Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 69

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10266 chữ 2024-09-02 18:33

  “Có thể gặp được đại tướng Kiều

   tiếng tăm vang dội của nước chúng

   ta thật là có phúc ba đời.” Một cô

   gái mặc bộ trang phục hơi hướm cổ

   đại, trong mắt đầy kích động mở

   miệng nói chuyện.

   An Hiểu cười nói: “Đây là vợ của

   tổng giám đốc, trưởng ban chấp

   hành của Tập đoàn Thiên Duyệt.”

   Kiều Huyền Thạc liếc mắt nhìn lên

   lâu hai, không hề để ý mà nói: “Chào

   cơ.

   “Người này đến từ công ty Thiên

   Hoằng Cát…”

   “ ”

   An Hiểu giới thiệu qua một lượt,

   Kiều Huyền Thạc đều qua loa ứng

   phó. Ánh mắt luôn liếc về phía trên

   lầu.

   Doãn Nhụy phát hiện ánh mắt của

   anh không đúng, cũng nhìn lên lầu

   hai nhưng không hề nhìn thấy cái gì.

   An Hiểu còn đang đắm chìm trong

   lời ngon tiếng ngọt sùng bái con trai

   bà của người khác, cười đùa vui vẻ

   với mấy người đàn bà khác tâng

   bốc lẫn nhau.

   “Không biết đại tướng Kiều đã có vợ

   tương lai chưa.”

   An Hiểu cười nói: “Còn chưa có

   đâu.”

   “Vậy bà thích loại con gái thế nào.

   Con gái tôi cũng cũng hai mươi mốt

   tuổi rồi. Không thì chúng ta làm

   thông gia đi?”

   “Tôi cũng muốn xếp hàng giùm cho

   con tôi. Cậu ba nhà họ Kiều quả

   thật là rồng trong biển người. Ai mà

   gả được cho cậu ấy đúng thật là có

   phúc ba đời đó.”

   “Tôi không có con gái. Thật là đáng

   tiếc mà…”

   “Ha ha…

   An Hiểu cười đến nỗi không khép

   miệng được. Bà nhìn vài vị phu

   nhân quyền cao chức trọng điều

   kiện còn tốt hơn nhà họ Kiều đang

   giành giật con trai mình mà trong

   lòng nhất thời tràn đây thỏa mãn.

   Lúc này, An Hiểu mới nhoẻn miệng

   cười nói: “Các bà không cần xếp

   hàng làm gì nữa. Con dâu chính

   thức của tôi còn đang ở đây nè.”

   Nói xong, An Hiểu buông tay Kiều

   Huyền Thạc mà cầm lấy tay Doãn

   Nhụy. Bà nhẹ nhàng sờ sờ mu bàn

   tay cô ta đây yêu thương: “Nó tên là

   Doãn Nhụy, là con gái thứ hai của

   nhà họ Doãn.”

   Những người khác đều kinh ngạc

   không thôi. Có người hỏi: “Con dâu

   lớn của bà không phải là con cả nhà

   họ Doãn rồi sao?”

   “Phải.” An Hiểu mỉm cười, tự tin nói:

   “Nếu như nhà họ Doãn có ba cô con

   gái, tôi đều sẽ để ba đứa con trai

   này lấy hết cả ba không chừng.”

   Vài người đều khẽ cười.

   Doãn Nhụy hoàn toàn không vui

   mừng mà căng thẳng nhìn về phía

   Kiều Huyền Thạc. Cô càng sợ anh

   sẽ nói ra sự thật chuyện kết hôn mà

   khiến cô ta khó xử.

   “Bà thật là khéo chọn con dâu. Hóa

   ra là nhìn trúng con gái nhà họ

   Doãn. Nếu như là nhà họ Doãn thì

   chúng tôi cũng không dám giành

   làm gì nữa rồi…”

   “Phải đó phải đó. Ông chủ top một

   trăm của công ty lớn nhất trên thế

   giới, chiếm hơn phân nửa thị phần

   trong giới bất động sản. Nhà họ

   Doãn ra trận rồi, ai mà dám giành

   chứ?”

   Kiêu Huyền Thạc nhíu mày nhìn

   mấy bà cô giả trang cao quý, sắc

   mặt tối sâm xuống.

   “Nếu như có thể cưới được con gái

   thứ hai nhà họ Doãn cũng là có

   phước đó.” Bà ta cảm khái nói.

   Doãn Nhụy cười khổ, từ từ nhìn về

   phía Kiều Huyền Thạc, ánh mắt tràn

   đầy tình yêu. Nhưng lúc này cô ta

   cũng mang theo vẻ mặt bất lực.

   An Hiểu mở miệng nói: “Chuyện kết

   hôn của bọn nó…”

   Kiều Huyền Thạc lập tức ngắt lời,

   giọng điệu nghiêm túc lạnh nhạt

   nói: “Con đã lấy vợ rồi, đã đăng ký

   kết hôn hai tháng trước. Còn chưa

   có chuẩn bị nói cho mọi người cho

   nên mới tạo thành hiểu lầm này.”

   Khoảnh khắc đó.

   Tất cả mọi người đều há hốc mồm.

   Sắc mặt An Hiểu tái xanh, là kinh

   ngạc cũng là sợ hãi. Tay bà run rẩy

   từng đợt. Một loại linh cảm không

   hay ập đến khiến bà cảm thấy sợ

   hãi.

   Người làm mẹ như bà còn không

   biết con mình đã kết hôn được hai

   tháng? Thật sự khiến người khác

   chê cười. Kiều Huyền Thạc làm bà

   quá mất mặt trước mặt mọi người.

   Doãn Nhụy nắm chặt tay, nghiến

   răng. Cô ta cúi đầu giấu đi ánh mắt

   oán hận của mình.

   Cuối cùng anh cũng công bố rồi

   sao?

   Vậy là lại đi trước công bố ra trước

   mặt mọi người.

   Mấy người phụ nữ khác lộ ra sắc

   mặt ngượng ngùng, cười hỏi: “Vợ

   cậu ba là con gái nhà nào vậy?”

   An Hiểu đại khái đã đoán được rồi,

   liên liên tưởng tới chuyện Bạch

   Nhược Hy giành chồng bạn thân mà

   bị đánh trước kia, còn có đủ loại

   dấu hiệu sau đó.

   Kiều Huyền Thạc còn chưa mở

   miệng, An Hiểu đã nắm lấy cánh tay

   anh, gượng cười nói: “Huyên Thạc,

   trước đừng nói chuyện này nữa.

   Con ra ngoài chào hỏi khách với cha

   con đi.”

   Mà lúc này thấp thoáng truyền đến

   tiếng tranh cãi ở lầu hai.

   Bạch Nhược Hy bị ba người con gái

   kéo xuống lầu.

   “Đừng có kéo tôi. Buông tay, mau

   buông tay.” Bạch Nhược Hy căng

   thẳng, nhỏ giọng phản kháng.

   Kiêu Huyền Thạc nhìn thấy bóng

   dáng của cô liên lập tức rời khỏi chỗ

   đi lên đầu câu thang.

   Ánh mắt của tất cả mọi người cũng

   nhìn theo anh mà liếc lên lầu hai.

   Khoảnh khắc này, tất cả mọi người

   đều kinh ngạc đến sững sờ, thẫn

   thờ tại chỗ.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy ánh mắt

   lạnh lùng mà nghiêm khắc của Kiều

   Huyền Thạc bên dưới liên lập tức

   trở nên ngoan ngoãn, không dám

   phản kháng nữa.

   Ánh mắt anh như đao khắc. Một

   ánh mắt liếc qua dường như đều có

   thể giết người. Cô cảm giác được ý

   muốn của Kiều Huyền Thạc liền

   căng thẳng nuốt ngụm nước bọt, hít

   sâu rồi lại hít sâu thêm lần nữa.

   Chuyện đã tới nước này, đã không

   có cách nào trốn tránh nữa. Mẹ

   cũng đã nhìn thấy cô rồi.

   Cô hít sâu một hơi, thì thào nói với

   ba nhà thiết kế: “Đừng có kéo tôi

   nữa. Tôi tự đi xuống.”

   Nói xong, cô đặt tay trước bộ váy

   trắng. Chân mang giày cao gót cẩn

   thận xuống lầu.

   Đây là lân đầu tiên Bạch Nhược Hy

   trang điểm tỉ mỉ như vậy. Cho dù

   không tô son đánh phấn cũng có

   thể nhìn thấy dáng vẻ ngọt ngào

   thanh tú. Đường nét gương mặt đẹp

   đẽ động lòng người.

   Mà lúc này.

   Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng,

   mày đẹp như tranh vẽ.

   Cô diện một chiếc váy dài màu

   trăng phối với áo choàng lông tơ

   trăng. Bên trái mang theo một cái ví

   đính kim cương được gia công tinh

   xảo. Tóc dài buộc sau tai, vương lại

   hương thơm sau lưng.

   Trang điểm đơn giản mà lại hoàn

   mỹ vô cùng.

   Hệt như tiên nữ bước ra từ trong

   tranh. Đẹp đến khuynh quốc khuynh

   thành lại như yêu tinh từ trong rừng

   hoa đào xuất hiện khiến người rung

   động trong tim.

   Kiều Huyền Thạc nhìn đến đờ

   người. Hai mắt dán chặt vào người

   cô, tim đập liên hồi, lại tiến vào vòng

   xoáy không thể tự giải thoát của

   bản thân.

   Cho đến khi Bạch Nhược Hy đi đến

   trước mặt anh, cô mới ngượng

   ngùng mà sợ hãi thì thâm một câu:

   “Anh ba, làm thế nào đây?”

   Lúc này Kiêu Huyền Thạc mới phản

   ứng lại. Khóe miệng mỉm cười, nắm

   lấy tay cô rôi nhẹ nhàng khoác qua

   cánh tay của mình. Sau đó anh nhẹ

   nhàng nói: “Có tôi ở đây, không có

   người nào dám làm gì cô cả.”

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc nắm

   chặt lấy bàn tay đang cầm lấy cánh

   tay của anh rồi đi vê phía An Hiểu.

   An Hiểu đã rối như tơ vò, nóng nảy

   đứng ngôi không yên. Ngay cả nhìn

   cũng không muốn liếc mắt nhìn

   Bạch Nhược Hy một cái mà nắm

   chặt tay nén cơn tức giận chuẩn bị

   bùng phát.

   Sau khi Kiều Huyên Thạc dẫn Bạch

   Nhược Hy lại gân mới mỉm cười giới

   thiệu: “Vợ con, Bạch Nhược Hy.”

   Bạch Nhược Hy chưa từng tham gia

   mấy bữa tiệc như thế này nhưng

   Kiều Huyên Thạc đứng ở bên cạnh

   đã khiến cô an tâm đi phần nào.

   Sau đó cô cũng giả vờ bình tĩnh mà

   nhẹ nhàng mỉm cười, rất lễ phép gật

   đầu chào mọi người: “Chào mấy dì”

   Mọi người đều bị sắc đẹp và nụ

   cười của Bạch Nhược Hy làm cho

   rung động liền vội vàng trả lời:

   “Chào con, chào con…”

   “Mắt nhìn người của cậu ba nhà họ

   Kiều quả nhiên quá chuẩn. Cô ba

   thật là khuynh quốc khuynh thành.”

   “Vừa rồi thiếu chút nữa đã hiểu lầm

   rồi. Hóa ra cậu ba đã kết hôn.

   Không biết có bao nhiêu người con

   gái đau lòng muốn chết rồi!”

   Bạch Nhược Hy mỉm cười.

   Biểu hiện thoải mái thỏa đáng của

   cô khiến cho Kiều Huyền Thạc rất

   vừa lòng. Mặc dù là lân đầu tiên dự

   tiệc nhưng phong thái và sự tao nhã

   biểu hiện ra ngoài đều rất tốt. Hoàn

   toàn không thua bất kỳ người nào.

   An Hiểu cảm thấy sắp phát điên rồi,

   căn bản nghe không nổi. Cho nên

   trong lúc mọi người không chú ý đã

   xoay người đi qua bên cạnh cầm lấy

   ly rượu uống một hơi.

   Đả kích quá lớn khiến bà hoàn toàn

   không có cách nào chấp nhận

   được.

   Doãn Nhụy cắn cắn môi tới sắp bật

   máu. Móng tay cắm sâu vào trong

   da thịt. Cô ta tức tới nổi hai vai đều

   run rẩy. Ánh mắt như phun lửa nhìn

   chằm chằm vào Bạch Nhược Hy.

   Lúc này, Bạch Nhược Hy không dám

   nhìn ánh mắt của Doãn Nhụy và An

   Hiểu nữa mà cứng rắn chống đỡ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận