Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 137

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9232 chữ 2024-09-02 18:33

  Trong những người ở đây, chỉ có

   Kiều Tiếu Tiếu cười vui vẻ, hưng

   phấn lớn tiếng khen: “Anh Ba tới rồi,

   chị Ba sẽ không bị tên điên này

   đánh đập nữa.”

   Nghe giọng của Kiều Tiếu Tiếu,

   Bạch Nhược Hy nhịn đau, chậm rãi

   ngước mắt nhìn sang.

   Bóng lưng quen thuộc đứng ngay

   trước mặt cô, chặn giữa cô và Doãn

   Đạo, bả vai mạnh mẽ mà dày rộng,

   một cảm giác an toàn vô hình bất

   ngờ ập tới, cô rưng rưng nước mắt,

   cười khẽ.

   Trái tim yên ổn rồi.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Doãn Đạo cười như không cười nhìn

   Kiêu Huyền Thạc, lắc lắc chân, sau

   khi bớt đau, anh ta đứng vững, giơ

   bàn tay dài lên xòe năm ngón tay ra,

   cố ý thổi thổi vài sợi tóc vừa đen

   vừa dài quấn trên tay anh ta trước

   mặt Kiều Huyền Thạc, vô cùng

   khiêu khích.

   Nhìn sợi tóc bay xuống, tim Kiều

   Huyền Thạc đau như bị dao cứa.

   Hiển nhiên đó là tóc của Bạch

   Nhược Hy.

   Anh ta chẳng những đấm Bạch

   Nhược Hy một cú, mà còn túm tóc

   của Nhược Hy trước khi anh đến?

   Giờ phút này, anh không phải lãnh

   đạo quốc gia, không phải đầy tớ của

   nhân dân, càng không phải là Đại

   tướng nước Tịch, anh chỉ là chông

   của Bạch Nhược Hy.

   Người chồng đau lòng đến nỗi sắp

   phát điên.

   Anh không nói hai lời, nắm tay xông

   lên đánh Doãn Đạo.

   Động tác Doãn Đạo nhanh nhẹn,

   tránh nắm đấm của anh, nhưng dù

   anh ta phản ứng nhanh cũng không

   sánh bằng đòn tấn công của Kiều

   Huyền Thạc.

   Nắm đấm chỉ để phân tán sự chú ý

   của Doãn Đạo, thứ có sức sát

   thương nhất là cú đá chân của anh.

   Trong nháy mắt mọi người đều

   không phản ứng kịp.

   “Bốp.

   Âm thanh đỉnh tai nhức óc vang lên.

   Doãn Đạo bị đá trúng lông ngực,

   bay lên đập vào bàn trà bằng đá

   cẩm thạch vô cùng cứng, trong

   nháy mắt đồ uống trà và bánh ngọt

   hoa quả rơi hết xuống đất.

   Phát ra tiếng loảng xoảng.

   Mọi người giật mình tái mặt, vội

   trốn ra đằng sau ghế sô pha, Kiều

   Nhất Hoắc và con trai ông ta Kiều

   Đông Lăng lẩn ra xa, đứng trong

   góc xem kịch, còn cười cợt châu

   đầu ghé tai thảo luận.

   Doãn Đạo ôm bụng, luông khí tràn

   vào nội tạng anh ta.

   “Phụt” một tiếng, máu tươi phun ra.

   Tất cả mọi người hoảng sợ đến nỗi

   run lấy bẩy.

   Kiêu Huyền Thạc chậm rãi đi về

   phía anh ta, sát khí càng nồng hơn.

   Doãn Đạo cười, đưa tay sờ dưới

   cằm, liếc thấy máu tươi, tà ác đưa

   ngón tay dính đây máu tươi đến bên

   môi mút thỏa thích, cười đểu cán:

   “Đây là vị tôi thích, không tệ.”

   Kiêu Huyền Thạc tới gần anh ta, đạp

   chân lên lồng ngực bị thương của

   anh ta, giọng lạnh như tỏa ra từ

   hâm băng: “Muốn thử vị của cái

   chết không?”

   Doãn Đạo bị giẫm đau, cổ họng tắc

   nghẹn, gang hai tay ra, dáng vẻ như

   chấp nhận cái chết, không sợ hãi

   chút nào, giở giọng âm trâm uy

   hiếp: “Nào, mời Đại tướng Kiều

   thưởng cho tôi một phát súng, bây

   giờ nếu anh không giết tôi, tiếp theo

   tôi sẽ từ từ chơi chết vợ anh đấy.”

   Kiều Huyền Thạc lập tức móc khẩu

   súng lục ra, kéo cò, chĩa vào trán

   Doãn Đạo.

   Doãn Đạo nhắm mắt lại, cười lạnh

   lẽo, từ nụ cười có thể thấy bây giờ

   anh ta vô cùng tự tin, tin Kiều Huyền

   Thạc sẽ không giết anh ta, cho nên

   mới phách lối như thế.

   Mà giờ phút này, Doãn Nhụy và

   Doãn Âm vội vàng xông tới, quỳ

   phịch xuống đất.

   Hai tay Doãn Nhụy cầm chặt khẩu

   súng của Kiều Huyền Thạc, lệ rơi

   đầy mặt: “Huyền Thạc, van xin anh

   đừng hại anh em, xin anh đấy, đừng

   nổ súng, đều là lỗi của em, đều là

   lỗi của một mình Doãn Nhụy em.”

   Doãn Âm chắp tay trước ngực, khóc

   lóc xin tha: “Em Ba, xin em hãy tha

   cho nó một lần đi, nể tình chúng ta

   là người thân, nó đánh Nhược Hy là

   không đúng, mọi người không ngăn

   cản nó cũng có lỗi, xin em hãy rộng

   lượng tha cho nó đi.ˆ

   An Hiểu khiếp nhược đi lên, nhỏ

   giọng khuyên: “Thạc à, tuyệt đối

   đừng xúc động. Cậu ta là anh trai

   của chị dâu Cả con đấy, chẳng qua

   chỉ đánh Nhược Hy mà thôi, con

   đánh cậu ta nội thương hộc máu là

   đủ rồi.”

   Mà thôi?

   Bạch Nhược Hy không ngờ mẹ đẻ

   cô có thể nói ra câu này, trái tim

   lạnh toát, lúc một cô gái yếu ớt như

   cô bị đánh, sao không ai ra giúp cô

   vậy?

   Lòng người còn khiến người ta tổn

   thương hơn cả nắm đấm.

   “Đúng đúng đúng…” Kiều Nhất

   Xuyên vô cùng căng thẳng, nuốt

   nước miếng, lau mồ hôi trên trán:

   “Huyền Thạc, bình tĩnh chút đi.”

   Kiêu Huyền Thạc nhìn những người

   thân sốt ruột trước mắt.

   Bạch Nhược Hy cũng là người thân

   của bọn họ, là vợ của Kiều Huyền

   Thạc anh, khi bị đánh không ai giúp

   vợ anh, lạnh lùng khiến lòng người

   rét lạnh, mà bây giờ lại ra sức xin

   tha cho tên cặn bã này?

   Đáng buồn, đáng hận.

   Khi tất cả mọi người vô cùng căng

   thẳng, Doãn Đạo lại xem thường

   chậm rãi nói: “Em gái, đừng lo, anh

   ta không dám nổ súng đâu.”

   “Anh, anh hãy mau xin lỗi Nhược Hy,

   xin lỗi Huyền Thạc đi…” Doãn Nhụy

   nghẹn ngào nói.

   Doãn Đạo vô cùng tự tin, mở to mắt

   nhìn Doãn Nhụy: “Em đừng khóc,

   anh ta không dám nổ súng đâu.”

   Thấy Doãn Đạo tự tin như vậy, tất cả

   mọi người thở phào một hơi, nghĩ

   chắc Kiều Huyền Thạc sẽ không

   kích động lôi tiền đồ của mình ra

   đùa, liền an tâm.

   Lúc này, một giọng nói yếu ớt mà

   cứng cỏi vang lên: “Căn cứ vào luật

   bảo vệ quân nhân của nước Tịch,

   tấn công sĩ quan hoặc người nhà

   cấp quan trọng quốc gia, tình tiết

   nghiêm trọng có thể xử chết ngay

   tại chỗ, giết anh ta chẳng những

   không có tội, mà còn có công.”

   Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Doãn

   Đạo lập tức thay đổi.

   Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn về

   nơi người nói.

   Mọi người không dám tin câu này

   lại thốt ra từ miệng Bạch Nhược Hy.

   Tất cả mọi người cho rằng không ai

   mềm yếu bằng Bạch Nhược Hy, lúc

   này người nên đứng ra ngăn cản

   Kiêu Huyền Thạc là cô mới đúng,

   khiến mọi người bất ngờ là cô

   chẳng những không giúp, ngược lại

   còn nói ra căn cứ có thể giết Doãn

   Đạo mà không phạm pháp.

   Đương nhiên Kiều Huyền Thạc hiểu

   pháp luật, nên mới có thể lấy vũ khí

   ra nhắm vào Doãn Đạo, anh đã sớm

   sẵn sàng chuẩn bị nổ súng rồi.

   Bạch Nhược Hy ôm bụng, chậm rãi

   đứng lên, hít thở sâu một hơi hoãn

   cơn đau.

   “Nhược Hy… Doãn Nhụy quỳ trên

   mặt đất bò về phía Bạch Nhược Hy,

   khóc lóc thảm thiết vô cùng đáng

   thương, ôm chặt bắp chân Bạch

   Nhược Hy, nằm rạp trên đất: “Nhược

   Hy, xin cô hãy tha cho anh tôi, người

   đáng chết là tôi, tất cả đều là lỗi của

   tôi, muốn giết muốn đánh thì cứ

   nhằm vào tôi này, tha cho anh tôi

   đi… hu hu… tôi van cô đấy.”

   Nhìn Doãn Nhụy khóc như này, còn

   quỳ dưới chân Bạch Nhược Hy

   không có tôn nghiêm, mắt Doãn

   Đạo đỏ lên, cắn răng hung hăng

   trừng Bạch Nhược Hy, ánh mắt âm

   độc như ma quỷ, như chứa dao, hận

   không thể lăng trì Bạch Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy nhìn qua Doãn

   Nhụy làm bộ làm tịch, lại nhìn vê

   phía Doãn Đạo âm trầm kinh khủng

   bên bàn trà.

   Cô và Kiều Huyền Thạc đều cảm

   giác mãnh liệt được rằng Doãn Đạo

   là quả bom hẹn giờ, tên đàn ông

   này vô cùng khủng bố.

   Lá gan của anh ta vượt xa người

   thường.

   Có thể nắm giữ Tập đoàn Doãn Thị

   khổng lồ như thế, trở thành doanh

   nghiệp siêu cường quốc tế, phía sau

   chắc chắn có thế lực thân bí chống

   lưng, tuyệt đối không thể bỏ qua

   cho tên này được.

   Kiêu Huyền Thạc cất giọng dịu dàng

   nói: “Nhược Hy, quay người đi.”

   Anh không muốn để Bạch Nhược

   Hy nhìn thấy cảnh máu tanh.

   Một câu đơn giản lại khiến Doãn

   Nhụy và Doãn Âm phát điên:

   “Không thể…” Bọn họ gào khóc, quỳ

   bò đến dưới chân Kiều Huyền Thạc.

   Những người khác cũng không sao

   bình tĩnh nổi, lo nghĩ bất an.

   Dù là Doãn Đạo vẫn luôn bình tĩnh

   cũng thấm mồ hôi lạnh vào giờ phút

   này, cơ thể run nhẹ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận