Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 141

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 7972 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy vô cùng quấn bách,

   xấu hổ thì thâm: “Không phải như

   anh nghĩ đâu, em chỉ trêu anh một

   chút, không muốn anh không vui

   như thế thôi.”

   Kiều Huyền Thạc nghiêm trang trả

   lời: “m, anh thích em trêu anh,

   nhưng lái xe thì không được.

   “Em biết rôi.” Bạch Nhược Hy chu

   môi, bắt được sai lâm liên không

   tha cho cô, khiến cô vô cùng ngại.

   Xe dừng trước cửa bệnh viện.

   Kiều Huyền Thạc tháo dây an toàn,

   quay người dựng ghế của Bạch

   Nhược Hy dậy.

   Thành ghế dần lên cao, Bạch Nhược

   Hy nhìn vào đôi mắt thâm thúy mê

   người của người đàn ông, anh trâm

   tĩnh tỉnh táo, như thể lạnh nhạt với

   mọi thứ.

   Cô cười thản nhiên, hỏi: “Anh Ba, em

   không muốn đi khám bác sĩ, trở về

   lấy thuốc bôi được không, chắc chỉ

   bị thương ngoài da thôi.”

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   “Không thể.” Kiều Huyền Thạc cởi

   dây an toàn của cô ra: “Đã tới bệnh

   viện rồi, chúng ta tiện thể đi khám

   phụ khoa đi.”

   “Vì sao?” Bạch Nhược Hy ngạc

   nhiên, khẩn trương nhìn anh.

   Anh mở cửa ra xuống xe, Bạch

   Nhược Hy cũng mở cửa đi ra ngoài,

   trước ngày hôm qua, cô vẫn là thiếu

   nữ, không có bệnh phụ khoa, sao lại

   phải khám phụ khoa?

   Đề nghị này của Kiều Huyền Thạc

   khiến trong nội tâm cô rất khó chịu,

   đóng cửa lại, quay người nhìn vào

   đôi mắt sâu của anh: “Tại sao phải

   khám phụ khoa?”

   Anh vẫn lạnh tanh: “Tối hôm qua…”

   “Không muốn.” Bạch Nhược Hy lập

   tức ngắt lời anh, đã hiểu rõ ý anh.

   Mặc dù không có kinh nghiệm,

   nhưng cô biết vết thương đó rất dễ

   tự lành, mặc dù lúc ấy rất đau,

   nhưng không bị thương quá nặng.

   Giờ phút này, Bạch Nhược Hy vô

   cùng khẳng định người đàn ông này

   ba mươi tuổi rồi vẫn là… trai sạch.

   Bạch Nhược Hy kêu lên, ôm phần

   bụng đau ởi vào bệnh viện, bước

   nhanh chân giận đùng đùng, sắc

   mặt ửng đỏ, thẹn quá hoá giận:

   “Muốn đi thì anh tự đi đi, em không

   đi, mất mặt chết.”

   Kiêu Huyền Thạc nhìn bóng lưng cô

   giận đùng đùng rời đi, anh bất đắc

   dĩ cười khẽ, vội vàng đuổi theo bước

   chân Bạch Nhược Hy.

   Trong bệnh viện.

   Bạch Nhược Hy bị yêu cầu làm kiểm

   tra toàn diện.

   Chỗ bị thương thuộc kiểu tổn

   thương phần mềm, không ảnh

   hưởng đến nội tạng.

   Cầm báo cáo, kê thuốc, Bạch

   Nhược Hy muốn rời khỏi bệnh viện.

   Đối với đề nghị của Kiều Huyên

   Thạc, cô khăng khăng không đồng

   ý.

   Người đàn ông này thật đúng là

   không biết xấu hổ.

   Ngại chết, mất mặt quá.

   Đánh chết cô cũng không muốn vì

   chút máu tối qua mà đi khám bác

   sĩ, lân đầu của phụ nữ có chút máu

   hoặc nhiều hoặc ít là chuyện bình

   thường.

   Lên xe vê nhà, Bạch Nhược Hy dựa

   vào ghế ngủ thiếp đi, về thẳng đến

   nhà, cô vẫn chưa tỉnh lại.

   Xe tắt máy, dừng trên con đường

   trước cửa biệt thự.

   Kiều Huyền Thạc mở cửa sổ ra, điều

   chỉnh chỗ ngồi của Bạch Nhược Hy,

   để cô nằm xuống yên tĩnh ngủ say.

   Không nỡ đánh thức cô.

   Trời chiêu ngả về tây, ánh chiêu đỏ

   nhuộm mặt đất thành màu đỏ sậm.

   Anh tựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài,

   phát hiện bãi cỏ trụi lủi bên cửa nhà

   đã được khai phá, trông rất nhiêu

   hoa cỏ, còn có rau quả thực vật.

   Rất nhiều thứ đã trưởng thành xanh

   tốt.

   Kiêu Huyền Thạc rất cảm khái chậm

   rãi quay đầu, nhìn cô gái ngủ say

   bên cạnh.

   Cô ngủ say sưa, khuôn mặt xinh

   đẹp được hoàng hôn nhuộm đỏ,

   đẹp đến nỗi khiến người ta ngạt thở.

   Cơn gió nhẹ thổi qua, lay mấy sợi

   tóc mềm trên mặt Bạch Nhược Hy.

   Khuôn mặt trắng nõn non mịn

   không hề trang điểm, làn mi dài, mũi

   cao, môi anh đào hồng hào đáng

   yêu, cô ngủ như nàng tiên không

   dính khói lửa nhân gian, đẹp đẽ

   khiến lòng người rung động, lại

   đáng yêu như đứa trẻ đòi ăn.

   Anh không kìm lòng được chậm rãi

   đưa tay tới, đầu ngón tay nhẹ nhàng

   rơi xuống cánh môi mềm của cô,

   non như đậu hũ, có điều xúc cảm

   đầu ngón tay khiến cả người anh

   nóng lên, tâm trạng biến chuyển

   muốn nhấm nháp.

   Rõ ràng muốn cô ngủ yên đến khi tự

   nhiên tỉnh, nhưng không đè nén

   được ham muốn cơ thể.

   Một tay anh chống bên người Bạch

   Nhược Hy, một tay sờ khuôn mặt

   cô, cúi người xuống hôn.

   “Ưm ưm….’

   Tiếng nũng nịu bật ra từ cổ họng

   Bạch Nhược Hy.

   Trong lúc ngủ mơ.

   Đột nhiên bị chiếc lưỡi mềm mại mà

   bá đạo quấn lấy.

   Cô mở mắt ra, trước mắt xuất hiện

   gương mặt quen thuộc của người

   đàn ông, cô chớp mắt hai lần,

   hoảng hồn với nụ hôn đột ngột ập

   đến này.

   Cô không biết chuyện gì đang xảy

   ra, người đàn ông đang nhắm mắt

   lại hôn say sưa.

   Hai tay cô chống lên lông ngực

   người đàn ông, muốn đẩy ra.

   Nhưng cô cố thế nào, cũng không

   lay chuyển được anh.

   Kiều Huyền Thạc nắm chặt hai cổ

   tay cô chậm rãi ép lên đỉnh đầu cô,

   hôn càng điên cuồng hơn.

   Bất lực, cô không phản kháng nữa,

   mặc anh hôn đủ.

   Tình thâm nghĩa nặng, đương nhiên

   sẽ ý loạn tình mê.

   Bạch Nhược Hy bị hôn đến chìm

   đắm, đáp lại anh.

   Một lát sau.

   Nụ hôn của người đàn ông trở nên

   tham lam, đi xuống cổ cô, xương

   quai xanh, thậm chí vẫn muốn

   xuống nữa.

   Bị hôn đến nỗi quên cả bản thân.

   Bạch Nhược Hy ngoại trừ ngượng

   ngùng ra, không biết làm sao để

   biểu đạt cảm giác tê dại vào giờ

   phút này của cô.

   Tâm trạng lao vùn vụt như tàu lượn

   siêu tốc, máu nóng sục sôi trong

   người.

   Ngoại trừ hưởng thụ nụ hôn và

   những cái vuốt ve nồng nhiệt dưới

   ngực anh, giờ phút này cô không

   muốn làm gì, cũng không muốn nói

   gì cả.

   Cơ thể như một mồi lửa đốt cô cháy

   rực.

   Kiều Huyên Thạc chỉ muốn hôn

   trộm cô.

   Ai ngờ lửa mới bén đã bùng cháy.

   Chỉ có thể trách cô quá ngọt quá

   đẹp.

   Anh không có sức chống cự gì với

   người phụ nữ này.

   Cơ thể bị châm lửa rất dễ dàng.

   Anh nhoài người qua, đè lên người

   Bạch Nhược Hy, tay chậm rãi sờ nút

   ấn cho ghế xe ngả xuống nằm

   ngang.

   Trời chiêu ngã về tây, đèn hoa mới

   lên.

   Đèn trên đường nhỏ của vườn hoa

   tự sáng lên.

   Màn đêm dần buông xuống.

   Bóng đêm bao phủ.

   Chiếc xe đỗ bên đường vườn hoa

   vắng lặng đột nhiên rung lên.

   Tiếng kêu kinh hoảng nghe nũng nịu

   mà đầy đau đớn khó nén vang lên

   trong xe.

   Mà cảm giác đau đớn này khiến

   Bạch Nhược Hy vốn đã mất lý trí

   tỉnh táo lại.

   Cô mới phát hiện mình quá chìm

   đắm trong nụ hôn của anh, bất giác

   bị cởi hết quần áo.

   Nhưng hình như đã muộn.

   Không khí trong xe nóng hâm hập

   như lửa.

   Tiếng thở khẽ của hai người đều trở

   nên hổn hển hơn, gấp gáp hơn.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận