Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 92

  "Sư huynh, ngươi nghĩ gì thế?" Bạch Cẩm tò mò hỏi.

  Đa Bảo phục hồi tinh thần lại, ôn hòa cười nói: "Không có gì, chỉ là trong lòng sinh ra cảm khái, ta không làm gì được Yêu Thần nhưng sau khi sư đệ sư muội đến lại dễ dàng đem bọn chúng chém giết vài cái, quả nhiên chỉ khi chúng ta đoàn kết mới có thể phát huy tới lực lượng lớn nhất.”

  Bạch Cẩm gật đầu đồng ý nói: "Đúng vậy! Đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau, tình bạn và đồng môn, đó là giáo nghĩa của Tiệt Giáo chúng ta. Đoàn kết là sắt, đoàn kết là cương, đoàn kết của chúng ta không ai có thể địch nổi.”

  Đa Bảo và Bạch Cẩm nhìn nhau cười, khung cảnh hết sức hài hòa hòa hợp.

  Vô Đương thánh mẫu ở bên cạnh mỉm cười gật đầu, quan hệ sư huynh sư đệ vẫn là trước sau như một hòa thuận, ngoại môn đồn đại hai người không hợp, quả nhiên tất cả đều là bịa đặt, tuyệt không thể tin.

  Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Sư huynh, hiện tại chúng ta đi tới chỗ Yêu Thần thứ ba sao? Đó là con Thủy Hầu Tử mà ngươi đã nói đến.”

  Đa Bảo ôn hòa nói: "Đúng vậy! Thủy Hầu Tử này bản lĩnh bất phàm, vẫn cần sư đệ ra tay hàng phục.”

  "Aizz! Ta đã ra tay tới hai lần, lần này nói như thế nào cũng phải đến phiên sư huynh."

  "Không gạt sư đệ, Thủy Hầu Tử này có chút bản lĩnh, sư huynh ta chỉ sợ sẽ để nó chạy thoát mất!"

  Hai người nói cười bay về phía trước, khoảng cách ngàn vạn dặm thoáng qua rất nhanh đã tới.

  ...

  Trong một mảnh thủy vực rộng lớn, mấy ngàn đệ tử Tiệt Giáo đang chém giết với vô số Thủy Yêu, bốn người đại đội chấp pháp là Khổng Tuyên, Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên vầ Vân Tiêu đang vây khốn một con Cự Viên màu đen, thần sắc ngưng trọng.

  Cự Viên đứng ở trong dòng nước, trong tay cầm một cây trường côn bản thiết, tùy ý nhìn bốn người, lười biếng nói: “Có thể đi tới trước mặt ta, các ngươi cũng coi như có trình độ nhưng đối với ta mà nói thì cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi. Nhanh cút đi! Miễn cho gia gia ta phải động thủ.”

  Bốn người liếc nhau rồi đồng thời lao về hướng Cự Viên, từng tiếng va chạm của ngũ sắc quang mang lóng lánh, âm dương nhị khí dây dưa, Hỗn Nguyên Kim Đấu phun ra nuốt vào pháp lực quang mang, tiếng Hỗn Nguyên Chùy va chạm rắc rắc vang lên.

  Từng côn ảnh màu đen kịt đánh tới, phanh! Ngũ sắc thần quang bị đánh tan, phanh! Âm dương nhị thất sụp đổ, phanh! Hỗn Nguyên kim đấu bị đập bay, phanh! Hỗn Nguyên Chùy bay ra.

  Bốn người Khổng Tuyên, Kim Bằng, Vân Tiêu, Ô Vân Tiên đồng thời xoay tròn bay ngược ra ngoài, tạo ra bốn khe rãnh sâu thẳm ở trong hồng thủy cuồn cuộn.

  Cự Viên bay lên trời, thiết bổng bỗng trở nên vô cùng lớn, ầm ầm một tiếng đập vào trong hồng thủy cuồn cuộn, tàn sát bừa bãi trong hồng thủy, đánh bay tất cả Thủy Yêu lẫn đệ tử Tiệt Giáo.

  Cự Viên đứng trên thiết bổng, cười ha ha kêu lên: "Chỉ là một chút Thái Ất Kim Tiên cũng muốn bắt ta? Nói cho các ngươi biết, ngoại trừ bát quái Tỏa Long tỉnh cái gì ta cũng không sợ! Ha ha ha! Ha ha ha!"

  Khổng Tuyên, Kim Bằng, Vân Tiêu, Ô Vân Tiên lập tức bật dậy, đứng lơ lửng trên hồng thủy cuồn cuộn nhìn Cự Viên đang không kiêng nể gì, há miệng thở dốc, thực lực của Đại La Kim Tiên thật sự là quá mạnh.

  Cự Viên từ trên cột sắt nhảy xuống, cột sắt phía sau nhanh chóng nhỏ thu vào trong tay Cự Viên, nó tiện tay vung một đạo yêu lực quét ngang ra.

  Sắc mặt đám người Khổng Tuyên đều đại biến, không gian đột nhiên nổi lên một trận gợn sóng, yêu lực càn quét nháy mắt biến mất.

  Ba người Đa Bảo, Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu từ trên trời chậm rãi đáp xuống.

  Tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều kích động kêu lên: "Sư huynh."

  “Sư tỷ.”

  “Đại đội trưởng!”

  Cự Viên khủng bố cười nhạo một tiếng, gãi tai gãi má đánh giá ba người Bạch Cẩm, cười hắc quái nói: "Ba tiểu bối Đại La sơ kỳ cũng dám đi tới trước mặt ta, thật coi Hầu gia là ăn chay sao?”

  Cô Lương ở xa xa tức giận kêu lên: "Ngươi ăn Vân Bạo Cô của ta!"

  Cự Viên khủng bố nhép miệng, gật đầu hắc hắc nói: "Hương vị cũng không tệ lắm!”

  Bạch Cẩm nhỏ giọng hỏi: "Sư huynh, đây là con Thủy Hầu Tử ngươi nói?”

  Đa Bảo gật gật đầu, ngưng trọng nhìn con Cự Viên kia. Con Cự Viên này có thể nói là đại yêu đáng sợ nhất trong hồng thủy, hai con lúc trước thực lực kém xa không bằng.

  Bạch Cẩm liếc mắt một cái, ngươi gặp con Thủy Hầu Tử lớn như vậy sao?

  Bốn người Khổng Tuyên bay tới, đứng ở phía sau Bạch Cẩm.

  Khổng Tuyên nhỏ giọng nói: "Đội trưởng, Cự Viên này phi thường khủng bố, ít nhất là Đại La Kim Tiên.”

  Bạch Cẩm gật gật đầu, ta đương nhiên biết nó là Đại La Kim Tiên, hơn nữa còn là Đại La hậu kỳ.

  Vân Tiêu truyền âm nói: "Đội trưởng, vừa rồi nó nói ngoại trừ Bát Quái Tỏa Long Tỉnh cái gì nó cũng không sợ!”

  Bạch Cẩm sửng sốt, khóe miệng hơi nhếch lên. Bát Quái Tỏa Long Tỉnh? Cự Viên? Hình như hắn đã biết được lai lịch của nó là gì, Tỏa Long Tỉnh vây khốn Vô Chi Kỳ chính là chuyện thần thoại được lưu truyền rất lâu ở kiếp trước.

  Cự Viên hung lệ rống to: "Đám tiểu tể tử? Hầu gia nói cho các ngươi biết, nếu không có bát quái Tỏa Long Tỉnh thì hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết." Thiết bổng trong tay vù vù quay một vòng, cuồn cuộn uy thế.

  Chương 346: Bạch Cẩm giảng giải

  Một tu sĩ Nhân tộc bay tới, vội vàng nói: "Đế sư, Thánh sứ, Bát Quái Tỏa Long Tỉnh chính là Thánh khí của Nhân tộc ta, do Cộng Chủ Nhân tộc chấp chưởng, thỉnh đế sư và Thánh sứ kéo dài thời gian một lát, ta lập tức quay về đế đô, mời Bát Quái Tỏa Long Tỉnh trấn áp ma viên này.”

  Đa Bảo ngưng trọng nói: "Chúng ta không ngăn được bao lâu, ngươi nhất định phải nhanh.”

  Bạch Cẩm khẽ lắc đầu, nói: "Không cần phiền toái!”

  Đa Bảo nhíu mày nhìn về phía Bạch Cẩm, chẳng lẽ ngươi còn cách khác có thể đối phó với con Thủy Hầu Tử này? Dựa vào điều gì? Kiếm trận sao? Hay mối quan hệ của ngươi?

  Bạch Cẩm phi tiến lên nói: "Nghe nói ngoại trừ bát quái Tỏa Long tỉnh cái gì ngươi cũng không sợ?”

  Cự Viên cẩn thận nói: "Chẳng lẽ trong tay ngươi có bát quái Tỏa Long tỉnh?”

  "Bát uái Tỏa Long Tỉnh thì không có nhưng có muốn kiến thức một chút hồng hoang đệ nhất sát trận Tru Tiên kiếm trận hay không?"

  Thần sắc Cự Viên cứng đờ.

  “Có muốn kiến thức một chút hồng hoang đệ nhất sát khí Bàn Cổ Thiên không?”

  Da mặt Cự Viên run rẩy.

  “Có muốn kiến thức một chút hồng hoang đệ nhất công đức chí bảo Công Đức Huyền Hoàng Tháp hay không?”

  “Có muốn kiến thức một chút Thái Cực Đồ không?”

  "Có muốn kiến thức một chút Giang Sơn Xã Trận Đồ không?"

  “Có muốn kiến thức một chút Lục Đạo Luân Hồi bàn không?”

  Dưới chân Cự Viên loạng choạng lui về hai bên phía sau, hai cột nước ầm ầm bắn lên tung tóe. Nó trừng mắt nhìn Bạch Cẩm, nguy cơ, nguy cơ cường đại, nếu đối địch với hắn thì e là những pháp bảo này thật sự sẽ xuất hiện, trong lòng nó vang lên chuông báo động, thiếu chút nữa không thể khống chế muốn xoay người bỏ trốn theo bản năng.

  Bạch Cẩm vừa chuyển đề tài cười nói: "Sao lại trốn?”

  Sắc mặt Cự Viên nghiêm trọng hét lên: "Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?”

  Bạch Cẩm cười nói: "Ta có rất nhiều danh hiệu, đại đội trưởng đội phòng vệ Ti phán quyết Tiệt Giáo, đội trưởng đại đội chấp pháp, Thánh sứ Nhân tộc, Địa Phủ Đốc Sát Sứ, hồng hoang tiền tài Thần Chủ. Nhân tiện, ta không biết ngươi xưng hô như thế nào?”

  Cự Viên buồn bực nói: "Vô Chi Kỳ!”

  Đa Bảo nhỏ giọng truyền âm nói: "Sư muội, Cự Viên này làm sao vậy? Sao cảm giác khí thế thoáng cái liền yếu đi.”

  Vô Đương thánh mẫu truyền âm nói: "Chẳng lẽ là bị dọa?”

  Đa Bảo ngạc nhiên, thế này đã bị dọa? Lá gan nhỏ như vậy sao?!

  Bạch Cẩm gia nhập cục vực võng, truyền âm nói: "Tự ti thôi! Các ngươi xem danh hào của ta soái cỡ nào!”

  Đa Bảo và Vô Đương yên lặng cắt đứt liên lạc, chúng ta cũng không có nhiều danh hào như vậy.

  Bạch Cẩm nhìn Vô Chi Kỳ lớn tiếng nói: "Đại sư huynh, đây cũng không phải là Thủy Hầu Tử gì.”

  Đa Bảo nhíu mày nói: "Nó am hiểu thủy đạo, không phải Thủy Hầu Tử là cái gì?”

  Bạch Cẩm ung dung nói: "Trong chu thiên có năm tiên là thiên, địa, thần, nhân, quỷ. Có năm trùng là lỏa, lân, mao, vũ, côn. Nó không phải thiên, không phải địa, không phải thần, không phải nhân, không phải quỷ, cũng không phải là lỏa, không phải lân, không phải mao, không phải vũ, không phải côn nhưng lại có tứ hầu hỗn thế, không phải trong mười loại kia.”

  Chúng đệ tử Tiệt Giáo và cường giả Nhân tộc đều dựng thẳng lỗ tai lắng nghe, ngay cả Vô Chi Kỳ cũng cẩn thận lắng nghe, ngực kịch liệt phập phồng đại biểu cho sự không bình tĩnh ở trong lòng.

  Đa Bảo âm thầm đánh giá Bạch Cẩm, những chuyện này sao hắn lại biết được? Bây giờ ghi lại tất cả những lời này, có thời gian để tìm ba con hầu tử khác.

  Kim Bằng lập tức tò mò hỏi: "Đại đội trưởng, tứ hầu hỗn thế này là tứ hầu gì?”

  Bạch Cẩm khẽ gật đầu, tán thưởng nhìn Kim Bằng một cái, vai phụ làm không tệ, nói: "Thứ nhất là Linh Minh Thạch Hầu, thông biến hóa, biết thiên thời, tri địa lợi, di tinh hoán đấu. Thứ hai là Xích Khào Mã Hầu, hiểu âm dương, biết nhân sự, thiện ra vào, tránh cái chết và kéo dài tuổi thọ. Thứ ba là Thông Tí Viễn Hầu, cầm nhật nguyệt, thu lại thiên sơn, phân biệt tốt xấu, càn khôn ma lộng. Thứ tư là Lục Nhĩ Mi Hầu, thiện linh âm, có thể sát lý, biết trước sau, rõ ràng vạn vật. Bốn hầu giả này đều không trong mười loại kia, không đạt tới hai gian chi danh. Ta nghĩ Vô Chi Kỳ này chính là Xích Khào Mã Hầu trong tứ hầu hỗn thế, có năng lực tránh cái chết, kéo dài sinh mệnh.”

  Bạch Cẩm nhìn Vô Chi Kỳ nói: "Ta nói có đúng không?”

  Vô Chi Kỳ trầm giọng nói: "Ta quả thật có hiểu âm dương, biết nhân sự, thiện xuất nhập, tránh chết cái và kéo dài tuổi thọ nhưng cách nói tứ hầu hỗn thế vẫn là lần đầu tiên ta biết được, cũng không biết là ta còn có ba vị huynh đệ.”

  "Đây cũng chính là chỗ ta nghĩ không thông, Xích Khào Mã Hầu có năng lực tránh cái chết, kéo dài sinh mệnh làm sao có thể xuất hiện trong hồng thủy này? Còn chủ động đối địch với Nhân tộc, ngăn trở Nhân tộc trị thủy, sao ngươi có thể không biết rằng nhất định sẽ thất bại?”

  Thiết bổng trong tay Vô Chi Kỳ hô đảo một vòng, hắc hắc quái cười nói: "Nếu ngươi biết năng lực của ta thì nên biết đây là chỉ là thủ đoạn tránh cái chết kéo dài tuổi thọ của ta mà thôi, nếu không phải ngươi xuất hiện mưu đồ của ta đã thành công.”

  Bạch Cẩm đột nhiên nói: "Ngươi muốn bị trấn áp trong Bát Quái Tỏa Long Tỉnh? Hy sinh tự do để đổi lấy sự tồn tại lâu dài? Điều đó có đáng không?”

  Động tác của Vô Chi Kỳ dừng lại, trầm mặc không nói.

  Chương 347: Thuyết phục Vô Chi Kỳ

  Còn đệ tử Tiệt Giáo cùng với Nhân tộc tất cả đều bừng tỉnh đại ngộ, khó trách nó vẫn kêu gào ngoại trừ Bát Quái Tỏa Long Tỉnh thì cái gì nó cũng không sợ nhưng vẫn bị ngoại môn đại sư huynh liếc mắt một cái đã nhìn thấu tất cả, đạo phá huyền cơ, ngoại môn đại sư huynh trâu bò nha!

  Tất cả mọi người đều nhìn Vô Chi Kỳ, thậm chí còn có Yêu Thần chủ động yêu cầu bị trấn áp. Thật cổ quái, hồng hoang rộng lớn thật là chuyện cổ quái gì cũng có.

  Khụ khụ! Tiếng ho khan như sấm sét vang lên trên hồng thủy cuồn cuộn, Vô Chi Kỳ nặng nề nói: "Ngươi nếu đã biết mưu đồ của ta thì có thể giúp ta một phen, mang Bát Quái Tỏa Long Tỉnh đến đây, ta tính qua phong thủy nơi này không tệ.”

  Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Bát Quái Tỏa Long Tỉnh chính là thần khí số mệnh của Nhân tộc, không thể làm hộ thân của ngươi.”

  “Sau này còn gặp lại!” Vô Chi Kỳ không chút do dự xoay người rời đi.

  “Vô Chi Kỳ, ngươi đả thương đệ tử Tiệt Giáo ta, cản trở Nhân tộc trị thủy, hiện tại muốn đi là đi?” Thanh âm sâu kín của Bạch Cẩm vang vọng trong thiên địa.

  Vô Chi Kỳ dừng chân, quay đầu nhìn Bạch Cẩm, cảnh giác nói: "Ngươi muốn thế nào?”

  Bạch Cẩm vung tay lên, một đạo kim quang hiện lên bay về hướng Vô Chi Kỳ, Vô Chi Kỳ xoay người khom lưng cảnh giác nhìn kim quang, bản thiết côn trong tay rục rịch muốn động.

  Kim quang phiêu phù hóa thành một cái vòng kim cô tinh xảo ở trước mặt Vô Chi Kỳ.

  Bạch Cẩm bình thản nói: "Vòng kim cô này chính là do sư đệ Kim Cô Tiên ta luyện, có thể giam cầm nguyên thần, chính là một trong những thủ đoạn của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo để trừng phạt đệ tử, ngươi làm sai chuyện thì nên tiếp nhận trừng phạt, nếu ngươi một lòng tìm cách trấn áp, hôm nay ta lập tức đem ngươi trấn áp trong Tiệt Giáo ta.”

  Ánh mắt Vô Chi Kỳ sáng ngời, Tiệt Giáo, Thánh Nhân đạo trường, nếu như có thể bị trấn áp ở nơi đó thì tuyệt đối càng an toàn hơn so với Bát Quái Tỏa Long Tỉnh.

  Đa Bảo đạo quân truyền âm nói: "Sư đệ, ý đệ là sao? Kim cô này có thể giam cầm Đại La Kim Tiên?”

  "Ách! Giam cầm không được, chỉ là tượng trưng thôi, hắn sẽ không phản kháng.”

  Vô Chi Kỳ đưa tay cầm lấy kim cô đội lên đầu.

  Bạch Cẩm mở miệng nói: "Vô Chi Kỳ, ngươi phải suy nghĩ kỹ, đeo kim cô này rồi thì mọi sự tự do và yêu hận trên hồng hoang đều sẽ cách xa ngươi, ngươi sẽ một mình khốn thủ yên lặng khổ cực.”

  Vô Chi Kỳ nhếch miệng cười, đây không chẳng phải là hy vọng của ta sao? Nó nói: "Ha ha! Chuyện ta làm sai ta có can đảm gánh vác."

  Vô Chi Kỳ đặt kim cô lên đỉnh đầu, kim cô đột nhiên mở rộng đến kích thước thích hợp đeo trên đầu lông xù.

  Bản thiết côn trong tay Vô Chi Kỳ vù vù xoay một vòng rồi biến mất không thấy, một bộ dáng bó tay chịu trói.

  Bạch Cẩm lộ ra ý cười, kêu lên: "Thạch Cơ!”

  Thạch Cơ bay ra từ trong đám người đệ tử Tiệt Giáo, đi tới gần kêu lên: "Sư huynh!”

  Bạch Cẩm phân phó nói: "Sau này Vô Chi Kỳ sẽ được giam giữ ở Khô Lâu Đảo do ngươi trông giữ.”

  Thạch Cơ nghi hoặc nói: "Sư huynh, vì sao lại là ta?”

  "Ngươi không cảm thấy trên Khô Lâu Đảo của ngươi thiếu một con Cự Viên sao?"

  Thạch Cơ lắc đầu nói: "Không có!”

  "Nghe sư huynh nói không sai, sư huynh sẽ không hại ngươi."

  Thạch Cơ mím môi nhỏ nhắn, bất đắc dĩ đáp: "Vâng!" Sau đó bay về hướng Vô Chi Kỳ.

  Vô Chi Kỳ liếc mắt nhìn Thạch Cơ một cái. Thật yếu!

  Đa Bảo thì thào: "Việc này giải quyết xong rồi?”

  Bạch Cẩm gật gật đầu nói đương nhiên: "Đúng vậy! Có bao nhiêu phiền phức đâu.”

  Nói lời thấm thía: "Sư huynh, sau này gặp phải chuyện gì cũng đừng luôn nghĩ đánh đánh giết giết, xuyên qua bề ngoài nhìn bản chất bên trong thì ngươi sẽ phát hiện, thực ra giải quyết rất đơn giản tựa như Vô Chi Kỳ vậy.”

  Vô Đương Thánh Mẫu gật gật đầu, cười nói: "Sư đệ nói rất đúng!”

  “Sư huynh thụ giáo!” Đa Bảo cảm khái nói một tiếng.

  Ba người chuyển hướng bay về phía xa, trên đồi cao phía xa xa có vài đạo thân ảnh đang đứng, cầm đầu chính là Đại Vũ và những hiền tài Nhân tộc, tướng lĩnh.

  Ba người Bạch Cẩm, Đa Bảo và Vô Đương đáp xuống, đứng trước mặt mọi người.

  Đám người Đại Vũ đều vội vàng làm lễ, mừng rỡ nói: "Bái tạ Thánh sứ, bái tạ đế sư, bái tạ tiên tử.”

  Đa Bảo giơ tay ra, một cỗ pháp lực phát ra nâng mọi người lên, nói: "Đứng dậy đi!"

  Bạch Cẩm trực tiếp hỏi: "Bây giờ hồng thủy hoành hành, các ngươi định trị thủy như thế nào?”

  Đại Vũ cung kính nói: "Ta dự định mở núi đục sông dẫn hồng thủy ra tứ hải, đây là phương hướng trị thủy ta định ra nhưng lúc trước vẫn có thủy quái ngăn trở nên khó có thể thực hiện, hiện tại có chư vị thượng tiên dẹp yên thủy quái, trị thủy có thể tiến hành rồi.”

  Bạch Cẩm mở miệng quát: "Đại đội chấp pháp ở đâu?”

  Khổng Tuyên, Kim Bằng, Vân Tiêu và Ô Vân Tiên bay tới rồi chắp tay hô: "Có!”

  Bạch Cẩm phân phó nói: "Các ngươi bảo vệ Đại Vũ thực hiện trị thủy, lúc công thành cũng coi như một công đức của các ngươi.”

  Bốn người đồng thanh đáp: "Vâng!”

  Đại Vũ cảm kích kêu lên: "Đa tạ Thánh sứ!”

  Hai ngày sau, Vân Tiêu bay xuống trước một túp lều tranh, giòn giã nói: "Vân Tiêu cầu kiến Đại đội trưởng!”

  Cửa ra vào nhà tranh mở, Bạch Cẩm từ trong cửa ra đi ra, nói: "Làm sao vậy?”

  Vân Tiêu ngưng trọng nói: "Sư huynh, hai ngày nay có hơn mười quân sĩ Nhân tộc bị ngộ hại.”

  "Thủy Yêu không được dẹp yên hoàn toàn sẽ tập kích quấy nhiễu cũng là điều khó tránh khỏi."

  Chương 348: Bạch Cẩm trừng phạt

  Vân Tiêu uyển chuyển nói: "Thủy Yêu cũng không thể trốn thoát khỏi sự dò xét của đại đội chấp pháp chúng ta, hẳn là có cường đại thần thông che giấu.”

  Ánh mắt Bạch Cẩm ngưng tụ nói: "Ngươi nói là do đệ tử Tiệt Giáo ta gây ra?”

  Vân Tiêu gật gật đầu: "Rất có khả năng! Lúc trước chém giết liên miên, rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo đều bị kích phát ra hung tính, tham ăn huyết thực cũng chưa chắc không có khả năng.”

  Bạch Cẩm bình tĩnh nói: "Vân Tiêu, ngươi trở về trước, chuyện này ta biết rồi.”

  ...

  Ban đêm, trong quân doanh Nhân tộc, vô thanh vô tức bị tập sát liên tiếp hai ngày khiến lòng người hoảng sợ, tạo thành khủng hoảng kịch liệt ở trong đại quân Nhân tộc, lửa trại sáng bừng, binh lính tuần tra đi tới đi lui.

  Bên ngoài quân doanh, mấy đạo thân ảnh chậm rãi đi tới.

  Một đệ tử đầu báo có chút thấp thỏm nói: "Hôm nay chúng ta còn muốn săn huyết thực sao? Nghe nói đại đội chấp pháp đã chú ý đến việc này.”

  Bên cạnh một thanh niên tóc xanh đắc ý nói: "Sợ cái gì? Có ta ở đây bọn hắn không thể tra ra bất cứ cái gì." Sau đó vươn đầu lưỡi thật dài liếm liếm môi, ánh mắt tỏa sáng nói: "Chúng ta chém giết Thủy Yêu, cứu vớt bao nhiêu Nhân tộc? Chỉ là ăn mấy người bọn hắn mà thôi, có gì to tát.”

  Những người khác cũng theo bản năng gật gật đầu, trong ý niệm của bọn hắn thì vốn là nên như thế.

  Mấy người cầm lấy tay nhau, một đạo gợn sóng khuếch tán từ trên người thanh niên tóc xanh, trong nháy mắt tất cả mọi người đều biến mất.

  Vù!

  Vù!

  Vù!

  Mấy đạo kiếm quang từ trên trời giáng xuống.

  A! Tiếng kêu thảm thiết thê lương liên tiếp vang lên trong quân doanh, sau đột nhiên im bặt.

  Nháy mắt trong quân doanh rối loạn một mảnh, tất cả tướng lĩnh cùng với một bộ phận binh lính chạy về phía kêu thảm thiết rồi vây quanh quảng trường quân doanh. Bên trong quân doanh nhìn thấy mấy đoàn vết máu, ngoại trừ màu đỏ bình thường còn có màu xanh lá cây nhưng lại không có một bóng người.

  Trước nhà tranh, Bạch Cẩm đứng thẳng, bên cạnh là Kim Bằng.

  Mấy loại đệ tử ngoại môn Tiệt Giáo nằm trên bãi cỏ phía trước, phát ra tiếng kêu rên thống khổ, trên người mỗi người đều đóng đinh một thanh Thần Kiếm trong suốt, đều là do kiếm khí biến thành.

  Đệ tử đầu báo cầu xin tha thứ kêu lên: "Sư huynh, đội trưởng, ta sai rồi, cầu xin ngươi buông tha ta, ta cũng không dám nữa.”

  Những người khác cũng nhao nhao la hét: "Sư huynh, chúng ta chỉ là đi ngang qua quân doanh Nhân tộc thôi!”

  "Sư huynh, chúng ta liều chết chém giết Thủy Yêu vì Tiệt Giáo."

  “Sư huynh bỏ qua cho chúng ta đi!”

  ...

  Bạch Cẩm không hề động đậy chút nào, lạnh lùng nói: "Kim Bằng, thu hồi thẻ bài chứng minh thân phận của bọn hắn, chém giết răn đe!”

  Kim Bằng ôm quyền đáp: "Vâng!" Sau đó hắn đưa tay ra lấy mấy thẻ bài chứng minh thân phận kim quang lóng lánh từ trong cơ thể mấy người này.

  "Không, ngươi không thể như vậy."

  “Tha mạng!”

  "Vì chỉ là mấy cái Nhân tộc liền chém giết đồng môn, Bạch Cẩm ngươi chính là chó săn của Nhân tộc."

  "Ngươi sẽ chết không yên ổn, ta nguyền rủa ngươi hồn phi phách tán."

  ...

  Tiếng cầu xin tha thứ, tiếng chửi rủa tàn nhẫn liên tiếp vang lên.

  Kim Bằng tiện tay trảo một cái, mấy người nhất thời bay lên, bay lên trời theo Côn Bằng.

  Bạch Cẩm cảm khái nói: "Để cho bọn hắn trở thành thanh phúc tiên thần khó như vậy sao?”

  Một bóng người bước ra từ trong bóng tối, bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Lúc trước bọn hắn đã trải qua cuộc sống tàn nhẫn giết chóc ở Đông Hải, sống tham ăn huyết thực, cho dù bái nhập vào Tiệt Giáo ta cũng là thích ăn huyết thực hải thú.”

  Bạch Cẩm tức giận nói: "Hồng hoang có thể đổi, bản tính khó dời, Tiệt Giáo ta sớm muộn gì cũng bị hủy trong tay bọn hắn. Sư tỷ, ta dự định sẽ lệnh cho những đệ tử ngoại môn này trở về Tiệt Giáo, chỉ lưu lại đại đội chấp pháp.”

  Vô Đương thánh mẫu gật đầu nói: "Được!”

  Ngày hôm sau trời vừa sáng, rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo trở về Đông Hải dưới sự dẫn dắt của Thạch Cơ và Cô Lương, chỉ để lại mấy người Khổng Tuyên trợ giúp Đại Vũ trị thủy.

  Trước một ngọn núi cao, hồng thủy dâng trào, Đại Vũ mặc áo tơi đứng trên đỉnh mây đo thủy thế.

  Ô Vân Tiên đứng thẳng ở bên cạnh, hộ vệ Đại Vũ.

  Ầm! Một cột nước lao ra khỏi hồng thủy cuồn cuộn, một đạo quang ảnh bạch sắc bay ra khỏi cột nước.

  Ánh mắt Ô Vân Tiên ngưng tụ, Thủy Yêu? Ánh sáng màu trắng vừa chuyển hóa thành một Bán Long Nhân đầu rồng.

  Bán Long Nhân làm lễ nói: "Đông Hải Ngao Lăng gặp qua Tiệt Giáo thượng tiên, gặp qua Đại Vũ.”

  Ánh mắt Ô Vân Tiên khôi phục bình thường, vậy mà lại là Đông Hải Long tộc, hắn bèn chắp tay đáp lễ.

  Đại Vũ vội vàng hỏi: "Dưới mặt đất thế nào rồi?”

  Ngao Lăng vừa cười vừa nói: "Mạch nước ngầm vô cùng hỗn loạn, Tứ Hải Long tộc đã ổn định xong, hiện tại chỉ cần bình phục hồng thủy trên mặt đất, hồng thủy cũng ổn rồi.”

  Đại Vũ mừng rỡ kêu lên: "Được! Thật sự là tốt quá." Sau đó hắn trịnh trọng nói: "Ta thay Nhân tộc cảm tạ Tứ Hải Long tộc.”

  Ngao Lăng hỏi: "Không cần khách khí, Nhân tộc và Long tộc vốn là đồng khí liên chi. Bệ hạ để ta đến hỏi thăm, thủy hoạn trên mặt đất có cần Long tộc ta tương trợ hay không?”

  Đại Vũ đứng thẳng dậy, cười ha ha nói: "Long tộc khơi thông mạch nước ngầm đã là giải quyết chuyện gian nan nhất, nước trên mặt đất này ta đã có phương pháp quản lý, không cần Long tộc ra tay.”

  Chương 349: Hồng thủy lại lan tràn

  Ngao Lăng gật đầu nói: "Vậy ta trở về phục mệnh.”

  Đại Vũ làm lễ cảm kích nói: "Xin truyền đạt ý cảm tạ của Nhân tộc ta.”

  Ngao Lăng gật gật đầu rồi hóa thành một đạo long ảnh phóng lên trời. Ầm! Mây đen trên bầu trời tan hết, mặt trời chiếu xuống, sắc trời quang đãng.

  Đại Vũ giơ rìu lên, dưới ánh mặt trời chiếu rọi chiếc rìu trở nên rạng rỡ sinh huy, một rìu chém xuống. Ầm! Núi cao phía trước bị bổ ra ầm ầm ngả sang hai bên, vô lượng hồng thủy theo đường chảy ra.

  ...

  Trước một ngôi nhà tranh trên núi cao, Bạch Cẩm và Ngao Quảng đang mặc long bào nằm trên ghế dài.

  Ngao Quảng dương dương đắc ý kêu lên: "Lão đại, hiện tại ta đã là Đông Hải Long Vương, ta mặc long bào có uy vũ không?”

  Bạch Cẩm liếc hắn một cái, nói: "Sao lão Long Vương lại yên tâm giao Đông Hải Long Cung cho ngươi chứ? Không sợ gia sản đều bại sạch sao?”

  "Lão đại, ngươi đừng xem thường người khác, ngươi chưa từng nghe nói qua mạc đạo Long Vương không có bảo bối sao? Sau khi ta trở thành Đông Hải Long Vương, Đông Hải Long Cung sớm đã không còn như xưa, giờ nội tình thâm hậu rồi.”

  “Kỳ quái, phụ vương ngươi lại không mang đồ đạc của Đông Hải Long Cung đi?”

  "Lão đầu tử đúng là có tính toán này." Ngao Quảng đắc ý nói: "Nhưng ta thông minh biết bao! Ta đem sính lễ và thiếp mời đều thay đổi, toàn bộ Đông Hải Long Cung bao gồm cả bên trong pháp bảo cung điện đều bị ta đặt thành sính lễ cho Long hậu của ta. Lão đầu tử muốn đem hết tài sản Đông Hải Long cung mang đi thì cũng cần được lão trượng nhân ta đồng ý! Lúc phụ vương ta từ nhiệm, lão trượng nhân ta còn tự mình ra khỏi Thanh Long Giới đến nghênh đón, hai người đánh nhau giao lưu hữu hảo một phen, cuối cùng phụ hoàng ta bị lão trượng nhân ta kéo trở về Thanh Long Giới, hiện tại Long Cung này đều là của ta! Ha ha ha!"

  Bạch Cẩm cổ quái nhìn Ngao Quảng, cảm khái nói: "Ngươi thật sự là long tài!”

  "Ha ha! bình thường thôi, so với lão đại thì người ta vẫn còn kém xa, cần tiếp tục học tập, cố gắng tiến bộ."

  ...

  Năm thứ năm mươi sau khi Đại Vũ khơi thông hồng thủy, Ngu Thuấn, một trong Ngũ Đế phi thăng Hỏa Vân Động, Đại Vũ tiếp nhận Nhân Chủ sau đó tiếp tục đại nghiệp trị thủy. Trăm năm sau, Đại Vũ khơi thông tất cả các dòng sông, vô lượng hồng thủy trút xuống tứ hải nhưng hồng thủy trên hồng hoang đại địa lại không giảm chút nào.

  Khai sơn dẫn mương, hồng thủy không tiêu, đám người Bạch Cẩm nhất thời cảm giác được có gì đó không đúng.

  Cường giả các thế lực tụ tập ở Đô Thành Nhân tộc, Đại Vũ râu ria xồm xoàm ngồi ở chủ vị, phía dưới là Bạch Cẩm, Đa Bảo, Vô Đương, Đông Hải Long Vương Ngao Quảng, Nam Hải Long Vương Ngao Thần, Tây Hải Long Vương Ngao Cực và Bắc Hải Long Vương Ngao Thanh.

  Đại Vũ nỉ non nói: "Vì sao? Tại sao đường thủy được khai thông lại chưa bao giờ hạ xuống? Rốt cuộc là có vấn đề gì vậy?!”

  Bạch Cẩm ngưng trọng nói: "Ngay từ đầu chúng ta không biết nước lũ này bắt đầu từ đâu, khơi thông dòng sông cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc, hiện tại lũ lụt vẫn tràn lan, ngay cả trị ngọn cũng không làm được. Ngao Quảng, Long tộc các ngươi có biết nguyên nhân hồng thủy lan tràn là gì không?”

  Ngao Quảng lắc đầu nói: "Không biết.”

  Vô Đương thánh mẫu nhíu mày nói: "Mấy năm gần đây mưa lũ bình thường, vốn dĩ không thể xảy ra những trận lũ lụt lớn như vậy được, nước không rơi xuống từ trên trời, vậy thì chỉ có thể là dưới đất.”

  Ngao Quảng kinh ngạc nói: "Vậy mà lại là mạch nước ngầm Long tộc chúng ta đã khơi thông!”

  Đại Vũ bỗng ngẩng đầu: "Nhất định là nước ngầm, hai trăm năm trước mặt đất chấn động, sau đó đột ngột xảy ra hồng thủy.”

  Bạch Cẩm đứng dậy nói: "Thoạt nhìn chúng ta chỉ có thể dò xét một chút dưới lòng đất, Nhân Chủ còn nhớ rõ nơi xuất phát ban đầu của hồng thủy không?”

  Đại Vũ lắc đầu nói: "Không biết, khi chúng ta phát hiện hồng thủy thì hồng thủy cũng đã phô thiên cái địa mà đến, phụ thân ta dùng tức nhưỡng xây đập chặn nước, tranh thủ được thời gian mấu chốt cho Nhân tộc.”

  Đa Bảo ngưng trọng nói: "Vậy chỉ có thể dò xét từng chút một.”

  Ngao Quảng kêu khổ nói: "Tình huống dưới lòng đất rất phức tạp, chỉ dò xét một chút cũng tốn thời gian và hao tổn sức lực.”

  Bạch Cẩm lúc này nói: "Sư huynh, sư tỷ, các ngươi đợi một lát, ta trở về Tiệt Giáo một chuyến.”

  Đa Bảo cùng Vô Đương gật đầu nói: "Làm phiền sư đệ.”

  Thân ảnh Bạch Cẩm vặn vẹo một chút liền biến mất không thấy, xuyên toa không gian hướng Tiệt Giáo mà đi.

  ...

  Thân ảnh Bạch Cẩm hiện lên trên Kim Ngao Đảo, sải bước đi về phía Bích Du Cung.

  Bạch Cẩm một đường tiến vào Bích Du Cung, vừa mới vào hậu viện đã nhìn thấy Long Cát nằm trên một cái vân sàng, trong tay thịt nhỏ bé ôm hai thanh Tiên Kiếm, phía dưới thân thể còn đè hai thanh Tiên Kiếm nữa, gặm chuôi kiếm đến quên cả trời đất.

  Thông Thiên ngồi ngay ngắn bên cạnh vân sàng, cười ha hả nhìn Long Cát chơi đùa, Tinh Vệ thì yên lặng ngồi ở bên cạnh lật xem kinh thư.

  Long Cát ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Cẩm, nhất thời vứt bỏ Tiên Kiếm trong tay, cười khanh khách kêu lên: "Sư… Sư phụ.”

  Vung tay và chân bay về phía Bạch Cẩm.

  Thông Thiên một phen bắt lấy Long Cát, trong tay chợt lóe ra một quả linh quả, Long Cát lập tức ném Bạch Cẩm ra sau đầu, ôm linh quả nằm trong ngực Thông Thiên gặm gặm.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận