Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 50

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10535 chữ 2024-09-02 18:33

  Thái độ hỏi tội của cha mẹ khiến

   lòng Bạch Nhược Hy rất khó chịu.

   Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý trở thành

   tội nhân rồi cho nên cũng không sợ

   hãi quá nhiều.

   Giọng điệu cô lạnh nhạt không

   nhanh không chậm: “Mẹ có thể đi

   hỏi Tinh Thần. Hỏi anh ta tại sao lại

   gọi con như vậy.”

   “Vậy mày gọi anh ta ra đây.” An Hiểu

   tức giận chỉ vào phòng khách.

   Kiều Nhất Xuyên gấp gáp kéo tay

   An Hiểu, nhỏ giọng khuyên bảo: “Sĩ

   quan phụ tá người ta đến vì có

   chuyện. Bà đừng như thế.”

   Thái độ của Bạch Nhược Hy cũng

   lạnh nhạt, trả lời lại một câu với An

   Hiểu: “Con rất bận. Mẹ muốn biết

   cái gì thì tự đi mà hỏi.”

   Nói xong, Bạch Nhược Hy không hề

   do dự mà đi ra cửa.

   “Mày đứng lại đó.” An Hiểu hét lên

   một tiếng.

   Thế nhưng vẫn không thể ngăn

   được bước chân của Bạch Nhược Hy.

   Cô vừa đi ra cửa, An Hiểu đã tức

   giận bừng bừng đuổi theo.

   Cửa lớn bị người đẩy ra. Hai người

   một trước một sau đột nhiên ngừng

   lại mà sững sờ nhìn hai người vừa

   tiến vào cửa.

   Doãn Âm kéo vali đi cùng với Doãn

   Nhụy bước vào. Trên mặt của bọn

   họ toàn là ý cười ôn hòa.

   Nhìn thấy bọn họ, sắc mặt Bạch

   Nhược Hy trở nên trắng bệch. Một

   cảm giác không hay xông lên đỉnh

   đầu.

   An Hiểu vừa rồi còn mặt nặng mày

   nhẹ mà lúc này trở mặt nhanh hơn

   cả thời tiết. Chỉ một chốc liền trời

   xanh quang đãng, lộ ra nụ cười tươi rói.

   Doãn Nhụy rất khách khí mà chào

   hỏi: “Chào buổi sáng dì, Nhược Hy.”

   Bạch Nhược Hy cảm thấy nụ cười

   tươi rói này khiến cô rất chán ghét.

   Lần trước còn hất cà phê vào người

   cô, nói xui xẻo tám đời mới có

   người bạn như cô. Thế mà chưa tới

   hai ngày đã giống như biến thành

   người khác rồi?

   An Hiểu tươi cười hoan nghênh:

   “Tiểu Nhụy, con đến rồi à. Đây là…”

   Bà nghi ngờ chỉ về phía vali trong

   tay Doãn Nhụy thể hiện rõ sự khó

   hiểu.

   Doãn Âm kéo vali vào phòng khách.

   Lúc đi ngang qua bên người Bạch

   Nhược Hy mới cố ý nói: “Em con

   muốn đến ở với con mấy ngày. Hai

   chị em tụi con rất lâu rồi không có

   tụ họp với nhau.’

   Trong lòng Bạch Nhược Hy giật thót

   một cái. Cô cảm thấy phiên muộn

   khôn tả, chỉ cảm thấy trong lời chị ta

   có dụng ý khác. Mỗi ngày Doãn Âm

   đều phải đi làm. Làm gì có thời gian

   mà chơi với Doãn Nhụy ăn không

   ngôi rôi đây?

   An Hiểu vui mừng khôn xiết rồi nắm

   lấy tay Doãn Nhụy kéo vào trong

   phòng khách. Trong chốc lát bà vui

   tới nỗi quên mất sự tồn tại của Bạch

   Nhược Hy mà hô to gọi nhỏ với đầu

   bếp: “Dì Thu, bảo người làm dọn

   dẹp một phòng cho khách rồi đem

   hành lý của Tiểu Nhụy lên đó đi.”

   Người làm và dì Thu liền vội vàng

   chạy ra ngoài giúp đỡ.

   Hai người nhìn thấy Doãn Nhụy

   mang theo hành lý đến đều lộ ra nụ

   cười chào đón.

   Kiều Nhất Xuyên cũng mỉm cười.

   Doãn Nhụy sau khi lại gân mới lễ

   phép chào hỏi: “Chúc chú buổi sáng

   tốt lành.”

   Kiều Nhất Xuyên: “Hoan nghênh

   hoan nghênh. Doãn Nhụy con phải ở

   lại đây thêm mấy ngày. Bà mẹ

   chồng này của con mỗi ngày đều

   nhắc không biết lúc nào Huyền

   Thạc mới rước con về nhà đó. Mấy

   lời lải nhải của bà ấy đều khiến thần

   kinh bác mệt mỏi hết cả lên.”

   Doãn Nhụy và Doãn Âm cùng cười,

   cùng nhau đi vào phòng khách ngồi

   xuống.

   Người làm dâng trà và điểm tâm

   lên. Bốn người liền ngồi xuống vừa

   nói vừa cười, nhẹ giọng khách khí

   mà giao lưu. Cảnh tượng trong

   phòng khách liền trở nên ấm áp và

   tự nhiên đến lạ.

   Bạch Nhược Hy vẫn luôn đứng ngây

   người trước cửa cứ như thế mà nhìn

   bọn họ trò chuyện với nhau, giống

   như bụi bặm bị người lãng quên

   trong góc.

   Cô không có cảm xúc gì quá nhiều.

   Dù sao cô cũng đã quen rồi.

   Quen bị phớt lờ, bị quên lãng.

   Cô thở ra một hơi phiên muộn rồi

   xoay người thay giày. Bước chân

   nặng nề rời khỏi nhà họ Kiều.

   Có lẽ cô đã mơ hồ hiểu được dụng ý

   của Doãn Nhụy rồi.

   Bây giờ cô không muốn tiếp tục ly

   hôn với Kiều Huyền Thạc nữa rồi.

   Doãn Nhụy muốn tự mình ra trận,

   tới gần ban công mà tước đoạt ánh

   trăng, là muốn giành Kiều Huyền

   Thạc trở về.

   Nhưng anh căn bản không thuộc về

   Bạch Nhược Hy. Cho dù Doãn Nhụy

   dùng biện pháp gì khiến anh hồi

   tâm chuyển ý, cô cũng đều cảm

   thấy không sao.

   Cô vui vẻ tiếp nhận Doãn Nhụy vào

   sống ở nhà họ Kiều nhưng trong

   lòng lại có chút phiên muộn không VUI.

   Đã tới thì an tâm ở lại.

   Trong phòng khách.

   Tinh Thần giao tài liệu trong tay cho

   Kiều Huyên Thạc rồi cung kính nói:

   “Cậu ba, đã tìm thấy người làm nghỉ

   việc ở vườn phía Bắc rồi. Bên trên là

   tài liệu mà tôi đã điều tra. Cậu xem

   một chút.”

   Kiều Huyền Thạc lập tức nhận lấy

   tài liệu, vừa lật vừa hỏi: “Tìm ra ở

   đâu?”

   “Bọn họ đi du lịch nước ngoài rồi.

   Nghe nói sau khi nghỉ việc còn nhận

   được một khoản trợ cấp không

   nhỏ.”

   Kiều Huyền Thạc biết nhân viên bị

   sa thải đều có tiền trợ cấp. Điểm

   này ngược lại không có vấn đề gì.

   Mở tài liệu anh mới nghiêm túc nhìn

   một lượt.

   Từ đầu đến cuối đều không có phát

   hiện ra cái gì, mà nguyên nhân bị sa

   thải là: chủ bị giết, hai người lại

   không hay biết gì, không biết bảo vệ

   chủ cho tốt mà bị sa thải.

   Người sa thải bọn họ là ông nội.

   Ông ra lệnh cho hai người bọn họ

   rời khỏi hiện trường vụ án. Người xử

   lý hồ bơi trên lầu là thím hai đã chết

   của anh.

   Lý do là có người lạc mất con mèo

   để nó chết trong hồ bơi.

   Hai người làm không có bất cứ chỗ

   nào khả nghi.

   Kiều Huyên Thạc đóng tài liệu, từ từ

   nhìn về phía Tinh Thần hỏi: “Cậu

   cảm thấy hai người làm đó có nói

   dối không?”

   “Không giống như là nói dối.

   Nguyên nhân bọn họ không ở hiện

   trường là do người chết kêu họ đi.

   Không phải là hung thủ cố ý đẩy

   bọn họ đi. Tôi cảm thấy tra không ra

   cái gì từ trên người bọn họ.”

   Kiều Huyên Thạc dựa vào ghế, chau

   mày trâm tư suy nghĩ. Trên gương

   mặt góc cạnh rõ ràng mang theo

   chút nghiêm khắc. Sắc mặt nghiêm

   trọng.

   Tinh Thần đứng nghiêm không

   động đậy, đợi anh phân phó.

   Qua hồi lâu, Kiều Huyền Thạc mới

   thì thào hỏi: “Sao con mèo lại lạc

   vào hồ rồi chết ở đó?”

   “Bọn họ nói không biết.”

   “Manh mối bị đứt đoạn như vậy

   sao?”

   Tinh Thần im lặng từ từ nói: “Vậy

   chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

   “Ðợi ự

   Tinh Thần im lặng hồi lâu lại hỏi:

   “Vậy chuyện chủ tịch nước giao,

   chúng ta nên điều tra theo hướng

   nào?”

   Kiều Huyền Thạc chau mày. Ánh

   mắt mơ màng nhìn mặt bàn. Sự im

   lặng khiến cho người khác hoảng

   sợ. Sau đó anh mới nhẹ nhàng nói:

   “Chuyện của phật châu không gấp.

   Hung thủ một ngày còn chưa nổi

   lên mặt nước, phật châu sẽ không

   có manh mối đâu.”

   “Viên phật châu này có liên quan tới

   hung thủ giết người sao?”

   Kiêu Huyền Thạc phớt lờ câu hỏi

   của Tinh Thần mà lộ ra nụ cười

   khẩy. Nụ cười này khiến người khác

   có cảm giác rất châm biếm.

   Ai cũng không nghĩ cái chết của

   thím hai có liên quan tới một viên

   ngọc có ảnh hưởng tới an nguy của

   một quốc gia.

   Thế nhưng không ngờ bên trong đó

   lại có mối quan hệ nào đó.

   “Tiếp tục đợi. Hắn đã bắt đầu hành

   động rồi.” Kiều Huyền Thạc bình

   tĩnh như nước, không có chút cảm

   giác cấp bách nào.

   Tinh Thân đáp ứng một tiếng rồi

   chờ phân phó.

   Kiều Huyền Thạc trầm tư hồi lâu rồi

   lại lật tài liệu ra xem lần nữa. Sau đó

   anh mới thì thâm nói: “Cậu quay về

   trước đi, tiếp tục điều tra chuyện

   này. Xảy ra chuyện gì thì thông báo

   cho tôi biết…”

   Sau khi Tinh Thần chào hỏi mới

   xoay người chuẩn bị rời khỏi.

   Tuy nhiên anh ta mới xoay người

   liên đột nhiên nhớ tới một chuyện

   nên lại quay đầu đối diện với Kiều

   Huyền Thạc, căng thẳng nói: “Cậu

   ba, vừa rồi tôi…”

   Kiều Huyền Thạc sững người,

   nhướn mày nhìn vê phía Tinh Thần.

   Ánh mắt nghiêm khắc khiến lời của

   Tinh Thần bị nghẹn trong cổ họng,

   sau đó trong phút chốc liền biến

   mất khiến anh ta lộ ra vẻ khó xử.

   “Chuyện gì?” Kiều Huyền Thạc

   không nhẫn nại hỏi.

   Tinh Thần xoắn xuýt hồi lâu mới yếu

   ớt mở miệng: “Lúc tôi mới vào cửa

   liên chạm phải cô ba. Tôi gọi cô

   một tiếng cô ba. Thế nhưng hình

   như cha mẹ cậu đối với cô ba…”

   Kiều Huyền Thạc ngẩng phắt đầu.

   Sắc mặt trầm xuống. Ánh mắt trở

   nên lạnh lếo. Anh chau mày, trong

   phút chốc khiến khí lạnh khiếp

   người tràn khắp phòng khách, khiến

   người khác cảm thấy không khí như

   sắp kết thành băng.

   Nói xong, Tinh Thần úp úp mở mở

   không dám nói thêm nữa. Anh biết

   bản thân gây họa rồi nên mới căng

   thẳng nuốt ngụm nước bọt.

   “Xin lỗi, cậu ba.” Tinh Thần thấy cơn

   tức giận trong ánh mắt nghiêm

   khắc của Kiều Huyên Thạc liền vội

   vàng xin lỗi.

   Kiều Huyên Thạc đứng dậy. Hai tay

   đút vào túi đi ra khỏi bàn làm việc

   mới lạnh lùng hỏi: “Đối với Nhược

   Hy thế nào?”

   Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận