Chương 186
Thân Công Báo lao nhanh trong biển rộng, thoắt cái đã tới hậu cung khổng lồ, toàn bộ Thủy Tinh Cung đều đã hóa thành phế tích mà hậu cung vẫn không tổn hao gì, bên trong từng ngọn cỏ ngọn cây đều còn nguyên vẹn dù mấy vị Long Vương có chiến đấu kịch liệt đến mấy.
Thân Công Báo nhíu mày, trong con ngươi toát ra vẻ ngưng trọng, chính là nơi này! Hắn huơ tay vào không khí, một cây roi màu tím sẫm xuất hiện trong tay, vô số tia điện vờn quanh thân roi.
Thân Công Báo hét lớn: "Mở ra!” rồi huơ roi đảo qua. Ầm ầm! Bóng roi vụt ngang trời, trên cái bóng đó và hàng vạn tia điện quấn quanh.
Oanh! Vô số Lôi Đình Thần Tiên được bao trùm bởi tia điện khổng lồ rơi xuống, bao trùm toàn bộ hậu cung của Long Cung.
Tang! Trên đỉnh hậu cung đột nhiên hiện lên một lớp ngăn màu vàng kim, hư ảnh của vạn phật ngồi xếp bằng trên vách ngăn đó, từng dòng Phạn âm lưu chuyển.
Lôi Đình Thần Tiên đánh lên vách ngăn, một nhát rồi lại một nhát, vô số vết roi vụt lên vách ngăn kia. Ầm! Vách ngăn tỏa ra một dư ba đập thẳng vào ngực Thân Công Báo khiến hắn bay ngược ra, lảo đảo bước trên không trung.
Trong hải vực xa xôi, Tây Hải Long Vương vẫn tiếp tục đại chiến cùng Thái Bạch Kim Tinh, thần long uốn lượn, vảy vuốt ngang dọc, kiếm phong sắc bén, xé rách biển rộng.
Chất giọng trầm ổn của Tây Hải Long Vương từ xa xa truyền đến: "Vô dụng, ta đã bày ra Vạn Phật đại trận ở hậu cung, các ngươi có thi triển thần thông nào cũng không mở được nó đâu, hôm nay tứ hải không thể không chia cắt, các ngươi ai không thể ngăn cản kết cục này được.”
Thái Bạch Kim Tinh giận dữ quát to: "Ngao Khâm, ngươi tưởng Phật Giáo có thể che chở ngươi sao?"
“Hiện tại chính là lúc Phật Giáo hưng thịnh!”
“Còn Tây Hải ắt diệt!”
Ầm! Một móng vuốt màu đỏ như máu vươn ra, Tổ Long Chi Ngược!
Trường bào của Thái Bạch Kim Tinh cuồn cuộn như có gió, tay hắn cầm thần kiếm, gương mặt tràn ngập sát khí nhìn về phía trước, trên trường kiếm nở rộ hào quang của muôn vàn ánh sao, Thái Bạch Tinh Lạc!
Hắn đâm một nhát kiếm, một đạo tinh quang hiện lên, tinh quang dần dần trở nên lớn hơn, giống như một ngôi sao khổng lồ áp xuống Tổ Long.
Ầm! Móng vuốt đỏ tươi của đối phương xé rách Thái Bạch Tinh Thần, vô số Canh Kim chi khí bắn tung tóe bốn phía, vô lượng nước biển ở trong dư ba hóa thành hư vô.
Thái Bạch Kim Tinh đứng ở xa xa ngưng tụ thân hình, tay cầm kiếm tiên khẽ run rẩy, hắn nhíu mày nhìn thần long cất cánh! Mạnh! Tứ Hải Long Vương thật sự là quá mạnh, cả hai cùng thuộc cảnh giới Đại La nhưng ta không thể đánh bại hắn được.
Đòn tấn công của Thân Công Báo gây ra chấn động cực lớn, rất nhiều tiên thần đều nghe tiếng mà lao đến, nhìn trận pháp khổng lồ bao phủ hậu cung thì sôi nổi nghị luận:
“Đây là đại trận của Phật Giáo mà, sao Tây Hải lại có liên hệ với Phật Giáo?
"Tây Hải là người đầu tiên dám phản loạn Thiên Đình, nếu Tây Hải thành công thì Thiên Đình còn mặt mũi gì nữa.”
"Hiện tại Tây Hải đã bị phong tỏa, chỉ dựa vào Thân Công Báo cùng Thái Bạch Kim Tinh thì chắc chắn không thể phá được trận pháp.”
"Xem tình hình thì có vẻ Tây Hải sắp thành công rồi, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì với chúng ta?"
“Không ngờ Thái Bạch Kim Tinh lại mạnh như vậy!
...
Thân Công Báo nhìn đại trận, trong lòng cố gắng duy trì bình tĩnh, có nên vận dụng linh bảo mà Đại Đế ban cho vào lúc này hay không?
Nhưng nghe đồn linh bảo này cắn trả rất nặng, chỉ không biết sẽ cắn trả trên người ta hay là Đế Quân, lại cố gắng thêm đi. Linh bảo của Đại Đế nếu không cần thiết thì tốt nhất đừng chạm vào.
Thân Công Báo lập tức xoay người hành lễ với chư vị đứng đây, trong giọng nói chứa đầy lo lắng: "Tây Hải vô đạo, phản lại Thiên Đình, kính xin chư vị đạo hữu giúp ta một tay, cùng phá trận bắt phản nghịch, bần đạo vô cùng cảm kích.”
Một tiểu đạo đồng gầy gò đi ra, so với vẻ tuấn mỹ ngày xưa thì hiện tại trông càng lạnh lùng hơn, trong tay hắn hiện lên một thanh kiếm tiên, bình thản nói: "Thân Công đạo hữu, ngày xưa ngươi khuyên giải ta một lần, hôm nay ta xin giúp ngươi.”
Vân Anh Chân Quân của Bạch Vân Sơn đi ra, cười ha ha nói: "Thân Công đạo hữu khó có có lúc cầu xin tương trợ, đương nhiên ta phải dốc hết toàn lực!"
Như Ý Chân Tiên cũng đi ra một bước, tức giận nói: "Cái gì cũng đừng nói, làm là được!"
“Bần đạo Trường Mi đến hỗ trợ Thần Quân một tay!
“Khà khà! Thân Công đạo hữu đã có lời, huynh đệ chúng ta xin lấy tánh mạng ra giúp sức!”
Bốn bóng người lao ra rồi dừng lại phía sau Thân Công Báo, hóa thành một cái bóng đen.
"Thân Công đạo hữu!”
"Thân Công đạo hữu!”
"Thân Công đạo hữu!”
...
Từng vị tiên thần tu sĩ bước lên rồi đứng phía sau Thân Công Báo, khí thế cuồn cuộn như biển lớn.
“Ha ha! Đây là chuyện của Long tộc, Thiên Đình các ngươi vươn tay hơi rộng rồi đấy nhỉ?”
Một yêu ma có cái đầu hình cá , lưng mọc hai cánh đi ra. Nó liếm liếm môi, ánh mắt nhìn Thân Công Báo lại lạnh như băng.
Thân Công Báo trợn mắt: "Lỏa Ngư!"
Sau đó thì một đám động vật mặc hắc bào từ xa nhảy ra, chúng tản ra bốn phía, mơ hồ vây quanh đám người Thân Công Báo, cho dù quấn chặt hắc bào quanh người cũng khó có thể che dấu khí huyết giết chóc của nó.
Thân Công Báo cảnh giác nhìn quanh bốn phía, hắn nhìn thấy những khuôn mặt dữ tợn dưới hắc bào.
“Thục Hồ!”
“Cùng Kỳ!”
“Bác!”
“Hoan!”
“Giảo!"
…
Chương 811: Thế sự vô thường
Tất cả đều là dị chủng từ viễn cổ, là hậu duệ của Thần Thú.
Thân Công Báo đè nén lửa giận, lạnh lùng nói: "Không ngờ Tây Hải Long Cung chẳng những liên hệ với Phật Giáo mà còn cấu kết với Yêu Đình viễn cổ, Thiên Đình đã xem thường Tây Hải rồi.”
Lỏa Ngư sờ sờ hai chòm râu dê của mình, nhếch miệng lộ ra răng nanh sắc nhọn, cất tiếng cười quái dị rồi nói: "Thân Công Báo, ngưỡng mộ đại danh của ngươi đã lâu, nghe nói ngươi sẽ có một loại thần thông, gọi là “Hô danh định sinh tử”, có muốn gọi tên ta hay không?
Đến đây, cũng nói câu “Đạo hữu, xin dừng bước” với ta xem!”
"Ta không biết loại thần hông “Hô danh” gì kia.”
Thân Công Báo quay đầu nhìn ba viên minh châu trên không trung, ba tòa đại trận trong minh châu hình thành một tấm lưới lớn màu vàng bao phủ Hải Nhãn của ba vùng biển.
Thân Công Báo lạnh mặt quát: "Mời chư vị đạo hữu giúp ta một tay!"
Hai mắt Lỏa Ngư lập tức lạnh đi, hắn quát: "Giết!" Rất nhiều yêu ma đồng thời lao đến chỗ Thân Công báo và các tiên thần khác.
Trong nháy mắt yêu ma cuồn cuộn, máu bắn tận trời, tiên pháp, yêu thuật đại chiến không ngừng, từng tên yêu vương, từng vị tiên thần không ngừng chém giết lẫn nhau.
Cường giả của Đông Hải Long cung, Nam Hải Long cung, Bắc Hải Long Cung, Tây Hải Long Cung đều cất tiếng hét phẫn nộ rồi gia nhập trận chiến.
Toàn bộ hậu cung Tây Hải trở nên hỗn loạn, tiên thần bảo trì trung lập chung quanh hết lui lại lui, dao động ầm ầm không ngừng lan ra bốn phía.
Tại Thanh Khâu Hồ tộc, một nữ tử cất tiếng hỏi: "Tích Ngọc tỷ, chúng ta có cần làm gì hay không?"
Đồ Sơn Tích Ngọc vẫn giữ được bình tĩnh, nàng nói: " Phật Giáo, Yêu tộc hợp lực tính kế Thiên Đình, chúng ta không thể nhúng tay vào, để tránh mang đến tai nạn cho Thanh Khâu.”
Hồ tiên của Thanh Khâu đứng gần đó đều gật gật đầu, Hồ tộc của Thanh Khâu không đủ sức để chống chọi với bất cứ phe nào trong hai phe đó.
Trở lại chúng tiên thần, Dương Tiễn buông tay Ngao Thốn Tâm ra.
Ngao Thốn Tâm bật khóc: “Nhị ca, ta... ta thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra. Ta cũng không biết vì sao mà phụ vương ta lại phản bội Thiên Đình!
Dương Tiễn bình tĩnh nói: "Ta tin ngươi! Tam ca ngươi đâu rồi?"
"Ta không biết, lúc nãy hắn đưa Vạn Thánh Công Chúa vào trong cung điện rồi không thấy đâu nữa.”
Dương Tiễn đột nhiên đưa mắt nhìn về phía hậu cung, chẳng lẽ kẻ điều khiển trận chiến này chính là Ngao Liệt?
Một con rồng từ bên ngoài bay vút đến hậu cung, dừng lại bên người Dương Tiễn rồi hiện ra hình người, hóa ra chính là Ngao Bính.
Ngao Bính vội vàng nói: "Nhị ca, cả Tây Hải đã bị phong tỏa, không thể mở được, chúng ta cũng không thể truyền tin ra ngoài.”
Dương Tiễn siết chặt Tam Tiêm Lưỡng Nhẫn Đao trong tay, gương mặt hắn nghiêm nghị: "Vậy thì giết!"
Trên tay Ngao Bính bỗng hiện ra Phương Thiên Họa Kích, hai người đồng thời lao lên phía trước, giống như hai mũi tên sắc bén xuyên qua chiến trường hỗn loạn, đâm thẳng vào Vạn Phật đại trận.
Ầm! Vạn Phật đại trận bỗng nổi lên vô số gợn sóng.
Rầm! hai người đồng thời bị bắn ngược lại, cả hai nhanh nhẹn đạp vào không trung, phát ra từng tiếng vang rầu rĩ.
"Giết!”
"Gừ!”
Hai tên yêu lao tới chỗ Dương Tiễn và Ngao Bính.
Ngao Thốn Tâm đứng ở xa xa chỉ biết rơi nước mắt, một bên là phụ vương, một bên là Nhị ca, hai bên tranh đấu như vậy chẳng khác nào móc tim nàng ra mà giày xéo. Sau nhiều lần do dự, nàng quyết tâm đi về phía trước một bước nhưng lại bị một bàn tay trắng như ngọc khoác lên vai cản lại.
Ngao Thốn Tâm vội vàng quay đầu nhìn lại, kinh ngạc kêu lên: "Mẫu hậu!"
Long Mẫu bình tĩnh nói: "Chớ ra tay, cứ đứng ngoài cuộc đi.”
"Mẫu hậu, ngài biết đúng không? Vì sao phụ vương lại phản loạn Thiên Đình?"
Long Mẫu nói: "Hắn lại truy tìm Đạo của hắn.”
...
Ngao Bính, Dương Tiễn xông vào chiến trường, thực lực nửa bước Đại La cộng thêm truyền thừa từ Thánh Nhân giúp cả hai có thực lực siêu phàm. Dù ngươi có là dị chủng từ thời viễn cổ hay là kẻ có huyết mạch Thần Thú, tất cả đều không địch lại được một nhát đao, một mũi kích của hai người. Uy thế của bậc Tư Pháp Thiên Thần hiển lộ hết thảy.
Trong hậu cung, Cửu Đầu Trùng và Vạn Thánh Công Chúa trốn ở một góc, kinh hãi nhìn rất nhiều yêu thần liều chết đánh nhau phía trên.
Vạn Thánh Công Chúa bối rối: "Cửu lang, hiện tại chúng ta nên làm cái gì? Chúng ta không trốn thoát được đâu nhỉ?"
Cửu Đầu Trùng trầm giọng nói: "Tây Hải xảy ra chuyện rồi, mà địa điểm chính là hậu cung này.”
Trong mắt Cửu Đầu Trùng tỏa ra hào quang nóng rực, mơ hồ mang theo kích động: "Chỉ cần tìm được nguồn gốc của sự dị thường này thì chúng ta sẽ có đường sống, ngày sau còn có thể tìm được nhiều chỗ dựa lớn hơn, không bao giờ sợ Tây Hải nữa. Đi!” Hai người lập tức chui ra khỏi hậu cung.
Tại chiến trường bên ngoài, Dương Tiễn bổ xuống một đao, ánh đao rực rỡ xé rách một con dị thú trước mặt, nguyên thần của nó nát bấy, khí huyết tinh tràn ngập.
Trong lòng Dương Tiễn đột nhiên dâng lên một luồng cảm giác lạnh lẽo, cảm giác khủng hoảng như đại nạn sắp giáng xuống đang đè lên sau lưng hắn. Hắn vội vàng xoay người, thiên nhãn trên trán mở ra, một đạo thần quang bắn ra từ thiên nhãn, đi thẳng ra vạn dặm bên ngoài.
Rầm! Biển sâu vạn dặm bên ngoài vừa nổ tung, hình thành một vòng xoáy hỗn loạn.
Trong vòng xoáy, một thanh niên tóc xanh đi ra khỏi đó, một cái lưỡi rắn thò ra khỏi đôi môi đỏ tươi, trong con mắt tam giác là khí tức lạnh như băng.
Thanh niên này hất mái tóc thướt tha màu xanh lục, vung trường kiếm kỳ lạ trong tay, đồng thời cất giọng yêu dị nói: "Tiểu oa nhi chống lại Thiên Đình ngày trước giờ đây đã phục vụ cho Thiên Đình. Khà khà, đúng là thế sự vô thường!"
Dương Tiễn bất giác siết chặt Tam Tiêm Lưỡng Nhẫn Đao trong tay, giọng nói nặng nề: "Yêu Thần Thanh Xà Lang Quân!"
Đông đảo tiên thần vây xem đều giật mình, Yêu Thần của Yêu tộc là Đại La Kim Tiên.
Chương 812: Biết ngay là giả mà
Ở Yêu tộc, Kim Tiên có thể coi là Tiểu Yêu Vương, Thái Ất Kim Tiên có thể xưng là Đại Yêu Vương, Đại La Kim Tiên mới được gọi là Yêu Thần, Chuẩn Thánh mới được gọi là Yêu Thánh.
Khi xưa lúc Yêu Đình hưng thịnh, ba trăm sáu mươi lăm vị Yêu Thần và mười hai vị Yêu Thánh nổi tiếng khắp thiên địa hồng hoang. Rất ít Yêu Thần sống sót trong cuộc chiến Vu Yêu, cũng không biết vị Yêu Thần này mới lên cấp Yêu Thần hay là Yêu Thần Thượng Cổ sống sót sau cuộc chiến Vu Yêu ngày xưa.
Thanh Xà Lang Quân không giấu được ánh mắt kinh ngạc: "Ngươi biết danh hiệu của ta?"
"Thiên Đình ta có thông tin về tất cả Yêu Thần của Yêu Đình."
Trong mắt Thanh Xà Lang Quân lóe lên hàn ý, Thiên Đình vẫn chưa từ bỏ ý định tiêu diệt Yêu Đình ta!
Thân ảnh hắn chợt di chuyển như rắn trườn, chớp mắt đã băng qua vạn dặm hải vực. Một đạo hàn quang đâm về phía Dương Tiễn.
Đột nhiên bên cạnh có một cột nước Thần Long lao ra cắn nuốt Thanh Xà Lang Quân. Ầm ầm! Cột nước Thần Long tan vỡ.
Hai thân ảnh từ hai hướng đồng thời xông về phía Thanh Xà Lang Quân. Tam Tiêm Lưỡng Nhẫn Đao và Phương Thiên Họa Kích lướt qua, hai đạo hàn quang tấn công khu vực dòng chảy hỗn loạn.
Keng! Âm thanh kim loại va chạm vào nhau vang lên chói tai. Âm thanh lưỡi băng giao kích 'xoèn xoẹt xoèn xoẹt' vang lên không ngừng. Ba thân ảnh lập tức đại chiến với nhau.
Một người là Đại La Kim Tiên vạn kiếp bất diệt, một khi kiếm ra là vô số đạo hàn quang xuất hiện, thân nhập độc xà.
Một người là Hộ Pháp Thần Tướng của Đạo Giáo, có Cửu Chuyển Huyền Công hộ thân, biến hóa muôn hình vạn trạng, vô cùng thần diệu.
Một người là thái tử Long tộc, dung hợp tiên pháp của Tiệt Giáo và thần thông của Long tộc vào một thể, trong biển là sân nhà.
Ba người đại chiến khiến núi lở đất sập, biển rộng cuộn trào không ngừng, từng đạo dư ba hủy diệt dọa đám tiên thần vây xem rối rít lùi về sau. Bọn hắn thật sự là Thái Ất Kim Tiên sao? So với Thái Ất Kim Tiên bình thường thì hai vị Tư Pháp Thiên Thần này mạnh thái quá rồi đó!
Đồng thời, nhiều tiên thần cũng khẳng định một chuyện: vị Thanh Xà Lang Quân này không phải Yêu Thần còn sống sót của Yêu Đình viễn cổ, có lẽ hắn mới lên Yêu Thần, hơn nữa hắn trở thành Yêu Thần chưa được bao lâu.
Trong lúc đại chiến, Thân Công Báo ngẩng đầu nhìn ba viên minh châu trôi nổi, Hải Nhãn của Tam Hải Long Cung bên trong minh châu đã bị trận pháp bao phủ. Hắn vô cùng lo lắng. Không thể chờ đợi thêm nữa, nhất định phải ra tay! Chẳng phải chỉ là một chút phản phệ thôi sao? Mình chịu là được!
Rầm! Thân Công Báo quất một roi đánh văng Đại yêu Doanh Ngư rồi phóng lên trời, vừa chắp tay thi lễ bái thật sâu vừa hô: "Xin Câu Trần Đế Quân ban pháp bảo!"
Chúng yêu ma đều kinh hãi, gì cơ? Câu Trần Đại Đế cũng đến ư? Mặt Đại yêu Doanh Ngư biến sắc, hắn lập tức biến thành một con hải ngư bình thường trốn vào trong đống phế tích.
Tây Hải Long Vương ở đằng xa cũng hoảng sợ, pháp bảo của Câu Trần Đại Đế?
"Grao!" Hắn há miệng phát ra một tiếng rồng gầm, đây là đại thần thông Thiên Long Ngâm của Long tộc.
Ầm! Khu vực chỗ Thân Công Báo tan tành trong nháy mắt, ngay cả nước biển cũng biết mất rất nhiều, hóa thành một vùng đất chết.
"Thân Công Báo!"
"Thân Công đạo hữu!"
Vô số tiên thần đang đại chiến hét lên thảng thốt, bọn hắn và Thân Công Báo là hảo hữu chân chính.
Khu vực hỗn độn vỡ vụn phát ra một đạo kim quang, uy áp nặng nề từ khu vực hỗn độn truyền ra, trong uy áp còn xen lẫn sự tôn quý khó tả. Nếu nhất định phải dùng một từ để miêu tả thì đó chính là thiên uy - thiên uy không thể xâm phạm.
Trong hàng tỉ năm qua, Lạc Bảo Kim Tiền đã luyện chế ra không biết bao nhiêu Công Đức Kim Tiền. Công đức là phần thưởng của Thiên Đạo, đương nhiên Lạc Bảo Kim Tiền cũng dính chút thiên uy.
Khu vực hỗn độn lập tức yên tĩnh lại, Thân Công Báo đứng bất động tại chỗ, tay áo bay bay, một đồng kim tiền to lớn vỗ hai cánh vàng lấp lánh trên đỉnh đầu hắn.
Trong đám tiên thần vây xem bên dưới có không ít người lộ vẻ kinh ngạc. Đây là pháp bảo gì? Sao trông giống Công Đức Kim Tiền thế nhỉ? Tuy nhiên, nó có thêm hai cái cánh.
Đột nhiên Đồ Sơn Tích Ngọc trợn to mắt, một cảnh tượng bỗng tái hiện trong đầu: Trong tiểu viện rào tre, Lí Nhĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn gỗ đang viết sách, bên cạnh là một người trẻ tuổi tùy ý ngồi trên đôn đá nghịch một đồng tiền trong tay.
Đồ Sơn Tích Ngọc tuổi trung niên ăn mặc kiểu nông phụ bước đến, phơi y phục đã giặt xong lên dây, sau đó lau nước đọng trên tay, tươi cười hỏi: "Bạch Cẩm, sao đồng tiền trong tay ngươi lại có cánh? Lẽ nào nó còn biết bay"
Người trẻ tuổi cười ha ha đáp: "Bá mẫu, đúng là đồng tiền này biết bay."
Nông phụ Đồ Sơn Tích Ngọc quở trách: "Ngươi đừng tưởng ta là nữ nhân mù tri thức. Cái chuyện vớ vẩn đồng tiền biết bay này, ngươi để mà lừa gạt tiểu cô nương ấy!"
Người trẻ tuổi vội vàng phân bua: "Bá mẫu, ta nói thật đấy! Đồng tiền này tên Lạc Bảo Kim Tiền, là mẫu tiền đầu tiên do thiên địa sinh thành, có thể giao dịch mọi thứ. Nó biết bay thật mà! Nếu người không tin thì hỏi sư bá đi."
Lí Nhĩ đang viết sách không ngẩng đầu lên mà chỉ nói: "Giả đấy!"
Nông phụ Đồ Sơn Tích Ngọc cười khach khách: "Ta biết ngay là giả mà."
Người trẻ tuổi nghẹn lời không đỡ nổi.
…
Chương 813: Mời Lạc Bảo Kim Tiền phá trận
Dưới đáy biển Tây Hải, Đồ Sơn Tích Ngọc lấy lại tinh thần, tiếp tục nhìn kim tiền trên đỉnh đầu Thân Công Báo bằng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Giống nhau như đúc! Ngoại trừ đôi cánh biến thành màu vàng ra, những đặc điểm khác giống y hệt. Nàng bất giác bật thốt: "Lạc Bảo Kim Tiền!"
Ơ! Thân Công Báo ngạc nhiên nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc. Mặc dù pháp bảo này vẫn luôn ở trong tay sư huynh, nhưng hiếm khi sư huynh để lộ trước mặt người khác, sao nàng lại biết Lạc Bảo Kim Tiền?
Thân Công Báo chắp tay thi lễ, hô: "Lạc Bảo Kim Tiền giao dịch thiên địa, mời Lạc Bảo!"
Lạc Bảo Kim Tiền xoay tròn, từng đồng Lạc Bảo Kim Tiền tinh xảo bay ra rồi rơi xuống chiến trường.
Một tên hổ yêu đang đại chiến với Như Ý Chân Tiên, há miệng phun ra một viên huyết châu, tỏa ra huyết huyết sát chi khí nồng đậm. Bỗng nhiên, một đạo kim quang rơi xuống, một đồng kim tiền tinh xảo bao bọc lấy huyết châu rồi lắc mình vỗ cánh bay đi.
Hổ yêu sửng sốt, pháp bảo của ta đâu rồi? Một đạo hàn quang lóe lên, phụt... hổ yêu giật đầu, một cái đầu hổ to bự lao ra.
"Gừ!" Nguyên thần của hổ yêu ngậm nội đan vọt từ trong thi thể hổ yêu ra, hoảng hốt bỏ chạy, nháy mắt đã lẩn vào trong hư không khiến Như Ý Chân Tiên không kịp phản ứng.
Các yêu ma khác cũng lũ lượt phá ra tiếng kêu gào 'pháp bảo của ta', 'binh khí của ta', sau đó bị chúng tiên thần đánh cho trở tay không kịp.
Bộp bộp bộp! Từng cột máu nở rộ trong Tây Hải, kẻ thì vẫn lạc người thì bị thương.
Tất cả binh khí, pháp bảo đều bị tiểu kim tiền lấy mất, chui qua lỗ tiền trên Lạc Bảo Kim Tiền khổng lồ. Trên bề mặt Lạc Bảo Kim Tiền hừng hực Công Đức Hỏa Diễm màu vàng, Công Đức Kim Tiền tích trữ bên trong bị thiêu đốt, tiêu hao không ngừng. Sau khi chui qua lỗ tiền, tất cả pháp bảo đều thu nhỏ lại, dừng ở bên cạnh.
Thân Công Báo phất tay thu hồi pháp bảo, tiếp tục hô: "Mời Lạc Bảo Kim Tiền phá trận!"
Lạc Bảo Kim Tiền rơi xuống Vạn Phật Trận, Công Đức Hỏa Diễm bùng cháy.
Theo Công Đức Hỏa Diễm không ngừng bốc cháy, sau gáy hư ảnh của vạn Phật trên Vạn Phật Trận đều xuất hiện hư ảnh từng đồng kim tiền. Tất cả hư ảnh của các vị Phật Đà cùng nở nụ cười, bay ra khỏi đại trận, cũng vì thế mà chân hình của đại trận hiện ra.
Một tòa đại trận tạo thành từ hàng nghìn hàng vạn Phạn văn được khảm từng phật bảo: kim, ngân, lưu ly, san hô, xà cừ, xích châu, mã não.
Hư ảnh vạn Phật bị kim tiền thu mua bay lơ lửng giữa không trung, trùng trùng điệp điệp vô cùng chấn động. Hư ảnh vạn Phật đồng loạt ra tay đánh vào trận pháp. Rầm! Cả trận pháp sụp đổ trong nháy mắt, nụ cười thỏa mãn của hư ảnh vạn Phật cũng biến mất.
Đông đảo tiên thần ở đằng xa ngơ ngác nhìn. Phá trận thì bọn hắn thấy nhiều rồi, dùng lực phá trận hay dùng kỹ xảo phá trận đều có, nhưng thu mua linh vận đại trận thì bọn hắn mới gặp lần đầu. Có tiền thì có thể muốn làm gì thì làm sao?
Rầm! Trong khí tức cuồn cuộn, Tây Hải Long Vương lao đến với khí thế cuộn trào, dường như cả đại dương đều rung chuyển.
Mặt Thân Công Báo biến sắc, với thực lực của mình thì không thể chống đỡ được một vị Đại La Kim Tiên đang nổi giận. Hắn bèn cầm chặt Lạc Bảo Kim Tiền trong tay.
Vẻ mặt Đồ Sơn Tích Ngọc hơi thay đổi, thân ảnh chợt lóe lên rồi xuất hiện trước người Thân Công Báo, đối diện với Tây Hải Long Vương, hư ảnh Thanh Hồ khổng lồ hiện ra sau lưng. Phía sau Thanh Hồ có chín cái đuôi xòe rộng, tỏa ra khí tức đáng sợ. Xoẹt xoẹt xoẹt! Hàn khí khủng bố từ chín cái đuôi tỏa ra, tạo thành một tấm chắn huyền bằng băng màu xanh cao tận trời.
Rầm! Thần Long đụng vào tấm chắn huyền băng. Rắc rắc rắc! Tấm chắn huyền băng không ngừng vỡ vụn rồi lành lại, lành lại rồi vỡ vụn rất nhiều lần mới ổn định.
Huyền băng màu xanh đứng sừng sững trong Tây Hải, tựa như ngăn cách Tây Hải. Tây Hải Long Vương ở phía bên kia bơi tới, long nhãn to bự nhìn chòng chọc vào Đồ Sơn Tích Ngọc.
Đông đảo Thanh Khâu Hồ tộc ở đằng xa vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc, sao tự dưng Tích Ngọc tỷ tỷ lại ra tay? À không, nàng tu thành Cửu Vĩ Thiên Hồ từ khi nào?
Cửu Vĩ Thiên Hồ, toàn bộ hồ tiên của Thanh Khâu đều vui mừng, Thanh Khâu Hồ tộc ta lại có thêm một Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Từ sau khi lịch phàm trở về Thanh Khâu, Đồ Sơn Tích Ngọc phát hiện ngộ tính của mình tăng vọt, tu vi tiến triển cực nhanh, đến tận Cửu Vĩ Cảnh. Trước đây nàng cứ tưởng nguyên nhân là do mình đã hiểu rõ tình kiếp, nhưng bây giờ biết được hậu bối của Lí Nhĩ là Câu Trần Đại Đế, dường như mọi chuyện không hề đơn giản. Bỗng nhiên nàng phát hiện mình không biết gì về Lí Nhĩ.
Keng! Kiếm minh vang lên, Canh Kim chi quang chiếu sáng biển sâu, kiếm khí cuồn cuộn rơi vào Thái Bạch, một đạo kiếm khí cực kỳ sắc bén giáng xuống Tây Hải Long Vương.
Chương 814: Gieo họa cho Đông Hải
Tây Hải Long Vương bỗng ngẩng phắt đầu, hai mắt lấp lóe sấm sét, đó là Phá Diệt Thần Lôi - đại thần thông của Long tộc.
Hai đạo thần lôi màu đỏ trong mắt bắn ra. Ầm! Một đạo thần lôi màu đỏ máu đánh bay kiếm khí sắc bén, ngay sau đó lại có một đạo thần lôi bổ xuống. Rắc! Canh Kim kiếm khí vỡ tan.
Toàn thân Thái Bạch Kim Tinh lập lòe tia sét huyết sắc, bị đánh bay ra ngoài. Rầm! Hắn đụng sập cung điện đổ nát.
Hai mắt Tây Hải Long Vương lấp lóe thiểm điện lôi đình, hắn giận dữ quát: "Thanh Khâu Hồ Yêu, các ngươi cũng muốn nhúng tay vào chuyện của Long tộc ta sao?"
Đồ Sơn Tích Ngọc phớt lờ hắn, xoay người nhìn Thân Công Báo và hỏi: "Câu Trần Đại Đế là Bạch Cẩm phải không?"
Thân Công Báo không biết tại sao hồ tiên này lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Đúng vậy."
Trong đầu Đồ Sơn Tích Ngọc lại xuất hiện cảnh tượng một người trẻ tuổi đứng trước mặt mình, cười hì hì nói: "Tích Ngọc tỷ, ta họ Bạch, Bạch với nghĩa thuần khiết; tên là Cẩm, Cẩm trong tao nhã rực rỡ."
Đồ Sơn Tích Ngọc cố kìm nén nụ cười, mắt rưng rưng. Bạch Cẩm vẫn còn đây!
Trong lúc nhất thời Thân Công Báo không rõ hồ tiên Đồ Sơn này có lịch thế nào, nhưng chuyện quan trọng trước mắt là đại trận ở hậu cung. Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía hậu cung bằng ánh mắt nặng nề, sau đó thân ảnh bay vút đi.
Tây Hải Long Vương không hề gấp gáp, long nhãn to như hai bàn quay màu tím, nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc bên kia huyền băng.
Trước Hải Nhãn của Tây Hải, Tam thái tử Ngao Liệt ngẩng đầu nhìn. Vạn Phật Đại Trận không cản trở, nhưng điều này cũng nằm trong dự liệu. Hắn cầm Vương Đạo Thần Châu phóng lên cao, treo trên hậu cung.
Ánh mắt Thân Công Báo chợt đóng băng, quả nhiên là Tam thái tử Tây Hải Ngao Liệt. Hắn lập tức xông về phía đối phương.
Vương Đạo Thần Châu mà Ngao Liệt nắm trong tay tỏa ra một đạo hào quang màu vàng nhạt. Hắn đẩy Vương Đạo Thần Châu về phía Thân Công Báo. Ầm! Một lực lượng vô hình ập vào người Thân Công Báo.
Thân Công Báo bỗng trợn to mắt, tức khắc chuyển hướng từ xông lên trước thành lùi về sau, tốc độ cũng nhanh hơn, va bộp vào huyền băng, phụt ra một ngụm máu tươi. Hắn cúi đầu nhìn Lạc Bảo Kim Tiền nắm trong tay, ánh mắt lộ rõ vẻ khó tin. Đây là lực lượng gì mà đến cả pháp bảo của Đế Quân cũng không có phản ứng?
Giọng nói tràn đầy kinh hãi của Đông Hải Long Vương từ hải vực xa xôi truyền đến: "Đây là Khí Vận lực của toàn Tây Hải. Ngao Khâm, ngươi điên rồi ư? Vậy mà ngươi lại điều động khí vận của Tây Hải."
Ngao Khâm nói to: "Từ nay về sau đừng nhắc đến Tứ Hải Long Vương nữa." Trong song giác trên đầu hắn có hai đạo kiếm quang bay ra, giao nhau đâm tới. Ầm! Tấm chắn huyền băng đứng sừng sững giữa thiên đại lập tức vỡ tan tành.
Đồ Sơn Tích Ngọc lảo đảo, cõi lòng vô cùng chấn động. Đều là Đại La Kim Tiên mà chênh lệch lớn đến vậy sao?
Ngao Liệt giơ viên linh châu trong tay lên, hưng phấn hét to: "Tây Hải chi lực điều động cho ta, ngăn!"
Linh châu tỏa sáng, hình thành một tấm chắn che phủ hậu cung lần nữa.
...
Trong phế tích đằng xa, Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy, ho sặc sụa vài tiếng liên tiếp, giận dữ nhìn Ngao Liệt phía xa. Đây là Vương Đạo Thần Châu bệ hạ ban thưởng. Sau cơn phẫn nộ, nguyên thần chợt đau đớn. Vương Đạo Thần Châu bệ hạ ban thưởng lại trở thành vũ khí để Tây Hải vả mặt bệ hạ? Khi trở về mình biết ăn nói thế nào với bệ hạ? Vẫn là Câu Trần Đại Đế làm tốt, tặng hai cành cây là được. Sau này bệ hạ nhất định phải học tập Câu Trần Đại Đế.
Giọng Ngao Quảng từ đằng xa vọng tới: "Thân Công đạo hữu, mau dùng Lạc Bảo Kim Tiền mở tấm chắn của Tây Hải đi!"
Thân Công Báo lập tức rót pháp lực toàn thân vào Lạc Bảo Kim Tiền. Lạc Bảo Kim Tiền tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, vẫy cánh bay thẳng lên.
Ngao Khâm cuống quít hét to: "Bồ Tát còn không ra tay đi!"
Ầm!
Một đạo phật quang nở rộ, Quan Thế Âm Bồ Tát hiện ra trong màn sáng, gương mặt treo nụ cười ấm áp. Hắn đẩy tay, một tấm Vạn Tự Phù xuất hiện.
Lạc Bảo Kim Tiền đụng vào Vạn Tự Phù. Bùm! Vạn Tự Phù tan nát, Lạc Bảo Kim Tiền cũng dừng lại tức thì.
Thân Công Báo kinh hoảng thốt lên: "Quan Thế Âm Bồ Tát!" Sắc mặt hắn thay đổi liên tục, trong lòng trào dâng cảm giác bất lực. Không ngờ Quan Thế Âm Bồ Tát cũng tới, phải làm sao mới ổn?
Ngao Liệt vội vàng chắp hai tay trước ngực, vừa khom người thi lễ vừa cung kính hô: "Bái kiến Bồ Tát!"
Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ mỉm cười đáp: "Không cần đa lễ!"
Hắn chăm chú nhìn Lạc Bảo Kim Tiền, chắp hai tay trước ngực nói: "Đại từ đại bi!" Sau lưng lập tức xuất hiện tướng thiên thủ. Các thiên thủ kết pháp ấn, Từ Bi đạo hình thành một lĩnh vực thiên địa độc lập dốc sức vây khốn Lạc Bảo Kim Tiền.
...
Ở một nơi khác, trong Đông Hải Long Cung, Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát nhìn chằm chằm vào Hải Nhãn mênh mông trước mặt. Một tòa đại trận bao phủ Hải Nhãn, trong mắt hắn ẩn giấu một tia do dự.
Đông Hải Long Hậu ở phía xa bay vọt đến, quát hỏi: "Ngao Thiên, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Trong mắt Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát lóe lên vẻ kiên quyết, hắn bình tĩnh cất lời: "Mang phồn vinh hưng thịnh cho Long tộc."
"Rõ ràng là ngươi đang gieo họa cho Đông Hải!"
Đột nhiên một thanh kiếm sắc xuất hiện trong tay Long Hậu, thình lình đâm về phía Ngao Thiên.
Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát niệm: "Giả tức hiệp, linh lực của vạn vật tùy ta tiếp hiệp, khống chế bản thân, điều khiển kẻ khác."


