Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 142

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 8850 chữ 2024-09-02 18:33

  Tình xuân ngập tràn.

   Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chiếu

   vào trên ban công, căn phòng trở

   nên ấm áp.

   Bạch Nhược Hy cảm giác cơ thể

   như được bao trong ánh nắng, ấm

   áp dễ chịu, ngủ say trong lồng ngực

   vững chãi.

   Ý thức dần tỉnh táo lại.

   Bắt đầu cảm thấy cơ thể như bị ô tô

   nghiến qua.

   Hai đùi đau nhức như nhữn ra, cô

   chậm rãi cử động, cảm giác có một

   bàn tay đặt ngang hông cô.

   Chạm vào làn da ấm nóng mềm

   mại, vô cùng thoải mái.

   Làn mi dài hơi giật giật.

   Cô chậm rãi mở mắt ra.

   Đập vào mắt là lồng ngực rắn chắc

   của người đàn ông, mặc cho cô

   nằm sấp phía trên.

   Bạch Nhược Hy hơi ngây ra, đầu lập

   tức tỉnh táo lại, đầu óc lóe lên cảnh

   tượng tối hôm qua, lập tức mặt đỏ

   tim run, ngượng ngùng vùi đầu vào

   lông ngực anh.

   Buổi tối hôm qua, Kiều Huyền Thạc

   giày vò cô trên xe nửa tiếng, khiến

   cô cạn kiệt sức lực, được ôm về

   phòng nghỉ ngơi một hồi, tắm rửa

   xong, anh ngủ lại phòng cô.

   Cứ tưởng sẽ trải qua một đêm bình

   yên, kết quả lúc đêm khuya, trong

   cơn buồn ngủ mơ màng, anh lại đè

   lên người cô lần nữa.

   Đêm dài đằng đãng, anh không hề

   mệt mỏi.

   Thời gian còn lâu hơn trên xe, cảm

   giác sắp mất mạng đến nơi.

   Lúc này, cả người mềm oặt mỏi

   nhừ.

   Bạch Nhược Hy ngước mắt nhìn

   Kiều Huyền Thạc.

   Anh còn đang ngủ, đường cong

   khuôn mặt cương nghị cứng rắn

   khôi ngô, đẹp đến nỗi khiến người

   ta không dời mắt nổi.

   Bạch Nhược Hy đưa tay chống

   giường, nhẹ nhàng nâng nửa người

   lên, dựa đầu vào đầu giường, lằng

   lặng ngắm khuôn mặt ngủ say của

   anh.

   Mày kiếm rậm, mũi anh tuấn, môi

   mỏng màu nhạt mà gợi cảm, làn da

   khỏe mạnh nhẫn bóng, hoàn mỹ

   đến nỗi không thể bắt bẻ.

   Bạch Nhược Hy không nhịn được

   vươn tay, đầu ngón tay chạm nhẹ

   lên đôi mày đen của anh, động tác

   dịu dàng nhẹ nhàng, như lông vũ

   lướt qua, chậm rãi lướt đến mũi anh.

   Lướt qua gương mặt của anh, bờ

   môi anh, vuốt ve vùng cằm lún phún

   râu của anh, chân thật đến khó tin.

   Cô thành người phụ nữ của Kiều

   Huyền Thạc rồi sao?

   Thì ra ngày trước giờ không dám

   mơ tưởng đã thành hiện thực.

   Hạnh phúc phải dựa vào bản thân

   để tranh đoạt, mà không phải để

   người ta bố thí, để người ta đồng ý,

   để cho người ta ban cho.

   Tim như được rót đây mật ngọt,

   đêm này, cô đau mà hạnh phúc.

   Thì ra tư vị của tình yêu có thể tốt

   đẹp như vậy.

   Khi tỉnh dậy nhìn thấy anh ngủ bên

   cạnh là hạnh phúc như thế.

   Bạch Nhược Hy hít sâu rồi thở ra,

   trái tim nặng nề nhẹ đi nhiều.

   Đầu ngón tay cô như lông vũ, khiến

   Kiều Huyền Thạc đang ngủ say thấy

   ngứa mặt.

   Mày rậm hơi nhíu lại, Bạch Nhược

   Hy giật mình lập tức rút tay về, cuộn

   người nằm xuống giường, nhắm

   mắt lại vờ ngủ.

   Kiều Huyên Thạc mở mắt ra, khóe

   mắt nhìn thấy vẻ bối rối của Bạch

   Nhược Hy nằm xuống giả vờ ngủ.

   Môi anh hơi nhếch lên, cười khẽ,

   quay người nằm nghiêng, đưa tay

   chống đầu.

   Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của

   cô, Kiều Huyền Thạc không lên

   tiếng, lặng lẽ ngắm, mà Bạch Nhược

   Hy lại căng thẳng đến nỗi đôi mày

   run nhẹ, muốn nhìn lén anh lại sợ bị

   phát hiện.

   Hồi lâu sau, Bạch Nhược Hy không

   kìm được, hé mí mắt trái nhìn lén.

   Lập tức chạm ngay vẻ ôn hòa thâm

   sâu của Kiều Huyền Thạc.

   Nhắm vội mắt lại, Bạch Nhược Hy

   khẽ cắn môi, thâm kêu hỏng bét

   trong lòng.

   Bị anh phát hiện mình vờ ngủ rồi.

   Thấy dáng vẻ đáng yêu đó của cô,

   Kiều Huyên Thạc buôn cười.

   “Tỉnh lúc nào vậy?” Kiều Huyền

   Thạc cất giọng khàn khàn êm tai,

   mang theo vẻ biếng nhác mới dậy,

   nghe vô cùng mê người.

   Bạch Nhược Hy cắn cắn môi dưới,

   không giả vờ nổi nữa, thật mất mặt.

   Cô lúng túng cười khẽ, khuôn mặt

   ngượng ngùng nóng lên, cụp mắt

   xuống không dám nhìn thẳng vào

   mắt anh, lẩm bẩm: “Vừa dậy không

   lâu.”

   Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí

   lập tức trở nên im ắng.

   Ánh mắt anh dịu dàng như nước.

   Giữa hai ánh mắt là luồng khí ấm

   đến tận tim.

   Cả căn phòng như bừng sáng.

   Kiều Huyền Thạc nhìn khuôn mặt

   Bạch Nhược Hy dần ửng đỏ, đưa tay

   sờ khuôn mặt cô, nói nhỏ: “Đói

   không?”

   “Có ạ

   “Anh đi nấu bữa sáng cho em.”

   “Không cần, em nấu cho anh.” Bạch

   Nhược Hy chống một tay xuống

   giường, một tay khác che trước

   ngực ngăn không cho chãn rơi

   xuống.

   Sau khi ngồi dậy, Kiều Huyền Thạc

   nằm trên giường, nhìn tấm lưng trần

   trắng mịn, khêu gợi của cô.

   Mặc dù rất đẹp, nhưng hơi gầy.

   Điều này khiến anh nhớ tới chuyện

   Bạch Nhược Hy thi trợ lý cảnh sát,

   bởi vì thể chất không đạt mà không

   lấy được chứng chỉ.

   Bạch Nhược Hy tìm kiếm quần áo

   của mình khắp nơi, lúng túng hỏi:

   “Anh Ba, anh ném quần áo em đâu

   rồi?”

   Kiều Huyền Thạc ngôi dậy, ôm eo

   cô kéo lên đùi.

   Bạch Nhược Hy giật bắn, sống lưng

   cứng ngắc, túm chặt chăn trước

   ngực, ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn

   anh, tưởng anh lại muốn, trong lòng

   hơi hoảng.

   Nếu như còn tiếp tục, có lẽ cô thật

   sự phải đi khám bác sĩ mất.

   Kiêu Huyền Thạc ôm cô vào lòng,

   ngả đầu lên vai cô, ngửi mùi tóc

   thơm ngát của cô, thì thâm: “Nhược

   Hy, công chức buồn tẻ nhàm chán,

   tiền lương thấp còn rất vất vả, tại

   sao em lại muốn thi làm trợ lý cảnh

   sát?

   Bạch Nhược Hy mím môi, tâm tình

   trở nên nặng nà.

   Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà họ Bạch,

   mất cả công việc, vất vả lắm mới

   tìm được công việc, kết quả bị bạn

   của Doãn Nhụy làm ầm ï ở công ty,

   tất cả mọi người coi cô thành kẻ thứ

   ba, còn lên báo, khiến cô không còn

   mặt mũi ở lại.

   Mặc dù đã vật đổi sao dời, nhưng

   lúc đó cô rất sốc, đến mức cùng

   đường mạt lộ.

   Bây giờ cô có thể đoán được chắc

   hẳn Doãn Nhụy đã giở trò từ lúc đó.

   Lúc ấy mất đi hai gia đình, mất đi sự

   ủng hộ của người thân.

   Thứ duy nhất khiến cô có cảm giác

   gia đình chính là quốc gia này, càng

   quan trọng hơn là cô vẫn sùng bái,

   ngưỡng mộ anh Ba cô, cho nên

   muốn làm công việc có ý nghĩa nhất

   giống anh.

   Bạch Nhược Hy mỉm cười nói nhỏ:

   “Em thi bằng trợ lý cảnh sát vì muốn

   có thể trở thành một người như anh

   Ba.”

   Kiều Huyền Thạc im lặng.

   Trái tim thắt lại, câu nói này rất

   quen, bởi vì đây từng là lý tưởng của

   anh.

   Anh luôn muốn trở thành kiểu đàn

   ông mà Bạch Nhược Hy thích, cho

   nên mới tham gia quân đội, đi lên

   con đường chính trị này.

   Sự thật chứng minh, không có việc

   gì khó, chỉ sợ lòng không bền.

   Bạch Nhược Hy dần thả lỏng, ngả

   gáy vào vai Kiều Huyền Thạc, nhìn

   lên trần nhà, cơ thể cũng mềm

   nhũn, thở một hơi, lẩm bẩm nói:

   “Đáng tiếc, thể lực của em không

   đạt, chuẩn bị thi lại.”

   “Ừm”” Kiều Huyền Thạc chậm rãi

   nhắm mắt lại, hôn lên tóc cô, không

   nói thêm gì nữa.

   -Anh Ba, em đi làm bữa sáng cho

   anh nhé.’ Bạch Nhược Hy chậm rãi

   đẩy tay anh.

   Kiều Huyên Thạc buông cô ra, vén

   chăn lên xuống giường.

   Trong nháy mắt đó, Bạch Nhược Hy

   quay đầu đi, nằm nhoài xuống

   giường kéo chăn qua đầu.

   Trái tim đập thình thịch, khuôn mặt

   nóng lên.

   Kiều Huyên Thạc nhặt quần áo lên

   mặc, thấy dáng vẻ ngượng ngùng

   đáng yêu này của cô, khóe môi

   không khỏi mỉm cười, dịu dàng nói:

   “Em nghỉ ngơi thêm một lát đi, anh

   làm xong bữa sáng sẽ mang đến

   phòng cho em.”

   Bạch Nhược Hy mím môi, trong

   lòng ngọt lịm.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận