Chương 99
Bạch Cẩm đi một mạch vào trong Bích Du Cung, quỳ xuống bồ đoàn bái lạy: "Đệ tử bái kiến sư tôn!"
Thân ảnh của Thông Thiên chậm rãi xuất hiện trên ghế chủ vị, hắn bình tĩnh cất lời: "Bảo ngươi đi tặng lễ vật chúc mừng mà sao đi lâu thế?"
"Sư phụ, Long Cát là công chúa của Thiên Đình, đệ tử muốn cho nàng đoàn tụ với người thân đoàn tụ một thời gian nên mới nán lại. Tu đạo không nên tuyệt tình mới phải."
Thông Thiên khẽ gật đầu và nở nụ cười nhẹ: "Đúng là nên thế."
Bạch Cẩm ngập ngừng giây lát rồi nói: "Khi ở Thiên Đình đệ tử thấy Thiên điều hóa thành Kim Ô, Hạo Thiên trấn áp Dao Cơ. Theo Hạo Thiên tiểu sư thúc nói thì hình như đằng sau chuyện Dao Cơ có Thánh Nhân nhúng tay."
Thông Thiên gật đầu: "Đúng thế!"
Bạch Cẩm thử thăm dò: "Sư phụ, là vị Thánh Tôn nào vậy? Tây Phương Nhị Thánh ạ?"
Thông Thiên ung dung trả lời: "Là Nhị sư bá của ngươi."
Bạch Cẩm ngạc nhiên: "Nhị sư bá của ta ư? Tại sao? Thiên Đình và Nhị sư bá của ta không oán không thù, sao Nhị sư bá lại âm thầm ra tay?"
"Đây là đạo của Nhị sư bá của ngươi."
"Xin sư tôn giải đáp nghi vấn."
"Nhị sư bá của ngươi chứng Xiển Thiên Thuận Thế đạo, Dao Cơ làm trái Thiên điều phạm vào tội chết. Hạo Thiên là Thiên Đế chẳng những phớt lờ Thiên quy mà còn che giấu giúp Dao Cơ, đây là hành vi nghịch thiên, Nhị sư bá của ngươi thấy chướng mắt nên mới ra tay thúc đẩy Thiên Điều thi hành."
Bạch Cẩm gật đầu. Thì ra là thế, suy cho cùng vẫn là đạo khác nhau bất đồng ý kiến, tựa như sư phụ và sư bá ngứa mắt nhau.
Thông Thiên thong thả nói: "Hạo Thiên nể tình huynh muội, Nguyên Thủy vì trật tự thiên địa. Xét từ đại cục thì kỳ thực Hạo Thiên đã sai."
Bạch Cẩm hỏi: "Sư tôn, hiện tại Hạo Thiên tiểu sư thúc đã trấn áp Dao Sơ, xem như Thiên Điều đã được thi hành phải không?"
"Không phải, chỉ lấp liếm cho qua thôi."
Bạch Cẩm kinh ngạc: "Tức là có khả năng Nhị sư bá vẫn ra tay ư?"
Thông Thiên gật đầu: "Tất nhiên."
Bạch Cẩm chột dạ: "Sư phụ, ta vừa mới đồng ý với Hạo Thiên sư thúc sẽ thu nhận trưởng tử Dương Giao của Dao Cơ công chúa làm đồ đệ."
Thông Thiên bật cười: "Thu nhiều đồ đệ cũng tốt mà! Như vậy thì Tiệt Giáo ta mới có thể phồn thịnh hơn nữa. Sau này ngươi sẽ biết niềm vui thu nhận đồ đệ."
Bạch Cẩm trợn mắt khó hiểu, người tưởng ta thích thu gom đồ đệ giống người hả? "Sư tôn, liệu Nhị sư bá có tính chuyện này lên đầu ta không?"
"Không đâu."
Bạch Cẩm thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt, thế thì tốt!"
…
Dương Giao và Dương Tiễn dẫn Dương Thiền bôn ba trong rừng núi, vất vả lắm mới yên ổn thì lập tức bị thiên binh truy sát. Ba người liều mạng chạy trốn, mấy lần vật lộn giữa ranh giới sống chết. Quá trình đuổi giết gắt gao không ngừng kích phát tiềm lực của ba hài tử, bọn hắn có thể vượt nóc băng tường, xuyên tường ẩn thân như ba tiểu siêu nhân.
Trong một sơn động về đêm, lửa cháy bập bùng, ba đứa trẻ ngồi cạnh đống lửa nhìn thịt nướng trên đống lửa, bầu không khí nặng trĩu.
Đột nhiên Dương Tiễn cất lời: "Đại ca, chúng ta cần phải đi bái sư, chỉ khi học tốt bản lĩnh mới có thể báo thù cho phụ thân và mẫu thân."
Dương Giao trầm giọng hỏi: "Nhưng đi đâu bái sư bây giờ?"
Dương Tiễn nói ngay: "Hải ngoại! Ta nghe nói ở hải ngoại có tiên thần."
"Được, vậy thì đi hải ngoại." Dương Giao gật đầu một cách kiên định.
Dương Thiền nói nhỏ: "Nhưng trên biển nguy hiểm lắm, cũng xa ơi là xa."
Ầm! Đỉnh núi rung chuyển, một đạo kim quang lấp lóe ngoài sơn động, hai thiên binh oai phong lẫm liệt đứng trong kim quang.
Mặt ba hài đồng chợt biến sắc, Dương Giao vội vàng hô: "Trốn đi, trốn vào bên trong."
Ba người vội vã chạy vào trong sơn động.
Hai thiên binh đuổi theo phía sau không tha. Ầm ầm! Từng đạo pháp thuật tấn công làm vách núi liên tục nổ tung thành mảnh vụn, đá văng tung tóe.
Dương Giao, Dương Tiễn và Dương Thiền hết bay lại nhảy trong loạn thạch như những bé thỏ con linh hoạt.
Bộp! Một đạo thần quang như khối tròn đánh lên người Dương Thiền, nàng thét lên thảm thiết, lập tức bị đập bay, rơi vào trong khe nứt ở sườn núi bên cạnh.
Dương Giao và Dương Tiễn bi phẫn hét lên: "Tiểu muội/ Thiền Nhi!" Bọn hắn cuống quít lao về phía khe nứt.
Bộp! Một đạo thần quang nổ tung giữa hai người, cả hai lập tức bị hất bay, đập bồm bộp trong loạn thạch, chìm vào hôn mê.
Dưới khe nứt chỗ sườn núi, Dao Trì ôm hôn Dương Thiền đang hôn mê, sau đó dùng khăn tay lau khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem cho nàng, giọng nói chứa chan nỗi đau lòng: "Hài tử đáng thương, sao cữu cữu của các ngươi lại nhẫn tâm như vậy!" Nàng bế Dương Thiền dứt khoát rời đi.
...
Dao Trì bế Dương Thiền xuyên thẳng qua ba mươi ba tầng trời đi vào Oa Hoàng Thiên trong Hỗn Độn.
Thanh Loan mặc bộ thanh y đứng thẳng lưng trước Oa Hoàng Thiên. Thấy Dao Trì bay tới, nàng lập tức phúc thân thi lễ: "Bái kiến Vương Mẫu, đã để nương nương đợi lâu."
Dao Trì gật đầu, bế Dương Thiền vào trong Oa Hoàng Thiên.
Nàng đi một mạch vào Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương đang ngồi ngay ngắn trên vân sàng trong đại điện.
Dao Trì phúc thân thi lễ và nói: "Bái kiến sư tỷ!"
Nữ Oa nương nương gật đầu cười khẽ: "Sư muội không ở Thiên Đình làm mẫu nghi thiên hạ mà lại đến thế ngoại chi địa của sư tỷ làm chi?"
Dao Trì đứng thẳng người cười khổ: "Lẽ nào sư tỷ cũng muốn xem trò cười của chúng ta sao?"
Chương 381: Hạo Thiên và Dao Trì cãi nhau
Nụ cười trên gương gương mặt Nữ Oa nương nương vụt tắt, nàng chỉ tay tạo ra một chiếc vân sàng rồi nói: "Ngồi đi!"
Dao Trì nhẹ nhàng bay lên ngồi vào vân sàng, sau đó lên tiếng: "Lần này ta đến tìm sư tỷ vì muốn nhờ sư tỷ thu nhận hài tử đáng thương này."
Nữ Oa nương nương nhìn hài tử trong lòng Dao Trì, trầm ngâm giây lát rồi nói: "Sư muội đang mang phiền phức cho ta đấy! Dao Cơ làm trái Thiên quy Thiên điều, trên người Dương Thiền có đại nhân quả, sau này không tránh khỏi phải tính toán một phen."
Dao Trì vươn tay vuốt tóc Dương Thiền, giọng nói tràn đầy thương tiếc: "Vậy nên huynh đệ bọn hắn cần phải bái nhập vào đại giáo của Thánh Nhân. Dương Giao đã bái nhập làm môn hạ của Bạch Cẩm thuộc Tiệt Giáo, Dương Tiễn do Hạo Thiên sắp xếp, hiện giờ Thiền Nhi không có chỗ đặt chân, xin sư tỷ thu nhận."
Nữ Oa nương nương vẫy tay, Dương Thiền nhẹ nhàng bay ra khỏi vòng tay Dao Trì rơi đến trước mặt Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa chìa tay gỡ lọn tóc rối trên đầu Dương Thiền.
Không biết Dương Thiền mơ thấy chuyện vừa lòng đẹp ý gì mà nở nụ cười xán lạn, xoay mặt về phía Nữ Oa nương nương, còn vươn bàn tay nhỏ nhắn ôm tay Nữ Oa nương nương và lẩm bẩm gọi: "Nương..."
Nữ Oa nương nương không rụt tay về mà mặc kệ cho Dương Thiền ôm. Nàng mỉm cười nói: "Cũng được! Ta sẽ nhận nàng làm đệ tử ký danh."
Hai mắt Dao Trì chợt sáng ngời, nàng đứng dậy chắp tay thi lễ tỏ lòng cảm kích: "Cảm ơn sư tỷ!"
Nữ Oa nương nương hỏi: "Các ngươi định giải quyết chuyện Dao Cơ thế nào?"
Dao Trì chán nản: "Chỉ có thể tạm thời trấn áp dưới chân núi trước đã, có lẽ sau mấy lượng kiếp, Thiên điều sẽ thay đổi."
Nữ Oa nương nương gật đầu: "Tạm thời chỉ có thể làm vậy." Nàng lắc đầu cảm thán: "Dao Cơ bị các ngươi chiều hư nên mới dám làm trái Thiên điều."
Hai nàng trò chuyện một lát, sau đó Dao Trì phúc thân thi lễ nói: "Sư tỷ, Thiên Đình bận rộn, ta cáo từ trước đây."
"Sau này nếu rảnh rỗi thì sư muội có thể đến chỗ ta ngồi một lát."
"Được!"
...
Dao Trì vừa mới trở về Thiên Đình, Hạo Thiên lập tức tìm đến Dao Trì Tiên Cảnh.
Trong Dao Trì Tiên Cảnh, Hạo Thiên trầm giọng hỏi: "Ngươi đi đâu làm gì?"
Dao Trì nhíu mày, bực bội chất vấn: "Ngươi quản ta đấy à?"
"Thiền Nhi đâu?"
"Ta đưa đến Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương đã thu nhận nàng làm đồ đệ."
Hạo Thiên trợn trừng mắt, tức giận nói: "Ngươi không biết ta đang rèn luyện bọn hắn sao? Ta đã bảo kỳ hạn mười năm cơ mà, đến giờ chưa tới một năm, tại sao ngươi lại đưa nàng đi?"
Dao Trì cũng nổi giận, phẫn nộ quát: "Rèn luyện, rèn luyện, ngươi chỉ biết rèn luyện thôi. Bọn hắn là hài tử của Dao Cơ chứ không phải đao kiếm công cụ. Thiền Nhi mới bao lớn mà ngươi lại bắt nàng vật lộn trốn chạy không ngừng. Sau này ngươi có mặt mũi nào mà đối mặt với Dao Cơ?"
"Ta..."
"Ta cái gì mà ta, ngươi không đau lòng nhưng ta đau lòng!"
"Ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi? Có ai làm cữu cữu như ngươi không hả?"
"Ta là vì..."
"Im miệng cho lão nương! Lão nương không quan tâm ngươi vì lý do gì!"
Hạo Thiên trợn tròn mắt nhìn Dao Trì, thở phì phò nói: "Ngươi có thể nói lý được không?"
"Nói lý với lão nương á?" Dao Trì chỉ tay quát: "Đi ra ngoài cho ta! Cửu Thiên Huyền Nữ, Thường Nga tiễn khách."
Cửu Thiên Huyền Nữ và Thường Nga chậm rãi đi ra, chìa tay cung kính nói: "Mời bệ hạ!"
Hạo Thiên vung tay áo, thở hổn hển sải bước đi ra ngoài.
Giọng nói của Dao Trì vang lên từ phía sau: "Thường Nga thông báo với các thị giả canh gác là sau này cấm giống đực tiến vào Dao Trì."
Thường Nga cung kính đáp: "Vâng!"
Hạo Thiên Thượng Đế xoay người lại, tức giận hét lên: "Nữ nhân đanh đá! Nữ nhân đanh đá!"
Dao Trì cười giễu cợt, thong dong đi vào trong đại điện.
Cửu Thiên Huyền Nữ nhỏ giọng nói: "Bệ hạ, hay là ngài ra ngoài trước nhé! Dạo này nương nương không thoải mái trong lòng!"
Thường Nga bên kia cũng thỏ thẻ: "Bệ hạ, sắp tới ngài đừng đến Dao Trì thì hơn, chúng ta sẽ khuyên nhủ nương nương."
Cửu Thiên Huyền Nữ gật đầu như giã tỏi.
"Hừ!" Hạo Thiên Thượng Đế lạnh lùng hừ mũi, ảo não đi ra khỏi Dao Trì Thánh Địa.
...
Hai huynh đệ Dương Giao và Dương Tiễn chạy trốn khắp hồng hoang. Hai người vô cùng áy náy trước cái chết của Dương Thiền, vì vậy cũng nảy sinh lòng quyết tâm cực kỳ mạnh mẽ và khao khát trở nên mạnh mẽ. Bọn hắn tìm sư phụ khắp nơi chỉ vì muốn báo thù cho phụ mẫu và muội muội.
Mười năm sau, một ngày nọ hai người chia tách dưới sự truy sát của thiên binh thiên tướng, Dương Giao bị ép tới Đông Hải, còn Dương Tiễn thì đi về phía Thủ Dương Sơn.
Trên bờ Đông Hải, Dương Giao mặc da thú điên cuồng chạy trốn, hai thiên binh đuổi theo phía sau không rời.
"Dương Giao trốn ở đâu? Còn không mau bó tay chịu trói?"
"Dương Giao, bây giờ ngươi đầu hàng thì ta có thể tha mạng cho ngươi."
Từng tiếng hét lớn vang lên phía sau.
Dương Giao ngoảnh đầu nhìn lại, ánh mắt lạnh như băng và chất chứa thù hận.
Hắn nhảy lên một cây dừa, đột nhiên dùng sức. Cây dừa lập tức bị đè cong.
Một tên thiên binh bay nhào tới bắt Dương Giao. Dương Giao giảm bớt kình lực, cây dừa chợt nảy lên. Vút! Lực đạo mạnh mẽ bắn bay Dương Giao chỉ trong nháy mắt.
Bộp... cây dừa đập vào mặt tên thiên binh vừa bay nhào tới. Á! Thiên binh bị đánh bay cùng tiếng hét thảm thiết, tạo thành đường vòng cung giữa không trung, cuối cùng rơi ào xuống biển.
Chương 382: Bạch Cẩm thu nhận Dương Giao
Trên một tảng đá ngầm ven biển, khóe miệng Bạch Cẩm giật liên hồi. Màn biểu diễn này hơi lố rồi đấy! Đường đường là thiên binh đạt thành Tiên đạo mà lại bị một hài tử chưa tu luyện xoay như chong chóng.
Bỗng nhiên có một tia sáng từ trên trời rơi xuống làm dấy lên một làn sóng trên bờ cát. Dương Giao lập tức bị hất bay, đập xuống ngoài trăm mét, không ngừng lăn tròn.
"Khụ khụ!" Dương Giao đứng dậy trên bờ cát, ngẩng đầu nhìn vị thần tướng oai phong bước ra từ trong cát bụi. Hắn hận lắm, nghiến răng nghiến lợi gằn lên: "Thiên Bồng Nguyên Soái!"
Thiên Bồng Nguyên Soái quát: "Tội nhân Dương Giao, ngươi không thể trốn được nữa đâu, còn không bó tay chịu trói?"
Dương Giao bật dậy, cắn răng chạy ra xa.
Trong tay Thiên Bồng Nguyên Soái ngưng tụ một cây Cửu Xỉ Đinh Ba. Hắn vung tay lên, chín tia sáng theo đó phóng tới Dương Dao, tia sáng đi tới đâu cát bụi bay mịt mù đến đó, tạo thành chín cái rãnh khổng lồ.
Dương Giao quay đầu nhìn lại, tức thì đồng tử co rụt. Mình không trốn được nữa! Ánh mắt hắn tràn đầy cảm xúc không cam lòng. Phụ thân, mẫu thân, muội muội, ta không thể giúp các ngươi báo thù. Hắn nhắm mắt lại đón tử vong tới.
Một tiếng 'rầm' vang lên, trước người Dương Giao xuất hiện một tấm chắn mày xanh, chín tia sáng đánh lên tấm chắn, tiếp đó tan biến trong im lặng.
Một giọng nói vang vọng trong thiên địa: "Cần gì phải hạ sát thủ với một hài tử?"
Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay Thiên Bồng Nguyên Soái xoay tròn, hắn vác nó sau lưng rồi nghiêm nghị nói: "Ta là Thiên Bồng Nguyên Soái của Thiên Đình, vâng lệnh bệ hạ chấp hành Thiên quy. Ngươi là ai mà dám ngăn cản Thiên Đình ta làm việc?"
Dương Giao mở to mắt, há hốc miệng thở dốc, ánh mắt ẩn giấu vẻ mừng rỡ. Mình được cứu hả? Hắn nghiêng đầu nhìn ngó xung quanh. Là ai cứu mình?
Thoáng cái thời không xoay chuyển, mọi người lập tức chuyển dời từ bờ cát lên mặt biển. Một người trẻ tuổi mặc bạch y đang nồi xếp bằng trên một tảng đá ngầm, phía trước nướng một con sò biển bự, hương thơm nức mũi.
Thiên Bồng Nguyên Soái không giấu được ánh mắt kinh ngạc, vội vàng quỳ một chân trên mặt biển rồi ôm quyền hô: "Thiên Bồng bái kiến Thiên Hoàng chi sư, Kim Tiền Thần Chủ!"
Các thiên binh còn lại cũng vội vàng quỳ trên mặt biển và hô: "Bái kiến Thiên Hoàng chi sư, Kim Tiền Thần Chủ!"
Bạch Cẩm lúng túng nở nụ cười, sư thúc viết cái kịch bản ngượng ghê!
Dương Giao nhìn Bạch Cẩm với dáng vẻ chấn động. Thiên Bồng Nguyên Soái mà lại quỳ lạy thần phục ư? Hắn là thần thánh phương nào? Ánh mắt Dương Giao dần trở nên nóng bỏng.
Bạch Cẩm bình thản cất lời: "Ta bảo này, không được động võ ở bất kỳ nơi nào trên Đông Hải."
Thiên Bồng chần chừ chốc lát rồi nói: "Tiểu thần nhận lệnh của bệ hạ truy bắt tội nhân, mong Thần Chủ tạo điều kiện."
"Hừ!" Bạch Cẩm lạnh lùng hừ mũi, thiên địa bỗng ảm đạm trong chớp mắt. Ầm ầm! Hàng vạn đạo sấm sét rạch ngang bầu trời như cơn giận của trời xanh, âm thanh vừa vang dội vừa uy nghiêm văng vẳng khắp thiên địa: "Về báo với Trương Bách Nhẫn là ta bảo vệ người này rồi, nếu hắn bất mãn thì tự đến Đông Hải tìm ta."
Thiên Bồng Nguyên Soái vô cùng kinh hoảng: "Vâng! Vâng!" Hắn vội vàng đứng dậy dẫn thiên binh hốt hoảng chạy đi.
Bạch Cẩm đã bớt giận, sấm sét cũng biến mất, gió mây bình thường trở lại, thiên địa hài hòa tươi đẹp.
Ánh mắt Dương Giao nóng bỏng, hắn vội vã quỳ lạy trên bãi biển, vừa dập đầu vừa hô: "Bái kiến đại tiên, cầu xin đại tiên thu nhận ta làm đồ đệ."
Bạch Cẩm vẫn tự tay nướng sò biển như thể không nhìn thấy hắn, chốc chốc lại rắc gia vị nước sốt của mình vào trong sò biển làm phát ra tiếng 'xèo xèo'.
Dương Giao ngoan ngoãn quỳ gối, nhìn vị đại tiên trước mặt bằng ánh mắt mong chờ. Đại tiên mới lộ diện thôi đã dọa Thiên Bồng Nguyên Soái sợ chết khiếp, còn dám gọi thẳng danh hiệu của tên Thiên Đế bạo quân kia, không hề sợ Thiên Đình, đây mới là vị sư phụ lý tưởng trong lòng mình, nhất định là hắn có thể chỉ dạy mình trở nên mạnh mẽ.
Sau một lúc lâu mặt ngoài sò biển đã được nướng vàng, sợi miến màu trắng trong suốt phủ lên phần thịt bên trong, hương thơm tỏa ra xung quanh.
Đột nhiên Bạch Cẩm cất tiếng hỏi: "Tại sao ngươi lại muốn bái ta làm sư phụ?"
Dương Giao vội vàng ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy kiên định: "Ta muốn trở nên mạnh mẽ, ta muốn báo thù!"
Bạch Cẩm câm nín luôn, tiểu sư thúc ác ghê, đường đường là Hoàng tộc trên Thiên Đình mà lại bị dồn đến bước đường này.
Hiện tại Bạch Cẩm không muốn xảy ra rắc rối thêm nữa bèn nói thẳng: "Ngươi đã có thể chạy tới Đông Hải xem như chúng ta có duyên. Thôi được, hôm nay ta thu nhận đứa đồ đệ là ngươi."
Dương Giao kích động dập đầu bái lạy: "Tạ ơn sư phụ! Bái tạ sư phụ!"
Bạch Cẩm cất con sò biển vừa nướng xong rồi đứng dậy nói: "Ngươi đứng lên đi! Đi theo ta!"
"Vâng!" Dương Giao cuống quít đứng dậy, cung kính đi phía sau Bạch Cẩm.
Một đám mây mọc ra chở hai người bay về phía hồng hoang đại lục.
Bạch Cẩm dẫn theo đệ tử bay qua hơn nửa hồng hoang, cuối cùng đáp xuống đỉnh Côn Luân Sơn.
Dương Giao căng thẳng nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: "Sư phụ, đây là đạo tràng nơi người tu luyện sao?"
"Không phải, nơi này là đạo tràng của sư bá của ta. Ngươi đi theo ta, lát nữa nhớ phải gọi sư gia nhé!"
Dương Giao gật đầu lia lịa: "Vâng!"
Chương 383: Dẫn Dương Giao ra mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn
Bạch Cẩm dẫn Dương Giao đi về phía Ngọc Hư Cung.
Bạch Hạc đồng tử dắt Tứ Bất Tượng đi từ trong rừng trúc ra, nở nụ cười vui mừng: "Sư huynh!"
Bạch Cẩm cười ha hả: "Sư đệ, ngươi đi đâu thế?"
Bạch Hạc đồng tử giơ dây thừng trong tay lên và trả lời: "Lão gia bảo ta dắt Tứ Bất Tượng ra ngoài đi dạo kẻo nó mập chảy mỡ."
Tứ Bất Tượng trợn mắt khó hiểu, sau đó chìm đắm trong nỗi hối hận. Nuôi mập hay không thì sao? Lão gia có cưỡi ta đâu!
Bạch Cẩm đi tới, sau đó vung tay lên, một đống hồ lô ngào đường xuất hiện trước mặt Bạch Hạc. Hắn mỉm cười nói: "Đây là hồ lô ngào đường mà sư huynh mới làm gần đây, là phiên bản cải thiện lần thứ ba, ngươi cầm lấy nếm thử trước đi."
Phiên bản cải thiện lần thứ ba ư? Đôi mắt Bạch Hạc đồng tử sáng lấp lánh, hắn vội vàng cất hồ lô ngào đường đi, giọng nói đong đầy vui vẻ: "Cảm ơn sư huynh!"
"Sư bá có nhà không?"
"Lão gia đang ở trong đại điện."
Bạch Cẩm chắp tay tạm biệt Bạch Hạc đồng tử, sau đó dẫn Dương Giao đi đến đại điện.
Hắn Cẩm đi vào trong đại điện, quỳ xuống bồ đoàn rồi cung kính bái lạy: "Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến sư bá, chúc sư bá Thánh đạo hưng thịnh."
Dương Giao cũng cuống quít quỳ phía sau Bạch Cẩm, cung kính hô: "Đồ tôn Dương Giao bái kiến sư gia!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn trên ghế chủ vị khẽ gật đầu: "Tất cả đứng dậy đi!"
Bạch Cẩm nhổm dậy ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Dương Giao cũng học theo, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Hắn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn thì thấy một người trung niên ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, túc mục uy nghiêm, không giận tự uy. Dương Giao vội vã cúi đầu.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Sư bá, đây là đệ tử ta mới thu nhận, sư bá thấy thế nào?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười gật đầu: "Tốt lắm!" Hắn vung tay lên, một tia sáng xẹt qua đại điện. Một tiếng 'keng' chấn động, tia sáng đó rơi trước mặt Dương Giao và hóa thành một thanh Phương Thiên Họa Kích.
Nguyên Thủy Thiên Tôn lên tiếng: "Ta tặng Phương Thiên Họa Kích này cho ngươi phòng thân."
Bạch Cẩm vội nói: "Còn không mau cảm ơn sư bá đi! Khắp hồng hoang không có mấy người được sư gia của ngươi tặng bảo vật đâu."
Dương Giao vội vàng dập đầu bái lạy: "Tạ ơn sư gia!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn bật cười sang sảng: "Không phải thứ quý giá gì, cứ cầm đi! Chăm chỉ tu luyện, sau này hành tẩu hồng hoang đừng để mất mặt sư phụ ngươi."
Dương Giao ngẩng đầu lên đáp lời: "Vâng!"
"Ngươi ra ngoài đi! Bạch Cẩm ở lại."
Dương Giao đứng dậy, chìa tay cầm lấy Phương Thiên Họa Kích, hít sâu một hơi rồi dùng sức nhấc lên. Bước chân lảo đảo, hắn cầm Phương Thiên Họa Kích lùi về sau mấy bước. Ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hắn cứ tưởng Phương Thiên Họa Kích nặng lắm cơ, thế nhưng trọng lượng nhẹ hơn hắn tưởng.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: "Thanh Phương Thiên Họa Kích này là Thông Linh Linh Bảo, có thể phóng to thu nhỏ tùy ý, trọng lượng tùy tâm."
Dương Giao vội vàng chắp tay thi lễ tỏ lòng cảm kích: "Tạ ơn sư gia!" Sau đó hắn cầm Phương Thiên Họa Kích đi lùi ra ngoài Ngọc Hư Cung.
Trong tay Bạch Cẩm chợt lóe sáng, một con sò biển vàng óng ánh đã nướng xong xuất hiện. Hắn thưa: "Sư bá, đây là sò biển nướng mà đệ tử dày công chế biến, mời sư bá thưởng thức."
Nguyên Thủy Thiên Tôn ngoắc tay, sò biển lập tức bay ra ngoài lơ lửng trước mặt hắn. Hắn cúi đầu nhìn, gật đầu thỏa mãn, sau đó vung tay áo thu sò biển lại.
Bạch Cẩm quỳ bên dưới nở nụ cười. Ừm, xem ra sư bá rất hài lòng.
Trong những năm qua đầu tư vào ẩm thực, Bạch Cẩm đã đúc kết ra một số quy luật. Ví dụ như bất kể mình tặng Đại sư bá móng gì ngon, hắn đều vui vẻ thu nhận.
Mà mình tặng đồ ăn ngon cho sư phụ thì sư phụ sẽ ăn uống thả ga trước mặt mình.
Nhưng Nhị sư bá thì khác, mình tặng món ngon cho Nhị sư bá, nếu hắn hài lòng thì sẽ nhận, đợi đến lúc không có ai mới thưởng thức; nếu hắn không thích thì sẽ thưởng cho Bạch Hạc đồng tử bảo hắn tiêu diệt thức ăn.
Hải Nạp Bách Xuyên/Trăm sông đổ về một biển của Đại sư bá, nhìn thấy là của mình. Sư phụ không câu nệ tiểu tiết, không chú trọng cái nhìn bên ngoài. Còn Nhị sư bá thì lại có gánh nặng thần tượng vô cùng nghiêm trọng, cực kỳ để ý hình tượng của bản thân.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: "Ngươi đến vì Dương Giao."
Bạch Cẩm gật đầu như giã tỏi: "Sư bá thật tinh tường, không gì có thể giấu được ánh mắt của sư bá. Hài tử Dương Giao này và ta có duyên sư đồ nhưng lại là hài tử của Dao Cơ, vì vậy đệ tử hơi lo lắng."
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: "Không cần lo lắng, Dao Cơ sai chứ ngươi không sai."
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, thử hỏi dò: "Sư bá, ta từng nghe nói phía sau chuyện Dao Cơ có người can thiệp."
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ nhíu mày: "Ai nói?"
"Sư phụ ta." Bạch Cẩm bán đứng Thông Thiên không chút do dự.
Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ mũi, bực bội nói: "Không lo chuyện Tiệt Giáo của mình còn có thời gian tra xét hành động của ta."
Bạch Cẩm cúi đầu giả ngu, tất nhiên là câu này chỉ sư phụ mình.
Nguyên Thủy Thiên Tôn đã bớt giận, hắn lên tiếng: "Sự tồn tại của Dao Cơ là lỗ hổng của Thiên Điều, Dao Cơ không chết thì Thiên Đình sẽ mất đi uy nghiêm vốn có, không làm cho chúng sinh tin phục."
Bạch Cẩm hỏi: "Sư bá muốn lấy máu tươi xử lý đúng theo Thiên Uy sao?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn trả lời: "Tất nhiên là thế nhưng Hạo Thiên không hiểu. Ta đã cho hắn cơ hội nhưng hắn chỉ trấn áp Dao Cơ."
Chương 384: Thiên Bồng về Thiên Đình phục mệnh
Bạch Cẩm dè dặt cất lời: "Sư bá, ta cảm thấy đó không phải chuyện xấu. Hạo Thiên tiểu sư thúc rất nặng tình nặng nghĩa, chắc chắn sau này cũng là một vị Thiên Đế nhân hậu vĩ đại. Làm Thiên Đế nhân hậu còn khó hơn bạo quân tự tay chém giết thân nhân. Ta thấy bóng dáng của hai vị sư bá trên người hắn. Nếu sư bá trở thành Thiên Đế mà gặp phải chuyện này thì nhất định là người cũng sẽ liều mạng bảo vệ sư phụ ta!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu: "Có lẽ hắn là huynh trưởng tốt nhưng không phải Thiên Đế đủ tư cách."
Hắn nhìn Bạch Cẩm và nói: "Ngươi thu nhận Dương Giao làm đồ đệ là muốn nhúng tay vào việc này à?"
Bạch Cẩm lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải, hoàn toàn không phải. Sư bá đánh cờ làm gì đến lượt ta nhúng tay?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn chậm rãi lên tiếng: "Mỗi người có suy nghĩ riêng, có con đường riêng phải đi. Đạo của ta là thuận thiên ứng thế trù tính thiên địa. Đạo của sư phụ ngươi là chém trời lợi mình hòng đoạt sinh cơ, đều là ý chí tự thông suốt, không phân đúng sai. Đạo của ta cũng chỉ là con đường của ta, con đường của các ngươi thì các ngươi phải tự đi, muốn làm gì thì làm. Trái lại ta rất chờ mong ngươi có thể làm nên thành tích gì."
"Sư bá, lẽ nào người không phản đối ta giúp đỡ Hạo Thiên sư thúc?" Bạch Cẩm thử thăm dò.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha ha: "Ta sợ ngươi chắc?"
Bạch Cẩm bỗng mỉm cười. Cũng đúng thôi, sư bá là Thánh Nhân cơ mà, chút mánh khóe của mình đâu phải là đối thủ của sư bá?
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói tiếp: "Bạch Cẩm, từ trước tới giờ ngươi luôn ở trong sự che chở của chúng ta, ngoan ngoãn hiểu chuyện. Nếu ngươi dám làm chuyện gì đối nghịch với ta thì ta chứng tỏ tu hành của ngươi đã tiến thêm một bước, đã thoát khỏi ảnh hưởng của chúng ta, ngược lại ta còn đánh giá cao về ngươi nữa kìa."
Bạch Cẩm cười gượng: "Đệ tử không dám, trong lòng đệ tử sư bá cao tận trời, sâu hơn biển, dày hơn đất, đệ tử nào dám làm trái ý sư bá." Hắn vừa lắc đầu vừa nói: "Không dám, không dám!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn lườm hắn, bực mình bảo: "Chẳng có tí triển vọng nào cả, ngươi không thoát khỏi ảnh hưởng của chúng ta thì không thể bước đi trên con đường của mình, đến khi nào ngươi mới trở thành một đại năng đảm đương một phương?"
Bạch Cẩm đáp lời: "Sư bá, trước giờ ta chưa từng muốn trở thành đại năng đảm đương một phương gì cả, tâm nguyện lớn nhất của đệ tử là hầu hạ bên cạnh sư bá và sư phụ mãi mãi, nhân tiện nhận sự che chở của sư bá và sư phụ." Hắn cười hì hì: "Thật ra cứ vui vẻ trong nhà cũng tốt mà, bên ngoài gió cuốn mây vần vẫn nên giao cho các sư huynh và sư đệ đi trải nghiệm thì hơn! Ta sẽ reo hò trợ uy cho bọn hắn!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn vươn tay chỉ vào Bạch Cẩm, vừa bực mình vừa buồn cười: "Ngươi đúng là không có lòng cầu tiến!"
Bạch Cẩm nở nụ cười xán lạn để lộ hàm răng trắng bóc: "Sư bá, ưu điểm lớn nhất của đệ tử là biết thỏa mãn với thú vui thường ngày, không tham lam."
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói sang chuyện khác: "Nghe nói gần đây ngươi mới nghiên cứu ra một món ăn mới gọi là mả la thang, đi làm một ít đi!"
"Vâng ạ!" Bạch Cẩm đứng dậy chạy tới hậu viện của Ngọc Hư Cung như về đến nhà mình.
Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười, ung dung nhìn ra bên ngoài. Sau này thiên địa đại thế, vạn tộc đại thế đều phải vận hành theo Thiên điều, tuyệt đối không được vấy bẩn Thiên điều, nếu không thiên địa chắc chắn sẽ hỗn loạn. Hạo Thiên à, nếu ngươi không nhẫn tâm thì sư huynh sẽ giúp ngươi một tay, ngươi là Đế Vương sao có thể thiếu quyết đoán.
...
Ở một nơi khác, Thiên Bồng trở lại Thiên Đình, sải bước đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện, chúng tiên thần trong đại điện lập tức im bặt.
Thiên Bồng Nguyên Soái đi tới trung tâm đại điện, khom người bái thật sâu: "Bệ hạ, tiểu thần tắc trách đã để Dương Giao và Dương Tiễn chạy thoát."
"Bọn hắn trốn đến đâu?" Hạo Thiên Thượng Đế nghiêm nghị hỏi.
Thiên Bồng cung kính trả lời: "Dương Giao chạy trốn tới Đông Hải và được Thánh sứ Bạch Cẩm cứu. Dương Tiễn được Ngọc Đỉnh Chân Nhân của Xiển Giáo cứu trên đường trốn đến Thủ Dương Sơn."
Trên ghế chủ vị, Hạo Thiên cất giọng lạnh lùng uy nghiêm: "Ngươi khiến trẫm rất thất vọng."
Thiên Bồng quỳ một chân trong đại điện, cúi đầu nhận sai: "Tiểu thần bất tài!"
"Suy cho cùng cũng là do ngươi lười tu hành, đi Dao Trì..."
Hắn thoáng dừng lại rồi nói tiếp: "Thái Bạch Kim Tinh!"
Thái Bạch Kim Tinh bước ra, cung kính thưa: "Bệ hạ!"
"Mở bảo khố ra lĩnh mười trái Bàn Đào đưa cho Thiên Bồng để hắn chăm chỉ tu luyện kẻo lại làm Thiên Đình ta mất mặt lần nữa."
Thái Bạch Kim Tinh đáp: "Vâng!"
Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng lên tiếng: "Tạ ơn bệ hạ!"
"Tất cả lui đi!"
Chúng tiên thần khom người thi lễ, sau đó đứng dậy đi ra đại điện.
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện vắng vẻ, Hạo Thiên bưng tách trà lên nhấp một ngụm, mặt mày tươi cười. Dương Giao đã bái nhập Tiệt Giáo, Dương Tiễn đã nhập Xiển Giáo, như vậy cũng xem như hợp lý. Hi vọng các ngươi mau trưởng thành!
Thân ảnh khoan thai hoa lệ của Dao Trì đi từ bên ngoài vào. Cửu Thiên Huyền Nữ và Thường Nga đứng hai bên ngoài đại điện.
Hạo Thiên ngẩng đầu liếc nhìn. Phụt! Nước trà trong miệng phun ra ngoài, hắn vội vàng đứng dậy, luống cuống nói: "Ngươi... sao ngươi lại tới đây?"
Dao Trì bày ra vẻ mặt vô cảm: "Không hoan nghênh ta à?"
Hạo Thiên vội vã đi xuống cười làm lành: "Hoan nghênh chứ, đương nhiên là hoan nghênh rồi. Ngươi đến Lăng Tiêu Điện lúc nào cũng được."





