Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 95

  Địa Tạng lộ ra vẻ áy náy nói: "Làm lão sư thất vọng rồi!"

  Bạch Cẩm đưa tay vỗ vỗ bả vai Địa Tạng nói: "Đi theo ta!"

  Địa Tạng đi theo Bạch Cẩm vào bên trong miếu thờ, chăm chú đứng ở bên cạnh lắng nghe, nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, tuy nghe không được tiếng lòng của mình nhưng hắn cảm giác như đang lừa dối Bồ Tát.

  Hai người đi vào miếu thờ, tọa trong đại điện.

  Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Nói đi! Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì?"

  Địa Tạng thăm dò hỏi: "Bình Tâm nương nương không nói gì với ngài sao?"

  "Trước đó nương nương luôn giảng kinh cho ta, chuyện của ngươi, nương nương chỉ tuỳ tiện nhắc tới một câu, ta cũng tùy ý nghe được một chút, bây giờ ngươi nói cặn kẽ cho ta chuyện liên quan đến quỷ hồn ở Địa Phủ."

  Địa Tạng ao ước cảm thán một câu: "Nương nương giảng đạo!"

  "Bây giờ nói đi! Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì? Hiện tại cơn giận dữ của nương nương vẫn chưa tiêu hết đâu."

  Địa Tạng trầm mặc một chút, thấp giọng nói: "Không dám gạt lão sư, là đồng môn ở Tây Phương giáo đến đây tìm ta, nhờ ta tiệt lưu một số linh hồn để hoàn thiện Phật quốc thế giới của bọn hắn."

  Bạch Cẩm lập tức nhíu mày nói: "Ngươi đáp ứng?"

  Địa Tạng gật gật đầu áy náy nói: "Dù sao cũng là sư huynh đồng môn, lại còn liên tục thỉnh cầu ta, ta thật sự không tiện cự tuyệt, vả lại đối với những quỷ hồn kia, việc tiến vào Phật quốc cũng không phải là chuyện không may mắn."

  Bạch Cẩm giận hắn không tranh nói ra: "Có phải ngươi hồ đồ rồi hay không? Hay là ngồi ở Âm Sơn lâu rồi nên đầu óc của ngươi vấn đề hay bị ác quỷ ăn hết rồi?"

  "Nhưng bọn hắn là sư huynh đệ đồng môn của ta."

  "Ngươi coi bọn hắn là sư huynh đệ đồng môn nhưng bọn hắn nhận ngươi sao?

  Địa Tạng, ngươi phải hiểu được, bây giờ ngươi là người của Địa Phủ, làm việc cho Bình Tâm nương nương để tích lũy công đức, một khi đắc tội Bình Tâm nương nương thì mỗi bước đi của ngươi sẽ trở nên rất khó khăn, thậm chí vĩnh viễn không thể thoát ly."

  "Ta hiểu rõ!"

  "Những đồng môn ở Tây Phương giáo kia của ngươi hiểu điều đó nhưng bọn hắn có quan tâm tới tình cảnh của ngươi sao? Không có! Bọn hắn biết rõ chuyện này rất nguy hiểm đối với ngươi nhưng vẫn liên tục yêu cầu ngươi đi làm. Ngươi nói tình nghĩa với bọn hắn nhưng bọn hắn lại chưa bao giờ cân nhắc tới an toàn của ngươi, bây giờ ngươi vẫn chưa rõ sao? Tây Phương giáo đã vứt bỏ ngươi."

  Địa Tạng bỗng đứng lên, nghiêm túc nói: "Lão sư, ngươi có ân chỉ điểm cho ta, ta tôn kính ngươi nhưng nếu ngươi còn châm ngòi ly gián tình cảm ta với Tây Phương Giáo thì xin mời lão sư ngươi rời khỏi đây!"

  Bạch Cẩm cũng đứng dậy, tức giận nói: "Ngươi tự suy nghĩ cho thật kỹ đi! Bây giờ cho ta danh xưng của những để tử Tây Phương Giáo đã thu linh hồn, để ta xem có thể ở trước mặt Bình Tâm nương nương cầu cho ngươi một con đường sống hay không?"

  Địa Tạng vương chắp tay trước ngực cúi đầu nói: "Đa tạ ý tốt của lão sư nhưng bọn hắn đều là huynh đệ đồng môn của ta."

  "Vậy ngươi chờ chết đi!" Bạch Cẩm quay đầu bước đi.

  "Khụ khụ… lão sư, cho ta suy nghĩ một chút."

  Một lát sau, Bạch Cẩm cầm một cái ngọc phù đi vào miếu thờ của Địa Tạng vương, Địa Tạng vương theo ở phía sau.

  Bạch Cẩm dừng bước lại nghiêm túc nói: "Địa Tạng, khi đó ngươi có nói qua Địa Ngục chưa không, thề không thành Phật, chúng sinh đều có thể vượt qua hết phương chứng Bồ Đề, còn nói qua ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục, ta hi vọng ngươi có thể luôn luôn tâm ghi nhớ sở tâm này, phân rõ chủ thứ, chớ có đi sai bước, trước tiên phải là Địa Phủ Địa Tạng vương, sau đó mới là Tây Phương Giáo Địa Tạng Bồ Tát."

  Địa Tạng chắp tay trước ngực thi lễ nói: "Đa tạ lão sư dạy bảo."

  Bạch Cẩm rời khỏi miếu thờ của Địa Tạng Vương, đi vào sâu trong Địa Phủ.

  Đế Thính phát ra tiếng 'phì phì' trong mũi, chậm rãi đi tới, dùng đầu hổ cọ cọ vào bắp chân của Địa Tạng, buồn bực nói: "Ta không nghe được chút tin tức nào về hắn, không thể nào tra xét ra trong tam giới."

  Địa Tạng Vương bình tĩnh nói: "Đó là điều đương nhiên, vị lão sư này của ta không phải là Tiên Thần bình thường, thiên cơ của hắn sớm đã bị che lấp."

  "Nhưng ta cảm thấy, ngươi đừng suy nghĩ quá nhiều, đây chỉ là cảm giác của ta! Hình như vị lão sư này của ngươi đang lừa ngươi."

  Địa Tạng liếc nhìn hắn một chút, tức giận nói: "Cảm giác của ngươi không chính xác một chút nào, lão sư của ta là một Trí giả, một lương sư đồng thời cũng là một bằng hữu thực sự hiểu và sẵn lòng giúp đỡ ta, là một hiền giả hữu ái thuần khiết, thiện lương, là tấm gương để ta học tập."

  Đế Thính nghe xong, trong mắt mang theo vẻ mờ mịt, hồng hoang còn có nhân vật như vậy sao?

  …

  Bạch Cẩm một mạch trở về Bình Tâm Điện, lúc trước nói muốn giúp Địa Tạng chào hỏi một hai câu cũng chưa chắc tất cả đều là lời nói dối.

  Sau khi Bạch Cẩm tiến vào Bình Tâm Điện, hắn gặp được Bình Tâm nương nương trong hậu hoa viên liền chắp tay hành lễ, cúi đầu cười hì hì nói: "Nương nương, đệ tử trở về rồi đây."

  Bình Tâm nương nương nhẹ nhìn Bạch Cẩm một chút, lười biếng nói: "Làm sao? Không nỡ đi?"

  Bạch Cẩm đứng dậy, tiến lên ngồi cạnh Bình Tâm nương nương, nói: "Lúc trước Địa Tạng làm nương nương tức giận nên đệ tử nên đệ tử mới tới chỗ hắn để tìm hiểu một số việc, sau khi biết được hắn đưa linh hồn của Địa Phủ cho Tây Phương Giáo, trong lòng đệ tử cũng rất giận dữ, trách mắng hắn một phen, hắn cũng đã ghi nhớ và tự thấy sai lầm của bản thân, cố gắng kiểm điểm. Nương nương, bây giờ Địa Tạng đã biết sai rồi, người đừng tức giận nữa, tránh ảnh hưởng tới tâm trạng."

  Chương 361: Đến Thủ Dương Sơn

  Bình Tâm nương nương khẽ gật đầu, nhẹ nói: "Coi như ngươi có lòng."

  Bạch Cẩm chớp mắt, hiếu kỳ hỏi: "Nương nương, Địa Tạng đưa cho Tây Phương Giáo rất nhiều linh hồn sao?"

  Bình Tâm nương nương gật đầu nói: "Rất nhiều! Tất cả đều là linh hồn của Nhân tộc."

  Bạch Cẩm lập tức cả giận nói: "Tên tiểu tử ngu ngốc này, lát nữa ta sẽ xử lý hắn."

  "Quấy nhiễu Luân Hồi của Địa Phủ là tội lớn."

  "Nương nương nói rất đúng, xử phạt, nhất định phải nghiêm khắc xử phạt hắn, nếu không nghiêm trị thì không đủ chấn nhiếp chư thần trong Địa Phủ."

  Bình Tâm hỏi: "Ngươi cảm thấy nên xử phạt thế nào?

  "Nếu không thì người nhốt Địa Tạng vào ngục tối! Nhốt hắn ở sâu trong Âm Sơn không thấy ngoại giới, ngày đêm liên tục độ hóa lệ quỷ, buông lỏng một chút cũng không tha."

  Bình Tâm gật đầu hài lòng nói: "Rất tốt!"

  Bạch Cẩm cười nói: "Nương nương, cứ thế từ bỏ những linh hồn bị Tây Phương Giáo lấy đi sao? Món nợ này có cần tính với Tây Phương Giáo một chút không?"

  Bình Tâm nương nương nhìn về phương Tây, yếu ớt nói: "Chân thân của ta không có cách nào thoát khỏi Địa Phủ, ở phương Tây tồn tại Nhị Thánh, hiện tại cũng chỉ có thể thôi! Tương lai còn dài, ta sẽ thanh toán dần dần với bọn hắn."

  "Nương nương, chuyện này giao cho đệ tử!"

  Bình Tâm nương nương hoài nghi nhìn Bạch Cẩm nói: "Ngươi?"

  Bạch Cẩm lập tức đứng dậy cúi đầu một cái thật sâu, nghiêm túc nói: "Khi dễ nương nương chính là khi dễ ta, nương nương lấy đại cục làm trọng có thể chậm rãi thanh toán nhưng Bạch Cẩm ta không biết tính toán là gì, lại càng không biết cái gọi là tương lai còn dài, ta là người thật thà, bọn hắn dám khi dễ nương nương ta liền liều mạng với bọn hắn."

  Bình Tâm nương nương búm tay một cái. Bốp! Trên trán Bạch Cẩm lập tức đỏ ửng một mảng.

  "Ai…" Bạch Cẩm lập tức che trán, ủy khuất nhìn Bình Tâm nương nương, nương nương, ta đang muốn giúp người đó!

  Bình Tâm nương nương cả giận: "Liều mạng cái gì mà liều mạng? Ngươi cảm thấy ngươi rất lợi hại, có thể ngang hàng với Thánh Nhân sao?"

  Bạch Cẩm ý thức được, lắc đầu nói: "Không có!"

  "Vậy thì trở về cho ta, bế quan lĩnh hội Luân Hồi chi đạo cho thật tốt."

  "A…" Bạch Cẩm yếu ớt lên tiếng rồi rời khỏi Địa Phủ.

  …

  Sau khi trở về Địa Phủ, Bạch Cẩm không trở về Đông Hải mà trực tiếp đi tới Thủ Dương Sơn.

  Bên ngoài Thủ Dương Sơn, Huyền Đô Đại pháp sư ngồi một chỗ bên dòng suối nhỏ nhàn nhã câu cá, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía chủ phong, bất đắc dĩ lắc đầu.

  Từ trên trời, một đạo quang mang giáng xuống, hóa thành Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm cười kêu lên: "Sư huynh!"

  Huyền Đô Đại pháp sư đứng dậy, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm cũng đáp lễ lại, sau đó cười hỏi: "Sư huynh, sao ngươi lại câu cá ở đây? Ta nhớ bên dưới núi của Bát Cảnh Cung có một dòng sông màu mỡ, đầy ắp tôm cá."

  Huyền Đô quay đầu nhìn về phía Chủ Phong, bất đắc dĩ nói: "Mấy ngày trước, Nữ Oa nương nương tới luận đạo cùng sư tôn, toàn bộ sơn mạch và thiên địa đại đạo của Thủ Dương Sơn đều bị bóp méo, ngay cả ta cũng không ở lại được."

  Bạch Cẩm âm thầm líu lưỡi, Nữ Oa nương nương thoạt nhìn rất tức giận, đến bây giờ vẫn chưa có đi.

  "Đồ đệ Chu Cương Liệp của ngươi đâu?"

  "Hắn lên Thiên Đình nương nhờ Chân Vũ, ta muốn cho hắn đi rèn luyện một phen."

  "Xem ra Chu Cương Liệp muốn xuất sư rồi."

  Huyền Đô mỉm cười nói: "Hắn còn kém xa lắm!" Trong mắt ẩn ẩn hài lòng.

  "Vậy ta không quấy rầy sư huynh câu cá nữa, ta đi gặp sư bá một chút."

  Huyền Đô Đại pháp sư có chút do dự: "Sư huynh cẩn thận!"

  "Được!" Bạch Cẩm gật đầu, hít một hơi thật sâu, một bước bay thẳng lên trời, hướng về phía Bát Cảnh Cung, vừa bay vừa gấp gáp hét lớn: "Sư bá, cuối cùng ta đã tra rõ sự tình người kêu ta đi thăm dò rồi!"

  Bát Cảnh Cung đang bị bóp méo bỗng khôi phục bình thường.

  Bạch Cẩm bay tọt vào, nhìn thấy Thái Thượng và Nữ Oa đang ngồi trong sân thưởng trà, vô cùng vui vẻ hài hòa.

  Thái Thượng nhìn về phía Bạch Cẩm, ôn hòa cười nói: "Bạch Cẩm sao? Ngươi tới đúng lúc lắm, dù ngươi không tới Bát Cảnh Cung thì sư bá cũng sẽ tới tìm ngươi, chuyện liên quan Tà Thần lớn như vậy sao lại không nói với sư bá, phải đi phiền Nữ Oa nương nương?"

  Bạch Cẩm rụt cổ, vô thức chột dạ, cảm nhận được một luồng nguy hiểm từ nơi sâu xa kéo tới, vội vàng nói: "Sư bá, không phải người đang đấu trí đấu dũng với Tây Phương Giáo sao? Đệ tử chỉ sợ chuyện liên quan đến Tà Thần sẽ ảnh hưởng tới tâm tình của người nên lúc ấy mới phiền Nữ Oa nương nương ra tay. Sư bá, chuyện người bảo ta đi điều tra ta đã tra rõ, đúng như dự đoán của người, Tây Phương Giáo đang giở trò quỷ."

  Đấu trí đấu dũng với Tây Phương Giáo? Chuyện này xảy ra khi nào, sao ta không biết? Còn cho ngươi đi điều tra cái gì?

  Thái Thượng bất động thanh sắc, gật đầu mỉm cười: "Đúng lúc Nữ Oa sư muội cũng có ở đây, ngươi nói xem ngươi đã tra ra cái gì?"

  Nữ Oa nương nương cũng nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm vội vàng cung kính nói: "Một ngàn ba trăm năm trước, sư bá nói đệ tử của Tây Phương Giáo có chút không ổn, bảo đệ tử đi xem xét nguyên nhân. Đệ tử lên trời xuống biển, xuất nhập giữa các thế lực lớn, hư tình giả ý với các đệ tử Tây Phương Giáo. Trong lúc đó ngẫu nhiên gặp chuyển thế của Hạo Thiên sư thúc, biết được chuyện của Tà Thần, ta ra mới biết hai chuyện này cũng lúc liên quan tới nhau. Sau đó đệ tử bẩm báo chuyện của Tà Thần với sư thúc, toàn lực ám tra đệ tử Tây Phương Giáo, cuối cùng bây giờ cũng có chỗ lợi, đến đây bẩm báo. Hóa ra là đệ tử của Tây Phương Giáo mở ra Chưởng Tâm Phật Quốc, cướp bóc linh hồn Nhân tộc cầm tù bên trong Phật Quốc, để linh hồn của Nhân tộc hóa thành tín ngưỡng cung cấp cho Phật tử, tăng cường uy lực của Phật Quốc."

  Chương 362: Quải Trượng và Tiên Tử

  Thần sắc của Thái Thượng Thánh Nhân khẽ động, lập tức hiểu ra ý tứ của Bạch Cẩm, tức giận nói: "Cướp bóc linh hồn của Nhân tộc để an ổn Phật Quốc, đệ tử Tây Phương Giáo thật to gan, khó trách gần đây ta lại cảm thấy hành vi của Tây Phương Giáo có chút mờ ám, hóa ra là hai tên Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề kia âm thầm giở trò."

  Nữ Oa nương nương cũng tức giận: "Tây Phương Giáo dám cướp bóc linh hồn Nhân tộc sao?"

  Bạch Cẩm lại bình thản chêm thêm một câu: "Có thể còn có người sống, rất nhiều Nhân tộc đang sinh sống ở phương Tây, cướp bọc một chút cũng khó phát hiện, Tây Phương Giáo tu luyện lực Tín Ngưỡng, không khác gì với Tín Ngưỡng Thần Đạo của Thần Linh."

  Thái Thượng nhìn Bạch Cẩm, vui mừng nói: "Bạch Cẩm, chuyện này ngươi làm rất tốt, ta sẽ thanh toán hết với Tây Phương Giáo bọn hắn."

  Bạch Cẩm vội vàng khiêm tốn nói: "Đệ tử không dám tranh công, cũng nhờ phương pháp giáo dục của sư bá, nếu không phải sư bá chỉ điểm cho đệ tử phương hướng thăm dò thì đệ tử sẽ không bao giờ phát hiện ra Tây Phương Giáo đang âm thầm hành động."

  Rồi Bạch Cẩm đưa tay về phía trước, trong lòng bàn tay hiện lên một quyển trục, cung kính nói: "Sư bá, những thứ này là danh sách mà đệ tử dò xét được."

  Thái Thượng ngoắc tay một cái, quyển trục liền bay tới rơi vào trong tay, Thái Thượng mở quyển trục ra liếc mắt nhìn, cảm khái nói: "Đều là những đệ tử giỏi của hai vị sư đệ Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề kia!"

  Nữ Oa nhìn về phía Thái Thượng, xin lỗi nói: "Thì ra sư huynh vẫn luôn điều tra chuyện Tây Phương Giáo cướp bóc linh hồn của Nhân tộc, vậy mà ta lại hiểu lầm sư huynh."

  "Aiz… Sư muội nói gì vậy? Chung quy vẫn do ta sơ xuất, chỉ nhìn toàn cục mà không để mắt tới vấn đề nội bộ trong Nhân tộc. Sư muội, theo ý kiến của ngươi thì nên xử trí sự tình của Tây Phương Giáo như thế nào?"

  Ngữ khí của Nữ Oa nương nương lạnh lẽo nói: "Đương nhiên là chém đầu toàn bộ bọn hắn để ran đe."

  "Để cho ai làm?"

  Nữ Oa nhìn về phía Bạch Cẩm.

  Thái Thượng cũng nhìn về phía Bạch Cẩm, mỉm cười gật đầu nói: "Có thể!" Rồi hắn vung tay lên, quyển trục rơi thẳng vào ngực Bạch Cẩm.

  Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, vẻ mặt đau khổ nói: "Sư bá, dò xét ra nhân quả trước sau của chuyện này đã là cực hạn của ta rồi, đệ tử của Tây Phương Giáo rất đông, còn tồn tại hai vị Giáo Chủ sư thúc, sao ta dám đi càn rỡ?"

  Bạch Cẩm tội nghiệp nhìn hai vị Thánh Nhân Chí Tôn phía trước.

  Thái Thượng ôn tồn nói: "Đừng từ chối, chuyện này cũng do ngươi mà ra, cũng nên để ngươi kết thúc."

  Sau đó hắn khẽ vẫy tay, một cây đòn gánh bay ra khỏi góc tường rồi rơi xuống trước mặt Bạch Cẩm, hóa thành một chuôi Tử Sắc Quải Thượng, nói: "Cầm lấy đi!"

  Nữ Oa nương nương vung tay lên, một đạo quang mang giáng xuống từ trên trời rồi rơi vào trước mặt Bạch Cẩm, hiện ra một Hôi Sắc Tiên Tử.

  Nhìn bộ dạng này thì xem ra hắn không còn cách nào cự tuyệt, chỉ đành tôn kính khom lưng hành lễ nói: "Đệ tử lĩnh mệnh!"

  Hắn đưa tay cầm lấy Quải Trượng và Tiên Tử, đây chính là hai chứng đạo chi bảo trong tay Thánh Nhân. Hắn cảm thấy bản thân thật trâu bò, nếu không phải đến Tây Phương Giáo thì sẽ tốt hơn.

  Nữ Oa đứng dậy, cúi người thi lễ nói: "Sư huynh, lần này ta quá xúc động rồi, vẫn xin sư huynh rộng lòng tha thứ."

  Thái Thượng Thánh Nhân cũng đứng dậy, vuốt râu ôn hòa cười nói: "Sư muội quá lời, cũng do ta sơ xuất."

  "Chuyện Tây Phương Giáo đành nhờ sư huynh phí tâm."

  "Được!" Thái Thượng gật đầu.

  Thân ảnh Nữ Oa nương nương mờ dần rồi biến mất, trong đại điện chỉ còn lại hai người Thái Thượng và Bạch Cẩm, bầu không khí lập tức rơi vào an tĩnh.

  Thái Thượng nhìn Bạch Cẩm, cười như không cười nói: "Ta dặn dò ngươi đi điều tra?"

  Bạch Cẩm cười ngượng ngùng nói: "Chuyện này là do ta ngẫu nhiên biết được, nghe nói Nữ Oa nương nương đến Bát Cảnh Cung hỏi khó nên lúc nãy ta mới mượn danh của sư bá."

  "Tốt, coi như ngươi còn có chút hiếu tâm, nói hết ngọn nguồn của toàn bộ chuyện này một lần cho ta."

  Bạch Cẩm thành thật kể lại một lượt những chuyện đã xảy sau khi đi tới Địa Phủ, cuối cùng nói: "Sư bá, bây giờ Bình Tâm nương nương rất tức giận."

  Thái Thượng khẽ nói: "Bàng Môn Tà Đạo! Có hơn tám trăm Bàng Môn Tà Đạo đều thoát thai từ Đại Đạo nhưng rốt cuộc lại không phải chính đồ, môn hạ đệ tử tính tình không tốt rất dễ đi vào Ma Đạo."

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Theo góc nhìn của đệ tử, Phật Ma đều là một bản thể, vốn trong một ý nghĩ."

  Thái Thượng cười ha hả nói: "Tốt, Thần Ma đều là một bản thể, chính tà tương sinh. Bạch Cẩm, ngươi đã nắm được sơ bộ ý nghĩ sâu xa của nó, Đại Đạo của ngươi chính là Thái Cực chi đạo."

  Bạch Cẩm cung kính thuyết pháp: "Sư bá, đệ tử nhất định sẽ cố gắng, sớm ngày bước ra khỏi con đường Đại Đạo."

  "Tới Tây Phương Giáo trước! Đương nhiên hai vị sư đệ đã buông thả đệ tử, người làm sư huynh như ta thì nên giúp bọn hắn quét sạch đại giáo."

  "Vâng!" Bạch Cẩm chắp tay hành lễ rồi đứng dậy cầm cây Quải Trượng và Tiên Tử đi ra ngoài.

  Càng đi về phía Tây hồng hoang thì càng bình thường, đa số là sa mạc và sơn lâm nhưng tương tự cũng có Nhân tộc cư trú diễn sinh ra những nền văn minh hoàn toàn khác biệt với phương Đông.

  Chương 363: Đến Tây Phương Giáo tính sổ

  Trên phương Đông có Thiên Đình, tại phương Tây mở ra cực lạc tịnh thổ, chính là Lập Giáo chi địa của Tây Phương Giáo.

  Bên trong cực lạc tịnh thổ, từng ngọn núi to lớn cao vút, từng hòn đảo trôi nổi, phía trên Sơn Phong Tiên Đảo đều có cung điện tọa lạc,

  Phật âm ngâm xướng, Phật quang phổ chiếu ấm áp, đệ tử Tây Phương Giáo đi tới đi lui, vô cùng bình yên.

  Bạch Cẩm đi từ phương Đông sang phương Tây của hồng hoang, từng bước từng bước xuyên qua Cửu Trọng Thiên đi tới trước môn hộ uy nghiêm to lớn.

  Ầm! Lập tức có bốn vị thần tướng uy phong lẫm liệt bước ra chặn đường, thần tướng cao trăm mét, giống như bốn tòa Tiểu Sơn sừng sững phía trước môn hộ, trừng đôi đồng chung đại nhãn nhìn xuống Bạch Cẩm nhỏ bé phía dưới mà không tức giận.

  Một thanh âm to lớn vang lên: "Đây là Thánh địa của Tây Phương Giáo, nhàn nhân không được bước vào!"

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: "Xin các ngươi thông báo lại, Bạch Cẩm cầu kiến Tây Phương Giáo Chủ."

  "Giáo Chủ là người mà ngươi muốn gặp là có thể gặp sao?"

  "Tiểu nhi vô tri, không biết tốt xấu."

  "Đi mau, nếu không đừng trách chúng ta hạ thủ vô tình."

  Từng tiếng hét lớn giống như lôi đình liên tiếp vang lên.

  Vốn đến đây để gây chuyện, bọn hắn như vậy càng hợp tâm ý của Bạch Cẩm, nếu cứ khách khách khí khí thì cũng khó hành động.

  Bạch Cẩm đứng lên nói: "Hai vị sư thúc, đắc tội rồi!" Vô lượng kiếm khí bạo phát từ trong cơ thể của hắn, lao thẳng tới phía trước.

  Ầm! Môn hộ của cực lạc tịnh thổ nổ tung, bốn thủ vệ Kim Cương đều kêu thảm mà bay ngược trở lại, Sâm Nhiêm Kiếm Khí thu lại, kinh động toàn bộ cường giả Tây Phương Giáo ở cực lạc tịnh thổ.

  Trong Thánh Địa Tịnh Thổ thiên ngoại Ba Mươi Ba Trọng Thiên, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề ngồi ngay ngắn, mi tâm nhìn xuống thu hết toàn bộ tình huống của Tịnh Thổ thế giới nơi hồng hoang đại lục vào trong tầm mắt.

  Vẻ mặt Tiếp Dẫn buồn rầu nói: "Sư đệ đa trí, bây giờ nên xử lý chuyện này thế nào?"

  Chuẩn Đề ung dung nói: "Bạch Cẩm phục mệnh Nữ Oa và Thái Thượng đến đây, chúng ta chỉ có thể nhận thiệt thòi này, bây giờ chưa đến lúc trở mặt với bọn hắn."

  "Aizz…" Tiếp Dẫn thở dài một tiếng nói: "Phương Tây của chúng ta phục hưng gian khổ cỡ nào."

  Chuẩn Đề cười nói: "Sư huynh cũng không thể xem thường Tây Phương Giáo như vậy, Bạch Cẩm tới đây náo loạn, ta cũng không thể để phương Đông an bình."

  "Sư đệ, chẳng nhẽ đệ có ý gì?"

  "Sư huynh nhìn xem."

  …

  Bên trong cực lạc tịnh thổ, từng đạo Phật Quang phổ chiếu, bên trong Phật Quang, từng đệ tử Tây Phương Giáo xếp bằng trên Kim Liên, trừng mắt nhìn Bạch Cẩm bước vào môn hộ.

  Bạch Cẩm nhìn xung quanh, cười ha hả nói: "Buổi chiều tốt lành, chư vị sư đệ!"

  Âm thanh to lớn của Bàn Di Lặc vang lên trong thiên địa: "Bạch Cẩm sư đệ, vì sao lại xông vào Tây Phương Giáo của chúng ta? Nếu ngươi không thể đưa ra cho ta một lời giải thích thỏa đáng thì đừng trách chúng ta bắt giữ ngươi lại giao cho Tiệt Giáo sư bá xử trí."

  Sắc mặt Bạch Cẩm lạnh lẽo nói: "Ngươi yêu cầu ta giải thích? Vậy có phải các ngươi nên giải thích cho ta một chút hay không? Đệ tử của Tây Phương Giáo các ngươi cướp bóc linh hồn Nhân tộc. Các ngươi có ý đồ gì?"

  Không ít đệ tử của Tây Phương giáo biến sắc.

  Di Lặc thản nhiên nói: "Sư huynh cứ nói đùa, giáo lý của Tây Phương Giáo chúng ta chủ trương bao dung chúng sinh, phổ độ vạn linh, sao có thể làm ra hành động cướp bóc linh hồn được? Nếu ngươi dám bôi nhọ danh tiếng của Tây Phương Giáo thì đừng trách chúng ta không thủ hạ lưu tình."

  Các đệ tử Tây Phương Giáo có chút khẩn trương, cảm kích nhìn về phía Di Lặc, sau đó ổn định lại trợn mắt nhìn Bạch Cẩm. Bây giờ hắn đang ở Tây Phương Giáo, địa bàn của Thánh Nhân, hắn có thể làm gì được chúng ta?

  Bạch Cẩm nói: "Đương nhiên sư đệ sẽ không thừa nhận, vậy thì đừng trách ta."

  Di Lặc lập tức treo lê mười hai phần cảnh giác, tức giận hét lên: "Bạch Cẩm, ngươi muốn làm cái gì? Nơi đây chính là Cực Lạc Tịnh Thổ của Tây Phương Giáo chứ không phải Tiệt Giáo ở Đông Hải của ngươi."

  Dược Sư bên cạnh cũng nghiêm túc quát lên: "Bạch Cẩm, nể mặt ngươi nên ta gọi ngươi một tiếng sư huynh, nếu ta không nể mặt ngươi thì ngươi cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn của Thánh Nhân mà thôi, có tư cách gì mà dám làm càn ở Tây Phương Giáo? Rời khỏi đây ngay!"

  Rất nhiều đệ tử của Tây Phương Giáo cũng đồng loạt hét lên: "Cút ngay!"

  Thanh âm chấn động toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ, rất nhiều đệ tử Tây Phương Giáo cùng nhau phóng ra uy áp, tạo thành một cỗ uy lực cực kỳ đáng sợ, thế mạnh như nước đổ ập xuống Bạch Cẩm.

  Quanh thân Bạch Cẩm nở rộ bạch quang mênh mông, che lấp toàn bộ uy áp rồi nhàn nhã đi thẳng về phía trước.

  Sắc mặt của tất cả đệ tử Tây Phương Giáo đều đại biến, lại có thể phớt lờ uy áp của chúng ta, sao hắn có thể làm được?

  Bạch Cẩm đi về phía một tên đệ tử Tây Phương Giáo mập mạp, bình thản nói: "Khiết Thủy Bồ Tát, ta nhớ trong hàng ngũ những đệ tử Tây Phương Giáo cướp bóc linh hồn có tên ngươi."

  Tên Khiết Thủy Bồ Tát mập mạp bỗng cảm thấy kinh hồn bạt vía, sợ hãi kêu lên: "Dừng, dừng lại cho ta, ta không có, ta không có cướp bóc linh hồn Tây Phương Giáo."

  Bạch Cẩm dựng thẳng ngón tay lên, một đạo kiếm khí ngưng kết ở đầu ngón tay.

  Chương 364: Bạch Cẩm đại khai sát giới

  "Sư huynh cứu ta!" Khiết Thủy Bồ Tát sợ hãi kêu lên.

  Bạch Cẩm tùy ý hạ xuống, một đạo kiếm khí sáng chói khẽ xẹt qua. Xoẹt! Khiết Thủy Bồ Tát lập tức bị kiếm khí cắt đôi, máu bắn tung tóe giữa không trung.

  Một Phật Quốc hư ảo bay ra khỏi, bên trong có các ni cô chắp tay trước ngực ngồi xếp bằng trên Liên Đài, tụng kinh niệm thư.

  Bạch Cẩm nhìn xung quanh, châm chọc: "Bây giờ các ngươi còn lời gì để nói?" Rồi hắn tiện tay thu hồi Hư Ảo Thần Quốc.

  Di Lặc tức giận, sắc mặt tái xanh, phẫn nộ quát: "Bạch Cẩm, ngươi dám tùy tiện giết người ở đạo tràng của Tây Phương Giáo, hôm nay bất luận ra sao ta cũng không để ngươi đi."

  Bạch Cẩm bật cười nói: "Đã làm sai chuyện thì phải chịu phạt, Tây Phương Giáo cũng không ngoại lệ."

  Di Lặc tức giận hét lên: "Giết!"

  Toàn bộ đệ tử Tây Phương Giáo đều phóng ra Phật Quang, từng loại Phật Bảo hướng đến trấn áp Bạch Cẩm, thanh âm ngấm xướng trải rộng khắp thiên địa, Kinh Văn Phạn Ngữ khắp ở trên không.

  Trong tay Bạch Cẩm cầm một Hôi Phác Tiên Tử, trường tiên vừa vung ra, 'ba' một tiếng thanh thúy mà vang dội, tất cả pháp bảo đều bị đánh bay, Phạn Ngữ Kinh Thư sụp đổ, toàn bộ đệ tử Tây Phương Giáo đều lảo đảo lui lại.

  Bạch Cẩm tùy ý vung roi lên, hàng trăm hàng ngàn bóng roi quét ngang trên không. Đùng! Đồng loạt đánh xuống các đệ tử Tây Phương Giáo, trong phút chốc Liêm Đài sụp đổ, tường vân tán loạn, hàng trăm hàng ngàn đệ tử của Tây Phương Giáo kêu thảm bay ngược ra ngoài. Ầm ầm! Từng dãy núi bị đập nát, cung điện tan thành từng mảng, toàn bộ đệ tử đều hộc máu nằm trên đất.

  Di Lặc phẫn nộ hét lớn: "Bạch Cẩm!"

  "Một roi này ta đánh thay Nữ Oa nương nương, Nữ Oa nương nương chính là Thánh Mẫu của Nhân tộc, các ngươi dám cướp đoạt linh hồn Nhân tộc, không coi uy nghiêm của nàng ra gì, tội lỗi không thể tha thứ!"

  Tiên Tử trong tay Bạch Cẩm biến mất, hiện lên một cái Quải Thượng nói: "Một Quải Trượng này ta đánh thay Thái Thượng, Thái Thượng Thánh Nhân chính là Giáo Chủ của Nhân Giáo, các ngươi cướp đoạt linh hồn của Nhân tộc, vũ nhục uy nghiêm của người, kỳ tội nên trảm!"

  Rất nhiều đệ tử Tây Phương Giáo đang bị trọng thương biến sắc, tâm thầm run rẩy, hắn dám hạ thủ giết người!

  Bạch Cẩm giơ Quải Trượng trong tay lên, Quải Trượng đột ngột rơi xuống. Rầm rầm rầm! Toàn bộ đệ tử Tây Phương Giáo đang bị trọng thương lập tức nát bấy, nổ tung thành vụn.

  "Sư đệ."

  "Sư huynh."

  "Sư phụ."

  "Đồ đệ."

  …

  Từng tiếng kêu bi phẫn vang vọng giữa đệ tử Tây Phương Giáo.

  Một Phật Quốc bay ra, bên trong mỗi Phật Quốc đều có lượng lớn linh hồn, còn nuôi nhốt Nhân tộc.

  Bạch Cẩm lạnh lùng nhìn Di Lặc nói: "Bây giờ ngươi còn có gì để nói?"

  Di Lặc cúi đầu trầm mặc không nói, tay nắm chặt sâu vào trong da thịt.

  Bạch Cẩm nhìn tất cả mọi người xung quanh, hừ lạnh nói: "Đường đường là đệ tử của Thánh Nhân mà lại đi cướp bóc linh hồn Địa Phủ, hành động như Ma Đạo, thật đáng xấu hổ."

  Tất cả đệ tử Tây Phương Giáo vừa xấu hổ vừa giận dữ ngước nhìn Bạch Cẩm.

  Một đệ tử Tây Phương Giáo không khỏi giận dữ nói: "Tây Phương Giáo ta phổ độ chúng sinh. Đây đều là tín đồ của Tây Phương Giáo chúng ta, một lòng hướng thiện, sau khi chết đi siêu thoát tiếp dẫn Phật Quốc, thoát khỏi ba độc bảy đắng, nghĩ đến phúc lạc thanh tĩnh. Kẻ ác nhân như ngươi lấy nhất niệm cảm ứng, giết rất nhiều Đại Giác giả của Tây Phương Giáo, ngươi mới là Ma Đạo!"

  Bạch Cẩm tùy ý vung Quải Trượng. Ầm! Đệ tử Tây Phương Giáo gào lớn rồi lập tức phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra phía ngoài.

  "Thiện ác đều có Địa Phủ phán xét, các ngươi có tư cách gì mà dám cướp đoạt quyền hành của Địa Phủ."

  Dược Sư bỗng ngẩng đầu, sắc mặt dữ tợn nói: "Bạch Cẩm, đủ rồi!"

  Bạch Cẩm nhìn quanh đám người, hừ lạnh: “Sư phụ ta từng nói, thiện ác nhất niệm, sinh tử nhất niệm, ba ngàn đều bắt đầu từ tinh vi xuyên qua thiên địa. Vạn pháp, từ tính chất trung sinh, nhất niệm suy nghĩ, bảo đảm vì biến hóa, suy nghĩ làm ác thì hóa thành Địa Ngục ác quỷ, suy nghĩ tu thiện ắt hóa thành Thiên Đường Thiện Thần. Hi vọng sau này các ngươi tự giải quyết cho tốt, chớ có vứt bỏ mặt mũi của Thánh Nhân.”

  Sau đó Bạch Cẩm quay người đi ra ngoài, tất cả đệ tử Tây Phương giáo đều đưa mắt nhìn Bạch Cẩm rời đi, toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ đều yên tĩnh, tràn ngập trong bầu không khí trầm thấp đè nén.

  Sau khi ra khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ, Bạch Cẩm thở dài ra một hơi, trong lòng lập tức buông lỏng, quay đầu nhìn môn hộ đồ nát của Tịnh Thổ thế giới, hai vị sư thúc không xuất hiện, thật là may mắn! Nếu không chỉ dựa vào chứng đạo chi bảo hai vị Thánh Nhân, có thể bảo vệ tốt chính mình hay không thì khó mà nói.

  Thân ảnh Bạch Cẩm nháy mắt biến mất, xuyên qua âm dương đi vào bên trong Địa Phủ.

  ...

  Bình Tâm điện bên trong Địa Phủ, Bạch Cẩm đấm chân cho Bình Tâm nương nương, cười nói: "Nương nương, đệ tử báo thù cho người rồi, người không thấy được sắc mặt của đám đệ tử Tây Phương giáo khó coi đến mức nào đâu, tức giận mà không dám nói gì, ta đã giết hết những tên đệ tử nhúng tay vào việc này rồi. Địa bàn của nương nương cũng dám loạn, quả thực là không biết sống chết."

  Bình Tâm nương nương bất đắc dĩ nói: “Ngươi đó! Hành động quá hấp tấp, làm như vậy thì sau này Tây Giáo sẽ xem ngươi như tử địch, cũng chả còn đường nào để xoay chuyển nữa.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận