Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 124: Lừa mình dối người

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9857 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 124 Lừa mình dối người  

   Bạch Nhược Hy nấu canh ở trong

   bếp, cẩn thận múc ra.

   Kiêu Huyền Hạo tắm nước nóng

   trong phòng khách ở tâng một. Anh

   mặc bồ đồ mới mà Bạch Nhược Hy

   mua cho Kiều Huyền Thạc hai ngày

   trước rồi ngồi trên sofa trong phòng

   khách lau tóc.

   Bị ướt mưa, lại tắm nước nóng, men

   say trong anh cũng biến mất.

   “Anh Hai, anh uống chén canh này

   đi. Cẩn thận bị cảm.”

   Kiều Huyên Hạo vội vàng đứng dậy

   nhận lấy.

   Bạch Nhược Hy ngôi xuống kế bên.

   Tâm trạng buồn bã, mệt mỏi hỏi:

   “Là anh Ba đưa anh tới tìm em

   sao?”

   “Ừ” Kiều Huyền Hạo cầm chén canh

   lên uống, tâm tình cũng dễ chịu hơn

   không ít.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, trong lòng

   như có tảng đá ngàn cân đè nặng

   rất khó chịu.

   Không muốn tiếp tục hỏi chuyện

   của Kiều Huyền Thạc nữa. Như vậy

   sẽ khiến cô không còn dũng khí

   sống tiếp.

   “Cha mẹ và ông nội vẫn ổn chứ?”

   Kiêu Huyền Hạo buông chén canh

   xuống, hít sâu một hơi rồi nhìn bàn

   trà, nhỏ giọng nói: “Em không cần

   quan tâm đến bọn họ sống có tốt

   không. Em chỉ cần biết anh không

   ổn chút nào là được.”

   “Xin lỗi, anh Hai.” Bạch Nhược Hy

   cúi đầu, hổ thẹn miết móng tay.

   Kiều Huyền Hạo dựa lên ghế, ngẩng

   đầu nhìn cô nghiêm túc nói: “Nhược

   Hy, anh Hai đưa em ra khỏi chỗ

   này.

   Bạch Nhược Hy cười khổ: “Không

   phải em bị câm tù mà là do em tự

   nguyện ở đây. Đây là nhà của em.”

   “Đây là nhà của Kiều Huyền Thạc,

   không phải nhà của em.” Giọng điệu

   Kiều Huyền Hạo trâm trọng hơn vài

   phân, nghiêm khắc nói: “Anh biết

   em sợ quyền thế của Kiều Huyền

   Thạc nên không dám làm trái ý nó,

   không dám phản kháng. Dù cho cả

   thế giới này đều sợ nó thì Kiều

   Huyền Hạo anh cho dù chết cũng sẽ

   bảo vệ em. Anh sẽ không để…”

   Kiêu Huyền Hạo còn chưa dứt lời,

   Bạch Nhược Hy đột nhiên ngắt lời,

   nói như định đóng cột: “Em yêu anh

   ấy”

   “. “Kiều Huyền Hạo đột nhiên im

   bặt, nhất thời kinh ngạc sững sờ,

   lúng túng nhìn Bạch Nhược Hy hoàn

   toàn không cách nào phản ứng lại.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy khó chịu

   đến sắp phát điên. Cô rõ ràng biết

   nói những lời này sẽ khiến Kiều

   Huyền Hạo bị tổn thương nhưng cô

   vẫn cảm thấy mình cần phải nói.

   “Không phải em sợ lại kính nể anh

   ấy, càng không phải là anh Ba cấm

   em không được liên lạc với anh. Là

   em không biết phải đối mặt với anh

   thế nào. Em biết anh Hai đối với em

   rất tốt, là người anh thương yêu em

   nhất trên đời. Em tưởng anh chỉ đối

   xử với em như tình anh em. Em biết

   tình cảm của anh là tình yêu nên em

   không biết phải giải quyết thế nào,

   không biết phải đối diện thế nào

   nên mới trốn tránh anh.”

   Kiêu Huyền Hạo cười nhạt, khổ sở

   trào phúng: “Em nói em yêu Kiều

   Huyền Thạc sao? Em coi anh là

   thằng ngốc hả? Không thích anh

   cũng không sao. Tại sao lại phải nói

   dối như vậy?”

   “Em không nói dối.” Bạch Nhược Hy

   căng thẳng ngước lên, nhìn về phía

   Kiêu Huyền Hạo.

   Kiêu Huyền Hạo cười lạnh lùng, dựa

   lên ghế sofa, bày ra bộ mặt không

   tin: “Em nói câu này không ai tin cả.

   Em biết tại sao người trong nhà đều

   phản đối chuyện kết hôn giữa em

   với em Ba không?”

   … Bạch Nhược Hy Im lặng.

   “Trừ việc hai đứa làm trái với luân

   thường đạo lý thì điều quan trọng

   nhất là không người nào tin em thật

   lòng thật dạ thích em Ba. Trong

   lòng mọi người em là có ý đồ riêng,

   cả cha mẹ em đều nghĩ như vậy.”

   Bạch Nhược Hy cười khổ, chầm

   chậm cúi đầu. Cô cảm thấy rất bi

   thương, rốt cuộc mình đã làm sai

   cái gì?

   Kiều Huyền Hạo cảm khái thì thâm:

   “Nhược Hy, đừng có tự lừa mình dối

   Chương 124 Lừa mình dối người

   người nữa. Đừng nói anh không tin

   câu này của em. Anh đoán em Ba

   cũng không tin em thật lòng thích

   nó.”

   Bị anh ấy đoán trúng rồi.

   Quả thật Kiều Huyền Thạc không

   tin.

   Tim Bạch Nhược Hy run rẩy. Chuyện

   cô luôn nghĩ không thông, hóa ra

   mọi người đều nhìn thấu.

   “Tại sao tất cả mọi người đều không

   tin em thật lòng thích anh Ba chứ?”

   Bạch Nhược Hy chua chát hỏi lại.

   Kiều Huyền Hạo đứng dậy, tâm tình

   trở nên thoải mái giống như đã nhìn

   thấu lòng Bạch Nhược Hy, tràn đầy

   tự tin mở miệng: “Tính cách em Ba

   lạnh lùng, không thích người khác

   lại gân. Lúc nhỏ quả thật đối xử với

   em không tệ, có quan hệ rất tốt với

   em nhưng nếu anh không nhớ lầm

   thì từ lúc nó bắt đầu xung quân, em

   đã đoạn tuyệt mọi thư từ qua lại với

   nó. Cho dù gặp lại cũng không khác

   gì người lạ. Không có giao lưu,

   không có quan hệ, thậm chí còn lờ

   mờ có thể cảm nhận được sự bài

   xích giữa hai đứa với nhau.:

   “Vậy thì thế nào?”

   “Mười năm nay, em đối xử với ai là

   tốt nhất?”

   Bạch Nhược Hy buột miệng nói:

   NA. –

   “Người em ÿ lại nhất là ai?”

   “Anh.”

   “Người thân mật với em nhất là ai?”

   “Anh.”

   Kiều Huyền Hạo đi đến trước mặt

   Bạch Nhược Hy, ép tay lên thành

   ghế sofa rồi dựa sát vào người cô.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, vội vàng lùi

   lại dán chặt vào ghế sofa, căng

   thẳng nhìn anh.

   Kiều Huyền Hạo cắn răng: “Em hoàn

   toàn không thân thiết gì với Kiều

   Huyền Thạc. Yêu đương gì với người

   lạ chứ? Nếu như là yêu, đáng lễ ra

   người em yêu nhất là anh.”

   Bạch Nhược Hy yếu ớt mở miệng:

   “Anh Hai, em… em chỉ xem anh như

   anh trai.

   Kiêu Huyền Hạo tức giận đến nỗi

   sắc mặt trâm xuống, nắm chặt tay

   tức giận nói: “Em lừa mình dối

   người. Nói mấy câu như em yêu

   Kiêu Huyền Thạc thế này không

   cảm thấy tức cười lắm sao?”

   Bạch Nhược Hy châm chậm nhắm

   mắt, im lặng.

   Lòng rất mệt mỏi.

   Tại sao mấy người này đều thích áp

   đặt tư tưởng của mình để đoán lòng

   cô, tự sắp đặt cho cô.

   Bi ai biết bao nhiêu!

   Kiêu Huyền Thạc không tin cô.

   Ngay cả Kiều Huyền Hạo cũng cảm

   thấy là cô tự lừa mình dối người.

   Nếu như cô hét lên với thế giới: Cô

   yêu Kiều Huyền Thạc.

   Có phải những người này chỉ cười

   cho qua, xem cô như đồ thần kinh

   tống vào bệnh viện không?

   Bạch Nhược Hy hít sâu, dùng tay

   đẩy Kiều Huyền Hạo ra rồi đứng dậy

   vô lực thì thào: “Anh Hai, trời không

   còn sớm nữa. Em đi vào bếp nấu

   chút đồ cho anh ăn. Ăn xong thì anh

   về nhà sớm đi.”

   Kiều Huyền Hạo nhìn bóng lưng cô

   độc của cô, thêu thào van xin:

   “Nhược Hy, rời khỏi chỗ này, rời khỏi

   Kiều Huyền Thạc để anh giúp em

   thoát khỏi bể khổ có được không?”

   Bạch Nhược Hy dừng bước, quay

   lưng lại với Kiều Huyền Hạo lạnh

   nhạt nói: “Anh Hai, bất kể anh có tin

   hay không, em thật lòng yêu anh ấy.

   Từ lúc có ký ức tới nay, trong lòng

   em chỉ có một người đàn ông duy

   nhất là anh ấy.”

   Kiều Huyền Hạo đau khổ ngồi bệt

   xuống ghế, cúi đầu hít thở rồi

   nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng

   nói nữa. Anh sẽ không tin đâu.”

   Cô cũng không muốn nói, cô rất

   mệt mỏi, có nói ra cũng không ai

   tin.

   Bạch Nhược Hy đi vào bếp.

   Mười phút sau, cô bưng bát mì đi ra

   nhưng Kiều Huyền Hạo đã đi rồi.

   Bưng bát mì trong tay, cô thân thờ

   nhìn phòng khách trống không hồi

   lâu.

   Chốc lát.

   Cô đặt bát mì lên bàn, kéo ghế ra

   ngồi xuống.

   Mưa từ từ ngớt, sắc trời cũng dần

   dần tối.

   Trong phòng tối đen như mực, bầu

   không khí thê lương bao trùm,

   không có sức sống.

   Vườn không nhà trống, cô thấy cả

   người lạnh lẽo, cơn lạnh từ trong tim

   thấm ướt ra ngoài.

   Cô sờ hai vai.

   Nhìn bát mì trước mặt, cô không hề

   muốn ăn chút nào. Lúc sờ túi quân

   lại phát hiện điện thoại không có

   bên cạnh.

   Cô đứng dậy đi về phía cửa, nhặt

   điện thoại dưới đất ở ngay cửa lên.

   Xem đồng hồ, hóa ra đã hơn sáu giờ

   tối.

   Anh Ba cô quả thật không trở về rồi.

   Bạch Nhược Hy cầm điện thoại

   Xoay người đi vào bàn.

   Cô đặt điện thoại lên bàn rồi cầm

   đũa lên bắt đầu ăn.

   Cô im lặng an ủi bản thân.

   Không có chuyện gì to tát. Không

   phải nửa đời sau này của mình cũng

   trải qua như vậy sao?

   Cũng không phải là lần đầu đau khổ

   như vậy. Chỉ cân ăn no rồi quay vê

   phòng ngủ một giấc. Không chết

   được.

   Ngày mai mặt trời lại mọc, có lẽ cô

   còn có thể nhìn thấy cầu vồng sau

   mưa.

   Cô cúi đầu ăn mì, bất tri bất giác

   nước mắt cứ thế rơi xuống làm

   nhòe tâm mắt nhưng vẫn tiếp tục

   không dừng lại.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận