Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 98

  Thiên binh thiên tướng ở đây cũng ở trong phạm vi sấm sét, tất cả đều bị nổ bay trong tiếng kêu gào thảm thiết, hóa thành tro bụi.

  Một đạo sấm sét bắn tới ba tiểu hài, ngắm trúng Dương Giao.

  Ba tiểu oa nhi Dương Giao, Dương Tiễn và Dương Thiền quỳ rạp ra đất chỉ biết khóc nức nở. Cuộc đời thay đổi quá nhanh, thật sự là quá tàn khốc đối với bọn hắn. Bọn hắn hoàn toàn không chú ý tới nguy hiểm cận kề.

  Đột nhiên một đạo thanh quang xuất hiện trước mặt ba tiểu hài. Đùng! Sấm sét đánh trúng thanh quang, lặng lẽ tan biến.

  Dao Cơ bay từ trong sấm sét ra, ngã xuống đất, lăn mấy vòng. Nàng ngẩng đầu, phụt ra một ngụm thần huyết. Nàng nhìn Tử Vân Lôi bằng ánh mắt khó tin, sao hắn lại mạnh như vậy?

  Ba tiểu oa nhi Dương Giao, Dương Tiễn và Dương Thiền khóc thút thít gọi: "Nương!"

  "Mẫu thân!"

  "Hu hu, ta muốn mẫu thân."

  Tử Vân Lôi chìm trong sấm sét như Lôi Thần, chậm rãi đi về phía trước. Hắn cất giọng uy nghiêm: "Trưởng công chúa đừng giãy giụa nữa, Thiên điều không thể trái, theo ta về Thiên Đình chịu phạt thôi!"

  Dao Cơ chật vật đứng thẳng lưng, nét mặt nhuốm bi thương, nói như đang rên rỉ: "Đại huynh thật sự muốn đuổi cùng giết tận ư?"

  Tử Vân Lôi đi về phía Dao Cơ, chầm chậm cất lời: "Trưởng công chúa, ngươi phải biết là Thiên gia không có tình thân, bệ hạ là chủ thiên địa, sau đó mới là huynh trưởng của ngươi."

  "Ha ha, sao ta lại không biết Hạo Thiên sư thúc ra lệnh cho ngươi đến truy bắt Trưởng công chúa?" Một giọng nói đột ngột vang lên.

  "Ai thế?" Tử Vân Lôi chợt hung hăng quát một tiếng, lần theo âm thanh nhìn sang.

  Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trước mặt ba người Dương Giao.

  Tử Vân Lôi giật mình. Là hắn, đệ tử Tiệt Giáo Bạch Cẩm? Sao hắn lại tới nhanh thế? Trong lòng Tử Vân Lôi trào dâng cảm giác bất an mãnh liệt.

  Dao Cơ nghiêng đầu nhìn ba hài tử phía sau Bạch Cẩm, giọng nói chất chứa bi thương: "Cầu xin ngươi dẫn hài tử của ta rời đi."

  Bạch Cẩm lắc đầu: "Bây giờ chúng ta không thể rời đi."

  Đùng! Trên bầu trời vang lên tiếng nổ mạnh trầm đục.

  Chiếp!

  Chiếp!

  Chiếp!

  …

  Từng con từng con Kim Ô màu vàng bay lượn giữa không trung, tỏa ra khí tức nóng rực khủng khiếp.

  Bạch Cẩm, Tử Vân Lôi và Dao Cơ chợt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mười con Kim Ô cực kỳ chói mắt.

  Thập Đại Kim Ô xông thẳng về phía Dao Cơ như mười vầng thái dương sáng rực rơi xuống. Dưới nhiệt độ cao đáng sợ, núi rừng bên dưới nổ 'bùm' một tiếng rồi bốc cháy hừng hực tạo thành một biển lửa trải dài.

  Bạch Cẩm vung tay lên tạo ra một bức màn ánh sáng màu xanh ngăn cản biển lửa cuồn cuộn. Mặc dù hắn không đánh lại Thập Đại Kim Ô nhưng che chắn chút lửa chỉ là chuyện đơn giản.

  Dương Giao, Dương Tiễn và Dương Thiền đứng sau tấm chắn, sợ đến nỗi mặt mày tái nhợt.

  Đột nhiên có một tấm chắn màu vàng tím cản trước Thập Đại Kim Ô, Thập Đại Kim Ô va vào tấm chắn. Ầm ầm! Thái Dương Chân Hỏa ngợp trời rơi xuống, Thập Đại Kim Ô phát ra tiếng hót bén nhọn nhưng khó lòng phá bỏ tấm chắn màu vàng tím.

  Thân ảnh cao lớn của Ngọc Đế xuất hiện sau tấm chắn, duỗi một tay về phía trước phát ra thần lực hết sức dồi dào ngăn cản Thập Đại Kim Ô. Mái tóc dài bay bay, y bào bay phần phật, một tay chống trời.

  Mặt Tử Vân Lôi biến sắc, thân ảnh lùi về phía sau biến mất trong biển lửa.

  Bạch Cẩm liếc hắn rồi lập tức quay đầu tiếp tục nhìn lên bầu trời. Có Dao Trì Vương Mẫu ở đây, sao có thể để hắn chạy thoát.

  Trong biển lửa, Dao Cơ ngẩng đầu nhìn thân ảnh cao lớn đang chống đỡ thiên mạc kia, không khỏi ngây ngẩn, nước mắt rưng rưng. Nàng cất giọng nỉ non: "Đại huynh..." Trong lòng vừa buồn vừa vui, Đại huynh không bỏ rơi mình.

  Bỗng dưng một đạo tinh hà xuất hiện trong Thập Đại Kim Ô, Tinh hà xoay tròn hình thành tinh tuyền bao vây Thập Đại Kim Ô. Ầm! Tinh tuyền tan vỡ tạo thành một cái động đen ngòm đáng sợ. Thập Đại Kim Ô vùng vẫy bay lượn trong hắc động. Một thân ảnh màu vàng lướt qua tạo thành từng đạo kim quang tuyệt đẹp.

  Hạo Thiên buông tay, tấm chắn che trời màu vàng tím biến mất, thân ảnh hắn lao thẳng tới chui vào bên trong tinh tuyền. Từng đạo kiếm quang xuất hiện trong hắc động méo mó, từng con Kim Ô màu vàng biến mất một cách ảm đạm dưới kiếm quang.

  Chóc lát sau, Thập Đại Kim Ô lại xuất hiện ở bên ngoài hắc động một lần nữa. Hắc động mở ra, tiếp tục bao vây Thập Đại Kim Ô. Đùng! Kim Ô hung hãn tự bạo, Thái Dương Chân Hỏa màu vàng đáng sợ bắn từ trong hắc động ra ngoài, bầu trời hàng trăm vạn dặm trở nên méo mó. Vô số sinh linh bên dưới ngẩng đầu nhìn cảnh tượng chẳng khác gì ngày tận thế, sợ đến mức quỳ rạp trên đất run bần bật.

  Vụ nổ khủng khiếp đã bóp méo và phá hủy cả hắc động. Dao Trì ra khỏi hư không, bước chân lảo đảo.

  "Dừng lại cho ta!" Một tiếng hét lớn vang lên trên thiên không vặn vẹo, Thái Dương Chân Hỏa đang phun trào lập tức ngưng tụ.

  Hạo Thiên sải bước đi từ trong Thái Dương Chân Hỏa ra, hắn đi tới đâu Thái Dương Chân Hỏa lẳng lặng biến mất tới đó. Hắn trầm giọng nói: "Dao Trì, ngươi xuống dưới trước đi."

  Dao Trì lo lắng nói: "Kim Ô này do Thiên điều biến thành, được thiên địa chống lưng, bất tử bất diệt, ngươi có thể ngăn cản không?"

  Ánh mắt Hạo Thiên chợt đông cứng. Thấy Thập Đại Kim Ô lại ngưng tụ trong hư không một lần nữa, hắn cúi đầu nhìn Dao Cơ bên dưới rồi trầm giọng nói: "Không cản được cũng phải cản."

  Chương 376: Dao Cơ lên đây!

  Bên cạnh xuất hiện một tấm thần kính hoa lệ không ngừng xoay quanh Hạo Thiên. Đột nhiên thần kính dừng lại, lơ lửng trước người Hạo Thiên. Hắn ấn tay lên thần kính, tức thì một cột sáng màu vàng phóng ra.

  Ầm! Một con Kim Ô vừa với thành hình lập tức bị thần kính tiêu diệt, hóa thành ngọn lửa màu vàng.

  Chiếp!

  Chiếp!

  Chiếp!

  ...

  Những con Tam Túc Kim Ô còn lại cùng hót vang rồi lao tới tấn công Hạo Thiên.

  Dao Trì bay xuống dưới, rơi vào trong biển lửa rồi khom người đỡ Dao Cơ dậy.

  Dao Cơ cất tiếng gọi xen lẫn tiếng khóc: "Tẩu tẩu!"

  Dao Trì thở dài rồi nói: "Hạo Thiên đã cố gắng hết sức rồi."

  Dao Cơ khóc nức nở: "Là lỗi tại ta, tất cả là tại ta không tốt."

  Bạch Cẩm dắt ba tiểu hài đi đến, sau đó chắp tay thi lễ: "Bái kiến sư thúc."

  Ba tiểu hài lập tức chạy tới chỗ Dao Cơ rồi ôm đùi nàng gào khóc. Dao Cơ cũng ngồi xuống ôm bọn hắn vào lòng, nghẹn ngào rơi nước mắt.

  Dao Trì lên tiếng: "Bạch Cẩm, cảm ơn ngươi."

  "Sư thúc khách khí rồi, các ngươi đối xử với ta không tệ, ta không thể khoanh tay đứng nhìn khi các ngươi gặp phải chuyện này."

  Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không gian nơi chiến trường đã vỡ nát, khí cơ hỗn loạn, sát cơ dày đặc, loáng thoáng có thể trông thấy thân ảnh đang vẫy vùng đại chiến. Hắn hỏi: "Sư thúc, Hạo Thiên sư thúc có thể ngăn cản Thập Đại Kim Ô không?"

  Dao Trì ngập ngừng chốc lát, giọng nói nặng nề: "Đây là Thiên điều mà cũng là Thiên ý."

  Bạch Cẩm cũng thở dài bất lực. Sao có thể ngăn cản thiên ý đây? Hắn vô thức liếc nhìn Dao Cơ, đúng là nàng đã gây rắc rối lớn cho Hạo Thiên sư thúc.

  Trên chiến trường giữa thiên không, Hạo Thiên Thượng Đế và mười con Kim Ô càng chém giết thì thực lực của Thập Đại Kim Ô ngày càng đáng gờm, đã vượt qua Chuẩn Thánh bình thường từ lâu, thần lực chấn động thiên địa, trăm vạn dặm bầu trời đã bị đập tan và biến thành hư không đen như mực. Trong hư không, Tử Kim Thần Long rong ruổi, Kim Ô sáng chói.

  Rầm! Hạo Thiên Thượng Đế lảo đảo lùi lại vài bước, một con Kim Ô màu vàng nhạt đã phá vỡ rào cản của Ngọc Đế, lao xuống hạ giới.

  Mặt Dao Trì chợt biến sắc, Hạo Thiên không thể ngăn cản được nữa ư? Trong tay xuất hiện một cây Bích Ngọc Trâm, nàng giơ tay lên rạch một vệt, tức thì một hình chiếu Thái Cổ Tinh Thần hiện lên rồi bay thẳng lên cao.

  Bộp! Kim Ô và Thái Cổ Tinh Thần va vào nhau tạo nên từng gợn sóng méo mó trên bề mặt Thái Cổ Tinh Thần. Kim Ô cũng bị Thái Cổ Tinh Thần bao vây, đâm bừa đụng loạn bên trong Thái Cổ Tinh Thần.

  Một thanh thần kiếm màu tím giáng từ trên trời xuống, chui thẳng vào bên trong Thái Cổ Tinh Thần rồi cắm phập vào cơ thể Kim Cô. Đùng! Kim Ô nổ tung, trong đám chín con Kim Ô lại có thêm một con Kim Ô màu vàng sinh ra, khí tức trên người lại tăng thêm một bậc.

  Dao Cơ ngẩng đầu nhìn thân ảnh đang gắng sức đại chiến với Thập Đại Kim Ô, tiếng gọi đong đầy lo lắng: "Đại huynh!" Nàng cắn răng đẩy ba hài tử ra rồi bay lên trời.

  Dao Trì kéo nàng lại và hỏi: "Ngươi định làm gì?"

  Dao Cơ khóc lê hoa đái vũ: "Tẩu tẩu, ta biết Thiên điều, chỉ cần ta chết là mọi chuyện được giải quyết, hài tử của ta không gặp nguy hiểm, Đại huynh cũng không cần chống đối Thiên quy vì ta. Tẩu tẩu, ngài hãy để ta đi! Sau này ba hài tử này xin nhờ cậy ngài!"

  Dao Trì lắc đầu theo bản năng: "Không được!"

  Rầm rầm rầm! Hạo Thiên trên trời lùi về sau vài bước, dây cột tóc đã đứt, tóc dài bay phấp phới.

  Ba con Kim Ô liều chết lao xuống dưới, ánh mắt Hạo Thiên chợt đóng băng, sau lưng có ba con Thần Long màu vàng tím bay ra, liều chết xông về phía ba con Kim Ô.

  Gru!

  Grao!

  Gừ!

  ...

  Trong tiếng rồng gầm, ba đầu Tử Kim Thần Long và Kim Ô va vào nhau. Một tiếng 'rầm' vang lên, tất cả đều tan biến. Sắc mặt Hạo Thiên trở nên tái nhợt chỉ trong nháy mắt, tình hình càng lúc càng tồi tệ.

  Dao Cơ quay sang nhìn Dao Trì: "Tẩu tẩu, Đại ca không phải Thánh Nhân, pháp lực của hắn có hạn, một khi pháp lực tiêu hao hết hắn sẽ gặp nguy hiểm."

  Dao Trì vừa lo lắng nhìn phía trên vừa nắm chặt tay Dao Cơ.

  Trên chiến trường, Hạo Thiên Thượng Đế đã rơi vào tình cảnh châu chấu đá xe, thủ đoạn đối phó với Thập Đại Kim Ô không còn sắc bén như trước. Thập Đại Kim Ô liên tục phá bỏ rào cản của Hạo Thiên, mặc dù cuối cùng chúng đều bị Hạo Thiên chặn đường chém giết nhưng ai nấy đều nhìn ra không bao lâu nữa Hạo Thiên Thượng Đế sẽ không thể ngăn cản Kim Cô tiếp nữa.

  Giọng nói điềm tĩnh của Hạo Thiên Thượng Đế truyền từ phía trên xuống: "Dao Cơ lên đây!"

  Ánh mắt Dao Trì chợt đóng băng, nàng nhìn Hạo Thiên Thượng Đế với dáng vẻ khó tin. Lẽ nào hắn thật sự thật muốn giết muội muội ruột của nàng sao?

  Dao Cơ thuận thế giãy khỏi tay Dao Trì, dứt khoát bay lên trời không chút do dự.

  "Mẫu thân, ngươi đi đâu thế?"

  "Mẫu thân, hu hu... trả mẫu thân lại cho ta. Lũ người xấu các ngươi trả lại mẫu thân đây!"

  "Hu hu hu! Mẫu thân... mẫu thân!"

  Ba tiểu hài gào khóc.

  Dao Trì chỉ tay, đôi mắt của ba tiểu hài đang khóc lớn lập tức mơ hồ, tất cả nằm lăn ra đất ngủ say.

  Dao Trì có phần không yên lòng: "Bạch Cẩm sư điệt, nhờ ngươi trông nom bọn hắn cẩn thận."

  Bạch Cẩm gật đầu: "Sư thúc cứ yên tâm."

  Dao Trì cũng bay lên ngay lập tức.

  Chương 377: Trấn áp Dao Cơ

  Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn bầu trời, thầm nói trong lòng: "Xem như hắn được chứng kiến lịch sử nhỉ? Mặc dù nó hoàn toàn khác lịch sử mà hắn biết lúc trước."

  Trên bầu trời, Hạo Thiên hét lớn: "Diệt cho ta!"

  Hạo Thiên Thần Kiếm và Hạo Thiên Kính cùng tỏa ra thần lực vô hạn, kiếm khí đáng sợ, kính quang cuốn sạch tất cả, ‘rầm rầm rầm’ giết chết một nửa Kim Ô, năm con Kim Ô còn lại chuyển hướng tấn công Dao Cơ.

  Hạo Thiên Thượng Đế tung một chiếc Cửu Long Đại Ấn trong tay ra. Gru... grao... Đại ấn hóa thành chín con Thần Long màu vàng tím gầm thét đánh tới Đại Nhật Kim Cô, chém giết với năm Đại Nhật Kim Ô. Dao động trong lúc chiến đấu rung chuyển trời đất.

  Thân ảnh Hạo Thiên chợt lóe sáng rồi chắn trước mặt Dao Cơ, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt sâu xa nặng nề lạ thường.

  Dao Cơ cúi đầu, đau khổ nói: "Đại huynh, ngàn sai vạn sai đều là lỗi tại ta, ngài giết ta đi! Kết thúc tất cả!"

  Dao Trì xông thẳng tới, vội vàng hét lên: "Hạo Thiên, ngươi đừng làm bậy! Nhất định là còn có biện pháp khác."

  Hạo Thiên vươn tay vuốt tóc Dao Cơ, khẽ đẩy đầu nàng. Dao Cơ rơi xuống một cách mất kiểm soát, thân ảnh xuyên qua tầng mây. Nàng ngửa mặt nhìn Hạo Thiên bên trên, khóe môi nở nụ cười. Đại huynh xử lý ta theo đúng Thiên quy Thiên điều, cầu xin ngươi hãy giúp ta chăm sóc ba hài tử kia thật tốt, sau đó nàng từ từ nhắm mắt lại.

  "Hạo Thiên, ngươi định làm gì?" Dao Trì cuống quít thốt lên.

  Hạo Thiên giơ tay lên: "Mọc!"

  Ầm ầm! Mặt đất bên dưới rung chuyển, một ngọn núi khổng lồ cháy hừng hực thình lình đội đất mọc lên.

  "Đè!" Giọng nói như thiên âm vang vọng khắp thiên địa.

  Ngọn núi khổng lồ bay tới khoảng trời phía trên Dao Cơ rồi đột nhiên hạ xuống. Rầm! Mặt đất chấn động, khói bụi đất đá văng ra bốn phía.

  Hạo Thiên đè tay, một tòa tử kim thần tháp cao ba mươi ba tầng từ trên bầu trời giáng xuống rồi tọa lạc trên đỉnh núi. Trên ngọn núi xuất hiện phù văn chằng chịt, sau đó tử kim thần tháp và toàn bộ phù văn đều ẩn đi, cả ngọn núi hóa thành một thần sơn sừng sững nối liền với mặt đất.

  Giọng nói vừa to vừa uy nghiêm của Hạo Thiên vang vọng trong thiên địa: "Trưởng công chúa của Thiên Đình là Dao Cơ tự ý hạ phàm, vi phạm Thiên điều, tội này không thể tha! Hạo Thiên Thượng Đế ta trấn áp nàng dưới Đào Sơn, cho dù lượng kiếp vô tận cũng không được ra, chịu hết thảy mọi đau khổ."

  Trên đỉnh núi xuất hiện hai chữ to 'Đào Sơn'. Lửa trên núi tắt ngấm, từng ngọn chồi non mọc trên sườn núi. Chồi non nhanh chóng lớn lên thành những cây đào. Hoa đào rơi ngợp trời, những nơi cánh hoa bay qua diễm hỏa đều biến mất.

  Lần này năm con Kim Ô đã chết không xuất hiện nữa, năm con Kim Ô còn lại cất tiếng hót lanh lảnh, tiếp đó hóa thành thất thải thần quang rồi tan biến.

  Trong lòng núi, Dao Cơ ngã ngồi trên một cái bệ đá, vừa ngẩng đầu nhìn lên không trung vừa lẩm bẩm: "Đại huynh, cám ơn ngươi."

  

  Grao!

  Grao!

  ...

  Chín đầu Tử Kim Thần Long bay về phía Hạo Thiên, hợp làm một rồi hóa thành một chiếc Cửu Long Ấn Tỉ.

  Dao Trì lên tiếng: "Ngươi trấn áp Dao Cơ rồi à?"

  Hạo Thiên gật đầu, nặng nề nói: "Ta và Dao Cơ đều là Hỗn Độn Ngoan Thạch đắc đạo, có thổ đức chi thể, chỉ khi dung nhập vào lòng đất và dùng Hạo Thiên Tháp ngăn cách thiên địa thì mới có thể giấu giếm được Thiên điều."

  Dao Trì thầm thở phào nhẹ nhõm, không chết là tốt rồi! Sau nó nàng buồn bã nói: "Không biết bao giờ Dao Cơ mới được ra ngoài."

  Hai người im lặng bay xuống dưới, tâm trạng ai cũng chẳng dễ chịu gì. Giao tình hàng chục triệu kỷ nguyên, tình cảm của ba người cực kỳ sâu sắc, vượt mức bình thường.

  Hạo Thiên và Dao Trì đáp xuống mặt đất hội tụ với Bạch Cẩm, sau đó đưa ba hài tử đến Thiên Đình.

  …

  Trong một tòa thần điện ở Dao Trì trên Thiên Đình, ba hài tử đang ngủ say nằm trên giường, ba người Hạo Thiên, Dao Trì và Bạch Cẩm ngồi thẳng lưng bên cạnh, nhất thời bầu không khí hết sức nặng nề.

  Trong lòng Bạch Cẩm cũng không bình tĩnh, quả nhiên không thể hoàn toàn tin tưởng truyền thuyết thần thoại ở kiếp trước. Trong truyền thuyết thần thoại ở kiếp trước, Hạo Thiên Ngọc Đế và Vương Mẫu là kẻ cực kỳ độc ác, trấn áp muội muội, truy sát tôn nhi, cuối cùng Dương Tiễn phá núi cứu mẫu thân, còn ra lệnh cho Thập Đại Kim Ô phơi Dao Cơ dưới nắng đến chết.

  Bây giờ Bạch Cẩm được đến hồng hoang chân thực và tận mắt chứng kiến tất cả, hắn mới phát hiện truyền thuyết thần thoại ở kiếp trước có rất nhiều chỗ sai sót. Hạo Thiên Thượng Đế hoàn toàn không muốn giết Dao Cơ, nếu không hắn đã chẳng trấn áp nàng làm gì cho vẽ vời thêm chuyện. Rõ ràng hành động trấn áp này chính là bảo vệ, bảo vệ trong sự bất đắc dĩ.

  Cốc cốc cốc! Một tràng tiếng gõ cửa vọng từ bên ngoài vào, phá tan sự yên tĩnh trong đại điện.

  Hạo Thiên bừng tỉnh khỏi trạng thái bần thần, giọng nói tràn đầy uy nghiêm: "Vào đi!"

  Cửu Thiên Huyền Nữ bước từ bên ngoài vào đại điện, sau đó phúc thân thi lễ nói: "Bẩm bệ hạ và nương nương, Tư Pháp Thiên Thần đã bị Thường Nga bắt về."

  Ánh mắt Hạo Thiên Thượng Đế chợt đóng băng, bên trong đại điện lập tức tràn đầy khí tức u ám như một hung thú đáng sợ thức tỉnh. Ba tiểu hài trên giường chợt nhíu mày, cơ thể co quắp run rẩy.

  Khí tức vừa thả ra lập tức thu lại, Hạo Thiên Thượng Đế liếc nhìn ba hài tử rồi sải bước đi ra ngoài.

  Chương 378: Tra khảo Tử Vân Lôi

  "Haiz!" Dao Trì thở dài: "Hạo Thiên và Dao Cơ đã sống với nhau hàng chục triệu kỷ nguyên, tình cảm vượt xa người thường. Bây giờ Dao Cơ rơi vào tình cảnh này, tâm trạng hắn chẳng dễ chịu gì."

  Bạch Cẩm nghi ngờ: "Hiện tại ta đang thấy khó hiểu, không biết tên Tư Pháp Thiên Thần lấy đâu ra lá gan giả truyền mệnh lệnh của Hạo Thiên sư thúc, còn dám đuổi cùng giết tận Trưởng công chúa."

  Dao Trì lắc đầu: "Ta cũng không biết, nếu sư điệt tò mò thì có thể đi xem."

  "Được!" Bạch Cẩm cũng đứng dậy đi ra ngoài.

  Hạo Thiên đi vào quảng trường trong Dao Trì rồi ngồi xuống một chiếc ghế. Sau đó Thường Nga dẫn Tử Vân Lôi dính đầy bụi đất đi tới, trên người hắn còn có vết thương, trông nhếch nhác thấy rõ.

  Thường Nga phúc thân thi lễ, cung kính nói: "Tham kiến bệ hạ! Ta đã đưa Tư Pháp Thiên Thần tới."

  Hạo Thiên gật đầu, nhìn chằm chằm vào Tử Vân Lôi, đồng thời lên tiếng: "Làm phiền tiên tử, ngươi đi trước đi!"

  "Vâng!" Thường Nga đứng dậy rời khỏi đó, nhẹ nhàng bay về phía xa.

  Tử Vân Lôi cố tỏ ra bình tĩnh, chắp tay thi lễ nói: "Tham kiến bệ hạ!"

  Hạo Thiên Thượng Đế trầm giọng hỏi: "Ai cho phép ngươi ra tay với Dao Cơ?"

  Tử Vân Lôi đứng thẳng lưng, hùng hồn nói: "Không có ai! Bệ hạ đã bổ nhiệm ta làm Tư Pháp Thiên Thần, đương nhiên ta phải tận tâm với cương vị, chấp hành trật tự của Thiên điều, bảo vệ uy nghiêm của Thiên Đình. Đây là trách nhiệm của ta." Vẻ mặt hắn không hề sợ hãi.

  Hạo Thiên lạnh lùng cất lời: "Chỉ dựa vào ngươi mà có thể phá vỡ tấm chắn bảo vệ?"

  Tử Vân Lôi tức giận hét lên: "Bệ hạ, từ xưa tới nay kẻ đắc đạo nhận được nhiều sự giúp đỡ, kẻ thất đạo ít được hỗ trợ, ngài đừng tự mắc sai lầm."

  Ánh mắt Hạo Thiên chợt đóng băng, khí tức đáng sợ khó lòng khống chế bỗng trào ra. Ầm! Cả Thiên Đình đều khẽ rung chuyển, tường thụy tiêu tán, sát khí đáng sợ bao phủ bầu trời thiên đình trong nháy mắt, trăm nghìn thần tiên thần chợt biến sắc, rụt đầu rụt cổ, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

  Tử Vân Lôi quỳ bịch xuống đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, cả thể xác lẫn tinh thần đều sợ hãi cực độ, run lẩy bẩy.

  "Nói đi, là kẻ nào?" Giọng nói uy nghiêm như thiên âm khiến tâm thần Tử Vân Lôi chấn động.

  Da mặt Tử Vân Lôi giần giật, hắn cắn răng nói: "Nếu bệ hạ mặc kệ Thiên quy thì bây giờ ta sẽ từ chức Tư Pháp Thiên Thần, rời khỏi Thiên Đình."

  Giọng điệu Hạo Thiên Thượng Đế trở nên lạnh lẽo: "Ngươi không chịu nói thì chết đi!"

  Tử Vân Lôi bỗng ngẩng phắt đầu, sợ hãi gào to: "Ta nói, ngươi không thể giết ta, ngươi không thể đắc tội với người sai ta ra tay."

  Trong mắt Hạo Thiên bùng lên ánh lửa, trên người Tử Vân Lôi lập tức bốc lên Hủy Diệt Thần Viêm đốt cháy thể xác lẫn nguyên thần.

  "Á!" Tử Vân Lôi phát ra tiếng kêu gào thảm thiết đầy đau đớn, không ngừng lăn lộn trên mặt đất, thoáng cái tiếng kêu la đau đớn đã im bặt.

  Tử Vân Lôi nằm sõng soài trên mặt đất, Hủy Diệt Thần Viêm trên người dần tắt, cơ thể chợt vỡ tan hóa thành một đống tro bụi vung vãi trên mặt đất.

  Hạo Thiên ngồi trên ghế, há hốc miệng thở hổn hển. Hắn im lặng một lúc lâu mới cất lời: "Truyền Thiên Bồng Nguyên Soái tới gặp ta."

  Chốc lát sau đại hán oai phong mặc thần giáp, khoác áo choàng đỏ đi tới. Bộp! Hắn chắp hai tay thi lễ, trầm giọng nói: "Thiên Bồng bái kiến bệ hạ!"

  Ngọc Đế hờ hững cất lời: "Tư Pháp Thiên Thần Tử Vân Lôi không tu tâm tính, bước vào tà đạo, cuối cùng tẩu hỏa nhập ma, lửa mạnh thiêu thân mà chết. Ngươi thông báo việc này cho chư thần trên Thiên Đình để bọn hắn lấy đó làm gương.

  Thiên Bồng Nguyên Soái ôm quyền đáp: "Vâng!"

  "Trưởng công chúa Dao Cơ tự ý hạ phàm, kết đôi với người phàm sinh ra hai nam một nữ, vi phạm Thiên điều. Đây là tội lớn tày trời, ta đã trấn áp nàng dưới Đào Sơn nhưng vẫn còn hai nam một nữ lưu vong bên ngoài. Trẫm lệnh cho ngươi bắt bọn hắn về quy án, xử lý theo đúng Thiên quy!"

  Nét mặt Thiên Bồng Nguyên Soái chợt cứng đờ, sao nhiệm vụ tốn công không lợi này lại rơi xuống đầu hắn chứ?

  "Thiên Bồng, ngươi nghe thấy chưa?"

  Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng cúi đầu hô: "Thần tuân chỉ!"

  Giọng điệu Hạo Thiên Thượng Đế thoáng chậm lại: "Thiên Bồng, ngươi phải dốc 'lòng' làm chuyện này, nhất định phải bắt ba người về quy án và xử lý theo đúng Thiên quy, đừng vô dụng như Tử Vân Lôi."

  Thiên Bồng Nguyên Soái gật đầu: "Thần biết phải làm thế nào."

  Hạo Thiên Thượng Đế xua tay, uể oải nói: "Ngươi đi đi!"

  "Thần cáo từ!" Thiên Bồng Nguyên Soái chắp tay thi lễ rồi xoay người đi ra ngoài, khôi giáp oai phong, áo choàng bay phần phật, oai hùng phi phàm.

  Hạo Thiên cất tiếng gọi: "Thái Bạch!"

  Thái Bạch Kim Tinh đi từ bên ngoài vào, vắt phất trần lên cánh tay rồi khom người thi lễ, đồng thời nhẹ giọng nói: "Bệ hạ!"

  "Sắp xếp thần tướng canh gác Đào Sơn, không được để cho bất kỳ nhân tiên yêu thần nào tới gần."

  Thái Bạch Kim Tinh cúi đầu đáp: "Vâng!"

  Hạo Thiên thở dài: "Ngươi sắp xếp một nhóm thần nữ xuống đó theo sát Dao Cơ, không được để xảy ra bất kỳ sơ sót nào, nhân tiện hầu hạ sinh hoạt thường ngày của nàng.

  "Lão thần hiểu rồi."

  "Ngươi đi sắp xếp đi!"

  "Tuân chỉ!" Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy đi ra ngoài.

  Hạo Thiên im lặng chốc lát, đột nhiên vỗ lên chiếc bàn đá bên cạnh. Bàn đá ầm ầm vỡ nát. Sắc mặt hắn tái mét, càng nghĩ càng bực bội, lửa giận đè nén trong lòng.

  Chương 379: Thỉnh cầu của Hạo Thiên

  Bạch Cẩm cạnh đó đi ra, hắn lên tiếng: "Sư thúc, sao ngài lại giết hắn? Chẳng phải ngài vẫn chưa hỏi ra kẻ đứng sau là ai ư?"

  Hạo Thiên lạnh lùng nói: "Không cần hỏi, ngoại trừ mấy vị Thánh Nhân sư huynh kia thì còn ai vào đây nữa?"

  Bạch Cẩm hé miệng nhưng không biết nên nói gì. Xem tình hình hiện tại thì có lẽ Hạo Thiên sư thúc đoán đúng. Tử Vân Lôi đã tuyên bố Hạo Thiên không thể đắc tội người chống lưng cho hắn, vậy thì chỉ có Thánh Nhân. Cũng không biết người đó là sư bá, sư phụ hay là sư thúc.

  Dao Trì bước từ trong thần điện ra, bực bội chất vấn: "Hạo Thiên, ngươi sai Thiên Bồng truy sát ba hài tử đó là ý gì?"

  "Thứ nhất là vì chặn miệng đám tiên thần chốn hồng hoang, thứ hai cũng là vì tạo áp lực cho bọn hắn để bọn hắn có thể nhanh chóng trưởng thành."

  Dao Trì nổi giận: "Dao Cơ đã bị trấn áp rồi mà? Vẫn chưa đủ sao?"

  Hạo Thiên lắc đầu: "Chưa đủ! Thiên điều là căn cơ tồn tại của Thiên Đình, chỉ trấn áp Dao Cơ thì không thể khiến bọn hắn tin phục."

  Dao Trì giận dữ nói: "Không phục thì không phục, chúng ta cần gì phải quan tâm? Ngươi phái thiên tướng thiên binh truy sát ba hài tử đáng thương, sau này chúng ta phải đối mặt với Dao Cơ thế nào?"

  Hạo Thiên bất đắc dĩ khuyên nhủ: "Uyển Cấm, ta làm vậy cũng vì tốt cho bọn hắn, phải tôi luyện thì bọn hắn mới có thể nhanh chóng trưởng thành. Thân thế của bọn hắn đã chú định tương lai của bọn hắn phải đón nhận gian khổ khắp nơi, khó có thể yên ổn bình an. Chỉ có để bọn hắn trở nên mạnh mẽ mới là sự sự bảo vệ tốt nhất đối với bọn hắn."

  Dao Trì nhíu mày nhìn Hạo Thiên.

  Hạo Thiên tỏ thái độ nghiêm túc: "Bọn hắn là hài tử của Dao Cơ, sao ta có thể hại bọn hắn?"

  Dao Trì vung tay áo, tức giận nói: "Ngươi đừng hối hận!" Sau đó nàng xoay người rời đi.

  Hạo Thiên thở dài bất đắc dĩ, không chỉ mệt thân mà còn mệt tâm. Hắn nhìn Bạch Cẩm và nói: "Sư điệt, ta muốn nhờ ngươi một việc được không?"

  "Sư thúc khách sáo rồi, mời người cứ nói thẳng là được."

  "Ta muốn nhờ ngươi thu nhận Giao Nhi làm đệ tử."

  "Dương Giao ư?"

  Hạo Thiên gật đầu: "Phải!"

  Bạch Cẩm do dự nói: "Sư thúc, Dương Giao là hài tử của Dao Cơ Trưởng công chúa, theo lý hắn phải gọi ta là sư huynh."

  "Người tu hành chúng ta cần gì phải quan tâm tới mấy vấn đề này? Chẳng phải Long Cát cũng bái ngươi làm sư phụ hay sao?"

  Bạch Cẩm ngẫm nghĩ, hình như cũng đúng! Hắn đã nhận Long Cát rồi thì thêm Dương Dao cũng chẳng sao. Dương Giao là đại ca chắc là không kém hơn Dương Tiễn đâu nhỉ? Hắn lập tức gật đầu: "Sư thúc đã yêu cầu thì ta cung kính không bằng tuân lệnh, vừa thấy hài tử Dương Giao này ta đã thấy thích rồi."

  Hạo Thiên tươi cười: "Thiên Bồng sẽ truy sát bọn hắn mười năm ở hồng hoang để rèn luyện, mười năm sau ngươi hãy đi thu nhận đồ đệ."

  Bạch Cẩm gật đầu đáp: "Vâng!"

  Lúc này Thiên Đình bận nhiều việc, Bạch Cẩm cũng không nán lại thêm, sau đó hắn dẫn Long Cát và Tinh Vệ rời khỏi Thiên Đình.

  ...

  Trong Dương Gia Thôn hoang tàn trên hồng hoang dưới hạ giới, ba hài tử tỉnh lại trong đống hoang tàn đổ nát. Bọn hắn ngước mắt nhìn xung quanh, nơi đây chỉ còn một mảnh hoang vu, thôn làng đã biến mất không còn dấu tích. Thảm trạng trong kí ức lại tái hiện trong đầu, toàn bộ thôn dân đều mất mạng dưới sự tàn sát của thiên binh, phụ thân cũng bị giết chết, hiện giờ mẫu thân đã mất tích, lúc này trong lòng ba hài tử tràn đầy nỗi sợ hãi ngỡ ngàng.

  Hu hu! Dương Thiền dụi mắt khóc to, đồng thời gào lên: "Phụ thân, mẫu thân! Ta muốn phụ thân, ta muốn mẫu thân!"

  Dương Giao và Dương Tiễn cố nén nước mắt. Sau khi mất phụ mẫu, trong lòng bọn hắn cũng tràn đầy cảm giác hoang mang sợ hãi nhưng thấy muội muội đang khóc thút thít, lúc này hai nam hài tử chỉ có thể kiên cường.

  Dương Giao lớn tuổi nhất, tâm thần cũng ổn định nhất. Hắn vực dậy khỏi nỗi đau buồn, thấp giọng nói: "Đệ đệ, muội muội, nơi này không an toàn, chúng ta đi mau lên!"

  Dương Thiền gào khóc nức nở: "Hu hu, ta muốn mẫu thân cơ..."

  Ba tiểu hài dắt tay nhau vừa khóc thút thít vừa đi vào trong vùng núi.

  Trên đám mây, Thiên Bồng Nguyên Soái dẫn theo mấy thiên binh đứng thẳng lưng cúi đầu nhìn ba hài tử bước đi loạng choạng bên dưới.

  Một thiên binh đề nghị: "Nguyên Soái, giờ chúng ta phải bắt bọn hắn về sao?"

  Thiên Bồng bình thản trả lời: "Trước tiên cứ bảo vệ bọn hắn thật tốt, không cần làm chuyện khác."

  Mấy thiên binh ngơ ngác nhìn nhau, Nguyên Soái động lòng trắc ẩn muốn bảo vệ bọn hắn à? Lẽ nào hắn không sợ bệ hạ trừng phạt?

  ...

  Ở một nơi khác, Bạch Cẩm dẫn Long Cát và Tinh Vệ đi một mạch về Tiệt Giáo. Sau khi đuổi hai nàng về, hắn tới thẳng Kim Ngao Đảo.

  Trên Kim Ngao Đảo, hắn tình cờ gặp Đa Bảo đạo quân đi ra. Đa Bảo ngày nay không còn là tên mập khi xưa nữa, long hành hổ bộ phong thái bất phàm, toát ra khí chất duy ngã độc tôn.

  Bạch Cẩm vừa chắp tay thi lễ vừa cười ha ha: "Sư huynh, buổi sáng tốt lành!"

  Đa Bảo đạo quân gật đầu hỏi: "Sư đệ đến thỉnh an sư phụ đấy à?"

  Bạch Cẩm gật đầu mỉm cười: "Đúng vậy!"

  "Nghe nói dạo này có rất nhiều đệ tử ngoại môn bất mãn với đại đội chấp pháp."

  "Đại đội chấp pháp hành động theo ý ta, nếu ai có ý kiến thì trực tiếp tới gặp ta là được, nếu nói hợp lý đương nhiên ta sẽ sửa đổi."

  Đa Bảo gật đầu, chìa tay nói: "Mời sư đệ!"

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, sau đó đi vào bên trong.

  Đa Bảo nhìn theo bóng lưng hắn. Duy Ngã Độc Tôn đại đạo vẫn kém chút, hiện giờ Bạch Cẩm đã trở thành hòn đá cản đường trên con đường đại đạo của hắn, cả Vô Đương nữa.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận