Chương 68: Ngoại truyện 3
Cr art: weibo @奶黄煎饺Chương 68
Dịch: CP88
***
Hai người vốn đến đây để mua trà sữa, đã mua xong rồi, hai người vốn nên chuẩn bị quay về. Nhưng khi An Hạ theo sau Yến Bắc Thần đi vào thang máy, hắn bỗng nhiên nói.
"Đi xem phim đi."
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn.
Rõ ràng xem phim là kế hoạch bộc phát, Yến Bắc Thần nhìn thấy tấm áp phích tuyên truyền mới nghĩ tới.
Thấy An Hạ ngẩng đầu nhìn mình, Yến Bắc Thần nói: "Dù sao về cũng không có việc gì làm, xem phim giết thời gian thôi."
Đối với kế hoạch bất ngờ này của Yến Bắc Thần, An Hạ không có ý kiến gì. Cô uống trà sữa, gật đầu với Yến Bắc Thần.
-
Chuyện xem phim được quyết định, hai người đi về phía rạp chiếu phim.
Trung tâm thương mại này tuy được xây ở bờ biển ngoại thành, nhưng vì xung quanh là khu biệt thự của người giàu nên nơi này được xây cực kỳ xa hoa, mọi thứ cũng rất đầy đủ, đương nhiên không thể thiếu rạp chiếu phim.
Rạp chiếu phim ở tầng bốn, Yến Bắc Thần dẫn An Hạ đi thẳng qua đó. Đang là tháng sáu, thời tiết dần nóng lên, lượng người đi vào trung tâm thương mại lớn hơn hẳn, rạp chiếu phim cũng không phải ngoại lệ. Hơn nữa sắp nghỉ hè rồi, một vài bộ phim cho mùa hè lần lượt được công chiếu, khá là nhiều lựa chọn.
Ngoài cửa rạp chiếu phim, trái phải hai bên treo những tấm áp phích tuyên truyền phim, ước chừng tám bộ. Yến Bắc Thần cho An Hạ chọn, bản thân thì đi mua bỏng ngô và coca.
Hắn không ăn nổi nữa, nhưng xem phim thì không thể thiếu hai thứ này. Mua bỏng và nước xong, Yến Bắc Thần quay về bên cạnh An Hạ, nói với An Hạ vẫn còn đang nghiên cứu mấy tấm áp phích phim.
"Sao rồi? Chọn được chưa?"
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ cầm trà sữa quay đầu nhìn hắn, sau đó chỉ về phía một tấm áp phích.
Hắn nhìn theo hướng bảo mẫu nhỏ chỉ, lúc nhìn thấy tên của bộ phim, Yến Bắc Thần: "..."
Đang là nghỉ hè nên có rất nhiều phim, hơn nữa đầy đủ chủng loại, cái gì cần có đều có. Có mấy bạn nhỏ đi xem hoạt hình, học sinh trung học đi xem phim thanh xuân, người trưởng thành xem phim tình yêu, thanh niên văn nghệ xem phim văn nghệ, thậm chí có cả phim hành động.
Trong số nhiều lựa chọn như thế, An Hạ lại chọn một bộ phim kinh dị.
Hơn nữa đây còn là phim kinh dị Trung Quốc, trên áp phích là kiểu kiến trúc quen thuộc, những chiếc đèn lồng màu đỏ, chỉ nhìn một tấm hình thôi đã khiến người ta có cảm giác hít thở không thông rồi.
Yến Bắc Thần liếc tấm áp phích một cái, da dầu tê dại, hắn quay đầu nhìn sang An Hạ, nói.
"Sao em cứ toàn thích những thứ đáng sợ thế nhỉ."
An Hạ: "..."
Lúc trước ngồi tàu lượn siêu tốc với cô, Yến Bắc Thần đã nghĩ đây là mức khiêu chiến lớn nhất với hắn rồi, kết quả là hôm nay An Hạ lại muốn đưa hắn đi xem phim kinh dị.
Yến Bắc Thần dứt lời, rõ ràng An Hạ cũng đã nhớ lại ký ức về ngày đi tàu lượn siêu tốc kia. Cô quan sát sắc mặt của Yến Bắc Thần, nâng tay.
[Thế chúng ta xem cái khác.]
Thật ra An Hạ cũng chỉ chọn bộ phim mà mình thấy hứng thú nhất trong số này thôi, mà cô cũng không chỉ hứng thú với mỗi bộ này, chọn một bộ khác cũng được.
"Xem bộ này đi."
An Hạ còn chưa kịp chọn lại bộ khác, Yến Bắc Thần đã lên tiếng.
An Hạ lại quay đầu nhìn sang hắn, thấy Yến Bắc Thần đang nhìn tấm áp phích mang hơi thở khủng bố kia.
"Con người chính là như vậy."
"Càng sợ hãi lại càng muốn xem thử."
Nghe Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ: "..."
Xác nhận xong bộ phim muốn xem, Yến Bắc Thần đi mua vé. Phim kinh dị không có đông người xem, bên trong chỉ có thưa thớt vài ghế có người ngồi.
Yến Bắc Thần và An Hạ ngồi vào ghế, trước khi phim bắt đầu, màn hình chiếu vài mẩu quảng cáo, bầu không khí vẫn còn khá ổn.
Đối với bộ phim này, lúc bắt đầu An Hạ còn tràn đầy hứng thú muốn xem, nhưng về sau rõ ràng là Yến Bắc Thần tỏ sự hứng thú lớn hơn nhiều.
Quả thật giống như lời Yến Bắc Thần, càng là thứ đáng sợ thì người ta càng không nhịn được muốn xem thử.
Nhưng muốn xem thử là một chuyện, sợ vẫn là sợ.
Phim còn chưa bắt đầu, đèn trong phòng chiếu phim vẫn chưa tắt.
Yến Bắc Thần tựa lưng vào ghế, nhìn quảng cáo chiếu trên màn hình.
An Hạ quan sát Yến Bắc Thần một lúc, không chắc chắn lắm nâng tay hỏi hắn.
[Thiếu gia chắc chắn là được chứ ạ?]
An Hạ vẫn nhớ lần trước ngồi tàu lượn siêu tốc, cô không muốn bắt Yến Bắc Thần phải làm chuyện khiến bản thân mệt mỏi, không cần biết là vì cô hay vì hắn.
Mà sau khi đọc xong ý tứ của An Hạ, còn có lo lắng trong mắt cô, Yến Bắc Thần biết cô đã nhớ lại chuyện ngồi tàu lượn siêu tốc lần trước.
"Được." Yến Bắc Thần trả lời An Hạ, còn bổ sung thêm: "Cái này không giống lần kia, chơi trò đó vừa chóng mặt vừa buồn nôn, xem phim này cùng lắm là sợ thôi."
Đúng là phim kinh dị không giống chơi mấy trò mạo hiểm, nó chỉ tra tấn tinh thần con người ta mà thôi.
Sau khi vào phòng chiếu phim, nhìn từ biểu hiện của Yến Bắc Thần thì có vẻ đúng là không khoa trương đến thế, nói với cô xong, hắn quay đầu tiếp tục xem quảng cáo.
Thấy Yến Bắc Thần có vẻ không có vấn đề gì thật, An Hạ cũng quay đầu nhìn về phía màn hình.
Chợt, cô nghe thấy hắn nói: "Nhưng em nhớ để ý tôi nha, tôi sợ."
"Đến lúc đó nếu sợ đến mức hét lên, tôi có thể hét bằng giọng nữ không?"
"Thế thì người khác sẽ tưởng là em hét."
"Dù sao cũng là đàn ông lớn tướng rồi, xem phim đến mức la hét ầm ĩ có hơi mất mặt."
An Hạ: "..."
--- Lời tác giả ---
An Hạ: Người bình thường cần mặt mũi sẽ không nói ra yêu cầu đó đâu
Yến tổng: Ưm~





