Chương 184
Thân Công Báo đi vào trong lương đình, hai người ngồi vây quanh bàn.
Bạch Cẩm rót một tách trà ngon rồi đẩy đến trước mặt Thân Công Báo.
Thân Công Báo vội vàng nói: "Đa tạ sư huynh!"
"Chúng ta là huynh đệ, không cần khách sáo!"
Thân Công Báo vuốt râu, bật cười sang sảng: "Sư huynh gọi ta đến đây có chuyện gì phân phó?"
"Thạch Cơ đã nói với ngươi chuyện đến Tây hải chúc mừng chưa?"
Thân Công Báo chắp tay, thái độ nghiêm túc: "Đa tạ sư huynh tin tưởng, có điều ta là người ngoài mà lại đại diện cho Câu Trần Đế Cung đi chúc mừng, phải chăng không ổn cho lắm?"
Bạch Cẩm nở nụ cười: "Khi Phong Thần Chiến, sư đệ kiên quyết đừng về phía Tiệt Giáo không chút do dự, từ đó trở đi ta không xem ngươi là người ngoài, sao sư đệ lại tự coi mình là người ngoài?"
Thân Công Báo thấy ấm lòng, cảm động nói: "Sư huynh!"
"Thế nên chuyến đi Tây Hải lần này xin nhờ sư đệ."
"Sư huynh phó thác, ta nhất định sẽ cố gắng hết mình. Chỉ có điều, chúng ta có thể đổi lễ vật chúc mừng không?"
"Không thể!"
Thân Công Báo cạn lời nhìn Bạch Cẩm, giọng nói đong đầy bất đắc dĩ: "Sư huynh, nếu tặng lễ vật này, ta sợ sẽ bị Tây Hải đuổi ra ngoài."
Bạch Cẩm bật cười ha ha: "Yên tâm đi! Không có chuyện đó đâu, Tây Hải Long Vương không phải kiểu thần keo kiệt.
Hơn nữa, ta tin tưởng sư đệ, cho dù là hai cọng cỏ khô cũng không làm Câu Trần Đế Cung ta mất mặt."
Thân Công Báo nhăn mặt: "Haiz, sư huynh, ngươi đang cố ý làm khó ta."
Bạch Cẩm hắng giọng, nghiêm túc cất lời: "Sư đệ, ta nói cho ngươi biết một chuyện quan trọng."
Thân Công Báo cũng khôi phục như thường: "Mời sư huynh nói!"
"Lần này sư đệ đi Tây Hải không chỉ để tặng lễ vật và chúc phúc, mà còn có một việc quan trọng hơn cần làm."
"Chẳng hay sư huynh đang nói đến việc gì?"
"Tra xét hư thực của Tây Hải."
Thân Công Báo hỏi với vẻ khó hiểu: "Sư huynh nói vậy là có ý gì?"
"Lần này Tây Hải đại hôn, ta cứ có linh cảm xấu, e là Tây Hải đã xảy ra biến cố. Nếu ta đoán không lầm thì có lẽ Tây Hải Long Vương đã theo Phật Giáo."
"Ôi chao!" Thân Công Báo hít sâu một hơi, trợn tròn mắt, hoảng sợ nói: "Phản bội Thiên Đình, gia nhập Phật Giáo, sao Tây Hải Long Vương dám?"
Bạch Cẩm bình tĩnh đáp lời: "Điều này không có gì lạ. Phật Giáo đang hưng thịnh, đây là đại thế thiên địa, tiếp theo có thể Huyền môn sẽ vắng vẻ trong một thời gian dài. Lần theo dấu vết này, có một số tiên thần dao động, chuyện này hết sức bình thường.
Muốn rời khỏi Thiên Đình thì có thẻ nói thẳng, nhưng tuyệt đối không được phản bội."
Thân Công Báo vội vàng lên tiếng: "Sư huynh, nếu Tây Hải phản bội Thiên Đình thì đây chắc chắn là đả kích lớn đối với danh dự của Thiên Đình ta, cần phải báo trước cho Ngọc Hoàng Đại Đế để ngài mưu tính sớm."
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Đương nhiên là ta biết. Ta cũng đã báo cho Ngọc Hoàng Đại Đế, nhưng hắn không tin!
Haiz, lúc ta rời đi, Ngọc Hoàng Đại Đế còn tiếp tục nghe hát xem múa nữa kìa."
Sắc mặt Thân Công Báo thoáng thay đổi, hắn nhỏ giọng nói: "Đế Quân, vị Ngọc Hoàng Đại Đế này của chúng ta hơi ngốc thì phải?"
"Tự tin lên, bỏ chữ 'thì phải' đi."
Thân Công Báo nghẹn lời, húng hắng ho vài tiếng rồi nói thầm: "Hay là mời Hạo Thiên Thượng Đế về!"
"Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Vương Mẫu đi hưởng thế giới hai người rồi, bây giờ không ai tìm được bọn hắn, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình.
Sư đệ, chuyện Tây Hải xin nhờ ngươi, tuyệt đối đừng để Tây Hải vả mặt Thiên Đình."
Thân Công Báo trầm ngâm giây lát rồi gật đầu: "Ta sẽ cố gắng hết sức!
Nếu Tây Hải thật sự muốn phản Thiên Đình thì chắc chắn có Phật Giáo bày mưu tính kế trong đó, với năng lực của ta mà muốn ngăn cản thì chẳng khác nào châu chấu đá xe."
Bạch Cẩm mỉm cười lên tiếng: "Sư đệ yên tâm, ta há lại để ngươi tùy tiện mạo hiểm."
Hắn chìa tay ra, một đồng kim tiền xuất hiện trong tay. Hắn nói: "Đây là linh bảo của ta. Vào lúc mấu chốt, bảo vật này có thể trợ giúp ngươi."
Ánh mắt Thân Công Báo chợt sáng lên, hắn lập tức nhận Lạc Bảo Kim Tiền, vui vẻ hô: "Đa tạ sư huynh!"
...
Ở một nơi khác, trong Phật Giáo, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên đài sen. Ở phía dưới, Quan Thế Âm Bồ Tát đứng bên trái, một vị Phật Đà uy nghiêm đầu mọc Long giác đứng bên phải.
Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Thiên ý Phật hưng, phương Đông có Tây Hải Long Cung thuận thiên sùng đức, muốn cầu Phật môn phổ độ. Ngã Phật quảng đại, mở cửa phổ độ.
Quan Thế Âm, ngươi hãy đi tiếp dẫn Tây Hải Long tộc rời bỏ Bà Sa Thế Giới, gia nhập Phật môn ta hưởng đại thanh thịnh."
Quan Thế Âm Bồ Tát chắp hai tay trước ngực thi lễ, khẽ mỉm cười đáp: "Vâng!" Nàng bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng bay đi.
…
Trong Đại Lôi Âm Tự vắng vẻ, giọng nói thật lớn của Ngao Hán Long Vương vang lên văng vẳng: "Chúc mừng Như Lai Phật Tổ, Tây Hải đã gia nhập Phật giáo."
Đa Bảo Như Lai bày ra vẻ mặt hòa nhã, khẽ mỉm cười nói: "Vốn dĩ ta không muốn độ hóa Tây Hải vào lúc này, chỉ vì Bạch Cẩm quá vô lễ, chư Thánh định Tây Du, chuyện này là định số, thế nhưng hắn lại ngang ngược xen vào, la lối lăn lộn đến là vô lại.
Hắn đã ra tay thì Phật Giáo ta sẽ trả đũa bằng thủ đoạn của Phật môn ta."
Ngao Hán Thiên Long Vương Phật nhìn Như Lai, hỏi: "Như Lai Phật Tổ, đây là lửa giận sao?"
Như Lai Phật Tổ ôn tồn nói: "Phật Giáo từ bi, nhưng cũng có thủ đoạn hàng ma. Kim Cương độ thế thì cũng có nộ mục chi hỏa."
Ngao Hán cười ha ha, thân ảnh biến mất trong Lăng Tiêu Bảo Điện. Khá khen thay Tiểu Thừa Phật Giáo, hèn chi Đại Thừa Phật Giáo lại thất bại thảm hại. Chỉ với cảnh giới vô liêm sỉ này, Đại Thừa Phật Giáo không sánh bằng, đám Nhiên Đăng, Di Lặc thua cũng chẳng oan.
Như Lai Phật Tổ nghiêng đầu nhìn phương Đông bằng ánh mắt sâu thăm thẳm. Bạch Cẩm sư đệ, ngươi đã ra tay thì ta sẽ đáp trả lại ngươi một quân cờ, ngươi có hài lòng không?
Khóe miệng Như Lai bất giác giần giật, loáng thoáng cảm thấy da mặt đau buốt. Triệu Công Minh và Khổng Tuyên ra tay ác thật đấy!
…
Chương 801: Không hóa hình là có nguyên nhân
Tam giới mấy năm sau, Tây Hải Long Cung chốn hồng hoang giăng đèn kết hoa, tràn đầy không khí vui mừng, từng đàn hải ngư treo đèn lồng rực rỡ bơi đi.
Hôm nay là ngày Tam thái tử của Tây Hải Long Cung đại hôn, các phương thế lực khắp hồng hoang đều phái người đại diện đến tham dự. Các phe tụ tập trong Thủy Tinh Cung. Bạng tiên tử và mỹ nhân ngư làm thị nữ, bơi qua bơi lại trong đó. Chúng tiên thần cười nói rộn ràng, uống rượu tìm vui.
Trên bầu trời Tây Hải, một tiên thần cưỡi hắc báo cưỡi mây đạp gió đi đến. Ta là Thân Công Báo, từng học nghệ ở Côn Luân Sơn, cũng từng bái kiếm Thánh Nhân và được Thánh Nhân khen là có triển vọng.
Nhưng ta không thích quy định cứng nhắc của Xiển Giáo, không thích tuân thủ khuôn phép. Ta thích Tiệt Giáo dũng cảm, huynh đệ tình thâm.
Vì vậy, ta kết giao với rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo. Khi Phong Thần Chiến, ta trợ giúp Tiệt Giáo đối phó với Xiển Giáo, nhưng lại thua thảm. Ta cũng bị sư tôn tiễn lên Phong Thần Bảng, được phong làm Phân Thủy Tướng Quân không có phẩm cấp. Khi ta ngỡ rằng vô lượng lượng kiếp đều mãi như vậy, thì một ánh hào quang xuất hiện. Hắn đã cứu ta thoát khỏi Đông Hải, hắn gọi ta là sư đệ, cho ta một nơi thuộc về. Cũng chính hắn đã phái ta đến Tây Hải chúc mừng.
Thân Công Báo nhìn Tây Hải cuồn cuộn phía dưới, vẻ mặt hơi là lạ. Tây Hải Long Cung theo Phật Giáo, điều này có khả năng không?
Cho dù ngươi muốn ta tra xét thì cũng phải biểu hiện bình thường một chút chứ! Ta tặng lễ vật kỳ lạ như vậy, hi vọng không bị Tây Hải Long Vương đuổi đi!
Thôi kệ, nếu là nhiệm vụ của Đế Quân thì cho dù đắc tội với Tây Hải Long Vương cũng không ngại. Cũng có khả năng Tây Hải Long Vương thích kiểu này!
Hắc báo chở Thân Công Báo bay xuống, rẽ nước biển đi vào Tây Hải.
"Thân Công Báo thuộc Thiên Đình thay mặt Câu Trần Cung đến chúc mừng!" Tiếng thông báo vang lên.
Bên trong Thủy Tinh Cung lập tức yên tĩnh lại, mọi người rối rít nhìn ra ngoài. Không ngờ Câu Trần Đại Đế cũng phái người tới. Nghe nói quan hệ giữa Câu Trần Đại Đế và Long tộc không tệ, xem ra là thật.
Thân Công Báo đi vào Thủy Tinh Cung, liếc mắt nhìn một vòng thì thấy tất cả đều là tiên thần chốn hồng hoang. Có Yêu tộc, có tinh quái, có thần, có tiên, có cả phật. Trong đó có một số gương mặt quen thuộc, ví dụ như Thanh Phong anh tuấn...
Tây Hải Long Vương ra nghênh đón, cất tiếng cười ha ha: "Câu Trần Đại Đế bận trăm công nghìn việc mà vẫn phái Thần Quân đến, đúng là vinh hạnh của Tây Hải ta!"
Thân Công lập tức chắp tay đáp lễ, cười ha hả nói: "Tây Hải Long Cung cũng là một phần tử của Thiên Đình ta, Tam thái tử đại hôn là chuyện vui của cả Thiên Đình, đương nhiên Câu Trần Cung là một phần tử của Thiên Đình cũng phải tỏ lòng.
À phải rồi, Đế Quân còn sai ta đưa mấy món lễ vật đến tặng Tây Hải Long Cung, chúc Long thái tử của Tây Hải tân hôn vui vẻ."
Các tiên thần khác đều tò mò nhìn Thân Công Báo. Lễ vật chúc mừng của Câu Trần Đại Đế trên Thiên Đình là thứ gì nhỉ? Lúc nãy Ngọc Hoàng Đại Đế phái Thái Bạch Kim Tinh đưa Vương Giả Thần Châu tới, chắc là Câu Trần Đại Đế cũng không thua kém!
Tây Hải Long Vương cười sang sảng: "Đế Quân khách khí quá, sao ta có thể mặt dày như thế được? Tây Hải Long tộc ta và Câu Trần Đế Cung vĩnh viễn giao hảo, đều là người nhà thì cần gì phải khách khí như vậy.
Liệt Nhi còn không mau đến nhận lễ vật của Đế Quân."
Thân Công Báo cũng cười ha ha vài tiếng hùa theo, lòng không biết nói gì hơn. Ngươi ngại thì đừng nhận! Lão Long Vương này khó đối phó đây!
Ngao Liệt mặc hỉ khánh trường bào màu đỏ vui mừng đi tới, sau đó chắp tay thi lễ, bình tĩnh cất lời: "Ngao Liệt tham kiến Thần Quân!"
Thân Công Báo chìa tay, hai đoạn dây leo xuất hiện trên bàn tay hắn, hai đầu quấn vào nhau tạo thành một hình trái tim.
Ngao Liệt bất giác nhíu mày, đây là thần tài gì? Sao ta không nhận ra?
Tây Hải Long Vương cười ha ha hỏi: "Thần Quân, đây là Thần Quân tiên tài thần bảo gì vậy? Thứ lỗi cho tiểu thần hiểu biết hạn hẹp, chưa từng gặp bao giờ."
Thân Công Báo lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Mặc dù đây không phải tiên tài thần bảo gì hết, nhưng nó càng trân quý hơn tiên tài.
Tương truyền thời viễn cổ có hai ngọn núi cách nhau ngàn dặm, trên mỗi ngọn núi mọc một cây leo, nhìn nhau cách ngàn dặm song không thể chạm tới.
Nếu không có bất ngờ xảy ra thì chúng vĩnh viễn không thể gặp nhau. Nhưng chúng không từ bỏ, một cây mọc dài về phía Đông, một cây mọc dài về phía Tây, cố gắng vươn cành chạm vào đối phương. Sau vạn năm, cuối cùng thì hai cành cây cũng vượt qua thiên không vạn dặm chạm vào nhau, quấn lấy nhau, vĩnh viễn không chia lìa.
Đế Quân vĩ đại trông thấy cảnh tượng ấy, cũng cảm động trước tình cảm của chúng. Vì vậy, ngài chuyển hai cây dây leo này đến Đế Cung, cho chúng bên nhau suốt đời.
Mà đoạn dây leo quấn lấy nhau cũng được Đế Quân sưu tập, trở thành một trong những vật sưu tầm trân quý của Đế Quân."
Thân Công Báo cảm khái: "Lần này Tam thái tử đại hôn, Đế Quân mới luyến tiếc lấy vật sưu tầm này ra tặng cho Tam thái tử, chúc Tam thái tử phu thê liền cành, vĩnh kết đồng tâm!"
Ngao Liệt kinh ngạc nhìn Thân Công Báo, câu chuyện này cũng giả quá đi? Hắn không kìm được lên tiếng: "Thần Quân, dây leo sinh trưởng vạn năm chắc hẳn không phải vật tầm thường nhỉ? Vì sao chúng không hóa hình, sau đó ở bên nhau luôn cho rồi?"
Thân Công Báo ra vẻ đứng đắn: "Chúng không hóa hình đương nhiên là vì có nguyên nhân. Lẽ nào ngươi cho rằng ta đang lừa ngươi?"
Chương 802: Bệ hạ tháo miện quan sao
Tây Hải Long Vương lập tức nghiêm nghị nói: "Ngao Liệt còn không mau nhận lễ vật rồi cảm tạ Đế Quân!"
Ngao Liệt cảm thấy bất mãn. Tặng một khúc dây leo làm lễ vật chúc mừng, không ngờ Câu Trần Đại Đế lại coi thường ta đến vậy. Hắn vươn tay nhận đoạn dây leo quấn lấy nhau, đồng thời nói: "Đa tạ 'đại lễ' Thần Quân đưa tới."
Không ít tiên thần trong Thủy Tinh Cung không nhịn được bật cười. Thì ra còn có thể tặng lễ vật kiểu này, đúng là mở mang tầm mắt.
Tây Hải Long Vương vươn tay, cười ha hả nói: "Thần Quân, mời vào trong!"
"Khoan đã Long Vương, Đế Quân còn có một lễ vật nữa."
Ngao Liệt bừng tỉnh, thì ra lễ vật chân chính ở phía sau, có lẽ đoạn dây leo này thật sự có ý nghĩa đặc biệt. Xem ra mình đã hiểu lầm Câu Trần Đại Đế, đối phương không phải vị thần keo kiệt như vậy. Quả thật phu thê liền cành có ngụ ý rất hay.
Nụ cười trên gương mặt Tây Hải Long Vương càng thêm xán lạn, trong lòng bình tĩnh, ngoài mặt thì tỏ vẻ cảm kích: "Haiz, Đế Quân khách khí quá. Hắn phái người đến đã là niềm vinh dự của Tây Hải ta, vậy mà còn chuẩn bị hai phần lễ vật, thật sự là khiến lão Long cảm động!"
"Ha ha, Long Vương không cần cảm động. Mặc dù những lễ vật này có ý nghĩa phi phàm, nhưng đối với Đế Quân thì chúng không phải vật trân quý gì. Đế Quân cái này gọi là của ít lòng nhiều, Long Vương đừng chê là được."
"Không dám, không dám!"
Thân Công Báo chìa tay, một con chim nhỏ hai đầu màu xanh lục xuất hiện trên bàn tay, vẫy cánh bay lượn. Tìm con Song Đầu Điểu này không dễ đâu! Mình phải lùng sục rất lâu dưới Hạ Giới mới tìm được loài chim kỳ lạ này.
Nụ cười của Tây Hải Long Vương hơi cứng đờ. Quả thật 'không phải vật trân quý gì' không phải cách nói khiêm tốn, nhưng tại sao lại là màu xanh lục? Ngươi đang ám chỉ điều gì?
Thân Công Báo cảm khái: "Đây cũng là một trong những bảo bối sưu tầm của Đế Quân.
Tương truyền rất lâu về trước, hồng hoang có hai con dị điểu bẩm sinh chỉ có một cánh, chỉ có thể dùng hai chân chạy trên mặt đất, cố gắng cầu sinh.
Một con chạy về phía Nam, một con chạy về phía Bắc, cuối cùng có một hôm chúng gặp nhau sau bao khó khăn trắc trở, một lần liếc mắt chính là vĩnh hằng. Chúng quyến luyến nhau, càng dựa càng gần. Cuối cùng chúng dùng tình cảm làm mối liên kết, cơ thể dung hợp với nhau. Khi ở bên nhau chúng cũng có một đôi cánh, vỗ cánh bay lượn, hướng tới tương lai hạnh phúc xa xăm.
Đế Quân vĩ đại cảm động rước tình cảm sâu nặng của chúng, bèn giữ chúng lại Đế Cung để chúng có cuộc sống bình yên hạnh phúc.
Lần này Tam thái tử đại hôn, Đế Quân mới nhịn đau tặng con chim này, chúc Tam thái tử kề vai sát cánh, không rời không bỏ!"
"Ha ha!" Ngao Liệt không nhịn được bật cười, sau đó lên tiếng: "Tiểu long không có phúc hưởng đại lễ này, mời Thần Quân mang về đi!"
Thân Công Báo nghiêm túc nói: "Tam thái tử, trưởng giả ban thưởng thì không nên từ chối!"
Tây Hải Long Vương cũng khiển trách: "Ngao Liệt còn không mau tạ ơn!"
Ngao Liệt đành phải nhận Song Đầu Điểu, sau đó chắp tay thi lễ: "Đa tạ Đế Quân ban thưởng hậu hĩnh, vãn bối vô cùng cảm kích."
"Khoan đã, vẫn còn một lễ vật tặng thái tử." Thân Công Báo lấy hai tấm ngọc bội phỉ thúy màu xanh lục ra rồi giới thiệu: "Ngọc bội này do Câu Trần Đại Đế tự tay điêu khắc. Một chiếc là Tường Long Bội, một chiếc là Hỉ Phượng Bội với ngụ ý long phượng trình tường!"
Ngao Liệt nhận hai tấm ngọc bội, lòng thầm câm nín. Lại là màu xanh, sao mình cứ có dự cảm không lành thế nhỉ? Hắn chắp tay thi lễ nói: "Đa tạ Đế Quân!"
Lão Long Vương chìa tay, cất tiếng cười ha hả: "Mời Thân Công đạo hữu vào trong phẩm trà! Ta còn tân khách khác phải nghênh đón."
Thân Công Báo tươi cười đáp: "Lão Long Vương cứ tự nhiên, ta cũng đi gặp mấy hảo hữu đây."
Hắn cười ha hả đi vào trong, gặp tiên thần nào cũng gật đầu thi lễ.
Lão Long Vương cũng đi tiếp đón các vị khách khác, hết thảy đều rất bình thường.
Thân Công Báo đi tới cạnh Thái Bạch Kim Tinh, mỉm cười thân thiết: "Kim Tinh cũng đến rồi à!"
Thái Bạch Kim Tinh vuốt râu, cười sang sảng: "Tây Hải tổ chức đại hôn, bệ hạ lệnh cho ta đến tặng lễ vật chúc mừng!"
Hắn truyền âm nói: "Thần Quân, lễ vật ngài vừa tặng thật sự là... thật sự là không xứng với thân phận của Câu Trần Đại Đế!"
Thân Công Báo truyền âm lại, giọng điệu bất đắc dĩ: "Ta hiểu ý của Tinh Quân, nhưng Đế Quân hạ chỉ như thế, ta cũng chỉ có thể phụng mệnh hành sự. Ngươi nói xem có phải Tây Hải đã đắc tội Đế Quân không?"
Thái Bạch Kim Tinh truyền âm trả lời: "Khó nói lắm, nhưng Câu Trần Đại Đế không phải thần keo kiệt, không đến mức làm khó Tây Hải trong hôn lễ của tiểu bối."
Thân Công Báo gật đầu. Không sai, từ trước đến nay Câu Trần Đại Đế luôn rộng lượng, lòng dạ bao la như hồng hoang. Lẽ nào Tây Hải thật sự phản bội Thiên Đình?
Thân Công Báo tò mò hỏi: "Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn tặng lễ vật gì?"
Thái Bạch Kim Tinh quay về phía chủ vị bĩu môi, vừa cười vừa nói: "Vương Đạo Thần Châu, là lưu châu trên miện quan của bệ hạ, ngụ ý Ngao Khâm vĩnh viễn là Tây Hải Long Vương. Ban thưởng như vậy tốt hơn ngụ ý 'kề vai sát cánh, phu thê liền cành' của ngươi."
Thân Công Báo thốt lên đầy kinh ngạc: "Bệ hạ tháo miện quan sao? Ban thưởng cho Tây Hải hậu hĩnh đến vậy cơ à?"
"Đồ cũ đấy, lúc trước Hạo Thiên Thượng Đế để lại."
Khóe miệng Thân Công Báo giần giật. Được đấy, Ngọc Hoàng Đại Đế tháo miện quan của Hạo Thiên Thượng Đế làm lễ vật, há chẳng phải tỏ ý không muốn để Hạo Thiên Thượng Đế trở về sao?
Chương 803: Phải nhẫn nhịn
Ở một nơi khác, mấy nữ tử ngồi chung tán gẫu về chuyện hồng hoang.
Một nữ tử cài trâm gỗ mỉm cười nhận xét: "Câu Trần Đại Đế thật thú vị."
Nữ tử bên cạnh hừ mũi: "Thú vị gì chứ! Ta thấy hắn keo kiệt thì có. Trước đây ta từng nghe danh Câu Trần Đại Đế, nào ngờ hắn lại là kẻ keo kiệt như thế, thật là thất vọng!"
Nữ tử cài trâm khẽ mỉm cười: "Chắc là có ẩn tình gì thì sao? Không biết nội tình thì đừng đoán già đoán non, đó không phải hành vi của bậc quân tử."
Nữ tử bên cạnh che miệng cười khẽ: "Tích Ngọc tỷ tỷ đi nhân gian một chuyến, khi trở lại Thanh Khâu đã biến thành nữ quân tử. Sau này đám tỷ muội chúng ta gặp Tích Ngọc tỷ tỷ thì phải cung kính gọi một tiếng 'phu tử'."
Các nữ tử khác xung quanh đều cười khanh khách, dáng vẻ vô cùng quyến rũ, thu hút ánh mắt của tiên thần xung quanh. Hồ tiên Thanh Khâu đó!
Đồ Sơn Tích Ngọc bực bội cất lời: "Nếu còn tiếp tục cắt ngang hứng thú của ta thì ta sẽ ném các ngươi vào Hải Nhãn của Tây Hải."
Những nữ tử khác nhao nhao mỉm cười trêu ghẹo: "Không dám!"
"Tích Ngọc tỷ tỷ tha mạng!"
"Phu tử, ta nhất định sẽ nghe lời!"
...
Đồ Sơn Tích Ngọc trợn mắt, khóe môi nở nụ cười.
Sau đó lại có thêm rất nhiều tiên thần đến chúc mừng, Thân Công Báo lượn qua lượn lại trong đám tiên thần như cá gặp nước, âm thầm dò hỏi tin tức về Tây Hải.
Trong ngự hoa viên của Tây Hải, Ngao Thốn Tâm kéo tay Dương Tiễn đi dạo trên lối nhỏ, trên gương mặt treo nụ cười hạnh phúc.
Nàng tươi cười nói: "Không ngờ Tam ca sắp kết hôn rồi. Trước đây hắn thích nhất là dắt chúng ta đi chơi, hoa viên này là nơi hồi nhỏ chúng ta thường hay chơi đùa."
Ngao Thốn Tâm chỉ vào một hòn núi giả: "Nhị lang, ngươi thấy núi giả này giống cái gì?"
Dương Tiễn cẩn thận quan sát. Mặt trước là một hòn núi giả kỳ lạ trong hình thù lưng còng, hai tay giang rộng. Hắn đắn đo mãi, cuối cùng thử dò hỏi: "Hầu tử à?"
Ngao Thốn Tâm bĩu môi, tỏ ý bất mãn: "Gì chứ! Đây rõ rành rành là bức tượng của ta, Tam ca tự tay điêu khắc cho ta. Lẽ nào trong lòng ngươi, ta là hầu tử?"
Dương Tiễn buột miệng bật thốt: "Rõ ràng là chẳng giống tí nào!"
Ngao Thốn Tâm dừng bước ngay tức khắc, nhìn Dương Tiễn bằng đôi mắt to ngập nước, bĩu môi thở phì phò.
Dương Tiễn lập tức đau lòng, nắm tay đối phương, giọng điệu vừa thâm tình vừa chân thành: "Ngươi là hầu tử nhảy nhót tung tăng trong lòng ta."
Ngao Thốn Tâm cười khúc khích, tâm trạng chuyển từ buồn thành vui. Nàng hờn dỗi: "Ta không thèm làm hầu tử đâu!"
Dương Tiễn thầm thở phào nhẹ nhõm. Phù, nữ nhân này còn khó đối phó hơn Yêu Vương."
Dương Tiễn bỗng dừng bước, đột nhiên ngoảnh đầu nhìn một tòa đại điện đằng xa. Hắn bất giác nhíu mày, vẻ mặt thay đổi, không kìm được bèn hỏi: "Thốn Tâm, Tây Hải các ngươi còn liên hệ với Phật Giáo không?"
Ngao Thốn Tâm ngơ ngác trả lời: "Phật Giáo? Chuyện này thì ta không biết!
Nhưng thời viễn cổ có một số thúc thúc, bá bá đã đến Phật Giáo và trở thành Bát Bộ Thiên Long. Ta cũng không biết có còn liên hệ không.
Nhị Lang, tự dưng ngươi hỏi chuyện này làm gì?"
Dương Tiễn cất giọng nặng nề: "Ta vừa mới cảm nhận được một đạo phật ý, trong đó ẩn giấu bá đạo. Lẽ nào Bát Bộ Thiên Long trở về?"
Ngao Thốn Tâm mỉm cười đáp: "Cũng có thể! Dù sao cũng là đại hôn của Tây Hải, cùng chung nguồn cội thì bọn hắn về thăm cũng có khả năng."
Dương Tiễn gật đầu, mỉm cười nói: "Chắc vậy. Chúng ta đi nơi khác xem thôi!" Hai người đi về hướng khác.
...
Tam thái tử Ngao Liệt đứng trong một tòa đại điện tràn ngập đồ trang trí đỏ nhuốm không khí vui mừng.
Trước mặt là Tây Hải Long Vương cầm một chiếc hộp trong tay. Một lớp lồng phòng hộ bao trùm lên chiếc hộp, ngăn cách trong ngoài. Trong hộp đựng một viên xá lợi tử tỏa ra tường thụy kim quang.
Tây Hải Long Vương cảm thán: "Tư Pháp Thiên Thần quả là phi phàm, chỉ lộ ra trong chớp mắt mà suýt chút nữa đã bị hắn phát hiện."
Ngao Liệt thái tử hỏi bằng giọng nói ẩn chứa ý chờ mong: "Phụ vương, đây là cái gì?"
"Đây là xá lợi viễn cổ mà Phật Giáo tặng cho vi phụ. Theo như lời bọn hắn nói thì đây cái này do một vị Phật Đà có cấp bậc Chuẩn Thánh Thượng Cổ để lại. Dùng viên xá lợi tử này, vi phụ có thể bước vào Chuẩn Thánh cảnh."
Ngao Liệt reo lên đầy kích động: "Phụ vương có thể trở thành Chuẩn Thánh thì tốt quá!
Không ngờ Phật Giáo lại tặng đại lễ như vậy, quả nhiên Phật Giáo vẫn đối xử với chúng ta tốt hơn, tương lai của Long tộc ta ở Phật Giáo."
Sau đó, hắn lại nén giận nói: "Người xem Câu Trần Đại Đế chỉ tặng một đoạn dây leo, một con chim và hai tấm ngọc bội rởm, còn lấy cái danh hoa mỹ ‘phu thê liền cành, kề vai sát cánh, long phượng trình tường' gì đó, căn bản là coi thường Tây Hải chúng ta."
Tây Hải Long Vương đóng nắp hộp, bình tĩnh cất lời: "Lúc nãy ngươi hành động thái quá, ngươi không nên chất vấn Thân Công Báo, lại càng không nên từ chối lễ vật."
"Phụ vương, hắn sỉ nhục Tây Hải chúng ta."
"Bất kể hắn có sỉ nhục Tây Hải hay không, ngươi đều phải nhẫn nhịn. Có thể nói đây là bản lĩnh cần thiết của một Long Vương." Ngao Khâm nghiêm túc dạy dỗ.
Ngao Liệt há hốc miệng, cúi đầu trả lời: "Vâng!"
Giọng Ngao Khâm hơi dịu lại: "Sau đại hôn là ổn rồi, Tây Hải sắp gia nhập Phật Giáo, ngươi phải nhớ là đừng gây thêm rắc rối trong thời điểm mấu chốt này. Đợi sau khi mọi chuyện xong xuôi, ngươi tính sổ với bọn hắn cũng không muộn."
Trong mắt Ngao Liệt đong đầy nỗi kích động, phải chăng mình cũng có thể trở thành Bồ Tát?
Chương 804: Đừng cả giận mất khôn
Thiên Đình thật bất công, dựa vào đâu mà xú tiểu tử Ngao Bính kia có thể trở thành Tư Pháp Thiên Thần, còn mình thì không quan không chức. Khi nào mình đến Phật Giáo, trở thành Bồ Tát thì sẽ cho bọn hắn đẹp mặt.
Ầm! Một đạo phật quang tỏa sáng trong đại điện, trong phật quang dần hiện ra một thân ảnh mặc bạch y, chân giẫm lên đài sen, tay cầm một cành dương liễu.
Ngao Khâm và Ngao Liệt cung kính thi lễ hô: "Bái kiến Quan Thế Âm Bồ Tát!"
Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ mỉm cười: "Ngao Liệt, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"
Ngao Liệt gật đầu, nghiêm túc trả lời: "Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa. Sau khi tế bái thiên địa, Tây Hải sẽ nhập Phật Giáo."
"Haiz!" Tây Hải Long Vương thở dài thườn thượt.
Quan Thế Âm Bồ Tát cười khẽ: "Tại sao Thần Uy Long Vương Phật lại thở dài?"
Ngao Khâm lo lắng nói: "Chỉ sợ sau khi xong việc, Thiên Đình sẽ không chịu để yên, Tây Hải ta sẽ gặp nhiều khó khăn!"
Quan Thế Âm Bồ Tát ôn tồn lên tiếng: "Long Vương cứ yên tâm. Tây Hải quy thuận Phật Giáo thì đương nhiên sẽ gắn kết với khí vận của Phật Giáo, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Phật Giáo sẽ bảo vệ Tây hải."
Ngao Liệt lập tức lên tiếng: "Phụ vương, chuyện đã đến nước này, ngươi còn do dự gì nữa?
Phật Giáo hưng thịnh là đại thế thiên địa. Vì tương lai của Long tộc chúng ta, gia nhập Phật Giáo là sự lựa chọn chính xác nhất."
Ngao Khâm chỉ có thể gật đầu, trong thoáng chốc lòng ngổn ngang cảm xúc. Hắn đưa ra sự lựa chọn này, Tây Hải Long tộc sắp bước lên con đường hoàn toàn khác.
Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ nở nụ cười: "Long Vương bệ hạ, Ngọc Hoàng Đại Đế tặng Vương Đạo Thần Châu tức là công nhận thân phận của ngươi ở cấp độ cao nhất. Ngươi có thể dùng nó làm trung tâm trận pháp, điều khiển khí vận của Tây Hải."
"Ta hiểu rồi!"
Quan Thế Âm Bồ Tát chắp hai tay trước ngực thi lễ: "Xin nhờ Thần Uy Long Vương Phật!"
Ngao Khâm cũng chắp hai tay trước ngực đáp lễ: "Xin nhờ Bồ Tát tiếp dẫn."
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười gật đầu, thân ảnh mờ dần trong phật quang rồi biến mất không còn tăm hơi.
...
Trong Thủy Tinh Cung, Thân Công Báo lượn lờ trong nhóm tiên thần, gần như có thể bắt chuyện với bất cứ ai, cười nói vui vẻ như cá gặp nước. Hắn nghe ngóng tin tức về Tây Hải từ chúng tiên thần, nhưng không thu hoạch được gì. Đến cả bản thân Thân Công Báo cũng sinh lòng nghi ngờ, Tây Hải thật sự có vấn đề sao? E là Đế Quân đã hiểu lầm!
"Ha ha, Thân Công đạo hữu!" Một tràng cười to vang lên.
Thân Công Báo tươi cười ngoảnh đầu nhìn thì thấy một đạo sĩ trung niên đi tới. Ánh mắt chợt sáng ngời, hắn lập tức đi đến nghênh đón, mừng rỡ cất lời: "Như Ý Chân Tiên? Ngươi còn sống hả? Ta còn tưởng ngươi vẫn lạc rồi chứ?"
Như Ý Chân Tiên vắt phất trần lên vai, bước đến nắm chặt cánh tay Thân Công Báo, giọng nói tràn đầy kích động: "Trong trận chiến Vạn Tiên Trận năm đó, ta bị trọng thương, rơi xuống phàm trần, vẫn luôn dưỡng thương ở tam giới.
Hôm nay ta nhận lời mời từ lão Long Vương của Bích Ba Đàm, đến tham dự hôn lễ của Vạn Thánh Công Chúa. Nhưng không ngờ lại gặp đạo hữu, thật đáng mừng!"
Thân Công Báo thở dài: "Rất nhiều đạo hữu vẫn lạc trong trận chiến ngày ấy. Haiz, không nhắc đến nữa, chỉ thêm đau thương mà thôi.
À phải rồi, nếu Như Ý đạo hữu đã khỏi, sao không về Tiệt Giáo?"
Như Ý Chân Tiên khẽ lắc đầu, cất lời cảm thán: "Tiệt Giáo? Làm gì còn Tiệt Giáo nữa!"
"Các đạo hữu của Tiệt Giáo đều đang ở Thiên Đình, Như Ý đạo hữu không ngại thì cũng lên Thiên Đình kiếm lấy một chức vị."
Như Ý Chân Tiên lắc đầu nguầy nguậy: "Thôi thôi, ta không chịu nổi sự trói buộc của Thiên Đình.
Ở Hạ Giới cũng có đạo hữu Tiệt Giáo ngày xưa, hai huynh đệ chúng ta nương tựa lẫn nhau, cuộc sống cũng thoải mái."
Thân Công Báo tò mò hỏi: "Ở Hạ Giới vẫn còn đạo hữu Tiệt Giáo ngày xưa sao? Không biết là vị nào?"
"Hiện giờ tọa kỵ của Giáo Chủ là Quỳ Ngưu đang chiếm núi xưng vương dưới Hạ Giới."
"Thì ra là hắn!"
Như Ý Chân Tiên tỏ vẻ áy náy: "Vậy nên ta chỉ có thể phụ lòng tốt của đạo hữu."
Thân Công Báo cười sang sảng: "Mỗi người có chí riêng, không thể cưỡng cầu. Sau này nếu rảnh thì đạo hữu lên trời đánh chén với ta nhé!"
Như Ý Chân Tiên cười ha hả đáp: "Được, được!"
Thân Công Báo tùy ý đảo mắt nhìn Như Ý Chân Tiên, đột nhiên tầm mắt dán chặt vào ống tay áo của đối phương. Hắn bỗng nở nụ cười, vươn tay vỗ lên tay áo của Như Ý Chân Tiên rồi nói: "Đạo hữu, nơi này là Tây Hải Long Cung, có rất nhiều đại năng, phải lấy bản thân làm trọng, đừng gây chuyện."
Như Ý Chân Tiên mỉm cười đáp lời: "Đa tạ đạo huynh nhắc nhở, ta hiểu."
"Thân Công đạo hữu!" Một thiếu phụ với dáng hình thướt tha ở đằng xa cười tủm tỉm gọi.
Thân Công Báo quay đầu nhìn, đôi mắt ti hí lập tức sáng ngời. Hắn vội vàng tỏ ý áy náy: "Như Ý đạo hữu, bây giờ ta có việc nên cáo từ trước, lát nữa sẽ quay lại tìm ngươi ôn chuyện."
Như Ý Chân Tiên cười ha hả: "Thân Công đạo hữu cứ đi đi, không cần để ý đến ta."
Thân Công Báo nhanh chân đi vào trước, sau đó dừng lại, xoay người nhìn Như Ý Chân Tiên, không kìm được phải khuyên nhủ lần nữa: "Đạo hữu, đừng cả giận mất khôn."
Như Ý Chân Tiên gật đầu liên tục: "Đạo hữu yên tâm, ta biết mà!"
Thân Công Báo liếc nhìn ống tay áo của Như Ý Chân Tiên rồi xoay người rảo bước rời đi.



