Chương 91
Trong hậu viện, Thông Thiên đi ra thì thấy Bạch Cẩm đang ôm Tiểu Long Cát thì bước chân bỗng khựng lại, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác bất ổn.
Bạch Cẩm cười nói: "Ngoan, gọi gia gia đi!”
Tinh Vệ chắp tay nói: "Bái kiến sư gia!”
Đôi mắt Tiểu Long Cát sáng lên, cười khanh khách nói: "Gia gia, ngon quá.”
Bạch Cẩm đặt Long Cát xuống đất, cười nói: "Sư phụ, đây là hai đồ đệ mà đệ tử mới thu. Nữ nhi của Địa Hoàng, Tinh Vệ và nữ nhi của Thiên Đế, Long Cát.”
"Ngươi ôm các nàng tới đây làm gì?"
"Không phải sư phụ bảo ta đi giúp Đại sư huynh sao? Hai đứa nhỏ như vậy để ở trong nhà một mình, đệ tử thật sự là lo lắng cho nên mong sư phụ giúp đỡ chiếu cố một chút.”
Hai mắt Thông Thiên mở to, để ta chiếu cố tiểu hài tử?
Bạch Cẩm xoay người bỏ chạy, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.
Nhất thời, ba người đứng đối mặt trong sân, mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn nhau không nói gì.
Đột nhiên Thông Thiên cảm thấy có chút hoảng hốt, chăm sóc tiểu hài tử như thế nào? Sư phụ cũng chưa từng dạy qua nha! Nhưng tiểu gia hỏa nhỏ như vậy, cũng không thể khó giải quyết hơn Thánh Nhân đâu nhỉ?
Tiểu Long Cát trừng mắt to tò mò lảo đảo đi về phía trước, vung tay chân nhào tới hướng Thông Thiên.
Thông Thiên luống cuống tay chân bắt được Long Cát, Long Cát ôm cổ Thông Thiên, khanh khách cười nói: "Gia gia! Ăn ngon!"
Thông Thiên cũng không nhịn được lộ ra một nụ cười nói: "Tiểu Long Cát!"
"Oa! Ăn ngon, quả quả!" Tiểu Long Cát lập tức khóc, tiếng khóc vang dội.
Thông Thiên bị dọa tới mức thiếu chút nữa ném Long Cát ra ngoài, vội vàng nói: "Đừng khóc, đừng khóc!"
Cúi đầu nhìn về phía Tinh Vệ hỏi: "Nàng làm sao vậy?”
Tinh Vệ bình tĩnh nói: "Sư phụ ta nói nàng chính là một nha đầu chỉ biết ăn, hiện tại nàng muốn ăn hoa quả.”
Thông Thiên sửng sốt, cười ha ha nói: "Có thể ăn là phúc! Cái này là đơn giản.”
Hắn tùy tiện phất tay, rất nhiều các loại tiên quả quý hiếm từ trong hoa viên bay ra giống như vô số ngôi sao trong hậu viện.
A! Long Cát nhất thời ngừng khóc, ánh mắt tỏa sáng nhìn các loại tiên quả kỳ lạ, khua hai tay đạp hai chân bay lên trên, hưng phấn kêu lên: "Quả quả! Quả quả!"
Thông Thiên nắm chặt tay một cái, tất cả tinh hoa trong Linh Quả đều phân tán ra chỉ lưu lại hương vị thoang thoảng và một ít linh khí.
Nếu như bị Tiên Thần trên hồng hoang nhìn thấy một màn này thì khẳng định sẽ tức giận đến đấm ngực dậm chân. Phá gia chi tử! Bạo khiển thiên vật, lãng phí linh bảo tiên tài như vậy sẽ bị báo ứng đó!
Ngoại trừ hai người là Kim Linh thánh mẫu và Quy Linh thánh mẫu đang bế quan thì Đa Bảo, Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu đều cùng nhau xuất phát. Bên cạnh đó còn xuất lĩnh thêm đại đội chấp pháp, Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Kim Quang, Cầu Thủ Tiên, Linh Nha Tiên, Lữ Nhạc, Mã Nguyên, tứ thánh của Cửu Long Đảo và một lượng lớn đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo cùng đi tới hồng hoang đại lục.
Một đường đi có thể nhìn thấy hồng thủy cuồn cuộn càn quét bốn phía hồng hoang đại địa, một đám Thủy Yêu ở trong hồng thủy không kiêng nể gì mà gào thét lướt qua kéo theo sinh linh hồng hoang vào trong hồng thủy.
Mọi người đáp xuống cung điện của Nhân Hoàng.
Ngu Thuấn dẫn theo bá quan bước ra từ trong hoàng cung nghênh đón, kích động bái lạy: "Đệ tử bái kiến lão sư! Cung nghênh Thánh sứ và chư vị Tiên Thần.”
Đa Bảo nghiêm túc nói: "Không cần đa lễ, thế cục hiện tại như thế nào?”
Đám người Ngu Thuận đứng thẳng dậy, ảm đạm nói: "Sau khi lão sư rời đi, Thủy Yêu mang theo hồng thủy cuồn cuộn phản công về hướng đế đô, tướng sĩ Nhân tộc ta đắp đê điều bằng tức nhưỡng để ngăn cản thủy quái chém giết và hồng thủy ập tới nhưng vẫn tổn thất nặng nề.”
Bạch Cẩm lập tức nói: "Chuyện không thể chậm trễ, tất cả đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo nghe lệnh, đi tới tiền tuyến giết Thủy Yêu.”
“Vâng!” Hơn một ngàn đệ tử Tiệt Giáo đồng thanh kêu lên hưởng ứng, một đám người lập tức chạy như bay đến tiền tuyến.
Ngu Thuận vội vàng cảm kích nói: "Đa tạ Thánh sứ! Đa tạ Thánh sứ!”
......
Ra ngoài đế đô, từng làn hồng thủy như cuốn thiên liên tiếp không ngừng cuồn cuộn chảy xiết ở trên mặt đất, từng con đê đắp lên từ tức nhưỡng như ngọn núi lớn chặn hồng thủy chảy xiết lại, trên đê có vô số binh tướng của Nhân tộc và các tu sĩ Nhân tộc, thoạt nhìn có vẻ vô cùng nhỏ bé ở trước mặt thiên địa chi uy nhưng lại không hề lui về phía sau một bước nào.
Mây đen áp sơn, cuồng phong bão táp, trong thiên địa một mảnh mờ mịt, tất cả mọi người đều ngâm mình trong nước mưa, dựa vào bầu nhiệt huyết để ngăn cản sự rét lạnh.
Một nam tử trung niên mặc áo tơi, tay cầm một thanh sắt thò vào trong nước, một lát sau lại thu hồi thanh sắt, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Một tướng lĩnh mặc áo giáp bước nhanh tới, hỏi: "Đại Vũ, bây giờ thế nào rồi?”
Đại Vũ ngẩng đầu nhìn hồng thủy mênh mông vô tận, bất an nói: "Nước sâu gần trăm trượng rồi, cuối cùng những còn đê đắp từ tức nhưỡng này cũng không ngăn cản được.”
Tướng lĩnh sốt ruột kêu lên: "Vậy phải làm thế nào mới được?”
"Chủ yếu là Thủy Yêu đang làm loạn, nếu không có Thủy Yêu thì ta có thể mở ra thủy đạo dẫn nước ra biển."
Ầm! Một con sóng thật lớn nhấc lên, hồng thủy ngập trời nhanh chóng tiến lên đập tới phía đê.
Chương 341: Đại chiến thủy yêu
Từng mặt bình phong được kéo nâng lên, tất cả binh lính Nhân tộc đồng thanh hét lớn: "Ngự!”
Võ giả khí huyết bốc lên, dưới liên kết của bình phong hình thành một bức khí huyết cự tường. Ầm! Sóng lớn đánh xuống tựa như lật trời đánh vào khí huyết cự trên tường. Tất cả binh lính Nhân tộc đều ‘rầm’ một tiếng lui về phía sau một bước, sóng lớn ào ào vỡ nát rơi vào bên trong hồng thủy cuồn cuộn.
Trong gió lạnh như băng, một đám thủy quái dữ tợn nổi lên mặt nước, gào thét giết tới trên đê.
Từng tu sĩ Nhân tộc bay lên không trung, giận dữ gầm lên: "Giết!”
“Giết!”
“Giết!”
…
Mũi tên bắn ra, pháp thuật đồng loạt bay lên, từng đạo huyết hoa bắn tung tóe trên mặt sông, một đám thủy quái rơi vào trong hồng thủy bị sự lạnh lẽo bao phủ.
Thế nhưng Thủy Yêu thật sự là quá nhiều, càng ngày càng nhiều Thủy Yêu xông lên trên đê, tu sĩ Nhân tộc đấu tranh trực diện với Thủy Yêu, tiếng kêu vang rung cả trời, máu bắn tung tóe lên đê đập nhưng không người nào lui về phía sau nửa bước.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Mấy tia chớp huyết sắc xẹt qua bầu trời trầm thấp, tiếng giết chóc đều bị che lấp.
Một cỗ yêu khí tanh hôi nồng nặc truyền ra từ trong dòng sông lớn, toàn bộ dòng sông đều biến thành màu đen trong phút chốc, vô số hắc tơ từ trong sông lớn bắn ra rồi lao về phía đê đập.
Từng tu sĩ Nhân tộc bay ra, giận dữ gầm lên: "Ngăn cản!”
Bút Đao Chung vẽ các loại pháp bảo bay ra, nở rộ bảo quang nhưng các pháp bảo chỉ ngăn được trong chốc lát sau đó tất cả đều bị hắc tơ xuyên thủng.
Phốc!
Phốc!
Phốc!
Từng tu sĩ Nhân tộc phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, trong mắt toát ra vẻ hoảng sợ, là Thái Ất Đại Yêu Vương.
Hắc tơ quét ngang chém về phía Đại Vũ.
Mấy tướng lĩnh bên cạnh theo bản năng chắn trước Đại Vũ, giận dữ gào thét nói: "Chiến!”
Đại đao trong tay chém ra hóa thành đao mang sắc bén, nước sông cuồn cuộn trước mặt đều bị chém ra mấy lỗ hổng thật lớn.
Một đạo quang mang chợt lóe qua, vô số hắc tuyến hóa thành hắc quang vô thanh phiêu tán, mấy đạo đao quang chợt lóe qua. Ầm! Từng cột nước nổ tung ở trong nước sông đục ngầu cuồn cuộn.
Một thân ảnh mặc áo đen tóc tai bù xù lặng yên không một tiếng động xuất hiện trên mặt sông, lấy tóc che mặt tản ra khí tức u lãnh khủng bố.
Cột nước lạnh như băng hóa thành mưa to đầy trời rơi xuống kèm theo gió to, một thân ảnh mặc hắc y ngăn ở trước đê, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, áo choàng phía sau tung bay trong cuồng phong, trên áo choàng thêu văn vân kim sắc, uy vũ bất phàm.
Trên con đê, một tướng lĩnh hét lên trong sự ngạc nhiên: "Hắn ta là ai? Chẳng lẽ là cường giả Nhân tộc ta!”
Đại Vũ lắc đầu nói: "Không phải! Nhân tộc chúng ta không có cường giả cấp bậc này.”
Thân ảnh tóc tai bù xù trên mặt sông khẽ động, một đạo thanh âm u u truyền ra từ bốn phương tám hướng: "Ngươi là ai?”
“Đại đội chấp pháp của Tiệt Giáo, Vũ Dực Tiên và Kim Bằng!” Thanh âm ngạo nghễ rõ ràng truyền khắp đê điều, ngay cả lũ lụt cuồn cuộn cũng không cách nào ngăn cản.
Vũ Dực Tiên bay thẳng ra, đột nhiên chấp pháp chế phục trên người ngưng đọng biến thành một thân khải giáp màu đen, Phương Thiên Họa Kích đâm thẳng tới hướng Quỷ Sát tóc dài, hồng thủy ở trên mặt sông xẹt qua một khe rãnh thật sâu, cuồn cuộn dạt sang hai bên.
Quỷ Sát tóc dài khua khua quỷ trảo một phen. Ầm! Hắc sắc sát khí tràn ngập nâng hồng thủy đang cuồn cuộn lên, bên trong có vô số Quỷ Sát, sau đó hai con Giao Long một âm một dương lao ra đụng phải Quỷ Sát tóc dài liền phóng lên trời.
Tất cả tóc đen của Quỷ Sát tóc dài bay ra hóa thành tơ đen đầy trời chém giết dưới hồng thủy, hắc vũ đầy trời hóa thành lưu quang đi ngược dòng nước mà lên. Rầm rầm rầm! Từng sợi tóc đen bị đánh nát.
Kim Bằng nắm Phương Thiên Họa Kích xông thẳng lên đánh giết từng con một, trong mắt mang theo sát ý lạnh như băng. Đại đội trưởng hạ lệnh phải giết, vậy thì chết cho ta!
Một đạo quang mang sắc bén phân chia thiên địa, mây đen khắp bầu trời đều bị xé rách, ánh mặt trời đã lâu không gặp chiếu xuống trên mặt sông.
Một tướng lĩnh trên đê hưng phấn kêu lên: "Thật mạnh, thật sự là quá mạnh. Rốt cuộc hắn là ai?”
Từng kiện pháp bảo thần thuật từ trên trời rơi xuống. Rầm rầm rầm! Thủy Yêu bị chém giết thành từng mảnh, một đạo lưu quang bắn tới rời rơi lên trên mặt sông, y bào tung bay, tất cả đều là đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo.
Trên bầu trời, Vũ Dực Tiên rơi xuống từ trong ánh mặt trời, trong tay cầm một cái đầu đầy tóc đen, lạnh lùng nói: "Một tên cũng không lưu!”
“Vâng!” Tất cả đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo đồng thanh hô.
Viện binh tới, tất cả quân sĩ Nhân tộc đều cảm giác một cỗ nhiệt huyết đang dâng lên, hưng phấn hô to: "Giết! Giết! Giết!”
Bọn hắn vung vũ khí ra sức đại chiến với Thủy Yêu, dũng mãnh không sợ chết, cho dù là chết cũng phải kéo một tên Thủy Yêu chết theo.
Các phương hướng khác cũng như thế, Khổng Tuyên mặc hắc bào bay lên trên đê, một tay nắm chặt Ngũ Hành Hủy Diệt, mấy Kim Tiên Yêu Vương trong hồng thủy đều bị Ngũ Hành chi lực cắn nuốt.
Vân Tiêu nhẹ nhàng dừng trên mặt nước, lấy dưới chân làm trung tâm, rất nhiều phù triện nhanh chóng lao ra, phù triện kết hợp với nhau hình thành một tòa đại trận hình tròn bao phủ trên mặt biển, đại trận xoay tròn phù trận ẩn nấp, trong hồng thủy cuồn cuộn bốc lên sương mù bao phủ tất cả Thủy Yêu và binh sĩ Nhân tộc.
Chương 342: Thiên Ty Quỷ Mẫu
Một thanh cự chùy ầm ầm đáp xuống đập một con cự quy giống như núi nhỏ thành bốn năm mảnh, Ô Vân Tiên nhẹ nhàng đứng trên chuôi chùy, nhìn quanh bốn phía quát: "Giết!”
Từng đạo lưu quang từ trên trời giáng xuống, tất cả đều là đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo.
Ở một phương hướng khác, Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Kim Quang, Cầu Thủ Tiên, Linh Nha Tiên, Kim Quang, Lữ Nhạc, Mã Nguyên,... cũng đều hiển lộ thần thông, dẫn dắt sư đệ sư muội tru sát Thủy Yêu.
Sĩ khí Nhân tộc tăng mạnh, hò hét khẩu hiệu chấn thiên, theo đệ tử Tiệt Giáo dũng cảm giết địch, giết lui từng đợt từng đợt Thủy Yêu.
Đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo đầu tiên là đến đê tức nhưỡng chém giết Thủy Yêu để giải quyết vấn đề cấp bách, sau đó lấy đệ tử ngoại môn cường đại làm bình phong vây chung quanh tiêu diệt Thủy Yêu, quét sạch chướng ngại để trị thủy. Lúc này, sự chênh lệch giữa đệ tử Thánh Nhân và yêu ma bình thường cũng lộ ra, đệ tử Thánh Nhân có cảnh giới có thể nói là vô địch, yêu ma bình thường không chống đỡ nổi.
Đa Bảo, Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu đứng ở trên mây nhìn toàn bộ đại cục, điều tiết khống chế thời gian thực, hình thức nhanh chóng xoay chuyển.
Sau đó bốn người đại đội chấp pháp bảo vệ Đại Vũ bắt đầu trị thủy, Định Hải Thần Châu thiết lượng thủy, Khai Sơn Thần Phủ khai sơn, đổi thủy đạo, dẫn dòng nước lũ.
Trên đầu mây, Bạch Cẩm cười nói: "Sư huynh, trị thủy đã bắt đầu rồi, hiện tại có thể đi tính sổ những yêu ma bắt nạt ngươi.”
Đa Bảo nhíu mày không vui nói: "Yêu ma nào có thể bắt nạt ta? Rõ ràng bọn chúng đều bại dưới tay ta, nếu không phải bọn chúng chạy nhanh thì tất cả đã đều bị ta giết chết.”
"Sư huynh uy vũ hùng tráng, bá khí ầm ầm, nếu sư huynh đã có thể đánh thắng bọn chúng, vậy còn để chúng ta tới làm cái gì?"
“Là bọn chúng chạy quá nhanh!”
Bạch Cẩm bừng tỉnh nói: "Thì ra là như vậy, lát nữa sư huynh cứ việc ra tay, ta cùng sư tỷ cắt đứt đường lui, tuyệt đối sẽ không để cho bọn chúng chạy thoát.”
Đa Bảo nhíu mày không vui nhìn Bạch Cẩm, nói: "Sư đệ, đây là một cơ hội rèn luyện hiếm có, ngươi cứ buông tha như vậy sao?”
Bạch Cẩm nhếch miệng cười nói: "Sư huynh, ta cảm giác chỉ sợ ta không phải là đối thủ của yêu ma, rèn luyện coi như bỏ đi! Miễn cho Tiệt Giáo chúng ta mất mặt.”
"Đệ tử Tiệt Giáo phải đón lấy khó khăn mà đi lên."
Vô Đương thánh mẫu bất đắc dĩ nói: "Được rồi, các ngươi cũng đừng ầm ĩ nữa, làm phiền sư huynh dẫn đường.”
Đa Bảo hừ một tiếng rồi cưỡi đầu mây bay về phía tây, Đại La chi tốc chỉ xích thiên nhai, một lát sau ba người đã đi tới một mảnh thủy vực hỗn loạn.
Thủy vực rộng lớn vạn dặm mênh mông, ở trên mặt nước sinh ra từng vòng xoáy khổng lồ, trong vòng xoáy vương vẩn quỷ khí yêu khí sâu thẳm, cho dù dùng ánh mắt ba người Đại La Kim Tiên cũng khó có thể nhìn thấu đáy nước.
Đa Bảo trở tay vỗ xuống một chưởng, trong hư không sinh ra một chưởng ấn màu xanh thật lớn từ trên trời giáng xuống. Ầm! Mặt nước bị đè xuống trăm thước, hình thành một đạo Thiên Lý Đại Thủ Ấn.
Từng sợi bạc từ trong lòng sông lớn vươn ra. Rầm rầm rầm! Xuyên qua thanh sắc thần chưởng phía trên, tơ bạc bay lung tung. Ầm! Thần chưởng bị chém vỡ vụn.
Mặt sông ‘ầm ầm’ quay cuồng giống như sôi trào, Quỷ Sát chi khí cuồn cuộn dâng lên từ trong hồng thủy, hàng ngàn hàng vạn thân ảnh vô thanh vô tức xuất hiện trên mặt sông, mỗi một người đều cúi đầu, tóc dài che mặt.
Một con quái vật đứng đầu trông giống con nhện hiện lên giữa hồng thủy, quái dị kêu lên: "Khặc khặc! Tiểu mập mạp, lại nhớ tỷ tỷ rồi sao? Thế nhưng còn mang đến cho tỷ tỷ hai phần điểm tâm ngon miệng, thật sự là quá có tâm, mau đến để cho tỷ tỷ thương ngươi cho thật tốt.”
Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: "Đây chính là Thiên Ti Quỷ Mẫu?”
Đa Bảo gật đầu âm trầm nói: "Đúng vậy!”
"Thiên Ti Quỷ Mẫu không phải là quỷ sao?"
"Nàng là nhện nước đắc đạo, phần lớn thủ hạ là Thủy Quỷ, đương nhiên phải là quỷ mẫu rồi? Ai nói quỷ mẫu nhất định là quỷ vật?”
"Sư huynh, lời giải thích này của ngươi vẫn là lần đầu tiên ta nghe được."
"Ô ô ô!" Từng tiếng thút thít vang lên vang vọng giữa những con sóng hỗn loạn của hồng thủy.
Bạch Cẩm vội vàng thúc giục nói: "Sư huynh, mau lên, chúng ta lược trận cho ngươi.”
Đa Bảo do dự một chút nói: "Sư đệ, ngươi lên trước, Thiên Ti quỷ mẫu này không khó đối phó, khó đối phó chính là những Thủy Quỷ này, một khi bị bọn chúng quấn lấy sẽ cực khó thoát thân, Thủy Quỷ giao cho sư huynh ta đi.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Thì ra Thủy Quỷ mới là khó đối phó nhất, loại đối thủ phiền toái này làm sao có thể giao cho sư huynh đây? Sư đệ gánh phần cực khổ này.”
Thiên Ti Quỷ Mẫu khặc khặc kêu lên: "Tiểu mập mạp đã nghĩ kỹ chưa? Ai sẽ chết trước?”
Đa Bảo thấy Thiên Ti Quỷ Mẫu nhìn mình, theo bản năng dâng lên một cỗ cảm giác chột dạ, ánh mắt nhìn chung quanh.
Bạch Cẩm cười ha ha nói: "Đại sư huynh, lão nhện này liền giao cho ngươi, Thủy Quỷ để ta giải quyết.”
Vô Đương thánh mẫu ngưng trọng nói: "Sư đệ không nên khinh thường, nếu sư huynh đã nói những Thủy Quỷ này rất khó đối phó thì bọn chúng tuyệt đối cũng không phải loại thiện.”
Bạch Cẩm đắc ý nói: "Ta không muốn động thủ với bọn chúng đâu! Ta có quan hệ với Địa Phủ.”
Chương 343: Độc Giác Ma Xà
Thiên Ti Quỷ Mẫu tràn ngập sát ý nói: "Các hài tử, kéo bọn chúng xuống nước.”
Tất cả Thủy Quỷ hóa thành từng đạo Hắc Yên Quỷ Thủ nhào về phía ba người, hắc phong điên cuồng gào thét.
Trong tay Bạch Cẩm hiện lên một cây quyền trượng bằng gỗ, quyền trượng hướng phía trước một chút, một hắc động vặn vẹo hiện lên trước Thủy Quỷ, tất cả Hắc Yên Quỷ Thủ lập tức tất cả đều hiện ra thân hình, đạp chân phất tay hoảng sợ chạy về phía Thiên Ti Quỷ Mẫu.
Nhưng hoàn toàn vô dụng, Bạch Cẩm trực tiếp điều động Địa Phủ chi lực khóa chặt bọn chúng, sao bọn chúng còn có thể chạy trốn được chứ? Tất cả đều khó có thể kháng cự bay về hướng hắc động.
Thiên Ti Quỷ Mẫu giận dữ gầm lên: "Dám cướp hài nhi của ta, đáng chết!" Sau đó phần đuôi keng keng bắn ra hàng ngàn sợi tơ đen tiến vào trong cơ thể tất cả Thủy Quỷ kéo bọn chúng ra ngoài.
Hắc động vặn vẹo, ngàn vạn sợi bạc căng chặt, trong lúc nhất thời hình thành thế giằng co.
Hắc động dần dần biến hình thành một tòa môn hộ bằng đá, trên môn hộ viết ba phù tự ‘Quỷ Môn Quan’, trên hai cánh cửa trái phải mỗi bên đều có hai đầu đầu lâu mặt mũi dữ tợn.
Quỷ Môn Quan tản mát ra một cỗ bạo động vô hình bao phủ tất cả Thủy Quỷ, trong nháy mắt tất cả Thủy Quỷ đều biến mất.
Thiên Ti Quỷ Mẫu cũng kinh hô một tiếng, theo đà kéo thì Thiên Ti Quỷ Mẫu cũng biến mất ở trong Quỷ Môn Quan.
Trong Địa Phủ, Thiên Ti Quỷ Mẫu co rúm lại không ngừng run rẩy trên không trung, chung quanh thiên địa hiện lên mười hư ảnh uy nghiêm của các Đại Đế tôn quý, mỗi một người đều tản ra uy áp của Đại La hậu kỳ.
…
Đa Bảo kinh ngạc nói: "Như vậy là... xong rồi sao?”
Bạch Cẩm thu hồi quyền trượng, mờ mịt nói: "Đúng vậy! Ta cũng không nghĩ tới Thiên Ti Quỷ Mẫu lại ngang ngược như vậy, dám cướp quỷ với Địa Phủ.”
Đa Bảo theo bản năng liếc Bạch Cẩm một cái, trong lòng chua xót, có quan hệ chính là ngang tàng như vậy sao? Đoạn thời gian trước hắn bị Thiên Ti Quỷ Mẫu ngược đãi vô cùng thê thảm.
Thiên Ti Quỷ Mẫu rời đi, những vòng xoáy hồng thủy cuồn cuộn khổng lồ trở lại yên tĩnh như trước đã hiện ra vô số tử thi, có Nhân tộc cũng có đủ loại động vật.
“Aizz! Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn!”
Đầu ngón tay Bạch Cẩm bắn ra một ngọn lửa nhỏ rơi vào trên một cỗ thi thể phía dưới. Ầm! Tựa như hỏa nhập liệt du vậy, Tam Muội Chân Hỏa nhanh chóng lan tràn trên mặt sông thiêu đốt gần hết chỗ thi thể, sau đó hóa thành tro tàn phiêu tán.
Đa Bảo ngay lập tức nói: "Đi thôi! Đi đến một địa phương khác, lần này cũng không đơn giản như vậy, Địa Phủ cũng không quản được nó.”
Một lát sau ba người lại đi tới một cái thủy vực, trong thủy vực này có rất nhiều đỉnh núi, hồng thủy đã che dấu phần lớn sơn thể, chỉ còn lại có nửa đoạn đỉnh núi.
Đa Bảo ngưng trọng nói: "Cẩn thận, yêu ma chiếm cứ nơi này được xưng là U Minh Yêu Thần nhưng nó cũng không thuộc về Địa Phủ.”
Rít!
Rít!
Rít!
...
Tiếng động vang lên trong thiên địa, trong hồng thủy đục ngầu hiện lên ngàn vạn Độc Giác Ma Xà nhanh chóng bơi ở trên mặt sông, ánh mắt lạnh như băng dựng thẳng nhìn ba người Đa Bảo, Bạch Cẩm và Vô Đương.
Một con Ma Xà khổng lồ uốn lượn quanh ngọn núi mà bò lên trên đỉnh núi rồi ngẩng cao đầu, trên đầu có một chiếc kim hoàng sắc Độc Giác ngút trời.
Grao! Độc Giác Ma Xà há mồm gào thét một tiếng, khí lãng cuồn cuộn.
Vô số tiểu Ma Xà phía dưới cũng phát ra tiếng gào thét, thanh âm chấn động thiên địa.
Độc Giác Ma Xà mở miệng một tiếng rống giận nói: "Tiểu mập mạp, lần trước ta tha cho ngươi một mạng, bây giờ còn dám quay lại.”
Bạch Cẩm thoáng nhìn giống Đa Bảo, không phải sư huynh nói ngươi đánh nó ôm đầu chạy trốn sao?
Sắc mặt Đa Bảo cứng đờ, tiến lên một bước phẫn nộ kêu lên: "Tiểu Ma Xà không biết tốt xấu, lần trước ta lui đi chính là vì có cảm giác trời cao có ý tốt muốn cho ngươi thêm một cơ hội, nếu ngươi không biết tốt xấu thì đừng trách ta chém tận giết tuyệt. Bạch Cẩm sư đệ, con Ma Xà này giao cho ngươi.”
"Sư huynh, ngươi làm cái gì?"
"Ta xử lý số lượng Ma Xà đông đảo ở phía dưới."
Bạch Cẩm nhìn Ma Xà đang không ngừng nhúc nhích trong hồng thủy cuồn cuộn ở dưới, trong lòng nhất thời cảm thấy một trận sợ hãi, chứng sợ hãi cái đông đúc lại tái phát, vội vàng nói: "Được, cứ theo lời sư huynh nói.”
Vô Đương thánh mẫu nhíu mày nói: "Sư đệ, con Ma Xà này không phải loại vớ vẩn, ta và ngươi cùng nhau xuất thủ.”
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn về phía Ma Xà khổng lồ, nhất thời trong lòng cảm giác tốt hơn rất nhiều, nói: "Sư tỷ, ngươi giúp ta áp trận, từ sau khi ta đột phá đến Đại La cảnh còn chưa được thực sự động thủ lần nào, hiện tại khó có thể gặp được một đối thủ thú vị như này, vậy để cho Ma Xà này đến thử một chút thực lực chân chính của ta.”
Vô Đương thánh mẫu ngưng trọng nói: "Sư đệ, nó là Đại La trung kỳ.”
Bạch Cẩm tự tin cười nói: "Ta còn là đệ tử của Thánh Nhân mà!" Sau đó hắn liền bay về hướng Ma Xà trên đỉnh núi.
"Rống!" Ma Xà khổng lồ gào thét một tiếng, sau đó phun ra một cỗ độc vụ đen kịt.
Khói độc nhanh chóng bay về phía Bạch Cẩm phát ra tiếng ‘tê tê’, hiển nhiên có kịch độc.
Chương 344: Loạn Phách Phong Kiếm Pháp
Vô Đương thánh mẫu kinh hãi kêu lên: "Sư đệ, cẩn thận!" Thủ mài trên cổ tay nàng được bắn ra, nở rộ thành sương mù hào quang xua tan độc vụ.
Thân ảnh Vô Đương thánh mẫu chợt lóe xuất hiện bên cạnh Bạch Cẩm, ngưng trọng nói: "Không thể khinh thường!”
Bạch Cẩm cười nói: "Đa tạ sư tỷ!" Tay hắn hướng về phía trước bóp một cái, một đóa hoa sen giống như huyết ngọc xuất hiện giữa các ngón tay Bạch Cẩm, cánh sen bị giam hãm, không có chút khí tức nào.
Trong nháy mắt Độc Giác Ma Xà di chuyển từ trên núi xuống, lao về hướng Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu, trong hai mắt mang theo quang mang khát máu.
Ngũ Long mài của Vô Đương thánh mẫu đột nhiên tan thể, hóa thành năm con Thần Long giết về hướng Độc Giác Ma Xà. Ầm! Năm con Thần Long vừa tiếp xúc với Độc Giác Ma Xà liền lập tức tan tác, Đại La cảnh chênh lệch một bước cũng là thiên địa khác biệt.
Huyết Liên trong tay Bạch Cẩm mở ra, di chuyển thời không trong nháy mắt, hai người một rắn tiến vào trong không gian đặc thù.
Chân Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu giẫm lên Huyết Liên, đứng ở trung tâm trận pháp không gian.
Mỗi cửa ở bốn phương không gian đều treo một thanh Thần Kiếm, Thông Thiên đạt địa, trên từng thanh Thần Kiếm đều khắc hai chữ lần lượt là Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu và Thanh Vân.
Độc Giác Ma Xà đang cẩn thận quấn mình trong không gian, trong không gian có trải rộng huyết vụ để ngăn cách tầm mắt, che đậy thần niệm, cho dù là Độc Giác Ma Xà cũng chỉ có thể cảm ứng được khoảng cách ngàn thước, còn lại thì không cảm nhận được gì.
Trên Huyết Liên, Vô Đương thánh mẫu kinh ngạc nói: "Đây là kiếm trận?”
Bạch Cẩm gật gật đầu, nói: "Hôm nay đến thử uy lực kiếm trận này." Ngón tay khẽ chỉ làm kiếm dựng thẳng lên.
Ong! Bốn thanh Tiên Kiếm của bốn phương không gian lập tức chấn động, vài kiếm khí phát ra từ trong tứ kiếm ngưng tụ thành bốn thanh Thanh Thiên Kiếm hư ảo ở trước mặt Bạch Cẩm.
Sắc mặt Bạch Cẩm vui vẻ, vậy mà có thể một lần khống chế được bốn Thanh Thiên Kiếm, hơn nữa tiêu hao cũng không lớn lắm, có tòa kiếm trận này rồi thì chẳng phải là nói, ta có thể tùy ý điều động Thiên Kiếm sao?
Mặc dù không có uy lực to lớn như khi bốn thanh Tiên Kiếm trực tiếp dung hợp nhưng uy lực so với bất kỳ loại Tiên Kiếm nào cũng lớn hơn rất nhiều.
Kiếm chỉ về phía Độc Giác Ma Xà nhẹ nhàng chém một cái, bốn chuôi Thanh Thiên Kiếm bay tới trước mặt Độc Giác Ma Xà trong nháy mắt.
Con ngươi Độc Giác Ma Xà co rụt lại, lân phiến trên người trong phút chốc phủ đầy lôi đình.
Phanh!
Phanh!
Phanh!
Phanh!
Bốn đạo kiếm khí chém lên người Độc Giác Ma Xà, điện quang bắn ra bốn phía, huyết hoa bắn tung tóe trực tiếp phá vỡ lớp phòng thủ.
"Rống!" Độc Giác Ma Xà phát ra tiếng gầm phẫn nộ lao về phía kiếm khí, phát huy ra chiến lực Đại La Kim Tiên trung kỳ của mình, thi triển các loại thần thông pháp thuật.
Trên Huyết Liên, ngón tay Bạch Cẩm chỉ lên trên, ngưng trọng nói: "Loạn Phách Phong Kiếm Pháp!”
Vô Đương thánh mẫu theo bản năng nhìn về phía bốn thanh Thần Kiếm, Loạn Phách Phong Kiếm Kháp là loại kiếm pháp gì? Sư đệ tự mình lĩnh ngộ sao?
Bốn thanh Tiên Kiếm khẽ chấn động, vô số kiếm khí bắn ra bốn phía tung hoành chung quanh không gian quấy nhiễu huyết vụ. Ầm ầm ầm! Độc Giác Ma Xà ra sức ngăn cản kiếm khí đánh tới từ tứ phương, phía trước phía sau bên trái bên phải bên cạnh, không hề có quy tắc, càng không thể ngăn cản, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Vô Đương thánh mẫu không nói gì, cái gọi là Loạn Phách Phong kiếm pháp, chính là không có kiếm pháp?
Một lát sau, trận pháp vặn vẹo trong không gian tản đi, Bạch Cẩm cùng Vô Đương thánh mẫu hiện lên trong thiên địa, một gốc Huyết Liên lơ lửng trước mặt chậm rãi xoay tròn.
Trong mắt Vô Đương thánh mẫu còn mang theo vẻ mờ mịt, cường giả Đại La Kim Tiên trung kỳ cứ như vậy mà chết? Sau đó lại nhìn thoáng qua Bạch Cẩm, sao lại cảm thấy không chân thật như vậy?
Sắc mặt Bạch Cẩm đúng là mừng rỡ như điên, không hổ là kiếm trận do hai vị nương nương gia trì, thật sự là quá mạnh!
Bạch Cẩm thu hồi Huyết Liên, trong tay chợt lóe lên rồi xuất hiện một cây hoàng kim Độc Giác, vung hoàng kim Độc Giác kêu to: "Sư huynh, chúng ta đã hoàn thành, ngươi nhanh lên!”
Ầm! Đa Bảo lao ra từ trong hồng thủy nhìn hoàng kim Độc Giác trong tay Bạch Cẩm, khó có thể tin kêu lên: "Ngươi vậy mà giết nó rồi?”
Bạch Cẩm nghi hoặc nói: "Rất khó sao?”
Đa Bảo thở hổn hển, không khó sao? Lúc trước hắn thiếu chút nữa đã bot mạng tại nơi này nhưng nhìn Bạch Cẩm cùng Vô Đương quần áo không loạn, nửa điểm thương thế cũng không có, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ nghi vấn, chẳng lẽ thật sự rất dễ dàng sao?!
Bạch Cẩm thúc giục nói: "Sư huynh, ngươi mau đi giải quyết những tiểu Xà Yêu kia đi!”
Đa Bảo yên lặng xoay người bay về phía trong hồng thủy.
Không lâu sau, ba người chuyển hướng bay sang một phương hướng khác, trên đường Đa Bảo truyền âm cho Vô Đương thánh mẫu hỏi thăm chi tiết chém giết Xà Yêu, khi biết được bốn thanh Tiên Kiếm của Bạch Cẩm được luyện thành kiếm trận uy lực cường đại, trong lòng nhất thời có một cỗ phẫn nộ không cam lòng dâng lên, kiếm trận không cần nghĩ cũng biết là do sư phụ luyện chế. Đây là thế đạo gì? Hắn tân tân khổ khổ tu đạo luyện pháp, kết quả không bằng Bạch Cẩm đi nịnh nọt? Thế đạo này bất công cỡ nào chứ.
Đa Bảo ta thề, nhất định phải xây dựng một thế giới công bằng, thiên đạo thù lao, bất luận kẻ nào cũng phải thông qua nỗ lực của chính mình để đạt được, chém giết tất cả những kẻ nịnh nọt.


