Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 38: Hôn trộm

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11423 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 38 Hôn trộm Mọi người đều ăn rất ngon lành còn

   không quên khen ngợi cô vài câu.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cơm

   trắng trong chén. Đữa chọc chọc

   mấy hạt cơm trong chén cho vào

   miệng. Nhìn thịt măng xào từ từ ít

   lại, cô đau lòng không gì sánh được.

   Thật may cô đã chuẩn bị rất nhiều

   đồ dự trữ, đợi chút nữa xào thêm

   một phần. Có lẽ anh còn quay trở về

   ăn một bữa.

   Mọi người đều đang bận ăn cơm,

   Bạch Nhược Hy buông đũa xuống,

   cầm lấy điện thoại cúi đầu gõ chữ.

   Cô nhắn tin: “Anh ba, anh còn chưa

   quay về ăn cơm tối sao? Em đã xào

   món măng anh thích ăn rồi.”

   Xem dòng tin nhắn này hồi lâu,

   Bạch Nhược Hy vẫn không có dũng

   khí gửi đi, lại xóa tin nhắn.

   Cô tiếp tục viết, viết rồi lại xóa, xóa

   rồi lại viết.

   “Nhược Hy, sao em không ăn nữa

   vậy?” Kiều Huyền Hạo gắp thịt kho

   cho vào trong chén của cô.

   Bạch Nhược Hy cả kinh, vội vàng

   buông điện thoại xuống. Cô câm

   đũa lên mỉm cười: “Em ăn đây.”

   Cô vừa nói vừa gắp thịt bỏ vào

   miệng thế nhưng không có mùi vị

   nào. Cô vẫn luôn miễn cưỡng cười

   sung sướng.

   Bữa ăn đã xong, ngay cả nửa chén

   cơm Bạch Nhược Hy đều ăn không hết.

   Đêm dân khuya.

   Biệt thự nhà họ Kiều đèn đuốc sáng

   rực.

   Một chiếc xe quân đội từ bên ngoài

   biệt thự chạy vào, đậu ở gara.

   Kiều Huyên Thạc xuống xe, đóng

   cửa lại, giơ tay xem đồng hồ. Trở vê

   nhà rồi anh mới phát hiện thời gian

   trôi qua rất nhanh. Tham dự cuộc

   họp khẩn cấp xong đã là hơn một

   giờ sáng.

   Bước chân trâm ổn của anh tiến vào

   trong biệt thự. Lúc thay giày ở bên

   ngoài cửa, anh mới phát hiện phòng

   khách đã không còn người nào thế

   nhưng đèn vẫn sáng.

   Anh thuận tay tắt đèn, đi lên lầu. Đi

   vài bước mới phát hiện đèn phòng

   ăn vẫn còn sáng.

   Anh tò mò đi về phía phòng ăn.

   Bước chân bỗng chốc dừng lại, ánh

   mắt trầm xuống khi nhìn thấy bóng

   dáng xinh đẹp đang ngủ say trên

   bàn.

   Mặt dù nhìn không rõ mặt của

   người đó, nhưng bóng dáng luôn

   quấy rây giấc mơ của mình, anh còn

   không quen thuộc sao?

   Kiều Huyền Thạc thả lỏng bước

   chân đi lại gân. Trên bàn đặt một

   đĩa thịt xào măng đã được đậy cẩn

   thận bằng lồng bàn.

   Lúc này, anh mới nhớ tới lời mà bản

   thân đã nói lúc trưa.

   Hóa ra cô thật sự đặt trong lòng.

   Chỗ mềm mại nhất sâu trong lòng

   anh đang nhẹ nhàng run lên không

   theo quy luật. Cõi lòng rung động,

   vô cùng cảm động nhìn đĩa măng

   xào đã nguội lạnh từ lâu.

   Cái này là chừa lại cho anh sao?

   Sau khi tiến lại gần, Kiều Huyền

   Thạc giơ tay chống bàn, nghiêng

   người cúi xuống chỗ Bạch Nhược

   Hy. Anh nói nhỏ bên tai cô: “Nhược

   Hy, ở đây lạnh lắm. Trở về phòng

   ngủ đi.”

   Bạch Nhược Hy ngủ rất say, hoàn

   toàn không có nghe thấy giọng nói

   của anh. Cô phát ra một tiếng

   kháng cự từ trong cổ họng: “Ưm

   ừm….

   Sau đó xoay đầu, nghiêng mặt tiếp

   tục ngủ.

   Gương mặt trắng hồng lộ ra, vài sợi

   tóc rơi trên má. Vẻ đẹp khiến Kiều

   Huyền Thạc nhìn có chút ngây

   ngốc.

   Hơi thở của anh trở nên gấp gáp.

   Ánh mắt nóng rực nhìn chăm chú

   lên đôi môi anh đào căng mọng của

   cô.

   Ngửi thấy hương thơm thoang

   thoảng phát ra từ trên người cô. Mùi

   hương rung động lòng người giống

   như ma quỷ khiến anh không thể

   khống chế được hành động của

   chính mình. Miệng lưỡi khô khốc

   nuốt một ngụm nước bọt. Anh từ từ

   cúi đầu xuống, ánh mắt dân nhắm

   lại dán lên bờ mồi cô.

   Kiều Huyền Thạc căng thẳng nắm

   chặt tay. Tế bào toàn thân đều đang

   run rẩy kịch liệt. Anh muốn hôn cô

   đến phát điên, thậm chí khát vọng

   hôn trộm cũng mãnh liệt như vậy.

   Nhẹ nhàng hôn lên cánh môi mềm

   mại dịu dàng.

   Hơi thở trở nên khó khăn, trong lòng

   rung động kịch liệt.

   Hương thơm thoang thoảng trên

   môi Bạch Nhược Hy truyền vào mũi

   làm anh trong phút chốc say mê.

   Cảm giác mềm mại từ môi lan tràn

   khắp cả người, ngay cả trái tim cũng

   trở nên mềm mại.

   Cảm giác hôn cô khiến ruột gan anh

   như muốn nổ tung.

   Chỉ đơn giản là hôn trộm mà thôi

   thế nhưng không ngờ được sẽ tiến

   triển thành ham muốn. Kiều Huyền

   Thạc càng muốn nhiều hơn, sợ

   đánh thức cô lại lưu luyến không nỡ

   rời khỏi người con gái này.

   Một hồi lâu, Kiều Huyên Thạc mới

   giơ tay nhẹ nhàng chạm vào môi

   mình, cảm thấy trên miệng đều là

   hương vị của Nhược Hy.

   Hôn vợ của mình còn phải lén la lén

   lút như vậy, anh bất lực lộ ra nụ cười

   chua chát.

   Anh đem áo khoác phủ lên người

   cô, nhẹ nhàng đắp lên người Bạch

   Nhược Hy sau đó đi vào nhà bếp lấy

   đũa và chén ra, ngồi xuống lần nữa.

   Kiều Huyền Thạc nhất thời không

   để ý, tốc độ đặt chén xuống bàn quá

   nhanh nên phát ra tiếng động đánh

   thức Bạch Nhược Hy. Cô từ từ mở

   mắt, cảm thấy cả người vừa đau

   vừa mỏi, từ từ ngồi thẳng lưng dậy.

   Áo khoác trượt xuống vai. Cô cầm

   lấy áo ngoài, nhìn thấy cái áo quen

   thuộc đó, lại ngẩng đầu phát hiện

   Kiều Huyền Thạc đã ngồi xuống bên

   cạnh cô. Anh đang cầm lấy đũa gắp

   măng xào vào trong chén, im lặng

   ăn ngon lành.

   “Anh ba, anh về lúc nào vậy?”

   “Mới về.”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng bắt lấy

   cánh tay anh: “Đừng ăn nữa. Đã

   nguội hết rồi.”

   Kiều Huyên Thạc im lặng gắp măng

   xào bỏ vào miệng, giọng điệu dịu

   dàng không gì sánh bằng: “Không

   sao, măng nguội rồi cũng rất ngon.”

   “Em hâm nóng lại cho anh.” Bạch

   Nhược Hy đứng dậy, giơ tay muốn

   lấy đĩa măng lại.

   Kiều Huyên Thạc bắt lấy cánh tay

   cô, nhẹ nhàng kéo lại, chay mày

   nhìn ra chỗ cửa sổ.

   “AI” Bạch Nhược Hy ngã xuống, bị

   dọa tới mức phát ra tiếng kêu nhẹ,

   giây tiếp theo liền ngồi lên đùi Kiều

   Huyền Thạc.

   Hành động thân mật này đến quá

   vội vàng, không thể tưởng tượng

   được. Bạch Nhược Hy tay chân

   luống cuống muốn thoát khỏi anh

   đứng dậy.

   -Anh ba, anh buông em ra.”

   “Đừng cử động…”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng lại xấu hổ.

   Eo cô bị cánh tay khỏe khoắn của

   anh giam chặt, ngồi trên đùi anh

   không thể cử động. Lưng dán vào

   lông ngực vững chắc của anh. Hành

   động thân mật khiến mặt cô phút

   chốc đỏ như bị phỏng. Tim đập

   thình thịch.

   Cô căng thẳng đến nổi giọng nói

   cũng run rấy: “Anh… anh ba, anh

   buông em ra. Như vậy không tốt.

   Người trong nhà nhìn thấy… sẽ, sẽ

   hiểu lâm.”

   Giọng nói trầm trâm của anh vô

   cùng êm tai, nhẹ giọng nói: “Trước

   tiên đừng cứ động. Không được nói

   chuyện.”

   Hả?

   Bạch Nhược Hy cảm thấy cái ôm

   của người đàn ông này có chút thân

   bí. Giọng nói rất nhẹ nhàng cẩn

   thận.

   Lồng ngực của anh rất ấm. Cái ôm

   thân mật khiến cô mặt đỏ tim đập.

   Cô không biết tại sao anh lại hành

   động bất ngờ như vậy nên nhịn

   không được mở miệng: “Anh ba, anh…

   “Xuyt xuyt.”

   Hơi thở ấm nóng của anh tiến vào

   bên tai của Bạch Nhược Hy. Ruột

   gan cô như muốn nhảy lên tới cổ

   họng. Toàn thân mềm nhũn.

   Nhưng đồng thời, cô cũng bắt đầu

   cảnh giác.

   Kiêu Huyền Thạc không phải là

   người đàn ông thoải mái như vậy, sẽ

   không đột nhiên trêu ghẹo cô.

   Bạch Nhược Hy tò mò quét mắt

   nhìn bốn phía mới phát hiện cửa sổ

   trong suốt trong phòng khách thấp

   thoáng hiện ra một bóng người.

   Đèn bên ngoài là màu vàng, phòng

   khách là màu trắng. Không nhìn kỹ

   còn thật sự nhìn không ra có tiếng

   động bên ngoài. Bóng đen thấp

   thoáng đang chuyển động.

   Bạch Nhược Hy đè thấp giọng

   xuống, nhỏ giọng hỏi: “Có cái gì

   không ổn sao?”

   Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng tiến lại

   gần bên tai cô, nhỏ giọng dặn dò:

   “Đợi ở đây đừng có chạy loạn.”

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc đẩy cô

   xuống ghế, đứng dậy. Bước chân

   nhẹ nhàng, từ từ đi về phía cửa.

   Nhìn bóng dáng Kiều Huyền Thạc

   rời đi, trong lòng Bạch Nhược Hy sợ

   hãi bất an. Lời Kiều Tiếu Tiếu từng

   nói thoáng qua trong đầu cô.

   Suy tư hồi lâu, cô cũng đi theo Kiều

   Huyền Thạc ra ngoài.

   Đêm khuya yên tĩnh, ve kêu râm ran,

   cây yên gió lặng.

   Kiều Huyền Thạc nấp trong con

   đường nhỏ của vườn hoa bao

   quanh bên ngoài biệt thự. Trong

   chỗ sâu của bụi cây um tùm có chút

   tối. Dưới ánh đèn vàng ấm áp hoàn

   toàn không nhìn thấy người nào.

   Dựa vào cảm giác nhạy bén của

   anh, anh cẩn thận di chuyển ở nơi

   cỏ cây um tùm nhất.

   Bạch Nhược Hy đi ở phía sau Kiều

   Huyền Thạc, phát hiện anh bước đi

   vô cùng chậm.

   Lúc Bạch Nhược Hy còn đang tò mò

   phía trước cũng không có gì xảy ra,

   đột nhiên từ trong lùm cây xuất hiện

   một bóng dáng mặc đồ đen áo

   khoác dài. Đối phương đội nón lưỡi

   trai màu đen, giống như ma quỷ

   chạy ra từ trong bụi cây, lại mau

   chóng tiến vào trong bụi trúc trong

   hòn giả sơn.

   Bạch Nhược Hy bị dọa một trận vội

   bịt miệng thiếu chút nữa kêu lên

   thành tiếng.

   Tim cô điên cuồng đập mạnh, sợ

   hãi giống như nhìn thấy quỷ.

   Kiều Huyên Thạc phản ứng cực

   nhanh. Trong khoảnh khắc bóng

   đen phát ra tiếng động liền mau

   chóng rời đi, đuổi theo người bí ẩn

   đang chạy vào trong bụi trúc.

   phía trước cũng không có gì xảy ra,

   đột nhiên từ trong lùm cây xuất hiện

   một bóng dáng mặc đồ đen áo

   khoác dài. Đối phương đội nón lưỡi

   trai màu đen, giống như ma quỷ

   chạy ra từ trong bụi cây, lại mau

   chóng tiến vào trong bụi trúc trong

   hòn giả sơn.

   Bạch Nhược Hy bị dọa một trận vội

   bịt miệng thiếu chút nữa kêu lên

   thành tiếng.

   Tim cô điên cuồng đập mạnh, sợ

   hãi giống như nhìn thấy quỷ.

   Kiều Huyên Thạc phản ứng cực

   nhanh. Trong khoảnh khắc bóng

   đen phát ra tiếng động liền mau

   chóng rời đi, đuổi theo người bí ẩn

   đang chạy vào trong bụi trúc.

   Rốt cuộc là ai?

   Trong đầu Bạch Nhược Hy lướt qua

   hoài nghi, lập tức mau chóng đuổi

   theo.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận