạ xử trí.”

  Ngao Bính ngẩng đầu, ôm quyền nói: "Phải xin lỗi thúc phụ rồi, ta phụng mệnh Câu Trần Đại Đế đến bắt Tôn Ngộ Không, giờ còn phải dẫn Tôn Ngộ Không trở về phục mệnh, xin cáo từ!" Nói xong liền xách theo Tôn Ngộ Không hóa thành một tia sáng phóng lên trời.

  Lý Tĩnh đứng trên đám mây lập tức nghiêm mặt, sự tình phát triển vượt quá dự liệu của hắn.

  Cự Linh Thần ôm cánh tay gãy ở bên cạnh nói: "Nguyên soái, chúng ta làm sao bây giờ?"

  Lý Tĩnh nói: "Các ngươi quay về trước Thiên Đình, ta đi tìm hiểu tin tức đã.”

  Cự Linh Thần cung kính đáp: "Vâng!" Lập tức suất lĩnh thiên binh thiên tướng quay về Thiên Đình.

  Lý Tĩnh lập tức bay về phía tây, tiến vào hồng hoang đại lục, đáp xuống một vùng sườn núi phủ đầy sương mù.

  Một thanh niên cầm trường côn bước ra, hắn vui sướng hét to: "Cha!"

  Lý Tĩnh bình tĩnh nói: "Mộc Tra, ta đã làm theo lời ngươi nói, nhưng Ngao Bính đột nhiên nhúng tay vào, mọi chuyện sau đó lại không phát triển theo những gì ngươi đã suy đoán, Tôn Ngộ Không bị bắt đến Câu Trần Cung rồi.”

  Mộc Tra cười nói: “Cảm ơn phụ thân, những thứ này đều nằm trong dự liệu của Bồ Tát.”

  Lý Tĩnh thở dài nói: "Ngươi và Kim Tra ở Phật giáo còn ổn chứ!"

  Mộc Tra mỉm cười nói: "Phụ thân yên tâm, Bồ Tát đối xử với ta rất tốt, sau này Phật giáo đại hưng, ta và đại huynh sẽ phụ thân, mẫu thân và tam đệ Phật giáo, đến lúc đó, cả nhà chúng ta được hưởng cực lạc.”

  Lý Tĩnh khẽ lắc đầu nói: "Không cần, chúng ta ở phương Đông cũng rất tốt.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận