Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 163

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11105 chữ 2024-09-02 18:33

  Doãn Nhụy sững sờ, đột nhiên

   ngẩng đầu nhìn về góc của nơi mái

   nhà, một camera giám sát đang

   chĩa vào bọn họ.

   Dù là anh trai mình, nhưng giờ phút

   này cô ta vẫn cảm thấy bất an.

   Vội vàng nhìn về phía Doãn Đạo, lập

   tức chuyển chủ đề: “Anh, tại sao

   Bạch Nhược Hy lại nói muốn lấy

   anh?”

   Truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Truy cập vào truyen one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Doãn Đạo cau mày nhìn chằm chằm

   vào đôi mắt tức giận của Bạch

   Nhược Hy, ánh mắt của hai người

   trở nên sắc bén, giữa hai người có

   một luồng khí cực mạnh bao lấy hai

   người.

   Doãn Đạo phớt lờ câu hỏi của Doãn

   Nhụy, dán chặt mắt nhìn Bạch

   Nhược Hy.

   Hơi thở của Bạch Nhược Hy mang

   theo chút tức giận, cắn răng nói

   từng chữ: “Không dám đúng không?

   Kiểm tra camera nhà anh, xem có

   phải tôi làm hại em gái anh không,

   có phải tôi ức hiếp cô ta không,

   không phải anh muốn tôi ly hôn với

   Huyền Thạc sao? Bây giờ đi kiểm

   tra ngay đi, nếu như tôi ức hiếp em

   gái anh, tôi lập tức ly hôn với Huyền

   Thạc, lấy anh.”

   Nhìn thấy Bạch Nhược Hy nói

   chuyện nghiêm túc, lòng đầy căm

   phẫn như vậy, ngay cả chuyện li hôn

   cô cũng có thể đem ra để thê thốt,

   anh ta do dự rồi, thậm chí không

   dám nghi ngờ lời của cô.

   Lấy chuyện này ra uy hiếp bắt anh ta

   kiểm tra camera, xem ra cô đã nắm

   chắc phần thắng trong tay.

   Giờ phút này, Doãn Đạo hoang

   mang.

   Anh ta cảm thấy bối rối, ngơ ngác

   nhìn Bạch Nhược Hy, vô thức mà

   hơi nhíu mày.

   Bạch Nhược Hy lập tức bước tới,

   tức giận hỏi: “Không dám đúng

   không?”

   “.” Doãn Đạo vẫn không nói lời nào,

   chậm rãi nhìn vê phía Doãn Nhụy

   đáng thương đang ngôi dưới đất,

   em gái của anh ta vẫn là bộ dạng

   khóc lóc yếu đuối, khóc như hoa lê

   trong mưa.

   Ngừng một chút, Doãn Đạo lại nhìn

   Bạch Nhược Hy, vừa mới mở miệng

   muốn nói.

   “Bốp!”

   Bạch Nhược Hy giơ tay tát thẳng

   vào má của Doãn Đạo, cô đã dùng

   hết sức lực của bản thân mình,

   thậm chí đánh đến mức tay của cô

   cũng đau, người đàn ông bị cô đánh

   đến nghiêng đầu, lập tức sững ra.

   Doãn Nhụy giật mình không dám

   tin, lập tức bụm miệng, sững sờ

   thảng thốt.

   Đối với Doãn Đạo mà nói, trên thế

   gian này không có người phụ nữ

   nào dám đánh anh ta, đời này anh

   ta lần đầu tiên bị phụ nữ đánh, đó

   chính là Bạch Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy buột miệng không

   chút sợ hãi: “Cái tát này trả lại cho

   anh.”

   Doãn Đạo dùng đầu lưỡi đẩy trong

   khoang miệng nơi má anh ta, lưỡi

   khẽ chạm khóe miệng, nhếch mép

   cười khẩy, nụ cười này có chút khinh

   thường thậm chí là ngạc nhiên.

   Anh ta che giấu suy nghĩ trong lòng

   bằng một nụ cười mỉa mai, giương

   đôi mắt gian tà, chậm rãi nhìn về

   phía Bạch Nhược Hy.

   Hai người nhìn nhau, ánh mắt Bạch

   Nhược Hy càng lúc càng lạnh nhạt,

   càng lúc càng thờ ơ, cô gắn từng

   chữ: “Đừng có cảm thấy uất ức, tâm

   trạng của anh lúc này cũng giống

   như tôi bị đánh khi nấy, nếu như đã

   không có cách nào kiểm tra

   camera, xem bộ mặt thật của em

   gái anh, vậy thì đừng nhe nanh múa

   vuốt trước mặt tôi, cảm thấy không

   phục thì đánh chết tôi đi, tôi không

   phải đối thủ của anh, nhưng tôi biết

   anh cũng không phải là đối thủ của

   chồng tôi, tôi sợ anh, anh cũng sợ

   chồng tôi, không đúng sao?”

   Doãn Đạo cúi đầu, cười cay đắng,

   chậm rãi đút tay vào túi quần, trâm

   mặc không nói gì.

   Doãn Nhụy tức giận nói: “Bạch

   Nhược Hy, cậu đánh mình thì thôi đi,

   không ngờ ngay cả anh mình cậu

   cũng…

   Cô ta còn chưa nói hết lời, Bạch

   Nhược Hy đã trừng mắt nhìn cô ta,

   gay gắt nói: “Cô im đi.”

   đt „

   … Doãn Nhụy giật mình sợ hãi, quả

   nhiên im bặt.

   Cô ta bị khí chất của Bạch Nhược

   Hy làm cho kinh hãi, trong giây lát

   không biết phải phản ứng thế nào.

   Bạch Nhược Hy không thèm để ý

   đến Doãn Nhụy, dẫu sao cô cũng

   không bao giờ đấu lại cô nàng thảo

   mai mang theo vầng sáng của

   Thánh nữ này.

   “Đây là lân đầu tiên trong đời, Doãn

   Đạo này bị một người phụ nữ đánh,

   không ngờ cô lại bạo gan như vậy.’

   Doãn Đạo ngước mắt nhìn Bạch

   Nhược Hy.

   Bạch Nhược Hy cười khẩy, mỉa mai

   nói: “Bạch Nhược Hy tôi từng bị rất

   nhiều người ức hiếp, cũng từng bị

  

   đàn ông đánh, vì thế đừng cho rằng

   anh đánh tôi, tôi liền sợ anh, tính

   mạng này của Bạch Nhược Hy,

   không quan trọng.’

   Nói xong, Bạch Nhược Hy siết chặt

   tay, lập tức xoay người rời đi.

   Bước xuống bậc thêm, cô đưa tay

   lên lau vết máu trên khóe miệng.

   Đưa tay sờ lên gò má sưng tấy,

   trong lòng cô thâm nguyên rủa

   Doãn Đạo, hận không thể mắng tổ

   tông mười tám đời nhà anh ta, anh

   ta đánh đâu không đánh lại đánh

   vào mặt, nếu như để chồng cô nhìn

   thấy, thì phải làm sao?

   Tâm trạng bực dọc, Bạch Nhược Hy

   đi ra khỏi đại viện nhà họ Kiều.

   Doãn Đạo nheo đôi mắt sâu mơ

   màng, lặng lẽ nhìn bóng lưng của

   Bạch Nhược Hy, ánh mắt tối sầm lại,

   khóe miệng bất giác hiện lên một

   nụ cười nhàn nhạt.

   Doãn Nhụy từ từ đứng dậy, phủi

   phủi mông: “Anh.”

   Doãn Đạo vẫn đang chìm đắm trong

   suy nghĩ của mình, ánh mắt nhìn

   chằm chằm vào bóng lưng của

   Bạch Nhược Hy, hoàn toàn không

   phát hiện ra Doãn Nhụy gọi anh ta.

   -Anh?” Doãn Nhụy cau mày, gọi to

   hơn, nhưng đối phương vẫn không

   có phản ứng nào, cô ta tức giận đi

   qua, đẩy cánh tay anh ta: “Anh, anh

   đang nghĩ gì vậy, Bạch Nhược Hy đã

   đi rồi.”

   “Hả?” Doãn Đạo sực tỉnh, sâm mặt

   nhìn Doãn Nhụy.

   “Em hỏi anh đang nhìn gì vậy? Còn

   nữa, ban nãy Bạch Nhược Hy nói

   muốn lấy anh, rốt cuộc là thế nào?”

   Doãn Nhụy tức đến tái mặt, giọng

   điệu rất cáu kỉnh.

   Thái độ của Doãn Đạo có chút thay

   đổi, thêm vài phần lạnh lùng,

   nghiêm túc hỏi: “Những gì Bạch

   Nhược Hy nói có phải là sự thật

   không? Trước mặt anh không cần

   diễn.”

   “Anh..” Nước mắt của Doãn Nhụy

   nói đến là đến, những giọt nước mắt

   to như hạt trân châu lăn xuống mặt,

   ấm ức nghẹn ngào: “Em thật không

   ngờ anh không tin em mà lại tin

   Bạch Nhược Hy, anh, hức hức, sao

   anh có thể như thế?”

   Doãn Nhụy nắm chặt tay và khóc,

   nước mắt tuôn rơi như mưa.

   Nhìn thấy thế trái tim của Doãn Đạo

   đột nhiên mềm nhữn ra, anh ta lập

   tức yêu chiều mà ôm lấy Doãn Nhụy

   vào lồng ngực, nhẹ giọng thì thâm:

   “Em gái đừng khóc, em gái mà anh

   yêu thương nhất, sao anh có thể

   nghi ngờ lời em nói được cơ chứ?”

   “Nhưng thái độ ban nấy của anh…”

   “Anh nhất thời hồ đồ, em đừng trách

   anh.”

   “Anh… Doãn Nhụy khụt khit mũi,

   hỏi thẳng thừng: “Những lời ban nãy

   của Bạch Nhược Hy là có ý gì?”

   Doãn Đạo chậm rãi đẩy vai cô ta ra,

   cúi đầu lau nước mắt trên má cô ta,

   nhỏ giọng thì thâm: “Anh đưa điều

   kiện cho cô ta, bắt cô ta rời xa Kiều

   Huyền Thạc.”

   Doãn Nhụy lập tức hiểu ý của anh

   ta, ngạc nhiên nói: “Anh cưới cô ấy?”

   “Ừ” Doãn Đạo đáp một tiếng.

   Doãn Nhụy đột nhiên sững sờ, ngây

   ngốc nhìn chằm chằm Doãn Đạo

   một hồi, mới định thần hỏi lại: “Ngay

   cả anh cũng thích cô ta.”

   Doãn Đạo trầm mặc một lúc, trước

   đây anh ta đã dứt khoát nói như

   đinh đóng cột rằng anh không yêu

   Bạch Nhược Hy, nhưng lúc này,

   ngay cả bản thân anh ta cũng

   không biết tại sao mình lại do dự vài

   giây mới nói: “Không có, anh không

   thích cô ta.”

   “Vậy anh là vì em sao?” Ánh mắt

   Doãn Nhụy lập tức trở nên xúc

   động, nước mắt lăn dài trên gò má.

   Doãn Đạo gật đầu cười, lộ ra ý cười.

   “Em không muốn anh vì em mà hy

   sinh hạnh phúc của mình, anh

   không cần phải như thế, Bạch

   Nhược Hy cô ta… cô ta không xứng

   đáng với anh.”

   “Nếu em thật sự nghĩ như vậy thì

   thôi quên đi.” Doãn Đạo cố ý xoay

   người, chậm rãi nói: “Vậy anh sẽ

   không chia tách Bạch Nhược Hy và

   Kiều Huyền Thạc nữa, Tiểu Nhụy em

   tự nghĩ cách đi.”

   Nói xong, anh ta đi về phía phòng

   lớn.

   Doãn Nhụy ngay lập tức hoảng loạn,

   lo lắng nhìn bóng lưng của Doãn

   Đạo, mở miệng muốn nói, nhưng lại

   không dám nói ra, cô ta cảm thấy

   rất hối hận.

   Cô ta vội vàng bước theo và rụt rè

   nói: “Anh à, thật ra Bạch Nhược Hy

   là một người phụ nữ rất tốt, mặc dù

   cô ấy hại em, cướp người đàn ông

   của em, còn đối xử với em thế này,

   nhưng tính cách của cô ấy hòa nhã,

   hiên lành ngây thơ, không tranh

   giành với đời…

   Doãn Đạo nghe những lời em gái

   tán dương Bạch Nhược Hy, không

   khỏi nở một nụ cười chua chát.

   Người phụ nữ đó tốt như vậy sao?

   Xem thêm nhiều truyện hot nhé!

   Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài Chàng Rể Cực Phẩm Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế Con Dâu Của Nhà Giàu Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi Y Võ Song Toàn Sủng Vợ Lên Trời Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Ngọn Sóng Tình Yêu Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ Sự Trả Thù Ngọt Ngào Mê Vợ Không Lối Về Theo Đuổi Vợ Câm Thần Y Ở Rể Cô Vợ Hoàn Hão Tôi Là Thầy Khai Quang Rể Quý Trời Cho Được Chồng Như Ý Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc Vợ Yêu Kiêu Ngạo Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn Vợ Tổng Tài Không Dễ Nữ Thần Quốc Dân Chế Chế Tạo Hào Môn Hư Danh Tổng tài Phu Nhân Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt Vương Phi Đa Tài Nghệ 1 2 3 Xuyên Không Rồi Ông Xã Thần Bí Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ Tình Yêu Cấm Kỵ Đêm Ấy Tôi Rơi Vào Cô Vợ Đánh Tráo Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu Cục Cưng Đến Nhà Ba Ơi Mở Cửa Ra Nhiệm Vụ Sinh Đẻ Đỉnh Cấp Rể Quý Ma Đế Truyền Kỳ Thầy Xem Bói Phong Lưu Xuyên Không Thành Vua Chúa Con Rể Giả Heo Ăn Hổ Vợ Nhà Người Ta Cô Vợ Thay Thế Rể Cuồng Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng Chiều Vợ 7 7 49 Ngày Boss Ơi, Bà Chủ Quá Mạnh Mẽ


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận