Chương 89
Dao Trì bật cười thành tiếng, nói: “Chỉ cần nàng có thể an toàn bình an là đã đủ rồi, Hằng Nga mang Long Cát đến đây.”
Hằng Nga từ phía sau một tòa cung điện đi tới, trong lòng ôm một tiểu cô nương mặc yếm, đôi mắt to linh động nhìn chung quanh.
Long Cát nhìn thấy Dao Trì Vương Mẫu liền nhếch miệng cười lanh lảnh như tiếng chuông ngân. Nàng nhảy khỏi vòng tay của Hằng Nga, dùng cả tay chân quơ loạn trong không trung bay về phía Dao Trì Vương Mẫu như là đang bơi trong không trung.
Dao Trì Vương Mẫu dang tay ôm Long Cát vào trong ngực rồi chùi chùi thức ăn thừa còn dính trên miệng nàng, ôn nhu nói: “Long Cát, mẫu thân đã tìm cho ngươi một người sư phụ rồi này.”
Long Cát ôm cánh tay Vương Mẫu, cười hì hì la lên: “Sư phụ, ăn ngon.”
Vương Mẫu quay đầu nhìn về phía Bạch Cẩm, bất đắc dĩ nói: “Nữ nhi của ta hơi tham ăn một chút.”
Bạch Cẩm cười nói: “Sư thúc cứ yên tâm, ở Tiệt giáo của ta cái khác không có nhưng đồ ăn ngon tuyệt đối không ít, sẽ không để cho nàng phải uất ức.”
“Vậy thì đành nhờ ngươi rồi!” Dao Trì dùng một chút pháp lực nâng Long Cát bay về phía Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm ôm Long Cát vào trong ngực, Long Cát lập tức cười lên, duỗi bàn tay nhỏ mũm mĩm ra bắt lấy mũi Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm cúi đầu nhìn Long Cát, ôn hòa cười nói: “Nữ hài tử thích cười khí vận cũng sẽ không kém. Tiểu Long Cát, sau này xin chiếu cố nhiều hơn.”
Long Cát nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kì.
Bạch Cẩm ôm Long Cát đứng dậy, nói: “Hạo Thiên sư thúc chuyển thế, chắc chắn Thiên Đình sẽ có rất nhiều chuyện cần phải thu xếp, ta cũng không quấy rầy nữa. Cáo từ!”
Dao Trì Vương Mẫu khẽ gật đầu nói: “Sau này nếu có chuyện gì đều có thể đến Thiên Đình, dù không có ta ở đó thì vẫn còn Cửu Thiên Huyền Nữ và Hằng Nga, các nàng sẽ dốc toàn lực tương trợ.”
“Đa tạ sư thúc!” Bạch Cẩm xoay người thi lễ, sau đó ôm Long Cát cáo từ rời đi.
...
Ngay Khi Bạch Cẩm rời khỏi Thiên Đình, khắp hồng hoang đều có các thế lực ngầm hoành hành, Thiên Đế ngã xuống, thế lực khắp nơi đều xao động, Hạo Thiên Thượng Đế trở mình đương nhiên phải đối mặt với mưu kế đến từ các phe nhưng những chuyện này cũng không liên quan gì đến Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm một đường trở lại Đông Hải, ôm Long Cát đi vào Tam Quang Tiên Đảo rồi tiến thẳng vào bên trong Điểu Sào, từ bên trong phòng bài bạc trong Điểu Sào truyền ra tiếng mạt chược.
Khóe miệng Bạch Cẩm hơi giật giật, từ khi mạt chược lan rộng ra khắp Đông Hải, không biết bao nhiêu sư muội đã trở thành trạch nữ, cũng không biết là họa hay phúc, hắn lớn tiếng la lên: “Ta trở về rồi đây!”
Tiếng mạt chược bỗng nhiên dừng lại, vài tiếng nói truyền ra: “Sư muội, pháp thuật kia của người có chút khuyết điểm, tốc độ quá chậm.”
“Sư tỷ nói rất đúng, đa tạ sư tỷ chỉ điểm, ta nhất định sẽ nỗ lực cải thiện.”
“Sư điệt tiến bộ thật nhanh!”
“Là do sư cô dạy dỗ tốt.”
...
Những bóng người cười nói dịu dàng từ bên trong phòng bài bạc đi ra, không biết còn tưởng rằng các nàng đang cố gắng tu hành.
Thạch Cơ, Cô Lương, Vân Tiêu và Tinh Vệ, cả bốn người các nàng nhìn thấy Bạch Cẩm đang ôm một tiểu hài tử thì lập tức tất cả đều trừng to mắt, vội vàng đi qua vây quanh nhìn Tiểu Long Cát trắng ngần, trong đầu tất cả đều hiện lên một suy nghĩ, thật đáng yêu! Một lát sau trong đầu lại nảy ra một ý nghĩ khác, đây là hài tử của ai?
Vân Tiêu hơi do dự, nói: “Sư huynh, đây là hài tử của ngươi hả?”
Bạch Cẩm tức giận nói: “Đoán mò cái gì vậy? Đồ đệ của ta, Long Cát.”
Cô Lương mừng rỡ cười nói: “Oa! Thật đáng yêu.”
Ánh mắt nàng đầy chờ mong nhìn Bạch Cẩm nói: “Sư huynh, có thể cho ta ôm một cái không?”
Bạch Cẩm cười cười rồi đưa Long Cát qua.
Cô Lương lập tức ôm Long Cát vào trong lòng, cười hì hì nhìn Long Cát.
Tất cả mọi người đều vây quanh Long Cát, chọc cho nàng vui, chọc cho nàng cười.
Chạng vạng tối, mọi người mới lưu luyến không nỡ mà rời đi, Long Cát nằm trên ghế ở bên trong Điểu Sào, mắt nhỏ nhìn xung quanh, chẳng có chút sợ hãi nào.
Tinh Vệ ngồi bên cạnh Long Cát, dùng tay chọt chọt một chút vào cánh tay nhỏ bé của Long Cát, nghiêm túc nói: “Gọi sư tỷ đi!”
Long Cát quay đầu nhìn Tinh Vệ.
Tinh Vệ chột dạ nhìn trái nhìn phải một chút, sau đó thò tay chọt chọt cánh tay nhỏ bé của Long Cát, nghiêm túc nói: “Gọi sư tỷ!”
“Oa!” Long Cát vừa mở miệng liền khóc.
Tinh Vệ sợ đến mức vội vàng đứng lên, hét lớn: “Sư phụ, Tiểu Long Cát khóc rồi.”
Bạch Cẩm từ trong cung điện đi tới, vẩy vẩy nước trên tay rồi nói: “Làm sao vậy?”
Tinh Vệ lập tức lắc đầu nói : “Ta cũng không biết nữa, tự dưng nàng bật khóc.”
Bạch Cẩm đi tới ôm lấy tiểu Long Cát, nói: “Chắc là đói rồi! Ta cũng sớm đã làm xong cơm, chúng ta mau vào thôi!”
Tinh Vệ chắp tay sau lưng đi theo Bạch Cẩm vào bên trong đại điện, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía tiểu Long Cát, người nhỏ xíu mà sao lại khóc lớn đến như vậy?
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Tinh Vệ liền lặng lẽ chạy vào phòng Bạch Cẩm, ghé vào đứa bé trên giường, đưa tay thọc tiểu Long Cát một chút, thầm thì nói: “Gọi sư tỷ, gọi sư tỷ, gọi ta là sư tỷ đi!”
“Oa!” Tiếng khóc vang dội lại vang lên một lần nữa.
Tinh Vệ vội vàng rút tay lại, lui ra phía sau một bước, ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn lên nóc phòng, cao ngạo đứng bên cạnh bên cạnh xe đẩy của đứa trẻ.
Chương 331: Đến Bình Tâm Điện phục mệnh
Bạch Cẩm mơ mơ màng màng mở to mắt, nói: “Lại làm sao nữa?”
Tinh Vệ nói: “Ta cảm thấy là nàng đói rồi, vừa khéo ta có làm điểm tâm, còn thừa lại một ít.”
“Vậy ngươi ôm nàng đi ăn điểm tâm đi!” Bạch Cẩm uể oải nói.
Tinh Vệ sững sờ một chút, cúi đầu nhíu mày nhìn Tiểu Long Cát đang khóc lớn, nhỏ như vậy làm sao cho ăn? Nàng phóng thích một chút pháp lực nâng tiểu Long Cát lên, ôm lấy nàng đi ra ngoài.
...
Giữa trưa, Bạch Cẩm mời Vân Tiêu đến trông nom Tinh Vệ và Long Cát, còn mình thì đi vào địa phủ.
Bên trong Bình Tâm Điện ở U Minh Địa Phủ, Bạch Cẩm quỳ trên bồ đoàn, ưu sầu nói: “Nương nương, đệ tử đã thất bại rồi! Cho dù đệ tử trăm vạn mưu đồ, muôn vàn tính toán thì sau cùng bộ lạc Cửu Lê vẫn thua bộ lạc Nhân tộc, đệ tử Xi Vưu thân yêu của ta chỉ sợ cũng đã bị giết. Nương nương, người trừng phạt ta đi! Tất cả đệ tử đều nhận.”
Cộp!
Cộp!
Cộp!
Một trận tiếng bước chân nặng nề vang lên, một đại hán không đầu từ bên ngoài đi tới, quỳ trong đại điện.
Bạch Cẩm lặng lẽ quay đầu nhìn qua, trên cổ đại hán không đầu vẫn còn đang không ngừng nổi lên bọng máu, lập tức trong lòng càng hoảng sợ, không phải chỉ là chặt một cái đầu thôi sao? Có cần phải trở nên đáng sợ như vậy không?
Hình Thiên không đầu trầm giọng nói: “Nương nương, ta đã thất bại!”
Trên chủ vị, Bình Tâm nương nương ôn hòa nói: “Không trách các ngươi, là ta xem nhẹ Nữ Oa, thậm chí ngay cả Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận cũng lấy ra.”
Hình Thiên không đầu thoáng do dự, nói: “Nương nương, ta vì quá phẫn nộ nên đi đến Thiên Đình chém giết Hạo Thiên Thượng Đế nhưng mà bây giờ ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn.”
Bình Tâm nương nương nói: “Không cần quá lo lắng, nhân quả của Vu tộc và Thiên Đình ta tất nhiên hiểu rõ, những chuyện khác không cần xen vào nữa.”
“Vâng!”
“Hình Thiên ngươi lui xuống trước đi!”
Hình Thiên đứng dậy rời đi, từ đầu đến cuối đều không nhìn Bạch Cẩm đến một cái.
Bình Tâm nương nương cười khẽ nói: “Được rồi, đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhỏ giọng nói: “Nương nương, người không trách ta sao?”
“Trách ngươi cái gì? Thiên Đình can thiệp không phải là tội ác chiến tranh gì, ngược lại ta còn cảm thấy may mắn vì lúc trước đã tìm ngươi làm sư phụ của Xi Vưu. Tuy bây giờ bộ lạc Cửu Lê thua nhưng cũng không hình thành mối thù sống còn với Nhân tộc, cũng không bị Nhân tộc áp bức. Tuy rằng mất đi Nhân Hoàng chi vị cũng thật đáng tiếc nhưng Xi Vưu cũng sẽ trở thành chiến thần của Nhân tộc khiến cho Vu Nhân tộc và Nhân tộc hoàn mỹ dung hợp, số mệnh của Vu tộc cũng có thể kéo dài, cũng coi như là trong cái rủi có cái may. Tiểu Bạch, bây giờ ta ngược lại phải cám ơn ngươi. Nói đi! Ngươi muốn được ban thưởng cái gì?”
Bạch Cẩm có chút thụ sủng nhược kinh nói: “Nương nương, thật ra ta cũng chưa làm được gì, vốn dĩ đã rất áy náy. Người không trách tội đệ tử đã là đại từ đại bi rồi, đệ tử tuyệt đối không dám nhận ban thưởng hay gì đó đâu.”
Bình Tâm nương nương không vui nói: “Sao nào? Chê lễ vật của ta?”
Bạch Cẩm nói chắc như đinh đóng cột: “Vật mà nương ban cho đệ tử, cho dù chỉ là một cọng cỏ thì đối với đệ tử mà nói cũng là bảo vật.”
Bình Tâm nương nương vừa cười vừa nói: “Ta tặng ngươi cọng cỏ làm gì? Nói đi, ngươi muốn cái gì?”
Bạch Cẩm do dự một chút sau đó nói: “Nương nương, đệ tử muốn xin người một ít giống hoa Bỉ Ngạn có giá trị để trồng trong hoa viên của ta.”
Bình Tâm nương nương không thèm để ý nói: “Người thích thì tự đi lấy là được, cái này không được tính là ban thưởng.”
“Nếu không thì nương nương tùy ý lựa chọn một món đi, đệ tử thật sự không biết mình muốn cái gì.” Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói.
Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm rồi nói: “Nghe nói ngươi có bốn thanh Tiên Kiếm.”
Bạch Cẩm vung tay lên trước mắt hiện ra bốn chuôi Tiên Kiếm lóng lánh hào quang: “Đây là bốn thanh Tiên Kiếm sư tôn ban cho đệ tử. Thanh Minh là kiếm diệt hồn, dùng để trấn hồn diệt phách. Thanh Vũ là kiếm tấn công, là pháp bảo dùng để công thành, bảo vệ thân thể. Thanh Tiêu là thế kiếm có thể hấp thu linh lực thiên địa Thanh Vân là tốc kiếm, nhanh như ánh sáng, tốc độ cực cao.”
Bình Tâm nương nương khẽ vẫy tay, bốn thanh kiếm bay lơ lửng đến trước mặt bình tâm nương nương: “Bốn chuôi kiếm này thuộc hàng Tiên Thiên Linh Bảo cao phẩm có đầy đủ ưu khuyết điểm, rấy khó có được, có thể căn cứ vào các đối thủ khác nhau mà lựa chọn nên sử dụng thanh kiếm nào nhưng mà sử dụng riêng lẻ thì lại không phát ra được uy lực thật sự của bốn thanh kiếm này.”
“Nương nương, bốn thanh kiếm này hợp lại có thể tạo ra Thiên Kiếm. Thiên Kiếm vừa xuất hiện vạn vật đều thần phục.”
“Ngươi có thể vung ra được mấy kiếm.”
Bạch Cẩm dựng thẳng hai ngón tay lên, cười mỉa nói: “Trước kia một kiếm, bây giờ đại khái khoảng chừng hai kiếm.”
“Thực lực của người càng tăng lên thì Thiên Kiếm hút linh lực thiên địa càng mạnh, áp lực ngươi nhận cũng càng lúc càng lớn. Vậy nên Thiên Kiếm là kiếm cuối cùng của ngươi, cũng là kiếm pháp cắn xé cuối cùng. Một khi Thiên Kiếm đã ra là quyết định sinh tử, hoặc là ngươi chết hoặc là địch vong, không có cách nào đánh nhau bình thường nữa.”
Bạch Cẩm liên tục gật đầu nói: “Mắt nhìn của nương nương quả là không sai tí nào.”
Chương 332: Bình Tâm nương nương ban thưởng
Bình Tâm nương nương cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, cười nói: “Hay là ta chỉ cho ngươi một pháp môn để xuất ra bốn kiếm cùng lúc nhỉ?”
Mắt Bạch Cẩm sáng lên, vội vàng nói: “Đa tạ nương nương!”
Bình Tâm nương nương duỗi tay ra, trên tay hình thành một quả cầu ánh sáng. Bên trong quả cầu ánh sáng là một mảnh hỗn độn, sau đó hỗn độn phân cách âm dương, thanh khí nổi lên trời, trọc khí chìm xuống đất. Trên bầu trời hiện lên trăng sao, dưới đại lục xuất hiện sông núi biển hồ cỏ cây.
Chỉ trong chớp mắt, một đại thế giới hiện ra trong lòng bàn tay Bình Tâm nương nương. Bên trong hỗn độn vạn vật sinh sôi, tiến hoá rồi trở thành một đại thế giới nhưng giờ phút này trong tay nương nương cũng chỉ là một cái lô đỉnh mà thôi.
Bốn thanh Tiên Kiếm hóa thành bốn luồng ánh sáng bay vào trong thế giới đó. Sau đó Bình Tâm nương nương tiện tay lấy một quyển trục rồi quăng vào bên trong đại thế giới.
Bình Tâm nương nương mở miệng nói: “Minh Hà giáo chủ, ta xin mượn một đóa Nghiệp Hỏa Hồng Liên, sau này có dịp nhất định sẽ báo đáp.”
“Nương nương khách khí rồi, chỉ là một vật nhỏ, không cần báo đáp.” Một giọng nói vang lên trong thiên địa.
Đại điện bỗng rung lên, sau đó hiện ra một đoá hoa sen màu đỏ như máu. Phía trên Huyết Liên bốc lên Nghiệp Hoả đen nhánh.
Bình Tâm nương nương giải thích: “Huyết Liên này là từ Tiên Thiên Chí Bảo Nghiệp Hỏa Hồng Liên thập nhị phẩm diễn sinh mà ra, có thể làm vật dẫn cho bốn thanh Tiên Kiếm này của ngươi.”
“Đa tạ nương nương!” Bạch Cẩm cảm kích nói, Liên Đài thập nhị phẩm thần kỳ đến mức nào, dù cho chỉ là hoa sen diễn sinh mà ra cũng có công dụng kỳ diệu và phi phàm, vô cùng trân quý.
Huyết Liên và Nghiệp Hỏa đen nhánh bay vào bên trong đại thế giới. Ầm! Nghiệp Hỏa ngay lập tức thiêu đốt bầu trời của đại thế giới, mơ hồ có thể nhìn thấy được một trận đồ khai triển ở bên trong đại thế giới. Trong chốc lát, bên trong đại thế giới tràn ngập sát ý hủy diệt.
Bạch Cẩm nhìn đại thiên thế giới bị bóp méo kia mà cảm thấy kinh hồn bạt vía: “Nương nương, người đang luyện chế đại trận sao?”
Bình Tâm nương nương khẽ gật đầu nói: “Trận này tên là Thí Thần trận, lấy Huyết Liên làm vật trung gian, dùng bốn thanh Tiên Kiếm làm trận cơ. Chỉ cần dung hợp trận này thì Tiên Thiên Ma Thần gì cũng đều có thể chém giết.”
Tiên Thiên Ma Thần cũng có thể chém giết? Trong lòng Bạch Cẩm dâng lên một nỗi lo lắng bất an. Có câu nói rất hay rằng, năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn. Tục ngữ còn nói, muốn con ngựa chạy thì trước hết phải cho nó ăn no. Đột nhiên nương nương cho ta trận pháp cường đại như vậy là lại muốn ta đi làm chuyện gì sao? Chẳng lẽ có Tiên Thiên Ma Thần nào đó có mắt không tròng mà chọc tới nương nương? Mặc dù Tiên Thiên Ma Thần khá là yếu, chẳng hạn như Nhiên Đăng nhưng yếu nhất cũng là Đại La Kim Tiên!
Trong lúc Bạch Cẩm miên man suy nghĩ, thời gian từ từ trôi qua.
Ầm! Đại thế giới trên bàn tay Bình Tâm nương nương vỡ nát, một bông hoa sen đỏ như máu từ bên trong thế giới sụp đổ bay ra, tản ra khí tức hủy diệt chấn động.
Bình Tâm nương nương tùy ý nắm tay lại, đại thế giới lập tức vỡ nát, vạn dặm đại địa và vũ trụ tinh không vô tận đều im hơi lặng tiếng mà phai mờ biến mất, . Tạo ra chỉ trong nháy mắt rồi phất tay một cái liền hủy diệt, một phương đại thiên thế giới trước mặt Thánh Nhân lại không có chút thể diện nào đáng nói.
Huyết Liên bay đến trước mặt Bạch Cẩm, Bạch Cẩm cảm nhận chấn động hết sức quen thuộc bên trong Liên Hoa khép chặt, chính là bốn thanh Tiên Kiếm của hắn.
Bình Tâm mỉm cười nói: “Trở về cần phải luyện hóa một lần nữa thì mới nắm giữ thuần thục được.”
Bạch Cẩm cung kính đáp: “Vâng! Đa tạ nương nương!”
“Đi đi.”
Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ nói: “Nương nương, đệ tử cáo từ.”
Bình Tâm nương nương khẽ gật đầu.
Bạch Cẩm quay người đi mấy bước, sau đó dừng lại quay đầu nói: “Nương nương, ta đi thật đó! Người còn có lời gì cần nhắn nhủ không?”
“Không có!”
Lúc này Bạch Cẩm mới yên lòng lại rồi bước nhanh ra khỏi Bình Tâm điện, thân ảnh chợt lóe lên rồi biến mất.
Bạch Cẩm vừa trở lại trong đạo cung của chính mình liền thấy Tinh Vệ dùng một sợi dây thừng buộc lấy Long Cát giống như chơi diều, mặc kệ Long Cát khua tay múa chân bay giữa không trung.
Tinh Vệ vừa nhìn thấy Bạch Cẩm trở về, liền đem nắm lấy dây thừng tay vắt chéo sau lưng, ngẩng đầu mặt không đổi sắc nói: “Là tự nàng muốn bay, không liên quan gì đến ta.”
Bạch Cẩm vội vàng bay lên trên không ôm Long Cát xuống, tức giận nói: “Đối nàng mà nói thì phi hành giống như một loại bản năng nhưng nàng căn bản không có cách nào khống chế được loại bản năng này, hơi sơ sẩy một chút thôi sẽ rơi xuống từ trên không trung.”
Tinh Vệ bình tĩnh nói: “Ta sẽ tiếp được.”
“Lỡ xảy ra bất trắc thì sao? Lần sau không cho phép làm vậy nữa.”
“Dạ!” Tinh Vệ khẽ gật đầu.
“Oa! Oa!” Long Cát bỗng bắt đầu khóc.
Bạch Cẩm liền luống cuống tay chân, nói: “Có phải là nàng đói hay không?”
Khóe miệng Tinh Vệ lộ ra một nụ cười, sau đó nụ cười bỗng vụt tắt, bình thản nói: “Nàng muốn bay.”
Bạch Cẩm nhìn bầu trời một chút, lại nhìn tiểu hài tử xấu xa trong ngực, lớn hơn một chút rồi muốn bay gì thì bay? Còn chưa học chạy mà đã muốn học bay rồi?
Hắn bất đắc dĩ nói: “Muốn bay sao? Nếu không thì sư phụ làm cho ngươi cái tàu lượn siêu tốc có được không?”
Chương 333: Đến Oa Hoàng Cung phục mệnh
Vẻ mặt Tinh Vệ khẽ dao động, tàu lượn siêu tốc? Có liên quan gì đến Vân Tiêu sư bá sao?
Bạch Cẩm vừa nhấc tay. Ầm! Xung quanh hải vực dâng lên sóng gió động trời, từng cột nước cao dâng lên thành cây cầu trên mặt biển, vùng gần Tam Quang Tiên Đảo ngưng tụ lại thành một con đường chằng chịt, làn xe tàu lượn siêu tốc cao ngàn trượng, một cái xe lửa nhỏ được ngưng tụ từ thủy tinh dừng ở bên ngoài Tam Quang Tiên Đảo.
Bạch Cẩm ôm Long Cát đi đến bên cạnh xe lửa nhỏ, đặt nàng ở trên xe lửa nhỏ, một cái dây an toàn bằng tiên lực bắn ra cố định Long Cát lại.
Long Cát lập tức ngừng khóc, hiếu kỳ dùng tay nhỏ sờ tới sờ lui khắp bốn phía.
Bạch Cẩm nói: “Tinh Vệ, ngươi cũng lên đi, trông nom tiểu Long Cát cho thật tốt.”
“Dạ!” Tinh Vệ khẽ gật đầu rồi nhảy vọt lên trên xe lửa nhỏ, trong mắt cũng tràn đầy vẻ tò mò, cái này để làm gì?
Bạch Cẩm lưu lại trong xe lửa nhỏ một chút Đại La pháp lực để làm động lực được kết nối bởi một trận pháp đơn giản. Chỉ cần nhấp một cái vào chốt mở của xe lửa nhỏ thì xe lửa nhỏ sẽ từ từ chuyển động, chạy dọc theo đường nước chảy, tốc độ càng lúc càng nhanh, đi lên, hạ xuống, xoay tròn ba trăm sáu mươi độ.
Ha ha ha! Tiếng cười vui phấn khích từ trên mặt biển truyền ra, Long Cát hưng phấn khua tay tay nhỏ, cái này so với nàng từ từ bò kích thích hơn nhiều.
Ầm! Dưới ánh mắt của Bạch Cẩm, xe lửa nhỏ bằng thủy tinh đột nhiên tan vỡ, đường băng cũng đứt gãy, một luồng tiên lực bao lấy Tinh Vệ và Long Cát rơi xuống mặt biển, không dính một giọt nước nào.
Bạch Cẩm vội vàng bay qua, hỏi: “Làm sao vậy?”
Khuôn mặt nhỏ của Tinh Vệ đỏ lên, quay đầu nhìn về phía bên cạnh, ánh mắt mập mờ, nhỏ giọng nói: “Ta dùng sức hơi lớn.”
Bạch Cẩm ngạc nhiên nói: “Ngươi sợ sao?”
“Không có, ta chỉ là... chỉ là không quá quen với loại cảm giác ngoài tầm kiểm soát của mình, hơn nữa cũng cái đồ vật nhỏ này sư phụ làm quá kém.”
“Là lỗi của ta, ta làm thêm cho ngươi một cái!”
Bạch Cẩm vung tay lên, nước biển phóng lên tận trời, đường băng đứt gãy liền nối liền, từ bên trong liệt diễm có một cái xe lửa nhỏ mới tinh rơi xuống đường băng.
Long Cát duỗi bàn tay nhỏ mũm mĩm chỉ vào xe lửa nhỏ cười phấn khích, khua tay nhỏ lảo đảo muốn chạy tới chỗ chiếc xe lửa nhỏ.
Thân ảnh Tinh Vệ lóe lên xuất hiện bên cạnh Long Cát rồi dẫn theo rồi nàng bay lên trên xe lửa nhỏ. Xe lửa nhỏ thúc đẩy đứng lên, ‘hô hô hô’ cuốn lên một luồng gió từ Bạch Cẩm bên người lao vùn vụt mà qua.
Oa oa! Tiếng kêu phấn khích từ trong xe lửa nhỏ truyền ra.
Mặc kệ Tinh Vệ mang theo Long Cát chơi đùa ở bên ngoài, Bạch Cẩm ung dung đi vào trong đạo cung. Thật không ngờ bản thân còn chưa có đạo lữ mà đã phải trải qua công việc vú em, quả thực không thể tưởng tượng nổi, kiếp trước có gì vui?
...
Bạch Cẩm đi vào cửa lớn Điểu Sào, xuyên qua cửa lớn đi vào một đồng cỏ, trên đồng cỏ có một cây đại thụ cao chót vót chiếu xuống một chút ánh sáng huỳnh quang, trên đồng cỏ còn có một đàn thỏ ngọc thanh u mỹ lệ.
Nữ Oa nương nương đang đứng dưới đại thụ ngẩng đầu nhìn chim chóc líu ríu trên đại thụ, trên mặt khẽ cười.
Bạch Cẩm liền vội vàng tiến lên, chắp tay cúi đầu nói: “Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý, vạn phúc kim an!”
Nữ Oa Nương Nương quay người nhìn Bạch Cẩm, cười nói: “Miễn lễ, đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng lên, cười hắc hắc nói: “Đa tạ nương nương!”
Nữ Oa nương nương lộ ra nụ cười nói: “Chuyện này ngươi làm không tệ, làm tốt nên ban thưởng. Nói đi! Ngươi muốn cái gì?”
Bạch Cẩm nảy ra một ý nghĩ trong đầu, cách nói giống hệt Bình Tâm nương nương, hai vị nương nương không phải là đã lượng lượng xong xuôi với nhau rồi đó chứ? Hay là nói, hai vị nương nương tâm linh tương thông?
Ngoài mặt Bạch Cẩm như được thụ sủng nhược kinh cảm động nói: “Nương nương, thật ra ta cũng không làm được gì, vốn đã rất là áy náy, nương nương không trách tội đệ tử đã là đại từ đại bi, ban thưởng cái gì chứ, đệ tử tuyệt không dám nhận.”
Nữ Oa nương nương cười nói: “Thế nào? Chê lễ vật của ta?”
“Vật nương nương ban cho đệ tử, cho dù chỉ là một hòn đá một cọng cỏ thì đối với đệ tử mà nói đều là chí bảo.” Bạch Cẩm vội vàng nói.
Nữ Oa Nương Nương hài lòng khẽ gật đầu, sau đó ôn hòa nói: “Chuyện này ngươi làm rất hợp ý ta, nếu không phải ngươi kéo dài tốc độ bành trướng của bộ lạc Cửu Lê, sau cùng Nhân tộc dù cho thắng cũng là thắng thảm. Ngươi làm rất tốt, muốn ban thưởng gì ngươi có thể tự chọn. Nói đi! Ngươi muốn cái gì?”
“Cái gì cũng có thể sao?” Bạch Cẩm thăm dò nói.
Nữ Oa Nương Nương mỉm cười gật đầu.
Bạch Cẩm hưng phấn kêu lên: “Đệ tử muốn Hồng Mông Tử Khí.”
Nụ cười trên mặt Nữ Oa nương nương cứng đờ, tức giận nói: “Ta không có Hồng Mông Tử Khí, đổi cái cái khác.”
“Vậy đệ tử muốn Hỗn Độn Chung!”
“Không có!”
“Đệ tử muốn Diệt Thế Hắc Liên thập nhị phẩm.”
“Không có!”
“Đệ tử muốn...”
Sắc mặt Nữ Oa nương nương càng ngày càng khó coi, nhấc tay quát: “Câm miệng cho ta.”
Bạch Cẩm lập tức ngậm kín miệng, đôi mắt trông mong nhìn Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa nương nương tức giận nói: “Thôi quên đi, ta thu lại lời nói trước đó, đúng là không nên để cho ngươi tự mình lựa chọn. Hồng Mông Tử Khí, Hỗn Độn Chung, Liên Đài thập nhị phẩm? Những thứ này mà ngươi cũng dám nói.”
Bạch Cẩm vội vàng nịnh nọt nói: “Ở trong lòng của đệ tử nương nương không gì là không biết, là cao quý nhất.”
Chương 334: Nữ Oa ban thưởng
Nữ Oa không nhìn Bạch Cẩm mà nói: “Ta biết ngươi có bốn thanh Tiên Kiếm, đều có tác dụng thần kỳ nhưng ngươi lại không cách nào phát huy ra toàn bộ uy năng của chúng, hôm nay ta liền chỉ cho ngươi một kiếm trận có thể điều khiển cả bốn thanh Tiên Kiếm.”
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ lay động, ta đã có kiếm trận của bốn thanh Tiên Kiếm rồi! Bây giờ Nữ Oa nương nương cũng muốn tặng kiếm trận cho ta, vậy chẳng phải quan hệ giữa ta và Bình Tâm nương nương liền không thể dấu diếm? Chết rồi, chết rồi! Trong lòng dâng lên một cảm giác kinh hoảng như thể bị bắt gian.
Nữ Oa duỗi tay ra nói: “Đưa Tiên Kiếm cho ta!”
Bạch Cẩm giãy dụa kêu lên: “Nương nương, hay là chúng ta đổi đi, ta thấy cây đại thụ này cũng không tệ.”
“Bớt nói nhảm, lấy ra!” Nữ Oa nương nương nhướng mày.
“Nương nương, thật sự ta không cần kiếm trận gì hết, nếu không ngài tùy ý đưa cho đệ tử một cái Tiên Thiên Linh Bảo là được.”
Nữ Oa nương nương đưa tay túm lấy Bạch Cẩm, một đóa Nghiệp Hỏa Hồng Liên từ trong cơ thể Bạch Cẩm bay ra, lơ lửng giữa hai người, bầu không khí lập tức liền trở nên ngưng trọng.
Bạch Cẩm cúi đầu, một câu cũng không dám nói, trái tim nhỏ đập loạn xạ. Chết rồi, chết rồi, đụng thuyền rồi!
Nữ Oa nương nương nhíu mày nói: “Ngươi có kiếm trận khi nào?”
Được rồi, chết thì chết thôi! Bạch Cẩm chột dạ nói: “Khởi bẩm nương nương, là ngay sau khi ta rời khỏi bộ lạc Cửu Lê.”
Nữ Oa nương nương đưa tay chạm vào Liên Hoa, lít nha lít nhít phù văn hiển hiện, Sát Lục Kiếm Ý ở bên trong Nghiệp Hỏa Hồng Liên chậm rãi thức tỉnh.
Trong lòng Bạch Cẩm hiện lên từng dòng suy nghĩ cấp thiết, có cần ngụy biện một chút hay không? Làm sao để ngụy biện đây? Chẳng lẽ nói là ta là đi làm nội ứng bên phía Bình Tâm nương nương? Nữ Oa nương nương sẽ tin sao? Lỡ như tin thì sao?
“Nương nương, thật ra ta là...”
“Cái này vừa nhìn liền biết là bút tích của Thông Thiên sư huynh!” Hai âm thanh đồng thời vang lên.
Bạch Cẩm đột nhiên ngẩng đầu, trong hai mắt đầy theo vẻ ngạc nhiên. Bút tích của sư phụ ta? Liên quan gì đến sư phụ ta?
Nữ Oa nương nương hỏi ngược lại: “Trận đồ này tên là gì?”
Bạch Cẩm vội vàng trả lời: “Hình như gọi là Thí Thần trận.”
Nữ Oa nương nương mỉm cười nói: “Thí Thần, Đồ Tiên, rõ ràng là một bộ kiếm trận phối hợp với nhau, kiếm trận này của ta cũng tặng cho ngươi!”
Trong lòng Bạch Cẩm thoáng buông lỏng, Nữ Oa nương nương hiểu lầm lai lịch của kiếm trận rồi. Thật là may quá nhưng vì để an toàn cho sau này, Bạch Cẩm uyển chuyển nhắc nhở nói: “Sư thúc, ta đã có kiếm trận rồi.”
"Mặc dù ta không tinh thông Trận Pháp đạo như Thông Thiên sư huynh nhưng đối với ta mà nói, dung hợp hai trận pháp không tính là chuyện khó. Đồ Tiên và Thí Thần có rất nhiều chỗ có thể hỗ trợ lẫn nhau."
Nữ Oa nương nương búng ngón tay, tức thì một đạo ánh hắc quang bay ra, ‘ầm ầm’ biến thành một cái đỉnh lớn tọa trấn giữa hư không, trên mặt đỉnh có hai chữ to: Càn Khôn. Ngay sau đó, Nghiệp Hỏa Hồng Liên bay về phía chiếc đỉnh lớn rồi chui vào trong đỉnh lô.
Bạch Cẩm thốt lên đầy kinh ngạc: "Sư thúc, đây là Càn Khôn Đỉnh!"
"Tuy Nghiệp Hỏa Hồng Liên này do Liên Đài thập nhị phẩm của Minh Hà diễn sinh mà xuất thế nhưng dù gì nó cũng là đồ vật cấp bậc Hậu Thiên, xét về bản chất thì không phù hợp với bốn thanh Tiên Thiên Linh Kiếm này của ngươi. Ta đưa nó từ Hậu Thiên về Tiên Thiên mới có thể phát huy uy lực lớn nhất của kiếm trận."
Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Tạ ơn nương nương!"
Trong Càn Khôn Đỉnh bốc cháy hừng hực, một bông sen sáng lấp lánh nở rộ trong ngọn lửa dữ dội tỏa ra mùi hương thơm ngát đầy hấp dẫn. Bốn thanh Tiên Kiếm trong hoa sen di chuyển như linh xà.
Bạch Cẩm đảo mắt rồi chìa tay chỉ xuống đất, trên mặt đất nhanh chóng mọc đầy dây leo cây cỏ. Chúng vươn mình leo lên, chớp mắt đã mọc thành một chiếc ghế mây.
Bạch Cẩm cười tủm tỉm nói: "Nương nương, mời ngài ngồi!"
Nữ Oa nương nương mỉm cười gật đầu rồi ngồi lên ghế mây.
Bạch Cẩm đứng phía sau, vừa đấm bóp bả vai cho Nữ Oa nương nương vừa cười xòa: "Nương nương đã có Càn Khôn Đỉnh, vậy là người sẽ liên tục có Tiên Thiên Linh Bảo phải không?"
Nữ Oa nương nương bình thản cất lời: "Tiên Thiên Linh Bảo? Đối với Thánh Nhân mà nói, Tiên Thiên Linh Bảo là cái thá gì? Gần như là vô dụng thôi."
"Ồ!" Bạch Cẩm cũng không biết nói gì mới ổn, chỉ đành tăng sức xoa bóp. Đột nhiên hắn cảm thấy hình như Nữ Oa nương nương mới là phú bà giàu nhất hồng hoang.
"Trong lòng ngươi, Tiên Thiên Linh Bảo là cái gì?"
Bạch Cẩm trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Tiên Thiên Linh Bảo có Tiên Thiên Linh Quang bất diệt có thể dùng để trảm thi, tất cả những Tiên Thiên Linh Bảo tương tự đều mạnh mẽ lạ thường."
Nữ Oa nương nương cười khẽ: "Tiên Thiên Linh Bảo có thể dùng để trảm thi không phải đồ dởm nhưng nói đến uy lực mạnh mẽ thì Hậu Thiên Linh Bảo chưa chắc đã yếu hơn Tiên Thiên Linh Bảo."
"Ơ, sao lại thế ạ?"
Trong tiềm thức của đại đa số thần tiên chốn hồng hoang, dù là uy lực hay phẩm chất của Tiên Thiên Linh Bảo cũng vượt xa Hậu Thiên Linh Bảo.
"Chí bảo phòng ngự đứng đầu hồng hoang là Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp của Đại sư bá của ngươi. Đó là Hậu Thiên Công Đức Chí Bảo. Sát trận bậc nhất Tru Tiên Kiếm Trận là Hậu Thiên Sát Phạt Chí Bảo do Ma Tổ La Hầu luyện chế tại Tu Di Sơn. Không kể những thứ này, trong tay Xiển Giáo Thủ Đồ Quảng Thành Tử có Phiên Thiên Ấn là Hậu Thiên Linh Bảo, uy lực của nó vượt xa Tiên Thiên Linh Bảo bình thường. Trong đám đệ tử Tây Giáo có rất nhiều Hậu Thiên Linh Bảo, tất cả đều không kém gì Tiên Thiên Linh Bảo."



