Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 5: Ghét bỏ

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10479 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 5 Ghét bỏ Bạch San San vừa giơ tay lên, Bạch

   Nhược Hy liên nhanh chóng phản

   ứng lại, nắm lấy cổ tay ả sau đó lại

   mạnh tay giáng thêm một cái tát lên mặt.

   “Chát.”

   “A.” Tất cả mọi người hít một hơi,

   nhìn thôi cũng cảm thấy đau rát cả

   mặt. Toàn bộ kinh ngạc đến đờ người.

   Bạch San San căn bản đánh không

   lại Bạch Nhược Hy, đau đến mức

   mắt đỏ quạch. Lửa giận đốt người,

   hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

   Bạch Nhược Hy nheo mắt, tức giận

   mắng từng câu từng chữ: “Cô nhớ

   lấy cho tôi. Thứ nhất, mẹ tôi không

   phải là con giáp thứ mười ba. Sau

   khi người ta li hôn nhiều năm rồi bà

   mới quen cha dượng tôi. Thứ hai,

   mẹ tôi không phải là hung thủ giết

   người. Bà bị hãm hại. Thứ ba, Kiều

   Huyền Thạc trước kia không phải

   đối xử với tôi như vậy, anh ấy…”

   Đang nói giữa chừng, Bạch Nhược

   Hy bất giác dừng lại. Trái tim vừa

   yên tĩnh đã lại bắt đầu âm ỉ đau. Cô

   hà tất gì phải giải thích với người

   ngoài những điều này?

   Bạch San San trong lòng ý thức

   được bản thân yếu đuối vô lực, căn

   bản đánh không lại người khỏe

   mạnh như Bạch Nhược Hy. Cô ta bỏ

   tay lùi xuống, vô cùng không cam

   lòng tiến lại ghế sofa ngồi xuống.

   Miệng lâm bầm nguyên rủa, ánh

   mắt ác độc nhìn về phía cô.

   Bạch Nhược Hy đứng tại chỗ ngây

   người. Sự mệt mỏi khiến lòng cô trở

   nên mông lung mờ mịt.

   Đã từng, anh ba của cô rất yêu thương cô.

   Không biết từ lúc nào, quan hệ của

   bọn họ nhanh chóng trở nên xa

   cách, thậm chí lạnh tới mức đóng băng.

   Để không làm phiền người khác

   nghỉ ngơi, Bạch Nhược Hy không lại

   đập cửa kêu gào. Một mình đứng

   bên cạnh cửa sổ ngắm biển.

   Đêm càng tối.

   Tất cả mọi người đều ngủ rồi.

   Bóng dáng lẻ loi cô quạnh của cô

   đứng dưới màn đêm lờ nhờ, ngắm

   nhìn bầu trời đầy sao, nhìn đại

   dương tối đen như mực, lắng nghe

   trong tiếng gió, tiếng sóng thanh âm

   của sự tịch mịch.

   Năm lên ba tuổi, mẹ dẫn theo cô

   bước vào nhà họ Kiều.

   Bắt đầu từ lúc cô có ý thức thì vô

   cùng yêu thích người con thứ ba

   của cha dượng. Người đó là anh ba

   tính tình cô độc, khó gần.

   Anh càng ghét cô, cô lại càng muốn đến gần.

   Kiều Huyền Thạc bởi vì cha mẹ ly dị

   mà trở nên cô độc, gạt bỏ mọi sự

   tiếp cận của người khác. Chỉ có duy

   nhất mình cô từng tiến được vào

   thế giới nội tâm của anh. Cô lúc đó

   giống như con gián đánh mãi không

   chết, biến thành keo dán mỗi ngày

   dính lấy anh.

   Mỗi lần gặp mặt đều không ngại

   ngùng muốn ôm anh.

   Cô ăn món mà anh từng ăn, dùng

   đồ anh từng dùng, mặc quần áo anh

   từng mặc, làm những chuyện mà

   anh từng làm. Sâu trong tâm khảm,

   cô đã gửi tình nơi anh.

   Mỗi tối cô đều lén vào phòng anh,

   chui vào trong chăn của anh, ôm

   anh ngủ. Thường bị anh ba tỉnh lại

   phát hiện, nhưng cô vẫn không từ

   bỏ. Phát huy trình độ mặt dày tới

   mức tận cùng.

   Anh không từ chối cô đến gần. Mặc

   dù vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng ít

   nhất cô vẫn đặc biệt hơn người khác.

   Lúc nhỏ cô phá tới mức đổi họ

   thành Kiều. Như vậy mới càng thêm

   thân mật với anh ba.

   Cô còn từng nghịch ngợm nói sau

   khi lớn lên muốn làm vợ anh. Bị mẹ

   đánh cho một trận te tua, sau đó cô

   cũng không dám nhắc lại nữa.

   Đó là một khoảng hồi ức thời thơ ấu

   vô cùng đẹp đẽ, cô cứ tưởng anh ba

   thích cô, cho dù không phải là yêu

   cũng không vấn đề gì.

   Thế nhưng cô không biết bản thân

   đã làm sai chuyện gì mà lại khiến

   người đàn ông đó ghét cô như vậy.

   Anh sinh hoạt trong quân đội mười

   năm, cô cũng quay về nhà họ Bạch

   sống cùng cha. Số lần hai người có

   thể gặp mặt hầu như đếm được trên

   đầu ngón tay.

   Anh không còn là anh ba của năm

   đó, cô cũng không còn là Bạch

   Nhược Hy mặt dày không gì không

   Sợ năm nào.

   Sau khi trời sáng, tàu cũng cập bến.

   Cảnh sát sớm đã nhận được thông

   báo. Xe của họ đang chờ ở cảng.

   Nam nữ tổng cộng mười mấy

   người. Xuống tàu liền bị còng tay lại,

   dẫn vào trong xe.

   Riêng Bạch Nhược Hy bị giải đi một mình.

   Đi qua bệnh viện một chuyến, bị bắt

   buộc kiểm tra toàn thân. Sau đó đi

   lấy lời khai ở cục cảnh sát. Khác với

   trong tưởng tượng của cô là cô

   không hề bị bắt lại. Cảnh sát lấy lời

   khai xong liên thả cô về nhà.

   Nhà họ Bạch.

   Một căn nhà tọa lạc ở khu chung cư

   cao cấp.

   Nhà của Bạch Nhược Hy đang sống

   hiện tại thuộc về gia đình trung lưu.

   Cha và mẹ kế mở xưởng thực

   phẩm. Cuộc sống coi như là khá tốt.

   Bạch Nhược Hy vừa mở cửa nhà,

   còn chưa kịp mở miệng chào hỏi

   liền bị một cái tát đau đớn vào mặt.

   “Chát.” Một tiếng rất kêu.

   Âm thanh trong trẻo vang lên phá

   tan bầu không khí an tĩnh của buổi sớm.

   Hai má bị đánh đến phát đau. Bạch

   Nhược Hy sững sờ, ôm lấy bên má đau rát.

   Người đàn bà tát cô một cái chính

   là mẹ của Bạch San San – Lưu

   Nguyệt, cũng chính là mẹ kế của cô.

   Lưu Nguyệt một tay chống một,

   thân hình sồ sề phối với đồ trang

   sức thô tục, khí thế bức người, tức

   giận hỏi: “Mày mang con tao đi

   đâu? Tại sao cảnh sát thông báo

   cho tao nói con bé bị bắt rôi?”

   Bạch Nhược Hy thật sự mệt mỏi,

   cắn cắn môi dưới.

   Cả đời này của cô chuyện làm nhiều

   nhất là nhẫn nhịn, nhưng mà cái tát

   này cô không muốn nhịn nữa, lạnh

   lùng nói: “Vậy mẹ đi hỏi cảnh sát đi.

   “Mày dẫn San San đi, hại nó bị cảnh

   sát bắt. Mày còn không biết xấu hổ

   mà bình an vô sự trở vê? Cũng thật

   có mặt mũi. Rốt cuộc mày đã làm gì

   với San San?”

   Bạch Nhược Hy cay đắng cười nhạt,

   hỏi lại: “Tại sao không dám đi hỏi

   cảnh sát? Hay là mẹ đã sớm biết

   được nó phạm tội gì rồi?”

   Lưu Nguyệt không trả lời, nghiến

   răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Bạch

   Nhược Hy. Ánh mắt đầy hung ác.

   Người đàn ông trung niên ngồi

   trong phòng khách không nói một

   lời. Ông ta chính là người cha yếu

   đuối vô dụng của cô.

   Mà một bà lão tóc bạc khác lại mở

   miệng châm dầu vào lửa: “Mẹ thế

   nào thì có con thế đấy. Đừng để San

   San gặp người nào cũng xem là

   người nhà. Bây giờ chó đội lốt người

   nơi nào cũng có. Lòng người khó đoán.”

   Chó đội lốt người?

   Bạch Nhược Hy chỉ là cười khẩy

   trong lòng, đắng chát vô cùng.

   Người nói chuyện vừa rồi chính là

   bà nội cô. Nghe mẹ nói nguyên

   nhân năm đó ly hôn cũng là vì có bà

   mẹ chồng cay nghiệt. Chịu không

   nổi “nghiệp” đó nên mới mang theo

   cô rời khỏi.

   Bạch Nhược Hy lạnh lùng nói: “Vậy

   mong mọi người nói lại với Bạch

   San San. Sau này khỏi gọi con là

   chị, càng khỏi phải làm thân với

   con. Tình thân này của cô ta, Bạch

   Nhược Hy con không có phúc hưởng.”

   Lưu Nguyệt tức đến mức sắc mặt

   trong phút chốc trâm xuống, nắm

   chặt tay muốn lên cơn kích động.

   Bạch Nhược Hy vừa muốn đi vào,

   bà lão kia liên đập mạnh tay xuống

   bàn trà. Bước chân của cô bỗng

   chốc dừng lại.

   Bà lão tức giận mắng: “Nhường mày

   mày không muốn có phải không.

   Còn ra vẻ với người lớn. Mày muốn

   làm phản hả? Một đứa ngoan

   ngoãn như San San làm sao có thể

   có thể hút cỏ bán dâm? Nhất định là

   mày đã ngấm ngầm phá rối.”

   Bạch Nhược Hy mệt mỏi đến mức

   sắp hít thở không thông. Cô không

   muốn giải thích bởi vì không có

   người nào tin cô.

   Lúc này, cha cô Bạch Liễu Hoa cuối

   cùng cũng mở lời, nhưng cũng chỉ ừ

   ừ vâng dạ với lão bà: “Mẹ, có thể

   thật sự San San đã làm sai. Suốt

   ngày muốn làm ngôi sao tới phát

   điên rồi…”

   Lưu Nguyệt lập tức quát mắng: “Anh

   điên hả, con gái tôi mà làm sai

   chuyện gì?”

   Bạch Liễu Hoa liền xìu xuống, lại

   tiếp tục ngậm tăm.

   Bà mẹ chồng nghe thấy con dâu

   mắng con trai mình cũng không

   thoải mái, nhưng vẫn giữ thể diện

   cho Lưu Nguyệt, chỉ hắng giọng

   nhắc nhở thái độ của bà ta: “Hừ hừ…

   Lưu Nguyệt thu lại cơn giận dữ của

   mình, trừng mắt nhìn Bạch Nhược

   Hy châm chậm nói: “Con bây giờ

   nhìn thấy nó liền cảm thấy phiền.

   Hai mươi lăm tuổi rồi còn chưa lấy

   chồng, cũng không lăn sang nhà mẹ

   nó bên kia sống. Cứ làm loạn ở nhà

   chúng ta. Nói thẳng ra chính là một

   ngôi sao chổi. Bây giờ lại liên lụy tới

   San San nhà mình.”

   Nói xong, Lưu Nguyệt liền giả vờ

   thương tâm mà khóc: “San San rốt

   cuộc đắc tội gì với mày. Mày hại nó

   ngồi tù mấy tháng. Khổ biết bao nhiêu!”

   Bạch Liễu Hoa thương tiếc đi đến

   bên cạnh Lưu Nguyệt, ôm lấy bà ta

   an ủi: “Bà đừng khóc nữa. Tôi sẽ tìm

   cách cứu San San ra.”

   Bà nội cũng sốt ruột an ủi: “Con dâu

   con yên tâm đi! San San sẽ không

   có chuyện gì đâu. Mấy người lòng

   dạ độc ác đó nhất định sẽ gặp báo ứng.”

   Bạch Nhược Hy cười khẩy. Thằng

   ngốc cũng hiểu ý nghĩa trong đó là dì.

   Cô một lời không nói liền đi lên lầu.

   Trở vê phòng lập tức thu dọn hành

   lý rời khỏi nhà họ Bạch.

   Không níu giữ, cũng không còn lưu

   luyến. Miễn còn trong ngôi nhà đó,

   cô sẽ là người bị ghét nhất.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận