Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngân Hà Tĩnh Lặng

Chương 67: Ngoại truyện 2

  Cr art: weibo @ACG小圆酱Chương 67

  Dịch: CP88

  ***

  Văn kiện khó xử lý đã được Ngô tổng mang đi, buổi chiều cùng ngày, Yến Bắc Thần vui vẻ hớn hở về nhà.

  Thời gian này ngày nào Yến Bắc Thần cũng phải tăng ca, đã hai tuần không về nhà ăn tối. Đối với việc hắn bỗng nhiên về nhà, An Hạ cũng cực kỳ ngạc nhiên. Ngạc nhiên qua đi, bảo mẫu nhỏ như muốn bù đắp tiếc nuối cho quãng thời gian dài hắn không về ăn cơm, vung tay làm một lèo sáu món mặn một món canh, khiến Yến Bắc Thần ăn đến là thoả mãn.

  Ăn tối xong, Yến Bắc Thần theo An Hạ đi vào bếp.

  Hai người đều đã ăn cơm xong, nhưng không giống với Yến Bắc Thần, bảo mẫu nhỏ vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Đầu tiên cô dọn bàn ăn đã bị bọn họ càn quét gần sạch bách vào bếp, sau khi rửa sạch thức ăn thừa thì bỏ bát đũa vào bồn rửa bát.

  Tạm để bát đũa ở đó, bảo mẫu nhỏ cầm khăn lau vào nhà ăn lau bàn.

  An Hạ tay chân nhanh nhẹn, làm việc gì cũng nhanh. Cô cầm khăn đi lau bàn ăn, lại quét một lượt phòng ăn, cầm chổi lau nhà lau sàn. Làm xong những việc này, An Hạ quay lại dọn phòng bếp.

  Nhưng lúc cô quay lại phòng bếp thì đã thấy Yến Bắc Thần đang đứng cạnh bồn rửa bát, tay dính đầy bọt xà phòng.

  An Hạ: "..."

  An Hạ ngẩn người nhìn một màn này hai giây, sau đó vội vàng bỏ khăn lau xuống, đi nhanh tới bên cạnh hắn. Cô đưa tay muốn nhận lấy chiếc đĩa trong tay Yến Bắc Thần, nhưng hắn lại tránh sang một bên, nói với An Hạ.

  "Ăn no quá."

  Hôm nay bảo mẫu nhỏ nấu quá nhiều món, tuy vẫn là sáu món mặn một món canh như trước đây, nhưng lượng thức ăn rõ ràng nhiều hơn. Gần đây cô đều về nhà ăn cơm với chị gái và Tiêu Tiêu, lượng cơm cũng nấu theo thói quen lúc ở bên kia, nhưng Yến Bắc Thần không phải người ăn nhiều.

  Chẳng qua sau khi sống chung với bảo mẫu nhỏ, Yến Bắc Thần cũng bị ảnh hưởng từ những phẩm chất tốt đẹp của cô, dù là ăn no cũng sẽ cố gắng ăn hết phần của mình.

  Nhưng ăn no dù sao cũng là ăn no, cơ thể phải chịu gánh nặng. Yến Bắc Thần nói xong, động tác của An Hạ hơi dừng lại, Yến Bắc Thần bỏ đĩa vào bồn rửa bát, cười nói: "Em cho tôi hoạt động tí để tiêu cơm đi. Mà em cũng đâu có nhàn rỗi, còn phải dọn bếp nữa đúng không nào?"

  An Hạ: "..."

  An Hạ có thói quen nấu nướng rất tốt. Trong lúc đun nấu sẽ tiện tay cầm khăn lau bàn bếp, dù vội vàng nấu xong sáu món mặn một món canh vẫn sẽ giữ cho bàn bếp sạch sẽ. Nhưng dù bàn bếp được giữ sạch thì sau khi rửa bát cô vẫn sẽ quen tay lau lại một lần. Ngoài ra còn có quét tước lau dọn, lau chùi dụng cụ nhà bếp, đã thành một quy trình lưu loát, cô và Yến Bắc Thần sống ở đây đã lâu, phòng bếp vẫn luôn giữ vẻ mới tinh sạch sẽ như khi mới chuyển đến.

  Lời này của Yến Bắc Thần không giống như đùa giỡn. Lượng cơm hôm nay của hắn quả thật nhiều hơn so với trước đây. Hơn nữa với chuyện mà Yến Bắc Thần muốn làm, không cần biết là gì, An Hạ đều sẽ đồng ý. Cho nên sau khi Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ không xoắn xuýt chuyện hắn rửa bát nữa, cô cầm khăn bắt đầu lau chùi bàn bếp.

  An Hạ quay đi bận rộn việc của mình rồi, phòng bếp bắt đầu trở nên yên tĩnh. Ngoại trừ tiếng nước chảy và tiếng bát đũa va chạm thì không còn âm thanh nào quá ồn.

  Yến Bắc Thần đứng cạnh bồn rửa bát rửa mấy cái đĩa. Hắn rất ít làm việc nhà, nhưng vẫn biết rửa bát. Tuy rửa bát nhưng hắn vẫn để ý động thái của An Hạ, thấy cô lúc thì lau chỗ này, lúc lại chà chỗ kia, ánh nắng chiều tiến vào, không khí mang theo hơi thở nhàn hạ của mùa hè.

  Hiện tại đã sang tháng sáu, ngày dài đêm ngắn, nhất là ở bờ biển phía Nam này, mặt trời vào bảy giờ tối còn chưa chịu xuống núi. Trời chiều bên ngoài cửa sổ đối diện, tay của Yến Bắc Thần hứng dưới vòi nước, vừa rửa bát đũa vừa nói với An Hạ.

  "Mùa hè đến rồi."

  Đúng là mùa hè đến rồi.

  Tháng năm, thành Nam mới chỉ tiến vào mùa hạ, sang đến tháng sáu thì đã là giữa hè. Bờ biển vào lúc chạng vạng tối, gió thổi qua mang theo nóng ẩm, gần đây thời tiết ở thành Nam cũng không phải quá lý tưởng, vẫn luôn đổ mưa, hôm nay là một ngày nắng hiếm thấy.

  Yến Bắc Thần dứt lời, An Hạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó quay sang làm thủ ngữ với Yến Bắc Thần.

  An Hạ: Hôm nay em nghe thấy tiếng ve.

  Yến Bắc Thần hơi ngạc nhiên: "Ồ?"

  An Hạ mỉm cười.

  Khác với lúc trước khi An Hạ sống ở tỉnh lẻ, thành Nam chính là thành phố lớn. Mà ở thành phố lớn thì tiếng ve mùa hạ là một hiện tượng xa xỉ hiếm lạ. Giống như lúc An Hạ còn nhỏ, cô và chị gái cùng đi bắt ve sầu. Nhà cô ở một thị trấn nhỏ phía bắc, khá gần mấy ngôi làng phía dưới. Ở các ngôi làng thường có rất nhiều vườn trái cây, cũng có rất nhiều ve sầu.

  Có lẽ Yến Bắc Thần chưa từng trải nghiệm những điều này.

  Đúng là Yến Bắc Thần chưa từng trải nghiệm những điều này, cho nên khi An Hạ kể chuyện trước đây, trong mắt hắn hiện lên hứng thú rõ ràng. Hắn quay đầu nhìn ra biển ngoài cửa sổ, không mấy hứng thú nói: "Cả ngày ở cạnh bờ biển cũng chán."

  "Mùa hè vẫn phải đi rừng chơi." Yến Bắc Thần nói.

  Xong, hắn lại tiếp: "Chúng ta đi rừng chơi đi."

  An Hạ vốn cũng chỉ nói vậy thôi, không ngờ Yến Bắc Thần lại nổi hứng đi chơi. Cô ngẩn ra mất hai giây, sau đó nhìn sang hắn.

  Ánh mắt của bảo mẫu nhỏ nhìn hắn mang theo tâm trạng phức tạp và muốn nói lại thôi, cô giống như muốn nhắc nhở Yến Bắc Thần gì đó. Chẳng qua Yến Bắc Thần không cần được nhắc nhở, hắn đã tự nhớ ra gần đây bản thân rất bận rộn.

  Yến Bắc Thần thoáng cái như chiếc lá héo.

  "Bỏ đi, dạo này không rảnh."

  Nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ thất vọng của Yến Bắc Thần, An Hạ khẽ cười với hắn, nâng tay lên.

  [Có thời gian thì đi.]

  "Em có đi với tôi không?" Rõ ràng là Yến Bắc Thần đã được an ủi, cười hỏi cô.

  [Đương nhiên là đi cùng nhau.]

  [Thiếu gia đi đâu em theo đó.]

  Bảo mẫu nhỏ nâng tay, nghiêm túc trả lời hắn. Yến Bắc Thần đọc được câu trả lời của cô, ý cười dần đậm hơn.

  "Em đúng là càng ngày càng giỏi làm tôi vui vẻ." Yến Bắc Thần nói.

  Nghe xong lời này của Yến Bắc Thần, An Hạ im lặng cười.

  -

  Tuy không thể đi rừng chơi, nhưng đi chỗ gần đây uống trà sữa thì vẫn được.

  Gần đây Yến Bắc Thần làm việc bận rộn, đã lâu rồi không dẫn An Hạ ra ngoài sau bữa tối. Nghe hắn nói sẽ đưa cô ra ngoài uống trà sữa, An Hạ cực kỳ vui vẻ.

  Dọn bếp xong, Yến Bắc Thần cho An Hạ chọn một chiếc xe thể thao rồi phóng như bay đưa cô đến trung tâm thương mại gần đó.

  Một quán trà sữa sau khi ghé vài lần đã không còn gì mới lạ, nên bây giờ khi đưa An Hạ đi uống trà sữa, Yến bắc Thần sẽ đưa cô đến các quán trà sữa khác nhau. Đến trung tâm thương mại rồi, Yến Bắc Thần dẫn An Hạ lên quán trà sữa mới khai trương trên tầng cao nhất, mua hai cốc vị khác nhau.

  Mua trà sữa xong, Yến Bắc Thần đưa một cốc cho An Hạ, cô nhận lấy, thuần thục cắm ống hút vào.

  Buổi tối Yến Bắc Thần ăn hơi nhiều, dù đã xung phong rửa bát nhưng cũng không tiêu được bao nhiêu. Ngược lại là An Hạ, tuy cũng ăn nhiều nhưng vì dọn dẹp hồi lâu nên đã tiêu hoá gần hết, lúc uống trà sữa uống đến là vui vẻ thoả mãn.

  Yến Bắc Thần nhìn cô thoả mãn đến mức khoé mắt cong cong, không khỏi khẽ cười một tiếng.

  An Hạ đã được uống trà sữa rất nhiều lần. Dưới sự dẫn dắt của Yến Bắc Thần, cô đã được thử hầu hết các vị, nhưng mỗi lần đi uống trà sữa, ký ức vui vẻ của nó mang đến cho cô nhiều sự thoả mãn hơn là bản thân cốc trà sữa đó.

  An Hạ hút trân châu, thoả mãn đến híp cả mắt.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận