Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 68: Thiên Đình vắng vẻ

  Bạch Cẩm trực tiếp ngắt lời nói: "Kỳ thực trong số tất cả đệ tử Tây môn thì ta coi trọng nhất hai người, ngươi chính là một trong hai người đó."

  "Người kia là ai?"

  "Là tiểu mập mạp tên Di Lặc."

  Địa Tạng sững sờ, nghi boặc hỏi: "Không phải là Đại Thế Chí sao? Trước đây ta và Đại Thế Chí đều được ngươi tặng thơ.”

  Bạch Cẩm than thở nói: "Hồi đó, lúc mới gặp Đại Thế Chí, hắn còn chút linh tính cho nên ta mới tặng một câu thơ xem như động viên."

  Địa Tạng thì thầm: "'Bồ đề vốn không cây, gương sáng không phải đài, xưa nay không một vật, nào chỗ bám trần ai?' Hoàn toàn trái ngược với bài thơ tặng ta."

  Bạch Cẩm gật đầu nói: "Ban đầu ta đã nói thiền ngộ và cảnh giới của các ngươi khác nhau cho nên mới tặng một câu thơ khác nhau. Hiện tại gặp lại, hình như Đại Thế Chí đã hiểu lầm ý của ta 'xưa nay không một vật, nào chỗ bám trần ai' không có nghĩa là không cần tu luyện. Bây giờ hắn đã buông thả nội tâm của chínhmình, chẳng khác gì so với người thường. Nhưng ngươi thì khác, ta có thể thấy ngươi rất siêng năng 'lau chùi', đạo tâm tươi sáng, đã vượt xa Đại Thế Chí rồi... "

  Địa Tạng lộ ra vẻ tươi cười, khiêm tốn nói: "Lão sư quá khen, ta còn kém xa lắm! Ta vẫn luôn ghi nhớ lời lão sư tặng, mỗi ngày tu hành, nửa chữ cũng không dám quên."

  Bạch Cẩm thở dài một hơi thật sâu, ngữ khí bi phẫn nói: "Nhưng ngươi đừng bao giờ ưng thuận đại thệ nguyện này, khi ngươi ưng thuận đại thề nguyện, ngươi có biết ta đau xót biết bao nhiêu không? Ngộ tính tu hành của ngươi cũng đạt trình độ cao nhất, tương lai nhất định sẽ là một Đại Năng giả tài ba của hồng hoang, vị trí thủ đồ Tây Giáo cũng chưa chắc không thể giành giật nhưng ngay sau khi đại thề nguyện này được phát ra, ngươi sẽ không còn duyên với Phật vị, rời xa Tây Giáo, chịu đựng gió lạnh mưa ngâu trong địa phủ, vô số kỷ nguyên không thể thoát ra, đây là tình cảnh thê lương cỡ nào, ngươi có từng nghĩ tới không? Ngươi làm vậy là đang cự tuyệt con đường quang minh! Vi sư cảm thấy không đáng thay ngươi, vạn phần thương tiếc."

  Địa Tạng bình tĩnh như thường, mỉm cười nói: "Đa tạ lão sư đã quan tâm, phổ độ chúng sinh là nguyện vọng của đệ tử, nếu không biết nỗi khổ của chúng sinh thì sao có thể 'phổ thiên thích cực'? Vạn linh sa vào địa phủ, ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục?" Cuối cùng hắn nói thêm một câu: "Thật ra đệ tử cảm thấy siêu độ hết vong hồn trong địa phủ không khó."

  Bạch Cẩm hỏi ngược lại: "Vậy ngươi cảm thấy cần bao nhiêu thời gian để siêu độ hết vong hồn trong địa phủ?"

  Địa Tạng trầm ngâm một chút, tự tin nói: "Tốc độ độ hóa của bần tăng còn cao hơn tốc độ tăng trưởng của vong hồn. Sau khi tính toán tinh vi, ta tự tin chỉ cần mười năm là có thể siêu độ được hết vong hồn trong địa phủ."

  Bạch Cẩm nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, nói: "Đứa nhỏ ngốc, ngươi có bao giờ tính đến việc tốc độ của những vong hồn mới tăng thêm sẽ tăng nhanh hay không? Sinh linh hồng hoang đang dần dần trở lại bình thường, sau này những vong hồn sẽ tăng mạnh, ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội thoát khỏi địa phủ."

  Địa Tạng lập tức trợn tròn mắt, đúng là hắn đã quên cân nhắc điều này, nỉ non nói: "Không... Sẽ không đâu!"

  Bạch Cẩm đưa tay vỗ vỗ Địa Tạng, thương hại nói: "Tiểu Tạng Tạng, mặc dù ta không biết là ai phái ngươi tới địa phủ nhưng chắc chắn hắn không có ý tốt, ta cảm thấy không đáng thay ngươi!"

  Địa Tạng bỗng cảm thấy hoảng hốt một hồi, vĩnh viễn bị vây khốn ở địa phủ, không… không thể nào? Sao sư phụ lại có thể hại ta?

  Một bông hoa bỗng xuất hiện trước mặt hai người, nhìn kỹ lại thì đã tới trước Bình Tâm Điện.

  Trong lòng Bạch Cẩm hiện lên một tia tiếc nuối, ta còn có rất nhiều lời chưa nói đâu! Sao Bình Tâm nương nương lại đích thân đưa chúng ta đến đây?

  "Đi thôi! Chúng ta đi bái kiến Bình Tâm nương nương." Bạch Cẩm chỉnh sửa y phục một chút rồi nói.

  Địa Tạng thẫn thờ gật đầu, thần sắc có chút mơ hồ, đi theo Bạch Cẩm vào bên trong.

  Khi hai người vừa bước vào đại môn của hậu hoa viên, bước chân của Bạch Cẩm bỗng ngưng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh tuấn mỹ trong lương đình kia, trong nội tâm của hắn lập tức hoảng loạn, vạn thú bôn đằng, sao Chuẩn Đề sư thúc lại ở chỗ này? Làm sao bây giờ? Chắc là Chuẩn Đề sư thúc không nghe được lời ta vừa mới đúng không? Chắc là không nghe được đúng không? Ta có thể tin hay không? Sư phụ cứu ta!

  Bình Tâm nói: "Bạch Cẩm, tới đây!"

  "A...Được."

  Bạch Cẩm ngây ngốc đáp lại rồi vội vàng cùng Địa Tạng đi tới, tới bên ngoài lương đình mới cung kính chắp tay hành lễ nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, bái kiến... bái kiến sư thúc!"

  Địa Tạng cũng chắp tay hành lễ, nói: "Đệ tử bái kiến nương nương, bái kiến sư tôn."

  Bình Tâm ôn tồn nói: "Đứng dậy đi!"

  Hai người đứng lên, một người trong lòng hoảng loạn, một người lo lắng bất an.

  Chuẩn Đề nhìn Bạch Cẩm, cười như không cười nói: "Sư điệt giỏi tài ăn nói, ở Tiệt Giáo thật sự là lãng phí, không bằng tới Tây Giáo chúng ta như thế nào? "

  Bạch Cẩm làm cười nói: "Sư thúc, vừa nãy ta chỉ đùa Địa Tạng một chút, hoàn toàn không có tâm tư khác, ngườii đừng hiểu lầm."

  Chuẩn Đề cười ha hả nói: "Không hiểu lầm, sư thúc ta thấy rất rõ ràng."

  Bạch Cẩm càng chột dạ thêm, lập tức chạy chậm tới, thành thành thật thật đứng sau lưng Bình Tâm, thế giới này quá nguy hiểm, chỉ có thân ảnh yểu điệu của nương nương mới có thể mang lại cảm giác an toàn cho ta.

  Chương 226: Chí hướng của Địa Tạng

  Chuẩn Đề tiếp tục nhìn Bạch Cẩm, ôn tồn nói: "Bạch Cẩm tiểu sư điệt, từ lời nói vừa rồi của ngươi suy xét, dường như ngươi đã hiểu lầm ta, thật ra ta vẫn luôn luôn đối tốt với đệ tử, chưa từng ép buộc bọn hắn."

  Bạch Cẩm chắp tay cúi đầu nói: "Sư thúc từ bi, đệ tử bái phục."

  Bình Tâm bỗng hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi cảm thấy Địa Tạng nên được an bài như thế nào?"

  Chuẩn Đề xen vào nói: "Theo ý kiến của ta, phía trên thập điện Âm Thiên Tử nên có một vị Thống Trù giả, nắm giữ đại cục, Địa Tạng rất thích hợp."

  Địa Tạng chắp tay hành lễ, nói: "Đệ tử nhất định dốc toàn lực, có lòng tin có thể thống trù đại cục khiến cho âm dương trật tự." Trong lòng của hắn ích động, sư phụ quả nhiên không hề từ bỏ ta, hóa ra lão nhân gia hắn muốn cho ta làm Minh Đế của Minh Giới.

  Bình Tâm không nói lời nào.

  Chuẩn Đề nhìn về phía Bạch Cẩm, ôn tồn nói: "Tiểu sư điệt, ngươi nghĩ thế nào?"

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Ý kiến của sư thúc đương nhiên cực tốt, ta tán thành hai tay hai chân."

  Hắn hơi do dự một chút, lại nói: "Nhưng mà! Địa Tạng vừa mới nói với ta một chút về chí hướng của hắn, vị trí Minh Đế không quá phù hợp với chí hướng của hắn. Sư phụ ta đã từng nói, chí hướng chính là lão sư tốt nhất, nằm ở đạo, dù chết không hối hận. Sư phụ ta còn nói, một người sư phụ tốt chân chính không nằm ở chỗ hắn dạy đệ tử của mình bao nhiêu mà là hắn có hiểu rõ đạo của đệ tử và tôn trọng hắn hay không. Sư phụ ta còn từng nói, làm việc không thể duy theo sư tôn mà phải làm việc mà bản thân nên làm. Sư phụ ta đã nói..."

  Chuẩn Đề nhấc tay một cái, tức giận nói: "Dừng!"

  "Ách..." Bạch Cẩm lập tức ngậm miệng.

  Chuẩn Đề nghi ngờ nói: "Đây thật sự là những điều Thông Thiên sư huynh nói?"

  Bạch Cẩm kiên định gật đầu nói: "Chắc chắn một trăm phần trăm, sư phụ ta có danh là Đại Giáo Dục Gia và là Đại Tư Tưởng Gia của Đông Hải, vạn tiên sùng bái, tiên thần tôn vinh."

  Chuẩn Đề có chút mê mang, đây là Thông Thiên vừa khó chịu cái liền chém người mà ta quen sao? Sau khi thành Thánh lại có biến hóa lớn như vậy?

  Bình Tâm gật đầu vừa cười vừa nói: "Thông Thiên sư huynh nói rất có lý."

  Địa Tạng uyển chuyển nói: "Thật ra vị trí Minh Đế kia, ta vẫn có thể..."

  Bạch Cẩm nhấc tay một cái nói: "Ngươi đừng nói chuyện, ta biết áp lực của ngươi, để ta nói." Giơ ngón tay cái lên nói: "Ta hiểu ngươi!"

  Trong lòng Địa Tạng dâng lên một cỗ vội vàng mà hoang đường, ngươi hiểu cái gì chứ! Ta thật sự muốn làm Minh Đế! Nhưng có hai vị Thánh Nhân ở trước trước, Địa Tạng thật sự không dám làm càn, hơn nữa bây giờ Địa Tạng còn rất non nớt, da mặt rất mỏng, hắn thật sự rất ngượng ngùng khi chủ động xin làm Minh Đế, phải khiêm tốn.

  Bình Tâm nhìn Địa Tạng, cười hỏi: "Bạch Cẩm, chí hướng của Địa Tạng là cái gì?"

  Bạch Cẩm cảm khái: "Địa Tạng có đại quyết tâm, đại từ bi, hắn vừa mới nói với ta rằng hắn không xuống Địa Ngục thì ai Địa Ngục, hắn nguyện lấy vô tận từ bi phổ độ oan hồn lệ quỷ. Địa Tạng, ngươi nói như vậy đúng không?"

  Địa Tạng chần chờ một chút, nặng nề gật đầu nói: "Sư huynh nói đúng! Nhưng đó là bởi vì..."

  Bạch Cẩm lập tức cắt ngang, khâm phục nói: "Trước đó Địa Tạng còn lập đại thề nguyện, Địa Ngục chưa trống thề không thành Phật." Rồi hắn quay đầu nhìn về phía Chuẩn Đề nói: "Sư thúc, Phật này chính là quả vị của Tây Giáo các ngươi đúng không?"

  Chuẩn Đề gật đầu, cười nói: "Xem ra tiểu sư điệt hiểu rõ không ít về Tây Giáo chúng ta! Đây chỉ là xưng hô ta mới tùy tiện đặt gần đây, không cần để ý. "

  "Nhưng theo ta được biết, thành Phật là quả vị cao nhất của Tây Giáo, chính là vinh quang tối cao, vì vậy từ đây ta có thể thấy được quyết tâm của Địa Tạng! Địa Ngục chưa trống thề không thành Phật, đây là nghị lực lớn cỡ nào. Nương nương, sư thúc, ta nghĩ chúng ta nên tôn trọng sự lựa chọn của Địa Tạng, thay vì đặt hắn vào vị trí mà hắn không thích. "

  Bình Tâm mỉm cười gật đầu một cái, nói: "Bạch Cẩm nói đúng."

  Chuẩn Đề nhìn về phía Địa Tạng nói: "Ý của ngươi thế nào?"

  Địa Tạng vội vàng chắp tay cúi đầu nói: "Đệ tử nguyện ý nghe theo sự an bài của sư phụ." Trong lòng sốt sắng nói thầm: "Minh Đế! Sư phụ, ta nguyện làm Minh Đế!"

  Bạch Cẩm chỉ hận rèn sắt không thành thép, nói: “Địa Tạng, chúng ta phải kiên trì với sự lựa chọn của mình, không nên khuất phục trước cường quyền. Sư phụ ta đã từng nói, sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam. Sư phụ ta còn nói, đại đạo hướng thiên, không chết không thôi."

  Địa Tạng vội vàng nói: "Sư huynh, thật ra ta cũng không phải..."

  Bạch Cẩm vung tay lên cắt ngang nói: "Ngươi đừng nói, ta hiểu! Nương nương, theo góc nhìn của ta nên đặt Địa Tạng ở nơi nhiều oan hồn lệ quỷ nhất, để hắn độ hóa những ác quỷ tràn ngập oán niệm kia, điều kiện gian khổ một chút cũng không sao, để hắn thực hiện theo con đường riêng của mình, chúng ta cũng không để ý hưởng thụ cá nhân."

  Bình Tâm khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Địa Tạng có thể có lòng này là rất tốt, giống như lời nói của Thông Thiên sư huynh, ta cũng tôn trọng lựa chọn của tiểu bối. Ở gần Huyết Hải có một Âm Sơn, nơi tụ tập của những oan hồn lệ quỷ, Địa Tạng, ngươi có thể đi tới đó để siêu độ vong hồn!"

  Chương 227: Lời khuyên của Bình Tâm nương nương

  Sắc mặt Địa Tạng tối sầm lại, trong lòng thoáng chốc lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn Chuẩn Đề. Sư phụ, người nên nói chuyện rồi! Minh Đế chi vị của ta!

  Chuẩn Đề ôn tồn nói: "Còn không mau cảm tạ Bình Tâm nương nương."

  Trong nội tâm Địa Tạng nặng nề, cung kính chắp tay bái nói: "Đa tạ Bình Tâm nương nương."

  Bình Tâm vừa cười vừa nói: "Đây là một nhiệm vụ lâu dài, Địa Tạng, ngươi nhất định phải giữ vững chủ ý, thực hiện theo con đường riêng của mình, đừng làm chúng ta thất vọng."

  Địa Tạng khổ tâm đáp lại: "Vâng! Đệ tử đã hiểu rõ."

  Chuẩn Đề đứng dậy ôn tồn nói: "Địa Tạng vẫn còn nhỏ, lần đầu rời xa chúng ta, sau này vẫn xin nương nương chiếu cố nhiều hơn, nếu có chỗ nào thiếu xót, kính mong nương nương bỏ qua."

  Bình Tâm gật đầu mỉm cười nói: "Đó là đương nhiên!"

  Chuẩn Đề nhìn về phía Bạch Cẩm, Bạch Cẩm ngay lập tức đáp lại bằng một nụ cười ngây ngô hồn nhiên thiện lương.

  Chuẩn Đề cười ha hả nói: "Tiểu sư điệt, nếu rảnh thì có thể đến Tây phương cực lạc thế giới của chúng ta chơi."

  Bạch Cẩm gật đầu liên tục, vui mừng nói: "Đa tạ sư thúc!"

  Chuẩn Đề mỉm cười ôn hòa, trong nháy mắt đã biến mất với thân ảnh Địa Tạng.

  Bình Tâm từ tốn nói: "Đừng đi!"

  "Vâng."

  "Trong số tất cả các vị Thánh Nhân, ngươi cần cảnh giác nhất là Nữ Oa và hai vị ở phương Tây kia."

  “Nương nương, Nữ Oa nương nương chắc vẫn được chứ?” Bạch Cẩm thận trọng nói.

  Bình Tâm liếc nhìn Bạch Cẩm, nghiêm túc nói: “Ngươi khômg nên bị vẻ bề ngoài của Nữ Oa mê hoặc. Nàng là người có lòng dạ ác độc nhất trong toàn bộ hồng hoang, vì mưu đồ của bản thân mà có thể hi sinh cả huynh trưởng và con của mình, ngươi nghĩ so với Phục Hi thì ngươi như thế nào?"

  "Đương nhiên là kém xa rất nhiều."

  "Vậy ngươi nên trân quý sinh mệnh, rời xa Nữ Oa, dứt khoát không được tới gần loại người như nàng."

  "Vâng! Ta nghe nương nương."

  …

  Chuẩn Đề và Địa Tạng đi vào một cõi quỷ vực, gió lạnh thấu xương, chém giết vô số hung lệ ác quỷ, tiếng quỷ khóc chói tai. Bọn hắn đưa mắt nhìn xung quanh, khắp nơi đều là quỷ ảnh.

  Địa Tạng buồn bã nói: "Sư tôn, kế hoạch nhúng tay vào địa phủ của chúng ta đã thất bại."

  Chuẩn Đề ôn hòa vừa cười vừa nói: "Đây không phải là đã nhúng tay vào rồi sao?"

  "Nhưng địa phủ bị điều khiển bởi Âm Thiên Tử của Thập Điện, ảnh hưởng của ta ở nơi này rất nhỏ. Sư phụ, nếu không thì để ta trở về đi!" Trong mắt Địa Tạng mơ hồ có một tia mong đợi.

  Chuẩn Đề ngắm nhìn xung quanh, thản nhiên nói: "Ta vốn không ôm nhiều hy vọng với Minh Đế chi vị, Tam Thanh cũng sẽ không để Tây Giáo chúng ta nắm giữ địa phủ. Nếu ngươi thực sự có được Minh Đế chi vị, trái lại ta sẽ phải gánh vác lo lắng."

  "Sư tôn, người lo lắng điều gì?"

  "Đương nhiên là lo lắng việc Tam Thanh có khả năng hạ tràng, tính kế Tây Giáo ta."

  Chuẩn Đề đưa tay về phía trước một chút, ảnh tử của toà cung điện hư ảo hiện lên. 'Vù vù' Cung điện ngưng thực lại, phật quang tỏa sáng, kim sắc quang mang xuyên thủng u ám, chiếu rọi U Minh thế giới.

  Vô số oan hồn lệ quỷ gào thét thê lương chạy tán loạn, hóa thành từng đợt khói đen, tránh né Phật Quang Phổ Chiếu.

  Chuẩn Đề dừng lại nhìn Địa Tạng cười nói: “Địa Tạng, nhớ kỹ đừng quá nóng vội, chỉ cần có thể nhúng tay vào thì lâu ngày mọi chuyện đều có thể. Ngươi chính là một trụ cột lớn cho phồn vinh của Tây Giáo chúng ta, hành động của ngươi trực tiếp liên quan đến sự thịnh suy sực của Tây Giáo đại chính thống."

  Địa Tạng chắp tay trước ngực, cúi đầu hành lễ nói: "Đương nhiên đệ tử sẽ cố gắng hết sức, không dám buông lỏng."

  Chuẩn Đề mỉm cười nói: “Tốt lắm!”

  Rồi thân ảnh của hắn trở nên mở dần rồi biến mất, sau cùng truyền tới một câu nói sâu kín: "Địa Tạng, những lời nói kia của Bạch Cẩm, một câu cũng không thể tin."

  Địa Tạng cúi đầu hành lễ nói: "Ta đã hiểu rõ!" Sau đó hắn đứng dậy và đi về phía cung điện, thân ảnh ẩn hiện tới gần cung điện uy nghi tráng lệ. Ầm! Đại môn của cung điện mở ra, hai hàng Bỉ Khâu hành giả bước ra từ trong bên trong, khom lưng cung kính kêu lên: "Bái kiến Địa Tạng Vương Bồ tát!"

  Địa Tạng Vương đi qua hai hàng Bỉ Khâu hành giả, bước vào đại điện, bay lên ngồi xếp bằng trên Liên Hoa bảo tọa.

  ...

  Ở dưới tầng chót của U Minh thế giới, Bạch Cẩm đang bóc hoa quả cho Bình Tâm nương nương, nói: " Nương nương, địa phủ chịu sự quản lý của Xiển Giáo và Phật Giáo, ắt hẳn sẽ được tiến hành một cách có trật tự, vậy đệ tử có thể trở về được chưa?"

  "Sao vậy? Không muốn bồi ta?"

  "Làm sao có thể! Ta ước gì có thể bồi nương nương mãi mãi, chỉ là ta sợ sư phụ có việc lại không tìm được ta." Bạch Cẩm đưa nốt trái cây đã được bóc vỏ cho Bình Tâm nương nương.

  Bình Tâm nương nương tiếp nhận linh quả, nói: "Cũng đúng, thời gian ngươi tới đây cũng không ngắn, quả thật cần phải trở về, khi nào gặp được sư phụ ngươi thì thay ta cảm ơn."

  "Vâng! Đệ tử nhất định sẽ truyền đạt lại."

  Bình Tâm duỗi tay ra, một thanh Mộc Trượng hiện lên đưa cho Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm tiếp nhận Mộc Trượng nghi hoặc nói: "Nương nương, đây là?"

  "Đây là thần khí đại diện cho quyền hành của địa phủ, địa phủ chính là trọng địa của luân hồi, không thể có sai sót, sau này ngươi phải thường xuyên tới giám sát địa phủ thay ta."

  Bạch Cẩm liếc nhìn Mộc Trượng, nhanh chóng cung kính đáp: "Vâng, có thể làm việc cho nương nương là phúc phần của đệ tử."

  "Đi đi!"

  Bạch Cẩm chắp tay hành lễ nói: “Đệ tử cáo từ!” Sau đó hắn lùi lại hai bước, không gian xung quanh biến dạng, thân ảnh hắn biến mất trong nháy mắt.

  Bạch Cẩm nương nương cầm linh quả trong tay đưa vào miệng, cắn rắc một cái, cười nói: "Thật ngọt."

  Chương 228: Hằng Nga quy thuận Thiên Đình

  Trên Tam Quang Tiên Đảo của Đông Hải nổi lên một đợt gợn sóng trong không gian, thân ảnh Bạch Cẩm hiện lên, từng bước từng bước đi xuống phía dưới.

  Một cây nấm cực lớn mọc ra trước Điểu Sào. Bốn người Cô Lương, Thạch Cơ, Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu đang ngồi vây quanh cái bàn, chỗ ngồi cũng là cây nấm.

  "Ba cái bánh nướng."

  "Bộp!"

  "Năm cái thanh trúc!"

  Quỳnh Tiêu mừng rỡ kêu lên: "Bột!"

  Bích Tiêu lập tức nằm nhoài trên cây nấm lớn, bi thương kêu lên: "Tại sao lại là ta?"

  Thạch Cơ cười nói: "Bích Tiêu, sao ngươi không đi cầu sư phụ cho ngươi đi chuyển vận? Vận khí của ngươi cũng quá xui xẻo rồi."

  Bích Tiêu ngẩng đầu, mong đợi hỏi: "Sư phụ còn có thể chuyển vận sao?"

  "Tất nhiên rồi, Thông Thiên giáo chủ pháp lực vô biên, thần thông quảng đại, vượt cả hồng hoang." Một âm thanh vang lên từ phía trên.

  Trong Bích Du Cung, da mặt của Thông Thiên giáo chủ giật giật hai cái, từ xa nhìn về phía Tam Quang Tiên Đảo, vừa trở về đã bạo dạn như vậy.

  Chúng nữ cùng ngẩng đầu lên.

  Thạch Cơ vui mừng la lên: "Sư huynh, ngươi về rồi!"

  Bốn nữ tử đứng dậy, chắp tay hành lễ nói:"Bái kiến sư huynh."

  Bạch Cẩm trước đáp xuống đạo cung phía trước, cười hỏi: "Tại sao các ngươi lại ngồi ở trước cửa?"

  Cô Lương chỉ chỉ vào Điểu Sào của Bạch Cẩm nói: "Sư huynh, khi ngươi rời đi bên trên chưa đóng. Chúng ta lo có người đi vào trộm đồ. Bên trong đạo cung đều là tiên tài linh bảo trân quý khó gặp ở ngoại giới, nếu như bị trộm thì tổn thất rất lớn."

  "Cho nên các ngươi ngồi ở đây giữ cửa giúp ta?"

  Cô Lương gật đầu liên tục nói: "Vâng."

  Bạch Cẩm chắp tay hành lễ, cảm kích nói: "Mấy vị sư muội vấy vả rồi."

  Thạch Cơ vội vàng nói: "Không vất vả, đây là điều chúng ta nên làm."

  Bạch Cẩm đứng dậy đưa tay ra nói: "Để cảm tạ các sư muội đã giúp ta trông coi đạo cung, hôm nay ta mời các sư muội ăn muội bữa, mời các vị sư muội!"

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu có chút do dự.

  Cô Lương nhỏ giọng nói: "Bên trong phòng bài bạc của sư huynh có rất nhiều đồ chơi thú vị."

  Bích Tiêu hai mắt sáng lên, cười hì hì nói: "Đa tạ sư huynh."

  Quỳnh Tiêu cũng gật đầy nói: "Làm phiền sư huynh."

  "Ha ha, người nên cảm tạ là ta mới phải."

  Bạch Cẩm và mấy vị sư muội cùng đi vào bên trong, vừa đi vừa nói chuyện: "Sư huynh của các ngươi rất bận, nói không chừng sau này loại tình huống như vậy sẽ còn phát sinh, lần sau không cần canh giữ ở bên ngoài, trực tiếp đi vào là được."

  Thạch Cơ lắc đầu nói: "Sư huynh, hay là cứ để chúng ta ở bên ngoài đi! Lỡ như làm hư hại đạo cung của ngươi sẽ không tốt."

  Cô Lương cũng gật đầu liên tục nói: "Đúng vậy! Đúng vậy! Lần trước khi ta trồng nấm đã sơ ý làm nổ đạo cung của mình, đã rất thảm rồi."

  Bạch Cẩm nhìn chằm chằm Cô Lương, ngươi trồng nấm hay trồng bom vậy!

  Sau khi ăn cơm xong, Bạch Cẩm lại đưa cho bốn sư muội mỗi người một ngàn Công Đức Kim Tiền xem như cảm tạ. Lúc này các nàng vui vẻ ra mặt rồi hắn dẫn các nàng đi tới phòng bài bạc, dạy cho bọn hắn đấy Yêu Vương, sau đó… sau đó, khi các nàng rời đi, hai tay trống trơn, nước mắt ròng ròng.

  ...

  Tờ mờ sáng, trong tòa Thiên Đình buồn tẻ truyền ra âm thanh 'rầm rầm rầm'. Phía trên cung điện, Hạo Thiên Ngọc Đế sắn ống tay áo, một tay cầm chùy, một tay cầm đao, 'binh binh bang bang' sửa chữa trận pháp và cung điện đổ nát.

  Nửa ngày sau, Hạo Thiên Ngọc Đế đứng lên, ngẩng đầu nhìn lên Thiên Đình đã khôi phục mấy phần, trong lòng nhẹ nhõm. Đúng là không phụ lòng ta… không đúng, phải là trẫm, không phụ lòng trẫm đã cố gắng một phen!

  "Hoàng huynh! Hoàng huynh." Một âm thanh mừng rỡ truyền đến, Dao Cơ vui vẻ chạy tới.

  Đao chùy trong tay Hạo Thiên Ngọc Đế biến mất, hắn phiêu diêu bay xuống khỏi nóc cung điện, đứng trên bậc thang cười tủm tỉm, ánh mắt nhìn Dao Cơ lóe lên tia ôn nhu.

  Dao Cơ chạy tới, kéo tay áo Hạo Thiên Ngọc Đế, cao hứng kêu lên: "Hoàng huynh, ta nói cho ngươi biết một tin tốt."

  "Tin tốt gì?" Hạo Thiên Ngọc Đế cười hỏi.

  Dao Cơ dương dương đắc ý nói: "Trong khoảng thời gian này, dưới sự khuyên bảo bền bỉ của ta, Hằng Nga ở Thái Âm Tinh Quân đã quyết định quy thuận Thiên Đình."

  Ngọc Đế tức giận nói: "Thuyết phục? Khẳng định không phải do ngươi lười biếng? Mỗi lần gọi ngươi tới giúp một chút, ngươi liền chạy tới Thái Âm Tinh Quân."

  Dao Cơ lè lưỡi, cười hì hì nói: "Ta làm vậy không phải là vì lôi kéo người cho Thiên Đình chúng ta sao. Đại tẩu nói, để ăn mừng Hằng Nga gia nhập vào Thiên Đình chúng ta, hôm nay Thiên Đình khắp chốn mừng vui, quần thần đều được thiết đãi."

  "Toàn bộ Thiên Đình vốn chỉ có ba người chúng ta, bây giờ thêm một người là Hằng Nga cũng gọi là khắp chốn mừng vui?"

  Dao Cơ kéo cánh tay Ngọc Đế, kêu lên: "Đi mà... đi mà... tẩu tử đã chuẩn bị xong đồ ăn ngon rồi."

  Hai người đi tới Dao Trì Thánh Địa, dọc đường đi còn cãi nhau ầm ĩ, xuyên qua Tiên lâu Thần các, đi qua dòng nước chảy của Ngọc cầu, tới Dao Trì Thánh Địa.

  Ở Dao Trì Thánh Địa có một Tiên trì cực lớn tràn ngập Tiên vụ, suối phun ở giữa Tiên Trì phun trào, bọt nước bắn tung tóe dưới ánh mặt trời tạo thành cầu vồng vắt ngang qua Tiên trì.

  Cột bên cạnh Tiên trì làm bằng Tiên Ngọc, điêu long họa phượng, vô cùng lộng lẫy.

  Quang trường bên cạnh Tiên trì để một cái bàn, bên trên chất đầy cao lương mĩ vị.

  Hai thân ảnh xinh đẹp từ đằng xa bước tới, một người bưng rượu, một người bưng cao lương mỹ vị.

  Chương 229: Thiên Đình vắng vẻ

  Hằng Nga để những món ngon lên bàn, phúc thân cung kính hành lễ nói: "Bái kiến Thiên Đế bệ hạ."

  Hạo Thiên mỉm cười nói: "Không cần đa lễ, ngồi đi!"

  Bốn người ngồi xuống vây quanh bàn ăn, vừa ăn uống vừa nói giỡn, Hằng Nga vốn có chút câu nệ bị Dao Cơ lôi kéo cũng dần buông lỏng.

  Sau khi ăn uống xong, Dao Cơ lôi kéo Hằng Nga đi thăm Thiên Đình, ngồi vào bàn phía trước.

  Dao Trì buồn bã nói: "Địa phủ đã đi vào đúng quỹ đạo mà Thiên Đình chúng ta còn chưa bắt đầu, aizz… sao lại khó khăn như vậy chứ? Ta rất muốn trở về làm đạo đồng cho Đạo tổ."

  Hạo Thiên vội vàng hỏi: "Địa phủ làm như thế nào?"

  "Thông báo chiêu mộ nhân tài quản lý trong hồng hoang."

  Dao Trì gật đầu nói: "Đúng vậy! Nghe nói có tới mấy chục ngàn Tiên Thần chấp nhận lời mời tiến đến, ngay cả đệ tử của Thánh Nhân cũng tới."

  Trong mắt Họa Thiên lóe lên tia hâm mộ, mấy vạn Tiên Thần! Nếu tới Thiên Đình chúng ta thì tốt biết mấy? Rồi đề nghị nói: "Nếu không thì chúng ta cũng tổ chức một đại hội chiêu mộ đi?"

  Dao Trì do dự nói: "Bình Tâm nương nương vừa tổ chức một đại hội chiêu mộ, ngay sau đó chúng ta cũng tổ chức một cái, đạo văn trắng trợn như vậy có phải không tốt lắm hay không?"

  Hạo Thiên nghiêm nghị nói: "Chuyện Tiên Thần sao có thể gọi là đạo văn? Chúng ta chỉ đang tham khảo! Hơn nữa mọi việc đều là vì để cho Thiên Đình có thể vận hành sớm, tạo phúc cho hồng hoang, không có chút tâm tư khác."

  "Được rồi! Ngươi đã đề nghị thì ngươi làm, ta không quan tâm." Dao Trì đứng dậy phiêu diêu bay đi.

  Hạo Thiên ngồi một mình trên bàn, nhất thời có chút sững sờ, sao lại đột nhiên trở thành ta làm rồi? Đây không phải là vấn đề của Thiên Đình chúng ta sao? Trong đầu thoáng hiện lên một ý niệm, có phải ta bị tính kế rồi hay không?

  ...

  Tam Quang Tiên Đảo trên Đông Hải, Bạch Cẩm, Thạch Cơ, Cô Lương, Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu ở phòng bài bạc đánh mạt chược, trên mặt mỗi người cũng dán mấy tờ giấy đầu tiên.

  Đột nhiên một đạo âm thanh thật lớn vang lên trong thiên địa: "Thiên đình sơ lập, trăm phế đợi hưng, ta Hạo Thiên Thượng Đế ở thiên đình cử hành đại hội chiêu mộ để tìm thần linh vận chuyển thiên địa, dù là Yêu Tiên Thần hay Ma, ai có ý đều có thể tới."

  Thạch Cơ ngẩng đầu kinh ngạc nói: "Sư huynh, Thiên Đình cũng tổ chức chiêu mộ."

  Bạch Cẩm đẩy quân bài trước mặt mình một cái, nói: "Thạch Cơ, ngươi đi truyền mệnh lệnh của ta, nói người đứng đầu Thiên Đình là sư thúc của đệ tử Tiệt Giáo ta, dựa vào tình đoàn kết hữu ái tương trợ lẫn nhau, Tiệt Giáo ta khích lệ đệ tử đi tới Thiên Đình đảm nhiệm Thần vị."

  Thạch Cơ hơi do dự nói: "Lúc địa phủ tuyển mộ, sư phụ cũng đã hạ lệnh để cho tất cả đệ tử không cho phép đi."

  "Có nói không cho phép tham gia đại hội chiêu mộ của Thiên Đình sao?"

  "Vậy thì không có!"

  "Vậy tức là có thể, ta muốn khích lệ đệ tử Tiệt Giáo chúng ta tự lực cánh sinh."

  Bích Tiêu cười khanh khách nói: "Sư huynh, e là không có sư huynh muội nào bằng lòng đến Thiên Đình nhậm chức đâu. Tự do tự tại ở Đông Hải rất tốt, sao phải đi nghe người khác sai khiến?"

  Quỳnh Tiêu cũng gật đầu lia lịa: "Phải đó, nếu cho ta vị trí chủ Thiên Đình thì ta có thể thử tranh giành."

  "Đây là suy nghĩ của các ngươi lúc này sao?"

  Mấy vị sư muội đều gật đầu, nghĩ vậy thì có gì sai? Sao phải làm thuộc hạ cho kẻ khác? Thật mất mặt!

  "Tùy duyên vậy! Muốn đi thì đi, không muốn đi thì cũng chẳng bắt buộc."

  Thạch Cơ đứng dậy đáp: "Được!" Sau đó xoay người đi ra ngoài.

  Cô Lương đặt mông chiếm chỗ của Thạch Cơ, cười hì hì nói: "Đến ta, đến lượt ta!"

  Tiếng mạt chược 'cạch cạch cạch’ lại vang lên lần nữa.

  ...

  Trước Nam Thiên Môn đặt một chiếc bàn, Ngọc Đế ngồi sau bàn nhìn bên ngoài với ánh mắt trông mong. Nghe nói lúc Địa Phủ tuyển dụng, Tiên, Ma, Thần và Yêu hội tụ lên tới mấy vạn cường giả. Yêu cầu của trẫm không cao, dù gì cũng phải có một vạn cường giả nhỉ! Trẫm nhất định phải lựa chọn cẩn thận, tuyển chọn lấy người xuất sắc. Trong đầu hắn bắt đầu nghĩ đến từng đề mục khảo sát.

  Thời gian trôi qua rất lâu, ngoài thiên môn vẫn vắng tanh vắng ngắt, gió cuốn mây tan, không có lấy một bóng người.

  Nhất định là do xa quá, Cửu Trọng Thiên đã thành rãnh trời, chắc chắn là do lên đây khó khăn quá. Cứ từ từ, tiếp tục chờ đợi đi! Hạo Thiên tự an ủi bản thân, mong ngóng nhìn ra bên ngoài.

  Nửa ngày sau, gương mặt Hạo Thiên Thượng Đế dần trở nên cứng đờ.

  Đến chập tối, ánh mắt Hạo Thiên Thượng Đế dần tuyệt vọng. Hắn xoa gò má lạnh như băng rồi đứng dậy đi vào trong Thiên Đình, bóng lưng mới tiêu điều làm sao!

  "Đạo hữu, chờ... chờ đã!" Một tiếng gọi sốt sắng đột ngột vang lên.

  Hạo Thiên Thượng Đế bỗng xoay người, chỉ thấy một áng mây trắng đang bay nhanh tới. Một lão đầu đứng trên bạch vân, tay cầm một cây phất trần.

  Hai mắt Hạo Thiên Thượng Đế chợt sáng ngời, hắn vội vàng bước tới nghênh đón.

  Mây trắng dừng trước Nam Thiên Môn, lão đầu bước xuống khỏi đám mây, cuống quít hỏi: "Nghe nói nơi này đang tuyển dụng thần linh cho Thiên Đình, chẳng hay đã kết thúc chưa?"

  "Ngươi đến ứng tuyển ư?"

  Lão đầu gật đầu lia lịa: "Đúng thế!"

  Hạo Thiên Thượng Đế kích động bước tới túm lấy tay lão đầu, mừng rỡ cười to: "Chúc mừng ngươi, ngươi được nhận rồi! Đi nào, đi vào cùng ta!"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận