Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 404

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 13397 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

   **********

  

   Chương 404: chấn động.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

    

  

  Nói xong, ông Phúc nhìn chung quanh một vòng.

  

  Dựa theo lời của Chu Hạo , cậu Trần  đúng là đã tới rồi.

  

  Mọi người trong đại sảnh đưa mắt nhìn lẫn nhau.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Ai da, không ngờ cậu Trần  gì đó lại tới đây, tại sao

  

  tôi lại không biết?”

  

  Phương Di kinh ngạc hỏi.

  

  Phương Di muốn nhìn xem rốt cuộc người kia là ai,

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   cái người mà làm cho cô và Bảo Nhi không thể ra

  

  ngoài chơi từ lúc nhỏ.

  

  Ngay cả mấy người nữ minh  tỉnh đang áp giải Trần 

  

  Hạo  cũng đều hưng phấn tìm kiếm khắp nơi.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Giá trị con người như cậu Trần  khẳng định sẽ rất

  

  khó kết giao, nhưng mà nếu có thể nhờ anh ta mà giao

  

  tiếp được một ít phú nhị đại đỉnh cấp chân chính thì

  

  cũng rất tốt, không uổng công bọn họ đi một chuyến.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Trần Hạo nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi

  

  lắc đầu cười khổ một tiếng.

  

  Với tình huống hiện tại, xem ra anh muốn tiếp tục

  

  ẩn giấu nữa là không được rồi.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Dựa theo kế hoạch nguyên bản, anh sẽ bảo Chu

  

  Hạo  tạo ra một ít động tĩnh để thu hút sự chú ý của

  

  mọi người.

  

  Trần Hạo không rõ tại sao ba anh lại biết được

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   việc này, lại còn phái người trong gia tộc tới.

  

  Nhưng mà bọn họ tới cũng vừa lúc, như vậy thì

  

  nhiệm vụ của anh cũng coi như là hoàn thành.

  

  Sau đó Trần Hạo chậm rãi đứng lên.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Phương Di ngạc nhiên mở to miệng: “Trần Hạo,

  

  cậu đang làm gì vậy?”

  

  Nhóm nữ Hạo  tinh cũng có chút kinh ngạc.

  

  “Người ta đang tìm cậu Trần , một người làm công

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   như cậu đứng lên làm gì?”

  

  “Ha ha ha, ai không biết còn tưởng rằng cậu là vị

  

  kia đấy!”

  

  Nhóm nữ Hạo  tinh cười lạnh rồi châm chọc.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Mọi người cũng bị hành động của Trần Hạo làm

  

  hoảng sợ, ai nấy đều nhìn về phía anh.

  

  “Trần Hạo!”

  

  Triệu Nhất Phàm  chỉ cần liếc mắt một cái là đã

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   nhận ra Trần Hạo, cô lập tức hít thở dồn dập.

  

  Không ngờ Trần Hạo thật sự tới đây.

  

  A? Nếu vậy đêm qua cô uống say, người ôm cô lên

  

  giường rồi còn thay quần áo cho cô thật sự là Trần 

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Hạo ?

  

  Nhất Phàm  nhớ loáng thoáng là hình như cô thấy

  

  được bóng dáng của Trần Hạo.

  

  Hơn nữa, chẳng lẽ anh ta thật là…

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Không cam lòng, hối hận, xấu hổ, giận dữ,… tất cả

  

  cảm xúc xuất hiện cùng một lúc trong lòng Triệu Nhất Phàm .

  

  Nếu như đó là sự thật thì cô làm sao bây giờ?

  

  Lúc trước mình đã cự tuyệt một nhân vật như thế nào?

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Mà Dương Hạ thì sao?

  

  Lúc này cô nàng đang trừng to hai mắt, trên mặt

  

  tràn đầy sự không tin tường.

  

  Trong nháy mắt, cô có một loại cảm giác sợ cái gì

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   thì cái đó tới.

  

  Trần Hạo thật giống như là âm hồn không tan, cô

  

  tới Thục Đô tham gia hoạt động là để tạo sự nổi bật,

  

  nhưng cô không ngờ mình tới đây rồi mà vẫn đụng

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   phải Trần Hạo!

  

  Đúng vậy, hỏi xem ai sợ nhất kết quả này.

  

  Như vậy khẳng định chính là Dương hạ .

  

  Nhưng cô trăm triệu không nghĩ tới, Trần Hạo lại

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   xuất hiện ở ngay đây.

  

  Chẳng lẽ anh ta thật sự là cậu Trần  gì đó?

  

  Gia tộc Trần căn bản không phải là gia tộc

  

  mà Long Giang có thể sánh bằng.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Hơn nữa sau một thời gian không gặp, Dương Hạ cảm thấy Trần Hạo càng thêm thành thục ổn trọng.

  

  Loại trưởng thành này cũng khiến cho Dương Hạ vô cùng không thoải mái.

  

  “Trần Hạo… Anh!”

  

  Phương Bảo Nhi nhìn thấy Trần Hạo đi tới, khuôn

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   mặt đẹp ửng đỏ, cô không khỏi kinh ngạc thốt lên một

  

  tiếng.

  

  Chẳng lẽ anh ta chính là cậu Trần  có hôn ước từ

  

  bé với mình?

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Đừng nói Phương Bảo Nhi , ngay cả Phương Mộng

  

  Hân cũng vô cùng kinh ngạc.

  

  Bà vẫn luôn cho rằng Trần Hạo chỉ là con cháu

  

  bình thường của gia tộc Trần, bà hoàn toàn không ngờ

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   tới, ba của Trần Hạo ba lại chính là Trần Cận Đông.

  

  “Xin chào cậu Trần !”

  

  Ông Phúc nhìn thiếu chủ, khoé miệng cong lên

  

  một nụ cười mỉm, phải biết rằng ông Phúc vẫn luôn là

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   tài xế bên người Trần Cận Đông, ông còn từng ôm Trần 

  

  Hạo  khi còn nhỏ.

  

  Hơn nữa lịch trình giáo dục theo phương pháp

  

  nghèo dưỡng của Trần Hạo vẫn luôn là do ông Phúc

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   phụ trách.

  

  Cho nên mặc dù ông chưa tiếp xúc trực tiếp nhiều

  

  với Trần Hạo nhưng lại vô cùng rõ ràng phẩm hạnh

  

  của cậu ấy, thành thục, ổn trọng, nội liễm, tính cách thì

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   giống phu nhân nhiều hơn.

  

  

  “Cậu Trần !!!”

  

  Đám người phía sau đồng thanh hô to chào hỏi.

  

  Trần Hạo gật đầu: “Chú Phúc, không ngờ mọi

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   người lại tới đây…”

  

  “Lão gia lo lắng một mình thiếu gia ứng phó tình

  

  huống bên này không xong, cho nên phái tôi lại đây

  

  hiệp trợ!”

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Hì hì, lão ca, em là thật sự nhớ anh cho nên mới

  

  tới đây xem anh nha!”

  

  Hoàng Vĩnh Hồng cười nói.

  

  Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, đặc biệt mấy

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   cô nữ minh  tinh kia, miệng há to đến mức có thể nhét

  

  được trứng gà vào.

  

  “Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không có

  

  khả năng!”

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Dương Hạ thì khiếp sợ tới mức vẫn luôn lắc

  

  đầu.

  

  Nói thật, khi cô biết được Trần Hạo là thần hào

  

  Kim Lăng thì đúng là bị thương tâm, khó chịu, nhưng

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   chờ đến khi cô bước gia gia tộc Long thì hết thảy cảm

  

  xúc kia đã biến mất.

  

  Ít nhất thì cô có thể cùng ngồi ngang hàng với

  

  Trần Hạo.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Nghĩ tới đây mới khiến trong lòng cô cân bằng

  

  một ít.

  

  Nhưng còn bây gið thì sao, Trần Hạo lại là cậu

  

  Trần , đại thiếu gia giàu có cấp bậc thế giới, trời ạ.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Gia tộc Long ở trước mặt Trần Hạo hệt như một

  

  con kiến hôi.

  

  Dương Hạ bị kích thích mãnh liệt.

  

  “Gia tộc Phương, hiện tại tôi đại biểu gia tộc Trần

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   tới đưa thọ lễ, như vậy được rồi phải không?”

  

  Trần Hạo cười nói.

  

  Phương Văn Đồng hít vào một hơi, sau đó hơi gật

  

  đầu.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Phương Di thì chạy tới bên cạnh Phương Bảo Nhi .

  

  “A? Bảo Nhi , không thể tưởng được Trần Hạo lại

  

  chính là…”

  

  Phương Di thật sự kinh ngạc, còn Phương Bảo Nhi chỉ biết đỏ mặt gật đầu. Hai cô hoàn toàn không ngờ, thì ra Trần Hạo thật sự là thiếu chủ của gia tộc

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Trần.

  

  Việc tiếp theo trở nên rất đơn giản.

  

  Phương Văn Đồng chỉ có thể đi theo gia tộc Trần

  

  để đàm phán, rốt cuộc gia tộc Phương đã bại lộ.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Trần Hạo tất nhiên mang Phương Mộng Hân và

  

  Tử Nguyệt  rời khỏi đây.

  

  Sau khi tiệc mừng thọ chấm dứt thì nhóm người

  

  của Trần Hạo cũng chuẩn bị rời đi.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Chỉ để lại Dương Hạ đầy mặt không cam

  

  lòng và Triệu Nhất Phàm  tâm tình phức tạp.

  

  “Trần Hạo!”

  

  Dương Hạ xấu hổ và giận dữ đuổi theo,

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   nhưng mà cô lập tức bị bảo tiêu ngăn cản.

  

  “Chuyện gì?”

  

  Nhìn thấy Dương hạ , trên mặt Trần Hạo

  

  hiện lên vài phần chua xót.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Trần Hạo, tôi hỏi cậu, chuyện này rốt cuộc là

  

  sao? Cậu cậu cậu… Cậu là thiếu gia của gia tộc Trần?

  

  Tôi không tin!”

  

  Dương Hạ là đi ra ngoài một mình.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Cô còn tính là bình tĩnh, rốt cuộc có một số việc

  

  không thể để gia tộc Long biết được.

  

  Nhưng mà nếu để Trần Hạo cứ thế mà đi thì

  

  Dương Hạ cũng quá không cam lòng.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Đúng vậy, lúc trước Trần Hạo chính là một anh

  

  chàng nổi danh nghèo kiết xác, nhưng mà vừa mới qua

  

  không bao lâu thì người này lại trở thành thiếu gia có

  

  tiền? Hơn nữa hình như còn là chủ tịch tập đoàn Kim Lăng tương lai.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Chuyện này khiến cho Dương Hạ vô cùng

  

  kinh ngạc.

  

  Dương Hạ muốn biết đáp án, nhưng Trần 

  

  Hạo  lại không nói cho cô.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Vốn dĩ cô cho rằng mình đã có thể sánh bằng Trần 

  

  Hạo , kết quả anh ta lại là con trai của thần hào cấp

  

  bậc toàn cầu, là đại thiếu đỉnh cấp.

  

  Cấp bậc toàn cầu, đây là khái niệm như thế nào a!

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Mà Trần Hạo xem Dương Hạ bày ra dáng

  

  vẻ không hỏi rõ ràng là sẽ không chịu buông tha, anh

  

  chỉ có thể cười khổ giải thích: “Kỳ thật lúc ban đầu thì

  

  tôi cũng cảm thấy rất kinh ngạc, tối hôm đó trở về nhà

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   tôi còn rất thương tâm, nhưng mà sau đó chị của tôi lại

  

  chuyển khoản mấy chục tỷ bảo là cho tôi tiêu vặt. Lúc

  

  ấy tôi nhìn thấy nhiều tiền như vậy thì cũng dọa

  

  choáng váng, sau đó chị ấy nói cho tôi một cái bí mật

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   che giấu nhiều năm, thì ra tôi là bị “nghèo dưỡng””

  

  Trần Hạo bắt đầu giải thích chuyện lúc đó cho

  

  Dương Hạ nghe.

  

  Dương Hạ càng nghe thì đôi mắt càng mở to.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Cứ như vậy một lúc thì cô đã hiểu rõ tất cả mọi

  

  chuyện về Trần Hạo.

  

  “Được rồi, hiện tại cái gì cần biết thì cô cũng đã

  

  biết, tới lúc tôi phải đi rồi!”

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Trần Hạo gật đầu.

  

  “Không được, Trần Hạo, chờ một chút!”

  

  Dương Hạ bỗng nhiên sốt ruột hô một câu.

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận