Chương 179
Thạch Cơ sắc mặt cổ quái nói: "Sư huynh, như vậy không tốt đâu!
Mặc dù ngụ ý là tốt, nhưng có vẻ không chân thành lắm.”
Bạch Cẩm mặc kệ: "Cứ như vậy đi, hôn lễ này không thành được.”
“Sư huynh, lời này là ý gì?”
"Ngao Liệt kia ta đã gặp rồi, nhìn tướng mạo thì hắn có mệnh cô độc đến cuối đời, không có tướng lấy vợ, cho nên hôn lễ này chắc chắn không thành.”
Thạch Cơ kinh ngạc nói: "Sư huynh còn biết xem tướng?"
"Ha ha! Hiểu một chút, từng học một ít từ chỗ đại sư bá.”
Thạch Cơ trầm ngâm nói: "Nếu sư huynh đã đoán vậy thì chắc chắn không sai được, vậy ta... ta cứ chuẩn bị theo lời sư huynh vậy.”
Vừa nghĩ đến quà mừng là những thứ kia, Thạch Cơ lại nghĩ đến người đưa quà mừng là Thân Công Báo... sư huynh quả nhiên là vô cùng cơ trí.
Còn chuyện thân phận không đủ? Ai nói vậy? Rõ ràng Thân Công Báo cùng chúng ta thân thiết như người một nhà, đương nhiên có thể đại biểu Câu Trần Cung.
Thạch Cơ đứng dậy đi ra ngoài, lúc đi đến hoa viên, thuận tay ngắt một đoạn dây leo mới rời đi.
...
Qua hôm sau, Tôn Ngộ Không cầm một xấp vở với một giỏ trái cây lại đi tới trước ao, hắn đứng trên cầu nhìn ra xung quanh, lớn tiếng kêu lên: "Đại Đế, lão Tôn trở lại rồi, kinh thư ngài phạt ta chép cũng đã chép xong.”
Trời đất đột nhiên xoay tròn, vạn vật hóa hư không rồi biến mất, Tôn Ngộ Không kinh ngạc phát hiện, mọi thứ trong thiên địa đều đã thay đổi, ao nước cũng biến mất không thấy.
Trước mặt hắn hiện ra một tòa cung điện có hình dạng rất quái dị, bốn mặt có hình vòng cung, mây trắng ở trên vách tường chậm rãi chuyển động.
Trên vách tường bỗng hiện lên một cánh cửa, Thạch Cơ mặc bộ đồ xương đen đi ra. Nàng nhìn Tôn Ngộ Không, khẽ gật đầu nói: "Đế Quân cho ngươi đi vào!"
Tôn Ngộ Không chắp tay cười hà hà: "Đa tạ! Đa tạ ngươi rất nhiều!"
Nói rồi liền thò tay vào trong giỏ trái cây lấy ra một quả bàn đào đưa cho Thạch Cơ: “Cái này là cho ngươi!"
Bàn tay Thạch Cơ duỗi ra, bàn đào bay ra rơi vào lòng bàn tay, nhìn xong liền giật giật khóe miệng, bàn đào chưa đủ ba ngàn năm, vẫn còn non!
Tôn Ngộ Không nhảy nhót vào trong Điểu Sào, dáo dác nhìn xung quanh.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên bên tai Tôn Ngộ Không: "Đến Luyện Khí Điện gặp ta!"
“Hả!” Tôn Ngộ Không đứng giữa hoa viên gãi tai gãi má, Luyện Khí Điện? Ở đâu? Đang không biết làm gì thì cảm nhận được trong bóng tối truyền đến một cỗ cảm ứng.
Tôn Ngộ Không lập tức chạy theo cảm ứng, nhanh chóng đi tới một đại điện, trên tấm biển viết Luyện Khí Điện.
Tôn Ngộ Không đẩy cửa điện ra, thò đầu vào nhìn thì thấy Câu Trần Đại Đế ngồi xếp bằng trước một lò luyện khí, khí tức trong đại điện khiến Tôn Ngộ Không cũng cảm thấy nóng bỏng.
Tôn Ngộ Không nhếch miệng cười, lập tức chạy vào: "Đại Đế, lão Tôn ta mang đồ ăn ngon cho ngươi.”
Hắn cẩn thận nhấc giỏ trái cây trong tay lên như đang hiến vật quý, từng quả bàn đào ở trong giỏ trái cây tản ra hương thơm mê người.
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Bàn đào này là của ngươi?"
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu ưỡn ngực, có vẻ rất đắc ý: "Đại Đế, hiện tại lão Tôn khác xưa rồi, bây giờ ta là Tề Thiên Đại Thánh, toàn bộ bàn đào viên đều thuộc phạm vi quản lý của ta, sau này Đại Đế muốn ăn bàn đào, liền nói cho ta biết, lão Tôn ta đưa tới cho ngươi.”
“Kinh thư chép xong chưa?”
“Đương nhiên!" Tôn Ngộ Không giơ một đống sách dày cộp trong tay, kêu lên: "Lão Tôn ta vất vả lắm mới chép xong đấy.”
Bạch Cẩm đưa tay ra, quyển sách trên lòng bàn tay Tôn Ngộ Không lập tức bay lên rồi rơi vào tay hắn.
Bạch Cẩm mở ra nhìn qua vài trang, bất đắc dĩ nói: "Chữ của ngươi cần luyện nhiều, viết tựa như khỉ cào vậy.”
Tôn Ngộ Không cười nói: "Chữ của ta giống sư phụ ta.”
"Chữ của Bồ Đề Tổ Sư không phải như vậy.”
Tôn Ngộ Không biến sắc, kinh hãi kêu lên: "Làm sao ngươi biết sư phụ ta là Bồ Đề Tổ Sư?"
Hắn vô cùng hoảng loạn, trước khi đi, sư phụ dặn dò hết sức cẩn thận rằng tuyệt đối không thể nhắc tới lai lịch của sư phụ với người khác, thế sao Đại Đế lại biết? Tổ Sư có thể hiểu lầm là do ta tiết lộ không?
Bạch Cẩm cười ha hả: "Lúc ta quen biết Bồ Đề Tổ Sư thì ngươi còn chưa bắt đầu thai nghén đâu!"
Tôn Ngộ Không gãi tai mừng rỡ nói: "Thì ra Đại Đế là bạn cũ với sư phụ ta, vậy chúng ta không phải là người ngoài, khó trách lão Tôn ta cứ cảm thấy thân thiết với Đại Đế.”
Bạch Cẩm khép lại quyển sách, hỏi: "Sao chép Đạo Đức kinh ngàn lần, ngươi ngộ ra đạo lý gì?"
Tôn Ngộ Không gãi tai gãi má, lăn lộn qua lại, lời nói thì thể hiện rõ là hắn chả hấp thụ được cái gì: "Không hiểu, không hiểu, trên đó viết cái gì, lão Tôn ta cũng không hiểu, sao chép thôi không được sao?!"
Bạch Cẩm bất đắc dĩ: "Đúng là ngươi không hiểu, nếu ngươi hiểu, sẽ không đi hái bàn đào làm của riêng, không nói mà lấy là trộm, ngươi đã phạm tội trộm cắp.
Ngộ Không ngươi có biết sai không?"
Tôn Ngộ Không vẫn lăn lộn, đắc ý nói: "Cái gì mà tội với không tội, lão Tôn ta sinh ra đã tự do, muốn làm cái gì thì làm cái đó?"
Bạch Cẩm nhíu mày quát: "Vớ vẩn!"
Tôn Ngộ Không lập tức giật thót.
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Thời kỳ viễn cổ, Thiên Đình chưa có, thiên địa hỗn loạn, vạn tộc phân tranh không ngớt.
Sau này Hạo Thiên bước lên đế vị, phân phong chư thần, ngăn cách thiên địa, vận hành nhật nguyệt sơn hà, thiên địa bắt đầu có trật tự, vạn vật hiểu được luân thường phải trái.
Ngươi đã trở thành thần linh của Thiên Đình thì nên ước thúc thân mình, tạo phúc cho hồng hoang.
Thiên Đình không phải Hoa Quả Sơn của ngươi, há là nơi để ngươi làm loạn.”
Chương 776: Lão Tôn nhất định sẽ chép xong
Tôn Ngộ Không nhịn không được, cãi lại: "Đại Đế, chúng ta tu hành là cầu được tiêu dao tự tại, không cần câu nệ, chẳng phải sao?
Lão Tôn có bản lĩnh thông thiên triệt địa, lại còn phải chịu người khác gò ép, chẳng phải đáng giận lắm ư?"
"Vì tự do mà ngươi đang theo đuổi chà đạp lên quyền và lợi ích của người khác.
Ngươi thoát ly Thiên Đình, làm loạn Ngự Mã Giám, chính mình thì tự do, cảm thấy vô cùng sảng khoái, nhưng giám quan và thiên mã vô tội trong Ngự Mã Giám thì sao?
Ngọc Đế lệnh cho ngươi cai quản vườn bàn đào là vì tín nhiệm đối ngươi, nhưng ngươi lại dám hái bàn đào, tổn hại đến lợi ích của Ngọc Đế và Vương Mẫu.
Ngộ Không, ngươi đã nghĩ tới những điều này chưa?"
Tôn Ngộ Không tay chân luống cuống, ánh mắt mờ mịt, mặt khỉ đỏ bừng.
Bạch Cẩm tiếp tục khuyên răn: "Ngộ Không, muốn tu đạo thì đầu tiên phải tu tâm, từ xưa đến nay phàm là kẻ tu đạo thành công đều có một trái tim trong trẻo, kiên định với niềm tin của bản thân, không thẹn với hành động của chính mình, không thẹn với thiên địa, giống như ta.
Ngươi, có thể làm được không?"
Tôn Ngộ Không há miệng, không nói nên lời.
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Ngộ Không, nếu ngươi không có điều gì khó hiểu nữa, nay ta phạt ngươi vì hành động trộm cắp của mình, Ngộ Không đạo đức có khuyết, trở về sao chép Đạo Đức kinh mười nghìn lần.”
Tôn Ngộ Không đột nhiên ngẩng đầu, kinh hãi kêu lên: "Mười nghìn lần? Lão Tôn phải chép đến khi nào?"
Hắn liên tục lắc đầu kêu lên: "Không, không, lão Tôn không sao chép.”
Bạch Cẩm vươn ngón tay chỉ về phía Tôn Ngộ Không, một tia sáng xanh dịu bỗng lóe ra.
Tôn Ngộ Không bỗng bật cười quái dị: "Lão Tôn đi đây!" Nói xong liền lướt ra cửa.
Hắn vừa bay lên trời liền đứng sững giữa không trung, cơ thể vẫn còn duy trì động tác xoay người, trên mông dưới đầu. Mắt khỉ tràn ngập kinh hãi, sao lão Tôn không nhúc nhích được rồi?
Một tia sáng xanh nuốt chửng Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không mới đó đã biến mất giữa không trung.
Tôn Ngộ Không bị giam trong một không gian màu đen khó hiểu, hắn nhìn xung quanh, bao bản lĩnh của hắn dường như đều biến mất, không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không sờ được.
Tôn Ngộ Không nghiêng đầu, đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai, kêu lên: "Kim Cô Bổng, ra đây cho lão Tôn!"
Trong tai hắn không có bất kì động tĩnh gì, Kim Cô Bổng cũng lặng im.
Tôn Ngộ Không kêu lên: "Biến!" không hề có gì thay đổi, bảy mươi hai phép biến hóa cũng mất đi tác dụng.
Tôn Ngộ Không kinh hãi quá chừng, Câu Trần Đại Đế có tu vi gì? Sao có thể dễ dàng vây khốn lão Tôn như vậy? Chẳng lẽ là hắn ta cũng là đại năng giả từ viễn cổ giống như sư phụ? Long ca hình như có nói Bạch Cẩm là cường giả mạnh nhất tam giới, đây chính là thực lực của người đứng đầu tam giới sao?
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu, lớn tiếng phẫn nộ: "Câu Trần Đại Đế, lão Tôn có lòng tốt lấy bàn đào cho ngươi ăn, vì sao ngươi lại muốn hại ta?"
Giọng nói của Bạch Cẩm vang lên: "Ngộ Không, ngươi sinh ra ở Hoa Quả Sơn, cùng ta có nhân quả, nếu ngươi hành vi vô quy vô củ, ta sẽ áp chế ngươi.”
Tôn Ngộ Không đứng trong không gian tối tăm, không kiềm chế được kêu lên: "Câu Trần Đại Đế, lão Tôn trời sinh trời nuôi, không ai có tư cách trừng phạt ta!
Ngươi cho rằng dùng chút thủ đoạn này có thể vây khốn lão Tôn? Lão Tôn tuyệt đối không khuất phục.”
Bạch Cẩm không đáp lại.
Trong không gian tối tăm, không có thời gian, không gian, không có cảm giác, chỉ có sự cô đơn tuyệt đối. Dường như Tôn Ngộ Không đã trở lại trong tảng đá khi sưa, cô đơn, lạnh lẽo, yếu đuối, trong lòng hắn bắt đầu dâng lên một cảm giác khủng hoảng.
Không biết đã qua bao lâu, sắc mặt Tôn Ngộ Không cũng thay đổi vài lần, hắn đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng quát: "Câu Trần Đại Đế, lão Tôn nhận thua.”
Một tia sáng chợt hiện lên trong không gian tối tăm, Tôn Ngộ Không vô thức che mắt lại, bóng tối rút đi, Tôn Ngộ Không lại xuất hiện trong Điểu Sào. Hắn vội vàng nhìn xung quanh, cảm giác như vừa được sống lại, một cỏ một cây, một hoa một nước đều có vẻ xinh đẹp động lòng người, chim hót líu lo cũng có vẻ lảnh lót dễ nghe như vậy.
Tôn Ngộ Không không chút do dự, xoay người chạy ra ngoài.
"Nếu ngươi lại chạy thì ta tiếp tục nhốt ngươi lại, cho đến khi ngươi hối hận mới thôi.”
Tôn Ngộ Không lập tức đứng sững giữa không trung, hắn xoay người nhìn Bạch Cẩm, cố đè nén phẫn nộ kêu lên: "Ngươi muốn thế nào?"
"Đầu tiên là về Ngự Mã Giám, xin lỗi giám quan, sau đó chép kinh thư hai mươi nghìn lần.”
Ánh mắt Tôn Ngộ Không trừng mắt, tức giận kêu lên: "Vừa rồi ngươi nói mười nghìn lần kia mà?"
Bạch Cẩm dựng thẳng một ngón tay, tia sáng màu xanh lượn lờ trên ngón tay hắn.
Sắc mặt Tôn Ngộ Không xanh xanh trắng trắng, cuối cùng mới miễn cưỡng tươi cười: "Hai mươi nghìn lần thì hai mươi nghìn lần! Lão Tôn rất thích chép kinh thư.
Bạch Cẩm buông ngón tay xuống, bình tĩnh nói: "Đi đi! Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, ta có thể biết ngươi đi đến đâu.”
Tôn Ngộ Không gãi má cười hì hì: "Ta biết Đại Đế cũng chỉ muốn tốt cho ta, sao lại chạy làm gì? Lão Tôn nhất định sẽ chép xong hai mươi nghìn bản.”
Bạch Cẩm hài lòng nói: "Tốt nhất là như vậy, đi đi!"
Tôn Ngộ Không xoay người chạy ra ngoài, giỏ bàn đào kia cuối cùng vẫn không cho Câu Trần Đại Đế. Gì cơ? Cho Câu Trần đại Đế á? Nhất định là các ngươi nghe lầm rồi, đây là của lão Tôn.
…
Chương 777: Đây là của lão Tôn
Trong vườn bàn đào, Tôn Ngộ Không nằm sấp trên một cây đào, trong tay cầm một cây bút lông, trước mặt là một xấp giấy chép kinh thư, viết hai câu lại phải đặt bút lông vào miệng liếm cho bút được trơn tru, làm cho cả miệng đều đen như mực.
Còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn hàng tá bàn đào bên cạnh, cuối cùng chỉ có thể buông tha một cách bất đắc dĩ, nếu lại ăn bàn đào thì không biết Đại Đế còn bắt ta chép kinh thư mấy trăm nghìn lần nữa đây.
...
Trong Dao Trì, Quan Thế Âm Bồ Tát cầm nhành dương liễu, đứng thẳng, Ngọc Hoàng Đại Đế thì ngồi bên cạnh.
Quan Thế Âm Bồ Tát nhíu mày nói: "Bệ hạ, hình như Tôn Ngộ Không không còn trộm đào nữa.”
Ngọc Hoàng Đại Đế mỉm cười nói: "Con khỉ này biết ngoan ngoãn rồi ư, khó thấy, khó thấy, chứng tỏ Bồ Đề Tổ Sư biết dạy dỗ đồ đệ!"
Quan Thế Âm Bồ Tát cười lạnh, nói: "Bệ hạ, rõ ràng là do Bạch Cẩm ngáng đường chúng ta, chẳng lẽ ngài còn muốn mặc hắn làm bậy sao? Cứ tiếp tục như thế thì còn Tây Du làm sao?"
Ngọc Hoàng Đại Đế cười ha hả: "Bồ Tát nói sai rồi, Bạch Cẩm chưa từng đến vườn bàn đào, hắn có thể làm cái gì? Ngươi chớ có khinh thường công lao giáo hóa của Bồ Đề Tổ Sư!"
Quan Âm Bồ Tát không nói gì, ta coi thường công lao giáo hóa của Bồ Đề Tổ Sư khi nào?
"Bệ hạ, nếu ngài không nhắc nhở Bạch Cẩm thì Tây Du không cần phải tiến hành tiếp nữa đâu, Phật Hưng lượng Kiếp sẽ bắt đầu từ Thiên Đình.”
Ngọc Hoàng Đại Đế ngừng cười, trầm mặc một chút, bất đắc dĩ nói: "Thật sự là hậu sinh khả úy! Một hậu bối cũng có thể đe dọa ta.
Cũng được! Ngươi đến chỗ Tôn Ngộ Không một chuyến đi!"
Quan Thế Âm Bồ Tát hành lễ: "Đa tạ bệ hạ!" rồi nhanh chóng bay đi.
...
Trong vườn bàn đào, Tôn Ngộ Không vừa chép kinh thư vừa lầu bầu tức giận: "Hai mươi nghìn lần đó, hai mươi nghìn lần lận, chờ lão Tôn trở nên mạnh rồi ta thề sẽ đè Câu Trần Đại Đế ra mà đánh đánh hai mươi nghìn lần.”
Nhưng vừa nghĩ đến Câu Trần Đại Đế là cường giả mạnh nhất tam giới thì hắn lại tuyệt vọng, mục tiêu này chắc rất khó hoàn thành trong thời gian ngắn, ít nhất trăm năm, không đúng trong vòng ngàn năm rất khó làm được. Hắn chỉ có thể ở đây mà nghiến răng nghiến lợi.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên từ phía dưới: "Tề Thiên Đại Thánh!"
Tôn Ngộ Không bật dậy, ngó xuống phía dưới thì thấy có một nữ tiên mặc bạch y, đầu đội sa trắng, tay cầm nhành dương liễu đứng thẳng người.
Tôn Ngộ Không tò mò hỏi: "Ngươi là ai? Tìm lão Tôn làm gì?"
Nữ tiên mỉm cười nói: "Ta là Nam Hải Quan Thế Âm, từ lâu nghe được uy danh đại thánh, đặc biệt đến gặp.”
Tôn Ngộ Không bừng tỉnh nói: "Thì ra là Quan Thế Âm Bồ Tát, lão Tôn đã nghe nói qua ngươi.”
Quan Thế Âm Bồ Tát khó hiểu hỏi: "Tại sao Đại Thánh lại chép kinh thư ở đây?"
Tôn Ngộ Không khí tức giận: "Đừng nói nữa, lão Tôn mới hái mấy quả bàn đào mà Câu Trần Đại Đế nhất quyết không tha cho ta, còn nói cái gì lấy mà không xin là trộm, còn đem ta nhốt trong một cái phòng tối thui suốt nhiều năm, hiện tại còn bắt lão Tôn chép kinh th, đúng là vô lí.”
Quan Thế Âm Bồ Tát trầm tư một chút, bừng tỉnh nói: "Đại Thánh, Câu Trần Đại Đế đang hại ngươi đấy?"
Tôn Ngộ Không nhíu mày, vội vàng hỏi: "Hại ta? Sao hắn lại hại ta?"
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười: "Tu sĩ chúng ta chú trọng tâm cảnh, làm việc theo ý thích chứ không đi ngược bản tính. Trái với đạo tâm sẽ rơi vào ma đạo.
Đại Thánh trời sinh kiêu ngạo, khao khát tự do, Câu Trần Đại Đế dùng cường lực áp chế ngươi, còn bắt ngươi chép kinh thư, đây là đang áp bách tâm tính của ngươi, dần dà Đại Thánh sẽ mất đi bản tâm, mất đi ưu thế riêng biệt, không khác gì tất cả các thần trên Thiên Đình.”
Tôn Ngộ Không run run, bút lông trong tay tuột xuống, hắn thét lên kinh ngạc: "Câu Trần Đại Đế đang áp chế lão Tôn? Còn dùng thủ đoạn này hại ta? Tại sao?"
Quan Thế Âm Bồ Tát lắc đầu nói: "Cái này thì ta không biết.
Đại Thánh, con đường phía sau nên đi như thế nào, tùy thuộc vào lựa chọn của chính ngươi.”
Quan Thế Âm Bồ Tát biến mất giữa phật quang.
Trong Dao Trì, Ngọc Hoàng Đại Đế bình tĩnh nói: "Đơn giản như vậy?"
Quan Thế Âm Bồ Tát hiện lên bên cạnh hắn, mỉm cười nói: "Tôn Ngộ Không vốn không thích bị gò bó, ta chỉ cần cho hắn một cái cớ, hắn có thể yên tâm phản kháng, không tin thì mời bệ hạ xem.”
Hai người đều nhìn về phía ao nước, trong ao phản chiếu cảnh tượng đang diễn ra ở vườn bàn đào.
Sắc mặt Tôn Ngộ Không chuyển qua đủ màu, hắn cầm lấy tờ giấy, đột nhiên giơ lên cao rồi quát lớn: "Hay lắm, Câu Trần Đại Đế, ông nội mày không chép kinh thư nữa.” Giấy trắng bị hắn ném lên cao bay đầy trời.
Tôn Ngộ Không cười ha hả, nhảy lên từng cây, hái một đống bàn đào rồi ngồi trên cây vui vẻ ăn uống, tươi cười, đây mới là lão Tôn, ta chính là Tề Thiên Đại Thánh Mỹ Hầu Vương Tôn Ngộ Không.
…
Chương 778: Nương nương ngày càng khó hầu hạ
Một tia sáng màu xanh đáp xuống Điểu Sào, tia sáng tan đi liền hóa ra Thanh Loan.
Thanh Loan cất tiếng gọi: "Sư huynh ở nhà không?"
Bạch Cẩm từ trong Điểu Sào đi ra, cười nói: "Thảo nào sáng giờ ta cứ nghe thấy tiếng hỉ thước kêu, thì ra là sư muội tới cửa, thật là đáng mừng.”
“Sư huynh, lát nữa rồi ngươi không cười nổi nữa đâu. Phiền sư huynh đi theo ta một chuyến!”
Thanh Loan nhìn Bạch Cẩm với ánh mắt không hữu hảo, vừa nghĩ đến lần trước bản thân phải chắn nạn cho Bạch Cẩm, lỡ uống bát canh độc thuộc về hắn là nàng lại khó chịu, lần này rốt cục có thể nhìn thấy cảnh Bạch Cẩm sư huynh ăn thiệt, nương nương mau mau cần roi da đánh hắn!
“Sư muội mời, ta nào dám trì hoãn, không biết muốn đi nơi nào?”
"Nương nương đã sắp xếp! Đi thôi!" Thanh Loan cười với hắn, dưới chân sinh mây, nhanh chóng bay về hướng xa xa.
Bạch Cẩm đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, vội vàng đuổi theo, hắn bay bên cạnh Thanh Loan, trong lòng cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Không được, ta phải tìm hiểu tình hình còn chuẩn bị ứng phó.
Bạch Cẩm treo lên nụ cười thân thiết, hỏi: "Sư muội, ăn chưa?"
"Tiên thần chúng ta không cần ăn.”
"Không cần cũng vẫn phải ăn một chút! Nương nương từng có một câu nói rất hay, chỉ có mỹ thực là không thể phụ bạc.”
Thanh Loan sửng sốt, nương nương đã nói như vậy sao?
"Sư muội, nếu có thời gian rảnh thì có thể đến Điểu Sào của ta, ta làm cho sư phụ và sư muội một ít đồ ăn ngon, sau khi ngươi trở lại Oa Hoàng Thiên có thể hiếu kính nương nương, nương nương cảm nhận được hiếu tâm của ngươi, nhất định sẽ rất vui.”
Hai mắt Thanh Loan sáng lên, ý tưởng này của Bạch Cẩm sư huynh hình như cũng được lắm! Lập tức cười nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Như vậy mới đúng! Sư muội nên cười nhiều hơn, ngươi cười lên đáng yêu biết bao, tựa như hoa vậy.”
Thanh Loan nghĩ thầm, nếu ngươi trúng độc thì có cười được hay không.
Bạch Cẩm lặng lẽ hỏi. “Sư muội, nương nương tìm ta có chuyện gì vậy!”
Thanh Loan lắc đầu nói: "Chuyện của nương nương, ta cũng không biết!"
Bạch Cẩm nghẹn họng, lần này có vẻ Thanh Loan không dễ lừa nhỉ! Hắn lập tức tỏ vẻ kinh ngạc: "Sư muội, một thời gian không gặp, ngươi càng ngày càng xinh đẹp.”
Thanh Loan sờ sờ khuôn mặt xinh đẹp của mình: "Vậy sao?"
"Đương nhiên rồi, trong toàn bộ Hỗn Độn, ngoại trừ nương nương là ngươi xinh đẹp nhất.”
Thanh Loan mừng ra mặt, trong lòng thầm cười, kỳ thật ta cũng cảm thấy như vậy.
"Mà tu vi sư muội cũng có tiến bộ, thành tựu chí cường chi liệt chỉ trong nay mai! Sư muội có chứng đạo thành thánh chi tượng mà!”
“Kỳ thật cũng mới tinh tiến một chút thôi!” Thanh Loan không được ý cười.
Thanh Loan ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói: "Hình như có liên quan đến Tôn Ngộ Không.”
Tôn Ngộ Không? Bạch Cẩm đăm chiêu, trong tay hắn hiện lên một hộp trà, đưa cho Thanh Loan rồi cười nói: "Sư muội, đây là một hộp trà ngon mà ta rất quý, chính là trà thái từ câu gốc của loại trà Thái Cực, nghe nói sư muội thích uống trà, ta xin tặng cho sư muội.”
Mắt Thanh Loan lóe sáng, vội vàng nói: "Chính là cây trà gốc chỗ Thái Thượng thánh nhân?"
Bạch Cẩm gật gật đầu nói: "Đúng vậy!"
Trong đầu Thanh Loan lập tức nhảy ra tiểu nhân vận hắc y, tức giận kêu gào: “Không thể nhận nó, hắn chính là đầu sỏ hại ngươi trúng độc?
Lại một tên tiểu nhân vận bạch y nhảy ra, hưng phấn kêu lên: "Có thể, có thể, ngươi trúng độc là do ngươi ham ăn, có liên quan gì tới sư huynh ngoan ngoãn hiền lành đâu?"
Hắc y tiểu nhân hai tay chống nạnh, tức giận nói: "Vậy cũng không thể nhận, hắn đang hối lộ ngươi đó! Ngươi phải có phẩm hạnh của mình, phải thận trọng!"
Bạch y tiểu nhân phản bác: "Có thể nhận! Đây không phải hối lộ, mà là tình nghĩa qua lại chân thành giữa sư huynh muội."
"Không thể nhận!"
"Có thể nhận!
"Không thể nhận!"
"Có thể nhận!
"Không thể nhận!"
"Có thể nhận!
...
Hai tên tiểu nhân để hai tay chống nạnh, húc đầu vào nhau, cãi cọ ầm ĩ, tranh luận gay gắt, không nhượng bộ chút nào, vô cùng kiêu ngạo.
Một ngón tay hư ảo xuất hiện, khẽ búng một phát. Bộp! Hắc y tiểu nhân kêu gào thảm thiết, bay vào trong hư vô.
...
Bên ngoài, Thanh Loan thuận thế nhận hộp lễ vật rồi cười khanh khách nói: "Sư huynh, thế này thì ngại quá, thật sự là khiến sư huynh tốn kém rồi." Nàng lật tay, hộp lễ vật biến mất dạng.
Bạch Cẩm mỉm cười: "Sư muội có biết nguyên nhân cụ thể không?"
Thanh Loan nói nhỏ: ": "Hình như là nương nương bất mãn vì ngươi nhúng tay vào chuyện Tôn Ngộ Không."
Bạch Cẩm giật mình, tại sao nương nương lại bất mãn?"
"Sư muội, dạo này tâm trạng nương nương thế nào?"
"Đương nhiên là không tốt! Từ khi Phật Hưng lượng kiếp bắt đầu, nương nương ngày càng khó hầu hạ, ta và Thải Phượng phải trải qua những tháng ngày khổ cực!"
Bạch Cẩm thầm chột dạ, nhẩm tính xem trong bảo khố của mình có cái gì có thể tặng Nữ Oa nương nương. Ồ, hình như thật sự có một thứ. Cõi lòng hắn lập tức an ổn hơn nhiều.
…
Chương 779: Hắn ra đời từ tạo hóa
Bạch Cẩm và Thanh Loan xuyên qua Hỗn Độn đi vào trong Oa Hoàng Thiên.
Đúng lúc trông thấy Nữ Oa nương nương vươn tay câu được một con Hỗn Độn hung thú tám đầu. Nàng vung trường tiên trong tay lên, quất bộp vào người Hỗn Độn hung thú. Gừ! Hỗn Độn hung thú kêu khóc thảm thiết, hóa thành một đạo lưu tinh bay ra.
Bạch Cẩm lạnh ngắt cả người, vội vàng bay tới chắp tay thi lễ: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, phúc thọ kim an!"
Thanh Loan cũng cuống quít bay đến, đang định bái lễ thì nghe thấy lời thỉnh an của Bạch Cẩm. Trong lòng nảy ra một ý, nàng cũng học theo: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, phúc thọ kim an!"
Bạch Cẩm nghiêng đầu, trợn mắt nhìn Thanh Loan, ngươi đạo văn của ta!
Thanh Loan trợn mắt mơ màng, ta thấy được thì chính là của ta.
Nữ Oa nương nương thu cần câu, đặt sợi roi trong tay lên bàn, thong thả ngồi xuống rồi nói: "Đứng lên cả đi!"
Bạch Cẩm đứng dậy, quay sang nhìn Thanh Loan, vừa cười vừa nói: "Lúc nãy ta nghe nói sư muội định trở về tuy luyện một môn thần thông phải không?"
Thanh Loan giả ngu: "Không phải!"
Nàng đứng cười hì hì bên cạnh, ôm lòng mong đợi chờ nghe chuyện dưới Hạ Giới.
Nữ Oa nương nương liếc nàng, lên tiếng: "Ngươi không có việc gì thì đi tìm con Hỗn Độn hung thú ta vừa quất bay về đây."
Toàn thân Thanh Loan chợt cứng đờ, Hỗn Độn hung thú đó! Lại còn là Hỗn Độn hung thú chịu một kích của nương nương mà không chết, làm gì có chuyện dễ đối phó?
"Nương nương, ta bị trúng độc vừa mới khỏi."
"Còn không đi mau!"
"Vâng!" Thanh Loan nhăn mặt, xoay người rời đi, thân ảnh nhanh chóng biến mất.
Bạch Cẩm bước đến, tươi cười cất lời: "Nương nương, đệ tử chuẩn bị cho ngài một lễ vật."
"Lễ vật gì?"
Bạch Cẩm chìa tay ra, một cái khay xuất hiện, trên khay là một xấp giấy tinh xảo. Hắn nói như hiến vật quý: "Nương nương, đây là mặt nạ dưỡng da mà đệ tử dày công nghiên cứu trong thời gian qua. Cái này được luyện chế từ trân châu, bạch ngọc, nhân sâm, trứng Phượng Hoàng; có tác dụng vệ sinh, dưỡng trắng làm đẹp, dưỡng ẩm."
Nữ Oa nương nương vươn tay, một tấm mặt nạ bay ra rơi vào trong tay nàng, chỉ cần liếc mắt là biết cách dùng.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Nương nương, lúc sử dụng mặt nạ này phải nằm mới là tốt nhất."
"Ta thử tấm mặt nạ này của ngươi trước đã, những chuyện khác thì tính sổ với ngươi sau."
Chiếc ghế Nữ Oa đang ngồi bắt đầu to dần và thay đổi hình dạng, biến thành một chiếc ghế nằm. Nữ Oa nương nương nằm trên ghế.
Bạch Cẩm đi ra đằng sau Nữ Oa nương nương, sau đó cất lời: "Nương nương, đệ tử mạo muội."
"Ừ." Nữ Oa nương nương khẽ ừ một tiếng.
Bạch Cẩm xé bao bì, lấy mặt nạ bên trong ra rồi dùng pháp lực tiến hành, nhẹ nhàng phủ mặt nạ lên mặt Nữ Oa nương nương. Trên tấm mặt nạ xuất hiện băng sương li ti.
Bạch Cẩm kéo một cái ghế, ngồi đằng sau Nữ Oa nương nương. Hắn vươn tay ấn vào đầu đối phương và nói: "Nương nương, vừa đắp mặt nạ vừa hưởng thụ mát xa mới thoải mái nhất.
Vì ngày hôm nay hiến bảo vật cho nương nương, đệ tử đã học tập và nghiên cứu rất lâu. Thủ pháp này của đệ tử tuyệt đối chuyên nghiệp."
Nữ Oa nương nương nhắm mắt mở lời: "Có phải trước đây ta đã nhắc nhở ngươi là lượng kiếp đã định, Tây Du lấy kinh, Phật Giáo đại hưng, bảo ngươi sống yên ổn ở Thiên Đình cho đến khi lượng kiếp kết thúc."
Bạch Cẩm ấn đầu Nữ Oa nương nương, cười gượng: "Đệ tử ghi nhớ mỗi câu nói của nương nương trong lòng, khắc cốt ghi tâm, thời thời khắc khắc không dám quên."
Nữ Oa nương nương cất giọng bất thiện: "Thế rồi ngươi không làm theo đúng không?"
Bạch Cẩm bộc bạch một cách thật lòng chân thành: "Nương nương, ngài cũng biết là trước giờ đệ tử vốn nhát gan, nếu phương Tây bắt nạt một mình ta thì ta chắc chắn sẽ làm rùa đen rụt đầu, dù bị đánh chết cũng không rúc đầu ra.
Nhưng bây giờ phương Tây lại ức hiếp Huyền môn, chà đạp Thiên Đình, sỉ nhục uy nghiêm của nương nương ngài, sao đệ tử có thể nhẫn nhịn? Vì vậy, đệ tử bèn lén lút làm vài chuyện."
Bụp! Nữ Oa nương nương giơ tay búng về phía sau, vừa vặn búng trúng trán Bạch Cẩm.
"Úi cha!" Bạch Cẩm giơ tay che đầu, kêu la: "Nương nương, ngài đánh ta làm gì?"
"Ta đánh ngươi bởi vì ngươi tu hành chẳng ra sao!
Ngộ Không đại náo Long Cung, ngươi có thấy Thanh Long Giới ra mặt không?
Ngộ Không chống đối Thiên Đình, ngươi có thấy Hạo Thiên nổi giận không?
Vì sao bọn hắn nhịn được mà ngươi không nhịn được?"
"Ai bảo bọn hắn không có nương nương làm chỗ dựa chứ?" Bạch Cẩm tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng.
Nữ Oa nương nương bật cười, hình như Bạch Cẩm nói cũng có lý!
Nàng nói bằng giọng điệu sâu xa: "Bọn hắn không ra tay bởi vì thật ra chuyện Tây Du là Huyền môn ta thỉnh cầu Phật môn tiến hành, bọn hắn cũng biết là như thế."
Bạch Cẩm lặng thinh không nói gì, tiếp tục mát xa cho Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa nương nương hỏi: "Ngươi từng tiếp xúc với Ngộ Không rồi à?"
Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi: "Vâng ạ!
Nương nương, không hiểu sao ta gặp Ngộ Không cứ cảm thấy thân thiết, giống như gặp thân nhân vãn bối vậy. Lạ thật đấy!"
"Bản thể của Ngộ Không là Ngũ Thải Thần Thạch. Khi ta luyện đá vá trời, hắn may mắn nhận được tạo hóa của ta, qua hàng tỉ năm đã thai nghén ra sinh mệnh. Như vậy tính ra hắn cũng được xem là hài tử của ta.
Tạo Hóa Pháp Tắc của ngươi bắt nguồn từ chỗ ta, tính ra thì hắn cũng được coi là vãn bối của ngươi."
Bạch Cẩm bất chợt lên tiếng: "Hắn ra đời từ tạo hóa, thì ra là vậy."
Sau đó Nữ Oa nương nương lại giảng giải cho Bạch Cẩm một số nội tình về lượng kiếp, chẳng hạn như chín chín tám mốt kiếp nạn, mỗi kiếp nạn là một công đức…





