Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 138

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9806 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 138 Tên đàn ông kinh khủng Bạch Nhược Hy hơi hé miệng, đang

   định ngăn cản Kiều Huyền Thạc.

   “Đừng… Cô mới nói được một chữ,

   giọng đã nghẹn lại.

   Doãn Nhụy ôm lấy chân Kiều Huyền

   Thạc, rưng rưng nói: “Huyền Thạc,

   tha cho anh em đi, em muốn anh

   thả anh ấy, anh nghe thấy không?

   Anh đừng quên anh nợ em, anh nợ

   em…” Hét đến cuối, Doãn Nhụy gâm

   lên: “Đây là anh nợ em, phân tình

   cảm này cả đời anh không trả nổi

   đâu…”

   Kiêu Huyền Thạc cúi đầu, nhìn Doãn

   Nhụy lệ rơi đây mặt, ánh mắt tối đi.

   Bây giờ Doãn Đạo dám đánh Nhược

   Hy bị thương nặng trước mặt bao

   người nhà họ Kiều, còn nói chơi

   chết vợ anh ngay trước mặt anh.

   Anh không dám tưởng tượng sau

   này sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm gì.

   Những lời của Doãn Đạo khiến lòng

   anh sợ hãi, không giết anh ta khó

   mà bảo vệ được sự an toàn của

   Nhược Hy, giết anh ta thì lại bất

   nhân bất nghĩa với ân nhân cứu

   mạng.

   Doãn Nhụy từng cứu mạng anh.

   Trâm tư một lát.

   Kiều Huyền Thạc rút súng lại, bỏ

   chân ra lui lại một bước.

   Tất cả mọi người lập tức thở phào

   một hơi, cùng nhau chạy tới đỡ

   Doãn Đạo, vô cùng căng thẳng.

   Chương 138 Tên đàn ông kinh khủng

   Kiêu Huyền Thạc nhìn trên dưới nhà

   họ Kiều, ngoại trừ Kiều Tiếu Tiếu và

   Kiêu Huyền Hạo không đi lấy lòng

   Doãn Đạo ra, bộ mặt xấu xí của

   những người khác khiến tim anh

   lạnh lẽo.

   Bạch Nhược Hy nhìn bóng lưng Kiều

   Huyền Thạc, trái tim chìm xuống,

   ánh mắt ưu tư nhuốm màu bi

   thương.

   Cô cũng không muốn Kiều Huyền

   Thạc xử bắn Doãn Đạo.

   Nhưng Doãn Nhụy nói Kiều Huyền

   Thạc nợ cô ta, nợ cô ta cả đời

   không trả nổi, rốt cuộc là gì?

   Kiều Huyền Thạc mềm lòng, tha cho

   Doãn Đạo là vì nợ ân tình của Doãn

   Nhụy sao?

   “Khục khục…” Kiều Huyền Hạo thở

   phào một hơi, lông ngực đau, bỗng

   nhiên ho khan.

   Kiều Huyền Hạo chỉ là cơ thể người

   thường, vừa ho là không dứt được,

   đưa tay che miệng ho liên tục: “Khụ

   khụ khụ… Khụ khụ…ˆ

   Kiều Tiếu Tiếu lo đến nỗi luống

   cuống tay chân, sắp khóc đến nơi,

   ôm cánh tay anh ta dìu ra ngoài:

   “Anh Hai, em đưa anh đi bệnh viện.”

   “Không sao, anh đã hứa với ông nội

   sẽ dẫn Nhược Hy đến gặp ông rồi.”

   “Bạch Nhược Hy đang ở đây, muốn

   gặp thì cô ta sẽ tự đi gặp.” Kiêu Tiếu

   Tiếu giận mắng: “Anh bị thương

   thành như này, còn nghĩ đến Bạch

   Nhược Hy, em hận chết Bạch

   Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy cười đắng chát, rất

   bất đắc dĩ nhìn Kiều Tiếu Tiếu, hôm

   qua còn quấn lấy cô uống rượu,

   quấn lấy cô đi dạo phố, sao lúc đó

   không nói hận chết cô đi?

   Từng chuyện khiến Bạch Nhược Hy

   không đoán được cấu tạo não của

   Kiều Tiếu Tiếu, chẳng biết cô ta

   nghĩ gì.

   Cô nói nhỏ với Kiều Huyền Hạo:

   “Anh Hai, không cần để ý đến em,

   anh mau đi bệnh viện kiểm tra đi, bị

   thương đến phổi thì phiên đấy.”

   “Em thì sao?” Kiều Huyền Hạo đi về

   phía Bạch Nhược Hy, ánh mắt dừng

   trên bụng cô.

   Bạch Nhược Hy đưa tay chỉnh lại

   mái tóc rối, nở nụ cười gượng gạo:

   “Em không sao, anh Ba ở đây mà,

   không cân lo cho em.”

   Kiều Huyên Hạo ngước mắt nhìn về

   phía Kiều Huyền Thạc, bởi vì cậu ấy

   ở đây nên anh ta mới càng lo hơn.

   Nhưng không chống lại được cái lôi

   của Kiều Tiếu Tiếu, Kiều Huyên Hạo

   bị kéo đi, không cam lòng rời khỏi

   biệt thự.

   Mà Doãn Đạo thì còn khoa trương

   hơn, được cả đám người chen nhau

   tiễn khỏi vườn phía Bắc, đưa lên xe,

   được Doãn Nhụy và vợ chồng Doãn

   Âm đưa đi bệnh viện.

   Phòng khách trống không yên tĩnh.

   Đồ đạc bừa bộn, có dấu vết từng

   đánh nhau, trên bàn trà còn dính vết

   máu của Doãn Đạo.

   Kiêu Huyền Thạc cất súng, quay

   người đi đến bên Bạch Nhược Hy,

   không nói hai lời cúi người bế cô

   lên.

   Bạch Nhược Hy võ cùng ngạc nhiên,

   hai tay ôm cổ anh, căng thẳng nhìn

   khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của

   anh, ấp úng mở miệng nói: “Anh Ba,

   em còn phải đi gặp ông nội, anh…”

   Kiều Huyên Thạc bế Bạch Nhược Hy

   đến ghế sô pha đặt xuống, để cô

   ngồi ngay ngắn, quỳ một chân trên

   đất, nhìn thẳng vào mắt cô, dặn dò:

   “Chờ anh ở đây.”

   “Ông nội bị bệnh nặng lắm đúng

   không? Em nên vào thăm Ông xem

   sao.” Bạch Nhược Hy rất bất an.

   Kiều Huyền Thạc xoa đầu cô, nở nụ

   cười đăng chát như có như không,

   đau lòng nhìn mái tóc mềm mại của

   cô: “Đừng lo, ông nội tìm em nhất

   định không có chuyện hay ho gì

   đâu, anh vào xem tình hình của ông

   sao đã.”

   “Ừm.” Bạch Nhược Hy nghe lời gật

   đầu.

   Kiều Huyền Thạc đứng lên, quay

   người đi vào phòng ông cụ Kiều.

   Lúc anh quay người, Bạch Nhược

   Hy không nhịn nổi đau đớn chỗ

   bụng nữa, vội cúi người, nhíu mày

   cắn răng cố nén.

   Cơn đau âm ỉ lại tấn công.

   Thì ra nắm đấm của người đàn ông

   đó khủng bố như vậy.

   Coi như cô đã chọc phải một nhân

   vật đáng sợ rồi, trước kia khi vẫn

   còn chơi với Doãn Nhụy đã biết

   Doãn Đạo chiều hai em gái vô độ,

   bởi vì Doãn Đạo vô cùng bận rộn,

   cho nên không thường ở nhà, số lần

   cô và Doãn Đạo gặp mặt không quá

   ba lần.

   Vừa nghĩ tới nụ cười nhạt âm trầm

   kinh khủng của anh ta, ánh mắt

   nguy hiểm mà thâm sâu, cô không

   kìm được sợ hãi.

   Lúc này, ở cửa vang lên tiếng cười

   cợt của Kiều Nhất Hoäc và Kiều

   Đông Lãng.

   Kiêu Nhất Hoắc giễu cợt: “Màn kịch

   năm nay hay đấy, không ngờ Doãn

   Đạo ác vậy, đánh cả phụ nữ luôn.”

   “Kiều Huyền Thạc ác hơn anh ta

   nhiều, nếu như Doãn Nhụy không

   vội ngăn cản, hôm nay Doãn Đạo đã

   ăn đạn rồi. Chúng ta sẽ khiến nhà

   bác cả chó cắn chó, cắn chết được

   con nào hay con đó, tránh cho…

   Kiều Đông Lăng còn chưa nói hết,

   Kiều Nhất Hoắc đã huých cùi chỏ

   vào cánh tay anh ta.

   Hai người dừng lại, trong nháy mắt

   im lặng, đứng trong phòng khách

   nhìn Bạch Nhược Hy ngồi trên ghế

   sô pha, hai người sững sờ không có

   phản ứng.

   Bạch Nhược Hy bình tĩnh đối mặt

   với bọn họ.

   Qua mấy giây.

   Hai người đó cười lúng túng cứng

   ngắc.

   Ngại bây giờ Bạch Nhược Hy đã là

   vợ của Kiều Huyền Thạc, thái độ

   của Kiều Nhất Hoắc vô cùng khiêm

   tốn khách sáo.

   Nụ cười của Kiều Đông Lăng cũng

   vô cùng hiền lành.

   Bạch Nhược Hy nghe những lời bọn

   họ vừa nói, tâm tình bực bội.

   Cô biết bác Hai và con ông ta là loại

   người tiểu nhân ném đá xuống

   giếng, dùng câu khẩu phật tâm xà

   để hình dung bác Hai này không hề

   quá đáng chút nào.

   “Nhược Hy, sao cháu còn ở đây,

   Huyền Thạc đâu?” Kiều Nhất Hoắc

   khách sáo hỏi.

   Bạch Nhược Hy nhàn nhạt trả lời:

   “Đi thăm ông nội rồi.”

   “Bác Hai đưa cháu đi bệnh viện

   kiểm tra nhé.”

   “Không cần, cám ơn.

   “Vậy chị ngồi dây làm gì? Ông nội

   muốn gặp chị đấy.” Kiều Đông Lăng

   nhíu mày, giọng đầy khiêu khích hỏi

   lại.

   Bạch Nhược Hy nhìn qua căn phòng

   kia, im lặng.

   Câu hỏi cô không muốn trả lời, phân

   lớn là lựa chọn trốn tránh, coi nhẹ,

   thậm chí hờ hững.

   Kiêu Đông Lăng hai tay đút túi, nhìn

   Bạch Nhược Hy cười xùy, hừ mũi

   khinh thường, quay người lên tâng.

   Vừa lên tâng vừa ngâm nga ca khúc

   hip-hop.

   Kiều Nhất Hoắc chậm rãi đi đến bên

   người Bạch Nhược Hy, ngồi xuống,

   ánh mắt có vẻ ôn hòa hiền từ nhìn

   Bạch Nhược Hy, ấm áp hỏi: “Nhược

   Hy à, gân đây cháu có bận gì

   không?”

   Bạch Nhược lạnh nhạt trả lời:

   “Không có chuyện gì ạ.’

   “Cuộc sống sau khi cưới của cháu

   và Huyền Thạc vẫn tốt chứ?”

   Chương 138 Tên đàn ông kinh khủng

   “Dạ `

   “Định bao giờ tổ chức hôn lễ?”

   “Bây giờ đang ở đâu?”

   “Hai đứa có định có con không?”

   Bạch Nhược Hy nắm tay, nghiêng

   đầu nhìn Kiều Nhất Hoắc, giọng hơi

   nặng: “Bác Hai, bác hỏi làm gì ạ?”

   “Bác thuận miệng hỏi thôi.” Kiều

   Nhất Hoác lúng túng nhún vai, cười

   gượng ép.

   Ông ta buồn chán đứng lên, quay

   người đi về phía cầu thang.

   Bạch Nhược Hy thở dài một tiếng,

   nhẹ nhàng xoa bụng.

   Kiêu Nhất Hoắc vừa đi lên cầu

   thang vừa quay đầu liếc nhìn Bạch

   Nhược Hy dưới phòng khách.

   Ánh mắt ôn hòa của Kiều Nhất

   Hoắc trong nháy mắt vô cùng sắc

   bén, nụ cười ấm áp trên mặt cũng

   biến mất sạch, khóe miệng cười

   nhạt khiếp người, tạo nên đường

   cong khiến người ta rùng mình.

   Bạch Nhược Hy cảm giác xương

   sống lưng lạnh buốt, không khỏi

   rùng mình một cái.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận