Chương 178
Bên kia, Ngao Bính dẫn Tôn Ngộ Không quay về Thiên Đình, trên đường mặc cho Tôn Ngộ Không tìm mọi cách biến hóa, đều không thể thoát khỏi dây thép do Phương Thiên Họa Kích hóa thành.
Ngao Bính dẫn Tôn Ngộ Không tiến vào Điểu Sào, đi trên con đường nhỏ tràn ngập hương hoa và tiếng chim hót, Tôn Ngộ Không thì đã buông tha giãy dụa, cúi đầu ủ rũ.
Ngao Bính dẫn Tôn Ngộ Không bước vào trong đại điện, vừa bước qua ngưỡng cửa, bối cảnh trước mắt đã thay đổi, giống như vừa chuyển hóa thời không.
Bên trong đại điện có chín cây cột khắc rồng khổng lồ, sàn nhà cứ cách một khoảng có một con yêu thú vô cùng hung lệ đang đứng, trên đỉnh điện là cả bầu trời sao, giống như đặt mình dưới Tinh Hà.
Một vị thần tối cao đang ngồi ngay ngắn trên chủ vị, sau lưng hắn có một vòng thần luân chiếu rọi chư thiên, từ trong thần luân, thỉnh thoảng có đạo văn chợt lóe qua, diễn nghĩa rất nhiều chân lí đạo đạo.
Ngao Bính xách Tôn Ngộ Không tiến lên, đặt Tôn Ngộ Không trên mặt đất rồi nửa quỳ ôm quyền cung kính nói: "Khởi bẩm đế quân, Chấp Pháp Thiên Thần Ngao Bính đến phục mệnh, đã bắt Tôn Ngộ Không quy án, xin đế quân trừng trị.”
Tôn Ngộ Không bấy giờ đã bị khung cảnh mênh mông uy nghiêm của đại điện chấn nhiếp tâm thần, lập tức cảm thấy vô cùng quẫn bách.
Giọng nói vang dội của Bạch Cẩm vang lên: "Buông hắn ra!"
“Vâng!” Ngao Bính đứng dậy, hắn mở rộng bàn tay, dây thép trên người Tôn Ngộ Không nhanh chóng lui ra, quay về bàn tay Ngao Bính rồi nhanh chóng khôi phục lại thành Phương Thiên Họa Kích.
Tôn Ngộ Không vội vàng nhảy lên, nhìn Câu Trần Đại Đế uy nghiêm phía trên, e dè kêu lên một câu: "Đại Đế!"
Giọng nói vang vang của Bạch Cẩm tỏa khắp đại điện: "Ngao Bính, ngươi lui ra trước!"
“Vâng!” Ngao Bính hành lễ, cầm vũ khí xoay người đi ra ngoài, rất nhanh đã biến mất.
Giờ trong đại điện chỉ còn lại hai người Bạch Cẩm và Tôn Ngộ Không.
Bạch Cẩm cúi đầu nhìn Tôn Ngộ Không, uy nghiêm nói: "Ngộ Không, vì sao ngươi lại phản bội Thiên Đình?"
Tôn Ngộ Không lập tức phục hồi tinh thần lại, tức giận gào lên: "Đại Đế, lão già Ngọc Đế kia bắt nạt lão Tôn ta quá đáng, lão Tôn ta có bản lĩnh lớn vậy nhưng hắn lại bảo lão Tôn ta đi làm mã phu nuôi ngựa cho hắn.”
"Vì lí do đó mà ngươi phản bội lại Thiên Đình? Còn muốn làm Tề Thiên Đại Thánh?"
Tôn Ngộ Không gật gật đầu, ngạo nghễ nói: "Lão Tôn muốn Ngọc Đế nhìn thấy bản lĩnh của ta, tên thần tiên ẻo lả như Lý Tĩnh mà cũng có thể làm Thiên Vương, sao lão Tôn lại không được làm Tề Thiên Đại Thánh?”
Nếu không phải Đại Đế phái con rồng nhỏ tới mà chỉ có đám thân tiên vô dụng của Thiên Đình thì một mình lão Tôn ta cũng có thể đánh cho bọn họ không còn cái răng nào.”
Bạch Cẩm uy nghiêm nói: "Phản vẫn là phản, vì sao ngươi còn hủy Ngự Mã Giám? Ngươi có biết có bao nhiêu thiên mã đã chết vì ngươi không?"
Tôn Ngộ Không chột dạ: "Cũng tại lúc đó lão Tôn ta tức quá.” Chủ yếu là vì bị Câu Trần Đại Đế nhìn thấy cảnh mình trở thành người nuôi ngựa làm hắn cảm giác mất mặt.
Bạch Cẩm quát: "Dùng một câu vì quá tức giận là xong, tu hành thành kẻ bản lĩnh nhưng tâm trí thì ngu muội, ngươi như vậy cũng gọi là tu hành sao?"
Tôn Ngộ Không không nén nổi phải biện giải: "Lão Tôn ta có bảy mươi hai hai phép biến hóa Đại Sát, lại có thần thông là Cân Đẩu Vân. Có thể ẩn thân, độn thân, khởi pháp nhiếp pháp. Lên trời có đường, xuống đất có cửa; đi không dáng không ảnh, xuyên qua đá qua vàng cũng không có gì đáng ngại, xuống nước không thể chết đuối, dùng lửa không thể đốt cháy. Sao không tính là tu hành?"
"Tất cả đều là lời vớ vẩn!
Ngộ Không, ngươi xuất thân từ Hoa Quả Sơn, cũng coi như là có nhân quả với ta, lần này ngươi làm chuyện vô cớ, nhiễu loạn thiên quy, ta muốn trừng phạt, ngươi có phục không?"
Tôn Ngộ Không tái mặt, nhưng vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực ngạo nghễ nói: "Lão Tôn ta thất thủ bị bắt, ngươi phạt làm cái gì thì phạt, lão Tôn ta nhận.”
"Ngươi đã không có đạo tâm thì ta ta phạt ngươi sao chép Đạo Đức kinh ngàn lần, hy vọng ngươi có thể giác ngộ.”
Tôn Ngộ Không gãi tai gãi má nói: "Đạo Đức kinh, cái gì?"
Bạch Cẩm giơ tay chỉ lên trời, một quyển kinh thư lấp lánh bay về hướng Tôn Ngộ Không rồi lơ lửng trước mặt hắn.
Tôn Ngộ Không cầm quyển Đạo Đức kinh trong tay, lật xem mấy trang rồi lẩm bẩm: "Cái gì đạo, cái kinh gì, đây là thứ gì?"
"Quay về chép đi! Ngày nào xong hãy mang đến cho ta.”
Chúng ta có thể quay lại à? Tôn Ngộ Không lập tức vui vẻ ra mặt, hắn cười hì hì: "Vậy lão Tôn ta đi nhé?"
Bạch Cẩm gật đầu.
Tôn Ngộ Không lập tức xoay người chạy ra ngoài, chạy đến trong hoa viên mới dừng lại thở dài một hơi, đối mặt với Câu Trần Đại Đế còn sợ hơn so với đối mặt với Ngọc Hoàng Đại Đế.
Trong hoa viên, tròng mắt Tôn Ngộ Không quay tròn tròn, đột nhiên bật ra một suy nghĩ liền trộm hái mấy trái cây rồi nhanh chóng chạy mất.
Bạch Cẩm từ trong đại điện đi ra, bất đắc dĩ cười khổ, quả nhiên khỉ thì vẫn là khỉ, đã là bản tính thì khó mà đổi! Nhưng tại sao ta lại có cảm giác quen thuộc thế nhỉ? Chuyện gì đang xảy ra không biết?
…
Chương 771: Lão Tôn có một chuyện muốn cầu xin
Tôn Ngộ Không rời khỏi Điểu Sào, cũng không ở lại Thiên Đình mà trực tiếp hạ giới. Bây giờ, Thiên Đình đối với hắn chính là một nơi sỉ nhục.
Trong hậu hoa viên trong Đông Hải Long Cung, Đông Hải Long Vương Ngao Quảng ngồi đối diện Long Hậu, bên cạnh có mấy long tử long nữ, tất cả đều vui vẻ uống rượu.
Long Mẫu cầm lấy bầu rượu trước mặt, liếc sang Ngao Quảng vẫn luôn nhìn chằm chằm mà hỏi: "Ngươi muốn uống một chút không?"
“Ta không uống cái này.”
“Không uống thì thôi!” Long Mẫu rót cho mình một chén, sau đó buông bầu rượu xuống.
Ngao Quảng mỉm cười, ho khan một tiếng rồi nói: "Ngươi đoán xem ta muốn uống cái gì?"
"Làm sao ta biết được?"
Ngao Quảng thâm tình: "Ta chỉ muốn che chở ngươi.”
"Phụt!" Một long nữ ngồi gần đó lập tức phun hết rượu ra ngoài.
Những long nữ khác cũng sặc đến nỗi liên tục ho sù sụ, ho đến nỗi mặt mũi đỏ bừng hết cả.
Các long nữ đứng dậy tâu: "Mẫu hậu, ta còn có việc, xin đi trước.” Nói xong liền định chạy.
Ngao Quảng vội vàng kêu lên: "Ăn thêm một chút a! Ngươi còn chưa ăn cơm đâu!"
Long nữ nghiêm mặt bẩm: "Thôi ạ! Con no rồi!"
Những Long Tử Long Nữ khác cũng vội vàng đứng lên, đồng thanh nói: "Bọn con cũng no rồi!" rồi nhao nhao bước nhanh rời đi.
Long Mẫu trừng Ngao Quảng một cái, nhưng khóe miệng lộ ra một nụ cười vui vẻ.
Quy thừa tướng từ bên ngoài chạy vội vào, sốt ruột kêu lên: "Long vương, không hay rồi, Bật Mã Ôn lại tới.”
Ngao Quảng hơi giật mình, khó hiểu: "Tôn Ngộ Không, không phải hắn bị Tam Nhi bắt đi sao? Sao lại về nhanh như vậy.”
Hắn nhìn sang Long Mẫu rồi bật cười hì hì: "Phu nhân chờ chút, ta đi đuổi hắn đi.”
Long Mẫu khẽ gật đầu nói: "Mau đi đi!"
Ngao Quảng đứng dậy sải bước rời đi.
...
Trong đại điện Thủy Tinh Cung, Tôn Ngộ Không nằm trên một cái ghế, một tay cầm một chùm nho rủ xuống trước mặt mình, há mồm ăn từng quả từng quả, không chút khách khí.
Ngao Quảng bật cười lớn: "Hiền đệ không nhậm chức ở Thiên Đình, sao lại có thời gian rảnh rỗi đến Đông Hải của ta?"
Tôn Ngộ Không nhảy khỏi ghế, ngồi xổm trên ghế thở dài: "Xui xẻo, xui xẻo, Ngọc Đế lại bảo lão Tôn đi nuôi ngựa cho hắn, lão Tôn tức giận liền đánh nát Ngự Mã Giám, chạy khỏi Thiên Đình.”
Ngao Quảng giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Hiền đệ đúng là anh hùng vô địch!"
Tôn Ngộ Không chớp chớp mắt, hỏi: "Lão Long Vương, có phải ngươi có một đứa con nhậm chức ở Thiên Đình hay không, gọi là Chấp Pháp Thiên Thần Ngao Bính.”
Ngao Quảng vuốt râu, cười hà hà: "Đó là con trai thứ ba của ta, chỉ là một viên quan Chấp Pháp Thiên Thần nhỏ ở Thiên Đình thôi, không đáng nhắc tới.”
Thư Ngộ Không cười cười: "Long ca quá khiêm tốn đấy thôi, Ngao Bính bản lĩnh không tầm thường, có thể đánh ngang hàng với lão Tôn.”
Đôi mắt lấp lánh hai lần, nói: “Không biết Chấp Pháp Thiên Thần này có thần vị gì?"
Ngao Quảng cười ha ha: "Chấp Pháp Thiên Thần có nhiệm vụ tuần tra Chu Thiên, là thần linh quản chế chư thần, phàm là tiên thần phạm sai lầm đều bị Chấp Pháp Thiên Thần bắt giữ và trừng phạt.”
Tôn Ngộ Không đăm chiêu: "Vậy thì Ngao Bính chính là thiên thần mạnh nhất Thiên Đình rồi chứ? Nếu không thì quản lý chúng thần kiểu gì? Thảo nào hắn lại có tu vi như thế.”
Sau đó lại bật cười hì hì: "Long ca có thể đứng giữa giới thiệu hay không, lão Tôn ta muốn cùng hắn làm bằng hữu này.”
Ngao Quảng bất đắc dĩ nói: "Không giấu Hầu đệ, từ sau khi ba đứa con của ta trở thành Chấp Pháp Thiên Thần thì rất hiếm khi trở về Đông Hải, ngay cả ta muốn tìm hắn cũng khó khăn.
Đợi lần sau hắn trở về, ta chắc chắn sẽ nhắn lại, bảo hắn có dịp sẽ trò chuyện với Hầu đệ.”
Tôn Ngộ Không hưng phấn gãi tai gãi má nói: "Lúc trước là lão Tôn ta sơ suất, lần sau gặp lại, lão Tôn ta nhất định phải tỷ thí với hắn trận nữa.”
Ngao Quảng vội vàng kêu lên: "Ôi! Hầu đệ, ngươi đừng bắt nạt hắn đấy! Hắn chỉ có từng ấy bản lĩnh, sao có thể đánh lại Hầu đệ được?”
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu ưỡn ngực, cười khà khà: "Long ca không cần lo lắng, hắn cũng chỉ yếu hơn ta một chút, nếu đánh nhau, lão Tôn ta sẽ nhẹ tay thôi.”
Ngao Quảng thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: "Vậy ta xin cảm ơn Hầu đệ, người đâu, chuẩn bị rượu thức ăn, ta muốn cùng Hầu đệ say sưa một bữa!"
Hai hàng thị nữ bưng rượu ngon đi vào Thủy Tinh Cung.
Một lát sau, Ngao Quảng ngồi bên bàn rượu tò mò hỏi: "Hầu đệ đến Đông Hải là có việc gì?"
Tôn Ngộ Không đặt ly rượu xuống, chà xát móng vuốt khỉ đầy lông xù, ngượng ngùng nói: "Đúng là lão Tôn có một chuyện muốn cầu xin!"
Ngao Quảng cười lớn: "Hầu đệ có việc gì cứ nói, nếu Long ca có thể làm được thì sẽ không từ chối, trong địa phận Đông Hải thì ngươi nói của Long ca ngươi vẫn có tác dụng.”
Tôn Ngộ Không ủ rũ nói: "Lão Tôn đã khiêu chiến với Thiên Đình, vi phạm thiên quy, được người con trai thứ ba Ngao Bính của ngươi mời đến Thiên Đình, gặp Câu Trần Đại Đế.”
Ánh mắt Ngao Quảng lóe lên, lão đại lại chú ý đến con khỉ này như thế sao? Lại đích thân tiếp kiến hắn, với thân phận địa vị hiện tại của Bạch Cẩm, đừng nói một Tôn Ngộ Không, cho dù là Đại La Kim Tiên muốn gặp Bạch Cẩm cũng không dễ dàng.
Tôn Ngộ Không tiếp tục nói: "Câu Trần Đại Đế nói lão Tôn ta không biết tu hành, buồn cười, lão Tôn không hiểu tu hành thì đâu ra bản lĩnh như vậy? Hắn còn phạt ta sao chép một nghìn lần Đạo kinh gì gì đó.”
Chương 772: Tây Hải Long Cung sắp có chuyện vui
“Hầu đệ, thứ ngươi nói có phải là Đạo Đức kinh hay không?”
Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu nói: "Đúng đúng đúng, chính là cái này, cũng không biết là thứ vớ vẩn gì nữa.”
Hắn chà chà móng vuốt khỉ xù xì: "Bỏ lão Tôn ta đánh nhau thì được chứ bảo ta chép kinh thư gì đó thì thật sự ta không giỏi, Long ca ngươi có thể chép giúp ta hay không?"
Ngao Quảng lập tức lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Hầu đệ, không phải lão ca không muốn giúp ngươi mà chắc ngươi không biết năng lực của Câu Trần Đại Đế.”
Tôn Ngộ Không lập tức bị hắn gợi lên lòng hiếu kỳ, vội vàng hỏi: "Câu Trần Đại Đế có uy năng gì?"
Ngao Quảng có vẻ rất sùng bái: "Câu Trần Đại Đế thống trị ngàn vạn Yêu tộc, chấp chưởng binh lính tam giới, duy trì cân bằng tam giới, nơi đến chư thần cúi đầu, vạn phật lễ kính, đôi mắt thần kia trải khắp tam giới lục đạo.
Hiền đệ, nếu ta giúp ngươi chép lại thì e là cả hai chúng ta đều không thoát khỏi sự trừng phạt của Câu Trần Đại Đế.”
Tôn Ngộ Không lẩm bẩm: "Câu Trần Đại Đế lại lợi hại như vậy sao?”
Ngao Quảng lập tức chuyển giọng nghiêm túc: "Trong tam giới đều có lời đồn, thực lực của Câu Trần Đại Đế phải đứng đầu tam giới.”
Tôn Ngộ Không giật mình! Câu Trần Đại Đế là người mạnh nhất tam giới? Không biết sư phụ ta có thể đấu với Câu Trần Đại Đế mấy hiệp?
Ngao Quảng khuyên nhủ: "Hầu đệ, Câu Trần Đại Đế phạt ngươi chép kinh thư là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi nên tự chép đi!
Huynh đệ chỉ có thể ủng hộ chút giấy bút để giúp ngươi thôi.”
Tôn Ngộ Không buông tay ra, nói: "Giấy bút lấy ra đây!"
Tôn Ngộ Không cầm giấy bút, lập tức rời khỏi Long Cung rồi đi về Hoa Quả Sơn, bắt đầu cố sức chép kinh thư.
Ngao Quảng ngồi ở trong Thủy Tinh Cung ăn uống no say, muốn ta giúp ngươi chép kinh thư á, không có cửa!
...
Tại Phật Giáo, Phật Tổ Như Lai ngồi ngay ngắn trên đài sen, phía dưới có đám người Quan Thế Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát và Trường Nhĩ Định Quang Tiên.
Quan Âm Bồ Tát nhíu mày nói: "Phật Tổ, từ khi Tây Du bắt đầu hết thảy đều phát triển đi ngược với những gì chúng ta tưởng tượng, đại náo Đông Hải Long Cung biến thành đại náo Tây Hải Long Cung, đại náo Địa Phủ biến thành đại náo Âm Sơn Địa Tạng Vương Điện, Tôn Ngộ Không đánh lẽ nên đánh bại Thiên Đình thì giờ lại thành Tôn Ngộ Không bị Ngao Bính bắt giữ.”
Giọng nói của Phật Tổ Như Lai vang khắp điện: "Đại thế vẫn còn!"
Quan Thế Âm Bồ Tát nói: "Nhưng tiểu thế đã thay đổi.”
Trường Nhĩ Định Quang Tiên cười lạnh: "Bạch Cẩm vẫn là không cam lòng, mưu toan giãy dụa trước lúc đại thế đổ xuống hồng hoang, sức của một con kiến há có thể ngăn núi không nghiêng.”
Phật Tổ Như Lai nói: "Quan Thế Âm Bồ Tát, ngươi đến Thiên Đình, dẫn dắt Ngộ Không đại náo Thiên Cung, lấy uy danh.”
Quan Thế Âm Bồ Tát chắp hai tay lại, cúi đầu hành lễ, cung kính đáp: "Cẩn tuân pháp chỉ!" rồi xoay người đi ra ngoài.
...
Bạch Cẩm ngồi trầm tư Điểu Sào, tiếp sau nên đi như thế nào, có muốn biến Đại Náo Thiên Cung thành Đại Náo Linh Sơn hay không? Hình như không dễ làm lắm!
“Tử Y cầu kiến Câu Trần Đế Quân!” Bên ngoài có người cầu kiến.
Bạch Cẩm ngồi trong Điểu Sào sực tỉnh, nói: "Tiến vào!"
Một nàng tiên mặc áo tím mang theo một giỏ trúc từ bên ngoài đi vào, hành lễ rồi cười hì hì: "Tham kiến Đế Quân!"
Bạch Cẩm cười tươi: "Tử Y, sao ngươi lại tới đây?"
"Mẫu hậu nói, bàn đào trong vườn lớn quá rồi, dặn ta hái những quả chín xuống tặng cho Đế Quân một ít.”
Bạch Cẩm chợt nhận ra, vậy là định cho Tôn Ngộ Không tiến vào vườn bàn đào sao? Hắn mỉm cười nói: "Cảm ơn nương nương, ngày khác ta sẽ đến cửa cảm ơn.”
Một chiếc giỏ bay ra từ tay của Tử Y tiên nữ rồi đáp xuống chiếc bàn bên cạnh Bạch Cẩm, nàng nhún người hành lễ rồi thưa: "Đế Quân, ta còn có một ít bàn đào cần đưa đến Chấp Pháp Thần Điện, vậy xin cáo lui trước.”
Bạch Cẩm mỉm cười: "Đi đi!"
Tử y tiên tử xoay người đi ra ngoài, chớp mắt đã biến mất.
Bạch Cẩm vung tay lên, từng quả bàn đào trong giỏ trái cây bay ra lơ lửng trên không trung.
Hắn chỉ ngón tay rồi lẩm bẩm: "Đống này là dành cho đại sư bá!" Lập tức có một đám bàn đào bay ra xếp vào một chỗ khác
“Đống này là cho Nhị sư bá!” Lại có một đám bàn đào khác bị tách ra.
“Đống này là của sư phụ!”
“Đống này là của Nữ Oa nương nương!”
“Đống này là tặng Bình Tâm nương nương!”
Bạch Cẩm nhanh nhẹn chia hết số bàn đào, còn lại một ít có vẻ bề ngoài không xinh đẹp lắm nhưng vị thì rất ngọt mới là của hắn. Ôi! Có quá nhiều đại nhân vật cần hiếu kính, ta khó khăn quá đi thôi.
...
Trong một khe núi dưới Hạ Giới, Hạo Thiên và Dao Trì mặc thường phục đang ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp.
Dao Trì mỉm cười nói: "Phật Giáo bắt đầu cuống rồi! Không ngờ lại phái Từ Hàng tới Thiên Đình.”
Hạo Thiên bật cười: "Cũng do chuyện Tây Du ngay từ đầu đã không như ý mà!”
Tên tiểu tử Đa Bảo kia còn muốn giẫm phương Đông xuống để hắn leo lên ư, bị Bạch Cẩm cho một cái tát vang như vậy, chắn hắn cũng hoảng hốt lắm.”
"Bạch Cẩm cùng là có lòng tốt, nhưng chớ bị lòng tốt này hại, chúng ta làm sư thúc của hắn, cần dạy dỗ thì vẫn phải dạy.
Tuy rằng Phật Hưng lượng Kiếp đã bị khống chế, nhưng nếu Bạch Cẩm nhúng tay quá nhiều thì nhân quả của lượng kiếp sẽ tập trung lên người hắn, hắn khó tránh khỏi việc bị cuốn vào lượng kiếp.” Dao Trì hơi lo lắng.
Hạo Thiên nói: "Yên tâm đi! Ta sẽ chỉ điểm cho hắn.” Sau đó liền chuyển sang chuyện khác: "Nghe nói Tây Hải Long Cung sắp có chuyện vui?"
Dao Trì nói: "Kiếp nạn Tây Du lần này đáng lẽ là ứng lên Đông Hải Long Cung, nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà Tôn Ngộ Không chạy tới Tây Hải, làm loạn cả Tây Hải, nghe nói bảo khố cũng bị trộm sạch.
Làm tiệc cưới vào lúc này, có lẽ là Tây Hải Long Vương muốn xua đuổi khí đen!
Chương 773: Tề Thiên Đại Thánh
Hạo Thiên cười ha hả: "Tứ Hải Long Cung không tầm thường đâu, đó là đại biểu cho Thanh Long Giới với bên ngoài đấy, Long cung có chuyện vui, Thiên Đình ta cũng nên biểu thị, dặn Ngọc Hoàng tặng một món quà chúc mừng đi đi!
Cũng biểu hiện ý muốn thân cận của Thiên Đình của ta.”
Dao Trì gật đầu mỉm cười nói: "Nên như thế!"
Dao Trì dưng lại một lát, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chậm rãi nói: "Thái Bạch hạ giới rồi!"
“Bàn đào của ngươi đều thu hoạch xong cả rồi chứ?”
"Ta bảo thất tiên nữ thu hoahcj rồi, chia một ít cho Tứ Ngự, Chấp Pháp Thần Điện cùng với chủ thần các bộ.”
Hạo Thiên Thượng Đế cảm khái: "Chuyện sau này cứ để cho Ngọc Hoàng đi gánh đi! Tin rằng hắn ta có thể làm được.
Chúng ta đi thôi, nghe nói có một suối nước nóng tốt lắm, chúng ta đến đó thử xem.”
Hai người lướt đi, nhân gian lấy rượu đương ca, ta cứ đi cho bõ công này.
...
Trên Hoa Quả Sơn, yêu khí cuồn cuộn, sát khí sâm sâm, các loại yêu tinh, không gì không có.
Cả đám đều cầm kiếm cầm thương đang gầm gừ nhảy nhót.
Đột nhiên một đám mây trắng từ trên trời bay đến, trên đám mây trắng đứng một ông lão già nua.
Một con yêu ma nhảy lên yêu vân hét lớn: "Người tới là ai?"
Thái Bạch Kim Tinh cười lớn: "Ta là thiên sứ mà Thượng Đế sai đến, có thánh chỉ ở đây muốn mời Mỹ Hầu Vương của Thủy Liêm Động, Hoa Quả Sơn, xin thông truyền!"
“Là tiểu thần Thiên Đình!”
“Đám đê tiện của Thiên Đình, bắt hắn!”
“Đừng để hắn mê hoặc đại vương!”
...
Chúng yêu ma lập tức gầm thét tức tối, thi nhau nhảy lên yêu vân, vây quanh hắn, trợn mắt nhìn Thái Bạch Kim Tinh.
Sau đó liền có hai con yêu ma tiến lên kéo Thái Bạch Kim Tinh cuống khỏi đám mây, khiến Thái Bạch Kim Tinh hoảng hốt, liên tục kêu than.
Một yêu ma kêu lên: "Bắt hắn đến chỗ đại vương!"
"Đúng, để đại vương định đoạt.”
“Lột da hắn rút gân hắn, cho vào chảo dầu đun lên.”
“Không được, ăn sống ngon hơn!”
“Nướng ngon!”
“Hấp ngon!”
...
Chúng yêu ma thi nhau la hét.
Thái Bạch Kim Tinh mặt ngoài giả bộ kinh hãi, cầu xin chúng: "Ta là một lão già, không ngon, chư vị đại vương tha cho lão đi.”
Một Hầu tướng quân uy phong lẫm lẫm bước tới, nghiêm túc quát: "Ầm ĩ cái gì hả? Đại vương đang ngộ đạo, cần yên tĩnh.”
Một yêu ma vội vàng bước lên nịnh nọt: "Băng tướng quân, chúng ta bắt được một tên của Thiên Đình, đang tính xử lý hắn.”
Băng tướng quân nhìn Thái Bạch Kim Tinh.
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng nói: "Đại tướng, ta không đến gây chuyện! Ta là thiên sứ do Thượng Đế sai đến, có thánh chỉ mời Mỹ Hầu Vương của Thủy Liêm Động, Hoa Quả Sơn.”
Băng tướng quân suy nghĩ một lát rồi nói: "Dẫn hắn đi gặp đại vương!"
Chúng yêu ma lập tức vây quanh Thái Bạch Kim Tinh, đẩy đẩy lôi lôi lão ta đi về phía Thủy Liêm Động.
Suốt quãng đường ồn ào nhốn nháo, đến Thủy Liêm Động thì chúng yêu mới dừng bước.
Băng tướng quân nói: “Ngươi đi theo ta!" Nói rồi liền tóm lấy bả vai Thái Bạch Kim Tinh xuyên qua rèm nước, tiến vào trong động phủ.
Bên trong Thủy Liêm Động, Tôn Ngộ Không đang giẫm một chân trên mặt đất, một chân giẫm lên ghế đá, một tay cầm một cây bút lông, miệng ngậm một cây bút lông khác, nghiến răng nghiến lợi chép kinh thư, mặt, môi đều dính không ít mực.
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng hành lễ, vui mừng nói: "Tham kiến đại vương! Đại vương, cuối cùng ta cũng gặp ngài.”
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt hắn nhíu lại, đặt bút lông trong tay xuống rồi cười lạnh: "Ta cứ tưởng ai, đây không phải là Thái Bạch Kim Tinh sao?
Ngươi còn dám đến gặp ta! Lừa gạt lão Tôn lên trời để ta phải làm tên chăn ngựa cho Ngọc Đế, ngươi đối xử tốt với lão Tôn quá nhỉ!”
Thái Bạch Kim Tinh liền mặt nhăn mày nhíu tỏ vẻ đau khổ: "Không phải là ta cố ý lừa gạt đại vương, thật sự là Thiên Đình không còn thần vị trông nữa nên mới khiến đại vương tạm thời chịu nhục như vậy.
Trong khoảng thời gian này, ta vẫn luôn tìm cách giúp địa vương, nay đã có thần vị trống nên ta lập tức bổ sung cho đại vương đó thôi.”
“Thật chăng?”
"Đương nhiên là thật! Lão không dám lừa gạt đại vương nữa, đại vương, ngài ngẫm lại, từ khi ngài đến Thiên Đình, lão có chỗ nào làm phật ý ngài không?"
Tôn Ngộ Không nhảy lên, bay ngược trở lại ghế của mình, vểnh chân bật cười: "Lúc lão Tôn ở Ngự Mã Giám đúng là lão đã đến thăm ta nhiều lần, cũng đối xử không bạc với lão Tôn, ta lại tin ngươi lần này vậy.
Có chuyện muốn nói thì nói liền đi, lần này tha mạng cho ngươi, nhanh, lão Tôn ta còn việc bận!”
Thái Bạch Kim Tinh mừng rỡ nói: "Đa tạ đại vương!
Lão phu lần này đến đây là vì có một chuyện vui muốn nói cho đại vương biết!”
Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: "Là chuyện gì?"
"Hôm nay ta xuống là muốn nói cho đại vương biết, mấy ngày trước bởi vì đại vương chê chức quan nhỏ, rời khỏi Ngự Mã Giám nên có quan viên ở đó tấu lên Ngọc Đế.
Ngọc Đế truyền chỉ nói: "Phàm là người có chức quan đều phải tự hào, vì sao ngại nhỏ?” nên mới cho Lý Thiên Vương lĩnh Cự Linh Thần hạ giới dẹp ngài.
Bởi vì bị Đại Thánh thần thông quảng đại, cho nên bại trận.
Lý Thiên Vương trở về liền tấu: "Đại thánh dựng một cây cờ, muốn làm "Tề Thiên Đại Thánh".
Chúng võ tướng còn phải ấp úng, cũng nhờ lão phu không ngại bị phạt mà đứng ra khuyên can giúp Đại Thánh, giúp Đại Thánh không bị giáng tôi, xin cho đại vương một chức quan khác.
Ngọc Đế chuẩn tấu, hôm nay đến mời đại vương.”
Chương 774: Long phượng trình tường
Hai mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, cười ha ha nói: "Đa tạ! Đa tạ! Nhưng không biết ông trời có chức quan "Tề Thiên Đại Thánh" này không?"
Kim Tinh cười ha hả: "Vốn không có, là ta xin nên Ngọc Đế mới lập ra chức này, Ngọc Đế cùng bá quan đã đồng ý thì lão mới lĩnh chỉ đến đây. Nếu có gì không phải, đại vương chỉ cần trách tội ta là được.”
Tôn Ngộ Không chớp chớp, vô số suy nghĩ bắt đầu hiện lên trong đầu, hiện tại ta tự xưng là Tề Thiên Đại Thánh, có gì khác với đám vua chúa tự lập ở sơn dã?
Nếu được Thiên Đình gia phong mới là danh chính ngôn thuận, về sau ta gặp lại Câu Trần Đại Đế cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực.
Tôn Ngộ Không hưng phấn kêu lên: "Lão quan, lần này ta tin ngươi, lão Tôn ta sẽ cùng ngươi lên Thiên Đình một chuyến.”
Thái Bạch Kim Tinh cười ha hả: "Đi thôi! Đi thôi!"
Hai người cưỡi mây bay về Thiên Đình.
Sau đó, Tôn Ngộ Không được Ngọc Hoàng Đại Đế phong làm Tề Thiên Đại Thánh, trông coi vườn bàn đào.
Sau khi được phong làm Tề Thiên Đại Thánh, Tôn Ngộ Không liền ở trên Thiên Đình, tất cả các tiên thần gặp phải đều đối đãi với Tôn Ngộ Không rất khách khí, khiến Tôn Ngộ Không vô cùng nổi bật.
...
Hai ngày sau, Tôn Ngộ Không mang theo một túi bàn đào men theo con đường quen thuộc nhảy nhót đến chỗ Điểu Sào, một đôi mắt khỉ khôn khéo quan sát chung quanh, cung điện ngày xưa biến thành một cái ao, nào còn thấy cái điện nào.
Tôn Ngộ Không gãi gãi đầu khó hiểu: "Kỳ quái, kỳ quái, rõ ràng lão Tôn ta nhớ kỹ, nơi này chính là nơi ở của Câu Trần Đại Đế, cung điện đâu? Sao lại không có?"
Tôn Ngộ Không đi lang thang quanh cái ao, vốn định tìm Câu Trần Đại Đế, nói cho Câu Trần Đại Đế bản thân trở thành Tề Thiên Đại Thánh! Khoe khoang một phen, không ngờ đột nhiên lại không thấy đâu, chẳng lẽ Đại Đế chuyển nhà?
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: "Ngươi đang tìm kiếm gì?"
Tôn Ngộ Không lập tức dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Không biết từ khi nào, một nữ tử đứng ở trên cây cầu nhỏ bắc qua ao nước, nàng mặc váy dài màu đen, trên váy dài màu đen điểm xuyết đồ trang sức làm từ xương cốt trông rất kì dị.
Tôn Ngộ Không nhảy lên cầu, hắn cười hì hì: "Tiểu tiên tử, lão Tôn tới nơi này tìm Câu Trần Đại Đế, nhưng Câu Trần Đại Đế hình như đã chuyển nhà, ngươi có biết hắn chuyển đi đâu không?"
Tiểu tiên tử? Thạch Cơ nhíu mày, nàng nhìn Tôn Ngộ Không rồi nói: "Ta lớn tuổi hơn ngươi!"
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu ưỡn ngực, dương dương đắc ý: "Nhưng lão Tôn có bản lĩnh hơn ngươi, ta và ngươi là người tu hành, chỉ so tu vi lớn nhỏ.”
Thạch Cơ bình tĩnh nhìn Tôn Ngộ Không, từ Phong Thần Chiến hàng tỷ năm trước ta đã là Đại La Kim Tiên rồi, ngươi lấy đâu ra tự tin mà làm càn trước mặt ta? Thôi thôi! Cũng chỉ là tiểu bối mà thôi.
Thạch Cơ bình tĩnh nói: "Ngươi có biết vì sao ngươi không tìm được Câu Trần Đế Cung không?"
"Tại sao? Chẳng lẽ không phải do Câu Trần Đế Quân chuyển nhà sao?"
“Câu Trần Đế Cung vẫn luôn ở chỗ này, ngươi không gặp được, chứng tỏ Câu Trần Đại Đế không muốn gặp ngươi?
"Luôn luôn ở đây? Không thể nào, lão Tôn ta đã tìm khắp nơi, pháp trận che mắt đừng hòng gạt được ánh mắt lão Tôn ta.”
Thạch Cơ đi về phía trước vài bước, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu.
Hai mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, vội vàng xông tới chỗ Thạch Cơ vừa biến mất nhưng hắn lại xuyên qua đó, vung vung tay cũng không cảm nhận được cung điện tồn tại.
Tôn Ngộ Không đứng trên cầu đá gãi tai gãi má, trong lòng vô cùng sốt ruột, vì sao Câu Trần Đại Đế không muốn gặp ta?
Hắn đột nhiên nghĩ ra, hình như ta còn chưa chép xong Đạo Đức kinh, cho nên Đại Đế mới không muốn gặp ta? Phải, chắc chắn là vậy.
Tôn Ngộ Không lập tức hô lớn: "Đại Đế, ta về chép kinh thư, lão Tôn ta nói được làm được, nhất định sẽ chép xong.”
Hét xong liền xoay người phóng lên trời.
...
Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm còn đang trầm tư, nên làm sao chuyển màn đại náo thiên cung thành một chuyện không xảy ra đây?
Thạch Cơ từ bên ngoài đi vào, nói thẳng: "Sư huynh, Tôn Ngộ Không ở bên ngoài tìm ngươi, sao ngươi không gặp hắn ta? Không phải ngươi nói Tôn Ngộ Không rất quan trọng sao?
Bạch Cẩm sực tỉnh, hắn cười khẽ: "Xa thơm gần thối, dễ dàng lấy được cũng sẽ không quý trọng, tạm thời cứ gạt hắn sang một bên đi
Sư muội đến đây có việc gì không?"
Thạch Cơ ngồi xuống đối diện Bạch Cẩm, nói: "Sư huynh, Tây Hải Long Cung sắp cử hành hôn lễ, Tam thái tử Ngao Liệt của Tây Hải cưới Vạn Thánh Công chúa của Bích Ba Đàm, chúng ta có cần tặng quà hay không?"
“Tây Hải Long Cung!” Bạch Cẩm trầm ngâm một chút rồi nói: "Để Thân Công Báo đi!"
Thạch Cơ nhíu mày nói: "Thân Công Báo không có thể đại biểu cho Tiệt Giáo chúng ta?"
"Không cần đại biểu Tiệt Giáo, để cho hắn đại biểu Câu Trần Đế Cung tặng lễ là được.”
“Thân phận của hắn cũng không đủ để đại biểu cho Câu Trần Cung!”
"Sư muội, ta nói hắn đủ là đủ.”
Thạch Cơ không nói gì, có một sư huynh tùy hứng như vậy, kẻ làm thư ký như ta thật đau đầu! Nàng hỏi tiếp: "Chúng ta nên gửi quà gì?"
Bạch Cẩm hỗn không thèm để ý nói: "Cứ tặng bừa ít đồ là được, ví dụ như đi bắt hai con chim đưa qua, ngụ ý đôi chim liền cánh.
Gấp một đoạn dây leo đưa qua, ngụ ý hỉ kết liên lý.
Để Ngao Bính và Tử Dao cùng nhau qua đó, đưa ra một câu chúc phúc, cái này gọi là long phượng trình tường.”




