Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 6: Anh ba đính hôn

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10277 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 6 Anh ba đính hôn

   Sau một tiếng đi xe, Bạch Nhược Hy

   kéo hành lý xuống một nơi có

   phong cảnh đẹp như tranh ở giữa

   sườn núi.

   Biệt thự nhà họ Kiều.

   Biệt thự xa hoa nhất ở Thanh Thành,

   giống như hai tòa thành hiện đại

   nhất đứng sừng sững nơi non xanh

   nước biếc giữa sườn núi. Trình độ

   xa hoa lãng phí khiến người người

   chỉ có thể cảm thán.

   Hai căn biệt thự cách nhau hai trăm

   mét, lần lượt là vườn phía Nam của

   anh cả và phía Bắc của anh hai.

   Nơi thím hai chết vì tai nạn trước

   đây là ở vườn phía Bắc. Cô trở lại

   nơi này sống đơn giản chỉ là vì giúp

   thím hai tìm ra hung thủ, rửa sạch

   nỗi oan cho mẹ.

   Bạch Nhược Hy đi đến trước cánh

   cổng sắt bấm chuông một cái. Một

   người đàn ông trung niên mặt mày

   vui vẻ cung kính mỉm cười mở cửa:

   “Chào buổi sáng, cô Nhược Hy.”

   “Chú Lâm, chào buổi sáng.”

   Chú Lâm lập tức đón lấy va li hành

   lý của cô, chậm rãi theo sau: “Cô

   Nhược Hy muốn quay về sống sao?”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy cười nhẹ trả

   lời một câu, hoài niệm quét mắt

   nhìn bốn phía. Vườn hoa vẫn đẹp

   như tiên cảnh, xa hoa mà không

   mất đi vẻ tao nhã. Hai bên đường đi

   đều trông đầy hoa nhài thơm ngát

   một vùng.

   Đột nhiên một chiếc xe quân đội

   quen thuộc lọt vào tâm mắt, Bạch

   Nhược Hy sững người, dừng lại hỏi:

   “Chú Lâm, chiếc xe đó là của ai vậy?”

   Chú Lâm vui vẻ nói: “Là của cậu ba.

   Cậu ấy trở về rồi.”

   “Trở về? Là sao?” Đầu ngón tay

   Bạch Nhược Hy căng thẳng run nhẹ.

   Hơi thở bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

   “Cô Nhược Hy còn chưa biết sao?

   Cậu ba tháng sau kết hôn rồi.”

   “Kết hôn?” Bạch Nhược Hy quay

   ngoắt đầu nhìn chú Lâm. Tim trong

   khoảnh khắc dường như vỡ ra ngàn

   mảnh, khó chịu đến mức không thể

   nói thành lời. Mắt cô đột nhiên ướt

   nhòa, cổ họng đắng ngắt, trong đầu

   một mảng trống không.

   Chú Lâm không hề phát hiện Bạch

   Nhược Hy có gì lạ thường, còn cười

   ấm áp nói: “Tôi nhìn cả ba cậu

   trưởng thành. Cậu lớn đã lấy vợ có

   con rôi. Cậu hai cũng có vợ chưa

   cưới nhiêu năm. Cậu ba lại luôn khổ

   tâm lao lực, vì nước vì dân. Tôi còn

   Sợ cậu ấy sẽ quên mất chuyện

   chung thân đại sự của mình chứ…”

   Giọng nói ngỡ ngàng của Bạch

   Nhược Hy chậm rãi ngắt lời chú

   Lâm: “Anh ấy kết hôn với ai?”

   “Cô con gái lớn nhà họ Doãn, Doãn

   Nhụy. Chính là bạn thân của cô

   Nhược Hy đấy. Cô ấy không thông

   báo cho cô biết sao?”

   Bạch Nhược Hy chuyển mắt nhìn về

   hướng chiếc xe, mím môi cười

   gượng, nhẹ nhàng mở miệng:

   “Không có.” Nước mắt âm thầm rơi,

   từng hạt từng hạt lăn xuống má.

   Mặt trời ấm áp rơi xuống trên người

   Bạch Nhược Hy, thế nhưng đáy lòng

   cô lại rét lạnh.

   Cuối cùng cô vẫn giống một đứa

   ngốc, khờ dại yêu thâm hai mươi

   năm. Vì anh giữ thân như ngọc. Vì

   anh mà từ chối biết bao người đàn

   ông tốt. Vì anh mà sắp trở thành gái

   già không lấy chồng được trong

   miệng người khác.

   “Cô Nhược Hy… Giọng nói chú Lâm

   truyên đến: “Cô Nhược Hy, sao cô

   lại khóc rồi?”

   Bạch Nhược Hy phản ứng lại, lập

   tức lau mắt cười gượng: “Con không

   khóc. Vừa nãy gió thổi bụi bay vào

   mắt thôi.”

   Cô chột dạ. Vừa lau mắt vừa đi vào

   trong nhà họ Kiều.

   Tiến vào trong, phòng khách màu

   vàng kim rực rỡ được trang hoàng

   lộng lẫy càng thêm hiện rõ vẻ giàu

   sang phú quý. Cô rất quen thuộc với

   ngôi nhà này, đồng thời cũng trở

   nên xa lạ.

   “Chào cô Nhược Hy!” Người làm mở

   cửa vô cùng lễ phép gọi.

   Giọng nói của người làm kinh động

   đến hai người đàn ông trong phòng,

   cùng lúc nhìn về phía cửa.

   Bạch Nhược Hy mỉm cười với người

   làm, thay giày tiến vào cửa, trong

   phút chốc đối mặt với hai cặp mắt

   lạnh lùng mà sắc bén. Vẻ mặt khiến

   người không rét mà run.

   Hai tay Kiều Huyền Thạc gác lên

   trên sofa, dáng vẻ lười nhác đầy mê

   hoặc phối hợp với áo sơ mi trắng và

   chiếc quần quân đội màu xám tro.

   Trong uy nghiêm lộ ra chút gian tà

   khiến Bạch Nhược Hy căng thẳng

   đến nỗi toàn thân đều không thoải

   mái.

   “Nhược Hy, con quay lại sống sao?”

   Bạch Nhược Hy bị một giọng nói

   hồn hậu kéo trở về thực tại, liền vội

   mỉm cười nhìn sang hướng một

   người đàn ông khác, vô cùng lễ

   phép khế gật đầu: “Cha, con trở vê

   sống một khoảng thời gian.”

   Người đàn ông đang nói chuyện

   chính là cha dượng của cô, Kiều

   Nhất Xuyên. Bình thường ông luôn

   đẹp trai trầm ổn, chỉ vì chuyện của

   mẹ cô mà mấy ngày không gặp liên

   trở nên xanh xao tiều tụy, vết nhăn

   càng nhiều thêm.

   Kiều Nhất Xuyên vui vẻ nói: “Anh ba

   con trở về rồi. Các con chắc đã mấy

   năm rồi không gặp phải không?”

   Bạch Nhược Hy nở nụ cười ngượng

   ngùng mà đắng chát, lễ phép gật

   đầu, khách khí nói: “Anh ba, đã lâu

   không gặp.

   Kiều Huyên Thạc không trả lời câu

   thăm hỏi của Bạch Nhược Hy. Ánh

   mắt lạnh lẽo rơi thẳng vào người cô,

   cười như không cười khiến người

   khó lòng phán đoán.

   Chú Lâm xách hành lý lên lầu, Bạch

   Nhược Hy tránh khỏi tâm mắt của

   Kiêu Huyền Thạc, mỉm cười nói với

   Kiêu Nhất Xuyên: “Cha, con lên lâu

   dọn dẹp trước một lát.’

   “Chuyện dọn dẹp cứ để người làm

   làm. Con ngồi xuống đây nói chuyện

   với cha một lát.’

   Bạch Nhược Hy chần chừ một lúc

   rồi vẫn đi qua. Cô tiến lại gần chỗ

   Kiều Huyền Thạc ngôi xuống. Sofa

   vừa lún xuống, Kiều Huyền Thạc lập

   tức đứng dậy, lạnh nhạt nói: “Không

   cần chừa cơm tối cho con. Con có

   chuyện ra ngoài một chuyến.”

   Bạch Nhược Hy toàn thân cứng

   ngắc, tâm tình rơi xuống mức thấp

   nhất mà cúi đầu. Ngay cả dũng khí

   nhìn anh rời đi cũng không có.

   “Huyền Thạc, em con vừa về, không

   nói chuyện gì sao?” Kiều Nhất

   Xuyên lên tiếng.

   Kiêu Huyền Thạc không quay đầu,

   sải bước rời khỏi.

   “Cái thằng này, từ nhỏ đến lớn đều

   kiêu ngạo như vậy, tính tình lại lạnh

   lùng. Thật là hết cách với nó rồi.

   Ai…” Kiều Nhất Xuyên thở dài đau xót.

   Bạch Nhược Hy nghịch đầu ngón

   tay, nhẹ cắn môi, cúi đầu chìm đắm

   trong luồng suy nghĩ đau khổ của mình.

   Kiêu Huyền Thạc ra đến đường bên

   ngoài biệt thự đột nhiên dừng lại,

   nhìn về phía chân trời, im lặng ba

   giây sau đó giơ tay nhìn đồng hồ.

   Trong lòng lặng lẽ đếm: “1, 2, 3, 4,

   5…” Đếm tới tiếng thứ 15 mới nghe

   thấy giọng nói thở gấp từ phía sau

   truyền lại: “Anh ba, anh ba đợi em

   với, em có chuyện muốn nói với anh…

   Kiều Huyền Thạc buông tay xuống,

   khóe môi nhếch lên. Ánh mắt mơ

   màng nhìn về phương xa. Hai tay

   đút vào túi chờ Bạch Nhược Hy đuổi

   đến.

   Bạch Nhược Hy thở hổn hển chạy

   đến trước mặt Kiều Huyền Thạc,

   vừa thở vừa nói: “Anh ba, anh đã

   quay về rồi. Có thể cứu mẹ của em

   không? Anh thấy cha hiện tại đau

   khổ nhường nào rồi đó. Nếu như mẹ

   thật sự giết người, em sẽ không để

   anh dựa chức quyên mà thiên vị.

   Nhưng mẹ bị người ta hãm hại.

   Em… em… Nếu như ngay cả chuyện

   này cũng không giúp, làm sao xứng

   đáng với bộ quân phục trên người

   anh đây?”

   Trên gương mặt của Kiều Huyền

   Thạc không có bất kỳ cảm xúc nào.

   Loại khí thế xa cách ngàn dặm này

   khiến Bạch Nhược Hy cảm thấy bứt

   rứt không yên.

   Anh cứ như vậy yên lặng nhìn vào

   mắt cô. Cô càng không sợ hãi đối

   diện với cặp mắt lạnh lùng thâm

   thúy của anh.

   Mắt Bạch Nhược Hy đã nhòa lệ, đôi

   mắt trong veo âầng ực nước khiến

   người bất cứ ai nhìn thấy cũng đều

   thương xót.

   Nhưng trong đáy mắt người đàn

   ông này lại không có một chút gợn

   sóng nào.

   Qua một hồi, Kiều Huyền Thạc mới

   mở miệng, giọng nói trâm thấp lạnh

   lùng: “Điều kiện gì cô cũng bằng

   lòng đồng ý sao?”

   “Phải. Chỉ cần anh đồng ý cứu mẹ,

   anh muốn cái gì em cũng đều nghe

   theo. Thậm chí để em ngồi tù thay

   mẹ cũng được. Bạch Nhược Hy nói

   như định đóng cột.

   “Không cần cô ngồi tù, nhưng nhớ

   lấy lời nói hôm nay của cô.” Kiều

   Huyền Thạc ném lại một câu lạnh

   băng rồi bước về phía xe quân đội.

   Bạch Nhược Hy nhất thời vui mừng

   khôn xiết, hớn hở chạy lon ton theo

   sau anh như một đứa trẻ: “Anh ba,

   anh ba đồng ý giúp em cứu mẹ rồi sao?”

   “Có phải anh đồng ý với em rồikhông?”

   “Điều kiện là gì vậy?”

   Bạch Nhược Hy theo anh đến cạnh

   cửa xe. Kiều Huyền Thạc mở cửa

   ghế phụ, lạnh lùng ra lệnh: “Đi vào.”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy không muốn

   hỏi thêm, anh rõ ràng đã đồng ý rồi.

   Chỉ là không biết anh có điều kiện

   gì. Hy vọng đừng quá tàn nhẫn độc ác.

   Cô ngồi vào ghế phụ, Kiều Huyền

   Thạc đóng cửa xe lại.

   Đánh một vòng, Kiều Huyền Thạc

   ngồi vào chỗ ghế lái. Ánh mắt nhìn

   thẳng về phía trước, ra lệnh bằng

   giọng trâm trầm: “Thắt dây an toàn

   vào.

   Bạch Nhược Hy quá căng thẳng nên

   tay chân hơi vụng về, luýnh quýnh

   kéo dây an toàn thắt vào: “Chúng ta

   đi đâu vậy?”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận