Chương 69: Nhân Giáo Thủ Đồ
Lý Trường Canh bị Hạo Thiên Thượng Đế lôi kéo, lảo đảo đi vào trong Thiên Đình mà lòng hoảng hốt. Không phải là Thiên Đình vẫn giống Yêu Đình trước kia đấy chứ? Sao hắn lại có cảm giác như bản thân đang đi vào hang ổ thổ phỉ thế này!
Lão đầu vội lên tiếng: "Đạo hữu, ta nghe nói muốn ứng tuyển thì phải tiến hành tỉ thí và phỏng vấn, xin hỏi kiểm tra ở chỗ nào?"
"Bỏ phần thi viết rồi, ngươi đã qua vòng phỏng vấn."
"Nhưng ta chưa làm gì cả!"
"Ta bảo ngươi qua là qua, đạo hữu tên là gì?"
"Bần đạo là Lý Trường Canh!"
"Ha ha, tên rất hay!"
Lão đầu mờ mịt như lọt vào sương mù, tên mình hay chỗ nào?
Hạo Thiên Thượng Đế thân thiết kéo Lý Trường Canh đi vào trong Thiên Đình, trong lòng tràn đầy kích động. Thật không dễ dàng, cuối cùng cũng tuyển được một nhân thủ, đã có một khởi đầu tốt. Không biết bên chỗ đám Dao Trì thế nào, sẽ không rơi vào tình cảnh chẳng tuyển được ai đâu nhỉ?
...
Sau khi Bạch Cẩm trở về Đông Hải, hắn trải qua mấy ngày tiêu sái. Nào là chơi mạt chược với mấy vị sư muội, nào là đấu Yêu Vương, nào là đi thỉnh an sư phụ hàng ngày, nào là kiểm tra công việc của đại đội chấp pháp, nào là trêu chọc mấy tên cấp dưới của Đại sư huynh tài hoa xuất chúng, sau đó tiếng gào thét giận dữ vang khắp Đông Hải. Rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo cảm thấy, sau khi Đại sư huynh từ bên ngoài trở về thì Đa Bảo sư huynh trở nên nóng tính hơn nhiều, Tiệt Giáo cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.
Ban đêm mấy ngày sau, Bạch Cẩm mặc đồ ngủ nằm trên ghế dựa ngẩng đầu ngắm bầu trời đầy sao, bên trái là nước trái cây, bên phải là đồ ăn vặt, nhàn nhã thưởng thức bầu trời đêm vắng lặng. Thế giới đẹp như vậy, chúng ta phải đoàn kết yêu thương.
Nếu mấy chỗ dựa của mình có thể chung sống hòa thuận thì càng tuyệt hơn. Sư phụ và sư bá ngứa mắt nhau, hình như Bình Tâm nương nương và Nữ Oa nương nương lại đối đầu. Thân là người giàu lòng bác ái phải ôm chặt tất cả các chỗ dựa, hắn khổ quá đi! Cách mạng chưa thành công thì hắn vẫn phải tiếp tục cố gắng. Cố lên!
Bạch Cẩm nghĩ tới nghĩ lui, mí mắt không ngừng đánh nhau, cuối cùng hắn mơ màng ngủ thiếp đi.
Trong một tòa cung điện, không gian xuất hiện sóng dao động, sau đó thân ảnh Bạch Cẩm bước ra khỏi sóng dao động. Hắn quan sát xung quanh, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc. Đây là đâu? Rõ ràng là mình đang ngủ, sao lại đến đây? Lẽ nào mình lại bị triệu hoán? Nhưng sao ở đây chẳng có một bóng người?
Một tiểu hài mặc yếm đỏ chạy tung tăng từ bên ngoài vào, cười hì hì gọi: "Đại ca!"
Bạch Cẩm quay đầu, thốt lên đầy kinh ngạc: "Linh Châu Tử? Ta đã tới Oa Hoàng Cung à?"
Linh Châu Tử gật đầu: "Đúng vậy! Nương nương bảo ta dẫn ngươi qua đó." Hắn vẫy tay gọi: "Đại ca, đi cùng ta mau lên!"
Bạch Cẩm theo Linh Châu Tử đi ra ngoài, băng qua một đoạn hành lang dài dằng dặc rồi bay ra thế giới bên ngoài.
Phóng tầm mắt ra xa có thể thấy một cây đại thụ sừng sững bên dưới, cao như cái ô, buông xuống dây leo. Dưới gốc đại thụ có một hồ nước trong vắt bao quanh, những bông hoa nhỏ tươi tốt ven bờ tô điểm cho khung cảnh thêm duy mỹ tự nhiên.
Nữ Oa mặc cung trang hoa lệ đang dạo bước ven hồ, thỉnh thoảng có phi điểu lướt qua khoảng không trên hồ nước làm sóng nước bắn tung tóe.
Linh Châu Tử dừng đám mây lại và nói: "Đại ca, ngươi đi đi!" Sau đó hắn lặng lẽ truyền âm: "Ngươi cẩn thận chút, tâm trạng nương nương không tốt lắm."
Bạch Cẩm gật đầu, bay xuống dưới đáp bên cạnh hồ nước rồi đi về phía Nữ Oa nương nương. Sau khi đến gần, hắn vừa chắp tay thi lễ vừa cung kính hô: "Đệ tử bái kiến sư thúc!"
Nữ Oa gật đầu bảo: "Đứng lên đi!"
Bạch Cẩm đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo sau Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa ung dung cất lời: "Lúc trước ngươi đã đi đến Địa Phủ à?"
Bạch Cẩm thành thật trả lời: "Vâng! Địa Phủ vừa mới lập nên vô cùng hỗn loạn, Bình Tâm nương nương triệu kiến nhờ ta hỗ trợ tìm biện pháp."
Nữ Oa bình thản nói: "Bình Tâm nói gì với ngươi?"
"Cũng không có gì, nàng bảo ta giúp đỡ xử lý chuyện của Địa Phủ. À đúng rồi, Bình Tâm nương nương còn nói trên khắp hồng hoang, nữ tử mà nàng bội phục nhất chính là nương nương người. Đại khí phách và danh tác của người đã giành vinh quang cho nữ tử khắp hồng hoang."
Nữ Oa lắc đầu, bật cười nói: "Ngươi nói dối, ta hiểu Bình Tâm, chắc chắn nàng không bao giờ nói vậy."
Bạch Cẩm cười gượng: "Có lẽ câu từ chau truốt đôi chút nhưng đại ý không thay đổi."
"Sau này ngươi ít đi Địa Phủ thôi, ngươi tiếp xúc với nàng chẳng có ích lợi gì đâu."
Bạch Cẩm nói nhỏ: "Nương nương, hẳn là Bình Tâm nương nương cũng tốt chứ? Nàng và người đều là Thánh Nhân đại từ đại bi mà."
Nữ Oa ngẩng đầu nhìn phương xa, ung dung giải thích: "Bình Tâm là tồn tại đại thiện nhất hồng hoang, vì hồng hoang chính nghĩa nàng có thể hi sinh bản thân, có thể thờ ơ nhìn Vu tộc sụp đổ. Tương tự, nàng cũng có thể hi sinh ngươi vì chính nghĩa. Kiểu người này chỉ có thể kính nể chứ không thể tới gần, nếu không đến lúc nàng dùng chính nghĩa áp đặt, ta cũng không cứu được ngươi."
Bạch Cẩm cúi đầu đáp: "Vâng! Tạ ơn nương nương đã chỉ dẫn, đệ tử ghi nhớ trong lòng."
Trong lòng hắn trào dâng cảm xúc bất đắc dĩ. Giờ thì hay rồi, Bình Tâm nương nương không cho mình thân thiết với Nữ Oa nương nương, Nữ Oa nương nương cũng không cho mình thân thiết với Bình Tâm nương nương. Mình chỉ muốn ôm chặt chỗ dựa ăn no chờ chết thôi mà, sao lại khó vậy? Đột nhiên hắn cảm thấy hình như bây giờ ôm chỗ dựa đã trở thành một việc rất nguy hiểm.
Chương 231: Thông Thiên lại thu nhận năm ngàn đệ tử
Bạch Cẩm tò mò hỏi: "Nương nương, người tìm ta đến đây vì chuyện gì?"
Nữ Oa nhíu mày hỏi ngược lại: "Không có chuyện gì thì không được tìm ngươi à?"
"Đương nhiên là được, người có thể gọi ta đến bất cứ lúc nào, ta chờ lệnh cả ngày lẫn đêm, tùy nương nương sai bảo."
"Bao lâu rồi ngươi không đến Nhân tộc?"
"Từ sau cuộc chiến Vu Yêu, đệ tử không đến Nhân tộc nữa. Không giấu gì nương nương, ta sợ bản thân sẽ nhớ lại thảm trạng lúc đó."
Nữ Oa ung dung nói: "Đi xem thử đi! Cũng nên giải quyết mối phiền phức của Nhân tộc rồi!"
"Vâng!" Bạch Cẩm cung kính đáp một tiếng rồi hỏi: "Đệ tử có thể hỏi đó là mối phiền phức gì không?"
"Ngươi tự đi mà xem!"
...
Trên ghế dựa trong Điểu Sào, Bạch Cẩm bỗng mở choàng mắt, nhớ lại cảnh tượng trong mơ. Hắn thở dài một hơi, mình mới nhàn nhã được mấy ngày thôi mà! Lại có nhiệm vụ giao xuống!
Hơn nữa có chuyện gì cũng chẳng nói rõ mà cứ bắt mình phải đoán, Thánh Nhân ai cũng thích ra vẻ thần bí.
Bạch Cẩm lập tức trở mình đứng dậy, bước ra một bước liền xuất hiện bên trên Điểu Sào. Nóc Điểu Sào từ từ khép lại rồi đóng chặt theo một tiếng 'ầm'.
Bạch Cẩm chắp tay bái lạy Bích Du Cung, sau đó thân ảnh méo mó giây lát rồi lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Trong Luyện Khí Điện ở Bích Du Cung, Thông Thiên thở dài thườn thượt, sao lại có cảm giác Bạch Cẩm không phải đệ tử của mình thế nhỉ? Mới từ Địa Phủ về lại bị Nữ Oa kéo đi mất, sao hắn còn bận rộn hơn kẻ làm sư phụ này thế?
Bọn hắn người nào người nấy đều nhớ thương đệ tử của mình, đột nhiên tâm trạng hắn xuống dốc, hơi hậm hực một tí!
Sau đó Thông Thiên lên tiếng gọi: "Vô Đương!"
Vô Đương thánh mẫu đi từ bên ngoài vào, chắp tay thi lễ nói: "Sư tôn!"
"Truyền tin Tiệt Giáo ta mở cửa cầu đạo, thu nhận năm nghìn đệ tử."
Vô Đương thánh mẫu ngẩng đầu, do dự trong chốc lát rồi nói: "Sư phụ, sư đệ về rồi, ta nên giao việc chiêu mộ đệ tử cho hắn phụ trách."
Thông Thiên cất giọng âm u: "Hắn lại chạy mất rồi!"
Vô Đương thánh mẫu sửng sốt, tiểu sư đệ bận đến vậy ư? Nàng ngập ngừng lên tiếng: "Năm nghìn hơi nhiều thì phải?"
"Không nhiều! Ngươi đi đi!"
Tiểu sư đệ không ở đây, không ai có thể ngăn cản quyết tâm thu nhận đồ đệ của sư phụ. Vô Đương thánh mẫu bất đắc dĩ trả lời: "Vâng, đệ tử tuân lệnh!" Sau đó nàng xoay người đi ra ngoài.
"Bây giờ tâm trạng khá hơn rồi." Thông Thiên hài lòng tiếp tục luyện chế linh bảo, dù sao cũng phải thưởng ít đồ cho các đệ tử ưu tú.
...
Bạch Cẩm xuất hiện trên Thủ Dương Sơn, thong thả lướt mây đạp gió phi hành, vừa bay lơ lửng trên một bộ lạc vừa chăm chú quan sát bộ lạc bên dưới.
Ở trung tâm bộ lạc treo một chiếc phù triện lấp lánh nhật quang, soi sáng bóng đêm mang đến chút ấm áp trong đêm tối.
Bạch Cẩm vừa liếc mắt đã nhìn ra lai lịch của phù triện, trên đó có khí tức của Huyền Đô, có thể trấn nhiếp yêu ma và xua đuổi Thánh Quỷ.
Vài thiếu niên mười mấy tuổi mặc da thú, eo giắt trường đao, tay cầm cung tên đi qua đi lại trong cánh rừng tối om.
Bỗng nhiên thiếu niên dẫn đầu giơ tay lên, mừng rỡ nói: "Chú ý, phía trước có man ngưu!"
Các thiếu niên còn lại cũng vui mừng ra mặt, lần lượt bay 'vèo vèo vèo' lên cây rồi núp trong lá cây.
Lao xao! Âm thanh giẫm lên cành cây vang lên, một con man ngưu to lớn chậm rãi đi tới, cặp mắt của nó lập lòe phát ra tia sáng âm u trong bóng đêm.
"Quác..." Tiếng quạ đen đột ngột vang lên.
"Vút!"
"Vút!"
Mấy mũi mộc tiễn bắn từ trên cây xuống.
Phì!
Phì!
Hai mắt man ngưu lập tức đỏ ngầu.
"Ọ!" Man ngưu phát ra tiếng rít gào vì đau đớn.
Mấy đạo thân ảnh lao ra khỏi lùm cây, trường đao quét qua không trung rồi chém mạnh vào người man ngưu phát ra âm thanh nặng nề như chém vào đất đá.
Ầm ầm! Man ngưu gồng lên, hai chiếc sừng sắc bén, phát ra tiếng tru "ọ", "ọ".
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Từng cây đại thụ bị đụng gãy hoặc bị chém đổ trong quá trình chiến đấu, sau đó bị hất bay rồi đập vào trong rừng gây ra tiếng nổ lớn.
Tiếng gào thét phẫn nộ trong chiến đấu liên tiếp vang lên trong núi rừng nhưng mấy thiếu niên mười mấy tuổi vẫn chậm chạp không có cách nào chém giết man ngưu.
Thiếu niên dẫn đầu lộ vẻ mặt nôn nóng, cắn răng ra lệnh: "Rút lui!"
Một thiếu niên khác sốt ruột hét to: "Không được, đêm dài đằng đằng đã đến, gặp được thức ăn thì tuyệt đối không được từ bỏ!"
"Gừ!"
"Gru..."
...
Từng tiếng kêu của dã thú liên tục vang lên.
Mặt mày thiếu niên dẫn đầu chợt biến sắc, hắn hô: "Động tĩnh săn bắn quá lớn, rút lui, mau rút lui!"
Cho dù các thiếu niên khác có không cam lòng đến mấy thì cũng đành phải rút lui. Săn thú vào ban đêm khó khăn gấp bội, dã thú trở nên hung dữ hơn, chỉ chậm chút thôi thì kẻ trở thành con mồi rất có thể sẽ là bọn hắn.
Bạch Cẩm không can thiệp vào sự lựa chọn của đối phương, hắn đứng trên bộ lạc này quan sát một lúc rồi tiếp tục bay tới các bộ lạc khác. Cuộc chiến Vu Yêu vừa mới kết thúc không lâu, không có nhiều bộ lạc Nhân tộc cho lắm, trong đó có một phần sống dựa vào Thủ Dương Sơn, một phần sống dựa vào Ngũ Trang Quan.
Bạch Cẩm lặng lẽ quan sát từng bộ lạc, thấy Nhân tộc cầu sinh trong đêm tối. Ban đêm dài đằng đẵng không chỉ tối tăm mà còn áp lực, không chỉ riêng Nhân tộc mà các chủng tộc khác cũng thế, tất cả đều trở nên cuồng bạo.
Chương 232: Bạch Cẩm đến bộ lạc Nhân tộc
Trên quảng trường của một bộ lạc khác, một lão đầu tóc tai rối bù ngồi xếp bằng trước phù triện. Hắn ngẩng đầu nhìn phù triện, vừa vươn tay quơ túm như muốn bắt lấy cái gì đó vừa lẩm bẩm: "Ánh sáng, lửa, rốt cuộc điều gì khiến ánh sáng sinh ra lửa, là điều gì? Vì sao mình không nghĩ ra?"
Những tộc nhân đi qua quảng trường đều lắc đầu nhìn lão giả với mắt tràn đầy thương hại, sau đó lại tiếp tục làm việc của mình.
Bạch Cẩm lẳng lặng nhìn lão giả trên quảng trường. Lửa à? Đó là một trong những chuyện Nữ Oa nương nương bảo mình giải quyết sao? Hắn lập tức đáp từ trên trời xuống, trên người lóe sáng rồi hóa thành một Nhân tộc trẻ tuổi mặc da thú. Sau đó hắn đi vào trong bộ lạc, quan sát xung quanh.
"Này, tiểu tử, ngươi đứng lại cho ta!" Một tiếng quát to bỗng vang lên.
Bạch Cẩm dứng bước, một người trung niên để râu quai nón sải bước từ đằng xa đi tới, giọng nói to như tiếng sấm rền: "Tiểu tử, ngươi không phải người của bộ lạc chúng ta, ngươi là ai?"
Bạch Cẩm vội vàng lên tiếng: "Ta là Thiết Chùy đến từ bộ lạc Đại Khâu."
Người trung niên để râu quai nón nhíu mày nói: "Ta biết bộ lạc Đại Khâu, sao ngươi lại đến chỗ chúng ta?"
"Tộc trưởng phái ta tới, bảo ta hỏi thăm xem bộ lạc các ngươi có gặp khó khăn gì không, có thể chống chọi qua ban đêm không?"
Người trung niên để râu quai nón nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt khinh bỉ, đồng thời gầm lên: "Gặp khó khăn thì sao nào? Các ngươi có thể trợ giúp chúng ta không? Về nói với tộc trưởng các ngươi là trước đây Vu, Yêu đuổi giết chúng ta còn chống chọi được huống chi là ban đêm. Lão tử nhất định sẽ mạnh hơn hắn, sẽ dẫn dắt tộc nhân của ta vượt qua đêm dài đằng đẵng."
Nhân tộc đằng xa rối rít quay đầu hô: "Tộc trưởng đại nhân nói rất hay!"
"Tộc trưởng đại nhân ngầu quá đi!"
...
Tộc trưởng để râu quai nón cũng cười ha ha, bày ra dáng vẻ vô cùng khí phách.
"Thì ra tộc trưởng đại nhân ở ngay trước mặt."
Người trung niên để râu quai nón vỗ lên người Bạch Cẩm, hào khí nói: "Đừng giả vờ, ngươi một mình vượt qua rừng núi đến bộ lạc chúng ta, ngươi là dũng sĩ, ta thích! Ngươi dứt khoát ở lại bộ lạc của chúng ta đừng đi nữa, ta sẽ tìm mấy nữ tử xinh đẹp cho ngươi."
"Cảm ơn ý tốt của tộc trưởng, ta phụng mệnh đến đây hỏi chuyện, nhất định phải trở về, mong tộc trưởng cho biết các ngươi có gặp khó khăn gì không?"
Ánh mắt người trung niên để râu quai nón lộ rõ cảm xúc bi thương, hắn bực bội nói: "Có gì hay mà hỏi? Bóng tối, dã thú, thức ăn, giá lạnh, bệnh tật, tất cả đều là vấn đề, chẳng phải ai ai cũng vậy sao?" Hắn hùng hổ nhổ nước bọt rồi mắng một câu: "Mẹ nó chứ, đêm tối chết tiệt này cũng dài quá đấy!"
Bạch Cẩm nghiêng đầu nhìn lão giả dưới phù triện: "Tộc trưởng, hắn đang làm gì thế?"
Tộc trưởng để râu quai nón quay đầu nhìn lão giả rồi trả lời: "Hắn ấy à, lứa trẻ các ngươi không biết tộc chúng ta đã từng huy hoàng, mười vạn Nhân Tổ soi sáng chúng ta như mặt trời ban trưa, ai ai cũng có pháp lực vô biên như thần tiên."
Trong mắt hắn đong đầy khao khát, giọng nói chất chứa hoài niệm: "Nhân Tổ bảo vệ bộ lạc, mang đến ánh sáng và ấm áp cho chúng ta trong đêm tối, xua đuổi yêu ma giúp chúng ta. Điều quan trọng nhất là Nhân Tổ có thể nhóm lửa bằng thần thông pháp thuật của mình để chúng ta có thể nướng thức ăn."
Hắn thương cảm nói: "Sau này xảy ra thảm kịch Vu, Yêu tàn sát Nhân tộc, bộ lạc tan vỡ, vô số tộc nhân mất mạng, toàn bộ mười vạn Nhân Tổ vẫn lạc, bây giờ chúng ta chỉ có thể trải qua cuộc sống ăn sống uống tươi."
Hắn nhìn lão giả dưới phù triện, tiếp tục nói: "Nhưng hắn không chịu chấp nhận hiện thực, hắn muốn kiếm hỏa diễm thần thông của thần tiên bằng chính sức mình. Ha ha, sao có thể làm được chuyện này? Lửa là thứ chỉ thần linh mới có."
Bạch Cẩm nhìn lão giả và hỏi: "Hắn tên là gì?"
"Hắn tên Toại Nhân Thị, từng là thợ săn giỏi nhất bộ lạc chúng ta, cùng ta bảo vệ tộc nhân thoát khỏi sự vây bắt của Vu, Yêu." Tộc trưởng để râu quai nón lắc đầu cảm thán: "Ngươi đừng tiếp xúc với hắn, hắn điên rồi. Làm người phải chấp nhận hiện thực, dũng cảm nhìn về phía trước. Cho dù không có lửa chúng ta vẫn có thể sinh tồn, chờ khi trời sáng chúng ta có thể lấy mồi lửa trong núi rừng."
"Biết đâu hắn có thể thành công!"
"Sao có thể chứ? Hắn chỉ là con người." Tộc trưởng để râu quai nón lắc đầu.
Bạch Cẩm cất bước đi về phía Toại Nhân Thị.
Tộc trưởng để râu quai nón gãi đầu lẩm bẩm: "Lại thêm một kẻ điên, đêm tối chết tiệt!" Hắn hung hăng chửi thề.
Bạch Cẩm đi tới bên cạnh Toại Nhân Thị, ngồi xổm xuống rồi hỏi: "Nghe nói ngươi muốn tạo ra lửa?"
Toại Nhân Thị gật đầu, sau đó ngẩng lên ngây ngốc nhìn phù triện phát ra ánh sáng, chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt mê mang.
"Ta cảm thấy ngươi có thể làm được."
Toại Nhân Thị bỗng nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, ánh mắt sáng lấp lánh: "Ngươi tin ta hả? Ngươi tin phàm nhân chúng ta có thể khống chế lửa ư?"
Bạch Cẩm gật đầu: "Ta tin."
Toại Nhân Thị nở nụ cười vui mừng, siết chặt nắm đấm: "Chắc chắn ta có thể tìm ra cách giúp Nhân tộc tự nhóm lửa. Thật ra ban ngày chúng ta cũng từng gặp ngọn lửa nhưng lửa này do thiên nhiên tạo ra chứ không phải do thần tiên nhóm lên. Khi đó ta lập tức biết được, thì ra không chỉ thần tiên mới có thể nhóm lửa mà còn có thể tạo ra lửa bằng những phương pháp khác. Vì vậy trong lòng ta bỗng nảy ra một ý: tìm ra ngọn lửa của Nhân tộc chúng ta."
Chương 233: Tạo ra lửa
"Thế tại sao ngươi không đi tìm mà lại ngồi đây?" Bạch Cẩm hỏi.
"Trước đây ta từng nhìn thấy Nhân Tổ nhóm lửa." Toại Nhân Thị giơ bàn tay mình lên và nói: "Trên tay nhân tổ lóe lên ánh sáng, lửa lập tức bùng lên mà chúng ta tìm được thiên hỏa vào ban ngày, vì vậy ta cho rằng có lẽ ánh sáng đã mang lửa tới."
"Thế nên ngươi ngồi lì ở đây vì muốn tìm hiểu bí ẩn ánh sáng sinh ra lửa phải không?"
Toại Nhân Thị ngượng ngùng gật đầu.
Bạch Cẩm dẫn dắt: "Vậy ngươi có từng nghĩ thật ra cũng có thể là lửa mang tới ánh sáng."
Toại Nhân Thị thì thầm: "Lửa mang tới ánh sáng?" Hắn lắc đầu: "Không đúng, rõ ràng là ánh sáng xuất hiện trước, sau đó mới có lửa."
"Ngươi có thể nghĩ theo hướng ngược lại!"
Toại Nhân Thị nhìn Bạch Cẩm một cách khinh bỉ: "Người trẻ tuổi, chúng ta phải tin vào mắt mình."
Được thôi! Tóc ngươi dài ngươi có lý, ta chẳng thèm tranh cãi với ngươi.
Bạch Cẩm tiếp tục dẫn dắt: "Chúng ta đổi sang góc độ khác, nếu không tìm được bí ẩn từ ánh sáng thì chúng ta có thể nghĩ xem lửa còn có đặc điểm gì, ngoài sáng ra còn gì nữa?"
Toại Nhân Thị sửng sốt, tự lẩm bẩm một mình: "Ngoài ánh sáng ra còn có gì? Còn có... rất nóng!" Hắn ngồi xếp bằng dưới đất, bần thần sững sờ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Toại Nhân Thị ngồi đó không nhúc nhích như đã chết, song ánh mắt càng lúc càng sáng.
Bóng đêm trôi theo thời gian, thiên địa càng thêm vắng lặng, một cơn gió lạnh thổi qua.
Tộc trưởng để râu quai nón mặc áo choàng lông đi từ trong bộ lạ ra ngoài, xách một cái chân heo khô khốc đưa cho Bạch Cẩm: "Ăn chút đi! Không ăn gì thì không chịu nổi đâu."
Toại Nhân Thị bỗng sực tỉnh, nhảy bật lên rồi chạy băng băng ra ngoài, vẻ mặt như điên như cuồng.
Tộc trưởng để râu quai nón sững sờ, sau đó giận dữ hét to: "Này, ngươi làm gì thế? Bên ngoài nguy hiểm lắm!" Hắn giậm chân lên mặt đất, một tiếng 'rầm' chấn động vang lên, đất đá rạn nứt. Hắn lao ra như đạn pháo, kéo dài hơn hai mươi mét trên không trung rồi rơi 'bịch' xuống trước mặt Toại Nhân Thị.
Tộc trưởng để râu quai nón xoay người lại, tức giận quát: "Quay về cho ta!"
Dường như Toại Nhân Thị không nhìn thấy tộc trưởng để râu quai nón, trong mắt hắn chỉ có rừng cây nghìn mét, điên cuồng chạy về phía trước.
Ánh mắt tộc trưởng để râu quai nón chợt đóng băng, hắn vươn móng vuốt như Thần Ưng chộp về phía Toại Nhân Thị.
Bạch Cẩm chạm chân lên mặt đất bay tới, thuận tay cản lại bàn tay của tộc trưởng để râu quai nón rồi đẩy ra.
Tộc trưởng để râu quai nón lảo đảo lùi về sau mấy bước, nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt khó tin: "Ngươi nhập đạo rồi ư?"
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Tộc trưởng, hãy xem hắn làm gì."
Toại Nhân Thị chạy vào trong rừng cây, tìm kiếm trên mặt đất, cuối cùng tìm được một bó củi khô. Hắn lại tìm một cây gậy gỗ, ngồi xổm bên cạnh một tảng đá lớn, chọc gậy gỗ lên bó củi, sau đó dùng hai tay cọ thật mạnh.
Gậy gỗ chuyển động cực nhanh trong tay Toại Nhân Thị, thể chất cường đại đã cung cấp động năng dồi dào cho gậy gỗ, chuyển hoá thành một chùm quang ảnh.
Tộc trưởng để râu quai nón đi tới, hỏi ra thắc mắc: "Hắn làm gì thế?"
Bạch Cẩm ung dung trả lời: "Hắn đang làm một chuyện trọng đại có thể ảnh hưởng tới tương lai của cả Nhân tộc chăng?"
Tộc trưởng để râu quai nón cười nhạo: "Chỉ dựa vào hắn? Một phế nhân bị điên mà thôi. Nếu không nể tình hắn từng dốc sức cho Nhân tộc thì ta đã đuổi hắn đi từ lâu rồi."
Gậy gỗ chuyển động càng nhanh, bó củi trên tảng đá dần biến thành màu đen, tiếp đó tỏa ra làn khói xanh mỏng manh cùng chút ít đốm lửa lập lòe.
Nụ cười trên gương mặt tộc trưởng để râu quai nón dần biến mất, hắn trợn tròn mắt nhìn bó củi dần chuyển thành màu đen, lẩm bẩm nói: "Đây là... đây là lửa ư?"
Một cơn gió thổi qua, tộc trưởng để râu quai nón vội vàng cởi y phục ra, cố chịu rét lạnh ngồi xổm bên cạnh tảng đá lớn, trải áo choàng lông ra che gió lạnh vì sợ gió thổi tắt đốm lửa nhỏ xíu kia.
Bạch Cẩm vươn tay, một đống cỏ khô bay từ đằng xa tới, rơi xuống bên cạnh Toại Nhân Thị.
Toại Nhân Thị liếc nhìn cỏ khô, tức thì ánh mắt sáng ngời. Hắn lập tức dừng tay, cầm cỏ khô cẩn thận đặt lên bó củi lập lòe đốm lửa, sau đó phồng miệng thổi.
Khói trắng càng lúc càng dày đặc làm Toại Nhân Thị ho liên tục vì bị sặc, thế nhưng nụ cười trên gương mặt không cách nào che giấu.
Một ngọn lửa bốc cháy trên cỏ khô, tiếp đó bùng lên thành cột lửa cao vút, tỏa ra ánh sáng và độ nóng mãnh liệt bức lui Toại Nhân Thị và tộc trưởng để râu quai nón.
Tộc trưởng để râu quai nón quỳ 'bịch' xuống đất, reo hò trong tâm trạng vui mừng khôn xiết lẫn kích động: "Lửa, lửa kìa! Lửa của chúng ta!"
Toại Nhân Thị cũng ngây người nhìn ngọn lửa, trong mắt lấp lánh giọt nước mắt kích động. Mình thành công rồi, mình thành công tạo ra lửa rồi!
Một áng kim vân xuất hiện trong bầu trời đêm đầy sao. Kim vân giáng xuống dưới, chia ra làm ba: bảy phần rơi vào trong cơ thể Toại Nhân Thị, hai phần rơi vào người Bạch Cẩm, còn một phần dung nhập vào bó củi và gậy gỗ trên tảng đá lớn. Ngay sau đó, bó củi và gậy gỗ lấp lánh ánh sáng công đức màu vàng thẫm, hóa thành khí vận thần khí của Nhân tộc.
Khí tức trong người Toại Nhân Thị liên tục tăng cao, từ Thiên Tiên, Chân Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên cho tới khi đến Kim Tiên hậu kỳ mới dừng lại. Trong đôi mắt hắn bập bùng hỏa quang, uy nghiêm không thể nhìn thẳng. Toại Nhân Thị vẫy tay, khúc gỗ và gậy gỗ bên dưới lập tức bay lên rơi vào trong tay hắn, trên khúc gỗ vẫn còn ngọn lửa nóng rực.
Chương 234: Nhân Giáo Thủ Đồ
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, mỉm cười lên tiếng: "Chúc mừng đạo hữu nhóm ra nhân đạo sơ hỏa. Nhân đạo bất diệt, mồi lửa không tắt."
Toại Nhân Thị nghiêng đầu nhìn hắn, bình tĩnh cất lời: "Ta không thể nhìn thấu ngươi, rốt cuộc ngươi là ai? Nhân tộc không có cường giả như ngươi mới phải."
Đại hán để râu quai nón cũng quay sang nhìn Bạch Cẩm, vội vàng bò dậy, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
Trên người Bạch Cẩm chợt lóe sáng, hắn trở lại dáng vẻ vốn có: bạch y bay phấp phới giữa núi rừng, khí chất siêu phàm, không nhiễm bụi trần.
Toại Nhân Thị cuống quít bái lạy, kích động hô: "Bái kiến Thánh sứ!"
Tộc trưởng để râu quai nón cũng kích động bái lạy: "Thánh sứ, tạ ơn Thánh sứ đã mang lửa đến cho chúng ta."
Cách đây không lâu Vu, Yêu tàn sát con người, lúc đó chính Thánh sứ đã ra tay chém giết, cản đường Đại Vu, đồng thời chỉ đường tới Thủ Dương Sơn. Có thể nói nếu không có Thánh sứ sẽ không có nhất mạch Nhân tộc ở Thủ Dương Sơn. Tất cả Nhân tộc ở Thủ Dương Sơn đều cảm động và khắc ghi ân tình của Thánh Sứ, không dám lãng quên.
Bạch Cẩm giơ tay ngăn cản hai người quỳ lạy, vừa cười vừa nói: "Không cần đa lễ! Cho dù không có ta thì các ngươi cũng có thể nghĩ ra cách nhóm nhân đạo hỏa diễm."
"Ở đây!"
"Ở phía trước!"
"Có lửa kìa!"
...
Tiếng la hét kích động từ đằng xa vọng tới, thân ảnh lúc ẩn lúc hiện chạy băng băng trong bóng đêm.
Bạch Cẩm nói: "Toại Nhân Thị, ngươi đi cùng ta."
"Vâng." Toại Nhân Thị gật đầu đáp lời, không do dự chút nào.
Hai người bay lên trời, tộc trưởng để râu quai nón ở dưới mặt đất chắp tay bái thật sâu tỏ lòng cảm kích.
Mấy trăm người đông nghìn nghịt chạy tới vây quanh tộc trưởng để râu quai nón.
Một nữ nhân thô lỗ la hét: "Tộc trưởng, lửa đâu? Rõ ràng là vừa rồi chúng ta nhìn thấy lửa."
Những người khác cũng dáo dác nhìn xung quanh.
Mọi người nhao nhao sốt sắng: "Phải đó! Lửa đâu rồi?"
"Tộc trưởng, lửa đang ở đâu?"
"Lạ thật, sao lại không có dấu vết lửa cháy?"
...
Tộc trưởng để râu quai nón gầm lên: "Tất cả im miệng cho ta!"
Mọi người dần im lặng, nhìn tộc trưởng để râu quai nón với ánh mắt đong đầy mong đợi lẫn nôn nóng.
"Lửa bị mang đi rồi nhưng ta đã có cách tạo ra lửa, sau này mỗi người chúng ta đều có thể nắm giữ phương pháp tạo lửa." Tộc trưởng để râu quai nón càng nói càng hưng phấn.
Ai nấy đều xôn xao.
Nữ nhân thô lỗ hét ho: "Tộc trưởng, lẽ nào ngươi cũng ngu ngốc như Toại Nhân Thị? Lửa là thần thông chỉ thần linh mới có."
"Không sai, sao chúng ta có thể nắm giữ ngọn lửa được?"
...
Tộc trưởng để râu quai nón quát: "Tất cả im miệng cho ta, các ngươi ai cũng xem thường Toại Nhân Thị nhóm nhân đạo chi hỏa. Ta đã nói là toàn thân hắn tỏa ra kim quang, có Hỏa Phượng hộ thân, vậy mà các ngươi không tin, chỉ có ta vẫn luôn tin tưởng Toại Nhân Thị, không bỏ rơi hắn. Các ngươi có biết vừa nãy ai đến chỉ dẫn cho Toại Nhân Thị không? Là Thánh sứ đó!"
Tất cả mọi người đều im như thóc, mắt trợn tròn. Thánh sứ tới ư?
...
Trên đám mây lơ lửng giữa trời đêm, một thân ảnh mặc đạo bào thản nhiên đứng đó.
Bạch Cẩm đưa Toại Nhân Thị bay đến độ cao ngang tầm thân ảnh kia.
Huyền Đô chắp tay thi lễ, nở nụ cười nhẹ: "Bái kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm đáp lễ: "Bái kiến sư đệ!"
Hai người đứng thẳng dậy.
Toại Nhân Thị hỏi nhỏ: "Thánh sứ, vị này là ai? Ta phải xưng hô thế nào?"
Huyền Đô nhìn hắn, khẽ mỉm cười giới thiệu: "Ta là Nhân Giáo Thủ Đồ Huyền Đô đại pháp sư phụng mệnh sư phụ đến truyền pháp dụ."
Toại Nhân Thị vội vàng chắp tay thi lễ, Huyền Đô đại pháp sư nghe có vẻ rất lợi hại đó!
Chà! Bạch Cẩm ngạc nhiên nhìn Huyền Đô, hắn trở thành Nhân Giáo Thủ Đồ rồi à!
Huyền Đô nghiêm mặt nói: "Giáo chủ Nhân Giáo ra pháp dụ, Toại Nhân Thị nhóm nhân đạo sơ hỏa, phổ biến lửa rộng rãi ở Nhân tộc, sau này có thể ẩn cư ở Hỏa Vân Động, được khí vận của Nhân tộc bảo vệ, từ nay về sau thanh tĩnh tự tại."
Toại Nhân Thị bất giác nhìn về phía Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm thúc giục: "Còn không mau lĩnh pháp chỉ?"
Toại Nhân Thị vội vàng cung kính hô: "Xin lĩnh pháp chỉ!"
Một đạo thanh quang xuất hiện trong tay Huyền Đô rồi chui vào trong cơ thể Toại Nhân Thị. Huyền Đô nói: "Tia Thái Thanh Tiên Quang này có thể bảo vệ ngươi bình an, cũng có thể dẫn ngươi vào Hỏa Vân Động."
Toại Nhân Thị cung kính cúi lạy: "Tạ ơn giáo chủ Nhân Giáo."
"Đi thôi! Nhân tộc nhờ có ngươi mới hưng thịnh."
Toại Nhân Thị lập tức bay về phía xa. Những ngày tháng không có lửa phải ăn sống uống tươi quá gian nan, Toại Nhân Thị là người rõ ràng nhất, bây giờ hắn gấp gáp muốn truyền lại phương pháp đánh lửa cho tất cả các tộc nhân.
Sau khi Toại Nhân Thị đi, Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ thêm lần nữa, đồng thời trịnh trọng nói: "Bạch Cẩm bái kiến sư huynh!"
Huyền Đô đại pháp sư cuống quít vươn tay đỡ Bạch Cẩm dậy: "Không được, sư huynh làm gì thế?"
Bạch Cẩm thuận thế đứng dậy, sau đó cất lời: "Chúc mừng sư huynh trở thành Nhân Giáo Thủ Đồ, truyền thừa đạo thống của Nhân Giáo."
Huyền Đô đại pháp sư chắp tay đáp lễ, nhăn mặt nói: "Thánh sứ, ngài đang làm khó ta đó. Ngài có đại ân với Nhân tộc, dù thế nào đi chăng nữa ta cũng không dám nhận sư huynh chi lễ của ngài."
"Thủ đồ một giáo truyền thừa đạo thống của một giáo. Tam Thanh vốn là một thể, ngươi là Nhân Giáo Thủ Đồ có địa vị cao hơn Xiển Giáo Thủ Đồ Quảng Thành Tử và Tiệt Giáo Thủ Đồ Đa Bảo, có thể nói là Đại sư huynh của tam giáo, nhận lễ của ta là lẽ đương nhiên."
Huyền Đô xua tay liên tục: "Không dám, không dám, ta nhập môn chưa lâu, sao dám giữ địa vị cao hơn chư vị sư huynh?"

