Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 185

  Sau khi Thân Công Báo đi khỏi, nụ cười trên gương mặt Như Ý Chân Tiên tắt ngấm. Hắn thò tay vỗ lên tay áo bên trái. Cái đồ kém cỏi nhà ngươi, nếu không phải Ngưu đại ca nhờ ta giúp ngươi thì ta sẽ không thò chân vào vũng nước đục này.

  Một giọng nói nóng nảy vang lên bên tai Như Ý Chân Tiên: "Hắn phát hiện rồi sao?"

  Như Ý Chân Tiên bình tĩnh truyền âm nói: "Nếu hắn không phát hiện ra thì ta phải nghi ngờ hắn không phải là Thân Công Báo."

  "Bây giờ phải làm thế nào? Có cần diệt hắn không?"

  Nụ cười trên gương mặt Như Ý Chân Tiên chợt cứng đờ, hắn bực bội truyền âm: "Ngươi lấy đâu ra sát tâm lớn như vậy?"

  "Vì Vạn Thánh, bây giờ ta chẳng màng gì hết!"

  "Haiz, đính hôn từ bé vạn ác!"

  Như Ý Chân Tiên gật gà gật gù đi vào trong Thủy Tinh Cung, truyền âm nói: "Yên tâm đi! Trước giờ Thân Công Báo luôn coi trọng nghĩa khí, hắn sẽ không vạch trần chúng ta. Ngươi cứ nghĩ xem phải cứu Vạn Thánh Công Chúa bằng cách nào đi! Nơi này là Tây Hải đó!"

  Trong ống tay áo lập tức tắt giọng. Đối với hắn mà nói, Tây Hải Long Cung chẳng khác gì quái vật khổng lồ không thể rung chuyển.

  Như Ý Chân Tiên tươi cười đi vào bên trong, rón rén trốn vào một góc. Ở đây ngoài Thân Công Báo ra, hắn không còn bằng hữu nào khác.

  Không lâu sau, ba tiếng chuông 'keng, keng, keng' vang lên.

  Quy thừa tướng đứng bên ngoài Thủy Tinh Cung, vui vẻ hô: "Giờ lành đã đến, tân khách về chỗ, mời đôi tân nhân."

  Thủy Tinh Cung chợt biến đổi trong nháy mắt, kéo dài về bốn phía, tạo thành cung điện giống như một vùng thiên địa rộng lớn. Trong cung điện tràn ngập không khí vui mừng với đồ trang trí màu đỏ, khúc nhạc vui vẻ vang lên.

  Các tiên thần khách khứa đều cười nói vui vẻ, trở về chỗ của mình.

  Chỗ ngồi của Thân Công Báo vừa khéo ngay sát bên Thái Bạch Kim Tinh.

  Thân Công Báo cười ha ha: "Tinh Quân, hôn lễ sắp bắt đầu rồi."

  Thái Bạch Kim Tinh vuốt râu, mỉm cười đáp lời: "Ta chưa xem hôn lễ của Long tộc bao giờ, coi như lần này được mở mang tầm mắt."

  "Grao!"

  "Grao!"

  "Grao!"

  ...

  Tiếng rồng gầm vang lên từng đợt, từng con kim long lấp lánh tường thụy chi quang từ bên ngoài bay đến. Kim long dùng long khí cuồn cuộn mở ra một đại đạo màu vàng. Một chiếc loan giá hoa lệ từ bên ngoài đi lên đại đạo ấy, tựa như đi từ chư thiên vô tận bên ngoài thế giới đến đây.

  Ngao Liệt mặc hỉ khánh trường bào từ trong Thủy Tinh Cung đi ra, bình tĩnh nhìn loan giá đang đi trên con đường lớn đằng xa. Thê tử gì đó, mỹ nữ gì đó, hắn đều chẳng quan tâm. Trong lòng chỉ có đại đạo, chỉ có ngã Phật.

  Loan giá dừng lại giữa không trung, một nữ tử mặc váy dài bước ra. Nàng đeo voan che mặt nên không nhìn ra tướng mạo, nhưng khí chất bất phàm.

  Ngao Liệt bước đến dắt tay tân nương tử. Toàn thân tân nương tử chợt cứng đờ, bất giác muốn rụt tay lại.

  Ngao Liệt lập tức nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào đối phương.

  Giữa chúng tiên thần bên dưới, ống tay áo của Như Ý Chân Tiên rung dữ dội.

  Hắn cuống quít che ống tay áo, vội vàng truyền âm: "Cửu Đầu Trùng, không nhịn được việc nhỏ ắt hỏng việc lớn, tự ngươi muốn chết thì cũng đừng hại ta."

  Lúc này ống tay áo mới yên tĩnh lại, song Như Ý Chân Tiên vẫn không dám thả tay vì sợ hắn sẽ hành động quá khích.

  Ngao Liệt dắt Vạn Thánh Công Chúa, giẫm lên đại đạo lấp lánh kim quang đi xuống dưới. Phía trước hiện ra bốn chiếc long ỷ màu vàng ánh tím, uy nghiêm bất phàm.

  Quy thừa tướng từ bên ngoài bay vào, mặt mày tươi cười hô: "Mời Tứ Hải Long Vương!"

  Bốn con cự long dài ngàn thước bay từ bên ngoài vào, lướt qua Thủy Tinh Cung rộng lớn, trên thân rồng tỏa ra khí tức uy nghiêm cuồn cuộn. Bốn con Thần Long từ trên trời sà xuống bốn chiếc long ỷ, ngay sau đó có bốn quầng sáng chói mắt lóe lên.

  Chúng tiên thần trong đại điện vô thức lấy tay áo che mắt.

  Kim quang tan biến, bốn vị Long Vương mặc miện bào ngồi trên long ỷ, nghiêm nghị nhìn xuống bên dưới.

  Lúc này chúng tiên thần mới nhìn về phía chủ vị. Đây là Tứ Hải Long Vương đó! Quả nhiên là đáng sợ đáng kính! Trong đầu rất nhiều tiên thần nảy ra ý nghĩ: hồi đó Tôn Ngộ Không đại náo Tây Hải kiểu gì? Lẽ nào hắn thật sự giỏi như thế?

  Quy thừa tướng mỉm cười hô: "Tân nhân bái bốn phương thiên địa!"

  Ngao Liệt dắt Vạn Thánh Công Chúa, chắp tay thi lễ lạy bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc.

  "Tân nhân bái Thanh Long Thánh Tôn!"

  Ngao Liệt và Vạn Thánh Công Chúa vén trường bào, quay về phía Đông rồi quỳ xuống bái lạy.

  "Tân nhân bái Tứ Hải Long Vương!"

  Ngao Liệt và Vạn Thánh Công Chúa đứng dậy, sau đó quỳ xuống bái lạy Tứ Hải Long Vương trên chủ vị.

  "Mời Long Vương chúc phúc!"

  Đông Hải Long Vương Ngao Quảng hắng giọng, ôn tồn nói: "Liệt Nhi, ta nhìn ngươi trưởng thành, bây giờ ngươi đã thú thê thành gia, ta cũng yên tâm. Mong rằng sau khi thành hôn, ngươi có thể giữ bản tâm, đừng lầm đường lỡ bước, cống hiến thật nhiều cho Huyền môn, cho Thiên Đình."

  Tây Hải Long Vương liếc nhìn Ngao Quảng theo bản năng, hàng mày nhíu lại rồi giãn ra. Cho dù ngươi biết thì sao nào, không thể vãn hồi được nữa.

  Ngao Liệt cung kính đáp lời: "Vâng!"

  Ngao Quảng gật đầu, mỉm cười nói: "Vạn Thánh, ngươi là nữ nhi của lão đệ Vạn Hạnh ở Bích Ba Đàm. Ngày xưa Vạn Hạnh và bốn huynh đệ ta có giao tình thân thiết, lẽ ra ngươi cũng phải gọi ta là bá bá.

  Hôm nay ngươi và Liệt Nhi đại hôn là việc vui của Long tộc ta, ta có một bảo vật tặng ngươi để phòng thân."

  Hắn chìa tay ra, một chiếc vòng ngọc xuất hiện trên tay. Bên trong vòng ngọc chảy chất lỏng màu đỏ au như máu.

  Vòng ngọc bay xuống, lơ lửng trước mặt Vạn Thánh Công Chúa.

  Ngao Liệt sững người, không ngờ ngươi nói với ta vài câu, sau đó tặng pháp bảo cho Vạn Thánh?

  Chương 806: Đại trận đã thành

  Vạn Thánh vươn tay lấy vòng ngọc, cất giọng du dương nói: "Tạ ơn bá phụ!"

  Nam Hải Long Vương cười ha hả: "Tiểu Liệt Liệt, ta không khéo ăn nói. Hôm nay ngươi đại hôn, ta tặng ngươi thứ này, đừng làm Tứ Hải Long tộc ta bẽ mặt."

  Nam Hải Long Vương vung tay lên, một cái vò tinh xảo màu trắng bay ra, lơ lửng trước mặt Ngao Liệt.

  Hai mắt Đông Hải Long Vương sáng lấp lánh: "Tam đệ, sao hôm nay ngươi hào phóng thế, loại bảo bối này mà cũng chịu lấy ra? Có còn không? Cho ta một vò."

  Nam Hải Long Vương trợn mắt trừng đối phương, bực mình nói: "Hết ròi, một vò cuối cùng đó! Nếu không phải Liệt Nhi đại hôn thì ta cũng chẳng nỡ lấy ra."

  Ngao Liệt tò mò nhìn cái vò, bảo bối gì mà đến Đông Hải Long Vương cũng muốn? Hắn bất giác định mở ra nhìn.

  Tây Hải Long Vương vội vàng lên tiếng: "Liệt Nhi, ngươi cất đi trước đã!"

  Vâng!" Ngao Liệt buông tay, thu hồi cái vò, sau đó cung kính thi lễ: "Tạ ơn vương thúc!"

  Bắc Hải Long Vương cười ha ha: "Liệt Nhi, Bắc Hải ta cũng không có thứ gì tốt, thôi thì tặng ngươi viên Bắc Minh Thần Châu này."

  Ngao Liệt cung kính chắp tay thi lễ nói: "Tạ ơn vương thúc!" Một viên bảo châu bay xuống, bị Ngao Liệt thu vào lòng bàn tay.

  Tiếp đó, Tây Hải Long Vương cũng tặng đại một món lễ vật. Sau một loạt lễ nghi rườm rà, hôn lễ mới hạ màn kết thúc.

  Quy thừa tướng hô to: "Tân nhân vào điện!"

  Ngao Thốn Tâm vui vẻ dẫn Ngao Liệt và Vạn Thánh Công Chúa đi vào một tòa cung điện trong tiếng nhạc rộn ràng. Lại thêm một hồi cười đùa náo nhiệt nữa, đám tiên thần của Đông Hải Long Cung mới giải tán, trong đại điện chỉ còn lại Ngao Liệt và Vạn Thánh Công Chúa.

  Vạn Thánh Công Chúa bất an ngồi trên giường, bàn tay trong tay áo nắm chặt một thanh chủy thủ, cõi lòng tràn đầy tuyệt vọng.

  Ngao Liệt đứng cạnh bàn nhìn Vạn Thánh Công Chúa, bình thản cất lời: "Tây Hải Long Cung ta khác Bích Ba Đàm kia của ngươi. Ngươi đừng đi lung tung, hãy nghỉ ngơi thật tốt."

  "Ừm." Vạn Thánh Công Chúa thầm thở phào, nhẹ nhàng đáp 'ừm'.

  Ngao Liệt mở cửa điện đi ra ngoài, bước trong hành lang. Hắn dừng bước, trong tay xuất hiện một cái vò màu trắng. Rốt cuộc là Nam Hải Long Vương tặng cái gì mà đến Đông Hải Long Vương cũng thèm thuồng?

  Ngao Liệt tò mò mở miệng vò, tức thì hương rượu xộc vào mũi. Hắn ngạc nhiên nói: "Không ngờ là một vò rượu, thuần dương chi khí thật nồng."

  Hắn tò mò nhìn vào vò rượu, tay lập tức run lên vì kinh hãi. Trong vò ngâm tiên hổ, bề mặt tiên hổ tỏa ra khí tức nồng đậm, hiển nhiên là lai lịch bất phàm. Ngoài ra còn có một số tiên dược quý hiếm ngâm kèm.

  Ngao Liệt vội vàng đậy nắp vò rượu, vẻ mặt ghét bỏ. Ta đường đường là chân long, há lại uống thứ dơ bẩn này? Hắn do dự giây lát rồi vẫn cất đi.

  Ngao Liệt xòe tay ra, một đốm sáng lấp lánh lóe lên, lòng bàn tay xuất hiện một viên linh châu. Có viên Vương Đạo Thần Châu này thì hành động càng nắm chắc phần thắng.

  Ngọc Hoàng Đại Đế, cảm ơn lễ vật của ngươi. Ngao Liệt cầm Vương Đạo Thần Châu lướt nhanh về phía Hải Nhãn của Tây Hải.

  ...

  Cùng lúc đó, trong Thủy Tinh Cung, khách khứa dự đại tiệc chè chén say sưa, nói cười ríu rít. Khi tầm mắt chúng tiên trở lại bàn rượu, một bóng đen từ trong góc khuất chuồn ra, chạy về phía hậu cung của Tây Hải Long Cung.

  Thân Công Báo bất giác nhìn sang Như Ý Chân Tiên.

  Như Ý Chân Tiên vội vàng bưng chén rượu lên. Thân Công Báo nở nụ cười, cũng nâng chén rượu uống một hớp.

  ...

  Ngao Liệt đại hôn, cả Tây Hải Long Cung chìm trong không khí vui vẻ náo nhiệt. Trong hậu cung tĩnh lặng như tờ. Long Mẫu đã dẫn theo đông đảo Long tử Long nữ đến Thủy Tinh Cung chung vui với các tiên thần khác, ngay cả thị nữ và thị vệ cũng chẳng thấy đâu.

  Ngao Liệt im hơi lặng tiếng qua lại giữa các cung điện, cuối cùng đi tới trước một tòa đại điện hẻo lánh, trên cung điện có một bức tượng Thần Long uy nghiêm.

  Ngao Liệt đi tới trước đại điện, đặt tay lên cánh cửa, từng đạo phù triện trông như du long hiện ra. Ngay sau đó, đại môn ầm ầm mở rộng, mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt từ trong đại điện tuôn ra ngoài.

  "Grao!" Trong cơ thể Ngao Liệt vang lên tiếng rồng gầm, một đạo hư ảnh bạch long hiện ra trên người Ngao Liệt, quấn quanh hắn, mắt rồng nhìn đại điện.

  Mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt lập tức tách sang hai bên, hình thành một địa vực bằng phẳng trông như mũi tên.

  Bên trong đại điện, một xoáy nước màu đen khổng lồ xuất hiện. Khi nhìn vào xoáy nước đen ấy, dường như có thể nhìn thấy nước biển mênh mông ở sâu vô tận cuộn trào trong đó. Đây là Hải Nhãn của Tây Hải.

  Ngao Liệt chìa tay, Vương Đạo Thần Châu xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn hít sâu một hơi, thành hay bại tùy thuộc vào hành động này.

  Hắn đẩy tay về phía trước, Vương Đạo Thần Châu chầm chậm bay về phía Hải Nhãn của Tây Hải.

  Một tòa đại trận hiện lên trong Hải Nhãn, từng đại phạn văn lưu chuyển trên đại trận. Trên mỗi điểm nối của đại trận đều được khảm phật bảo, chỉ có trên trận cơ ở trung tâm đại trận vẫn trống không.

  Vương Đạo Thần Châu bay về phía đại trận, dung nhập vào trận cơ một cách hoàn mỹ. Đại trận lập tức tỏa ra kim quang, trên đó hiện ra vô số phù triện giống như du long, dung nhập vào Hải Nhãn.

  Ánh mắt Ngao Liệt lộ rõ vẻ vui mừng, đại trận đã thành! Hắn ném một viên xá lợi tử trong tay ra. Ầm! Xá lợi tử dung nhập vào hư không.

  …

  Chương 807: Chẳng lẽ hắn ta muốn từ hôn

  Cùng lúc đó, ở một nơi khác, một bóng đen im hơi lặng tiếng tiến vào trong hôn phòng đại điện. Bóng đen để lộ thân ảnh, một người trẻ tuổi oai hùng đội kim quan xuất hiện.

  Vạn Thánh Công Chúa bỗng kéo voan che mặt ra, nhìn người trẻ tuổi, nước mắt lập tức tuôn trào. Nàng kích động hô: "Cửu lang!"

  Cửu Đầu Trùng bước tới ôm Vạn Thánh Công Chúa vào lòng, giọng nói tràn đầy kích động: "Vạn Thánh!"

  Vạn Thánh Công Chúa chợt tỉnh táo lại, đẩy đối phương ra, sốt sắng nói: "Sao ngươi lại đến đây? Ngươi có biết đây là đâu không?"

  Cửu Đầu Trùng tươi cười đáp: "Đương nhiên ta biết nơi này là Tây Hải."

  "Biết mà ngươi còn tới! Mau đi đi, ngươi đi nhanh lên!" Vạn Thánh Công Chúa vội vàng đẩy Cửu Đầu Trùng ra ngoài.

  "Ta đã tới thì tuyệt đối không đi." Cửu Đầu Trùng đứng bất động tại chỗ, nét mặt kiên định.

  "Ngươi sẽ chết đấy!"

  "Ta biết!"

  Tay Vạn Thánh Công Chúa khựng lại, nàng ngơ ngác nhìn đối phương.

  Cửu Đầu Trùng nắm tay Vạn Thánh Công Chúa, giọng điệu thâm tình: "Ta có thể chết, nhưng ta không thể thiếu ngươi."

  Vạn Thánh Công Chúa bỗng nở nụ cười, lê hoa đái vũ, xinh đẹp lạ thường, thoải mái nói: "Được, muốn chết thì ta sẽ chết cùng ngươi."

  "Chúng ta sẽ không chết, ta dẫn ngươi ra ngoài."

  Cửu Đầu Trùng kéo Vạn Thánh Công Chúa chạy ra ngoài, hai thân ảnh đi lại trong hậu cung vắng vẻ.

  Vạn Thánh Công Chúa kinh ngạc nói: "Không đúng, sao trong Thủy Tinh Cung không có lấy một thị vệ?"

  Cửu Đầu Trùng bình tĩnh đáp lời: "Ta không biết. Lúc vừa đến đây đã ta phát hiện có rất ít thị vệ và thị nữ, bây giờ lại chẳng thấy một ai.

  Kệ xác bọn hắn, chúng ta rời khỏi Tây Hải trước đã, sau đó ta sẽ đưa ngươi cao chạy xa bay."

  Khi bọn hắn sắp ra khỏi hậu cung, ầm... một gợn sóng màu vàng nở rộ, hai người đồng thời bay ngược trở lại, văng ra ngàn thước, lảo đảo lùi về sau.

  Vạn Thánh Công Chúa kinh hoảng: "Chúng ta bị phát hiện rồi sao?"

  Cửu Đầu Trùng cảnh giác cảm ứng xung quanh rồi trả lời: "Vẫn chưa."

  Hắn lập tức bay đến chỗ va chạm lúc nãy, sau đó giơ tay duỗi về phía trước, lập tức chạm vào một tấm chắn kiên cố.

  Trên cánh tay Cửu Đầu Trùng dần hiện ra ánh sáng màu đen, dốc sức phát ra lực lượng cường đại của Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong.

  Khoảng không phía trước xuất hiện một phật ảnh hư ảo. Ầm! Cửu Đầu Trùng bay ngược trở lại trong nháy mắt, vạch ra một khe rãnh sâu hoắm trên hành lang tinh xảo.

  Vạn Thánh Công Chúa hét lên: "Cửu lang!" Nàng vội vàng bay đến đỡ Cửu Đầu Trùng.

  Trong lòng Cửu Đầu Trùng dâng trào nỗi bất an mãnh liệt. Lẽ nào cả hậu cung của Thủy Tinh Cung đã bị phong tỏa? Song ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh: "Vạn Thánh, chúng ta đổi hướng thử xem."

  "Được." Hai người nắm tay nhau bay về hướng khác.

  Trước Hải Nhãn Đại Điện, Ngao Liệt bất giác liếc nhìn sang bên trái. Có người chạm vào đại trận phong tỏa, là kẻ nào?

  Hắn nở nụ cười tự tin, không ai có thể đi vào. Ánh mắt hắn đong đầy vẻ chờ mong. Kế tiếp sẽ xem Bát Bộ Thiên Long chém đứt long mạch của tam hải khác, cũng cắt đứt khí vận tương liên giữa tứ hải.

  Cùng lúc đó, chúng tiên đang tụ tập trong Thủy Tinh Cung say sưa bên bàn tiệc.

  Thân Công Báo chuyển mắt đi khắp nơi, hắn nhíu mày, sao bên trong Thủy Tinh Cung lại đột nhiên có nhiều yêu khí như vậy?!

  Ngao Quảng bước tới bên cạnh Ngao Khâm, trên tay hắn bưng một chén rượu, miệng cười ha hả: "Lão nhị, hôm nay là hỉ sự của Tây Hải các ngươi, cũng là chuyện vui của bốn bể, ca ca xin mời ngươi một chén.”

  Ngao Khâm cũng nâng chén rượu lên, bình tĩnh nói: "Đa tạ đại ca!"

  Hai người uống một hơi cạn sạch.

  Ngao Quảng buông chén rượu xuống, cười ha hả: "Tuy ta và ngươi không phải huynh đệ ruột thịt nhưng còn thân hơn huynh đệ ruột thịt, Liệt Nhi đại hôn, từ đáy lòng ta cũng thấy vui thay.”

  Có một câu ta đã muốn nói với ngươi từ rất lâu rồi.”

  "Đại ca, xin cứ nói.”

  Đông Hải Long Vương trầm ngâm một chút, cuối cùng mới cất lời với vẻ thận trọng: "Hồng hoang hiểm ác, rất nhiều âm mưu quỷ kế xen kẽ trong đó, hy vọng ngươi chớ có suy nghĩ sai lầm dẫn đến việc hủy hoại chính ngươi, cũng làm ảnh hưởng đến cả Liệt Nhi.”

  Ngao Khâm đặt chén rượu xuống, bình tĩnh nói: "Đã quá muộn rồi!"

  Ngao Quảng nghe vậy liền nhíu mày: "Quá muộn nghĩa là sao?"

  Ngao Khâm đột nhiên phóng lên trời, hóa thành chân long, khí tức cấp bậc Đại La Kim Tiên tuôn ra.

  Thủy Tinh Cung đột nhiên trở nên tĩnh lặng như tờ, chúng tiên thần ngẩng đầu nhìn lên Tây Hải Long Vương đang đứng phía trên, chẳng lẽ còn có chuyện bất ngờ gì nữa sao?

  Trên trán Tây Hải Long Vương hiện lên một viên minh châu lấp lánh, hắn gầm lớn: "Ta lấy danh nghĩa Tây Hải Long Vương, phong tỏa toàn bộ Tây Hải!"

  Một luồng sáng xanh lấp lánh lập tức tỏa ra khắp phía, trung tâm của nó chính là viên minh châu kia. Luồng sáng ấy trùm qua Tây Hải Long Cung rồi bao phủ toàn bộ Tây Hải.

  Trong mắt người ngoài, Tây Hải vẫn như hệt như bao ngày khác, không có gì khác biệt, nhưng thực tế là Tây Hải đã cách ly với bên ngoài rồi. Đây là quyền hành của người đứng đầu Tây Hải.

  Chúng tiên trong Thủy Tinh Cung thấy cảnh này liền vội vã đứng lên, tất cả cảnh giác nhìn Tây Hải Long Vương.

  Đồ Sơn Tích Ngọc nhíu mày không vui quát: "Tây Hải Long Vương, ngươi làm vậy là có ý gì?"

  Thân Công Báo và Thái Bạch Kim Tinh nhìn chằm chằm vào Tây Hải Long Vương, trong lòng nghĩ thầm, chẳng lẽ hắn ta muốn từ hôn sao, ngay vào lúc này?

  Chương 808: Kinh Thiên Chi Kiếp

  Thân Công Báo theo bản năng nhớ tới yêu quái được Như Ý Chân Tiên dắt vào liền quay đầu nhìn về phía Như Ý Chân Tiên, Như Ý Chân Tiên rụt cổ, trên trán đổ mồ hôi lạnh.

  Thân hình khổng lồ của Tây Hải Long Vương sừng sững giữa trời cao, uy nghiêm thần thánh mà vĩ đại. Hắn cúi đầu nhìn xuống các tiên vị thần trong đại điện dưới chân mình, giọng nói hùng hồn vọng đến tai mọi người: "Chư vị đến tham gia đại hôn của con ta, ta vui mừng khôn xiết, nhưng lúc này ta còn có một việc phải làm, kính xin chư vị tự ngồi yên và giúp ta làm chứng.

  Sau đó ta tất nhiên sẽ cung kính tiễn chư vị ra khỏi Tây Hải.”

  Như Ý Chân Tiên đột nhiên sinh ra một cảm giác bất an rất mãnh liệt, chẳng lẽ là con Cửu Đầu Trùng kia bị phát hiện rồi sao? Thế nên lão Long Vương muốn bắt gian đúng lúc này?

  Trong lòng hắn rối như đống tơ vò, nếu lão Long Vương nổi giận thì bản thân hắn cũng không ngăn nổi! Nghĩ đến đây, hắn vô thức nhìn về phía Thân Công Báo, đến lúc đó phải dựa vào vị đạo hữu này để giữ mạng rồi.

  Ngao Quảng cũng có cảm giác không ổn, lập tức ra vẻ giận dữ quát lên: "Ngao Khâm, ngươi muốn làm gì?"

  Nam Hải Long Vương, Bắc Hải Long Vương không hiểu gì nhìn con thần long lơ lửng trên không trung.

  Nam Hải Long Vương cười ha hả: "Nhị ca, ngươi muốn làm cái gì? Hôm nay chính là ngày vui của Liệt Nhi đấy.”

  Tiếp đến là giọng nói của Ngao Khâm: "Nếu không vì hôm nay là ngày vui của Liệt Nhi thì đâu có chuyện Long Vương của bốn bể đều tề tụ?"

  Bắc Hải Long Vương mở to hai mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác không ổn, hét lớn: "Hiện!"

  Hắn há mồm phun ra một viên minh châu, minh châu xoay tròn, càng lúc càng lớn, giống như một vầng trăng sáng lơ lửng trên bầu trời, bên trong minh châu hiện ra hình ảnh của một tòa cung điện rộng lớn nằm giữa biển sâu, binh tôm tướng cua liên tục tuần tra.

  Đột nhiên một con rồng khổng lồ mang theo Phật quang trên trán đột nhiên xuất hiện trên bầu trời Bắc Hải Long Cung, nó lao tới Bắc Hải Long Cung với tốc độ cực nhanh, tiếng hô chấn động trời đất vang lên.

  Bắc Hải Long Vương mở to hai mắt giận dữ quát lớn: "Ngao Khâm, ngươi lại dám gia nhập vào Phật Giáo, còn dám đến xâm phạm Bắc Hải ta!"

  Đông Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương đều biến sắc, mỗi người há mồm phun ra một đạo minh châu, minh châu lơ lửng trên không trung, bên trong hiện ra Đông Hải Long Cung và Nam Hải Long Cung.

  Trong hai long cung ấy cũng là khung cảnh đại loạn, tất cả Bát Bộ Thiên Long của Phật Giáo đều do Ngao Hán viễn cổ mang từ Tứ Hải Long Tộc qua đó.

  Trong Tứ Hải Long Cung, ngoại trừ Tứ Hải Long Vương thì tất cả số rồng viễn cổ còn lại đều đi Thanh Long Giới thanh tu, hiện tại Tứ Hải Long Cung thật sự không thể đấu lại Bát Bộ Thiên Long.

  Ngao Quảng trợn to hai mắt, phẫn nộ kêu lên: "Ngao Khâm!"

  Giọng nói của Tây Hải Long Vương vang lên trên cao: "Ba vị Long Vương, ta bố trí trận này chỉ vì muốn chặt đứt Hải Nhãn Tương Liên tứ hải, không hề muốn giết chóc, kính xin ba vị Long Vương chớ ngăn cản ta.”

  “Ngao Khâm, ngươi đừng mơ tưởng muốn chia rẽ được tứ hải! Trên người Ngao Quảng lóe ra hào quang, hắn hóa thành một con kim long dài cả vạn thước rồi lao về phía Ngao Khâm.

  Trong mắt Tây Hải Long Vương Ngao Khâm phun ra hai luồng ánh sáng đỏ như máu, hắn duỗi móng vuốt khổng lồ màu đỏ chộp lên người Ngao Quảng, long trảo tản ra khí tức cuồng bạo, bạo ngược, giết chóc. Móng vuốt của hắn như có thể bao trùm bốn biển, chúng sinh cúi đầu, Long tộc đại thần thông Tổ Long Chi Ngược.

  Đông Hải Long Vương cũng vươn móng vuốt của mình, long trảo đỏ tươi vồ lấy Ngao Khâm, Long tộc đại thần thông Tổ Long Chi Ngược.

  Đại thần thông của hai vị Thần Long va chạm. Ầm! Long Nguyên lực cuồng bạo ùa ra, toàn bộ Thủy Tinh Cung vang lên những tiếng ầm ầm rồi nát bấy, không ít tiên thần hét thảm thiết rồi bị cuốn bay.

  Hai con thần long dài vạn thước khuấy động Tây Hải, thần quang bắn tung tóe, dòng nước ngầm mãnh liệt khuấy đảo. Thần long bơi đi, trên mỗi một chiếc vảy đều lóng lánh ánh sáng, gây ra sóng thần nơi biển rộng, vô số ngọn núi ngầm dưới đáy biển lung lay điên đảo.

  “Ngao Quảng, đối thủ của ngươi là ta!” Một giọng nói chấn động khắp Tây Hải.

  Phật quang nở rộ, trong Phật quang có một đại hán khoác áo cà sa hiện lên, đại hán đó có gương mặt uy nghiêm, đỉnh đầu mọc ra hai cái sừng.

  Ầm! Biển cuộn mãnh liệt, hai đầu thần long tách ra.

  Con mắt khổng lồ của Ngao Quảng nhìn chăm chú vào vị Phật mới xuất hiện, ánh mắt ẩn chứa lửa giận quát lên: "Ngao Hán!"

  Ngao Hán chắp hai tay lại niệm: "Nam Mô Bát Bộ Thiên Long Vương Phật!"

  Quanh thân Ngao Hán tỏa ra kim quang, một tay khom lại chộp tới Ngao Quảng, từ giữa vầng kim quang hiện lên một chân rồng màu vàng đồng vươn tới chỗ Ngao Quảng. Chân rồng sống động như thật, đầy đủ vảy giáp.

  Ngao Hán nhếch khóe miệng, hắn tự tin có thể đối phó với Ngao Quảng, ngày xưa khi Ngao Quảng còn nhỏ chính là hạng người giỏi dùng mánh lới, lần nào luận bàn hắn cũng bại trận, hiện tại hắn lại dung hợp thần thông của chân long và thuật pháp của Phật môn lại một thể, chênh lệch giữa hai bên càng lớn, hắn chỉ dùng một chiêu là có thể trấn áp Đông Hải Long Vương.

  Trong mắt Ngao Quảng nở rộ kim quang, phun ra hai luồng ánh sáng vàng rực, đại thần thông của Long tộc - Kinh Thiên Chi Kiếp!

  Cái chân rồng màu vàng phát ra tiếng nát vụn, Ngao Hán vươn chân, lân giáp không ngừng bị nghiền nát, máu tươi màu vàng phun ra.

  "Gào!" Ngao Hán lập tức biến thành một con rồng trắng, lân giáp như ngọc lóng lánh hào quang, nó xoay tròn, lơ lửng trên bầu trời, kinh hãi kêu lên: "Ngao Quảng, ngươi tu tập Kinh Thiên Chi Kiếp từ bao giờ?"

  "Từ rất lâu trước kia ta đã biết, chỉ là không nghĩ tới sẽ dùng nó để đối phó với ngươi mà thôi.” Giọng nói đầy thương cảm của Ngao Quảng vang lên.

  Chương 809: Kẻ thức thời mới là người thông minh

  Bắc Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương phóng lên trời, thân thể thần long vạn thước hiện ra.

  Trong Phật quang chợt có hai vị Phật Đà Long tộc đi ra, đỉnh đầu cả hai đều có sừng.

  Bắc Hải Long Vương tức giận kêu lên: "Ngao Thanh!”

  Phật Đà trẻ tuổi chắp tay lại mỉm cười nói: "Đại ca, chúng ta lại gặp nhau rồi."

  Nam Hải Long Vương tức giận kêu lên: "Ngao Thương, ngươi muốn liên hợp với bọn họ để hại Tứ Hải Long tộc ta sao?"

  "Hết thảy đều vì muốn Long tộc quật khởi.”

  Trên người kẻ trung niên còn lại tỏa ra ánh sáng đen, một con rồng đen dài vạn thước hiện lên.

  Ngao Quảng quát to: "Tam đệ, Tứ đệ, dồn toàn lực để ra tay đi, không thể để cho Tây Hải bị chia rẽ được.”

  Bắc Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương gầm lên một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, thân rồng uốn lượn xông đến chỗ Ngao Khâm.

  Ngao Hán, Ngao Thanh, Ngao Tiên nhất thời nghênh đón, ngăn trở Tam Hải Long Vương.

  Sáu tôn thần long đại chiến ở Tây Hải. Thần Long Lộng Hải, toàn bộ đáy biển Tây Hải đều sôi trào, ngọn núi dưới đáy biển vỡ vụn. Đáy biển trăm triệu năm chưa từng thay đổi bị xé rách, núi lửa phun trào, nham thạch nóng rực chảy xuôi, vô số tiên thần yêu ma hoảng sợ mà chạy.

  Không ít tiên thần đến tham gia buổi lễ đều bị mắc kẹt trong phế tích Thủy Tinh Cung của Tây Hải, ngăn cản dư chấn của dòng nước.

  Thân Công Báo và Thái Bạch Kim Tinh đứng chung một chỗ, trong lòng hai người đều tràn ngập khiếp sợ.

  Thái Bạch Kim Tinh kinh hãi thì thào: "Tây Hải phản bội Thiên Đình, sao bọn hắn dám làm vậy? Sao bọn hắn dám làm chuyện này?"

  Thân Công Báo nghiêm mặt, Tây Hải phản bội thật rồi ư, đúng là Câu Trần Đại Đế liệu sự như thần, nhưng vì sao lại là lúc này? Đây khác gì công khai vả mặt Thiên Đình?

  Thái Bạch Kim Tinh đột nhiên hét lên: "Không hay rồi!"

  Thân Công Báo lập tức hỏi: "Làm sao vậy?"

  Thái Bạch Kim Tinh ảo não nói: "Ôi! Tây Hải đại hôn, bệ hạ hủy thần châu trên vương miện của Hạo Thiên Thượng Đế để đưa cho Tây Hải, nhưng Tây Hải lại không hề cảm ân, thậm chí còn phản bội để về phe Phật môn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mặt mũi bệ hạ đặt ở đâu đây!"

  Thân Công Báo nói: "Vẫn là Câu Trần Đại Đế anh minh, hắn chỉ tặng hai nhánh cây, một con chim nhỏ, hai miếng ngọc thạch kém chất lượng là xong.”

  ...

  Rất nhiều tiên thần cũng xúm lại với nhau, tất cả ngẩng đầu nhìn ba viên minh châu trên bầu trời, nhỏ giọng nghị luận sôi nổi, Tây Hải là kẻ phản loạn đầu tiên kể từ khi Thiên Đình thành lập, ý nghĩa trong chuyện này vô cùng trọng đại.

  Trong ba viên minh châu, Bát Bộ Thiên Long đã trấn áp Tam Hải Long Cung, trước khi đi tới Hải Nhãn cung điện, mở cửa cung điện, triển khai trận đồ, từng tòa đại trận dung nhập vào trong Hải Nhãn.

  Ầm ầm! Ba vùng biển còn lại trừ Tây Hải ra bỗng chốc dâng lên sóng biển, gió lớn cuồn cuộn nổi lên.

  Bốn con rồng hư ảo hiện lên giữa Hải Nhãn, chợt lóe rồi biến mất, đây là số mệnh của Tứ Hải Long tộc, chúng gắn liền với nhau, suốt kiếp đồng cam cộng khổ.

  Thân Công Báo đứng giữa phế tích bỗng bay về phía hậu cung còn nguyên vẹn của Thủy Tinh Cung.

  Thái Bạch Kim Tinh vội vàng hét lên: "Này! Ngươi đi đâu đấy?"

  Động tác của Thân Công Báo lập tức khiến Tây Hải Long Vương phía trên chú ý.

  Thân hình khổng lồ của Tây Hải Long Vương đột nhiên lao thẳng xuống, hắn quát lớn: "Thân Công Báo, Thái Bạch Kim Tinh, các thần linh Thiên Đình cũng dám làm càn ở Tây Hải?

  Các ngươi hãy biết điều mà đứng im đó, sau khi kết thúc mọi chuyện ta còn có thể đưa các ngươi rời đi, nếu không thì đừng trách ta không nể tình nể nghĩa.”

  Thân Công Báo quay đầu nhìn thoáng con rồng dài cả vạn mét đang bơi tới, hắn cất giọng cười lạnh, sau đó nói: "Kính xin Thái Bạch đạo hữu ra tay, ngăn cản Tây Hải Long Vương hộ ta một lát.

  Tây Hải Long Vương muốn chặt đứt khí vận tương liên với tứ hải, chắc chắn trong Tây Hải này phải có đại trận, ta đi tìm rồi phá hỏng tòa đại trận này!"

  Thái Bạch Kim Tinh sáng mắt, lập tức kêu lên: “Được!"

  Hắn nói xong liền bay lên phía trên, phất trần trong tay nháy mắt biến hóa thành một thanh kiếm tiên, hai mắt lóe ra ánh sáng sắc bén, khí tức khủng bố trong cơ thể bộc phát ra, quanh thân cuộn trào kiếm khí.

  “Tây Hải Long Vương Ngao Khâm, bệ hạ có nhiều ân đức với Tây Hải các ngươi, nhưng các ngươi lại không biết cảm ân, liên tục khiêu khích Thiên Đình, trảm ngay lập tức!”

  Thân rồng khổng lồ của Tây Hải Long Vương lao xuống, quát lớn: "Thái Bạch Kim Tinh, chẳng lẽ ngươi không biết kẻ thức thời mới là người thông minh.”

  Hắn nói xong liền há mồm phun ra một cột nước, cột nước hóa thành vô số thanh kiếm hình thành từ nước, vạn kiếm đồng loạt bắn về phía Thái Bạch Kim Tinh.

  Thanh kiếm trong tay Thái Bạch Kim Tinh chặn ngang trước mặt hắn, hắn quát: "Thái Ất Cửu Thiên!”

  Chỉ chớp mắt sau, chín thanh kiếm tiên xuất hiện quanh thân hắn, trên mỗi một thanh kiếm tiên đều mang theo sát phạt ngập trời, Thái Bạch kinh thiên, giết chóc vô hạn.

  Ầm! Chín thanh kiếm tiên xoay tròn rồi lao về phía Đông Hải Long Vương, nở rộ vô tận Canh Kim kiếm khí, ầm ầm! Tất cả thủy kiếm đều bị Canh Kim kiếm khí đánh cho nát bấy.

  Quanh thân Thái Bạch Kim Tinh được bao bọc bởi Canh Kim kiếm khí, kiếm khí hình thành từng đóa sen trắng xông thẳng tới chỗ Tây Hải Long Vương.

  Ầm!

  Keng!

  Giờ phút này Thái Bạch Kim Tinh hóa thành một thanh kiếm tiên tuyệt thế, mỗi một động tác đều khiến Thái Bạch Canh Kim lực xé rách biển rộng. Luồng lực ấy không ngừng giao đấu với Tây Hải Long Vương, Nhìn thấy cảnh tượng này, có ai lại liên tưởng đến lão giả suốt ngày cười ha hả trên Thiên Đình đâu chứ.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận