Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 386

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 8997 chữ 2024-09-02 18:00

  Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

   **********

  

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Chương 386 — NGUYÊN NHÂN NUÔI NGHÈO TỪ NHỎ CỦA GIA TỘC

  

  Trần Hạo đương nhiên là đồng ý. Nhà họ Phương cũng đang tìm

   Phương Mộng Hân, Trần Hạo chẳng ngu ngốc mà tự rước phiền toái

   vào thân. Đồng thời Trần Hạo cũng rất muốn tìm hiểu về chuyện giữa

   Phương Mộng Hân và gia tộc của mình, quan hệ giữa anh với Tử

   Nguyệt là gì.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Thấy Trần Hạo hỏi, Phương Mộng Hân không hề giấu diếm. Thì ra Trần

   Bình An mà Phương Mộng Hân nói chính là cậu hai nhà họ Trần, tuổi

   trẻ tuấn tú, đồng thời cũng là ba của Tử Nguyệt. Theo logic bình thường

   thì, cậu Bình An chính là chú hai mà cha mình thường nhắc đến. Khi đó

   cha thường nói với mình, chú hai của con làm công ở bên ngoài quanh

   năm, rất hiếm khi về nhà, chẳng trách lúc gặp Tô Tử Nguyệt, mình lại

   cảm thấy thân thiết, thì ra Tô Tử Nguyệt là em họ của mình.

  

  Ân oán giữa hai nhà Trần – Phương không đơn giản.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Theo lời Phương Mộng Hân thì trước kia là do nhà họ Trần lấy thứ gì

   đó của nhà họ Phương, nhưng nhiều năm trôi qua cũng có chút ân oán

   khác. Cho nên hai mươi năm trước, nhà họ Trần đã phái chú hai đi nằm

   vùng ở nhà họ Phương, mưu toan lấy trộm thứ mình muốn. Nói đến

   đây, Phương Mộng Hân nở nụ cười ngọt ngào. Năm ấy Phương Mộng

   Hân xinh đẹp như hoa, nghiêng nước nghiêng thành, còn là nữ cường

   nhân, tổng giám đốc của tập đoàn niêm yết dưới trướng nhà họ Phương.

   Còn chú hai Trần Hạo Bình An thì tốn rất nhiều công sức để tiếp cận

   Phương Mộng Hân. Đầu tiên là vào phòng tiêu thụ của công ty, sau đó

   dựa vào năng lực dần dần leo lên chức tổng giám đốc công ty, càng ngày

   càng thân quen với Phương Mộng Hân. Khi đó, Trần Bình An rất tuấn

   tú, năng lực làm việc rất giỏi, Phương Mộng Hân cũng rất có chút rung

  

  động, nhưng vì gia quy nghiêm khắc của nhà họ Phương nên dù

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Phương Mộng Hân đã có chút cảm nắng với chú hai cũng nhanh chóng

  

  từ bỏ ý định. Mãi đến sau này xảy ra một sự việc …

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Sau bữa tiệc tất niên ở công ty, Phương Mộng Hân lái xe về nhà một

   mình, trên đường bị kẻ địch tập kích, hai mươi mấy người bao vây

   quanh xe, muốn bắt cóc Phương Mộng Hân. May mà lúc đó chú hai

   Trần Bình An xông ra. Trần Bình An chẳng những thông minh mà còn

   giỏi võ, mặc dù bị thương, nhưng cuối cùng vẫn đẩy lùi kẻ địch, dẫn

   Phương Mộng Hân thoát hiểm. Có thể nói là ví dụ sống động cho câu

   anh hùng cứu mỹ nhân.

  

  Vào giây phút đó, Phương Mộng Hân nghĩ mình đã tìm được người

   đàn ông có thể gửi gắm cả cuộc đời. Sau này hai người nảy sinh tình

   cảm, đến với nhau. Sau khi Phương Mộng Hân có thai, bà vốn định giấu

   diếm, nhưng sao có thể lừa gạt người khác, cây kim trong bọc rồi sẽ có

   ngày lòi ra. Thân phận của Trần Bình An cũng sáng tỏ, ông Phương nổi

   trận lôi đình, phái cấp dưới trong gia tộc muốn giết chết Trần Bình An.

   Để cứu Trần Bình An, Phương Mộng Hân không tiếc chịu đòn của ông

   Phương, sau đó thoát ly gia tộc, chỉ dẫn theo hầu gái bên mình rời đi.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Nghe Phương Mộng Hân kể lại, Trần Hạo cũng thấy chua xót, cảm thấy

   những øì mình đang trải qua giống hệt như chú hai năm xưa. Tiếc rằng

   chú hai thằng tính, yêu phải cành vàng lá ngọc của đối thủ, cuối cùng

   khiến tình yêu này không thể kết thúc trọn vẹn.

  

  “San nàu thì sao? Nếu chỉ là 0ì… Cô uới Trần Bình An uêu nhau, kết duuên

   thì ân oán giữa hai nhà Khải Phương cũng đâu đến tmức sâu sắc như thế

   này?” Trần Hạo tò mò hỏi, Trần Hạo lúc này cũng không thể công khai

   thân phận cậu chủ nhà họ Trần.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  

  “Đúng, nếu chỉ oậu thì còn chưa đến tức khiến Trần Cận Đông điên cuồng

   tấn công nhà họ Phương.” Phương Mộng Hân nói.

  

  Trần Cận Đông chính là ba của Trần Hạo, Trần Hạo hoảng hốt, nhưng

   không lên tiếng mà chỉ lắng nghe.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  “Đó là 0ì sau nàu còn xảu ra một chuyện… Gia chủ nhà họ Trần đã giam lỏng

   Bình An, nhưng Bình An uẫn nhớ thương hai mẹ con cô nên một đêm nọ,

   Bình An đã nói tmuốn bỏ trốn uới cô. Khi đó Tử Nguyệt đã chào đời, bọn cô

   định trốn đến nơi không ai biết, sống một cuộc đời uên bình. ”

  

  Đêm hôm đó chính lúc đêm Phương Mộng Hân vội dẫn hầu gái là chị

   Hà ra ngoài tìm nhà trọ. Mặc dù đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Phương,

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  nhưng vì một vài chuyện nên nhà họ Phương vẫn luôn giám sát bà.

  

  Cho nên đêm mưa hôm đó, Phương Mộng Hân bế con gái đến nơi gặp

   mặt mà Trần Bình An đã hẹn trước, dù øì cũng phải né tránh nhà họ

   Phương. Bởi vì quá sốt ruột khi bỏ trốn, nên Phương Mộng Hân mới

   phải gán nợ bằng ngọc bội của mình. Người hôm sau đến đưa tiền,

   chính là tài xế bên cạnh Trần Bình An. Bà vốn cho rằng họ sẽ bình yên

   gặp mặt ở thành phố Khánh Thành, nhưng không ngờ trên đường lại

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

  

  Bình An gặp chuyện chẳng lành! Từ đó trở đi, bà không hề nghe thấy

   bất cứ tin tức gì từ người yêu. Tài xế đã xác định Bình An thực sự tới

   Khánh Thành, nhưng lại không tài nào liên lạc được, cứ như đã biến

   mất khỏi thế giới này. Trần Cận Đông cho rằng nhà họ Phương hại em

   trai mình nên bắt đầu trả thù nhà họ Phương.

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Ân oán giữa hai nhà Trần – Phương cứ thế tăng lên, hãm hại lẫn

   nhau. Khi đó bà đã cảm thấy không biết có phải là Trần Cận Đông đã

   cố ý bắt cóc Bình An để lật đổ nhà họ Phương hay không, nhưng rồi lại

   bác bỏ ý nghĩ đó. Mặc dù gia chủ Trần Cận Đông rất giả dối, nhưng cũng

   rất yêu quý em trai mình, chắc chắn sẽ không nhằm vào nhà họ Phường

   mà không quan tâm tới em trai, cho nên lúc đó chắc chắn Bình An đã

   gặp chuyện bất

  

  “Khi đó hai nhà cãi nhau rất to, mặc dù nhà họ Trần uụ thế rất mạnh, nhưng

   nhà họ Phương cũng không thua kém, có cầu nói lạc đà sâu còn lớn hơn ngựn,

   năm đó nhà họ Phương uẫn có thể chống lại nhà họ Trần.”

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  “Cũng chính là lúc đó, oợ chồng anh trai cô đã rời khỏi nhân thế 0ì một oụ tại

   nạn. Trần Hạo, cháu là con cháu nhà họ Trần, cô tin cháu cũng biết cách nuôi

   dạu con cháu của nhà họ Phương là nhốt con cháu trong nhà không cho ra

   ngoài, cũng như nhà họ Trần nuôi con cháu trong sự nghèo khó. ”

  

  “Chuyện nàu cũng liên quan tới ân oán hai nhà Trần – Phương. Chẳng qua

   sần đâu 0ì chuyện của cô uới Bình An niên mâu thuẫn tới càng sau sắt hơn

   thôi. “

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Trần Hạo gật đầu. Bây giờ cậu mới hiểu được một số chuyện. Chẳng

   trách lúc đó ba đặn mình là phải sống kín tiếng, không thì sẽ dẫn mình

   về øia tộc. Thì ra nhà họ Trần cũng có kẻ thù. Nhưng Trần không biết

   rốt cuộc ân oán nhiều đời của hai nhà Trần – Phương ở đâu ra. Mà

   Phương Mộng Hân cũng không muốn nói tiếp, chỉ nói sau này không

   muốn Tử Nguyệt lang nay đây mai đó, cù bất cù bơ với mình nên mới

   kêu chị Hà tìm dàn xếp, còn bà thì ôm Tử Nguyệt tìm một trại trẻ mồ côi

   ở Kim Lăng, để Tử Nguyệt ở đó, còn mình thì về Thục Xuyên.

  

  “Trần Hạo, bây giờ cháu có thể dẫn cô đi gặp Tử Nguyệt được chưa? Coi

   như cô van cháu.”

  

  Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

  Trần Hạo gật đầu: “ Vâng, cô đi theo cháu đi. “

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận