Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 39: Lần theo dấu vết

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9845 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 39 Lần theo dấu vết Xuyên qua bụi trúc, hai người tiến

   vào vườn hoa sau núi. Con đường

   nhỏ bắt chéo ngang dọc, bụi cây um

   tùm, địa thế phức tạp. Và bóng đen

   biến mất giữa con đường đó.

   Kiều Huyền Thạc đi giữa chừng liền

   ngừng lại. Đường nhỏ buổi tối đều

   tối hơn bình thường nên bọn họ

   không thể nào phán đoán được vị trí

   mà bóng đen biến mất.

   Bạch Nhược Hy thở hổn hển đuổi

   đến: “Anh ba, anh đuổi kịp rồi sao?”

   Nghe thấy tiếng động Kiều Huyền

   Thạc quay đầu lại. Khi anh nhìn thấy

   Bạch Nhược Hy chạy tới không nhịn

   được mà chân mày nhíu chặt mang

   theo chút tức giận: “Sao cô chạy ra

   làm gì?”

   Bạch Nhược Hy vừa chống eo,

   khom người thở hổn hển vừa quét

   mắt nhìn bốn phía. Cô căng thẳng

   buột miệng nói: “Em lo lắng cho

   anh.”

   Lo lắng cho anh?

   Cơn tức giận của Kiều Huyền Thạc

   vừa bộc phát trong phút chốc liền

   biến mất. Anh là lính trải qua hàng

   trăm trận chiến, có tình cảnh nào

   mà chưa từng gặp qua?

   Chỉ là một người bí ẩn lén lén lút lút

   mà thôi, căn bản không cần phải lo

   lắng.

   “Lần sau phải nghe lời.” Anh vốn

   giận không nổi.

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tức

   nắm lấy tay Bạch Nhược Hy, tùy ý

   chọn một con đường nhỏ mà đi.

   Giọng điệu ra lệnh của anh thoáng

   qua chút chiêu chuộng, Bạch Nhược

   Hy thẫn thờ nhìn tay của mình bị

   nắm chặt, lại nhìn bóng lưng to lớn

   của người đàn ông kia.

   Bàn tay ấm áp. Tim không nhịn

   được mà lung lay, ngọt ngào như

   mật.

   Cô nhịn không nổi thầm cười ngọt

   ngào. Rõ ràng là đi bắt trộm mà cô

   lại có cảm giác giống như được dắt

   đi hẹn hò vậy. Trong lòng trộm vui

   mừng.

   Tim ấm áp, sợ hãi trong chớp mắt

   hóa không.

   Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay Bạch

   Nhược Hy tiếp tục đi về phía trước,

   cuối cùng đến chỗ sân golf rộng rãi,

   vắng vẻ và tối đen như mực.

   Cảm thấy không ổn, Kiều Huyền

   Thạc dắt Bạch Nhược Hy lập tức

   quay người quay lại.

   Bạch Nhược Hy nhỏ giọng hỏi: “Anh

   ba, tại sao không đi nữa?”

   “Hắn không thể đi về phía sân golf

   phía trước.”

   “Có phải anh biết hắn là ai không?”

   Bạch Nhược Hy chạy theo từng

   bước dài của anh, ngẩng đầu nhìn

   một bên mặt đẹp trai hơn người của

   người đàn ông này.

   Kiều Huyền Thạc im lặng không trả

   lời lại vấn đề của Bạch Nhược Hy.

   Sự rộng lớn của biệt thự nhà họ

   Kiều không phải người bình thường

   có thể hiểu được.

   Nằm ở giữa sườn núi, diện tích bao

   phủ tám ngàn mét vuông. Kiến trúc

   trong nhà có vài căn đã chiếm hết

   mấy trăm mét vuông.

   Bạch Nhược Hy lớn lên ở chỗ này

   cũng chưa từng đi qua hết mọi

   ngóc ngách.

   Đi mười phút, hai người đi đến

   phòng bảo vệ ở bên ngoài cửa lớn.

   Mà trên đoạn đường này, tay Kiều

   Huyền Thạc chưa từng rời khỏi tay cô.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy như trở về

   trước kia, lúc anh ba dắt tay cô đến

   trường và dẫn cô đi chơi.

   Người anh ba đã từng chưa bao giờ

   lạnh nhạt, chưa bao giờ xa cách, xa

   lạ đó.

   Đèn đuốc trong phòng bảo vệ sáng

   rực, Kiều Huyền Thạc đẩy cửa bước

   vào. Thiết bị camera đầy đủ trong

   phòng nhỏ.

   Từ sau khi xảy ra án mạng lần trước,

   phòng bảo vệ đều có người trực hai

   mươi tư giờ. Nhưng lúc này lại

   không có một bóng người mà màn

   hình camera trên tường lại hiện lên

   “bông tuyết trắng đen”, căn bản nhìn

   không thấy bất cứ cái gì.

   “Tại sao lại như vậy?” Bạch Nhược

   Hy hoảng sợ không ngừng. Cô nhìn

   tất cả máy móc đều gặp trục trặc,

   trái tim dâng lên nỗi sợ hãi.

   Ngày đó lúc thím hai bị giết, tất cả

   máy móc cũng bị hư.

   Kiêu Huyền Thạc thả tay Bạch

   Nhược Hy ra, ánh mắt sắc bén quét

   mắt nhìn bốn phía xung quanh. Anh

   cúi đầu quan sát, đi từng bước qua

   bàn camera.

   Anh quan sát tỉ mỉ, từ tốn câm cuốn

   sổ ghi chép lên lật ra, giọng điệu

   bình tĩnh nói: “Máy móc bắt đầu từ

   sáng hôm nay đã hư rồi.”

   “Vậy tại sao không có người đến

   sửa vậy?” Bạch Nhược Hy kề sát

   Kiều Huyền Thạc, nhón gót lên, dựa

   sát vào người anh, nhìn chăm chú

   vào bảng ghi chép trong tay.

   Cô giống như một đứa trẻ tò mò, rất

   nghiêm túc nhìn bảng ghi chép

   trong tay anh lại quên mất hành

   động của bản thân.

   Kiều Huyền Thạc cảm thấy cơ thể

   mềm mại dán lên cánh tay. Anh từ

   từ nghiêng đầu nhìn xuống.

   Bờ ngực nở nang mềm mại của cô

   không hề kiêng ky mà dán sát lên

   bên ngoài khuỷu tay anh.

   Anh là người đàn ông bình thường.

   Cho dù có là chính nhân quân tử

   hơn nữa cũng phải có cảm giác kích

   động.

   Bạch Nhược Hy phát hiện ánh mắt

   Kiêu Huyền Thạc trở nên khó lường,

   nhìn vào trước ngực cô. Ánh mắt

   mồng lung mà nóng rực.

   Cô nhìn nhìn hai mắt anh sau đó

   thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống.

   Lúc phát hiện cơ thể mình dán sát

   vào anh, trong phút chốc mặt cô đỏ

   như phát sốt, từ tai đến cổ đều

   giống như bị đốt liên mau chóng lùi

   một bước, căng thẳng: “Xin… xin lỗi.

   Em không có cố ý.”

   Kiều Huyền Thạc nhìn hai má đột

   nhiên đỏ hồng của cô, sắc mặt lạnh

   lùng lộ ra nụ cười như có như

   không.

   Ngược lại anh hy vọng là cô cố ý.

   Bạch Nhược Hy lúng túng thấy rõ,

   có chút không tự nhiên. Tay chân

   không biết để đâu vặn vặn góc áo,

   không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

   Để hóa giải sự lúng túng của Bạch

   Nhược Hy, Kiều Huyền Thạc tằng

   hắng, ôn hòa mở miệng: “Ghi chú ở

   chỗ này nói thợ sửa chữa phải sáng

   mai mới đến. Mà bảo vệ chuyển ca

   chỉ còn lại một người. Có một người

   vừa mới nghỉ việc không lâu.”

   Lòng hiếu kỳ của Bạch Nhược Hy lại

   trỗi dậy, quên mất sự ngại ngùng

   vừa rồi mà hỏi: “Tại sao lại trùng

   hợp như vậy?”

   Kiều Huyền Thạc bỏ cuốn sổ xuống,

   hai tay đút vào túi quân. Anh nhìn

   màn hình không có hình ảnh gì

   trước mặt, ánh mắt sắc bén cao

   thâm khó lường: “Cô nghĩ đây là

   trùng hợp sao?”

   Câu hỏi này khiến Bạch Nhược Hy

   kinh ngạc.

   Rõ ràng cách làm rất giống như lúc

   thím hai cô bị giết. Tất cả camera

   đều vô duyên vô cớ không dùng

   được.

   Mà Kiều Huyền Thạc phát hiện, màn

   hình tivi to như vậy phía dưới góc

   bên phải có ký hiệu bàn tay khoảng

   một ô vuông. Anh lập tức thao tác

   chuột, nhấp vào máy camera duy

   nhất không mất tín hiệu này.

   Hình ảnh trong camera được phóng

   to ra khắp màn hình, Bạch Nhược

   Hy trăm điều suy nghĩ không thông

   từ từ đến gần, nhỏ giọng hỏi: “Tại

   sao camera này không hư?”

   “Cái camera này chắc là được lắp

   riêng, không phải là cùng một hệ thống”

   Kiều Huyền Thạc nghiêm túc quan

   sát hình ảnh trong camera, chỉ nhìn

   thấy camera quay đúng một con

   đường duy nhất mà vị trí của con

   đường nhỏ này rất lạ.

   “Đây là đâu?” Bạch Nhược Hy chỉ

   ngón tay vào màn hình.

   “Không biết.” Kiều Huyền Thạc lắc

   lắc đầu, tiếp tục thay đổi vị trí.

   Hai người rất ít khi vê nhà, nhìn một

   hồi lâu đều không nhận ra nơi này là

   chỗ nào.

   Bạch Nhược Hy không nhịn được

   cảm khái: “Nhà họ Kiều thật sự quá

   lớn. Trước kia em ở đây sống mười

   lãm năm cũng chưa từng đi qua rất

   nhiều nơi. Có những nơi cảm thấy

   rất âm u vắng vẻ cho nên không

   dám đi một mình. Có nơi lại bị cấm

   tới gần…”

   “Bị cấm tới gần?” Kiều Huyền Thạc

   lập tức ngắt lời, kinh ngạc nhìn cô.

   Đó giờ anh chưa từng nghe qua từ

   này nên lúc này chân mày nhíu chặt,

   gấp gáp hỏi: “Nơi nào mà cấm cô lại

   gần?”

   “Ở chỗ con đường nhỏ xuyên qua

   vườn phía Bắc, phía sau có đền thờ,

   nơi thờ cúng tổ tiên nhà họ Kiều…”

   “Cấm cô lại gân đền thờ?” Kiều

   Huyền Thạc thấy không đúng bèn

   hỏi lại. Theo anh biết thì hằng năm

   khi cúng bái tổ tiên, Bạch Nhược Hy

   căn bản đều sẽ tới tham dự.

   Bạch Nhược Hy lắc đầu: “Không

   phải đền thờ, là sân phía sau đền

   thờ, chỗ trồng thật nhiều lá phong.

   Lúc nhỏ có một quản gia già trông

   coi chỗ đó.

   Kiều Huyền Thạc dắt tay Bạch

   Nhược Hy kéo ra ngoài cửa. Bước

   chân anh gấp gáp, tâm tình kích

   động.

   “Dẫn tôi đi.”

   Kiều Huyền Thạc ở nhà họ Kiều sắp

   được ba mươi năm rồi cũng chưa

   từng phát hiện phía sau đền thờ còn

   có một cái sân bí mật. Lúc nhỏ, anh

   hoàn toàn không thích chạy lung

   tung bên ngoài cũng không có hứng

   thú với mấy người ở nơi trông coi

   hương khói đó.

   “Bây giờ đi sao?” Bạch Nhược Hy

   căng thẳng nuốt nước bọt. Cô nhớ

   tới nơi đó, đi ban ngày còn cảm thấy

   sợ hãi, huống hồ gì là ban đêm?

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận