Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 48

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10290 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy căn bản không

   muốn làm người bạn thân của mình

   thương tâm, thế nhưng cô cũng

   không có cách nào nhẫn nhịn thêm

   nữa nên bình tĩnh phân tích: “Anh ba

   không hề muốn cưới cậu, cho dù là

   không có sự tồn tại của mình thì

   anh cũng không có cưới cậu đâu.

   Mình không biết tại sao anh ấy lại

   thay đổi trong khi hai người sắp kết

   hôn, thay đổi cả suy nghĩ nhưng thái

   độ của anh ấy rất cứng rắn. Căn bản

   không phải là việc mà mình và cậu

   có thể thay đổi.”

   Doãn Nhụy tức giận kéo sợi dây

   chuyền trên cổ xuống mà cầm trong

   tay: “Còn nhớ nó không?”

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy viên ngọc

   quen thuộc kia, tim trong phút chốc

   ngừng lại: “Nhớ.”

   Doãn Nhụy cười khổ. Nụ cười pha

   lẫn nước mắt: “Nhớ thì tốt. Nó gọi là

   Vĩnh Hằng, là bảo vật vô giá mà mẹ

   của Huyền Thạc để lại cho anh ấy.

   Cậu biết nó có ý nghĩa như thế nào

   không?”

   Bạch Nhược Hy mấp máy môi. Lời

   nói nghẹn trong cổ họng. Cô nhìn

   miếng ngọc đó mà tim dần trở nên

   đau đớn.

   Doãn Nhụy biết Bạch Nhược Hy

   không có dũng khí nói nên cô ta

   mới bổ sung: “Nó đại biểu cho tình

   yêu, kế thừa và mãi mãi. Lúc Kiều

   Huyền Thạc để cậu giao lại cho tôi,

   bức thư đó cậu cũng đọc qua rồi.

   Cậu rõ ràng biết người anh ấy yêu là

   tôi, người muốn cưới là tôi. Bây giờ

   cậu lại nhân lúc chúng tôi mâu

   thuẫn với nhau mà chen chân vào.

   Cậu có còn là người không?”

   Bạch Nhược Hy hé miệng hít thở.

   Tim đau đớn tưởng chừng như ngạt thở.

   Cô không phải là người?

   Cô đã bị ép tới sắp phát điên rồi.

   Bây giờ cô ở trước mặt ai cũng

   không phải là người. Cả thế giới đều

   nói cô không có lương tâm.

   Cha nói cô không cứu Bạch San San

   là đồ vong ơn phụ nghĩa.

   Ông cũng tự nhiên mà biết chuyện

   này lại biểu thị thái độ muốn cô

   sớm ngày buông tay.

   Mẹ cô đã sớm ám chỉ qua cô phải

   nhìn rõ thân phận của mình.

   Người nhà họ Kiều nếu như biết

   chuyện này, thái độ cũng sẽ giống

   như Doãn Nhụy.

   Ngay cả Kiều Huyền Thạc cũng bởi

   vì cô muốn ly hôn mà nói cô tuyệt

   tình.

   Cô làm cái gì cũng sai vậy thì dứt

   khoát cái gì cũng không làm nữa.

   Bạch Nhược Hy im lặng hồi lâu.

   Giọng điệu mới bình tĩnh lại mà

   châm chậm nói: “Doãn Nhụy, trừ

   việc mình nói xin lỗi với cậu, cái gì

   mình cũng không thể làm được

   nữa. Mình vẫn luôn ở vào thế bị

   động, đó giờ chưa từng nghĩ muốn

   cướp người đàn ông của cậu, lại

   càng chưa từng nghĩ sẽ làm tới mức

   này. Mình không biết tại sao anh ba

   lại kiên trì cưới mình. Hơn nữa thái

   độ lại cứng rắn như vậy. Anh ấy…”

   “Đừng có tìm lý do quang minh

   chính đại cho mình như vậy.’ Doãn

   Nhụy tức giận hét một câu ngắt lời

   Bạch Nhược Hy. Mắt ngập nước

   tràn đầy thù hận nhìn về phía cô:

   “Xem như Doãn Nhụy tao có mắt

   không tròng, xui xẻo tám đời mới có

   loại bạn thân như mày.”

   Bạch Nhược Hy chấn động, đau đớn

   như vạn tiễn xuyên tim. Cô nắm

   chặt tay, mặt dày chịu đựng lời chửi

   mắng của cô ta. Đây là điều mà cô

   đáng phải chịu.

   Doãn Nhụy đứng dậy, tức giận cầm

   cốc cà phê hất lên mặt Bạch Nhược Hy.

   Thoắt một cái, cà phê không thương

   tiếc mà bị hất toàn bộ lên mặt Bạch

   Nhược Hy.

   Cô cứng đờ người, nhắm chặt mắt.

   Cả mặt và áo đều dính cà phê.

   Trong hơi thở toàn là mùi cà phê.

   Nước từ mặt chảy từ từ xuống áo,

   nhếch nhác không chịu nổi.

   Bộ dạng thảm hại của cô cũng thu

   hút ánh mắt của khách ở bốn phía.

   Cô không hề động đậy mà im lặng

   ngồi, nhắm chặt mắt lại.

   Doãn Nhụy hung hãng đặt ly không

   xuống bàn rồi cầm lấy túi đeo lên

   vai bỏ lại một câu: “Bạch Nhược Hy

   mày cứ tự làm theo ý mày. Giành

   đàn ông của người khác mày cũng

   không có kết cục đẹp đẽ gì đâu.”

   Doãn Nhụy xoay người, tức giận

   dậm chân, không hề do dự mà rời

   khỏi.

   Lương tâm sao? Bạch Nhược Hy

   mới từ từ mở mắt, rút ra tờ khăn

   giấy trên bàn mà nhẹ nhàng lau cà

   phê trên mặt.

   Bây giờ cô cảm thấy rất uất ức

   nhưng quả thật cô đã trở thành

   người con gái không có đạo đức rồi.

   Con đường mà cô chọn lựa cho dù

   chịu hết lời mắng chửi của mọi

   người, cho dù cuối cùng không có

   kết cục tốt cô cũng mỉm cười mà đi

   tiếp.

   Lau sạch cà phê trên mặt rôi cô mới

   cầm túi lên, bỏ qua sự chỉ trỏ của

   người khác mà đi thanh toán rồi rời

   khỏi quán.

   Cô lúng túng đi giữa đường lớn. Bởi

   vì cả người đầy cà phê mà thu hút

   rất nhiều ánh mắt chú ý của người

   khác.

   Nếu như về nhà với bộ dạng này

   nhất định sẽ khiến người nhà lo

   lắng. Anh hai cũng sẽ gạn hỏi tới

   cùng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

   Bạch Nhược Hy không muốn rước

   lấy phiền toái nên ghé vào một tiệm

   quần áo mà mua cái áo mới. Sau đó

   thuê một phòng ở khách sạn mà

   tắm gội sạch sẽ.

   Đêm khuya.

   Trăng sáng sao thưa, cảnh vật im

   lìm không tiếng động.

   Ánh đèn biệt thự nhà họ Kiều sắp

   tàn, đã không có bất cứ âm thanh

   nào. Lúc Bạch Nhược Hy trở về biệt

   thự thì mọi người đã ngủ hết rồi.

   Thân thể cô mệt mỏi không sức,

   bước chân cũng nặng nề. Mỗi bước

   đi đều cảm thấy rất đau khổ.

   Tim mệt rồi. Thân thể cũng mệt

   mỏi. Cô chỉ muốn tìm một bờ vai

   mà dựa vào.

   Cô đi đến trước cửa phòng Kiều

   Huyền Thạc rồi đột nhiên dừng lại.

   Cả người nhìn về phía tâm rèm cửa,

   im lặng một hồi lâu.

   Cô còn đang đấu tranh, đang xoắn

   xuýt, đang do dự.

   Thế nhưng cô vẫn nghe theo con

   tim đi vê phía trước, không gõ cửa

   mà trực tiếp mở ra.

   Giống như tiến vào phòng của bản

   thân rồi đóng cửa lại.

   Kiêu Huyền Thạc đang ngôi trên

   ghế sofa coi tài liệu. Nghe thấy

   tiếng mở cửa, trong phút chốc nhìn

   thấy Bạch Nhược Hy tiến vào anh

   liên không nhịn được mà kinh ngạc.

   Ánh mắt anh tràn đầy vẻ khó hiểu,

   nghi ngờ nhìn Bạch Nhược Hy.

   Cô đóng cửa, treo túi lên bên cạnh

   rồi trực tiếp ngôi xuống bên cạnh

   anh.

   Kiêu Huyền Thạc thậm chí hoài nghi

   có phải cô đi nhâm phòng rồi

   không. Hành động tự nhiên liên

   mạch như vậy.

   Anh muốn đợi xem lúc cô nhìn thấy

   anh sẽ có biểu cảm thế nào. Kết

   quả Bạch Nhược Hy liền nhào thẳng

   vào chỗ anh.

   Anh ngây ngốc. Đột nhiên Bạch

   Nhược Hy bổ nhào vào lòng anh.

   Bởi vì ôm lấy cổ mà khiến anh ngã

   xuống ghế sofa.

   Tim anh hơi chấn động. Cả người

   cứng ngắc. Xấp tài liệu trong tay

   cũng rời khỏi tay rơi xuống đất.

   Hơi thở trở nên hỗn loạn. Anh cứng

   đờ người không dám tin, không

   động đậy mà ngây ngốc hồi lâu.

   Bạch Nhược Hy nằm sắp lên người

   anh, dán chặt lên ngực anh. Từ đầu

   tới cuối đều không dám nhìn ánh

   mắt của anh nhưng lại làm ra

   chuyện to gan lớn mật như vậy.

   Cô thật sự vẫn là Bạch Nhược Hy

   buổi sáng bởi vì một cái hôn mà đỏ

   mặt cả nửa ngày sao?

   Kiều Huyền Thạc được yêu thương

   mà cảm thấy sợ hãi, cứng ngắc một

   hồi lâu tay mới run rẩy chạm tới gần

   người cô. Yết hâu động đậy, cuối

   cùng vẫn đặt tay lên lưng cô, nhẹ

   nhàng ôm cô vào lòng. Giọng nói

   của anh cũng trở nên khàn khàn, dịu

   dàng nói: “Nhược Hy, sao vậy?”

   “Anh ba, em mệt quá. Bạch Nhược

   Hy vùi đầu vào ngực anh. Lúc này

   cô rất muốn khóc nhưng miễn

   cưỡng nhịn xuống tâm tình đang

   xuống dốc mà thì thâm nói: “Em

   đến sạc pin cho anh đây.”

   Nghe thấy từ này, Kiều Huyền Thạc

   vui vẻ nở nụ cười. Trên mặt lộ ra nụ

   cười ngọt ngào chưa từng có. Ánh

   mắt cũng trở nên dịu dàng. Lòng

   bàn tay nhẹ nhàng vuốt vuốt lưng

   cô.

   Người em gái dễ thương trước kia

   của anh có phải đã quay trở về rồi

   không?

   Cái người lúc nhỏ vào phòng không

   bao giờ gõ cửa, lén la lén lút trèo lên

   giường anh. Con bé mặt dày có đuổi

   thế nào cũng không ở đi đã trở lại rồi sao?

   Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng

   vuốt tóc cô rồi thuận thế vỗ về. Anh

   từ từ cúi xuống nhìn gò má cô.

   Đúng lúc nhìn thấy cô đang nhắm

   mắt, gương mặt còn hơi đỏ lên.

   Mùi hương thoang thoảng như mới

   vừa tắm gội không lâu xộc vào mũi

   anh.

   Cô rõ ràng là mới từ bên ngoài trở

   về, ngay cả túi cũng để trong phòng

   anh thế mà đã thay quần áo rồi.

   Trên người còn mang theo mùi

   hương tắm gội chưa lâu.

   “Cô đã đi đâu vậy?” Kiều Huyền

   Thạc nhỏ giọng hỏi.

   Bạch Nhược Hy không trả lời anh

   mà áp má vào ngực anh để tìm lấy

   vị trí nào càng thoải mái hơn chút.

   Anh cũng không hỏi thêm lần nữa.

   Không cần biết cô đi đâu, cuối cùng

   vẫn biết đường quay về trong vòng

   tay anh là đủ rồi.

   Không khí trở nên yên tĩnh. Tiếng hít

   thở của Bạch Nhược Hy cũng ổn

   định vững vàng mà hơi thở của Kiều

   Huyền Thạc càng ngày càng gấp.

   Thân thể đang từ từ phản ứng lại.

   Anh cũng muốn trong sáng thế

   nhưng người đẹp trong lòng, nếu

   như anh không có chút phản ứng

   nào thì không phải là đàn ông rồi.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận