Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 385

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 10433 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn

   **********

  

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Chương 385 – THỪA NHẬN …

  

  “Cháu ạ?” Trần Hạo chỉ vào mặt mình.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Chàng trai, cô thấu cháu rất thông mình, cháu ở lại siúp cô làm mmấu oiệc

   được không?” Người phụ nữ vội giấu cảm xúc của mình.

  

  “Vâng, đề Trần Hạo ở lại giúp cô làm uiệc đi ạ!” Phương Di nói, cứ như

   Trần Hạo là đầy tớ của cô ta.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Trần Hạo không thể từ chối, đành phải bất đắc đĩ nán lại đây. Sau khi

   họ đã rời đi, người phụ nữ bỗng cầm tay Trần Hạo, khiến Trần Hạo kinh

   ngạc.

  

  “Cô làm gì oậu ạ?” Trần Hạo vội hỏi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Chàng trai, mặc dù cô không biết cháu là m, nhưng cô thấu cháu rất quen

   mắt, cháu có thể nói cho cô biết cháu đã lấu uiên ngọc bội nàu ở đâu không?”

   Người phụ nữ vừa nói vừa giơ viên ngọc bội lên, đó chính là ngọc bội

  

  của Tử Nguyệt có khắc chữ Mộng Hân.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Trần Hạo hơi hoảng sợ, nhưng vẫn nói: “ Thứ nàu là của em gái cháu, sao

   ø âu ạ 2″

  

  Người phụ nữ vội hỏi: “Tức là cô bé ấu là em gái cháu hả? Nó cờn sống

   đúng không? Đúng không?” Người phụ nữ liên tục lắc vai Trần Hạo.

   Trần Hạo øật đầu: “hiển nhiên rồi”

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Người phụ nữ trực tiếp chảy nước mắt. Cho dù tỏ ra ngu ngốc thì Trần

   Hạo vẫn có thể nhận thấy đang xảy ra chuyện øì, bởi vì cảm xúc của

   người phụ nữ thật sự rất kích động. Hơn nữa tới bây giờ, Trân Hạo đã

   hiếu tại sao ban đầu mới gặp người phụ nữ, cậu lại thấy bà ơi quen

   quen. Trần Hạo bỗng nghĩ, mặc dù gương mặt của bà ấy đều đã bị hủy

   hoại, nhưng ánh mắt và biểu cảm cực kỳ giống Tô Tử Nguyệt.

  

  Chẳng lẽ..

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô ơi, chắc cô không phải là em họ của cô Hà kia đâu nhỉ?”

  

  Trần Hạo đò hỏi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô… Là cô mà!“ Người phụ nữ vội lau nước mắt, che giấu nói.

  

  Nhưng lúc này đã muộn rồi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Chữ Mộng Hân trên uiên nsọc này là cô đúng không? Cô chính là Phương

   Mộng Hân?” Trần Hạo hỏi thằng.

  

  “Phương… Phương Mộng Hân là ai? Cô không biết! Cô chưa từng nshe thấu

   cái tên nàu bao giờ. Cháu nhầm người rồi.” người phụ nữ lắc đầu nguây

   nguậy: “Cô chỉ là một người phụ nữ ở nông thôn, từ nhỏ đến lớn uẫn sống

   ở đâu, cháu nhầm rồi. “

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cháu sẽ không nhận nhầm, bởi uì Tử Nguyệt uới cô quá giống nhau, hai

   người quả thực là một khuôn mẫu!“ Trần Hạo rất kích động. Cậu tốn biết

   bao tâm tư đến Thục Xuyên để làm gì? Chẳng phải là vì tìm Phương

   Mộng Hân sao? Nhưng Trần Hạo biết muốn tìm thấy Phương Mộng

   Hân khó như lên trời, bởi vì xuất hiện mấy thế lực nhúng tay vào, ngay

   cả manh mối duy nhất cũng đến từ nhà họ Phương. Trần Hạo không

   biết nên làm øì thì lúc này, một người phụ nữ giống hệt Tô Tử Nguyệt

   lại xuất hiện trước mặt mình, hơn nữa còn kích động khi thấy ngọc bội

   như thế này, còn cần giải thích nữa sao?

  

  “Cháu nói con bé tên là Tử Nguyệt à? Nó giống cô lắm à?” Người phụ nữ

   lại kích động hỏi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Vâng, uiên ngọc bội nà là cô ấu đưa cho cháu, cô ấu nằm nơ cũng Imuốn

   tìm được mẹ mình. Bao nhiều năm qua cô ấu luôn lẻ loi một trình, ăn không

   ngon mặc không ấm, lớn lên trons trại trẻ mồ côi.” Trần Hạo nói.

  

  Người phụ nữ rơi nước mắt, vừa khóc vừa bất lực ngồi trên ghế.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô còn không thừa nhận cô là Phương Mộng Hân sao?” Trần Hạo hỏi.

   Cuối cùng người phụ nữ cũng che mặt gật đầu: “Chính là cô.” Sau đó bà

   đứng bật dậy, kéo tay Trần Hạo: “Cô øan cháu, cháu cho cô gặp Tử Nguyệt

   äi. Bất kể cháu thuộc phe nào, cô cũng đều đồng ú ãi theo cháu, chỉ cần cháu

   cho cô gặp Tử Nguyệt.”

  

  Cuối cùng Trần Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm. Tìm được Phương Mộng

   Hân rồi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô ơi, cô tên tâm, cháu sẽ cho cô gặp Tử Nguyệt, lần nàu cháu cũng dẫn cô

   ấu đến Thục Xuyên mà.” Trần Hạo cũng rất vui vẻ, đầu tiên là vì hoàn

   thành nhiệm vụ, thứ hai là đã tìm được mẹ cho Tử Nguyệt.

  

  “Tử Nguyệt cũng đến hả? Nó ở đâu?” Phương Mộng Hân hỏi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô ấu ñang ở trong biệt thự của cháu, cháu kêu cô ấu chờ tín tức” Trần Hạo

   cũng cảm thấy Phương Mộng Hân rất thân thiết, lập tức nói: “Nhưng cô

   Hân, cháu biết trước kia cô là mỹ nhân nối tiếng, có phải sau nầu cô đã gặp

   chuuện sì không ạ?”

  

  Phương Mộng Hân sờ mặt mình: “Cháu đang hỏi sương mặt của cô đúng

   không?”

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Trần Hạo gật đầu.

  

  “Cô tự tau hủu diệt nó đấu. Cháu cũng biết, có rất nhiều người tìm cô, để có

   thể tiếp tục ẩn náu, cô chỉ còn cách nàu thôi. Cho nên 20 năm trước, cô đã hủy

   hoại khuôn mặt mình, sau đó đặt chân ở thôn Thanh Thủ. Trước kia cô 0uới

   chị Hà uẫn phối hợp uới nhau, chỉ cần có người tìm được chị Hà, chị Hà sẽ

   dùng cách nàu đề bỏ trốn, ha ha, không ai ngờ một người phụ nữ nông thôn

   xấu xí lại chính là Phương Mộng Hân năm xưa! Nếu không phải thấu uiên

   ngọc bộ! nàu, cháu cũng sẽ không nghĩ đó là cô đầu nhỉ” Phương Mộng Hân

   nói.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Vâng, cháu thật sự không nsờ. ”

  

  “Khi thấu cô bé đi cùng cháu, cô suÚút nữa mất khống chế. Con bé tên là

   Phương Kiển hả? Cơn gái của anh trai cô đúng không? Chắc chắn rồi! Trước

   kia cô thường xuên bế con bé, lúc nàu cô suýt nữa mất khống chế, bởi 0ì cô

   không muốn gặp lại cứ ai của nhà họ Phương. Mãi đến khi nhặt được uiên

   ngọc bội nà, cô tmmới không kìm được nữa, cơn sát của cô, nsàU nào cô cũng

   nhớ nhung nó. `

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cô đã từng căm hận ông trời 0ô số lần uì đã bất công uới trình, nhưng bâu

   giờ ông trời tốt uới cô quáú, con gái cô còn sống, còn đi tìm cô nữa.” Phương

   Mộng Hân khóc nói, Trần Hạo rất hiệu cho tâm trạng của bà ấy.

  

  “Đúng rồi chàng trai, tên cháu là gì? Cô nghe lúc nàu Phương Di kêu cháu,

   tên cháu là Trần Hạo hả? Cháu là người nhà họ Trần ở Nam Dương à?”

   Phương Mộng Hân hỏi.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cháu…” Trần Hạo không ngờ Phương Mộng Hân lại biết nhiều như

   thế, không khỏi lưỡng lự.

  

  “Chắc chắn là thế. Máu bau trực thăng oừn tồi là do cháu kêu tới đúng không?

   Đâu là máu hộ 0uệ uệ tinh của nhà họ Trần chứ sì? Cháu thuộc đời thứ mấu

   nhà họ Trần? Cháu biết Trần Bình An không?” Phương Mộng Hân liên tục

   hỏi. Trần Hạo thật sự đầu hàng, xem ra mình thật sự không có bí mật

   nào trước mặt bà ấy.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  “Cháu cũng không biết cháu là đời thứ tấu, cũng chưa từng nghe nói tới

   Trần Bình An. Cháu chỉ biết có nsười ở nhà họ Trần muốn gặp cô. Cô Hân,

   cháu sẽ cho cô đoàn tụ oới Tử Nguyệt, nhưng sau đó cô phải đi theo chấu,

   cháu chỉ có điều kiện nàu thôi. “

  

  “Ha ha, cháu là nsười nhà họ Trần, cô biết. Trần Hạo, sau khi gặp con gái, cô

   sẽ ấi theo cháu. Năm xưa ân oán là do bọn cô gâu ra, bâu giờ cũng nên kết

   thúc.” Phương Mộng Hân vuốt tóc Trần Hạo, cứ như đang vuốt tóc con

   của mình: “Nhưng cô cũng có điều kiện, cô không biết cháu có quan hệ gì uới

   Phương Kiển, nhưng cháu phải hứa uới cô, đừng tiết lộ thân phận của cô

   uới người khác, nhất là nhà họ Phương, …

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  Được chứ?”

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận