Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 125: Yêu cầu của anh Hai

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9912 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 125 Yêu cầu của anh Hai  

   Mưa rơi cả một ngày.

   Ngày hôm sau, bầu trời như được

   gột rửa, trong vắt như gương. Mây

   trắng lãng đãng trôi trên nền trời

   xanh thẫm. Mặt trời dân nhô lên

   khỏi đỉnh đầu.

   Bạch Nhược Hy đứng bên ngoài ban

   công nhìn về phía đường chân trời

   nơi xa. Mặc dù không thấy cầu vồng

   sau mưa nhưng không khí lại mát

   mẻ dễ chịu vô cùng.

   Mất ngủ cả đêm, nhìn cô lúc này lại

   càng lộ ra vẻ mệt mỏi.

   Tâm tình ngột ngạt. Dù lúc này có

   nằm xuống giường cũng không

   chợp mắt được.

   Hóng gió ngoài ban công một lát,

   cô xoay người vào phòng.

   Tắm rửa sạch sẽ, đổi bộ quần áo

   mới rồi cầm túi xách ra ngoài.

   Vừa ra khỏi cửa đã thấy chiếc

   Sedan quen thuộc. Lúc cô còn sững

   sờ thì cửa đã mở, Kiêu Huyền Hạo

   nhanh chóng xuống xe, mỉm cười

   dịu dàng thân thiết như bình

   thường.n

   Đọc Full tại truyen.one

   “Chào buổi sáng, Nhược Hy.”

   Chào hỏi xong, anh liền xông tới chỗ

   cô. Bạch Nhược Hy nhìn thấy nụ

   cười ấm áp của anh liền cảm thấy bi

   thương dội lên trong lòng.

   Anh Hai cô giống như người không

   có chuyện gì, vẫn như trước kia, dịu

   dàng đưa tay đặt lên vai cô, cúi đầu

   ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp rồi

   ấm áp nói: “Hôm qua ngủ có ngon

   không? Nhìn sắc mặt em rất kém.”

   “Anh Hai, sao anh lại tới?” Bạch

   Nhược Hy lạnh nhạt mở miệng hỏi.

   Kiều Huyên Hạo ôm lấy vai cô đi ra

   xe, mở cửa rồi nhẹ nhàng đẩy cô

   vào trong: “Anh tới đưa em đi làm.”

   “Em không có đi làm.”

   “Anh biết.” Kiều Huyền Hạo cười

   nhẹ. Sau khi để cô ngồi ổn định liên

   cúi người xuống định kéo dây an

   toàn cho cô.

   Bạch Nhược Hy vội vàng thắt dây an

   toàn: “Tự em làm là được rồi.”

   Kiều Huyền Hạo kinh ngạc, nhìn một

   bên sườn mặt của cô hồi lâu mới

   nặn ra nụ cười khổ, thì thầm: “Nói

   với anh em muốn đi đâu, số điện

   thoại, tình trạng bây giờ, tính toán

   thế nào. Anh muốn biết tất cả về em.

   Bạch Nhược Hy bất lực cúi đầu im

   lặng.

   Kiều Huyên Hạo đóng cửa rồi xoay

   người ngôi vào ghế lái khởi động xe.

   Chiếc xe cao cấp chạy băng băng

   trên đường đông đúc xe cộ.

   Sau khi chạy ổn định, Kiều Huyền

   Hạo đưa điện thoại cho Bạch

   Nhược Hy rồi nhìn đường phía

   trước: “Nhập số điện thoại em đang

   dùng vào.’

   Loại yêu câu nho nhỏ thế này, Bạch

   Nhược Hy hoàn toàn không có lý do

   gì từ chối.

   Cô nghe lời cầm điện thoại lên rồi

   nhập số điện thoại của mình vào.

   Kiều Huyên Hạo nghiêng đầu liếc

   nhìn cô, thấy cô nghiêm túc nghe lời

   đang nhập số, khóe miệng không

   nhịn được lộ ra nụ cười dịu dàng.

   “Nói tình trạng của em xem nào.

   Mấy ngày nay đã làm cái gì, còn có

   chuyện của em Ba rốt cuộc là thế

   nào.

   “Anh Hai…” Bạch Nhược Hy mệt mỏi

   gọi, giọng nói nhiều hơn vài phần

   không tình nguyện nhắc tới.

   Kiều Huyền Hạo không dễ gì để cô

   phản đối nên ngắt lời: “Đã coi anh

   như anh Hai thân yêu nhất thì có gì

   mà không thể nói với anh chứ. Ý tứ

   của em Ba bây giờ đã rất rõ ràng rồi,

   em còn lo cái gì?”

   Bạch Nhược Hy đặt điện thoại của

   anh lên ghế bên cạnh. Cả người trở

   nên vô lực, từ từ tựa đầu lên cửa sổ.

   Ánh mắt đờ đẫn nhìn cảnh vật bên

   ngoài, giọng điệu yếu ớt: “Em không

   lo, cũng không có gì hay để nói cả”

   “Nói với anh trước, em muốn đi

   đâu?”

   “Trường quân đội.

   Kiều Huyền Hạo cười khổ, lạnh lùng

   trào phúng: “Trường quân đội? Em

   tính kiếm một công việc bên cạnh

   em Ba sao?”

   -Em không có tư cách này.’ Bạch

   Nhược Hy uể oải phun ra một câu,

   trong lòng như có tảng đá ngàn

   cân. Ngay cả hít thở cũng đều cảm

   thấy mệt mỏi.

   “Giúp việc cho nhà nước vừa mệt lại

   vừa khổ, tốn sức lại không có gì tốt.

   Tới công đi làm đi. Nếu không có gì

   ngoài ý muốn, khả năng tiếp quản

   Tập đoàn Kiều Thị của anh khá lớn.

   Anh sắp xếp cho em làm quản lý bộ

   phận.”

   “Em không có năng lực làm quản lý.

   Kiêu Huyền Hạo hừ một tiếng qua

   mũi, cười nói: “Em tới là được rồi,

   không cần phải có năng lực nào

   hết. Làm quản lý chỉ cần biết một

   chiêu là trọng dụng người tài. Mấy

  

   chuyện khác không cần em lo.”

   “Thật là đơn giản.” Bạch Nhược Hy

   cảm khái nỉ non một câu. Giọng nói

   như mất đi linh hồn, không có bất

   kỳ cảm xúc dao động nào.

   “Chuyện công việc cứ nghe anh là

   được.” Kiều Huyền Hạo ngang

   ngược tuyên bố, không để cô lại từ

   chối lần nữa.

   Bạch Nhược Hy im lặng không lên

   tiếng.

   Hoặc có thể tại cơ thể quá mệt mỏi,

   cũng có thể do lòng phiền não nên

   cô đã không còn muốn nói chuyện

   nữa.

   Không có đồng ý cũng không từ

   chối, hoàn toàn bàng quan mặc kệ.

   Kiêu Huyền Hạo nghiêng đầu nhìn

   Bạch Nhược Hy lần nữa. Lúc nhìn

   thấy trạng thái hiện giờ của cô, tâm

   tình cũng trở nên buồn phiền. Anh

   nhìn về phía trước. Một tay nắm

   chặt vô lăng, tay còn lại day cổ áo.

   Giọng nói cũng nặng nề hơn vài

   phần: “Chuyện công việc có thể

   thương lượng sau. Bây giờ chuyện

   quan trọng nhất là em phải ly hôn

   đi.

   Bạch Nhược Hy cười khổ. Cô tựa

   vào cửa sổ bất động, cúi đầu rồi

   phun ra một câu từ trong cổ họng:

   “Tại sao em phải ly hôn chứ?”

   “Em không hợp với em Ba.”

   “Em không muốn ly hôn. Anh Ba

   cũng nói sẽ không ly hôn với em.”

   Kiều Huyền Hạo bực bội day cổ áo,

   tháo cái cúc áo đầu tiên của sơ mi

   rồi hít sâu. Sắc mặt trở nên vô cùng

   âm trầm lạnh lẽo.

   Anh thở đều, ép cơn tức giận xuống

   dỗ dành: “Nhược Hy, anh Hai không

   có yêu cầu gì với em. Anh chỉ cần

   em ly hôn với em Ba là được.”

   “Anh Hai…” Bạch Nhược Hy châm

   chậm đưa tay sờ cửa kính, giọng

   nói mềm mại trở nên xa xăm giống

   như không có linh hồn: “Có phải yêu

   một người là hy vọng người đó hạnh

   phúc không?”

   “Đương nhiên.” Kiều Huyền Hạo nói

   chắc như đinh đóng cội.

   “Vậy sao anh không thể tác hợp cho

   em, chúc phúc em? Để em truy cầu

   hạnh phúc của mình, để em đi theo

   tiếng gọi của trái tim?”

   Kiêu Huyền Hạo hừ lạnh một tiếng,

   cười đầy khinh miệt. Cả người đều

   tràn đầy mùi vị khinh thường: “Em

   bây giờ thế này gọi là hạnh phúc

   sao? Xin lỗi, anh nhìn không ra. Anh

   chỉ biết em sống rất khổ, giấy giụa

   đau khổ dưới vực sâu. Anh không

   xin em tiếp nhận tình cảm của anh,

   càng sẽ không ép em gả cho anh

   nhưng anh phải bảo vệ hạnh phúc

   và tương lai của em. Bây giờ việc

   duy nhất em phải làm là ly hôn với

   em Ba, gỡ khỏi người anh cái danh

   nghĩa anh rể đáng xấu hổ này đi.”

   Bạch Nhược Hy thấy tâm mắt mơ

   hồ như có nước che mờ. Cô từ từ

   nhắm mắt, im lặng không lên tiếng.

   Đầu ngón tay cô sờ lên cửa kính rồi

   nhẹ nhàng trượt qua ô cửa kính lạnh

   lẽo.

   Đột nhiên, ngón tay cô dừng lại,

   giọng điệu kiên định: “Nếu em

   không ly hôn thì sao?”

   “Em nhất định sẽ ly hôn.” Kiều

   Huyền Hạo tự tin khác thường.

   Lúc này xe đã đến chỗ nơi. Chiếc xe

   dừng lại trước cổng trường quân sự.

   Bạch Nhược Hy không lập tức

   xuống xe. Cô biết Kiêu Huyền Hạo

   còn có chuyện muốn nói với mình.

   Nếu không sẽ không tự tin nói cô sẽ

   ly hôn như vậy.

   Kiêu Huyền Hạo dựa lên ghế, cả

   người thoải mái rồi nghiêng đầu

   nhìn cánh cửa lớn khí thế mạnh mẽ

   của trường quân đội.

   Trong xe ngột ngạt, bầu không khí

   rất áp bức khó chịu.

   Kiêu Huyền Hạo xoay mặt lại nhìn

   về phía Bạch Nhược Hy, giọng điệu

   rất nghiêm túc: “Nhược Hy, anh biết

   bây giờ em và cha ruột không tốt

   đẹp gì. Bọn họ cũng không nhận

   đứa con gái như em nữa. Lại nói em

   nhìn xem xung quanh mình còn bao

   nhiêu người? Em mất đi người bạn

   thân nhất đời mình, mất đi anh cả

   chị dâu, cha dượng, ông nội đã từng

   như người một nhà. Bây giờ bởi vì

   chuyện của hai đứa mà ông nội sinh

   bệnh rồi. Còn có mẹ em, dì bị em

   chọc tức đến nỗi từ mặt.”

   Bạch Nhược Hy đã chán nghe mấy

   việc này. Tại sao cô lại phải để ý

   đến cảm nhận của những người

   không hề yêu quý mình vậy?

   Cô tức giận kéo dây an toàn, Kiêu

   Huyền Hạo vội vàng nói: “Em đã

   mất hết người thân. Nếu như em

   còn cứng đầu không tỉnh, cuối cùng

   ngay cả anh em cũng mất.”

   Nhất thời, bàn tay đang câm nắm

   cửa của Bạch Nhược Hy dừng lại.

   Cả người cứng đờ, nghiêng người

   quay lưng lại với Kiều Huyền Hạo,

   sống lưng bất động nhưng mắt

   trong phút chốc đã đầy nước.

   Giọng điệu Kiều Huyền Hạo lại nặng

   nề hơn vài phần: “Đến cuối cùng em

   chẳng còn gì cả. Đó giờ em Ba cũng

   không thuộc về em.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận