Chương 3
" Thế họ biết con cần cuộc sống như thế nào sao , họ đã hỏi con chưa ? Họ chỉ đang cố gắng sống theo điều họ muốn mà thôi . Họ chưa từng để tâm tới con , điều mà họ quan tâm chỉ là lợi ích của họ mà thôi . Còn với con thì có cũng được mà không có cũng chẳng ảnh hưởng gì với họ .
Ngay cả việc liên lạc hỏi han con hằng ngày còn chẳng được. À mà họ có để cho con cách liên lạc nhỉ , con lại tưởng bở rồi cô ơi ? Cô biết không ,nếu tính theo từ khi con có nhận thức cho tới bây giờ thì con gặp họ chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi đó cô.
Đôi khi nếu không nhờ vào bức ảnh cưới của họ thì con cũng chẳng thể nhớ nổi mặt họ . Nhiều khi con ghen tị với các bạn của mình , lúc nào cũng có cha mẹ bên cạnh , mấy bạn ấy luôn được chăm sóc và yêu thương .
Còn con thì sao , con cũng chỉ là một đứa nhỏ còn đang hoc mầm non bình thường thôi mà . Tại sao con không thể giống như bạn bè bình thường , có một cuộc sống bình thường bên cha bên mẹ .
Đó mới là cuộc sống mà con muốn. Chứ không phải lúc nào trở về nhà chỉ có sự âm u lạnh lẽo trong chính căn nhà ấy. Không phải họ muốn sống theo cách sống của họ sao , họ sinh ra con làm gì nhỉ ?"
Sau khi cô tuôn một tràng ấy khiên cô Chi - cô ruột cô cũng phải ngỡ ngàng . Đây có phải lời nói của một đứa trẻ còn chưa vào lớp 1 nên nói hay không ? Hay do sự kìm nén quá lâu nên khiến cho cô bé ấy muốn trải lòng hết một
Điều đó khiến chính bản thân cô - một người đã trải qua những năm tháng ấy cũng phải im lặng cúi đầu không nói một lời . Sau khi các bác sĩ y tá tới kiểm tra hết thảy các chỉ số của Nguyệt Anh , thấy tình hình đã trở nên ổn định hơn thì có bàn giao nói chuyện với cô Chi ngoài phòng bệnh .
Vậy nên Nguyệt Anh cũng không hiểu họ đang nói gì . Một lúc sau cô Chi trở lại với sự mệt mỏi thấy rõ được . Giơ chiếc điện thoại trên tay lên nhìn Nguyệt Anh mà cười gượng
" Nguyệt Anh , cháu nói chuyện với bố mẹ cháu một lát nhé !"
Nguyệt Anh hơi sững người vài giây rồi gật đầu nhưng lại ra hiệu cô Chi đưa sát điện thoại lại để cho hai cô cháu nghe rõ . Chưa kịp để cô bé nói lên câu nào thì một tràng mắng xối xả tới cô được truyền qua đường dây điện thoại
" Nguyệt Anh , có phải là mẹ nuông chiều con quá rồi không ! Để đến mức phải nhờ con bé Chi đưa vào viện . Giở thói kén ăn hay gì. Con lớn rồi cũng đâu còn nhỏ nữa đâu , phải hiểu cho cha và mẹ để kiếm tiền chứ !"
" Phải , mẹ con nói không sai . Lần này biết tốn biết bao thời gian của bọn ta không hả ? Có biết bao nhiêu lãng phí tiền bạc vốn viếc đầu tư không ? Ta phải thông báo cho bảo mẫu dãy dỗ con nghiêm khắc hơn rồi ? Để cho l———. Tút tút ."
Chưa kịp để anh trai mình nói thêm câu nào , Chi đã ngắt kết nối cuộc gọi rồi áy náy nhìn về phía Nguyệt Anh . Bắt gặp ánh nhìn của cô , cô bé chỉ nghiêng đầu đi ra hiệu mình muốn ngủ .
Chi lập tức yên lặng ra ngoài mà gọi điện lại cho anh trai mình mà giải thích tình hình . Vào thời điểm đó cô ruột của Nguyệt Anh - cô Chi mới chỉ 17 tuổi mà thôi vẫn con đang đi học .
Bởi điều đó , khi nói chuyện với anh trai mình vẫn còn chút e dè đối với người anh . Sau khi biết được sự tình tưởng hai bậc phụ huynh ấy phải lo lắng hỏi han nhưng Chi chỉ nhận được một gáo nước lạnh từ họ mà thôi .
" Tưởng chuyện gì to tát chứ , em đừng có làm quá lên . Hai anh chị còn đang bận việc làm ăn. Có gì em tự giải quyết nhé."
" Anh nói thế mà nghe được à , Trần Quốc Thành, đó là con gái ruột của hai người đó. Sao hai người có thể thờ ơ với con bé vậy chứ !"
" Dù gì hai anh chị cũng đang bận , có gì thì em cứ làm đi nhé. Nhớ đừng chiều hư con bé quá , bị đánh có mấy đòn roi thôi mà làm quá nên không. Ngay xưa chị suột ngày ra đồng làm việc quần quật từ sáng tới tối có sao đâu. Do nó có tính tiểu thư trong người đó. Em đừng có để nó giở trò gì nha. Hai anh chụ cúp máy đây , tạm biệt ."
" Alo , hai chị bị sao vậy ?"
Những từ cuối cùng , cô dường như hét lên trong điện thoại. Nhưng vẫn nhận lại cái " tút" "tút" đầy lạnh lẽo.
Giờ thì cô đã hiểu lí do vì sao mà trạng thái của Nguyệt Anh lại suy sụp như vậy . Nếu là cô có khi là gơn chứ ở đó mà bình tĩnh như nó.
Phía bên trong phòng bệnh ấy , từng từ , từng câu , từng chữ đều lọt thẳng vào tai của Nguyệt Anh. Có lẽ lòng cô đã nguội từ ngay giây phút bố mẹ tranh nhau chỉ trích cô mà không chịu hỏi han quan tâm.
Cuối cùng cô vẫn dọn đồ về sống với cô ruột mình. Chỉ có cô luôn chăm sóc cho cô hằng ngày thôi.
Suốt cả quãng thời gian đầy tăm tối ấy chủ có cô Chi là luôn luôn bên cạnh Nguyệt Anh mà thôi . Ngay khi trong thời gian điều trị bệnh tai bệnh viện. Hay cả thời gian kiện tên bảo mẫu ấy nhận hình phạt thích đáng.
Và cả gần 5 năm điều trị tâm lí nữa , bên cạnh Nguyệt Anh chỉ có duy nhất cô Chi . Vì vậy hết thảy , người cô yêu thương nhất và luôn ở vị trí số 1 . Còn những người khác cô cũng đều yêu quý và kính trọng .
Nhưng những vết thương ngày ấy có lẽ không thể chữa lành lại được. Mặc dù có cô Chi bên cạnh nhưng cô ấy cũng chỉ mới 17 - 18 tuổi mà thôi. Vẫn phải học tập nữa , dù vậy chỉ khi có thời gian rảnh lại luôn ở bên cạnh Nguyệt Anh.
Đối với cha mẹ của mình thì hiện tại , cái ranh giới cảm xúc ấy vẫn còn lênh đênh chưa biết cán cân hiện giờ đang nghiêng về phía bên nào nữa . Nhưng trong lòng của cô vẫn có chút mong mỏi nhưng cũng chỉ là chút ít gì đó tình thương của họ . Mong manh quá rồi nhỉ ?
Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ ấy , nước mắt cô đã lăn dài ở trên má từ khi nào . Quả thực bộ dạng hiện tại thật sự rất thảm hại . Thảm hại tới mức thằng Lâm nó đứng ở của nhìn cô một cách "khinh bỉ"
" Chị hai , chị sao vậy ?"
" Sao chị lại khóc ?"
Nhìn hai đứa nhỏ trước mặt mà lòng cô ngổn ngang , thật sự rất khác. Khác một trời một vực luôn . Nhưng rồi nụ cười vẫn nở trên môi cô . Dẫu ngày trước cô có buồn phiền bao nhiêu thì bây giờ cô sẽ sống cho chính hiện tại này .
Dù không có bố mẹ bên cạnh thì sao , hai đứa em này của cô vẫn rất lễ phép và hiểu chuyện . Vẫn là điểm sáng mới cho bản thân cô hướng tới con đường về phía trước . Giống như ông trời đang phát món quà quý giá tới bên cô vậy .
Cô ôm cả hai đứa mà gục mặt xuống , từ tốn chậm rãi bật ra giọng nói khẽ
" Nghe đây , hai đứa phải sống tốt . Sống theo cách mà mình cảm thấy phù hợp với bản thân mình là dược . Đừng vi phạm pháp luật hay trái với đời là được !"
Điều cô mong muốn nhất là hai đứa em của mình thực sự sống tốt. Chứ cô không có thiết than điều gì hơn nữa. Có thể nhìn nhận một cách khách quan thì mong ước của cô hơi nhạt nhẽo thì phải.
Hai đứa tròn xoe mắt nhìn chị của mình , tự nhiên lại nói những lời nói ấy , thật kì lạ mà . Lâm dè dặt đặt tay lên trán Nguyệt Anh mà thăm dò
" Chị có bị ấm đầu không ?"
" Chị đang cảm xúc mà , sao em lại phá đám vậy !"
Oi trời ông hoàng phá vỡ cảm xúc chỉ có thể là Lâm mà thôi , chưa bao giờ cho cô một cái cảm xúc hoàn chỉnh cả. Nguyệt Anh ngừng luôn cái cản xúc vừa rôi , mặt trở lên lạnh tanh mà đánh nhẹ vào vai Lâm.
Bỗng chốc cả căn nhà lại rộn rã tiếng cười đùa. Cơn mưa bên ngoài cũng chẳng biết bao giờ tạnh nữa , mà hạt mưa vẫn nặng trĩu rơi xuống mái nhà.





