Deprecated: Array and string offset access syntax with curly braces is deprecated in /tieuthuyet/thinkphp/library/think/db/Query.php on line 568
Chương 49_Ngọn Sóng Tình Yêu-Tiểu thuyết
Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 49

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10066 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiêu Huyền Thạc dịu dàng hôn lên

   trán Bạch Nhược Hy một cái.

   Ép xuống ý muốn điên cuồng, anh

   nhẹ nhàng ôm lấy vai cô. Một tay

   khác ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng điều

   chỉnh lại vị trí trong lòng anh.

   Động tác của anh nhẹ nhàng mà dịu

   dàng, ôm lấy cô từ trên sofa rồi đi

   về phía giường lớn.

   Anh dùng chân đá chăn rồi nhẹ

   nhàng đặt Bạch Nhược Hy đang

   ngủ say lên giường. Một tay xoa xoa

   túi quân cô rôi móc điện thoại ra từ

   bên trong để lên bàn. Sau đó anh

   cởi giày và vớ rồi đắp chăn cẩn thận

   cho cô.

   Sau khi sắp xếp ổn thỏa anh mới tắt

   đèn mà mở đèn ngủ. Ánh đèn vàng

   dìu dịu mà ấm áp càng thích hợp để

   ngủ say.

   Kiều Huyền Thạc từ một bên khác

   mà vén chăn ra nằm xuống. Anh

   gác tay lên đầu, im lặng mà nhìn cô.

   Hai người duy trì một khoảng cách

   an toàn nhất định.

   Ánh đèn vàng ấm áp rất tối nhưng

   không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp

   đang say ngủ đầy ngọt ngào của

   cô. Đường nét trên gương mặt tinh

   tế mà thanh nhã. Trên người cô luôn

   lộ ra chút yếu đuối và thẹn thùng,

   chút kiên cường và dũng cảm, lại có

   chút dễ thương và hoạt bát.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Anh không biết đã yêu người con

   gái này ở điểm nào, chỉ biết là từ

   nhỏ đã tự nhiên mà thích cô rồi.

   Cô ngủ rất say, rất sâu.

   Ánh mắt anh nhìn cô trở nên mông

   lung. Thời gian như ngừng lại rồi trở

   về khoảnh khắc ngày xưa.

   Trong trí nhớ của anh, hình dáng

   của mẹ đã mơ hồ. Điều duy nhất có

   thể nhớ được về bà là một người

   phụ nữ rất dịu dàng, rất lương thiện.

   Vòng tay ôm anh rất mềm rất thơm

   khiến anh vô cùng lưu luyến.

   Mẹ đeo cho anh một sợi dây chuyền

   rồi cười nói: “Đợi Tiểu Thạc nhà

   chúng ta lớn rồi phải đem sợi dây

   này giao lại cho vợ của con. Không

   thể tùy tiện mà cho người khác coi

   có biết không?”

   “Cái này là cái gì vậy mẹ?”

   “Nó gọi là Vĩnh Hằng, là một bảo vật

   vô giá. Là vật có lý lịch và giá trị

   không tâm thường. Là tổ tiên lúc

   trước của bà nội mẹ lưu lại. Nó có

   một câu chuyện tình yêu rất cảm

   động lòng người. Người có được nó

   nhất định sẽ hạnh phúc.”

   “Vậy mẹ ở lại đi. Mẹ sẽ hạnh phúc thôi.

   “Tiểu Thạc, mẹ không thể ở bên

   cạnh con nữa. Mẹ phải rời đi. Con

   nhất định phải chăm sóc tốt cho

   bản thân.”

   “Mẹ muốn đi đâu vậy?”

   “Mẹ ơi…”

   Sáng sớm.

   Ánh nắng ban mai ấm áp. Ánh mặt

   trời chiếu xuống ban công khiến cả

   căn phòng đều tràn ngập ánh sáng.

   Trên chiếc giường lớn màu xám tro

   tẻ nhạt, có một thân hình nhỏ bé

   đang gối đầu lên ngực Kiều Huyền

   Thạc. Nửa bên ép sát đến nỗi gió

   thổi không lọt.

   Thời gian đã điểm bảy giờ ba mươi

   lãm phút.

   Kiều Huyên Thạc đã sớm tỉnh lại, im

   lặng nằm trên giường để người con

   gái trong lòng tiếp tục ngủ.

   Nhìn trần nhà, ánh mắt anh trở nên

   âm trầm. Tim giống như tiến vào

   động sâu không đáy, nặng nề chìm

   xuống đáy vực.

   Rất nhiều năm rồi anh không mơ

   thấy mẹ cho nên bây giờ trong lòng

   có chút đau đớn.

   Sau khi ly hôn với ba, bà cũng chưa

   từng xuất hiện.

   Dựa vào quyền thế của anh cũng tra

   không ra người ở đâu. Bà giống như

   đột nhiên biến mất khỏi trái đất.

   Không có tin tức báo tử, không có

   dấu vết cũng như không có bất kỳ

   manh mối nào.

   “Anh ba…

   Một giọng nói mềm mại truyền đến

   kéo Kiều Huyền Thạc quay trở về

   thực tại.

   Bạch Nhược Hy đã ngồi dậy từ

   trong lòng anh. Cô căng thẳng dùng

   hai tay vuốt mớ tóc rối rồi xếp bằng

   ngồi lên giường. Ánh mắt cô trở nên

   thẹn thùng. Gương mặt hơi hơi đỏ

   lên.

   “Không ngủ thêm chút nữa sao?”

   Kiều Huyền Thạc chống lưng ngồi

   dậy. Ánh mắt dịu dàng nhìn vào

   gương mặt cô rồi nhỏ nhẹ nói: “Còn

   rất sớm mà.”

   “Không, em còn phải đi ra ngoài.”

   Bạch Nhược Hy ngượng ngùng cúi

   đầu. Cô nhìn nhìn quần áo của

   mình, thấy cả người đều hoàn chỉnh

   không xê dịch chút nào mới an tâm

   lại một chút.

   “Đi làm sao?”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy gật đầu,

   không dám nói với anh chuyện cô

   nộp đơn thi.

   Kiêu Huyền Thạc im lặng nhìn

   gương mặt ngái ngủ còn chút chưa

   tỉnh của cô. Trong lười biếng mang

   theo sự thanh nhã. Cảm giác có thể

   nhìn cô tỉnh lại từ trên giường mình

   thật sự rất tốt.

   Bạch Nhược Hy bị ánh mắt nóng

   rực của anh nhìn thẳng liền cảm

   thấy không được tự nhiên. Cô

   ngượng ngùng nhìn nhìn anh rồi

   nhìn đi chỗ khác nói: “Sao tối qua

   anh không gọi em dậy?”

   “Ngủ trên giường chồng mình là

   chuyện rất bình thường. Cô không

   cần để ý nhiều.” Kiều Huyền Thạc

   nói vô cùng chính đáng.

   Hai chữ “chồng mình” khiến mặt

   Bạch Nhược Hy càng thêm đỏ, lại

   vẫn không có cách nào thích ứng

   với thân phận này.

   Làm anh ba nửa đời của cô. Bây giờ

   lại đột nhiên biến thành chồng.

   Chuyện này quá đường đột nên luồn

   khiến cô cảm thấy xấu hổ.

   Bạch Nhược Hy vén chăn xuống

   giường, quay lưng lại với anh nói:

   “Anh ba, em về phòng trước đây.”

   “Nhược Hy.”

   “Dạ?” Bạch Nhược Hy lập tức trả lời,

   Xoay người nhìn anh.

   Kiêu Huyền Thạc xuống giường.

   Anh đút hai tay vào túi rôi đứng từ

   trên nhìn xuống hai mắt cô. Ảnh

   mắt lãnh đạm nhưng lại vô cùng ôn

   hòa, từ từ nói: “Lúc nào cô muốn

   sạc pin đều có thể đến tìm tôi.”

   Bạch Nhược Hy ngây ngốc, gò má

   thoắt cái đỏ hồng rôi mím môi cười

   gật đầu. Ánh mắt ngại ngùng cúi

   xuống không dám nhìn thẳng vào

   mắt anh.

   Cô xoay người rời khỏi.

   Trở vê phòng mình rồi tắm rửa,

   Bạch Nhược Hy đứng trước gương,

   nhìn bản thân trước mặt. Gương

   mặt cô đỏ hồng, trong ánh mắt tràn

   đây hạnh phúc.

   Trước kia luôn suy nghĩ vì người

   khác còn bây giờ cô cảm thấy bản

   thân cũng nên tranh giành một

   chút. Không cần phải để ý tới cảm

   giác của người khác nữa mà giành

   lấy hạnh phúc thuộc về bản thân,

   giành lấy thứ mà bản thân muốn có.

   Sau khi tắm gội xong, Bạch Nhược

   Hy mới đổi bộ đồ thể dục, đeo túi đi

   ra ngoài.

   Tâm tình vui vẻ cho nên bước chân

   cũng trở nên nhẹ nhàng.

   Xuống lầu, có hai người đang ngồi

   trong phòng là cha dượng và mẹ cô.

   Cô vừa muốn chào hỏi, dì Thu đã

   tiến vào cửa còn mang theo một

   người đàn ông.

   Mà bóng dáng thân thuộc của

   người đàn ông này khiến cô cả kinh.

   Tinh Thần nhìn thấy Bạch Nhược

   Hy, ánh mắt lạnh lùng liền biến

   thành nghiêm túc như nhìn thấy ông

   chủ. Anh ta đứng nghiêm trước mặt

   cô mà chào hỏi: “Chào buổi sáng cô

   ba.”

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới nổi sắc

   mặt thay đổi nhanh chóng. Mà An

   Hiểu và Kiều Nhất Xuyên còn tưởng

   bản thân đã nghe nhầm cái gì rồi

   liền vội vàng ngẩng đầu nhìn vê

   phía Tinh Thần.

   An Hiểu biến sắc. Ánh mắt trở nên

   lạnh lùng tức giận. Kiều Nhất Xuyên

   ngược lại phản ứng chậm nửa nhịp

   cười nói: “Hóa ra là phụ tá của

   Huyền Thạc nhà chúng ta. Bên kia

   là em gái của Huyền Thạc. Cậu gọi

   sai rồi.”

   Tỉnh Thần sững người mới biết bản

   thân tự rước lấy phiền phức rồi cho

   nên vẫn cung kính nói: “Xin lỗi.”

   “Có việc công sao?” Kiều Nhất

   Xuyên hỏi.

   “Dạ phải.” Tinh Thân cứng ngắc như

   khúc gỗ, không có nửa điểm tươi

   Cười.

   Kiều Nhất Xuyên mỉm cười cũng từ

   từ trở nên cứng ngắc sau đó liền vội

   chỉ dì Thu nói: “Mau dẫn phụ tá đi

   tìm Huyền Thạc. Việc công không

   thể chậm trễ.”

   Dì Thu làm ra động tác mời: “Mời

   cậu ởi bên này.”

   Tinh Thần cuối cùng vẫn im lặng cúi

   đầu chào tạm biệt với Bạch Nhược

   Hy nhưng cũng không dám nói câu

   nào nữa.

   Bạch Nhược Hy ngại ngùng không

   biết làm thế nào.

   Tinh Thần lên lầu với dì Thu, Bạch

   Nhược Hy cũng không dám đi ăn

   sáng nên mới yếu ớt đi về phía cửa.

   “Mày đứng đó.” An Hiểu tức giận

   hét một câu. Giọng nói giống như

   có thể xuyên thủng cả màng nhĩ.

   Bạch Nhược Hy cứng đờ, bước chân

   cũng đột nhiên dừng lại.

   Cô đứng thẳng người cứng ngắc,

   một bước cũng không đi.

   “Mày ngôi xuống đây. Mẹ có chuyện

   muốn hỏi mày.” An Hiểu đứng dậy,

   thở hổn hển. Bà nhanh nhạy như thế

   đã sớm phát giác ra có chuyện

   không đúng.

   Bạch Nhược Hy hít sâu, im lặng

   nhìn An Hiểu. Giọng nói nhẹ nhàng

   bình tĩnh: “Mẹ, con có chuyện gấp

   phải ra ngoài một chuyến. Có

   chuyện gì trở về rồi nói.”

   “Việc gì gấp đều để sang một bên.

   Mày giải thích cho mẹ tại sao quan

   binh phụ tá vừa nấy lại gọi mày là

   cô ba?”

   Lời An Hiểu khiến Kiều Nhất Xuyên

   vốn còn đang mơ hồ càng thêm

   kinh ngạc. Sau đó ông cũng tự

   nhiên cảm thấy có gì đó không

   đúng, cũng rất căng thẳng nhìn về

   phía Bạch Nhược Hy.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận