Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 88

  Bạch Cẩm giật mình nói: “Hóa ra là vì chuyện đó, có thể cống hiến sức lực cho sư thúc là vinh hạnh của vãn bối, sư thúc không cần khách khí.”

  Sau đó lại cười nói: “Mấy vị sư bá khác đều gọi ta là Bạch Tiểu Cẩm mưa đúng lúc.”

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Bạch Tiểu Cẩm mưa đúng lúc? Cái tên này thật thú vị.” Sau đó hắn nâng chén rượu lên nói: “Sư điệt, mời!”

  Bạch Cẩm cũng bưng chén rượu lên cười nói: “Sư thúc, mời!”

  Qua ba lần mời rượu và ăn đồ ăn ngũ vị, Hạo Thiên cười nói: “Cứ uống rượu như này thật không thú vị, ta mời sư điệt xem một tiết mục trợ hứng.”

  Hạo Thiên phất tay, một Thần Kính hoa lệ xoay tròn bay ra, trong quá trình xoay tròn còn không ngừng biến lớn lên. Ong! Nó cố định trên bầu trời Linh Trì.

  Ba người đều nhìn về phía Thần Kính, bên trong phản chiếu hồng hoang đại địa, hai trận doanh thanh thế cực lớn đang giằng co, tinh kỳ phấp phới, đao thương vô số đứng giữa thiên địa vô cùng ngay ngắn và nghiêm nghị.

  Hạo Thiên nói: “Đâu là trận chiến tranh đoạt Nhân Hoàng chi vị dưới hạ giới. Bạch Cẩm sư điệt, ngươi cảm thấy ai có thể thắng?”

  Sư thúc có ý gì đây? Bạch Cẩm thành thật nói: “Điều này khó mà nói trước được!”

  Dao Trì mỉm cười nói: “Ta khá là coi trọng Hiên Viên.”

  Tranh giành tại nơi hoang dã, tiếng la giết chấn thiên vang lên, bộ lạc Cửu Lê chém giết với liên quân Viêm Hoàng.

  Trận chiến vừa bắt đầu mà hai lão đầu của bộ lạc Cửu Lê đã đi ra, hai lão đồng thời thi triển Vu thuật. Trong lúc nhất thời, trên chiến trường mưa bão bập bùng, cuồng phong càn quét đánh về phía liên quân Viêm Hoàng, đánh đến mức liên quân Viêm Hoàng mắt mở không ra, chân đứng không vững.

  Đại quân Cửu Lê thuận thế xông lên đánh tới liên quân Viêm Hoàng, nhất thời liên quân liền bị đánh cho tan tác, binh lính người chết người tan rã khắp nơi.

  Đùng đùng đùng! Tiếng chiêng trống chấn thiên vang lên, Viêm Hoàng lui binh, bộ lạc Cửu Lê cũng không có truy kích theo, ván đầu tiên Hiên Viên đại bại.

  Ván thứ hai, Hiên Viên phái nữ nhi Hạn Bạt ra, nàng vừa ra thì ngàn dặm đại địa xung quanh liền trở nên cằn cỗi, bạo vũ cuồng phong. Tất cả các đồng môn mà Quảng Thành Tử mời đến ngang nhiên ra tay, dùng Tiên pháp đối phó phàm nhân, ván thứ hai đại thắng.

  Nhưng cũng bởi vậy mà khiến Hình Thiên giận dữ, trực tiếp phái tám mươi mốt vị cường giả của Vu tộc, từng người đều có bản lĩnh phi phàm, dũng mãnh thiện chiến.

  Qua hai vắn thì một bại một thắng, ván thứ ba trở nên vô cùng quan trọng. Khí áp trầm thấp tràn ngập xung quanh, giữa thiên địa dường như ngưng đọng lại.

  Bên trong Dao Trì trên Thiên Đình, Hạo Thiên cười nói: “Ván trước Xiển Giáo đã phá hư quy củ, dùng Tiên Thần chi pháp đối phó phàm nhân. Trận này Hình Thiên lại phái tám mươi mốt vị Vu tộc gia nhập chiến trường, tựa như tám mươi mốt thanh trường mâu vậy, đủ để tùy ý đục xuyên đại quân của Hiên Viên, Hiên Viên gặp nạn rồi.”

  Bạch Cẩm như có điều suy tư nhìn Hạo Thiên nói: “Sư thúc, ngươi muốn nhúng tay vào sao?”

  Hạo Thiên bất đắc dĩ nói: “Vốn dĩ trận đại chiến tranh giành Nhân Hoàng chi vị này không liên quan tới ta, ta cũng không có ý định nhúng tay vào nhưng sư tỷ lại đưa cái này cho ta.”

  Hạo Thiên Thượng Đế chìa tay ra, lòng bàn tay hắn ngưng hiện ra một bộ tinh đồ. Bạch Cẩm nhìn tấm tinh đồ này, dường như nhìn thấy tinh không vô tận, Đại Nhật hạo nhiên, ngân nguyệt thanh lãnh và ba trăm sáu mươi lắm khỏa Thái Cổ Tinh Thần đang xoay tròn.

  Bạch Cẩm cả kinh kêu lên: “Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận!”

  Hạo Thiên gật gật đầu nói: “Hiện tại ta chấp chưởng Thiên Đình, tinh vực cũng thuộc về Thiên Đình ta. Sư tỷ lại đưa Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận này đến, từ quân diễn hóa có thể điều động lực lượng Thái Cổ Tinh Thần một cách hoàn mỹ, là một trong những con át chủ bài của Thiên Đình ta nhưng điều kiện lại là ta phải hỗ trợ Hiên Viên đại phá liên quân Cửu Lê.”

  Dao Trì Vương Mẫu cười nói: “Nghe nói sư điệt là lão sư của Xi Vưu tại bộ lạc Cửu Lê cho nên cố ý mời sư điệt tới đây để nói rõ. Thiên Đình ta không muốn đối đầu với Tiệt Giáo nhưng không thể không mong sư điệt thông cảm.”

  Bạch Cẩm bưng chén rượu lên nhấp một ngụm rồi nhìn chiến trường trong Hạo Thiên Thần Kính, bất đắc dĩ nói: “Thì ra là thế, Xi Vưu không có Nhân Hoàng chi mệnh rồi!”

  Hạo Thiên nói: “Sư điệt có cần ta đền bù cho không?”

  “Không cần!” Bạch Cẩm buồn rầu nói: “Ta đang sũy nghĩ xem nên giải thích với Bình Tâm nương nương như thế nào đây.”

  Hạo Thiên và Dao Trì liếc nhìn nhau, bây giờ hai người không lo được Bình Tâm nương nương nữa. Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận này… Thiên Đình ta là tình thế bắt buộc.

  Hạo Thiên nghiêm túc nói: “Cửu Thiên Huyền Nữ!”

  Một nữ thần thanh lãnh bay tới, cúi người thi lễ nói: “Bệ hạ!”

  Hạo Thiên phất tay một cái, Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận bay về phía Cửu Thiên Huyền Nữ rồi lơ lửng trước mặt nàng, hắn phân phó: “Ngươi cầm mảnh Tinh Đồ này đến gặp Hiên Viên rồi truyền Địa Sát Tinh Trận cho hắn, giảo sát Vu tộc, phá đại quân Cửu Lê.”

  Cửu Thiên Huyền Nữ cung kính đáp: “Vâng!” Nàng nắm chặt Tinh Đồ bay ra bên ngoài.

  Trước khi đại chiến, Cửu Thiên Huyền Nữ từ trên trời hạ xuống tiến vào trong đại quân Hiên Viên, sau đó đại quân Hiên Viên treo miễn chiến bài lên cao.

  Một tháng sau, tiếng trống chấn thiên vang lên, tám mươi mốt vị cường giả Vu tộc xuất quân khai chiến với đại quân Hiên Viên.

  Tiếng la giết tranh giành vang vọng khắp thiên khung, âm thanh chấn thương thiên khung, sát cơ vô hạn.

  Chương 326: Nhân đạo Thánh Kiếm

  Bên trong Dao Trì, Bạch Cẩm nhìn thế cục trận đại chiến, nói: “Bệ hạ, vì một Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận mà đắc tội với Bình Tâm nương nương, đáng giá không?”

  Hạo Thiên nốc cạn chén rượu, cười nói: “Ta đã thấu hiểu nhân quả chi pháp.”

  “Sư thúc, việc này cũng sẽ không có kết quả tốt.”

  …

  Trong đại chiến, liên quân Hiên Viên lấy Địa Sát Đại Trận giảo sát liên quân Cửu Lê. Ứng Long và Hạn Bạt cùng với Quảng Thành Tử hợp lực bắt lấy Xi Vưu, bộ lạc Cửu Lê đại bại.

  Bên trong hành dinh của Hiên Viên, một thiếu niên đầu có Long giác lôi Xi Vưu đang bị dây thừng trói chặt đi vào.

  Hiên Viên ngồi trên chủ vị trên cao đánh giá Xi Vưu, sau đó nói: “Cửu Lê chi chủ, ngươi bại rồi!”

  Xi Vưu cười ha ha nói: “Mượn lực lượng của người khác, ta không phục ngươi.”

  Ánh mắt Hiên Viên ngưng đọng lại nói: “Kẻ bại phải thần phục, chính miệng ngươi đã nói vậy.”

  “Ta khinh! Dùng Tiên Thần ra tay với phàm nhân, ngươi cũng xứng để ta thần phục sao?”

  Khóe miệng Hiên Viên co giật hai lần, nhất thời không biết nên nói gì cho đúng, vô thức nhìn qua chúng Tiên của Xiển Giáo.

  Quảng Thành Tử ở bên cạnh bình thản nói: “Chuyện Nhân Hoàng là chuyện liên quan đến thiên địa, đương nhiên phải dốc toàn lực mà làm. Nếu hắn đã không phục thì giết hắn đi!”

  Xi Vưu đứng trong doanh trướng, bễ nghễ tứ phương, cười ngạo nghễ nói: “Chỉ dựa vào mấy tên thổ phỉ các ngươi mà cũng muốn giết ta sao?”

  Ứng Long đẩy Xi Vưu đi ra khỏi đại điện, một lát sau Ứng Long nhanh chóng chở về, chắp tay thi lễ ngưng trọng nói: “Nhân tộc, không biết tên Xi Vưu này tu luyện loại Ma công gì mà đao kiếm đều không thể phá thân.”

  Quảng Thành Tử vuốt râu, nói: “Đao kiếm phàm tục không thể đả thương hắn, đó là do vũ khí của các ngươi quá yếu.”

  Hiên Viên đứng dậy nói: “Làm phiền sư phụ ra tay chém giết Xi Vưu.”

  “Tất nhiên!” Quảng Thành Tử đi ra ngoài, tất cả mọi người đều đi theo hắn.

  Tại doanh trướng trên đất trống, tất cả mọi người đều nhìn chăm chú vào thân ảnh đang bị trói kia. Tuy tóc tai bù xù trông có vẻ vô cùng chật vật nhưng vẫn khó giấu được bá khí tản mát ra từ trên người hắn.

  Hiên Viên không nhịn được hỏi: “Xi Vưu, ngươi thực sự không muốn thần phục?”

  Xi Vưu ngẩng đầu bốn mươi lăm độ lên nhìn thương khung.

  Hiên Viên thở dài một hơi nói: “Mời sư phụ ra tay!”

  Quảng Thành Tử đi về phía Xi Vưu, trong tay hiện lên một thanh Tiên Kiếm, Tiên Kiếm chém ra. Bang! Một tiếng sắt thép va chạm vào nhau vang vọng khắp thiên địa, toàn bộ doanh địa đều có thể nghe thấy rõ ràng.

  Quảng Thành Tử đứng trước mặt Xi Vưu, Tiên Kiếm kề lên cổ hắn nhưng lại không thể chém đứt.

  Hai mắt Quảng Thành Tử trừng lớn, cả kinh kêu lên: “Không thể nào?”

  XiVưu ngửa mặt lên trời nói: “Mạnh thêm chút nữa đi chứ, sau cứ như chưa ăn cơm vậy? Gia gia ta còn chẳng có chút cảm giác nào.”

  Hiên Viên nhíu mày, ngay cả Tiên Kiếm mà cũng không thể giết hắn?

  Những người khác cũng bốn mắt nhìn nhau, chẳng lẽ tên Xi Vưu này là Bất Phá Chi Thân?

  Lúc này, một đạo tường vân bay tới, trên đó là một vị lão đạo.

  Quảng Thành Tử lập tức thu hồi Tiên Kiếm, chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến sư huynh!”

  Những đệ tử Xiển Giáo khác cũng chắp tay thi lễ: “Bái kiến sư huynh!”

  Huyền Đô chắp tay đáp lễ, sau đó nói: “Hiên Viên!”

  Hiên Viên cũng nhanh chóng chắp tay thi lễ rồi ngẩng đầu lên nhìn đạo thân ảnh trên bầu trời kia.

  Huyền Đô nói: “Thái Thương Vô Cực Hỗn Nguyên giáo chủ Đạo Đức Thiên Tôn nói: Khi xưa Yêu tộc đồ Nhân đã dùng huyết mạch của Nhân tộc để luyện chế ra Ma Kiếm là Đồ Vu Kiếm. Sau này Yêu tộc suy tàn, thanh kiếm này được ta thu hồi lại rồi luyện chế lần nữa. Dùng nhật nguyệt tinh thần phản hợp với sơn hà thảo mộc tạo ra Nhân đạo Thánh Kiếm, hôm nay ta sẽ trả nó lại cho Nhân tộc, chớ phụ ức vạn anh linh của Nhân tộc.”

  Huyền Đô đứng trên đám mây nói: “Hiên Viên tiếp kiếm đi!”

  Hiên Viên hất hoàng bào lên rồi quỳ xuống mặt đất, hắn giơ hai tay lên nghiêm nghị nói: “Hậu thế tử tôn Hiên Viên tiếp kiếm, nguyện thay anh linh tiên tổ che chở cho Nhân tộc ta!”

  Nhưng đại hiền khác cũng quỳ một chân trên mặt đất, cao giọng hô: “Hậu thế tử tôn nghênh kiếm, nguyện thay anh linh tiên tổ che chở cho Nhân tộc ta!”

  Huyền Đô vung tay lên, Thần Kiếm bay về phía Hiên Viên rồi rơi vào trong tay hắn.

  Huyền Đô nói: “Hiên Viên Nhân Chủ, thanh Hiên Viên Kiếm này có thể phá được chân thân của Đại Vu.”

  Hiên Viên cung kính nói: “Bái tạ Thái Thương Vô Cực Hỗn Nguyên giáo chủ Đạo Đức Thiên Tôn!”

  Những đại hiền các cũng quỳ một chân trên mặt đất, cung kính hô: “Bái tạ Thái Thương Vô Cực Hỗn Nguyên giáo chủ Đạo Đức Thiên Tôn!”

  Huyền Đô gật gật đầu với Quảng Thành Tử rồi quay người bay về phía Thủ Dương Sơn.

  Đám người Hiên Viên đứng lên, tất cả đều lộ ra vẻ mặt

  vui mừng.

  Hiên Viên tay cầm Thần Kiếm nhìn Xi Vưu nói: “Bây giờ ta có thể chém ngươi rồi chứ?”

  Xi Vửu cười ha hả nói: “Có thể!”

  “Ngươi có nguyên thần phục hay không?”

  “Không phục! Hiên Viên, bộ lạc Cửu Lê ta cũng là Nhân tộc, sau khi ta chết rồi hy vọng ngươi có thể hòa hợp sống chung với bọn hắn.”

  Hiên Viên trầm ngâm một chút rồi nói: “Ta sẽ đối xử công bằng!”

  “Được, ghi nhớ lấy lời ngươi nói.” Sau đó Xi Vưu nhắm mắt lại.

  Hiên Viên giơ Thần Kiếm trong tay lên.

  Đột nhiên Xi Vưu mở bừng mắt ra, kêu lên: “Chờ một chút!”

  Chương 327: Bút hữu gặp mặt

  Bàn tay Hiên Viên cầm lấy Thần Kiếm khựng lại, nói: “Ngươi còn điều gì muốn nói sao?”

  Xi Vưu thương cảm nói: “Ta muốn cáo biệt với một người, ta không thể thực hiện được ước định với hắn.”

  “Ta không thể thả ngươi về.”

  “Không cần thả ta về, cởi trói cho ta là được. Yên tâm! Xi Vưu ta đã bại thì chắc chắn sẽ không trốn.”

  Hiên Viên nhìn chăm chú vào Xi Vưu một lát rồi nói: “Thả hắn ra!”

  Ứng Long vội vàng kêu lên: “Bệ hạ!”

  “Nơi này là đại doanh Hiên Viên ta, hắn trốn không thoát!”

  Xi Vưu cười nhạo một tiếng, khinh thường nhìn mọi người xung quanh.

  Cụ Lưu Tôn ở bên cạnh duỗi tay ra, dây thừng trên người Xi Vưu liền như linh xà nới ra rồi bay vào trong tay Cụ Lưu Tôn.

  Xi vưu khởi động hai tay một chút, chúng Tiên bệnh cạnh thủ thế sẵn sàng, Ứng Long và Hạn Bạt vô thức ngăn trước người Hiên Viên.

  Xi Vưu chẳng thèm phản ứng với hành động của bọn hắn, trịnh trọng lấy từ trong ngực ra một tờ giấy.

  Hai mắt Hiên Viên bỗng trợn tròn. Đây không phải là Phiêu Lưu Chỉ sao? Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn nhấc lên mây cuốn gió rền. Phiêu Lưu Chỉ? Là hắn sao? Hẳn là hắn cũng có một bút hữu, chắc chắn không phải là hắn!

  Xi Vưu lấy tay làm bút viết lên trang giấy: “Hoàng, e là ta không thể đi tìm ngươi rồi, hành động đi săn của bộ lạc thất bại rồi. Đầu hắc sô to lớn kia triệu hoán ra rất nhiều đại cẩu, ta bại rồi! Đây là lần thông báo cuối cùng của chúng ta rồi, mong ngươi say này bảo trọng…”

  Xi Vưu gấp trang giấy thành một chiếc thuyền nhỏ đặt trong lòng bàn tay.

  Chiếc thuyền giấy tung bay rồi bay về phía Hiên Viên, rơi vào bả vai hắn.

  Hiên Viên ngây người, Xi Vưu trợn tròn mắt, những Tiên Thần và đại hiền Nhân tộc khác cũng im bặt. Tất cả bọn hắn đều nhớ tới cảnh tượng Hiên Viên vui vẻ giao lưu với chiếc thuyền nhỏ, lại nghĩ tới cảnh tượng không chút lưu tình đại chiến với bộ lạc Cửu Lê. Bầu không khí trở nên vô cùng khó xử.

  Hiên Viên đối mặt với Xi Vưu, trong mắt đều chứa cùng một ý niệm. Là ngươi?

  Hiên Viên chậm rãi cầm chiếc thuyền nhỏ trên bờ vai xuống, mở ra nhìn hàng chữ trên đó. Hai tay hắn siết chặt vang lên tiếng ‘ken két’, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta là đại sô đần?”

  Xi Vưu không chút yếu thế, giận dữ nói: “Ta là đại ngưu ngốc?”

  Hiên Viên cầm Thần Kiếm trong tay cắm mạnh xuống mặt đất, lạnh giọng quát: “Tránh ra, không ai được phép nhúng tay vào!”

  Xi Vưu trút bỏ lớp hắc quang trên người đi, vặn cổ ken két, lạnh giọng nói: “Ta cũng không dùng Đại Vu chân thân bắt nạt ngươi.”

  Hai người đồng thời vọt về phía đối phương, trong mắt đều mang theo nỗi căm giận ngút trời.

  

  Bụp! Hiên Viên đấm một cú nào mắt Xi Vưu khiến nó bầm tím đen.

  Bốp! Xi Vưu tung một quyền lên mặt Hiên Viên khiến máu mũi hắn chảy ròng ròng.

  Hai người liên tục lao vào rồi tách ra.

  Ừng Long sốt ruột kêu lên: “Bệ Hạ!”

  Những tu sĩ Nhân tộc xung quanh cũng vô thức tiến lên, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm Xi Vưu, phảng phất như muốn thiên đao vạn quả Xi Vưu ra.

  Hiên Viên nhấc tay lên, lạnh giọng nói: “Lui xuống hết cho ta, đây là chuyện giữa ta và hắn.”

  Xi Vưu bẻ cổ răng rắc, lạnh giọng nói: “Ngươi vẫn nên để bọn hắn cùng lên đi! Nếu không ta sợ đánh chết ngươi mất.”

  “Vậy ngươi thử một chút đi, đại ngưu ngốc!”

  “Gọi thêm một lần nữa xem? Đại sô đần!”

  Hai người lại đồng thời lao về phía đối phương. Ầm ầm ầm! Thanh âm giao thủ vang lên trên mảnh đất trống. Ngươi cho ta một quyền, ta trả ngươi một cước, ngươi cho ta một chùy, ta lại trả ngươi một cái Thái Sơn áp đỉnh.

  Hiên Viên và Xi Vưu dùng tay không đánh nhau trước doanh trướng, quyền cước giữa không trung không chút quy luật, tựa như hai tiểu hài tử không biết võ nghệ vậy.

  Một lúc lâu sau, ‘ầm’ một tiếng, hai người đòng thời ôm ngực lảo đảo lui lại, mặt mũi cả hai đều bầm dập hết cả.

  Quảng Thành Tử nổi nóng quát: “Đủ rồi, Hiên Viên ngươi tự nhìn lại bản thân xem thành cái dạng gì rồi? Làm gì còn chút phong độ của Nhân Hoàng nào chứ?”

  Hiên Viên thở dốc hai cái, không dời mắt nhìn Xi Vưu nói: “Sư phụ, các ngươi đi xuống trước đi, việc của Xi Vưu giao cho ta giải quyết.”

  Ứng Long lo lắng hỏi: “Bệ hạ, còn an toàn của ngài thì sao?”

  “Lui ra!”

  Tất cả mọi người đều chắp tay thi lễ rồi xoay người rồi đi. Lúc rời đi, không ít người đã dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Xi Vưu.

  Xi Vưu chỉ khinh thường cười lạnh nhìn bọn hắn.

  Sau khi mọi người rời đi, Hiên Viên và Xi Vưu lại chậm rãi đến gần nhau, đòng thời vươn tay ra đấm về phía đối phương.

  Hiên Viên nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi là người đầu tiên dám mắng ta là đại sô đần!”

  Xi Vưu cũng tràn ngập sát ý nói: “Ngươi cũng là người đầu tiên dám mắng ta là đại ngưu ngốc!”

  Hai người nắm chặt tay rồi đồng thời dùng sức. Bịch! Hai người vai đụng vai, Hiên viên lảo đảo lui về sau hai bước.

  Xi Vưu đắc ý cười ha ha.

  Hiên Viên cũng không nhịn được mà cười theo.

  Hai người ngồi tại doanh trướng nhìn mặt trời chiều ngả về Tây. Mặc dù đây là lần gặp mặt đầu tiên nhưng hai người đã giao lưu với nhau hơn trăm năm khiến bọn hắn không hề có chút cảm giác xa lạ nào, phảng phất như lão hữu trùng phùng biết người biết ta.

  Hiên Viên cười nói: “Ngươi lại dám gạt ta ngươi là đội trưởng đội đi săn của một bộ lạc.”

  “Không phải ngươi cũng gạt ta ngươi là tộc trưởng của một bộ lạc nhỏ sao?”

  Chương 328: Hình Thiên phẫn nộ

  Hiên Viên cảm khái nói: “Xích, nếu chúng ta tiết lộ thân phận sớm hơn thì có phải là sẽ không cần phải đánh không?”

  Xi Vưu nhìn Hiên Viên, nghiêm túc nói: “Hoàng, cho dù ta biết thân phận của ngươi thì trận nên đánh vẫn phải đánh, ta nhất định phải tranh đoạt Nhân Hoàng chi vị.”

  Hiên Viên liếc nhìn Xi Vưu, dương dương đắc ý nói: “Xích, bây giờ ngươi bại rồi, ngoan ngoãn thần phục đi!”

  Đáng ghét! Trán Xi Vưu nổi lên gân xanh, tức giận nói: “Ngươi thắng mà không động võ, có bản lĩnh thì chúng ta dựa vảo bản lĩnh thật sự đọ một ván.”

  “Bại thì vẫn là bại, làm gì có nhiều cái cớ như vậy?”

  Đột nhiên Xi Vưu đứng dậy, hét lớn: “Hoàng, đánh thêm một trận nữa!”

  “Thô lỗ!” Hiên Viên vỗ vỗ bùn đất trên người rồi đi vào bên trong doanh trướng.

  “A…” Xi Vưu ở bên ngoài cuồng nộ hét lên.

  Trong doanh trướng, khóe miệng Hiên Viên nhếch lên lộ ra vẻ tươi cười. Đầu tiên là chinh phục bộ lạc Cửu Lê, giờ lại gặp mặt với bút hữu, tâm tình thật tốt.

  A! Khóe miệng Hiên Viên khẽ run lên hai cái, lúc cười đã ảnh hưởng tới cơ mặt kéo theo từng đợt đau đớn. Xích xuống tay cũng thật hung ác!

  Ngày tiếp theo, dưới mệnh lệnh của Xi Vưu, đại quân Hiên Viên bắt đầu tiếp nhận bộ lạc Cửu Lê. Từ đây trở đi sẽ không còn phân chia Nhân tộc và Vu Nhân tộc, chỉ có hậu nhân Viêm Hoàng, lê dân bách tính.

  …

  Hình Thiên đứng trên đỉnh núi nhìn đại quân Cửu Lê buông bỏ vũ khí, phẫn nộ nói: “Vì sao chứ? Vì sao lại bại? Vì sao Nhân tộc lại có Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận?”

  Bên trong liên doanh của đại quân Hiên Viên, Cửu Thiên Huyền Nữ bay lên trên cao, đứng trên một đám mây hô lớn: “Hiên Viên Thị, hy vọng ngươi có thể chăm sóc Nhân tộc cho thật tốt, dẫn Nhân tộc đi đến phồn vinh hưng thịnh, tạo phúc cho hồng hoang đại địa, chớ phụ Thiên Đế bệ hạ đã truyền Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận cho ngươi.”

  Sau khi nói xong, Cửu Thiên Huyền Nữ biến mất trong ánh sáng.

  Trên đỉnh núi, đột nhiên trong lòng Hình Thiên tuôn ra một cỗ cuồng nộ. Thiên Đế, là ngươi hại Vu tộc ta!

  Hình Thiên giơ tay về phía trước. Ong! Một cây rìu đen tuyền hiện ra, hắn nắm chặt cây rìu, trong tay kia lại hiển hiện ra một tấm khiên dày.

  Hình Thiên lao về phía bầu trời rồi đi thẳng lên Cửu Trọng Thiên, sát ý ngút trời. Toàn bộ bầu trời hồng hoang mây đen cuồn cuộn, sát khí trùng thiên, không ít người đều ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Đang có chuyện gì vậy?

  Bên trong Dao Trì trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế đứng dậy mỉm cười nói: “Dao Trì, ta tạm thời giao Thiên Đình cho ngươi vậy.”

  Dao Trì gật đầu nói: “Bản thân ngươi cũng phải chú ý cẩn thận.”

  Hạo Thiên Thượng Đế gật gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị nhanh chân đi ra ngoài.

  Ngoài cửa Đông, Hình Thiên Đại Vu nhất phi trùng thiên, gầm thét kêu lên: “Hạo Thiên tiểu nhi, ngươi hủy đi đại sự của Vu tộc ta, mau chết đi cho ta!” Cây rìu to lớn bỗng bổ xuống.

  Giữa thiên địa ngưng tụ ra một búa ảnh ngàn trượng bổ xuống thiên môn.

  Một đạo kiếm khí sáng chói từ phía trong thiên môn bay ra. Keng! Kiếm khí đâm vào cây rìu to, ‘ầm ầm’ rung chuyển thiên địa.

  Hạo Thiên Thượng Đế mặc tử phục từ trong thiên môn đi ra, lạnh giọng nói: “Hình Thiên, ngươi thật to gan, lại dám xông vào Thiên Đình!”

  “Chết đi!” Hình Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, chân đạp lên hư không lao về phía Hạo Thiên Thượng Đế.

  “Không biết tự lượng sức mình!” Hạo Thiên Thượng Đế cười lạnh một tiếng, trực tiếp nghênh đón.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Âm thanh giao chiến liên tục truyền ra, toàn bộ Thiên Đình đều chấn động, vạn dặm thiên địa bị bóp méo rơi vào sự hủy diệt cuồng bạo.

  Một pho tượng tử kim thần tháp ba mươi ba tầng từ trong Dao Trì bay ra, tỏa ra một tầng kết giới tử kim sắc bao phủ Thiên Đình, ngăn cách thiên địa với dư âm của trận chiến.

  Trong trận đại chiến ở bên ngoài thiên địa, thân ảnh của Hình Thiên và Hạo Thiên trở nên mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy hai đạo quang ảnh vặn vẹo đang giao thoa giữa thiên địa, âm thanh chiến đấu khiến trời rung đất chuyển.

  Các cường giả khác trong tam giới cũng đều sôi nổi đưa mắt nhìn, quan sát trận đại chiến này.

  Thời gian của trận đại chiến kéo dài đằng đẵng, Bạch Cẩm cảm thấy có điều gì đó không ổn, lại cảm nhận được sự chấn động của trận chiến từ bên ngoài truyền đến, có chút nghi hoặc nói: “Hình Thiên mạnh như vậy sao? Vậy mà có thể cùng sư thúc chiến đến trình độ này?”

  Dao Trì bình tĩnh nhìn ra bên ngoài, đáy mắt mang theo một sự lo lắng mơ hồ.

  Keng! Một tiếng va chạm kịch liệt từ bên ngoài truyền đến, Hạo Thiên Thượng Đế vỗ một chưởng vào cái khiên lớn ở phía trên Hình Thiên, đánh bay Hình Thiên.

  Hình Thiên lảo đảo lùi bước, nổi giận gầm lên một tiếng: “Giết!” Sau đó lại một lần nữa lao về phía Hạo Thiên, khắp người đã chằng chịt vết thương.

  Hạo Thiên một kiếm xẹt qua. Keng! Tiếng kim loại vang dội rung trời. Phốc! Một cột máu bắn lên trời phủ kín thiên địa.

  Đầu của Hình Thiên Đại Vu bị Hạo Thiên một kiếm chém bay đi rồi lăn xuống hạ giới. Ầm ầm! Đầu của Hình Thiên đập vào cả vùng đất Thường Dương Sơn ở hồng hoang, Thường Dương Sơn ‘ầm ầm’ nứt ra, đầu Hình Thiên lăn vào trong khe hở, Thường Dương Sơn lại ‘ầm ầm’ khép lại trấn áp đầu của Hình Thiên dưới Thường Dương Sơn.

  Thân xác của Hình Thiên không đầu đứng giữa thiên địa cuồng bạo, hỗn loạn, một tay cầm rìu một tay cầm khiên, toàn thân đẫm máu đứng bất động.

  Chương 329: Thiên Đế ngã xuống

  Hạo Thiên lạnh giọng nói: “Chỉ là một pho tượng Nhất Thi Chuẩn Thánh Đại Vu cũng dám phạm vào Thiên Đình ta, không biết sống chết, tha cho ngươi một mạng, cút trở về cho ta!” Sau đó hắn quay người đi vào trong Thiên Đình.

  Thân ảnh Hình Thiên chậm rãi dâng lên huyết sát cuồng bạo, huyết sát ảnh hưởng đến thiên địa xung quanh, những đám mây đỏ thẫm cuồn cuộn kéo đến giữa thiên địa che khuất đi ánh sáng mặt trời, mây đen lấy Hình Thiên làm trung tâm mà xoay tròn giống như Ma Vương xuất thế.

  Cái rốn của Hình Thiên không đầu từ từ vặn vẹo mở ra, mọc ra một hàm răng nanh sắc nhọn, hai vú cũng vặn vẹo dài ra thành một đôi mắt tràn ngập sát ý, gắt gao nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên Thượng Đế.

  Hạo Thiên Thượng Đế dừng bước, đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Hình Thiên với ánh mắt bình thản, dường như hắn chẳng thèm để ý đến biến hóa của Hình Thiên.

  “Giết!” Một âm thanh lạnh như băng vang vọng giữa trời.

  Hình Thiên lập tức chuyển động, thân thể không đầu múa giáo khiên như điên như dại.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Hình Thiên cuốn lấy sát ý ngập trời, điên cuồng tấn công Hạo Thiên. Mọi đòn tấn công của hắn đều tỏa ra hồng khí cuồn cuộn, thiên địa xung quanh đều tan vỡ vì chấn động.

  Hai người đánh nhau từ sáng đến tận khi trời tối rồi lại từ tối đánh tới hừng đông.

  Sáng sớm, một rìu ảnh khổng lồ từ trên rơi xuống giống như khai thiên lập địa, một tiếng ‘ầm’ vang kèm theo một đạo kiếm khí tử sắc, rìu ảnh khẽ lướt qua, tòa tháp đằng sau Hạo Thiên phát ra một tiếng nổ vang dội.

  Hình Thiên không đầu khụy xuống giữa không trung, chiếc khiên trong tay đầy những vết nứt, bên trên cây rìu cũng đầy lỗ hổng, toàn thân thương tích chằng chịt giống như Ma Vương khủng bố đi ra từ Địa Ngục.

  Ở phía đối diện, Hạo Thiên Thượng Đế đứng thẳng, tóc dài tung bay, mây trôi nước chảy. Hai mắt hắn nhìn chằm chằm Hình Thiên, Tiên Kiếm trong tay ‘rắc’ một tiếng rồi đứt gãy.

  Trong cơ thể Hạo Thiên Thượng Đế tuôn ra một luồng hồng quang cuồng bạo giống như vô số hắc quang xuyên qua cơ thể, thân thể bị luồng hồng quang đó tiêu trừ.

  Thiên Đế ngã xuống, cả thiên địa đều bi thương, giữa thiên địa nổi lên thê phong huyết vũ.

  Bên trong huyết vũ, Hình Thiên chậm rãi đứng dậy, thân hình vốn đã cao lớn giờ đây lại càng thêm hùng vĩ khủng bố, xoay người ‘ầm ầm’ chạy xuống.

  Bên trong Dao Trì, Bạch Cẩm bỗng đứng bật dậy, khiếp sợ kêu lên: “Sao có thể? Chuyện này không thể nào! Hình Thiên tuyệt đối không phải là đối thủ của sư thúc.”

  Thiên địa cùng bi thương, đây tuyệt đối là chân thân của sư thúc mà không phải là hóa thân. Kiếp trước hắn từng nghe nói về truyền thuyết thần thoại, Hình Thiên vũ can thích, mãnh chí cố thường tại nhưng tuyệt đối chưa từng nghe nói Hình Thiên giết chết Thiên Đế. Chuyện này sao có thể?

  Dao Trì đưa tay tại trước mặt phất một cái, một thanh Thần Kiếm tử sắc hoa lệ hiện ra.

  “Dao Trì sư thúc, đây là?”

  Dao Trì ung dung nói: “Đây là Hạo Thiên Kiếm!”

  Bạch Cẩm vô thức nhìn về Linh Trì ở phía trên, Thần Kính tráng lệ, Hạo Thiên Kính, lại thêm Hạo Thiên Tháp che phủ ở phía trên Thiên Đình, bảo vật nào sư thúc cũng không đụng tới, bây giờ ta phải nói như thế nào? Sư thúc chủ quan sao? Không đúng, trong chuyện này nhất định là có ẩn tình.

  “Kính xin Dao Trì sư thúc giải mối nghi hoặc? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Sao Hạo Thiên sư thúc lại thua trong tay Hình Thiên.”

  Dao Trì bình tĩnh nói: “Hạo Thiên muốn chuyển thế.”

  Vẻ mặt Bạch Cẩm khẽ thay đổi, vội vàng nói: “Sư thúc muốn mượn tay Hình Thiên hóa phàm?”

  Dao Trì gật gật đầu.

  “Vì sao?” Bạch Cẩm không hiểu hỏi, sư thúc tu hành đến cảnh giới như thế cũng không dễ dàng gì, vì sao lại muốn hóa phàm?

  “Thứ nhất, Hạo Thiên dự định dùng thân thể này trẩ lại nhân quả cho Vu tộc.

  Thứ hai, từ khi chúng ta bị lão gia khai sáng thì vẫn luôn đi theo bên người lão gia, tuy tu hành đến nay cũng có chút tâm đắc nhưng lại khuyết thiếu cơ sở và kinh nghiệm, bây giờ tu hành khó mà tiến bộ hơn được.”

  “Cho nên sư thúc chuyển thế hóa phàm, muốn nhờ vào đó tiến thêm một bước? Bây giờ Hạo Thiên sư thúc đang là tu vi gì?”

  Dao Trì nhẹ gật đầu, trong đầu hiện lên thân ảnh gần như là vô địch kia, lộ ra nụ cười ấm áp nói: “Hắn đã có thể chém Nhị Thi Chuẩn Thánh, còn kém một bước cuối cùng là có thể xưng là người cường đại nhất dưới Thánh Nhân.”

  Bạch Cẩm cũng quay đầu nhìn ra phía ngoài, trầm ngâm một lát. Lần này sư thúc quả thực quá mạo hiểm! Quả nhiên có thể trở thành cường giả đứng đầu hồng hoang cũng không phải hạng người dễ dàng gì.

  “Sư thúc, tin tức quan trọng như vậy sao lại nói cho ta?”

  Dao Trì Vương Mẫu nói: “Hạo Thiên chuyển thế hóa phàm, ta muốn đi theo hộ pháp, vốn định nhờ Dao Cơ chiếu cố Long Cát nhưng bây giờ ta muốn xin ngươi thu Long Cát làm đồ đệ.”

  Trong lòng Bạch Cẩm khẽ dao động, Long Cát công chúa là người chết trong Vạn Tiên Trận kia sao? Vẻ mặt hắn khó hiểu hỏi: “Sư thúc, Long Cát mà người đang nói là ai?”

  “Long Cát là sinh linh được tạo ra từ giao cảm của ta và Hạo Thiên, cứ xem như là hài tử của chúng ta đi!”

  Bạch Cẩm nhìn canh thừa cơm cặn trước mặt nói: “Vậy nói cách khác, thật ra bữa tiệc hôm nay là tiệc bái sư?”

  “Sư điệt nếu không nguyện ý thì chúng ta cũng không cưỡng cầu.”

  “Sao có thể chứ? Hài tử của hai vị sư thúc, tất nhiên là tuyệt thế thiên kiêu hiếm có trên hồng hoang, có thể bái ta làm sư phụ là vinh hạnh của ta. Sư thúc yên tâm, ta nhất định sẽ dụng tâm dạy bảo Long Cát, chỉ cần là thứ ta biết ta sẽ hết lòng chỉ dạy.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận