Chương 96
Bạch Cẩm lập tức dùng lời lẽ chính nghĩa mà hô to: “Người khác bắt nạt đệ tử thì đệ tử có thể khoan dung, không so đo với bọn hắn nhưng nếu bắt nạt nương nương thì đệ tử không nhịn được! Cho dù bọn hắn có là môn hạ của Thánh Nhân thì đệ tử cũng muốn chém sạch để bảo vệ uy nghiêm của nương nương.”
“Ha ha... Tạo Hóa Thần Tiên!” Bình Tâm nương nương mỉm cười.
Bạch Cẩm vội vàng kêu lên: “Nương nương minh giám, ta muốn đến chỗ Đại sư bá cầu cứu nhưng không ngờ Nữ Oa nương nương cũng ở Bát Cảnh Cung, Nữ Oa Nương Nương ban cho Tạo Hóa Thần Tiên, đệ tử không thể nào trì hoãn được!”
Bình Tâm nương nương đưa tay chỉ về phía Bạch Cẩm, tức giận nói: “Cuối cùng cũng sẽ có một ngày ngươi phải hối hận vì tương giao với Nữ Oa quá nhiều, đến lúc đó đừng cầu cứu ta.”
Bạch Cẩm tỏ vẻ cảm kích: “Đệ tử vẫn luôn khắc ghi lời dạy bảo của nương nương ở trong lòng, đệ tử chắc chắn sẽ cố gắng duy trì khoảng cách với Nữ Oa nương nương.”
Bình Tâm nương nương đảo mắt xem thường, sau đó nói: “Để phòng ngừa đệ tử Tây Giáo trả thù, ngươi nên chứng đạo Chuẩn Thánh sớm một chút.”
Bạch Cẩm lập tức tỏ vẻ đau khổ: “Nương nương, nhập đạo đâu có đơn giản như vậy? Ta không hề có chút đầu mối nào cả.”
Bình Tâm nương nương trầm ngâm trong chốc lát, sau đó duỗi ngón tay, một cái luân bàn lục giác hiện lên trên ngón tay, mỗi góc đều có một hắc động đen kịt vặn vẹo, toàn bộ Bình Tâm điện đều vang vọng đại đạo chi âm.
Bạch Cẩm nuốt một ngụm nước miếng nhìn đạo luân bàn nho nhỏ kia, trong lòng sinh ra khát vọng vô cùng lớn giống như hạn hán đã lâu lại gặp mưa rào, hắn thử thăm dò: “Nương nương, đây là Lục Đạo Luân Hồi sao?”
Bình Tâm nương nương duỗi ngón tay chỉ về phía Bạch cẩm, luân bàn lục giác lập tức bay ra rồi tiến vào trong cơ thể hắn, sau đó Bạch Cẩm bị bắn bay, lơ lửng giữa không trung.
“Ưm!” Bạch Cẩm kêu lên, sau đó có chút hốt hoảng mà hô to: “Nương nương, đây là cái gì?”
Ngón tay của Bình Tâm nương nương lại chỉ về phía Bạch Cẩm và xoay tròn, sáu đạo luân bàn lập tức hiện lên sau đầu hắn, từng đường vân đại đạo trải rộng khắp người, cuối cùng là đạo vận nồng đậm truyền ra từ trong cơ thể.
Một lát sau, Bình Tâm nương nương hạ tay xuống, toàn bộ luân bàn lục giác và đường vân đại đạo lập tức ẩn nấp, Bạch Cẩm cũng chậm rãi bay xuống từ giữa không trung.
Bình Tâm nương nương nói: “Ta đã ngưng kết Luân Hồi Đại Đạo thành Pháp Tắc Chi Chủng đánh vào trong cơ thể ngươi, về sau cứ lĩnh hội bình thường, kiểu gì cũng sẽ có một ngày ngươi có thể bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh.”
Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ thật sâu, sau đó cảm kích nói: “Đa tạ nương nương! Đệ tử không biết phải báo đáp đại ân đại đức của nương nương như thế nào.”
Bình Tâm nương nương mỉm cười gật đầu: “Vừa rồi ngươi bảo vệ vinh nhục của ta, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi, trở về tu luyện cho tốt!”
“Vâng! Đệ tử cáo từ.” Bạch Cẩm đứng dậy rồi đi ra ngoài, sau đó biến mất khỏi U Minh Địa Phủ trong nháy mắt.
...
Bạch Cẩm chậm rãi tiến vào trong Oa Hoàng Thiên, vui vẻ kêu lên: “Nương nương, nương nương, ta về rồi!”
Trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương uể oải nằm ngủ trên ghế dựa, bên cạnh là một cái lư hương đang tỏa khói mù mịt, trong đại điện vang vọng tiếng đàn du dương.
Bạch Cẩm chạy vào đại điện, chắp tay thi lễ, sau đó mừng rỡ kêu lên: “Đệ tử bái kiến nương nương! Nương nương cát tường như ý.”
Nữ Oa mở mắt, mỉm cười gật đầu: “Đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng dậy treo Tạo Hóa Thần Tiên trên vách tường gần đó rồi chạy đến bên cạnh Nữ Oa nương nương, đấm chân cho nàng, sau đó cười hì hì: “Nương nương, đệ tử đã báo thù giúp người rồi, người không thấy sắc mặt đám đệ tử Tây Giáo kia khó coi thế nào đâu, tên nào tên ấy đều giận mà không dám nói gì, ta đã chém hết những kẻ thò tay bừa bãi rồi, ngay cả hài tử của nương nương mà cũng dám thò tay vào, quả thực là không biết sống chết.”
Nữ Oa nương nương nhìn Bạch Cẩm hỏi: “Cùng một lúc đắc tội hai Thánh Nhân, ngươi có hối hận không?”
Bạch Cẩm lập tức dùng lời lẽ chính nghĩa hô to: “Người khác bắt nạt đệ tử thì đệ tử có thể khoan dung, không so đo với bọn hắn nhưng bắt nạt nương nương thì không được, đệ tử không nhịn nổi! Cho dù là môn hạ của Thánh Nhân thì đệ tử cũng muốn chém hết bọn hắn để bảo vệ uy nghiêm của nương nương.”
Nữ Oa nương nương đưa tay búng trán Bạch Cẩm, sau đó khẽ cười: “Nói cũng hay đấy.”
Khà khà, Bạch Cẩm cười ngây ngô: “Nương nương, đây đều là những lời nói thật lòng của đệ tử.”
Nữ Oa nương nương quan sát Bạch Cẩm, ánh mắt ngưng lại: “Ngươi đi Địa Phủ à?”
Bạch Cẩm hơi bất ngờ, sau đó vội vàng cung kính nói: “Nương nương, những linh hồn bị Phật pháp xâm nhiễm kia cần phải được đưa đi luân hồi, chuyển thế và hóa giải.”
“Ở đâu ra Luân Hồi Đại Đạo và Pháp Tắc Chi Chủng?”
Bạch Cẩm cười ngượng ngùng: “Ta cũng không biết tại sao Bình Tâm nương nương lại muốn cho ta cái này, có lẽ là bởi vì ta quá anh tuấn nhưng ta cũng không dám cự tuyệt đồ mà Bình Tâm nương nương tặng!”
Nữ Oa nương nương hừ lạnh: “Nhận lợi ích từ nàng thì sẽ phải ra sức giúp nàng, bây giờ mưu kế của Bình Tâm đã tính cả lên người ngươi rồi, sau này có hối hận cũng không kịp, đến lúc đó đừng có mà cầu ta cứu ngươi.”
“Nương nương nói rất đúng, đệ tử chắc chắn sẽ cẩn thận hơn, hơn nữa cũng sẽ cố gắng duy trì khoảng cách với Bình Tâm nương nương.”
Chương 366: Đại Đạo Chi Chủng
Nữ Oa nương nương lườm Bạch Cẩm, sau đó duỗi ngón tay, bạch sắc quang cầu lập tức hiện lên, bên trong giống như một thế giới vi mô, có thần thụ chống trời, có cỏ dại bé nhỏ, có Chân Long, Huyền Xà, Phượng Hoàng, Điểu Tước và vô vàn các loại chim muông thú vật khác.
Loại cảm giác này rất quen thuộc, Bạch Cẩm nuốt một ngụm nước miếng, thử thăm dò: “Nương nương, đây là?”
“Tạo Hóa Pháp Tắc Chi Chủng!”
Nữ Oa nương nương đưa tay chỉ về phía Bạch Cẩm, trong nháy mắt, bạch sắc quang cầu đã bắn vào trong cơ thể hắn.
“Ưm!” Bạch Cẩm kêu lên, sau đó bay đến giữa không trung, trên thân thể hiện lên các đường vân rậm rạp chằng chịt, khắp người đều tản ra Tạo Hóa Đạo Vận.
Một lát sau, đạo vận tiêu tan, đạo văn ẩn nấp, Bạch Cẩm nhẹ nhàng rơi xuống, hắn vội vàng chắp tay thi lễ rồi cảm kích nói: “Đa tạ nương nương!”
Nữ Oa nương nương hài lòng gật đầu: “Dung hợp rất tốt, giữa sinh mệnh và tử vong thì sinh mệnh càng đáng quý hơn. Về sau chịu khó thiền ngộ Tạo Hóa Pháp Tắc một chút, ngươi sẽ có thể bước vào Tạo Hóa Đại Đạo.”
“Vâng, chắc chắn đệ tử sẽ cố gắng.” Bạch Cẩm tỏ vẻ quyết tâm.
“Còn Luân Hồi Chi Đạo, nó cũng chả phải thứ trân quý gì, cũng không dung hợp quá tốt với ngươi, không cần lĩnh hội.”
“Vâng! Đệ tử hiểu rồi.” Bạch Cẩm cung kính đáp nhưng lại nghẹn thầm trong lòng, hai vị nương nương cũng thật là, đều đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn giống tiểu nữ hài như vậy.
Nữ Oa nương nương ngáp một cái: “Đi đi!”
“Vâng! Đệ tử cáo từ.” Bạch Cẩm đứng dậy, quay người đi ra ngoài.
...
Thân ảnh Bạch Cẩm hiện lên trên vùng trời Thủ Dương Sơn rồi bay về phía Bát Cảnh Cung, sau khi tiến vào Bát Cảnh Cung, hắn lập tức quỳ xuống bồ đoàn, cung kính bái lạy: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến Đại sư bá.”
Ở trên chủ vị, Thái Thượng ôn tồn nói: “Đứng lên đi!”
“Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy và ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hai tay nâng lên, lòng bàn tay hiện ra một cây quải trượng, hắn cung kính nói: “Đại sư bá, đệ tử đến đây để phục mệnh.”
Thái Thượng phất tay, quải trượng tự động bay ra, sau đó dựng thẳng ở góc tường.
Thái Thượng vừa cười vừa nói: “Lần này ngươi làm rất tốt.”
Bạch Cẩm có chút chột dạ: “Sư bá, hai vị sư thúc ở Tây Phương sẽ không âm thầm xuống tay với ta chứ?”
“Ngươi nói xem?”
Bạch Cẩm lập tức tỏ vẻ đau khổ: “Sư bá, trước đó người không nên sắp xếp việc có thể đắc tội người khác này cho ta, ta cảm thấy Huyền Đô cũng rất phù hợp.”
Thái Thượng mỉm cười: “Huyền Đô đi sẽ gặp nguy hiểm.”
Khí tức của Bạch Cẩm lập tức chậm lại, thì ra là như vậy, bởi vì ta không phải người thân thiết đúng không? Bạch Cẩm ngẩng đầu nói không nên lời: “Sư bá, ta cũng gặp nguy hiểm! Ta cảm giác bản thân suýt chút nữa là không trở về được rồi.”
“Ha ha yên tâm đi! Ngươi thì khác, bọn hắn nguyện ý ra tay giúp ngươi nhưng chưa hẳn sẽ nguyện ý ra tay giúp Huyền Đô.”
Thái Thượng phất tay, một tấm Thái Cực Đồ lập tức xoay tròn trong đại điện, sau đó đột nhiên co lại và tiến vào trong cơ thể Bạch Cẩm, đường vân đại đạo dày đặc vây lấy Bạch Cẩm khiến không gian xung quanh cũng trở nên vặn vẹo.
Sau một lát, không gian vặn vẹo đã khôi phục lại trạng thái bình thường, toàn bộ đạo vận và đường vân đều biến mất, Bạch Cẩm quỳ gối trên bồ đoàn, cung kính cúi đầu, sau đó tỏ vẻ kích động: “Đệ tử bái tạ sư bá.”
Thái Thượng ôn tồn nói: “Đây là những gì ngươi xứng đáng có được. Bạch Cẩm, từ nhỏ ngươi đã nghe ta giảng đạo, ngươi cũng am hiểu sâu sắc về Thái Cực chi đạo, hôm nay ta liền ban cho ngươi Thái Cực Đại Đạo Chi Chủng, hy vọng ngươi có thể nhanh chóng bước vào Thái Cực chi đạo.”
Bạch Cẩm kích động kêu lên: “Vâng, chắc chắn đệ tử sẽ cố gắng.”
“Về phần Luân Hồi chi đạo và Tạo Hóa chi đạo bên trong cơ thể ngươi, ngươi không cần quá để ý, mấy thứ này nhập môn khó khăn, uy lực lại không lớn, vẫn là Thái Cực chi đạo phù hợp với ngươi nhất.”
Bạch Cẩm liên tục gật đầu đồng ý: “Sư bá nói rất đúng, đệ tử sẽ khắc ghi trong lòng.”
Thái Thượng hài lòng gật đầu: “Rất tốt! Hy vọng ngươi có thể nhanh chóng bước vào Chuẩn Thánh chi đạo. Đi đi! Trở về tu luyện cho tốt.”
Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay bái lạy, sau đó cung kính nói: “Vâng, đệ tử cáo từ.”
Bạch Cẩm ra khỏi Bát Cảnh Cung, đứng trên đỉnh Thủ Dương Sơn, sau đó sờ cằm trầm tư, tới chỗ của Bình Tâm nương nương rồi, chỗ của Nữ Oa nương nương rồi, chỗ của Thái Thượng sư bá cũng tới rồi, nếu như không đến chỗ của Nguyên Thủy sư bá thì Nguyên Thủy sư bá có tức giận không nhỉ? Hẳn là người sẽ tức giận! Sư phụ thường nói, Nguyên Thủy sư bá là một người nhỏ nhen.
Bạch Cẩm chần chờ một chút, sau đó phóng lên trời bay về phía Côn Luân Sơn.
Côn Luân Sơn nguy nga kéo dài trăm vạn dặm, một tòa chủ phong cao vút trong mây, nơi đây mây mù dày đặc, là một thánh cảnh của nhân gian.
Líu lo! Tiếng hót trong trẻo vang vọng khắp trời xanh, một con bạch hạc xinh đẹp và khôn ngoan bay qua bay lại trong tầng mây, sau đó bay về phía chủ phong của Côn Luân Sơn, cuối cùng rơi trên mặt đất, quang mang lóe lên, bạch hạc hóa thành Bạch Cẩm.
Một tiểu đạo đồng thanh tú đi tới, vừa cười vừa nói: “Sư huynh, lão gia lệnh cho ta đợi ở đây đã lâu.”
Bạch Cẩm cười ha hả: “Trở lại Côn Luân Sơn giống như trở lại nhà mình, không cần phải đến nghênh đón.”
Chương 367: Khí vận của Tiệt Giáo bất ổn
Bạch Cẩm phất tay, một đồng Công Đức Kim Tiền bay ra, rơi xuống trước mặt Bạch Hạc đồng tử, hắn hào phóng nói: “Cầm lấy rồi đi chơi đi!”
Bạch Hạc đồng tử mừng rỡ kêu lên: “Đa tạ sư huynh.”
Bạch Cẩm đi thẳng vào trong Bích Du Cung, sau khi tiến vào đại điện thì quỳ gối trên bồ đoàn, cung kính bái lạy: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến sư bá!”
Trên chủ vị, Nguyên Thủy khẽ gật đầu: “Đứng dậy đi!”
“Đa tạ sư bá.” Bạch Cẩm đứng dậy, vô cùng nghiêm chỉnh và thận trọng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha hả: “Ngươi đã không tới một khoảng thời gian rồi.”
Bạch Cẩm thành thật nói: “Bây giờ phần lớn đệ tử của Tiệt Giáo ta đều đã xuất sư, hành tẩu ở hồng hoang cũng có nhiều khác biệt, là đệ tử ngoại môn đứng đầu, việc của ta cũng nhiều hơn, luôn có một vài đệ tử ngoại môn không nghe lời lắm, đại đội chấp pháp cũng vô cùng bận rộn.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ nhíu mày nhìn về phương Đông, sau đó trầm ngưng không nói.
Bạch Cẩm có chút nghi ngờ, hắn hỏi dò: “Sư bá, chỗ đó có gì không ổn vậy?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn vung tay, trong chốc lát thời không lưu chuyển, hai người xuất hiện trên vùng trời của Tiệt Giáo ở Đông Hải nhưng Tiệt Giáo mà bọn hắn nhìn thấy bây giờ lại hoàn toàn khác với Tiệt Giáo lúc bình thường.
Toàn bộ cảnh vật ở Tiệt Giáo mà Bạch Cẩm nhìn thấy lúc này đều trở nên hư ảo và mơ hồ, trên vùng trời hội tụ những đám mây lớn, mặt trên giống như thanh vân, xanh biếc tựa lục bảo, mặt dưới lại giống với cầu vồng, muôn màu muôn vẻ, liên tục có những làn khói xanh tràn ra từ trong mây.
Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm ngưng không nói, Bạch Cẩm cũng thành thật đứng thẳng.
Một lát sau, Nguyên Thủy Thiên Tôn nói một cách sâu xa: “Chuyện ta lo lắng nhất vẫn xảy ra.”
Bạch Cẩm nhìn tường vân, trong lòng có chút nghi hoặc, trên thanh dưới thể, đây chính là màu sắc may mắn, không hề có gì bất ổn cả!
Trong nháy mắt, thời không lại xoay chuyển, hai người trở lại Ngọc Hư Cung.
Bạch Cẩm vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hết thảy trước đó thoáng qua tựa như ảo ảnh nhưng Bạch Cẩm biết đó đều là sự thật, hắn có chút thấp thỏm hỏi: “Vẫn mong sư bá chỉ rõ, hiện tại Tiệt Giáo ta có gì bất ổn?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn ung dung nói: “Ngươi không cần biết, đây không phải là chuyện mà ngươi có thể nhúng tay vào.”
“Vâng!” Bạch Cẩm biết điều đáp.
Nguyên Thủy Thiên Tôn đưa tay chỉ về phía Bạch cẩm, Đại Đạo Chi Chủng tiến vào trong cơ thể hắn, đây là Thế Chi Đại Đạo, cá nhân chi thế, thiên địa chi thế, hồng hoang đại thế, người thuận thế thì sinh, nghịch thế thì chết.
Bạch Cẩm vô cùng thuần thục mà cảm kích bái lạy: “Đa tạ sư bá!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn gật đầu, ý vị sâu xa nói: “Bạch Cẩm, từ nhỏ ngươi đã nghe ta giảng đạo, ngươi rất có thiên phú về Thế Chi đại đạo, hơn nữa còn nhập vào rất sâu, thứ vừa rồi ngươi dùng để trấn áp Tây Giáo chính là thế, mượn thế của Nữ Oa và Thái Thượng mới có thể đạt thành vô địch chi thế của bản thân. Dựa vào tu hành hiện tại của ngươi, chỉ cần lĩnh ngộ thêm một chút nữa là có thể chính thức đi vào Thế Chi đại đạo, bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh.”
“Kỳ thực đệ tử cũng cảm thấy như vậy.”
Nguyên Thủy hài lòng gật đầu: “Về phần Luân Hồi đại đạo, Tạo Hóa đại đạo và Thái Cực đại đạo, ngươi không cần chú ý quá nhiều, chúng không phù hợp với ngươi, tĩnh tâm lĩnh hội Thế Chi đại đạo để sớm ngày nhập đạo mới là chân lý.”
“Chắc chắn đệ tử sẽ cố gắng!”
“Đi đi!”
Bạch Cẩm cung kính thi lễ, sau đó đứng dậy rời khỏi nhưng lúc đi tới trước cửa, bước chân lại khẽ ngừng, hắn quay người cười ha hả: “Sư bá, tại sao mấy vị sư huynh sư đệ kia của ta đều không ở đây vậy? Lâu ngày không gặp, ta rất nhớ bọn hắn.”
“Bọn hắn đều đi ra ngoài chọn động thiên phúc địa riêng để lập đạo tràng hết rồi.”
“Vậy chẳng phải trên Côn Luân Sơn chỉ còn lại một mình sư bá người thôi sao?”
Nguyên Thủy gật đầu.
Bạch Cẩm cảm thấy đau xót, Nhị sư bá mới là người đáng thương nhất, hài tử lớn rồi thì đều ra ngoài làm việc chăm chỉ, chỉ để lại Nhị sư bá trở thành một lão nhân cô độc, hắn lập tức cam đoan nói: “Nhị sư bá yên tâm, đệ tử chắc chắn sẽ đến thăm người nhiều hơn.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha hả: “Tốt!”
“Tạm biệt sư bá!” Bạch Cẩm mỉm cười phất tay, sau đó quay người đi ra khỏi Ngọc Hư Cung, thân ảnh phóng lên trời.
Nụ cười trên mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn lập tức biến mất, hắn nói thầm: “Thông Thiên, không có chí bảo trấn áp khí vận, khí vận của Tiệt Giáo đã bị khí vận của vạn tiên đệ tử xâm nhiễm, ngươi phải làm thế nào đây? Rốt cuộc thì Hỗn Độn Chung đang ở đâu?”
Bạch Cẩm đi một mạch trở lại Tiệt Giáo, vừa trở về thì hắn đã bị sư phụ gọi tới.
Trong Bích Du Cung, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng ở phía dưới, Thông Thiên ngồi ở chủ vị trên cao, hai người đối mặt với nhau.
Thông Thiên âm dương quái khí nói: “Luân Hồi đại đạo, Tạo Hóa đại đạo, Âm Dương đại đạo, Thế Chi đại đạo, bọn hắn thật đúng là ưu ái ngươi! Người làm sư phụ như ta suýt chút nữa còn tưởng rằng ngươi là đệ tử của bọn hắn.”
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy chạy tới bậc thang, sau đó ngồi xuống cười hì hì: “Sư phụ, kỳ thực sư bá và sư thúc đều vì coi trọng thể diện của người nên mới ưu ái đệ tử như vậy, không có người thì đệ tử cũng chỉ là một con chim nhỏ mà thôi.”
Thông Thiên cúi đầu lườm Bạch Cẩm, sau đó tức giận nói: “Ngươi đừng vui vẻ quá sớm, cũng không biết việc dung hợp Đại Đạo Chi Chủng là tốt hay xấu đối với ngươi.”
Chương 368: Dao Cơ công chúa vụng trộm kết duyên với phàm nhân
Bạch Cẩm tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sư phụ, lời này của người là có ý gì?”
“Ngươi cho rằng ta không có Đại Đạo Chi Chủng chắc?”
“Đương nhiên là sư phụ có.”
“Khi đó ta truyền cho ngươi bốn thanh Tiên Kiếm là Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu và Thanh Vân chính là vì muốn ngươi dựa vào nó mà ngộ ra kiếm đạo của bản thân nhưng ngươi thì hay rồi, sau khi có trong tay bốn thanh kiếm, suốt mấy ngàn kỷ nguyên qua, ngươi lại hiếm khi sử dụng chúng, phỏng chừng mấy thanh kiếm đó đều đã bị rỉ sét hết cả rồi. Về sau ngươi lại lấy được kiếm trận từ chỗ Nữ Oa và Bình Tâm, dựa vào kiếm trận chi lực mà chống địch, quả thật là muốn tức chết vi sư.” Thông Thiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm chột dạ nói: “Sư phụ, ta cảm thấy chúng ta có thể thông qua hòa bình để giải quyết mọi việc, vẫn nên cố gắng ít động thủ hết mức thì hơn, đừng làm mọi thứ trở nên quá rắc rối nếu có thể sử dụng quan hệ để giải quyết.”
Thông Thiên giáo chủ cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, trong mắt tỏ vẻ cạn lời, tại sao một người anh minh thần võ như ta lại thu được một tên đệ tử lười biếng như vậy chứ? Hắn không giống ta một chút nào cả.
Bạch Cẩm lo lắng bất an hỏi: “Sư phụ, vừa rồi ngauowfi nói không biết Đại Đạo Chi Chủng là tốt hay xấu đối với ta, đây là ý gì? Chẳng lẽ nó còn có nguy hiểm sao?”
“Không có nguy hiểm nhưng dù sao Đại Đạo Chi Chủng cũng là đạo của người khác, nếu ngươi dùng nó để vấn đạo thì chính là tự chặt đứt Thánh Đồ, không còn hi vọng trở thành Thánh nữa bởi Đại Đạo là duy nhất.”
Bạch Cẩm kinh ngạc nói: “Tự chặt đứt Thánh Lộ? Sư thúc và sư bá muốn hại ta sao?”
Thông Thiên khinh bỉ liếc nhìn Bạch Cẩm, sau đó tức giận nói: “Thánh Nhân muốn hại ngươi còn cần phải sử dụng loại thủ đoạn này sao? Ngươi không khỏi quá coi trọng chính mình rồi đó."
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ chuyển, hình như cũng đúng! Hắn vội vàng hỏi: “Sư phụ, thế thì tại sao vậy?”
“Có lẽ bởi vì bọn hắn không tin ngươi sẽ đạt thành Chuẩn Thánh!” Thông Thiên ung dung nói.
Bạch Cẩm lập tức im lặng, trong lòng đau xót, ta kém cỏi như vậy sao? Tâm trạng mừng như điên trước đó đều biến mất.
“Nếu ngươi đã muốn dùng Đại Đạo Chi Chủng để tiến vào cảnh giới Chuẩn Thánh, vậy cũng nên dùng Tiệt Thiên chi đạo của Tiệt Giáo ta.”
Thông Thiên chỉ về phía Bạch Cẩm, một đạo Đại Đạo Chi Chủng hình kiếm lập tức đâm vào trán Bạch Cẩm, đạo vựng vô hình lan rộng. Trong nháy mắt, đường vân đại đạo đã tràn ra khắp người.
“Ách.” Bạch Cẩm kêu lên, một lát sau, toàn bộ đạo văn và đạo vựng đều tiêu tán.
Bạch Cẩm vội vàng bái lạy: “Đa tạ sư tôn.”
“Cái gì mà Luân Hồi đại đạo, Tạo Hóa đại đạo, Thái Cực đại đạo, Thế Chi đại đạo, toàn bộ đều không cần lĩnh hội, ngươi chỉ cần lĩnh ngộ Tiệt Thiên chi đạo mà vi sư truyền cho thì việc bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh sẽ dễ như trở bàn tay. Ngươi là đệ tử ngoại môn đứng đầu của Tiệt Giáo ta, Tiệt Thiên chi đạo cũng là thứ thích hợp với ngươi nhất.”
Bạch Cẩm biết điều gật đầu: “Vâng! Đệ tử nhớ rõ.”
“Đi đi!”
Thông Thiên vung tay, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất khỏi Bích Du Cung.
...
Năm mươi nguyên thoáng qua rồi biến mất, trong những năm này, thanh thế của Tiệt Giáo tăng vọt, không ít đệ tử đã bước vào hồng hoang, nổi danh khắp tam giới, mạnh mẽ áp chế các đại giáo còn lại.
Đệ tử của Thánh Nhân thể hiện quá tốt, trong thời kỳ viễn cổ, ở hồng hoang, các cường tộc rối rít ẩn nấp, đệ tử tứ giáo liền trở thành những người cầm lái.
...
Chuẩn Đề từ hư không đi tới, sau đó tiến vào trong Thiên Ngoại Tịnh Thổ.
Ở ven bờ Công Đức Trì, Tiếp Dẫn mở mắt rồi chậm rãi nói: “Sư đệ, mưu kế của ngươi đã được chuẩn bị xong hết rồi à?”
Chuẩn Đề mỉm cười gật đầu rồi đến ven bờ Công Đức Trì ngồi xếp bằng, sau đó ôn tồn nói: “Năm mươi nguyên trước, Bạch Cẩm tiểu sư điệt áp chế Cực Lạc tịnh thổ, năm mươi nguyên sau cũng nên có người đạp phá Thiên Đình Lăng Tiêu rồi.”
“Ôi!” Tiếp Dẫn thở dài nói: “Ba vị sư huynh ở phía Đông mà biết được thì chúng ta sẽ nguy mất.”
Chuẩn Đề ôn hòa cười nói: “Sư huynh lo lắng quá rồi, nói đúng ra thì đó cũng không phải là mưu kế của ta, tâm tính của Dao Cơ chưa đủ, khi nàng gặp kiếp nạn này, ta chỉ thuận tay thúc đẩy một chút mà thôi.”
...
Ba năm sau, ầm! Hiên điều trên Thiên Đình chấn động, Tư Pháp Thiên Thần Tử Vân Lôi đi vào sâu trong Tư Pháp Thiên Thần Điện, đứng trước ngũ sắc thiên điều, trên thiên điều nở rộ hào quang.
Trong hào quang hiện lên một cảnh tượng, tại vùng đất hồng hoang ở hạ giới, trong một sơn thôn nhỏ có một nữ tử xinh đẹp đang trêu đùa với một hài nhi.
Tư Pháp Thiên Thần Tử Vân Lôi nói thầm với vẻ khó có thể tin nổi: “Dao Cơ công chúa vụng trộm kết duyên với phàm nhân, sinh hạ con cái.”
Tử Vân Lôi lập tức cảm thấy hoảng sợ, trong chốc lát, hắn không biết nên lựa chọn ra sao, nếu xảy ra sai lầm thì bản thân sẽ phải chết.
Sau khi trầm tư một lúc lâu, trên người Tử Vân Lôi xuất hiện một bộ chiến giáp, hắn xoay người bước ra ngoài, trước tiên chỉ đi ngang qua, dù sao hắn cũng không đánh lại Trưởng công chúa Dao Cơ.
Chương 369: Hiên Viên viên mãn
Bên ngoài Tư Pháp Thần Điện, Cửu Thiên Huyền Nữ và Hằng Nga chậm rãi đi tới.
Cửu Thiên Huyền Nữ hỏi: “Tư Pháp Thiên Thần đi đâu vậy?”
Tử Vân Lôi dừng bước, thần sắc khẽ động, hắn uy nghiêm đáp: “Đương nhiên là đi thay trời hành phạt rồi.”
Hằng Nga nhẹ nhàng nói: “Thần Quân vẫn nên trở về đi! Bệ hạ chưa về, Thiên Đình không thể tự ý động thủ.”
Tử Vân Lôi nghiêm túc quát lên: “Dao Cơ công chúa vi phạm thiên quy, theo luật đáng chém!”
Cửu Thiên Huyền Nữ thanh lãnh nói: “Vương Mẫu có lệnh, trong thời gian Bệ hạ và nương nương không có ở đây, sự vận hành của Thiên Đình sẽ do ta và Thái Âm Tinh Quân cùng nhau thương nghị giải quyết, Thần Quân vẫn nên lui ra đi!”
"Nếu ta cứ muốn tới hạ giới thì sao?”
Hằng Nga nói: “Vậy thì đừng trách chúng ta tạm thời phong ấn Tư Pháp Thần Điện.”
Tử Vân Lôi gầm thét: “Các ngươi dám!”
“Thần Quân tự giải quyết cho tốt.” Cửu Thiên Huyền Nữ và Hằng Nga đi qua Tư Pháp Thần Điện.
Tử Vân Lôi đứng ở trước Thần Điện, tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội nhưng trong mắt lại hơi tỏ vẻ châm chọc, hai nữ thần xuất khẩu ngông cuồng này lại giúp ta một tay, vừa không tổn hại đến hình tượng đại công vô tư của ta, lại còn có thể giúp ta bảo đảm an nguy, như vậy cũng không quá tệ.
Năm năm sau, trong một tòa sơn trại ở hồng hoang đại địa, trại chủ Trương Bách Nhẫn ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, trong đầu thoáng qua từng ý niệm.
Ta là ai?
Ta tới từ đâu?
Muốn đi đâu?
Ta là Trương Bách Nhẫn nhưng Trương Bách Nhẫn là ai?
...
Thỉnh thoảng, tất cả sơn tặc trong trại lại nhìn về phía đỉnh núi, hơn một trăm năm rồi, trại chủ đã ngồi ở đó hơn một trăm năm, không hề có chút động tĩnh nào.
“Mẫu thân, tỷ tỷ đánh ta.”
“Mẫu thân, hoàng y muội muội trộm y phục của ta.”
Bảy nữ hài tử mặc đủ các loại y phục đang chạy ra từ trong sơn trại, không ngừng rượt đuổi và đùa giỡn, âm thanh vui cười liên tiếp vang lên.
Một nữ tử trung niên chậm rãi đi ra từ trong đại sảnh của sơn trại, không vui nói: “Đàng hoàng một chút cho ta, bình thường ta dạy các ngươi thế nào? Chẳng có chút dáng vẻ của thục nữ gì cả.”
Bảy nữ hài lập tức ngừng đùa giỡn liền đứng thành một hàng rồi cúi người thi lễ, sau đó thành thật nói: “Vâng!”
Nữ tử trung niên ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, trong ánh mắt mang theo vẻ sầu lo, một ngàn bảy trăm năm mươi kiếp rồi. Hạo Thiên, chừng nào thì ngươi mới có thể trở về!
Ầm! Một đạo lôi âm bỗng vang lên, thiên không u ám lại càng thêm âm u, trên thiên không mây đen cuồn cuộn.
Trương Bách Nhẫn đang ở trên đỉnh núi chơt mở mắt ra ngẩng đầu lên nhìn thiên không, ánh mắt mê mang càng ngày càng trong suốt, hắn chậm rãi đứng dậy từ đỉnh núi, khí thế cường đại và sự tự tin nở rộ khắp người. Dường như thân ảnh nhỏ bé đang đứng trên đỉnh núi đó còn đồ sộ hơn cả núi cao, cao lớn hơn cả bầu trời.
Toàn bộ mọi người trong sơn trại đều nhìn về phía đỉnh núi với một lòng sùng kính, bọn hắn không nhịn được mà quỳ xuống cúng bái.
Dương Hồi cũng ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, nụ cười vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt.
Bảy nữ hài đều đi tới đi bên cạnh Dương Hồi, ngẩng đầu nhìn thân ảnh càng lúc càng cao lớn trên đỉnh núi, rối rít reo hò:
"Mẫu thân, cuối cùng phụ thân cũng tỉnh rồi."
"Mẫu thân, phụ thân bị làm sao vậy? Ta cảm thấy hắn hơi bất thường."
"Trông phụ thân thật cao lớn!"
Dương Hồi tươi cười nói: "Phụ thân của các ngươi sắp trở về thật rồi."
"Đùng!" Lại thêm một tia sét rạch ngang bầu trời.
Đồng thời trong đầu Trương Bách Nhẫn trên đỉnh núi lóe lên một tia chớp, một thân ảnh mặc long bào xuất hiện. Hắn ngồi trên Cửu Thiên cao vời vợi, cúi đầu nhìn vạn cổ hồng hoang, dáng vẻ vô cùng uy nghiêm. Hắn bất giác thốt lên: "Ta là Thiên, Hạo Thiên!"
Ánh mắt hắn càng lúc càng sáng ngời, sau đó cười sang sảng: "Ta biết ta là ai rồi, cuối cùng ta cũng biết ta là ai. Ta là Thiên, ta chính là Thiên Đế."
Ầm! Trong cơ thể Trương Bách Nhẫn phát ra vô số tử quang. Grao... Gru... Chín đầu Thần Long bay từ trong cơ thể Hạo Thiên ra ngoài rồi bay quanh sơn trại. Đám thổ phỉ trong sơn trại cuống quít quỳ xuống đất nhìn đạo thân ảnh kia với ánh mắt súng kính.
Ầm ầm! Sơn trại rung chuyển bị hút lên trời. Một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên, từ nay về sau mọi người trong sơn trại sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác, ngay cả con hắc khuyển eo thon kia cũng không ngoại lệ.
Nữ tử hồng y tò mò hỏi: "Mẫu thân, chúng ta đi đâu vậy?"
Dương Hồi mỉm cười trả lời: "Tất nhiên là về nhà."
Bảy nữ hài cảm thấy nghi hoặc. Về nhà ư? Lẽ nào nơi đây không phải là nhà của các nàng?
Sau khi sơn trại phi thăng lên Thiên Đình, Trương Bách Nhẫn và Dương Hồi lập tức xuất hiện trong Lăng Tiêu Bảo Điện, sóng đôi ngồi trên long ỷ phượng ỷ.
Ầm! Lăng Tiêu Bảo Điện chấn động dữ dội, một giọng nói lớn vang vọng trong thiên địa: "Ta, Hạo Thiên Thượng Đế đã quy vị!"
Toàn bộ thần tiên trên Thiên Đình đều quay về phía Lăng Tiêu Bảo Điện, vừa chắp tay thi lễ bái thật sâu vừa kích động hô to: "Cung nghênh bệ hạ và nương nương trở về!"
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện, một đám khánh vân khổng lồ hiện lên trên đỉnh đầu Hạo Thiên, trên khánh vân có ba bông hoa nở rộ. Trên bông sen bên trái là Hạo Thiên mặc hắc y, trên bông sen bên phải là Hạo Thiên mặc bạch y.
Hạo Thiên cất giọng lạnh lùng nghiêm nghị quát: "Chém ta!"

