Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 47

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9903 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiều Nhất Xuyên và An Hiểu đều

   nhìn vê phía Bạch Nhược Hy. Lúc

   này họ mới phát hiện mặt cô quả

   thật rất đỏ nên quan tâm nói: “Thời

   tiết mát mẻ thế này sao mà cảm

   thấy nóng được?”

   “Nếu như không thoải mái thì nói.

   Gần đây bệnh cúm nghiêm trọng

   hơn nhiều.”

   “Không thì gọi bác sĩ tới nhà xem xem?”

   Bạch Nhược Hy vội vàng xua tay:

   “Không cân không cần. Thật sự

   không cân đâu. Con vừa vận động

   mạnh trong phòng. Một chút nữa sẽ

   khỏe thôi.”

   Nghe thấy lý do này, Kiều Huyền

   Thạc lộ ra nụ cười như có như

   không. Anh nhìn bộ dạng dễ thương

   của Bạch Nhược Hy, ánh mắt cũng

   trở nên nhu hòa.

   Kiêu Huyền Hạo dường như cảm

   giác được cái gì đó, trở nên im lặng.

   Anh nhìn biểu cảm của Bạch Nhược

   Hy rồi lại nhìn sang em trai. Trong

   lòng xuất hiện một cảm giác không

   hay.

   Đọc Full tại truyen.one

   Bữa trưa bắt đầu. Suốt buổi Bạch

   Nhược Hy không hề ngẩng đầu mà

   vẫn luôn vùi đầu ăn cơm.

   Vệt ửng hồng trên mặt cũng từ từ

   biến mất.

   Buổi chiều, Bạch Nhược Hy gấp rút

   trở về đồn huấn luyện. Bởi vì buổi

   sáng đã xảy ra một số tranh chấp

   với Kiều Huyền Thạc nên cô đã bỏ

   học nửa ngày.

   Đương nhiên vẫn phải bị phạt. Dù

   sao cũng là khóa huấn luyện như

   quân đội chính quy.

   Lịch trình buổi tối hơi nhiều. Lớp

   pháp luật, lớp mô phỏng điều tra,

   lớp tâm lý rồi đến lớp huấn luyện thể

   lực. Quần quật suốt nửa ngày trời

   khiến Bạch Nhược Hy mệt đến mức

   muốn nằm lăn ra. Cuối cùng còn

   phải chịu phạt.

   Trở về từ trại huấn luyện, trời đã tối

   rồi.

   Bạch Nhược Hy lê bước chân nặng

   nê qua con đường ồn ào náo nhiệt.

   Ánh đèn năm màu rực rỡ chói mắt.

   Người đông như mắc cửi. Cô vừa đi

   vừa mở điện thoại.

   Sau khi bật điện thoại liên lập tức

   nhìn thấy có hai cuộc gọi nhỡ.

   Khoảnh khắc nhìn thấy trong hai

   cuộc gọi nhỡ có một cái là của Kiều

   Huyền Thạc, tim cô hơi run rẩy,

   trong phút chốc lỡ mấy nhịp. Sau đó

   không chút chân chừ mà bấm gọi lại.

   Mấy năm qua, cô chưa từng nhận

   được tin nhắn hay là cuộc gọi nào

   từ anh.

   Có người lén đổi số của Kiều Huyền

   Thạc trong điện thoại cô. Gọi không

   được cũng là điều hiển nhiên.

   Nhưng Kiều Huyền Thạc không gặp

   phải loại tình huống này cho nên

   mười năm nay quả thật là anh

   không muốn liên lạc với cô.

   Cho nên cuộc gọi nhỡ lúc này trở

   nên quý giá như vậy.

   Tiếng chuông điện thoại vang lên.

   Tim cô cũng đang đập mạnh.

   Đầu dây điện thoại bên kia vang lên

   giọng nói từ êm tai của Kiều Huyền

   Thạc: “Nhược Hy, cô đang ở đâu vậy?”

   Bạch Nhược Hy dịu dàng trả lời:

   “Em đang ở ngoài.”

   Giọng điệu của anh nghiêm khắc

   nhưng mang theo chút ân cần: “Sao

   lại tắt máy?”

   “Bởi vì… vì hết pin rồi.”

   “Cô không biết nói dối.” Kiêu Huyền

   Thạc lập tức vạch trân.

   Bạch Nhược Hy bất lực cười cười,

   không biết nên trả lời anh như thế

   nào. Cô quả thật không biết nói dối

   nhưng lại thường không nói sự thật.

   Đối với cô mà nói đó đều là lời nói

   dối vô hại. Có lúc không còn cách

   nào khác mà phải đành nói dối.

   “Phát định vị cho tôi. Tôi đón cô.”

   Bạch Nhược Hy ngây ngốc, cảm

   thấy được yêu thương quá mà sợ

   hãi vô cùng.

   Kiều Huyền Thạc không những gọi

   điện cho cô mà còn muốn tới đón

   cô sao?

   Là sợ cô lại đòi ly hôn cho nên

   muốn đối tốt với cô sao? Hay là anh

   thật sự đã có tình cảm với cô rồi?

   Cô thậm chí hoài nghi anh có âm

   mưu gì đó.

   Thế nhưng không quan tâm mọi

   chuyện thế nào, cô đã nghĩ thông

   rồi. Cô muốn buông thả bản thân

   một lần, đánh cuộc một lần. Nếu

   như thua thì cả đời bị phá hủy mà

   thôi cũng không có gì đáng phải lưu

   luyến.

   “Em đang ở gần trường cảnh sát

   phía Đồng thành… Bạch Nhược Hy

   nói một hơi. Giọng nói đột nhiên

   ngừng lại, bước chân cũng Im bặt.

   Thân thể cứng ngắc. Ánh mắt trầm

   xuống nhìn thẳng về phía trước.

   Dưới ánh đèn đường chiếu rọi, có

   một bóng dáng thân thuộc không gì

   sánh được đang đứng chắn đường

   của cô.

   Đó chính là người bạn duy nhất biết

   cô nộp đơn vào làm phụ tá cảnh

   sát, Doãn Nhụy.

   Doãn Nhụy mặc một cái váy liên

   thân màu tím thanh lịch mà tao nhã,

   phối hợp với cái áo khoác lông màu

   trăng lại càng trở nên vô cùng cao

   quý. Cô ta mỉm cười, giọng nói ấm

   áp cất tiếng chào hỏi: “Chào buổi

   tối, Nhược Hy.”

   Bạch Nhược Hy không trả lời Doãn

   Nhụy. Chậm nửa ngày mới giật

   mình nói vào điện thoại: “Không cần

   lại đón em nữa. Em còn có chút

   chuyện.”

   Nói xong, cô liền căng thẳng ngắt

   điện thoại.

   “Ai muốn tới đón cậu vậy?” Doãn

   Nhụy mỉm cười ngọt ngào hỏi.

   Bạch Nhược Hy bỏ điện thoại vào

   túi: “Là anh hai.ˆ

   “Anh hai cậu trở về rồi?”

   “Xem ra Kiều Huyền Hạo vẫn không

   thay đổi, vẫn yêu thương cậu như

   trước. Anh ấy thật sự rất thích cậu”

   Bạch Nhược Hy im lặng.

   Suốt ngày hôm nay cô đều phải

   sống trong những lời nói dối cho

   nên lòng mệt mỏi không gì sánh

   được.

   Doãn Nhụy cũng ngừng hồi lâu mới

   Nhụy mỉm cười ngọt ngào hỏi.

   Bạch Nhược Hy bỏ điện thoại vào

   túi: “Là anh hai.ˆ

   “Anh hai cậu trở về rồi?”

   “Ừ”

   “Xem ra Kiều Huyền Hạo vẫn không

   thay đổi, vẫn yêu thương cậu như

   trước. Anh ấy thật sự rất thích cậu

   đó.”

   Bạch Nhược Hy Im lặng.

   Suốt ngày hôm nay cô đều phải

   sống trong những lời nói dối cho

   nên lòng mệt mỏi không gì sánh

   được.

   Doãn Nhụy cũng ngừng hồi lâu mới

   Hai người chọn một chỗ riêng tư

   trong góc. Ánh đèn vàng mờ ảo vô

   cùng ấm áp. Trong ánh sáng lờ mờ

   lộ ra chút hương vị ấm cúng.

   Nói chuyện ở quán cà phê này thoải

   mái hơn nhiều.

   Hai người gọi hai ly cà phê sữa

   thơm phức, im lặng mà thưởng thức.

   Không khí trở nên ngột ngạt. Ai

   cũng không muốn mở miệng nói chuyện.

   Qua hồi lâu, Doãn Nhụy mới phá vỡ

   bầu không khí yên tĩnh này. Cô ta

   mỉm cười mang theo chút chua sót

   hỏi: “Cậu với Huyên Thạc gần đây

   thế nào rồi?”

   Bạch Nhược Hy cầm ly cà phê lên,

   nhẹ nhàng hớp một ngụm. Cô khiến

   tâm tình bình tĩnh lại một chút rồi

   mới từ từ mở miệng: “Xin lỗi, Doãn

   Nhụy. Mình đã cố gắng cũng đã thử

   rất nhiều cách. Huyền Thạc không

   muốn ly hôn. Thái độ rất cứng rắn.”

   Doãn Nhụy cứng đờ rồi rất nhanh

   phản ứng lại, dường như nhìn không

   rõ ý cười nhạt trên môi: “Có lẽ anh

   ấy có kế hoạch gì đó mà chúng ta

   không biết thôi. Cậu cố gắng thử lại

   lân nữa xem.”

   “Không thử nữa.” Bạch Nhược Hy

   lấy hết dũng khí thẳng thừng từ

   chối: “Lời nói độc địa như thế anh

   ấy đều nói ra khỏi miệng rồi. Mình

   có làm gì đi nữa cũng đều không có

   ý nghĩa gì.’

   Doãn Nhụy căng thẳng đến nỗi

   nhoài người lên bàn: “Nói cái gì?”

   Bạch Nhược Hy im lặng vài giây.

   Ánh mắt lúng túng mà nhìn về phía

   cô ta: “Nếu như muốn ly hôn thì cô

   chết hoặc là tôi chết.”

   Nghe thấy lời nói độc địa này, Doãn

   Nhụy liên trở nên ngây ngốc.

   Bạch Nhược Hy áy náy nhìn về phía

   Doãn Nhụy. Cô đưa tay ra nắm lấy

   tay người bạn thân của mình mà thì

   thâm nói: “Xin lỗi Doãn Nhụy. Đây là

   sự thật mà mình không cách nào

   thay đổi được.”

   “Vậy thì mình phải làm sao đây?”

   Doãn Nhụy rút tay lại để xuống bàn.

   Cô ta nắm tay lại, móng tay cắm

   sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt trở

   nên lạnh lẽo.

   Bạch Nhược Hy im lặng.

   “Cậu đã đồng ý chuyện của mình

   rồi. Bây giờ lại nói không còn cách

   nào khác?”

   “Bạch Nhược Hy, sao cậu lại có thể

   ích kỷ như vậy. Người đàn ông đó là

   chồng tương lai của tôi. Là anh của

   cậu, là người của bạn thân cậu. Cậu

   nói cướp liền cướp. Lương tâm của

   cậu không cắn rứt chút nào sao?

   Cậu không thấy hổ thẹn với tôi

   sao?” Doãn Nhụy càng nói càng

   kích động. Giọng nói cũng lớn hơn

   lại mang theo chút nghẹn ngào.

   Trừ việc cảm thấy day dứt và xấu

   hổ, Bạch Nhược Hy chỉ có thể nói

   một câu: “Xin lỗi, Doãn Nhụy.”

   “Tôi không cần cậu nói xin lỗi. Tôi

   chỉ hy vọng cậu trả Huyền Thạc lại

   cho tôi.” Nước mắt Doãn Nhụy rơi

   xuống, tức giận đến nỗi hai vai đều

   run nhè nhẹ.

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

   không mềm lòng nữa mà lạnh nhạt

   nói: “Nếu như anh ấy yêu cậu thì

   nhất định sẽ cưới cậu. Thế nhưng

   anh ấy lại cứ níu lấy mình không

   buông. Cậu cảm thấy mình và anh

   ấy ly hôn rồi, anh ấy thật sự sẽ cưới

   cậu sao?”

   Sắc mặt Doãn Nhụy thay đổi: “Cậu

   có ý gì?

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận