Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 405

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 19669 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn

   **********

  

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Chương 405: Đêm trước khi xảy ra chuyện

  

  “Trần Hạo, nếu không hai ta hòa hảo lại đi? Cho

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  dù là làm vợ bé của cậu thì tôi cũng đồng ý!”

  

  “Cô nói cái gì?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo trừng to hai mắt, anh nhìn Dương Hạ với ánh mắt không thể tin được.

  

  “A? Tôi… Tôi vừa rồi nói gì đó?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Dương Hạ cũng hoảng hốt, bởi vì khẩn

  

  trương cho nên cô mới buột miệng nói ra những gì

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  nghĩ trong lòng.

  

  Cô ta lập tức hiện lên vẻ mặt xấu hổ.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Tôi… Tôi nói bậy, nhưng mà Trần Hạo này, hai ta

  

  vẫn là bạn bè đúng không?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo cười khổ một tiếng, nhưng mà anh cũng

  

  không có trả lời.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Nếu không còn gì khác thì tôi đi đây!”

  

  Nói xong, Trần Hạo xoay người rời đi, anh đi một

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  cách lưu loát và dứt khoát.

  

  Đã qua lâu như vậy rồi, cái loại cảm tình mới chớm

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  nở đối với Dương Hạ cũng đã sớm chặt đứt.

  

  Trần Hạo đã không còn bất cứ cảm giác gì với cô

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  ta, cho nên anh cũng không định có quá nhiều dây dưa.

  

  Vừa lên xe thì Trần Hạo nhận được một cuộc điện

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thoại, người gọi tới chính là Tô Đồng Hân

  

  Đã gần nửa tháng Tô Đồng Hân không liên lạc anh,

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  nhưng Trần Hạo lâu lâu vẫn gửi cho cô vài tin nhắn.

  

  “Đồng Hân, sao vậy em?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo cười hỏi.

  

  “Anh… Anh xong việc rồi sao?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tô Đồng Hân hỏi.

  

  Trong khoảng thời gian này, Trần Hạo vẫn luôn

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  gửi tin nhắn thông báo cho Tô Đồng Hân biết mình

  

  đang làm gì, ở đâu, cho nên cô biết Trần Hạo đang

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  làm cái gì.

  

  “Xong xuôi mọi việc rồi, hôm nay anh sẽ trở lại

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Thăm cô, nhưng mà trước đó thì anh sẽ tới Thục Xuyên để

  

  tìm em gái!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo cười nói.

  

  “Tốt nha! Phải rồi, nếu anh có tới gặp em thì cố

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  gắng tới đây vào sáng ngày mai, ngày mai em nhận

  

  được nhận được nhiệm vụ phỏng vấn một nhóm khảo

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  sát nước ngoài, trước khi đi em muốn gặp anh! Vô

  

  cùng, vô cùng muốn gặp anh!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tô Đồng Hân cũng không có kể cho Trần Hạo

  

  nghe những ủy khuất mà mình gặp phải trong khoảng

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thời gian này.

  

  Bởi vì ý của chị Trần  Hạo đã quá rõ ràng, đó chính

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  là Tô Đồng Hân cơ hồ không có khả năng tiến vào gia

  

  tộc Trần.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Như vậy cũng có nghĩa là cô và Trần Hạo sẽ

  

  không thể cùng nhau nắm tay đi tới điểm cuối.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Nhưng mà chỉ cần có một tia cơ hội thì Tô Đồng Hân nguyện ý nỗ lực.

  

  Cô muốn nỗ lực chứng Hạo  bản thân không phải

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  một bình hoa chỉ biết ái mộ hư vinh, mà là cô thật sự

  

  có thể ở bên cạnh Trần Hạo và giúp đỡ anh ấy.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Mà đúng là nhờ vào sự nỗ lực này đã giúp Tô Đồng Hân có cơ hội dẫn đội đi lấy tin tức.

  

  Nhưng mà càng là như vậy thì cô càng nhớ tới

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo.

  

  “Được rồi, vậy ngày mai thấy, ngày mai anh sẽ tới

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  gặp em!”

  

  Trần Hạo cười nói.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Hai người hàn huyên thêm vài câu rồi cúp máy.

  

  “Đồng Hân, thế nào rồi? Trần Hạo có tới hay

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  không?”

  

  Tô Mộng Hoàn là bạn cùng phòng và cũng là

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thành viên sẽ cùng đi với Tô Đồng Hân ra ngoài lấy tin.

  

  Lúc này cô nàng đang thu thập đồ vật cần thiết cho

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  ngày mai, thấy Tô Đồng Hân cúp máy cho nên cười hỏi.

  

  Rốt cuộc lần gặp mặt cuối cùng của mọi người thì

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trần Hạo chỉ mới là một vị đại thiếu gia Kim Lăng.

  

  Nhưng mà từ sau ngày đó, bọn họ phát giác Trần

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Hạo  lại là đại thiếu cấp bậc thế giới, hơn nữa còn phi

  

  thường có tiền.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Cái gọi là một khi giá trị con người có sự thay đổi

  

  thì người nọ cũng như là thoát thai hoán cốt.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Mấy người Tô Mộng Hoàn như là chưa từng nhìn

  

  thấy Trần Hạo, cả đám nóng ruột nhìn thấy người thật

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  việc thật.

  

  Lần này ra biển lấy tin tức, Tô Đồng Hân là phóng

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  viên chính cho nên có quyền lợi mang theo hai trợ thủ.

  

  Hai người trợ thủ này khẳng định chính là Tô Mộng

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Hoàn cùng với Ngô Lan Anh.

  

  Tuy rằng trước đó Ngô Lan Anh vẫn luôn âm thầm

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  so tài với Tô Đồng Hân, nhưng mà sau khi trải qua sự

  

  kiện đài truyền hình thì quan hệ giữa hai người đã trở

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  nên rất tốt.

  

  “Anh ấy nói là sẽ tới gặp tớ!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tô Đồng Hân nở nụ cười ngọt ngào.

  

  “Wow, quá tuyệt vời! Trần Hạo đích thân tới đây,

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  tố có thể tưởng tượng trường hợp ngay lúc đó sẽ như

  

  thế nào! Đến lúc đó hội bạn trai đến tiễn chúng ta,

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Đồng Hân, hay là cậu giới thiệu chúng tớ cho bọn họ đi?”

  

  Tô Mộng Hoàn cười nói.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Được rồi!”

  

  Ba người vui vẻ cười nói.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Thùng thùng!

  

  Lúc này có tiếng đập cửa vang lên, sau đó cửa ký

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  túc xá mở ra.

  

  Người mở cửa chính là Nhã Nam.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Đồng Hân, vừa rồi tôi xuống dưới lầu thấy có

  

  chuyển phát nhanh của ba người cho nên nhân tiện

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  mang lên đây!”

  

  Nhã Nam vừa nói vừa đưa cho ba người ba cái hộp

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  bưu phẩm nhỏ.

  

  “Hừ, cảm ơn!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Ngô Lan Anh hừ lạnh một tiếng.

  

  Lần trước chuyện cô ta trợ giúp Dương Hoa Lệ

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  hãm hại Đồng Hân khiến mọi người tức giận vô cùng.

  

  Nhưng mà hiển nhiên là Tô Đồng Hân không có ý

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  so đo, cô cười tiếp nhận hộp bưu phẩm.

  

  “Cảm ơn Nhã Nam!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Đồng Hân, vô cùng cảm ơn cậu, nhờ cậu mà tôi

  

  có cơ hội làm trong một tiết mục của đài truyền hình,

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thật sự cảm ơn!”

  

  “Đừng khách khí, chúng ta đều là bạn tốt mà

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Đúng rồi, mỡ ra nhìn xem trong hộp có gì đi!”

  

  Tô Đồng Hân cười nói.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Trong ký túc xá chỉ có ba người Tô Đồng Hân, hiện

  

  tại còn có thêm Nhã Nam.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Hiển nhiên Nhã Nam cũng muốn thân cận với Tô

  

  Đồng Hân hơn, cho nên cô nàng cũng không có rời đi.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Trời ạ, ai sẽ gửi bưu phẩm cho ba chúng ta,

  

  chẳng lẽ là mấy ông bạn trai? Ha ha, một trăm phần

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  trăm là không phải!”

  

  Tô Mộng Hoàn cười ngốc nghếch.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Tớ nghĩ người gửi là đội khảo sát lần này, rốt cuộc

  

  thì ba người chúng ta cũng coi như là nhân viên của

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  đội khảo sát!”

  

  “Đúng đúng đúng!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Nói xong, ba người bắt đầu mở hộp bưu phẩm.

  

  “A? Đây là cái gì? Mặt dây chuyền? Không giống

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  nha, hình dáng của nó thật là kỳ quái!”

  

  Tô Mộng Hoàn cầm một thứ trông như là mặt dây

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  chuyền lên rồi quan sát một chút. Thứ này có chút

  

  giống mặt trời, tựa như một quả cầu lửa đang cháy.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Đội khảo sát cũng quá kỳ quái, bọn họ gửi cho

  

  chúng ta mặt dây chuyền này để làm gì?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Ngô Lan Anh khó hiểu, “Hơn nữa chẳng hiểu sao

  

  mặt dây chuyền này lại khiến cho tớ cảm thấy không

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thoải mái!”

  

  “Đúng là có chút kỳ quái!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tô Đồng Hân cũng kinh ngạc.

  

  “Thôi thôi, mặc kệ nó! Ngày mai là thời cơ để

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  chúng ta thi thố tài năng, như vậy đi, tối nay chúng ta

  

  đi ra ngoài ăn ngon một bữa, tớ mời!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tô Mộng Hoàn cười to làm quyết định.

  

  “Được đấy! À đúng rồi, Nhã Nam, cậu có muốn đi

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  với chúng tớ không? Chúng ta cùng đi!”

  

  Tô Đồng Hân mở lời mời.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Nhã Nam đương nhiên là gật đầu đồng ý.

  

  Cùng lúc đó, đêm khuya, một chiếc từ phi cơ từ

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Thục Đô bay đi bắc Kinh đã thuận lợi đến nơi.

  

  Sau đó lại có xe chuyên dùng đón đưa một đám

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  người đi tới một cảng tàu.

  

  Giờ phút này, một chỗ ở cảng tàu.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Bốp!”

  

  “Cút đi, thứ đê tiện!”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Một người đàn ông trẻ tuổi tát mạnh vào mặt một

  

  cô gái, hắn ta dùng sức rất lớn cho nên cô gái bị tát

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  ngã xuống đất.

  

  Bên cạnh là cửa một khách sạn ven biển.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Mẹ nó, hiện tại mới nhớ tới tao! Lại còn dám tìm

  

  được tới tận đây, đi tìm chết đi! ”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Người đàn ông kia mắng chửi một câu sau đó lại

  

  giơ chân đạp vào bụng của cô gái kia.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Cô gái bị đánh đau, cuộn tròn trên mặt đất.

  

  Mà cảnh tượng này cũng bị những người chuẩn bị

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  lên thuyền nhìn thấy.

  

  “Nếu mày làm bạn gái mới của tao hiểu lầm, coi

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  chừng tao ném mày xuống biển làm mồi cho cá!”

  

  Người đàn ông nói xong còn muốn đánh tiếp.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Phanh!

  

  Bỗng nhiên tay của hắn ta lại bị ai đó nắm chặt.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Tên đàn ông kia tức giận hét to, nhưng khi hắn

  

  quay lại thì thấy người chặn tay mình là một thanh niên

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  chừng hai mươi mấy.

  

  “Mày… Mày là thằng nào?”

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Mà người nọ chỉ bắt tay của hắn rồi hơi hơi dùng sức.

  

  Tên đàn ông đau đến mức lập tức xin tha.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Người nọ chỉ đá một cái thì tên kia đã văng xa mấy mét.

  

  Tên đàn ông nhìn thấy đội ngũ phía sau người

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  thanh niên nọ, hắn ta tức khắc không dám nhiều lời,

  

  vội vàng chạy vào khách sạn.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Lúc này thì thanh niên mới ngồi xổm xuống rồi

  

  nâng cô gái kia dậy, sau đó anh ta ngẩn người.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Là cô!”

  

  Người thanh niên kinh ngạc nói.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Vừa rồi ở cảng thì anh đã cảm thấy cô gái này rất

  

  quen mắt.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Vốn dĩ anh cũng không định xen vào, nhưng tên

  

  đàn ông kia đánh quá độc ác.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Cho nên anh không đành lòng nhìn một cô gái bị

  

  đánh như vậy.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  Mà cô gái kia đã bị đánh đến không thể đứng lên

  

  nổi, giờ phút này khi cô gái nhìn thấy rõ ràng người nọ

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  là ai, đôi mắt cô lộ ra sự kinh ngạc, đồng thời giống

  

  như là bắt được cọng rớm cứu mạng.

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  “Trần Hạo, là anh sao!?”

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận