Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 70

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9923 chữ 2024-09-02 18:33

  An Hiểu chưa ăn gì nhưng lại uống

   hết hai ly rượu mạnh. Ánh mắt tức

   giận nhìn chằm chằm thân hình của

   Bạch Nhược Hy. Tâm tình bình tĩnh

   lại chút mới bước nhanh đến bên

   cạnh Doãn Nhụy rồi nắm lấy tay cô

   đi ra cửa.

   Để lại mấy vị phu nhân cho Kiều

   Huyền Thạc và Bạch Nhược Hy đối

   phó.

   Doãn Nhụy chạy từng bước theo bà

   rời đi, kinh ngạc hỏi: “Dì à, có

   chuyện gì vậy?”

   “Dì muốn nghĩ cách ngăn cản,

   không thể để chuyện này phát triển

   tới mức không thể cứu vãn được.”

   An Hiểu vừa đi vừa dặn dò: “Con đi

   qua chỗ hội trường tìm anh cả với

   chị dâu con về đây. Dì đi tìm ông và

   cha nó.”

   “Dì à, chuyện đã không có cách nào

   ngăn cản được rồi.” Doãn Nhụy vô

   lực thêu thào.

   “Dì không quan tâm.” Trong lòng An

   Hiểu vừa gấp vừa tức giận xông ra

   ngoài.

   Đèn đuốc bên ngoài hội trường

   sáng trưng, hoa tươi khắp nơi, ăn

   uống linh đình. Mọi người cũng

   đang tươi cười vui vẻ.

   Sân khấu xa xỉ vô cùng hoành tráng

   hiện lên mấy chữ lớn “Lễ kỷ niệm

   trăm năm thành lập tập đoàn nhà

   họ Kiều” vô cùng bắt mắt.

   An Hiểu bước tới, đúng lúc nhìn thấy

   mọi người đều đang tập họp trên

   sân khấu thương lượng chuyện

   chuẩn bị bắt đầu buổi lễ. Chiếc

   bánh ngọt cao một mét đã được

   đẩy lên sân khấu rồi.

   An Hiểu vừa chạy vừa thở hổn hển,

   nhỏ giọng nói: “Cha ơi, chuyện lớn

   không xong rồi. Huyền Thạc nó…”

   Ông ngồi trên xe lăn. Kiều Nhất

   Xuyên đẩy ông mà bên cạnh còn có

   Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăng.

   “Xảy ra chuyện gì?” Ông nhíu mày,

   uy nghiêm mà cao quý.

   An Hiểu nhìn nhìn chú hai và con

   của chú ấy. Bà không muốn để cho

   bọn họ biết nên mới do dự một hồi.

   Mà đúng lúc này, Doãn Nhụy đã đưa

   Kiều Huyền Bân và chị mình tới. Hai

   người kia vội vàng chạy lại, sắc mặt

   hoang mang: “Mẹ, Doãn Nhụy nói là

   thật sao? Cậu ba đăng ký kết hôn

   với em gái rồi?”

   Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều

   kinh ngạc rồi nhìn về phía An Hiểu.

   Chỉ có ông nội là bình tĩnh.

   Kiều Đông Lăng trước là kinh ngạc,

   sau đó rất nhanh lộ ra nụ cười châm

   chọc. Mang theo tâm tình xem kịch

   hay khiến anh ta trở nên rất vui vẻ.

   Ánh mắt cũng kích động không

   giống với người khác.

   An Hiểu biết được giấu không nổi

   rồi nên chỉ đành thuận theo lời của

   hai vợ chồng bọn họ mà nói: “Phải,

   Huyền Thạc đã đăng ký kết hôn với

   Nhược Hy rồi. Hơn nữa Huyền Thạc

   còn giới thiệu Nhược Hy cho mọi

   người biết. Mọi người mau chóng

   nghĩ cách ngăn cản nó đi.”

   Ông nội vẫn im lặng.

   Sắc mặt Kiều Nhất Xuyên tái xanh.

   Ông ta hít sâu một hơi rồi im lặng.

   Vẻ mặt cũng trở nên nặng nê.

   Kiêu Nhất Hoắc cười nói: “Mặc dù

   khiến cho người ta kinh ngạc nhưng

   chuyện này cũng rất tốt mà. Bọn họ

   vốn không có máu mủ ruột rà gì. Ở

   với nhau thì có làm sao. Như vậy thì

   thân lại càng thêm thân rồi.”

   An Hiểu tức giận, nhìn Kiều Nhất

   Hoắc hỏi: “Chú hai, chú ăn nói nhẹ

   nhàng như vậy. Nếu Nhược Hy ở

   cùng với Huyền Thạc, chúng nó sinh

   con rồi thì nên gọi tôi là bà nội hay

   ng 70 Không cách nào ngăn can

   bà ngoại đây? Bây giờ thì tôi là cái

   gì? Mẹ vợ Huyền Thạc hay là mẹ

   chồng của Nhược Hy đây?”

   “Khu khụ….

   Kiều Đông Lăng không chịu nổi mà

   cười ra tiếng.

   An Hiểu càng thêm tức giận rồi liếc

   mắt nhìn Kiều Đông Lăng. Sắc mặt

   đen tới cực điểm. Cháu trai thấy

   người khác gặp họa mà mừng khiến

   bà cảm thấy tức giận vô cùng.

   Doãn Âm nắm chặt tay, căm tức

   nói: “Bạch Nhược Hy thật là quá

   đáng ghét. Em con coi nó là bạn tốt

   nhất mà nó lại làm ra cái chuyện

   mất hết đạo đức này. Nó rõ ràng

   biết Huyền Thạc sắp kết hôn với em

   con rồi mà còn chen một chân vào.

   Cho dù là tính người hay lý luận đạo

   đức đều không thích hợp chút nào.”

   Kiều Huyền Bân cầm lấy tay Doãn

   Âm, nhỏ giọng an ủi: “Vợ à, em

   đừng kích động. Có lẽ mọi chuyện

   không phải là lỗi của em ấy đâu.”

   “Sao lại không phải lỗi của nó?”

   Doãn Âm càng tức giận hơn vài

   phần: “Anh còn bênh loại con gái

   không có đạo đức như nó sao?”

   “Em nó cũng đâu có năng lực kiểm

   soát được suy nghĩ của cậu ba…”

   “Đàn bà mà còn cần năng lực gì?

   Dùng sắc dụ dỗ là được rồi. Em

   sớm đã nhìn ra được suy nghĩ của

   loại con gái như Bạch Nhược Hy.

   Trước kia em muốn giới thiệu

   Đường Lập Đức cho nó mà nó còn

   không muốn. Hóa ra là đánh chủ ý

   lên người chú hai và cậu ba. Anh

   xem không phải chú hai đã mê nó

   muốn chết rồi sao? Kết quả lại chọn

   cậu ba có năng lực, lại có quyền lớn

   nhất. Loại con gái này đúng là

   không đơn giản!”

   “f „

   Tất cả mọi người đều bị lời nói của

   Doãn Âm làm cho chấn động rồi rơi

   vào im lặng. Kiều Đông Lăng lén

   mím môi cười, chỉ sợ tình cảnh

   không đủ loạn mà cảm khái nói:

   “Qủa thật nhan sắc của em ấy

   không tâm thường. Nếu như muốn

   dụ dỗ con, con cũng sẽ động lòng

   đó.”

   Sắc mặt Kiều Huyền Bân tối sầm,

   trừng mắt nhìn Kiều Đông Lăng, tức

   giận nói một câu: “Chú tư, đừng có

   thêm dầu vào lửa nữa.

   Kiều Đông Lăng nhún vai, thản

   nhiên như không nói: “Em chỉ nói sự

   thật mà thôi. Anh cả không phải

   cũng nghĩ vậy sao?”

   Trong nhất thời, hình tượng của

   Bạch Nhược Hy lại tăng cao lên một

   bậc, trở thành hồ ly tinh, chuyên dụ

   dỗ tất cả đàn ông trong nhà họ

   Kiều.

   Doãn Âm sốt ruột, ngoái đầu nhìn

   Kiều Huyên Bân tức giận nói:

   “Chẳng trách anh bình thường đối

   với nó tốt như vậy. Hóa ra là sớm đã

   bị nó cướp mất hồn rồi.”

   Kiều Huyền Bân lập tức nắm lấy tay

   Doãn Âm: “Không có. Vợ à em phải

   tin anh. Trong mắt anh Bạch Nhược

   Hy chỉ là em gái. Hơn nữa anh bận

   như vậy, làm gì có thời gian quan

   tâm em ấy chứ. Anh tốt với em nó

   khi nào? Mỗi ngày em đều ở với anh

   không phải cũng nhìn thấy rồi sao?

   Em phải tin anh…”

   “Được rồi. Đừng làm ồn nữa.” Ông

   tức giận hét lên một tiếng. Kiều

   Huyền Bân làm thinh. Doãn Âm

   cũng yếu ớt cúi đầu không dám lên

   tiếng nữa.

   Hiện tại chỉ có Kiều Đông Lăng là

   còn duy trì được nụ cười đắc ý và

   kích động mà thôi. Đối với anh ta

   mà nói, chuyện nhà bác càng loạn

   thì anh lại càng có lợi.

   An Hiểu lo lắng, rụt rè nói: “Cha, đều

   tại con không tốt. Là con dẫn sói

   vào nhà. Bây giờ nên làm thế nào

   đây?”

   Ông còn chưa mở miệng, Kiều Đông

   Lãng đã xen vào: “Bác gái à, đây là

   lân đầu tiên con nghe thấy có người

   miêu tả con mình như sói đó…”

   An Hiểu vốn đã buồn phiền không

   thôi, lúc này bị nói một câu như vậy

   lại càng thẹn quá hóa giận mà hét

   lên một câu: “Bác không có loại con

   gái không biết liêm sỉ đó.”

   Kiêu Nhất Hoắc lạnh nhạt mở

   miệng: “Chị dâu à, có không biết

   liêm sỉ cỡ nào đi nữa thì cũng là con

   gái chị. Em nhớ lúc nhỏ Nhược Hy

   cũng từng nói sau khi lớn lên muốn

   gả cho anh ba nó. Lúc đó chị còn

   hung hăng đánh nó một trận. Mầm

   móng đã sớm hình thành rồi, nhà họ

   QCï a( gan ca

   Bạch đón nó đi là kết quả tốt nhất.

   Đáng tiếc…”

   “Chú hai, giờ nói cái gì cũng vô

   dụng. Mau nghĩ cách giải quyết đi.”

   Hai tay An Hiểu nắm chặt, thở hổn

   hển lo lắng không yên.

   Lúc này.

   Tiếng nhạc du dương, êm ái vang

   lên khắp bữa tiệc. Tất cả mọi người

   đều nhìn về phía sân khấu.

   Dàn nhạc biểu diễn. Buổi lễ chuẩn bị

   bắt đầu rôi. Những người đang

   phân tán khắp nơi cũng từ từ tụ lại

   một chỗ.

   Sắc mặt ông lạnh lùng không có

   nửa phần ấm áp, lạnh nhạt mở

   miệng: “Các con vào nhà ngăn

   không cho nó đi ra. Mọi chuyện đợi

   kết thúc buổi lễ rồi thì giải quyết

   1

   sau.

   “Em cùng đi với anh.” An Hiểu nắm

   tay Kiều Nhất Xuyên, căng thẳng

   nói.

   Kiều Đông Lăng nhướn mày nhìn về

   phía xa, cười nói: “Không kịp rồi.

   Trai tài gái sắc, một khi xuất hiện

   liền trở thành tiêu điểm của toàn

   trường. Ánh sáng chói mắt như thế

   muốn che cũng che không nổi đâu.”

   Mọi người thuận theo ánh mắt của

   Kiều Đông Lăng nhìn về phía xa.

   Kiều Huyên Thạc kéo tay Bạch

   Nhược Hy đi về phía sân khấu.

   Những nơi đi qua, mọi người đều

   chủ động nhường đường. Thứ nhất

   là bị nhan sắc của Bạch Nhược Hy

   làm cho chấn động. Thứ hai là vì

   thân phận cao quý mà quyền lực

   của Kiều Huyền Thạc cho nên

   không người nào dám không tôn

   kính.

   Tất cả mọi nơi đều truyên đến tiếng

   thì thâm khe khẽ và ánh mắt đầy

   ngưỡng mộ.

   Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận